Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 5 Cảm ơn điểm tâm của Dược Vương đại nhân. Lục La. Ta đi đây, phải nhớ ta đó nhé. Sao thế? Thanh Vận muội muội vừa đi, huynh đã bắt đầu tương tư rồi. Sao thế? Muội ấy…

    Muội ấy muốn ta lấy muội ấy. Chuyện này đại nam nhân như huynh chủ động chút được không? Nếu hai người đã tình đầu ý hợp vậy thì mau chọn ngày tổ chức đi. Sao thế? Huynh sợ sư phụ ta không đồng ý à? Không phải chứ.

    Mấy hôm nay sư phụ ta đã nghĩ thoáng ra nhiều rồi, chí ít là đã bằng lòng chấp nhận huynh rồi. Không phải vì Giang đại nhân. Vậy huynh do dự thế làm gì? Ta không thể lấy muội ấy được. Sở Chi Mặc. Tên phụ lòng nhà huynh.

    Sao ta có thể phụ muội ấy được chứ. Vậy tại sao huynh lại không thể lấy muội ấy? Huynh biết đó, ta vốn là người đoản thọ, gần đây cơ thể ngày một sa sút, sợ rằng không còn nhiều thời gian nữa.

    Đương nhiên ta có thể đánh đổi toàn bộ sinh mạng của ta để ở bên muội ấy, nhưng sao ta có thể lấy một tờ hôn thú để trói buộc muội ấy được chứ? Ta không làm được. Nào, nào. Lục La, ta vẫn muốn ăn thêm mấy miếng nữa. Hai miếng nữa nhé.

    Ngon quá đi thôi. Ngon không? Cơ mà, tiểu thư hôm nay người đến tìm Dược Vương đại nhân rốt cuộc để làm gì thế? Nếu chỉ là để ăn điểm tâm, phòng bếp ở phủ chúng ta cũng có thể làm mà. Nếu người muốn ăn, ở nhà ăn cũng được. Đúng vậy nhỉ.

    Không đúng. Ta quên mất chuyện chính rồi. Chuyện chính gì cơ? Ta đi tìm Dược Vương đại nhân vốn là muốn đi giục kết hôn. Kết quả, lại bị mấy món điểm tâm này mê hoặc tâm trí, lũ các ngươi thật là giảo hoạt, ta phải ăn các ngươi. Không được.

    Ta phải đi hỏi cho rõ. Chúng ta đi luôn đi. Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư. Hôm nay cũng muộn rồi, hay là chúng ta cứ về nhà trước đã. Nhưng ta… Người quên rồi à? Mai là ngày sứ giả tộc Xích Hỏa đến, lão gia bảo người về sớm

    Để chuẩn bị cho yến tiệc đón mừng ngày mai mà. Có chuyện gì thì người có thể để lần sau tới tìm Dược Vương đại nhân. Được rồi, nghe ngươi vậy. Được rồi, được rồi, ăn thêm miếng nữa đi.

    Vị Vũ Văn vương tử này vừa thấy đã biết không phải người lương thiện, hôm nay Tiêu đại nhân lại không đến. Thúc phụ, thúc nói xem cháu có làm được không? Lấy lại tinh thần đi, không phải cháu vẫn luôn nói mình đã là một thành chủ chín chắn rồi à?

    Vậy thì hãy làm thành chủ của thành này đi. Đi thôi. Vũ Văn Lăng tộc Xích Hỏa bái kiến thành chủ Đại Hưng. Vũ Văn vương tử khách khí. Dọc đường các vị vất vả rồi. Không vất vả. Hai tộc chúng ta giao hảo mấy đời, nên qua lại thường xuyên

    Mới có thể cùng nhau phát triển. Những dược liệu và lễ vật này là do phụ vương bảo ta phải tận tay tặng cho thành chủ đại nhân, để thể hiện thành ý của tộc Xích Hỏa chúng ta. Đây là danh sách lễ vật. A Hà. Khách sáo rồi.

