Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu 2 Tập 2 Những món này đều là huynh làm sao? Đúng vậy. Cơ thể muội bây giờ bằng xương bằng thịt, không thể chỉ dựa vào ánh sáng và nước để tồn tại được.
Trước đây ta không biết, còn tưởng là muội kén ăn. Bắt đầu từ hôm nay, ngày ba bữa của muội, tất cả sẽ do ta phụ trách. Dược vương đại nhân, huynh đối xử với ta thật tốt. Ngon quá. Bởi vì ta thích muội đó. Tại sao lại đập nhanh thế chứ,
Có phải tim của mình có vấn đề rồi không? Tại sao muội cứ trốn tránh ta vậy? Ta đâu có. Hôm nay đã bao nhiêu lần rồi. Mỗi lần ta lại gần muội, muội đều đẩy ta ra. Sao vậy? Muội không muốn hút dược khí của ta nữa sao? Không phải,
Không phải là chuyện dược khí. Lẽ nào những lời hôm qua muội nói với ta, đều là giả sao? Không phải, ta chỉ là… Ta… Ta chỉ sợ bị ngất đi. Bị ngất đi? Là vì bây giờ ta phát hiện ra rằng, chỉ cần hút dược khí của huynh,
Tim của ta sẽ đập rất nhanh. Thực sự là quá nhanh. Hôm qua cũng vì tim đập quá nhanh, nên mới bị ngất đi. Thật là xấu hổ. Cũng không biết có phải tim của ta đã có vấn đề gì không? Xin lỗi nhé. Tùng Lam ngốc,
Cái này thì có gì mà phải xin lỗi chứ. Không sao cả. Thời gian còn dài. Đợi đến khi nào trái tim nhỏ bé của muội có thể chịu đựng được. Ta có thời gian đợi muội. Sống ở Dược Vương Cốc thấm thoắt đã hơn nửa tháng rồi,
Cứ như là nằm mơ vậy. Không phải muội vẫn sống ở đây sao, tại sao lại giống như là đang nằm mơ? Lần này khác chứ, bởi vì có huynh mà. Đúng là vị công tử nhẹ nhàng, tuổi trẻ tài cao. Đúng là lang quân khôi ngô tuấn tú.
Huynh ấy đẹp trai thật. Thanh Vận muội muội. Đúng vậy. Hơn nữa còn rất là si tình nữa. Thanh Vận muội muội. Người đàn ông như vậy thật tốt, rất là ấm áp. Chẳng giống Dược Vương đại nhân, suốt ngày lạnh lùng. Mọi người không biết đấy, cha của Tiêu Tử Minh
Cho người đi khắp nơi bắt Tiểu Tùng Lam. Nhưng mà Tiêu công tử, cho dù có phải làm trái lệnh của cha, cũng phải tìm thấy người con gái trong lòng của mình. Đó mới là tình yêu. Lãng mạn quá. Dừng, dừng, dừng.
Mấy đứa trẻ ranh như các muội thì hiểu cái gì chứ. Nghe ta nói đây, tìm đàn ông, thì phải tìm người giống như Dược Vương đại nhân ấy. Nhìn xem, nhìn xem. Dược Vương đại nhân người ta vì Tiểu Tùng Lam, mà bất chấp cả tính mạng. Người đàn ông như vậy,
Mới đáng để gửi gắm cả đời. Nói nhiều như vậy thì có tác dụng gì chứ. Chúng ta bỏ phiếu đi. Được thôi, được thôi. Chọn Sở Chi Mặc, hay là Tiểu Tử Minh. Chọn Tiêu Tử Minh giơ tay lên. Chọn Sở Chi Mặc giơ tay lên. Nguy rồi,
Dược Vương đại nhân lại sắp ghen rồi. Bọn họ chọn thì kệ bọn họ, ta chỉ gả cho Dược Vương đại nhân thôi. Đi về thôi. Được. Sư phụ. Đến lúc uống thuốc rồi. Sư phụ, đã mấy ngày rồi, vết thương cũ của người vẫn không đỡ hơn chút nào.
Đúng vậy, sư phụ. Cứ dựa mãi vào tục mệnh đan này, cũng không phải là cách. Hơn nữa, các nguyên thần của tiên cây cỏ mà chúng ta khống chế được cũng sắp tiêu hao hết rồi. Bất Ngôn, đi đem tất cả nguyên thần của tiên cây cỏ đến điện Vô Vong.
