Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 27 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Mùa hè mát lạnh, Coca 6 tệ/lon] [Hành trình kết hôn] Mục Đình Châu đẹp trai quá. Phim anh ấy diễn em xem mấy lần rồi. Chị, em quyết định rồi, chờ sau này lớn lên em cũng muốn làm diễn viên,

    Cùng đóng phim với anh ấy. Kiều Kiều. Hôm qua em vừa mới nói [Mùa hè mát lạnh, Coca 6 tệ/lon] lớn lên muốn mở một tiệm tạp hóa cơ mà? Như vậy có thể ăn quà vặt suốt ngày. Đúng nhỉ. Cuộc đời khó quá. Thôi. Em cứ đóng phim cùng Mục Đình Châu,

    Sau đó gả cho anh ấy, để anh ấy mua đồ ăn ngon cho em mỗi ngày. Chị yên tâm đi. Em sẽ bảo anh ấy mua cho chị. Được. Vậy Kiều Kiều, khi em và chú ấy đóng phim em có thể xin chữ ký giúp chị không? Được chứ.

    Ký tên có là gì đâu. Em bảo chú ấy chụp ảnh cùng chị, chụp mấy tấm liền. Tốt quá đi mất. Vậy em nói lời phải giữ lời nhé. [Hành trình kết hôn] [Mùa hè mát lạnh, Coca 6 tệ/lon] [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 27] Sao cậu lại về?

    Đoàn phim không bao ăn hả? Tôi về ăn cơm cùng cậu, không được hả? Tôi không cần cậu ăn cùng. Tôi chuẩn bị hẹn Minh Kiều đi ăn cơm. Ban ngày ban mặt nói hão huyền gì thế hả? Tôi quyết định rồi, tôi sẽ theo đuổi Minh Kiều lại từ đầu.

    Nghĩ thông suốt rồi hả? Không muốn làm anh trai nữa? Tôi có đủ em gái rồi, giờ đúng lúc thiếu một cô bạn gái. Cậu đừng tự tin quá. Cậu đi tìm người ta, là người ta sẽ đồng ý làm bạn gái cậu chắc? Cậu thì sao?

    Cậu chuẩn bị tiếp tục theo đuổi Minh Vi ư? Tôi nói cậu nghe nhé người cậu đang theo đuổi là em gái tôi, tôi khuyên cậu nói năng khách sáo với tôi một chút. Cô ấy nhận cậu chưa? Đình Châu. Cậu nói thật cho tôi biết

    Có phải cậu nhớ ra chuyện gì đó rồi không? Sao cậu biết? Cậu chỉ cần vểnh mông tôi biết ngay là cậu… Cậu nhớ ra thật rồi hả? Cậu nhớ ra chuyện gì rồi? Là vào hôm quay cảnh Lương Sơn Bá gặp Chúc Anh Đài lần cuối trước khi qua đời,

    Đầu tôi bỗng rối loạn trong một khoảnh khắc, tất cả ký ức của tôi đều quay trở lại. Tôi và Minh Vi gặp gỡ, quen biết như thế nào, chúng tôi cùng nhau đóng Nhất Đại Thủ Phủ, những hình ảnh ấy lần lượt tái hiện, hơn nữa tôi biết thực ra khi đó

    Tôi đã yêu cô ấy rồi. Tốt quá. Tốt quá, Đình Châu. Cuối cùng cậu đã nhớ ra rồi. Tiêu Chiếu. Tôi muốn nói cho Minh Vi biết hết chuyện tôi đã nhớ ra, nói cho cô ấy biết tôi vẫn luôn thích cô ấy. Tôi tin cô ấy sẽ

    Tha thứ và chấp nhận tôi. Tôi thấy không ổn đâu. Vì sao? Khi đó cậu trở thành Thái phó, mặt dày mặt dạn theo đuổi em gái tôi. Khi hồi phục ký ức, cậu chẳng nói chẳng rằng đòi chia tay con bé. Bây giờ cậu lại nhớ ra,

    Lại muốn làm lành với con bé bằng lý do này, cậu đang bỡn cợt tình cảm của em gái tôi sao? Chúng ta chưa nói đến chuyện Minh Vi có giận hay không, người làm anh như tôi không đồng ý đâu. Vậy nên tôi thấy cậu nên chờ,