    Vẫn mong Vũ Văn vương tử thay Đại Hưng ta chuyển lời cảm ơn lão tộc trưởng. Thành chủ đại nhân đừng khách sáo. Bổn thành chủ muốn mời Vũ Văn đại nhân ở lại mấy hôm. Ngắm phong cảnh của tộc Xích Hỏa nhiều rồi,

    Cũng có thể ngắm thử cảnh đẹp của Đại Hưng chúng ta. Được. Vũ Văn vương tử. Gia phụ đã nhắc nhở tại hạ, nếu ngài ở thành Đại Hưng có gì cần thì cứ nói, Nhà họ Tiêu sẽ cố gắng để đáp ứng.

    Tính ra ta với Tiêu đại nhân cũng coi như là người quen cũ, chúng ta không cần khách sáo thế. Bổn thành chủ đã chuẩn bị ca vũ yến tiệc đón tiếp Vũ Văn vương tử, mời các vị vào trong. Vậy mời thành chủ đại nhân. Mời. Ai cũng quyến rũ được,

    Giang Thanh Vận này đúng là không biết liêm sỉ. Chúng ta đi thôi. Tiểu Nhã, không được ăn nói lung tung. Con đâu có nói sai. Nhưng sao hôm nay cha không đến? Nếu cha đến còn có thể làm chủ cho con. Bây giờ,

    Đầu óc ca ca chỉ toàn là Giang Thanh Vận kia thôi. Tiểu Nhã, con phải biết hiểu chuyện. Phụ thân con lúc nào cần xuất hiện tự nhiên sẽ xuất hiện thôi. Lúc này xuất hiện thì sao con có thể thấy tác dụng của phụ thân con chứ. Cũng đến lúc,

    Ca ca con học cách chèo chống cho nhà họ Tiêu rồi. Vũ Văn vương tử. Dược Vương đại nhân. Vũ Văn vương tử từ xa đến đây, vì tình hữu nghị của hai tộc mà không quản ngại vất vả, tại hạ mời ngài một ly. Ta thấy Dược Vương đại nhân,

    Là có ý khác chứ không đơn thuần là mời rượu đúng chứ? Có thể khiến Dược Vương đại nhân bảo vệ như thế, xem ra quan hệ với Giang tiểu thư quả nhiên không tầm thường. Tại hạ xin cạn ly trước. Hay. Vì mỹ nữ, cạn. Nhưng mà,

    Yêu quái Giang Thanh Vận này cũng coi như là niệm tình xưa, ở chung với huynh lâu như vậy cũng chưa từng hại huynh. Nhưng dù sao cô ta cũng vẫn là yêu quái. Ca ca, huynh vẫn nên cẩn thận thì hơn. Vũ Văn vương tử, mời dùng bữa. Mang lên đi.

    Thành chủ đại nhân Xích Hỏa có một bảo vật muốn dâng cho ngài. Vật này tên là Xích Hỏa Châu, là thánh vật tộc ta. Hôm nay đặc biệt mang đến dâng cho thành chủ đại nhân là để bày tỏ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai tộc chúng ta.

    Vũ Văn vương tử có lòng rồi. Thành chủ đại nhân, đừng nghĩ Xích Hỏa Châu chỉ là một hạt châu bình thường. Đây là linh vật trời sinh. Nghe nói, Xích Hỏa Châu có thể tự nhận chủ, một khi nhận chủ sẽ đi theo đời đời không bao giờ phản bội. Cho nên,

    Người có thể khiến Xích Hỏa Châu nhận làm chủ chính là có phúc khí to lớn. Ta cũng từng nghe đại nhân nhà ta nói về chuyện này. Nhưng ta nghe nói Xích Hỏa Châu này một khi nhận chủ chẳng phải là biếu không cho người khác? Phu nhân, lời đó sai rồi.