Bổn tọa phải đóng cửa tu luyện. Mấy ngày tới bất cứ ai cũng không được làm phiền. Rõ. Sư phụ, bên chỗ Tiêu Thụy… Đồ vô dụng. Mấy ngày vừa qua bổn tọa cố chịu đựng không đóng cửa tu luyện, là vì đợi hắn
Đem Sở Chi Mặc và Giang Thanh Vận đến trước mặt ta. Còn hắn ta thì sao? Hai kẻ bị thương nặng có thể đi đâu được. Ngay cả chuyện nhỏ đó mà còn không làm được, còn mong hắn ta làm được gì nữa chứ? Sư phụ xin đừng tức giận,
Cẩn thận sức khỏe. Chỉ là cái tên Tiêu Thụy đó mấy hôm nay ngày nào cũng tới cổng Hành Thủy Quán của chúng ta xin cầu kiến. Không gặp. Đi nói với hắn, chỉ cần nhất quyết coi Giang Thanh Vận là yêu nữ, Dược Vương đại nhân
Cũng là bị cô ta hãm hại, làm cho chuyện này ầm ĩ náo loạn khắp thành, Tiêu Thụy hắn không cần phải lo đến những chuyện khác làm gì. Rõ. Đến tìm ta muộn như vậy, muội muốn ngủ cùng với ta sao? Dược Vương đại nhân, hôm nay ánh trăng vừa đẹp,
Ta dẫn huynh đến một nơi nhé. Cơ thể muội bây giờ là cơ thể của người phàm, không phải là tiên thảo dược nữa. Muộn như vậy rồi, muội cũng phải đi ngủ đi. Phá lệ một lần đi mà, nơi mà ta đưa huynh đến
Là nơi có phong cảnh đẹp nhất ở Dược Vương Cốc. Một tháng chỉ có một cơ hội thôi. Cảnh đẹp đến mức đó thật sao? Nhìn thấy là biết thôi. Đi thôi. Ta nói cho huynh biết, chỗ này, ta chưa từng nói cho bất cứ ai biết. Đi thẳng về phía trước. Đúng.
Sắp đến nơi rồi. Tối đen như mực thế này, có gì mà đẹp chứ? Đẹp lắm luôn. Ta nói cho huynh biết lát nữa là có bất ngờ đấy. Dừng. Chính là chỗ này. Ba. Hai. Một. Dược Vương đại nhân, ta không lừa huynh chứ? Trước đây trong thế giới của ta,
Tất cả những điều tốt đẹp đều ngắn ngủi như sinh mệnh của ta. Ngày nào với ta cũng chỉ có bóng tối. Nhưng sự xuất hiện của Tiểu bản lam căn này, bỗng nhiên giúp ta phát hiện ra rằng nơi vốn dĩ tối tăm bỗng nhiên sáng bừng lên.
Suýt nữa ta đã quên rằng sinh mệnh tuy ngắn ngủi, nhưng ta có tư cách để hưởng thụ vẻ đẹp của thế gian rộng lớn này. Thời gian của ta không còn nhiều nữa, không biết khi nào sẽ xa rời cõi đời này. Nhưng có muội,
Ta không còn sợ phải rời đi nữa. Ta chỉ cần trân trọng mỗi một ngày tươi đẹp được bên cạnh muội. Kiếp này coi như chẳng có gì hối tiếc. Dược Vương đại nhân, có đẹp không? Rất đẹp. Đúng là rất đẹp. Ta không lừa huynh đúng không? Đúng vậy.
Ta chưa từng thấy cảnh nào đẹp như vậy. Chắc chắn là vậy rồi. Trước đây mỗi khi tâm trạng ta không tốt thì đều đến chỗ này. Ta nói cho huynh biết, chỗ này coi như là chỗ bí mật của ta, những người khác đều không ai biết cả.
Quãng đời sau này tuy ngắn ngủi, nhưng nếu như có thể sống như thế này, vô lo vô nghĩ, tự do tự tại, thì cũng coi như không có gì tiếc nuối. Phì, phì, phì. Quãng đời còn lại sao lại ngắn được. Huynh đừng nói linh tinh. Huynh nói,
Sẽ luôn ở bên cạnh ta mà. Sinh mệnh của tiên cây cỏ bọn ta dài lắm. Sư phụ, chúng ta quay về đi. Hôm nay người đã đi quá nhiều rồi. Không được, ta nhất định phải tìm được Thanh Vận trước, nếu mà bị người khác tìm thấy trước,
Thì nó không biết sống chết thế nào. Khu vực này, ban ngày ta đã dẫn người đi tìm kiếm rất lâu, nhưng không tìm thấy tung tích của Thanh Vận. Không thể nào. Nó nhất định là ở gần đây. Ta cảm giác như thế. Sư phụ, chúng ta quay về đi.
