Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương đại nhân thân yêu 2 Tập 13 Tiểu tiên thảo à, chỉ 200 năm nữa thôi, là ngươi có thể hóa thành hình người rồi. Thật không biết ngươi sẽ biến thành bộ dạng gì đây. Xấu hổ gì chứ? Đến lúc đó,
Dù ngươi biến thành một cô gái, hay biến thành một đứa nhóc, ngươi vẫn có thể tiếp tục ở đây tu luyện. Đến lúc đó, bổn tọa sẽ đích thân dạy ngươi cách tu tiên. Tiên nhân, tiên nhân. Ta muốn ở bên ngài. Vậy mới đúng chứ.
Ngày nào cũng phải vui vẻ thế này mới tốt. Ngươi tỉnh rồi à? Độc ngươi trúng phải, đã không còn gì đáng ngại. Chẳng qua chỉ là trò vặt vãnh của Ôn Thần kia thôi. Nhưng mà ngươi hít vào quá nhiều, nên cần phải tĩnh dưỡng. Đa tạ.
Mặc dù ngươi bị thương nặng, trong trận chiến lần này. Nhưng may mà có tiên lực hộ thể, nên cũng không nguy hiểm tính mạng. Thật không ngờ, tiên khí giúp muội ấy tu luyện năm xưa, lại tình cờ cứu sống bọn ta. Đúng vậy. Lão hủ cũng không ngờ
Chúng ta lại gặp lại nhau trong tình cảnh này, Vân Sương. Cái tên này, thực sự cũng đã lâu lắm không nhắc rồi. Phải rồi, ta cũng phải cảm ơn ông, vì đã chăm sóc muội ấy bao năm nay. Nếu không có ông, bọn ta cũng không thể gặp lại nhau.
Tại hạ vô cùng cảm kích. Dược Vương Cốc bọn ta, xưa nay nhận lời nhờ cậy của ai, thì sẽ làm hết sức. Con bé đã sống ở chỗ ta mấy trăm năm rồi. Tuy không có nội đan, lại còn thiếu tình phách. Nhưng cuộc sống, vô lo vô nghĩ.
Cũng coi như là tiêu dao tự tại. Phải. Tỉnh rồi, tỉnh rồi. Tiểu Tùng Lam. Muội tỉnh rồi à? Ta đang ở đâu thế này? Đồ ngốc, đến nhà mình mà cũng không nhận ra. Nhà? Dược Vương Cốc đây mà. Xem ra, Tiểu Tùng Lam của chúng ta,
Ở Giang phủ lâu quá rồi, đến nhà của mình cũng quên mất. Đúng đó. Phải rồi. Lần trước, sao mọi người lại không từ mà biệt thế? Ai mà biết các ngươi ra ngoài đi săn lâu như vậy chứ. Bổn đại gia chờ ở Giang phủ sắp mốc meo đến nơi rồi.
Nhàm chán vô vị quá, nên lập hội ra ngoài thành dạo chơi. Nếu bọn ta không ra ngoài thành dạo chơi, thì đã không được xem trận đại chiến giữa bọn muội và đại tế tư. Đại tế tư… Dược Vương… Dược Vương đại nhân. Chậm thôi, chậm thôi.
Muội cứ từ từ xem nào. Muội bệnh thế này rồi, mà còn nghĩ đến tình lang của muội nữa. Muội yên tâm. Hắn ta không sao hết. Phải rồi. Hình như Ngân Hạnh tỷ tỷ là gián điệp. Tiểu Ngân Hạnh đi sắc thuốc cho ngươi rồi. Nếu nghe thấy ngươi nói vậy,
Kiểu gì cũng khóc cho mà xem. Nhưng ta thực sự nhìn thấy tỷ ấy… Thấy tỷ ấy biến thành tiên hữu bên cạnh đại tế tư, có phải không? Ngốc ạ, thuật che mắt đơn giản thế cũng không nhận ra. Tiểu Ngân Hạnh ngoan lắm đó,
Chắc chắn không thể là gián điệp được. Ngươi yên tâm đi. Tùng Lam muội muội, muội cẩn thận chút đi. Xem muội thương tích đầy mình kìa. Chúng ta nhặt được mạng về đã tốt lắm rồi. Ngươi cứ ở đây yên tâm dưỡng bệnh đi. Không phải lo nghĩ gì cả.