    Tộc trưởng chúng ta đã nói một khi được nhận chủ người này tương lai nhất định sẽ có thành tựu. Chứ viên Xích Hỏa Châu này ở trong tay phàm phu tục tử chúng ta mới là lãng phí. Nhưng ở trong tay người có duyên

    Mới có thể phát huy giá trị lớn nhất của nó. Tộc trưởng Xích Hỏa quả nhiên là người thâm minh đại nghĩa, chẳng trách đại nhân nhà ta luôn nhắc đến chuyện của ông ấy. Thay mặt phụ vương xin cảm ơn Tiêu phu nhân trước. Phụ vương đã dặn,

    Nếu lần này có thể tìm được người hiền ở Đại Hưng, chúng ta sẽ chấp tay dâng tặng hạt châu này, để làm chứng cho mỗi quan hệ hữu hảo của hai tộc chúng ta. Viên Xích Hỏa Châu này nhận chủ thế nào? Bởi vì mãi vẫn chưa xuất hiện người có duyên,

    Cho nên chúng ta cũng không rõ. Thanh Vận. Thanh Vận. Thanh Vận. Chuyện này là sao? Thanh Vận. Vũ Văn vương tử, chuyện này là sao? Giang đại nhân đừng lo. Đây là Xích Hỏa Châu muốn nhận Giang tiểu thư làm chủ. Mạch tượng gần như không thấy, cả người nóng hầm hập.

    Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy? Thanh Vận. Giang tiểu thư bây giờ thế nào rồi? Đại nhân chớ lo, thế này là Xích Hỏa Châu đã nhận chủ thành công rồi. Con gái ta đã mất cả ý thức rồi, đây là nhận chủ hay là giết người thế?

    Mau lấy thùng đá đến đây. Chuẩn bị nhanh lên. Đi báo cho lão gia. Hư Hoài, lấy thêm đá đi. Càng nhiều càng tốt. Vâng. Nóng chết mất. Nóng quá. Nóng chết mất thôi. Bản lam căn này lại gây họa gì nữa vậy? Cứu ta với, Giang Thanh Vận. Cứu ta với.

    Giang Thanh Vận, cứu ta. Cô dẫn theo cái gì đến đó? Giang Thanh Vận. Chạy mau, sao nó cứ đuổi theo cô vậy? Mau lên. Cô chạy mau lên. Hư Hoài, lấy thêm đá đi. Đại nhân, đá trong kho đã dùng hết rồi. Vậy thì đến dược phòng

    Lấy toàn bộ lá bạc hà băng có thể hạ nhiệt mang đến đây. Toàn bộ. Vâng. Phải rồi. Muội ấy từng nói, mỗi khi thấy không thoải mái thì có thể dùng dược khí trên người mình làm thuyên giảm. Dược khí… Như thế này à? Dược khí có thể truyền qua được không?

    Lẽ nào… Lẽ nào phải làm như vậy ư? Đừng giết nó. Dùng nội đan của Hỏa Liên Tử để bổ khí huyết là tốt nhất đó. Tùng Lam, muội tỉnh rồi à? Đỡ hơn chút nào chưa? Dược vương đại nhân, là huynh đã cứu ta sao? Huynh đến đúng lúc quá. Ta ư?

    Ta đã ăn nội đan của Hỏa Liên Tử, bây giờ linh lực tăng lên rất nhiều, ta cảm thấy cả người rất khoan khoái. May mà có huynh. Vậy thì tốt. Muội không sao thì tốt rồi. Ta không sao, huynh yên tâm. Phải rồi. Huynh cứu ta kiểu gì thế?

    Thì cứu vậy thôi. Cứu thế nào cơ? Thì… thì cứu như vậy đó. Vậy sao? Thế rốt cuộc là cứu thế nào? Không phải rõ rành rành ra thế rồi sao? Rõ rành rành? Cứu thế nào cơ? Nghĩa là sao? Sao thế?

    Huynh đã nghĩ ra nên giải thích với thành chủ thế nào chưa? Có gì mà phải giải thích? Ta ăn bảo bối của họ, bọn họ lại chẳng ăn thịt ta ấy à. Yên tâm đi. Có ta ở đây. Họ không dám đâu. Thanh Vận. Cha. Con… con không sao chứ?

    Con không sao. Bây giờ con khá hơn nhiều rồi. May mà có Dược Vương đại nhân. Làm phiền Dược Vương rồi. Nên làm thôi. Giang tiểu thư, nhanh như vậy mà đã khỏe lại rồi. Cũng may nhờ có bảo bối của tộc Xích Hỏa, quả là lợi hại. Cảm ơn.