    Xem tình hình thế nào rồi tính. Tôi nghĩ kĩ rồi. Dù nói hay không nói tôi cũng đã quyết định rồi. Tôi muốn theo đuổi cô ấy thêm lần nữa. Được. Vậy chúng ta cược với nhau xem ai theo đuổi được người yêu trước. Cá cược là một thói xấu,

    Không đáng cổ xúy. Không dám cược thì cứ nói không dám cược. Đừng nói mấy câu vô ích như thế. Được. Cược gì? Người thua phải thỏa mãn một nguyện vọng của người thắng. Cứ quyết vậy đi. Anh Mục. Anh đang xách gì thế? Anh mua một ít phân bón cho hoa,

    Anh nghĩ chỗ hoa kia nên bón phân rồi. Thế nào? Không mời anh vào trong hả? Cảm ơn. Anh Mục. Dạo này ngày nào anh cũng như vậy, anh làm sao thế? Lẽ nào việc anh theo đuổi em còn chưa rõ ràng? Anh Mục. Anh đừng trêu đùa em nữa, được không?

    Chúng… chúng ta làm bạn có được không? Em có thể hẹn hò với Thái phó nhưng không thể hẹn hò với anh hả? Anh Mục. Ngày trước lúc anh bị tai nạn xe, em quả thực vừa đau lòng lại vừa buồn, bảo em làm gì em cũng bằng lòng,

    Chỉ cần anh có thể khỏe lại. Em cũng không biết đó là gì, nhưng bây giờ, sau khi trải qua biết bao là chuyện, chúng ta đã khác rồi. Em chỉ biết em không muốn bước vào mối tình phức tạp như thế nữa. Em thấy hơi mệt rồi. Em yên tâm.

    Anh sẽ không để em rơi vào tình cảnh phức tạp, anh cũng không để em mệt mỏi nữa. Tất cả đã có anh. Không, em… Anh Mục. Anh là thầy trong mảng diễn xuất của em. Ngoài tôn trọng anh ra, em còn chưa nghĩ đến những điều khác. Được.

    Chờ khi nào em nghĩ xong thì nói cho anh biết. Nhất định phải nói cho anh biết. Được không? Kiều Kiều. Anh đứng ở đây làm gì? Muốn gặp em. Anh có việc gì? Kiều Kiều. Em có thể cho anh thêm một cơ hội không? Vì cái gì?

    Anh đã nghĩ thông suốt rồi. Dù trước đây giữa hai ta có bao nhiêu trở ngại và vấn đề, anh cũng không muốn từ bỏ. Anh nghĩ thông suốt rồi em phải cho anh cơ hội? Vậy em chưa nghĩ thông thì sao? Anh hiểu. Anh đồng ý chờ.

    Dù bao lâu anh cũng chờ. Nghe nói đây là đồ dùng tất yếu thường ngày của em, hy vọng em sẽ thích. Mấy hôm nay công chúa đóng phim vô cùng vất vả, thần mang đến cho người mặt nạ làm sạch mà người thích nhất. Còn cả đồ người thích ăn nữa. Nào.

    Thời gian ở đoàn phim nhất định phải chăm sóc tốt bản thân. Đây là món điểm tâm anh thử làm. Em nếm xem có hợp khẩu vị không. Nhiều đồ ăn ngon thế này. Nào. Ngon không? Anh có việc gì hả? Kiều Kiều. Anh có chuyện muốn nói với em.

    Em cho anh cơ hội giải thích, được không? Em không muốn nghe anh giải thích. Giờ em rất bận. Vậy khi nào em rảnh, anh tới tìm em. Dạo này em đều rất bận. Hay là buổi trưa em và Minh Vi tới xe của Đình Châu ăn trưa đi.

    Chỗ này vừa lạnh, gió cát lại lớn, được không? Không cần. Cảm ơn anh. Kiều Kiều. Anh giúp em. Cảm ơn. Anh đi làm việc đi. Lên xe đi. Anh đưa em tới phim trường. Anh tự lái xe hả? Sau này chỉ cần có thời gian, anh sẽ lái xe đưa em đi.

    Từ hôm nay trở đi nhiệm vụ lái xe đưa đón công chúa sẽ do thần đảm nhiệm. Dây an toàn. Đừng chạy mệt quá nhé, Kiều Kiều. Uống ngụm nước. Anh mở giúp em. Sao thế? Sao anh vừa tới em đã đi. Tránh ra. Em quên cầm nước theo rồi.