Bây giờ Dược Vương đại nhân vì đi tìm Thanh Vận muội muội mà cũng đã mất tích rồi. Nếu người mà có chuyện gì, thì thành Đại Hưng phải làm thế nào. Đúng vậy, Giang bá phụ. Như thế này đi, ngày mai ta lại đưa người
Tìm kiếm lại chỗ này kĩ càng một lần nữa. Bá phụ yên tâm, ta nhất định sẽ không để cha của ta tìm thấy Thanh Vận muội muội trước đâu. Hai người, hãy rời khỏi đây trước, để ta ở đây một mình một lát. [Cha, con tới Dược Vương Cốc một chuyến.]
Thanh Vận, [Cha đừng lo lắng cho con nhé.] con chạy đi đâu mất rồi? Nha đầu chết tiệt, không phải con nói sẽ về sớm hay sao? Nha đầu chết tiệt, con chạy đi đâu mất rồi? Trước đây, cha và mẹ con thành thân rất lâu mà không có con.
Sau đó nghe nói cây cổ thụ này của Dược Vương Cốc vô cùng linh nghiệm, cha không tin vào mấy lời kỳ quái, nhưng mà mẹ con, lại giấu cha, đến cầu khấn mấy lần. Cuối cùng, có con một cách thật kỳ diệu. Mẹ con mệnh khổ, còn chưa kịp nhìn mặt con,
Thì đã đi mất rồi. Cha thương con, là thương cả phần của mẹ con nữa. Thanh Vận à. Cha biết, con sẽ không sao cả. Lần trước con rơi xuống vách đá, vốn dĩ đã không có thuốc gì chữa trị được, nhưng lại nhờ bản lam căn của Dược Vương Cốc
Mà con lại có thể sống được. Đây đều là ý trời. Ngay cả ông trời, cũng đang bảo vệ con. Thanh Vận, cha biết, con sẽ quay về. Con ở bên ngoài, phải chăm sóc bản thân cho tốt, ăn cơm đúng giờ. Trời lạnh rồi, đừng để bị nhiễm lạnh. Chơi chán rồi,
Thì con về nhé. Cha đợi con. Thanh Vận. Sư phụ. Giang bá phụ. Sư muội sẽ không có chuyện gì đâu. Từ từ thôi. Cha, cha. Tiên cây cỏ bọn ta trước giờ đều không cha không mẹ. Ta cũng không biết tình thân ở nhân gian là như thế nào.
Nhưng làm Giang Thanh Vận, không ngờ ta lại gặp được người cha tốt như vậy. Tất cả mọi người ở thành Đại Hưng đều biết phu nhân của Giang đại nhân vì sinh khó mà qua đời, chỉ có một cô con gái độc nhất. Từ nhỏ Giang đại nhân
Đã vừa làm cha, vừa làm mẹ, nuôi con gái của ông ấy lớn. Muội tuy không phải là Giang Thanh Vận, nhưng những ngày qua muội cũng có thể cảm nhận được đúng không? Tuy nói ta không phải là Giang Thanh Vận, nhưng cha đối xử với ta như là con gái ruột,
Ta muốn báo đáp cho cha thay cho Giang Thanh Vận. Cho dù muội đi đâu, ta cũng sẽ luôn ở bên cạnh muội. Thật sao? Vậy ngày mai chúng ta quay về thành Đại Hưng, sau đó từ biệt Lão thụ tiên gia gia và mọi người. Bây giờ chúng ta
Chưa thể về thành Đại Hưng được. Tại sao? Bộ xương trắng. Muội yên tâm, nếu như Tùng Lam muốn quay về, bổn Dược Vương nhất định sẽ cố gắng điều tra thật nhanh, trả lại sự trong sạch cho muội. Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Đây là mùi rượu. Đây là
Túc nam tinh. Thành Đại Hưng thực sự có người trồng túc nam tinh sao? Quả nhiên là túc nam tinh. Đúng. Túc nam tinh là gì? Bản lam căn ngốc quá, bình thường đã bảo ngươi đọc nhiều sách y dược một chút. Túc nam tinh là một loại cỏ độc.