    Quả nhiên không tầm thường. Cảm ơn đã khen. Nếu Giang tiểu thư đã không có việc gì vừa rồi sao phải làm quá lên như thế? Ai biết là hôn mê thật hay giả vờ chứ. Cô nói ai giả vờ? Tiểu Nhã. Không được nói lung tung.

    Nếu Giang tiểu thư đã không có việc gì… Được rồi, được rồi. Không có việc gì nữa rồi. Đợi đã. Sao lại không có việc gì? Sứ giả cảm thấy còn gì chưa ổn? Xin hỏi Giang tiểu thư, Xích Hỏa Châu ở đâu? Ở trong bụng ta. Ăn rồi?

    Cũng không phải ta khăng khăng muốn ăn là nó cứ bay vào trong cơ thể ta. Mọi người đều nhìn thấy cả mà. Xin Giang tiểu thư lập tức trả lại cho tộc Xích Hỏa. Trả kiểu gì? Lẽ nào… Ngươi bảo ta sáng mai… Xích Hỏa Châu là thánh vật tộc ta

    Đặc biệt mang đến để dâng cho thành chủ đại nhân, sao có chuyện cô nói ăn là ăn? Không sao, không sao. Nếu Giang tiểu thư thích thì bổn thành chủ tặng vật đó cho Giang tiểu thư là được. Cảm ơn thành chủ đại nhân. Vớ vẩn.

    Tộc trưởng chúng ta thành tâm tặng bảo bối, thành chủ đại nhân lại tùy tiện tặng cho người khác. Không biết là khinh thường tộc Xích Hỏa chúng ta hay là thành Đại Hưng vốn không hiểu lễ nghi? Hách Liên đại nhân, ngài hiểu lầm rồi. Tiêu đại nhân không ở đây,

    Ta thấy thành Đại Hưng ngay đến người biết nói chuyện cũng không có. Hách Liên đại nhân. Chuyện của Xích Hỏa Châu chúng ta có thể từ từ bàn bạc. Huống chi, chúng ta cũng không hề muốn độc chiếm hạt châu này. Vừa rồi không phải sứ giả đã nói

    Xích Hỏa Châu này muốn nhận ta làm chủ nhân ư? Đúng vậy. Ta nhớ sứ giả cũng đã nói như vậy. Vừa rồi Tiêu phu nhân còn lo bảo vật của Tộc Xích Hỏa bị tổn hại. Nhưng không phải sứ giả đã nói nếu có thể tìm được người có duyên

    Thì sẽ bằng lòng chấp tay dâng tậng nó sao? Hình như có chuyện như vậy thật. Tiêu phu nhân, vừa rồi hình như người còn cảm ơn tộc trưởng thâm minh đại nghĩa, đúng không? Cái này… Hình như cũng có chuyện như vậy thật. Giang tiểu thư tự ý cất giấu thánh vật

    Các ngươi vẫn còn muốn chối cãi sao? Chối cãi? Rốt cuộc là ai muốn chối cãi? Nếu sứ giả muốn tranh luận vậy tại hạ cũng sẽ tranh luận đến cùng. Xích Hỏa Châu là do ngươi lấy ra muốn dâng cho thành chủ Đại Hưng.

    Bây giờ Giang tiểu thư đã thu phục được bảo bối này, ngươi lại muốn đòi về. Lật lọng như vậy là hành vi mà sứ giả tộc Xích Hỏa nên có hay sao? Dược Vương đại nhân, có lẽ… sứ giả cũng không có ý này. Chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện.

    Ngươi nói như vậy, sợ sẽ làm chuyện bé xé ra to. Huống chi lúc này, Thanh Vận muội muội có bị thương hay không, mới là chuyện quan trọng. Các ngươi không biết, hạt châu đó nóng đến mức nào đâu. Nếu không phải có Dược Vương đại nhân cứu,

    Ta cũng không thể đứng đây nói chuyện với mọi người được nữa rồi. Nhà họ Giang là một trong ba đại gia tộc của thành Đại Hưng. Thanh Vận là đại tiểu thư của nhà họ Giang. Ta không bao giờ cho phép người có lòng dạ khó lường làm hại cô ấy,

    Bắt nạt cô ấy. Đúng. Chuyện này lão phu cũng nhất quyết không đồng ý. Xin sứ giả hãy đưa ra lời giải thích hợp lý. Các ngươi… Dược Vương đại nhân bảo vệ đủ kiểu cho Giang tiểu thư như vậy, sợ rằng có ý riêng chăng?