    Cậu hay tự khoe là cao thủ tình trường cơ mà. Sao ủ rũ như quả cà héo vậy? Minh Kiều thật sự quá quá cứng đầu. Trước đây cô ấy tán tôi rất quyết liệt, bây giờ lại như vậy. Làm thế nào cũng không níu kéo được. Đáng đời.

    Tôi nhất định sẽ chinh phục cô ấy. Đình Châu. Cậu phải giúp tôi. Giúp thế nào? Sơn Bá. Chàng còn nhớ quang cảnh khi chúng ta cùng nhau đi học? Tất nhiên ta nhớ, đời này mãi không quên. Em thêm chút tình cảm vào trong được không? Tất nhiên ta… Sao thế?

    Không biết là ai. [Tiêu Chiếu] Kiều Kiều. Là anh. Anh xin lỗi. Anh thực sự rất hổ thẹn nhưng anh thật sự rất nhớ em. Anh thật sự rất nhớ em. Tiêu Chiếu uống say rồi phải không? Ai biết. [Tiêu Chiếu đã thu hồi] [Tiêu Chiếu] Nghe đi. Mau nghe đi. [Tiêu Chiếu]

    Tiêu Chiếu, anh ở đâu? Anh uống say rồi phải không? Minh Kiều, là anh. Đình Châu. Tiêu Chiếu uống say rồi. Cậu ấy vừa khóc vừa làm loạn, cứ gọi tên em mãi. Phần phía trước cậu ấy gửi nhân lúc anh không chú ý.

    – Chẳng liên quan gì tới chị, em nghe đi. – Đã gửi tin nhắn thoại. Anh đã thu hồi lại giúp cậu ấy. Anh nghĩ hai người đã chia tay rồi. Muộn thế này không làm phiền em nữa. Anh còn thấy mất mặt thay cậu ấy. Hai người đang ở đâu?

    Sao anh để anh ấy uống nhiều như vậy? Anh có thể cản anh ấy không? Anh cũng muốn cản nhưng không cản được. Cậu ấy bảo trong lòng đau khổ, nói xin lỗi em rồi cứ chuốc say bản thân. Kiều Kiều. Em… sao hai người lại tới đây? Anh bao nhiêu tuổi rồi?

    Sao không thể để người khác bớt lo lắng? Tự chuốc say mình thế này. Mau đi theo em. Không. Anh không say, Kiều Kiều. Em tới rồi, anh… anh rất vui. Anh quả thực rất hổ thẹn. Anh có lỗi với em nhưng anh thật sự rất yêu em, Kiều Kiều. Anh…

    Im miệng, biết bao người ở đây, anh gào cái gì? Anh… Về rồi nói sau. Đó không phải bạn anh sao? Thế sao? Anh có đi được không? Tiêu Chiếu. Sao thế? Cơ thể không khỏe à? Uống say rồi. Uống say rồi? Tửu lượng không tốt. Tửu lượng không tốt? Không thể nào.

    Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy say. Bạn anh đang gọi anh kìa. Xin lỗi nhé. Làm phiền, đã làm phiền. Đau đầu quá, Kiều Kiều. Đừng vờ vịt với em. Anh… Kiều Kiều. Kiều Kiều. Anh không diễn mà. Anh! Kiều Kiều, Kiều Kiều. Anh xin lỗi, xin lỗi. Anh sai rồi.

    Em đừng giận anh nữa, được không? Giả vờ say, lừa em lo lắng. Anh được lắm, Tiêu Chiếu. Anh cũng có tiềm năng làm ảnh đế đấy. Đừng, đừng. Kiều Kiều, anh sai rồi. Anh biết mình không nên lừa em, nhưng Kiều Kiều, anh thật sự không còn cách nào khác.

    Anh cuống quá hóa liều mà. Anh không có ý lừa em mà anh muốn níu kéo em. Anh không có ý xấu, em cũng giận rồi. Không, Kiều Kiều. Em xem chuyện này đi. Anh Mục. Chẳng phải anh luôn là một người rất thận trọng, ngay thẳng sao?

    Sao anh lại giúp Tiêu Chiếu làm chuyện như này? Đây chẳng phải nối giáo cho giặc sao? Anh cũng giống Tiêu Chiếu, cuống quá hóa liều thôi mà. Minh Vi. Minh Vi, em… Minh Vi. Em! Tại cậu cả, rủ tôi cùng lừa người ta. Giờ thì hay rồi

    Sau này Minh Vi sẽ không chấp nhận tôi nữa. Chị ơi, phim trường đã xong rồi. Chúng ta bắt đầu quay phim nhé. Được. Đi. [Hôm nay cảnh đêm rất đẹp, gió cũng dịu dàng, anh chờ em ở bờ sông] Cũng sắp tới giờ rồi. Sẵn sàng nhé. Yên tâm đi.