Có người chăm sóc cho Sở Chi Mặc rồi. Ai vậy? Ai đang chăm sóc huynh ấy? Lão thụ tiên đó. Lão thụ tiên gia gia à… Cái gì? Lão thụ tiên gia gia á? Chẳng phải ông ấy ghét nhất là những người hái thuốc sao?
Các tỷ còn giao Dược Vương cho ông ấy nữa, thế sao được. Ta… Đáng tiếc, tạo hóa trêu ngươi. Nhưng kể ra thì, cũng là số phận đã ngầm định trước. Nói vậy là sao? Hôm đó, chính là ngươi hái nó đi, coi như linh dược, tặng cho đại tiểu thư Giang phủ.
Bởi vậy, nó mới có diện mạo như ngày hôm nay. Vì thế… Vì thế nên muội ấy mới biến thành Giang Thanh Vận ư? Đúng vậy. Lão thụ tiên, ông yên tâm. Từ nay về sau, ta sẽ luôn ở bên cạnh muội ấy,
Nhất định sẽ không để muội ấy gặp chuyện tương tự nữa. Vân Sương à, tuy ngươi đã khôi phục trí nhớ rồi. Nhưng ngươi đã không còn là Vân Sương nữa rồi. Đời này, ngươi chỉ là một người phàm Sở Chi Mặc, Dược Vương của thành Đại Hưng thôi. Còn con bé
Là tiên thảo dược. Không giống như ngươi, con bé nên thuộc về Dược Vương Cốc, chứ không phải nhân gian phàm tục. Tại hạ cũng nghĩ như vậy. Thế mà ngươi lại không thấy oan ức à? Dù có tiên lực hộ thể, nhưng từ nhỏ tại hạ đã mang kịch độc trong người,
Thuốc thang vô hiệu. Dù có nói cho muội ấy biết giữa bọn ta có những mối ràng buộc này, cũng chỉ thêm đau khổ mà thôi. Nói vậy là, ngươi đồng ý để con bé ở lại Dược Vương Cốc rồi à? Muội ấy đi hay ở, không phải do tại hạ quyết định.
Nên để muội ấy tự mình quyết định thì hơn. Có điều, từ nay về sau, dù muội ấy đi đâu tại hạ cũng sẽ theo đến đó. Nếu muội ấy muốn đi, ta sẽ đi cùng muội ấy. Nếu muội ấy muốn ở lại, tại hạ sẽ ở lại đây.
Coi như thế gian mất đi một Dược Vương mà thôi. Cuộc sống thế này dù vui vẻ đến mấy, cũng chỉ kéo dài đến năm ngươi 30 tuổi thôi. Đúng vậy. Đến năm 30 tuổi, ta sẽ tặng chính mình cho muội ấy.
Để muội ấy dùng dược khí của ta tiếp tục tu luyện. Chỉ mong đến lúc đó, ông có thể cho muội ấy uống vong tình đan, để muội ấy trở về làm một cây bản lam căn vô lo vô nghĩ, tiêu dao tự tại như trước.
Ngươi thực sự muốn làm như vậy ư? Phải. Dù là đối với muội ấy, hay là với ta, đây cũng là lựa chọn tốt nhất. Nhưng trước lúc đó, ta chỉ muốn sống thật vui vẻ cùng với muội ấy. Làm tất cả những việc Vân Sương chưa bao giờ làm được.
Nếu ngươi đã kiên quyết như vậy… Thôi được rồi, cũng coi như đây là tình duyên kiếp này của hai người các ngươi. Vì vậy ta… Vào đi. Lão thụ tiên gia gia, đến giờ người phải uống thuốc rồi. Phải đó, Lão thụ tiên à, để bọn ta đỡ người về phòng.
Căn phòng này nhỏ quá, chỉ chứa được hai người thôi. Chúng ta mau đi đi. Được, được, được. Chúng ta làm vậy có được không? Sao không được? Chúng ta làm như vậy, cũng là vì hạnh phúc cả đời của Tiểu Bản Lam Căn kia còn gì. Đúng thế.