    Vũ Văn vương tử không cần nghĩ nhiều. Thành chủ đại nhân, hạt châu đã bị Giang tiểu thư nuốt mất. Không sao. Không có cách nào trả lại cũng không sao. Chỉ là hạt châu này là thánh vật của tộc Xích Hoả chúng ta. Kể cả đã nhận chủ rồi,

    Cũng phải tiếp tục bảo vệ cho tộc Xích Hoả chúng ta. Bảo vệ kiểu gì? Rất dễ. Nếu chủ nhân của hạt châu là nam, bắt buộc phải kết thành huynh đệ với vương thất của tộc Xích Hoả chúng ta. Nếu là nữ, buộc phải kết thành phu thê. Gì cơ?

    Nói một cách đơn giản, Giang tiểu thư chỉ cần gả cho ta là xong. Không được. Không được. Thanh Vận và ta đã có hôn ước từ lâu rồi. Thúc phụ, thúc tìm thím nhỏ cho cháu nhanh thật đấy. Thế thì sao nào? Chỉ là có hôn ước mà thôi,

    Cũng chẳng thể chứng mình là phu thê gì cả. Ta đối với Dược Vương đại nhân là thật lòng. Sẽ không có chuyện thay lòng đổi dạ. Nếu không thì ngươi đi tìm một cô nương xuất chúng hơn đi. Phu nhân,

    Lão gia nói cho phép người tuỳ theo tình hình mà hành động. Giang tiểu thư, bổn vương tử không hề thua kém Dược Vương. Sao cô biết chắc sẽ không thay lòng đổi dạ? Hơn nữa, chỉ cần bổn vương tử muốn, chẳng có thứ gì là không thể có được.

    Vậy phải xem ngài có bản lĩnh này không đã. Đại nhân nhà ta nhờ ta hỏi Vũ Văn vương tử một câu. Ngài có thật lòng mến mộ Giang tiểu thư hay không? Đó là đương nhiên. Chiếu theo tục lệ của tộc Xích Hoả,

    Nếu hai người đàn ông cùng lúc cảm mến một cô gái, thì phải làm thế nào? Đặt cược mạng sống quyết đấu. Kẻ thắng sẽ ôm mỹ nhân về. Nhưng đây là thành Đại Hưng, Tập tục này e là… Không sao cả. Vì người mình yêu, tại hạ đồng ý chiến đấu. Được.

    Vậy chúng ta hẹn gặp ở võ đài. Mọi người chú ý, chú ý đây. Dược Vương đại nhân sắp quyết đấu với vương tử Xích Hoả. Thắng thua do mệnh trời. Mọi người bình tĩnh mà xem nhé. Nào, nào, nào. Đều thấy rõ rồi chứ?

    Cược Dược Vương đại nhân thắng, đặt cửa bên trái. Cược vương tử Xích Hoả thắng, đặt cửa bên phải. Cược rồi thì không được đổi ý. Cược rồi thì không được đổi ý đâu. Ngươi đặt bên nào? Ta đặt cửa Dược Vương đại nhân. Được, được, được. Dược Vương đại nhân.

    Ôi, Dược Vương đại nhân của ta! Sớm biết thế ngày nào ta cũng quấn lấy đòi gả cho ngài ấy. Cô thôi ngay đi. Các người, các người. Các ngươi qua bên kia nói chuyện trước đi. Đừng ảnh hưởng đến việc làm ăn của ta.

    Trận quyết đấu sẽ diễn ra vào ba ngày nữa. Cuối cùng ai sẽ là người chiến thắng? Các vị có dám cược một ván không? Dám. Dám. Ta cược Xích Hoả. Dược Vương đại nhân của ta. Ta cũng cược Dược Vương. Sao có thể chứ? Dược Vương đại nhân thân mang bệnh nặng,

    Hơn nữa còn là một con ma ốm. Làm sao cường tráng như Xích Hoả vương tử của chúng ta được. Sao ngươi lại gia tăng khí thế của bên hắn, làm mất đi oai phong của phe mình thế nhỉ? Ngươi có phải người của thành Đại Hưng chúng ta không đấy?