    Đến rồi phải không? Cậu xem đi. Đến rồi, đến rồi. Mau lên, mau lên. Châm lửa, châm lửa. Châm, châm đi. Đầu cậu cũng có lúc nghĩ thông suốt. Nếu Minh Vi nhìn thấy chắc chắn sẽ đồng ý. Tiêu Chiếu, em yêu anh. Sao đây lại là giọng Minh Kiều? Kiều Kiều.

    Sao anh lại lãng mạn như vậy? Anh nhét vào áo khoác của em một tấm thiệp, gọi em tới đây ngắm pháo hoa. Đây là những lời anh muốn nói với em ban sáng à? Đúng thế. Anh muốn xin sự tha thứ của em, theo đuổi em lại từ đầu.

    Vậy là em đồng ý rồi hả? Thấy anh bày vẽ long trọng thế này, em miễn cưỡng đồng ý vậy. Nhưng em nói cho anh biết đây là lần cuối cùng. Nếu anh còn rời xa em một lần nữa em sẽ không thèm để ý tới anh. Được.

    Tuyệt đối không có lần sau. Em tới rồi à. Tiêu Chiếu gọi em tới an ủi tâm hồn bị tổn thương của anh. Nếu có bình chọn người xui xẻo nhất năm, chắc chắn anh được đề tên bảng vàng. Anh còn tưởng áo khoác đó là của em,

    Sao bỗng dưng biến thành của Minh Kiều chứ? Chiếc áo đó vốn dĩ là của Minh Kiều, hôm nay em lấy ra mặc, ai biết lại trùng hợp như vậy. Không ngờ ảnh đế cũng có lúc âu sầu. Trong lòng em anh luôn là người tràn đầy tự tin. Đúng, anh tự tin

    Nhưng chút tự tin đó của anh trước mặt em chẳng hữu dụng nữa. Minh Kiều nói với em rồi, pháo hoa tối nay rất đẹp. Đẹp đến mấy tiếc là em chẳng nhìn thấy. Em nhìn thấy rồi. Thật hả? Em thấy trong lòng rồi. Cảm ơn anh. Minh Vi.

    Có thể kỹ năng diễn của anh xếp hàng đầu nhưng trước mặt người anh yêu anh không hề diễn. Tất cả mọi thứ đều thể hiện tự nhiên. Nếu trong quá khứ anh yêu em bằng thân phận Thái phó thì lần này anh lại yêu em bằng thân phận Mục Đình Châu.

    Có lẽ đây là số phận sắp đặt, định sẵn mỗi lần anh đều sẽ gặp em, yêu em. Trước đây anh đã từng làm em tổn thương, anh cũng biết anh EQ thấp, không biết ăn nói, không giỏi lấy lòng con gái. Nhưng mà anh sẵn sàng thay đổi vì em.

    Anh bằng lòng đợi đến ngày em chấp nhận anh. Em nhất định sẽ suy nghĩ thật kĩ. Náo loạn một hồi, hóa ra pháo hoa này là của Mục Đình Châu bắn cho chị em xem, chẳng liên quan gì tới anh. Em hớn hở vô ích rồi.

    Cũng không thể nói như vậy được. Dù gì người mua pháo hoa là anh, cũng có tâm ý của anh gửi trong đó. Em mặc kệ. Em thu hồi lời ban nãy em nói, em không yêu anh nữa đâu. Đừng mà, bà cô của anh.

    Ban nãy em còn đồng ý làm bạn gái anh. Sao em nói lời không giữ lời thế? Hay như vậy đi. Để sau anh bắn riêng cho em một trận pháo hoa, còn to và long trọng hơn lần này, được không? Ai thèm chứ. Vậy em nói xem em thích gì?

    Em nói anh biết, anh nhất định sẽ làm được. Lần này đổi thành anh theo đuổi em, theo đuổi tới khi em hài lòng thì thôi. Được. Chốt như vậy nhé. Vậy anh đuổi theo em đi. Em chờ anh đã, anh đưa em về. Em tới để tạm biệt anh.