Đứa ngốc đó không có tình phách. Cứ tưởng là cả đời cô ấy sẽ không thể yêu ai. Bây giờ tình yêu đến rồi, bổn đại gia phải giúp một tay chứ. Mọi người nói xem, Tiểu Tùng Lam mà biết yêu trông sẽ như thế nào nhỉ? Muốn nhìn trộm quá đi mất.
Chắc chắn là cũng vụng về lúng túng cho xem. Muội ấy vẫn luôn như vậy mà. Đúng, đúng, đúng, ta cũng nghĩ thế. Lão thụ tiên gia gia, chẳng phải ông không bao giờ giao lưu với người phàm sao?
– Sao lại thân thiết với tên Sở Chi Mặc này thế? – Đúng đó. Tu luyện cho đàng hoàng vào. Thằng nhóc nghịch ngợm này, đừng có suốt ngày nghĩ chuyện chạy ra ngoài chơi. Hai đứa nó, muốn ở Dược Vương Cốc này bao lâu cũng được hết. Các ngươi,
Hãy chăm sóc chu đáo. Lão hủ, sắp bế môn tu luyện mấy tháng, không có việc gì thì đừng quấy rầy ta. – Vết thương của muội… – Vết thương của huynh… Vết thương của ta không đáng ngại. Muội ấy, bị Ôn… sau khi bị đại tế tư đâm trúng,
Nôn ra bao nhiêu là máu như thế. Muội vẫn ổn chứ? Ta không sao. Ta là bản lam căn nghìn năm. Vết thương nhỏ này có nhằm nhò gì. Một thời gian nữa ta sẽ bình phục thôi. Nếu không tin, thì huynh xem. Huynh… huynh làm gì vậy. Muội không thích à?
Ta thích. Ta thích dược khí. Nhưng dược khí không phải độ như thế này. Quả nhiên muội chỉ yêu dược khí thôi. Không phải. Không phải ta chỉ yêu dược khí. Vậy muội yêu cái gì? Ta không biết yêu là gì. Lão thụ tiên gia gia nói ta không có tình phách.
Nhưng sau khi trải qua bao nhiêu chuyện với huynh như vậy, ta cảm thấy, ta yêu huynh. Thật không? Vừa nghĩ đến chuyện huynh sẽ bị thương, là ta cảm thấy rất đau lòng. Vừa nghĩ đến chuyện đại tế tư muốn hại huynh, ta cũng rất đau lòng.
Vừa nghĩ đến chuyện không thể gặp lại huynh, là ta… Bản lam căn ngốc… Ta sẽ không rời xa muội. Phải rồi. Ta không phải người phàm. Huynh không sợ ta chứ? Ta biết. Muội là bản lam căn chứ gì. Sở Chi Mặc, vẻ mặt của huynh là sao hả?
Bản lam căn cũng có lòng tự trọng đó, không ít hơn nhân sâm nghìn năm kia đâu. Rồi, rồi, rồi. Muội là bản lam căn của ta. Là cây bản lam căn có một không hai trên thế gian này. Nhân sâm bao nhiêu nghìn năm cũng không đổi. Phải rồi. Với cả,
Hôm đó không phải ta muốn giết huynh thật đâu. Ta chỉ… Ta biết rồi. Chết rồi, tim đập nhanh quá. Huynh có gì muốn hỏi ta không? Ta muốn biết muội tên là gì? Ta… ta tên là Tùng Lam. Tên hay quá. Tùng… Tùng Lam. Làm sao giờ?
Huynh ấy vừa gọi tên mình, tim mình đã muốn nhảy ra ngoài rồi. Phải rồi. Hôm đó đại tế tư nói gì mà… Vân Sương ấy. Đó là cái gì vậy? Có lẽ hôm đó muội ngất xỉu, nên không nghe thấy. Đại tế tư nhận nhầm ta thành kẻ thù cũ của hắn.