    Đúng thế đó, ngươi… Ngươi bị sao thế? Ngươi, đúng là.. Tránh ra chút, tránh ra chút. Tránh ra chút. Nhà cái, nhà cái. Ta cược Dược Vương đại nhân thắng. Nhìn đi. Đây mới gọi là khí phách. Không đúng, cô nương, cô không cân nhắc thêm à? Không được.

    Cược rồi không thể thay đổi, không được lật lọng. Ta đây không thèm lật lọng nhé. Các ngươi không thử nghĩ mà xem. Dược Vương đại nhân của chúng ta anh tuấn tiêu sái, văn võ song toàn. Dược khí của toàn thành Đại Hưng chúng ta, đều hội tụ trên người huynh ấy.

    Chỉ nghe âm thanh thôi đã có thể chữa trị bách bệnh. Đây không phải người bình thường, mà chính là thần tiên hạ phàm đó. Thêm nữa, Tộc Xích Hoả chẳng qua chỉ là một vùng đất chật hẹp, bé nhỏ. Vậy Xích Hoả vương tử có lợi hại thế nào đi nữa,

    Cũng không sánh nổi với Dược Vương đại nhân của chúng ta được. Đúng không nào? Nói phải lắm, nói phải lắm. Có lý. Nói hay lắm. Ta… cũng cược Dược Vương đại nhân. Cầm lấy đi. Được, được, được. Công tử thật hào phóng. Cô nương, cô xem cái này đi.

    Rất hợp với khí chất của cô. Đeo lên đảm bảo mặt mày rạng rỡ. Ta bán giá rẻ cho cô đấy. Mua một chiếc đi. Cô nương, mua một chiếc đi. Vị cô nương này, cô đến xem đồ trang sức đi. Cô nhìn này, đẹp lắm đấy. Xem một chút đi.

    Xem một chút. Vị công tử này, ngài có mắt nhìn tinh tường đấy. Chiếc vòng ngọc này chắc chắn là hợp với nương tử của ngài. Bọn ta không phải loại quan hệ đó đâu. Cô nương, cô không phải xấu hổ đâu. Hai người đứng cạnh nhau,

    Thật đúng là một đôi trời sinh đó. Không phải mà. Thử một chút xem. Thử xem. Không cần đâu. Thử một chút. Công tử, ngài thật có mắt nhìn đấy. Ta cảm thấy không thích hợp cho lắm. Ai nói bạn bè không được tặng nhau món quà nho nhỏ?

    Cái này có gì không thích hợp đâu? Hơn nữa, đã tặng rồi thì muội cứ nhận đi. – Cảm ơn công tử. – Khá đẹp đó. Vậy cảm ơn huynh nhé. Không cần cảm ơn. Lát nữa muội định làm gì? Đi gặp Dược Vương đại nhân. Vậy để ta tiễn muội nhé.

    Công tử đi thong thả. Đến nơi rồi, ta vào trước nhé. Nếu huynh không tin, có thể lấy một vật dụng Giang Thanh Vận thường mang trên người, sau đó đưa cho đại tế tư, cứ thử thì biết. Trên người tên Vũ Văn Lăng đó hình như có hắc khí.

    Tuy ta không thể cảm nhận rõ ràng, nhưng mỗi lần hắn đến gần ta, là cả người ta đều không thấy thoải mái. Vậy ta sẽ không để hắn đến gần muội nữa. Tóm lại, ta vẫn thấy tên Vũ Văn Lăng đó không giống người bình thường. Lúc chiến đấu với hắn,

    Huynh nhất định phải cẩn thận, cẩn thận, vô cùng cẩn thận đấy. Trong người huynh vẫn còn độc tính chưa hết. Huynh nhất định không được ham thể hiện. Muội không sợ ta thua sao? Thua thì thua. Kể cả huynh có thua, ta cũng không chịu gả cho hắn đâu.