Dược tính vô cùng lạnh. Nhưng nếu như dùng độc trị độc, thì có thể chữa được không ít bệnh nan y. Vậy túc nam tinh cũng lợi hại nhỉ. Muội đúng là đồ ngốc. Túc nam tinh mà làm thảo dược thì đúng là có hiệu quả cứu người.
Nhưng trồng túc nam tinh lại vô cùng khó. Bởi vì… Bởi vì người trồng túc nam tinh sẽ vô thức bị nhiễm độc của túc nam tinh. Vậy chẳng phải là dùng tính mạng để trồng thảo dược sao? Trong hang núi đó, chẳng lẽ chính là… Đúng vậy.
Trên bộ xương trắng đó có hoa văn màu xanh, chính là người bị trúng độc túc nam tinh. Người trúng loại độc này sau khi chết đi sẽ nhanh chóng biến thành bộ xương trắng. Trong thành Đại Hưng, mà lại có kẻ độc ác như thế.
Ngươi có biết đó là do ai làm không? Chắc chắn là Tiêu Thụy làm rồi. Lão già đó rất xấu xa, không những tự bản thân làm chuyện xấu, lại còn vu oan giá họa cho ta nữa. Đúng là tuổi nhỏ dễ dạy bảo. Đương nhiên rồi, ta thông minh như vậy mà.
Nhưng Tiêu Thụy là người phàm, tại sao lại biết thuật che mắt? Thuật che mắt? Lần trước ta bị rơi xuống vách núi có phát hiện ra dấu vết của thuật che mắt. Chả trách huynh và cha đều không phát hiện ra điều bất thường của Dược Vương Cốc. Đúng rồi,
Trận bùa của thuật che mắt đó, ta còn từng nhìn thấy ở trong Hành Thủy Quán của đại tế tư. Tiêu Thụy quả nhiên đã câu kết với đại tế tư. Vậy chẳng phải chúng ta phải đối phó với hai người sao? Không phải lo lắng. Sau trận đại chiến lần trước,
Đại tế tư muốn khôi phục ít nhất cũng phải mất thời gian vài tháng. Bây giờ việc chúng ta cần làm chính là nhanh chóng tìm ra chứng cứ, tóm được Tiêu Thụy. Không hay rồi, không hay rồi. Có người đến thật rồi. Hớt hơ hớt hải, chẳng ra thể thống gì cả.
Đồ con nít nhà ngươi sao lại ở đây. Đi ra kia. Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta. Rượu và tiền giấy ở cửa hang núi là do có người đến cúng bái. Bọn ta đã đợi rất lâu, hôm nay người đó lại đến. Là một cụ già.
Có lần theo dấu vết của ông ta được không? Yên tâm đi, có ta ở đây, lúc nào cũng có thể tìm thấy được. Được. Bây giờ ta đi luôn. Ta cũng muốn đi. Bây giờ thân phận của muội đặc biệt, để tránh đánh rắn động cỏ,
Muội hãy ngoan ngoãn ở lại đây đi. Để ta qua đó trước, được không? Thôi được. Vậy huynh phải cẩn thận một chút nhé. Đi thôi. Một đám vô dụng. Đã một tháng rồi, có mỗi hai người mà còn không bắt được, ta còn cần các ngươi làm gì hả. Đại nhân,
Đúng là chúng tôi đã lục soát mỗi một ngóc ngách của thành Đại Hưng rồi. Các cửa ngõ lớn cũng ngày đêm kiểm tra, nhưng thực sự không có một chút dấu vết nào của Dược Vương đại nhân và Giang tiểu thư. Dược Vương Cốc thì sao?
Thuộc hạ ngày đêm đưa người đi lục soát Dược Vương Cốc, cũng…cũng không thu hoạch được gì cả. Chỗ của đại tế tư thì sao? Đại tế tư vẫn đang đóng cửa tu luyện. Đây là cơ hội tốt để diệt trừ tận gốc Sở Chi Mặc.
Tuyệt đối không thể để hắn vùng dậy được. Các ngươi hãy nghe cho rõ đây. Lui xuống đi lục soát cho ta. Một chiếc lá của Dược Vương Cốc cũng không được bỏ qua. Rõ. Cha. Thế nào rồi? Con đã tìm kiếm mấy ngày rồi nhưng chẳng có kết quả gì hết.