    Em định đi đâu? Anh không giận em còn quan tâm xem em đi đâu. Chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau trưởng thành, anh giận em gì chứ? Đúng thế. Từ nhỏ đến lớn lẽ nào em còn không nhận ra mình chẳng có cơ hội nào ư? Lâm Lâm. Anh tin

    Sẽ có một ngày em gặp được người yêu em, thưởng thức em. Ai biết người đó ở đâu chứ. Lần này trở về Anh có thể một thời gian rất lâu em sẽ không về đây. Em giữ gìn sức khỏe. Em có thể nói chuyện riêng với Minh Vi không?

    Anh chờ em ở phía trước. Được. Cô muốn nói gì với tôi? Tôi tới để xin lỗi cô. Xin lỗi cô vì cái tát lần trước, vì những lời đã làm tổn thương cô. Không sao. Đã qua hết rồi. Tuy về mặt huyết thống, chúng ta là chị em nhưng tôi thừa nhận

    Giờ tôi vẫn chưa thể chấp nhận cô em gái là cô, cũng không thể thốt ra được câu chúc phúc cô và Đình Châu. Vậy nên hãy giao mọi thứ cho thời gian đi. Rất nhiều chuyện chúng ta không thể cưỡng cầu,

    Có lẽ thời gian sẽ cho chúng ta đáp án tốt nhất. Chúng ta biết nhau đã lâu nhưng đây là lần đầu ta trò chuyện ôn hòa nhã nhặn thế này. Đúng vậy. Vậy giờ cô tính tiếp tục ở trong nước hay về Anh? Về Anh,

    Tiếp tục con đường học hành của tôi. Cô đó, làm việc tốt nhé, chờ tương lai cô nổi tiếng rồi cô còn có thể quảng cáo bán hàng giúp thương hiệu thời trang của tôi. Được. Vậy… giữ gìn sức khỏe. Giữ gìn sức khỏe. Sơn Bá. Ta từng nói

    Hai ta đời này không lìa xa, tình này không đổi thay, sống không chung chăn, chết chung huyệt. Chàng đi rồi ta quyết không sống một mình. Hôm nay ta sẽ đến với chàng. Chàng vẫn còn sống? Đây là thực hay mơ? Hay chúng ta đã gặp nhau nơi suối vàng?

    Đây không phải mơ. Nàng chỉ cần biết dù sống hay chết chúng ta sẽ luôn bên nhau. Anh Đài. Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Dừng. Mọi người vất vả rồi. Đóng máy. – Tốt. – Đóng máy rồi. Chúc mừng hai anh chị đóng máy.

    Đây là hoa dành tặng anh chị. Cảm ơn. – Được. – Được. Đi đâu thế? Tìm Minh Vi. Minh Vi vừa rời khỏi đoàn phim rồi. Em ấy đi rồi. Sao cậu biết? Minh Kiều nói với tôi. Sao cậu không nói cho tôi biết sớm? À.

    Cô ấy không cho tôi nói với cậu. Tôi hỏi cậu, bây giờ trong lòng cậu Minh Kiều quan trọng hơn tôi, đúng không? Dĩ nhiên. Trọng sắc khinh bạn. Trò cá cược của hai ta, tôi thắng chắc rồi. Đến đây. Dì Triệu. Minh Vi, lâu rồi không gặp cháu. Mời dì vào.

    Cháu rót ly nước cho dì nhé. Được. Dì Triệu. Sao dì lại mang chậu hoa tới thế? Minh Vi. Dì nghĩ chắc cháu biết chỗ hoa này là Thái phó tặng cháu. Cháu biết. Lẽ nào Thái phó bảo dì mang tới đây? Đúng thế. Chỗ hoa này là Thái phó dặn dò dì

    Trước khi đi. Nhưng hôm nay dì tới không phải để mang hoa mà là muốn nói cho cháu biết một chuyện. Cháu xem chiếc điện thoại này đi. Đây là điện thoại Thái phó dùng trước khi gặp tai nạn, Lúc xảy ra tai nạn nó bị rơi hỏng, sau khi sửa xong

    Cậu ấy lại không muốn dùng điện thoại của cậu Mục. Vậy nên dì vẫn luôn bảo quản thay. Mấy bữa trước dì bỗng dưng nhớ ra, muốn đưa cháu xem thử mấy thứ bên trong. Cháu xem điện thoại của anh Mục không hay cho lắm.