Kẻ thù cũ? Kẻ thù cũ của hắn là một thượng tiên, tên là Vân Sương. Chắc là trông ta giống vị thần ấy, nên… Nên lúc trước đại tế tư mới làm khó ta khắp nơi. À đúng rồi, còn quả cầu tiên lực nữa. Đại tế tư nói,
Linh lực trong quả cầu tiên lực vô cùng dồi dào. Có lẽ thể chất của ta và nó tương thích, nên mới hấp thu được. Xin lỗi nhé. Ta hấp thu linh lực của muội rồi. Không đâu, không đâu. Không sao mà. Mặc dù là thứ mình dùng để tu luyện,
Nhưng dù sao cũng không phải đồ của mình. Mà chủ nhân của nó là ai, mình còn chẳng có manh mối gì. Nói thì nói vậy, nhưng dù sao quả cầu tiên lực vẫn là đồ của tiên thảo dược các muội. Bị một người phàm là ta hấp thu hết… Ta…
Thực sự không sao mà. Bây giờ ta không cần dùng đến món đồ đó nữa rồi. Tại sao? Bởi vì… Ta không muốn tu tiên nữa rồi. Bây giờ ta… chỉ muốn ở bên huynh thôi. Tùng Lam. Ngươi nói gì đi. Ngươi nói đi. Ngươi nói. Hai tên…
Hai tên vô dụng các ngươi. Có mỗi việc giết Sở Chi Mặc cũng làm không xong. Sư phụ còn không giết được, chúng ta giết được chắc? Ai bảo sư phụ không giết được Sở Chi Mặc? Sư phụ chỉ không giết được Vân Sương thôi. Các ngươi… Sư phụ đừng giận. Đừng giận.
Đúng đó, sư phụ à. Người nên bế quan tu luyện thì hơn. Vân Sương, hai chúng ta đúng là kẻ thù truyền kiếp. Một nghìn năm trước ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta. Lần này, ta phải diệt trừ ngươi bằng mọi giá.
Ta muốn ngươi và cây bản lam căn chết tiệt kia chết không yên lành. Sư phụ bớt giận. Các ngươi đi báo cho Tiêu Thụy, phát lệnh truy nã Sở Chi Mặc và Giang Thanh Vận trong toàn thành. Một khi phát hiện, giết ngay tại chỗ.
Đừng tưởng mấy người họ bảo vệ ngươi, là ta không dám xử lý ngươi nhé. Ngươi đến đi, đến đi. Nhân sâm chết tiệt nhà ngươi. Nhân sâm chết tiệt. Không bắt được. Kiểu tóc của ta. Tiểu Tùng Lam. Dậy tập thể dục buổi sáng đi. Mới có mấy giờ chứ?
Mặt trời mới mọc mà, tập thể dục buổi sáng cái gì? Tiểu Tùng Lam, ngươi dậy ngay cho bổn đại gia. Ngươi phiền quá đi mất. Tùng Lam, dậy thôi nào. Nhân sâm… Dược Vương đại nhân. Huynh… Tùng Lam vừa mới ốm dậy,
Hôm nay không cần tập thể dục buổi sáng đâu nhỉ? Ngươi, ngươi, ngươi, ta ta ta… Làm phiền rồi. Các ngươi tiếp tục đi. Trời ơi, tin nóng đây. Tin nóng đây. Muội ấy, giờ chỉ là thân xác người phàm thôi, vết thương lại chưa lành hẳn.
Đừng vất vả quá sức như vậy, nghỉ ngơi nhiều một chút. Được chứ? Dược Vương đại nhân, sao huynh lại ở đây? Muội lại quên rồi à? Quên gì ạ? Đồ ngốc. Mất mặt quá. Xấu hổ quá. Không ngờ hôm qua mình lại ngất xỉu vì tim đập quá nhanh. Trời ơi.
Nhớ ra rồi. Chuyện đó… Ta phải đi tập thể dục buổi sáng đây. Lão thụ tiên dạy bọn ta rằng, một ngày bắt đầu bằng sáng sớm. Ta đi trước nhé. Ngươi bảo không tới cơ mà? Ngươi làm ta hết hồn. Ai bảo ta không tới, ta chỉ tới muộn một chút thôi.
Các ngươi, hôm qua… Hôm qua cái gì? Ta chỉ muốn hỏi, hôm qua ngươi với Sở Chi Mặc đã xảy ra chuyện gì thôi. Bài tập thể dục buổi sáng hôm nay kết thúc rồi. Ta dẫn muội đi ăn sáng.