Ta nghe nói, mấy ngày nay con ở cùng với lão già nhà họ Giang kia. Vì con thấy Giang bá phụ đau lòng vì mất đi con gái yêu cô đơn không nơi nương tựa, vì thế con mới qua đó. Tử Minh à, việc gì cũng phải suy nghĩ cho rõ ràng.
Lời của cha con có hiểu không? Con hiểu rồi. Hiểu được là tốt. Con hãy nhớ cho ta, con là con trai của Tiêu Thụy ta, hãy nhớ lấy thân phận của mình. Ca ca. Ca ca. Vậy huynh thực sự không tìm thấy Giang Thanh Vận sao? Không thấy. Ca ca.
Nếu như huynh tìm thấy được Giang Thanh Vận, cha sẽ nể tình huynh mà tha cho cô ta một mạng. Nhưng nếu như huynh biết mà không nói, huynh đoán xem, cha có còn chừa đường sống cho cô ta nữa không? Muội đừng có ăn nói linh tinh. Ca ca.
Muội khuyên huynh hãy từ bỏ đi. Tình hình trước mắt, Giang Thanh Vận cô ta… Ta còn có việc. Không phải muội chỉ nói có vài câu thôi sao. Huynh có cần đối xử với muội đến mức đó không? Ta còn chả buồn nói ấy chứ.
Huynh hãy tự mà thu xếp cho ổn thỏa đi. Dược Vương đại nhân công phu rất giỏi, sẽ không có chuyện gì đâu. Lão thụ tiên gia gia. Không cần phải lo nghĩ nhiều. Tất cả, đều có số mệnh cả. Đúng rồi, ngươi quay lại Dược Vương Cốc có quen không? Quen ạ.
Nhưng mà, ta sắp phải rời khỏi đây rồi. Gia gia, sao vậy? Tình phách của ngươi. Tình phách? Không phải ta không có tình phách sao? Trước đây không có, nhưng giờ tuy nó rất yếu, nhưng lão hủ đã cảm nhận được,
Tình phách đang dần dần hòa nhập vào cơ thể của ngươi. Thật sao? Dạo gần đây mặt của ta nóng và đỏ lên, nhịp tim nhanh lên, đều là vì ta có tình phách sao? Bây giờ ngươi đã là Tiểu Tùng Lam bị gả đi rồi, là nước đã hắt đi rồi.
Gia gia. Dược Vương đại nhân, huynh quay về rồi. Có thể tất cả, vốn dĩ đã là số mệnh sắp đặt. Không phải, nghe ta nói. – Nghe ta đi. – Nghe ta đi. Cái muội nói đều không biết. – Nghe ta đi. – Nghe ta đi. Dừng, dừng, dừng.
Nghe ta nói đi. Chuyện này nhất định phải long trọng, hoành tráng, có kiểu cách. Sáng ngày mai, muội cưỡi ngựa khí phách phong độ quay về thành Đại Hưng, quân binh xếp hai hàng, bách tính chen chúc nhau chào đón. Được, được. Họ thấy ta thẳng thắn vô tư như vậy,
Chắc chắn sẽ tin ta. Không thể được. Bây giờ người ở thành Đại Hưng đều đã coi muội là yêu quái cả. Ta có cách. Ngày mai muội đến sân khấu kịch ở cổng thôn trước mặt người dân khóc lóc làm ầm lên đòi tự tử. Nói với họ rằng,
Đó đều là chuyện mà kẻ xấu bày ra. Muội bị người ta hãm hại. Được đấy, được đấy. Diễn xuất của ta rất tốt, họ chắc chắn sẽ tin ta. Không thể được. Như vậy người dân thành Đại Hưng sẽ chỉ cảm thấy muội là yêu quái đã ăn cắp còn la làng.
Để bổn đại gia nói, sao phải phức tạp như thế làm gì. Sáng ngày mai, ta đi bắt mấy con yêu quái về, ngươi dắt đi cho người dân thành Đại Hưng xem yêu quái thực sự là như thế nào, đối chiếu hai cái, chân tướng tự sẽ rõ ràng.
Như vậy không phải là được rồi sao? Đúng vậy, đúng vậy. Trông bề ngoài ta cũng rất lương thiện vô hại, chắc chắn họ sẽ không tin ta là yêu quái đâu. Cũng không thể được. Nếu mà như vậy người dân thành Đại Hưng chỉ cảm thấy muội ở cùng với yêu quái,
Thì chắc chắn là yêu quái. Vậy huynh nói xem phải làm thế nào? Tự ta sẽ có cách. Tất cả cứ nghe theo ta.