    Bởi vì ta chỉ gả cho huynh thôi. Vì thế nên, ta nhất định sẽ thắng. Được rồi. Sức khoẻ là quan trọng. Huynh nhất định phải kiềm chế chút nhé. Yên tâm đi. Ta sẽ không giương mắt nhìn kẻ khác cưới mất người ta yêu.

    Vậy Dược Vương đại nhân dự định khi nào sẽ cưới ta đây? Ta.. Nếu huynh đã không muốn cưới ta, chi bằng ta gả cho Vũ Văn Lăng đó, theo hắn đến tộc Xích Hoả, từ đó chúng ta mỗi người một nơi, ai làm việc nấy. Không bao giờ… Ta cưới muội. Ta…

    Ta cưới muội. Ta…không phải là không muốn cưới muội. Cũng không phải ta không yêu muội. Bởi vì ta biết rằng bản thân mình có lẽ không còn nhiều thời gian sống nữa. Ta sợ rằng chẳng thể ở cạnh muội được bao lâu. Ta không sợ. Từ khi ta có được tình phách,

    So với ngàn năm về trước, quãng thời gian được ở cạnh huynh, ta thấy còn vui vẻ hơn nhiều. Dược Vương đại nhân, ta muốn luôn luôn, luôn luôn ở bên cạnh huynh. Đại tế tư, hôm nay bọn ta đến tìm ngài là muốn nhờ ngài phân xử hộ.

    Lần này bọn ta cá cược, rốt cuộc ai thắng đây? Đại tế tư, thực sự xin lỗi. Tử Minh không nên vì việc cỏn con này mà đến làm phiền ngài. Ta thực sự quá mạo phạm rồi. Tiểu Nhã, chúng ta đi. Muội không đi. Không sao.

    Nếu đã là Tiểu Nhã chủ động đến nhờ bổn tọa giúp đỡ, bổn tọa đương nhiên không thể làm ngơ được. Ta biết đại tế tư thương ta nhất mà. Tiêu công tử, đồ vật mà các ngươi muốn kiểm tra đã mang đến chưa? Ca ca, lấy ra đi.

    Ngài xem thứ đồ này có yêu khí không? Việc này… Có chút phiền thức. Ngài nói với ta đi mà. Rốt cuộc hai người chúng ta ai thắng? Hai người các ngươi, mỗi người đoán đúng một nửa. Như thế là có ý gì? Chủ nhân của món đồ này

    Đúng là không phải là yêu tà gì cả. Chỉ là hiện tại sống trong thân xác đó, đã không còn là chủ nhân ban đầu nữa rồi. Vậy người đó bây giờ là yêu quái? Đúng vậy. Vậy thì đại tế tư, người trước kia, cô ấy vẫn ổn chứ? Không ổn lắm.

    Kí chủ cũ bị con yêu tà đó áp chế. Nếu con yêu tà này yêu lực càng ngày càng mạnh, vậy thì hơi thở của kí chủ cũ sẽ càng ngày càng yếu ớt, đến khi biến thành tro bụi, rồi hoàn toàn biến mất. Vậy thì đại tế tư,

    Nên làm thế nào bây giờ? Tiêu công tử, hoá ra lại để tâm đến kí chủ cũ như thế. Vật đó… Rốt cuộc là đồ của ai thế? Có thể khiến ca ca của ta mất đi lý trí như thế, ngoài Giang Thanh Vận kia ra còn ai vào đây nữa?

    Nếu đã là vị Giang tiểu thư đó, vậy bổn tọa cũng không lấy làm lạ nữa. Ngài nói vậy là có ý gì? Không giấu gì hai vị, trước kia khi bổn tọa chữa bệnh cho Giang tiểu thư đã phát hiện ra một chút manh mối. Chỉ là khi đó

    Dược Vương đại nhân bảo vệ cô ta rất kỹ càng. Bổn tọa cũng không để ý nữa. Không nghĩ rằng lại tạo ra tình huống ngày hôm nay. Vậy ngài xem việc này có cách nào giải quyết không? Nếu có thể trừ được con yêu tà đó

    Không những có thể tác thành cho tấm chân tình của ca ca ta, mà còn có thể bảo vệ Dược Vương đại nhân không bị cô ta làm hại. Đại tế tư, xin ngài chỉ bảo. Việc này ấy à, cũng không phải là không có cách.