Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 5]
Ta thấy ngươi nói có lý. Tình cảm có thể từ từ vun đắp. Vương gia cũng nghe rồi đấy. Kim Bảo. Tiễn khách. Vâng. Sáng rồi, nó sáng rồi. [Duyên tới] Duyên tới. May mà là chàng. Tiểu Thất, chúng ta về thôi. Nhị gia,
Người và linh ngọc đến tay lại bay mất rồi. Khi nào hắn hứa hôn? Ngày mai. Cùng một ngày với Thương hội Nam Bắc. Quả thật là một ngày tốt. Hắn không phải nổi tiếng là hiền vương sao? [Hiền vương: vương gia có tài có đức] Trợ thủ đắc lực của Bệ hạ.
Vậy lần Thương hội Nam Bắc lần này chắc chắn sẽ quan trọng hơn lễ hứa hôn. Đúng rồi. Chúng ta vẫn còn nợ chưa tính xong, đúng không? Tiểu Thất, chuyện ngọc là do ta không đúng. Vì ta lo đưa ngọc thật cho nàng
Thì sẽ mang đến những nguy hiểm không cần thiết. Ta không tin. Không sai. Ban đầu ta muốn đưa linh ngọc giả cho nàng, nhưng sau này nghĩ lại, chúng ta sắp hứa hôn rồi, vậy thì cả đời sẽ cùng nhau gánh vác khó khăn. Nên sau đó
Ta vẫn đưa linh ngọc thật cho nàng. Miệng của nam nhân là số một thiên hạ. Ta không tin. Ta hiểu rồi. Nếu nàng thật sự không thể tha thứ cho ta, thì ta chỉ có thể buông tay thôi. Linh ngọc mà nàng muốn ta đã đưa rồi.
Nếu nàng không thể hứa hôn với ta ta cũng có thể hiểu được. Dù gì người có duyên như ta đâu còn lợi ích gì với nàng nữa. Người có duyên? Đúng rồi, vẫn còn ba ải chưa qua, vẫn chưa tìm đủ linh ngọc. Hay là cứ thấy được thì rút vậy.
Bỏ đi, lần này ta sẽ tha thứ cho chàng. Nhưng mà lễ hứa hôn… Lễ hứa hôn ngày mai ta đã chuẩn bị xong hết rồi. Nàng không cần lo, yên tâm tìm ba miếng ngọc còn lại là được, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa. Được. Chàng sắp xếp thì quá tốt rồi.
[Vì linh ngọc] [mình thật sự phải nhảy vào nấm mồ sao?] [Nhưng mà mình…] [Vương phủ Bắc Nguyệt] Bây giờ ngọc thật đã rơi vào tay Tiểu Thất cô nương, người định thế nào? Đã chuẩn bị xong từ trước rồi. Đợi lễ hứa hôn hoàn thành thì nàng ấy chính là
Người của phủ Bắc Cung rồi. Người ở bên cạnh thì ngọc có thể chạy đi sao. Lễ hứa hôn phải sắp xếp người giỏi vào, đừng để một vài người cố ý đến phá. Nhất là người của phủ Nam Phong. Vương gia yên tâm, thuộc hạ đã sắp xếp xong rồi.
Ngoài hứa hôn thì không còn cách nào khác sao? Dù gì cũng là hôn nhân đại sự… Ta tự biết nặng nhẹ. Lui xuống đi. Vâng. Ai nói A Viêm không có ai thương? Sau này ta chính là người thân của chàng, ta thương chàng.
Viêm ca ca của cô đang bận chuẩn bị tiệc hứa hôn với ta, ta đành phải thay chàng đến hỏi thăm cô. Cô đi đi, ta không muốn nhìn thấy cô, càng không cần lời hỏi thăm của cô. Mình thật sự có thể phân biệt rõ sao?
Lão già kì lạ nói phải trải quả bốn ải tình mới có thể tìm được bốn miếng linh ngọc. Vậy ải tình của miếng thứ hai là gì vậy? Không lẽ là đính hôn? Không được, không được. Mình không muốn làm phụ nữ đã kết hôn đâu.
Sinh con, làm việc nhà, dáng người xấu đi, cả dạo phố cũng cảm thấy là tội ác. Nghĩ tới là sợ rồi. Nhưng mà A Viêm thích mình như vậy, hơn nữa là mình chủ động theo đuổi. Mình đột nhiên nuốt lời thì có khốn nạn quá không nhỉ?
Chàng ấy còn là người có duyên với mình nữa. Nhưng cũng không thể hy sinh lớn vậy được. Sau khi tìm được bốn miếng ngọc là mình về nhà rồi, nhưng chàng ấy thì sao nhỉ? Chẳng lẽ chàng ấy phải giữ mình cả đời sao? Vậy thì đáng thương quá.
Vì tốt cho chàng ấy, nên dừng đúng lúc thì hơn. Vậy… Vậy ngày mai một mình A Viêm ở lễ hứa hôn thì chàng ấy buồn biết bao. Nhưng mình cũng có bố mẹ mà, không thể để họ đau lòng được. Mình đã dọn đồ xong rồi, đi hay không đi đây?
Hắc Ly xuất phát chưa? Sáng sớm đã đi Thương hội rồi. Ngươi thấy sao? Anh tuấn tao nhã. Vương gia, vương gia! Không xong rồi, không xong rồi! Không xong rồi! Cống phẩm ly Vạn Phù Đường phu nhân mang đến cống cho Bệ hạ đã biến mất ở Thương hội rồi.
Lưu Tư thủ đã đến. Hắc Ly nói ta nhắn rằng người cũng nên đến đó một chuyến. Ngươi lui xuống trước đi. Ngươi ở lại lo chuyện trong vương phủ. Ngươi giúp ta nói với Tiểu Thất ta đi rồi về ngay, sẽ không ảnh hưởng lễ hứa hôn. Viêm ca ca.
Huynh ấy sao vậy? Viêm ca ca muốn ra ngoài à? Có cách rồi. Nhưng mà váy này đẹp thật đó, không mặc ra ngoài thì tiếc thật. Không có tiền đồ. Một bộ lễ phục đáng để mình chôn vùi tự do nửa đời sau sao? Tiểu Thất tỷ tỷ. Tiểu Thất tỷ tỷ,
Y phục của tỷ đẹp thật. Nhưng thật đáng tiếc. Đáng tiếc cái gì? Tân nương không phải cô. Xem ra Tiểu Thất tỷ tỷ vẫn chưa biết nhỉ? Viêm ca ca đã rời khỏi phủ rồi. Ngày quan trọng như vậy mà huynh ấy không hề do dự bỏ rơi tỷ.
Chẳng lẽ là không muốn hứa hôn với tỷ nữa? Ta còn nghĩ là trong lòng huynh ấy tỷ rất quan trọng, xem ra cũng chỉ có vậy. Ngày quan trọng như vậy Cô không chọc ta thì ta còn không quen đấy. Nhưng mà Sở à, cô không biết đó thôi.
Hôn nhân này là Viêm ca ca cô năm lần bảy lượt cầu xin ta đồng ý đấy. Nếu chàng ấy trốn thật thì ta còn thở phào nhẹ nhõm nữa là. Chỉ chút trò nhỏ này à? Không được, quá căng thẳng rồi. Mình phải ra ngoài hít thở không khí. Không được.
Không được đào hôn, không được đào hôn. Nếu mình đào hôn thì A Viêm sao bây giờ? Vậy… Không bao lâu nữa mình sẽ trở thành bà nội trợ rồi. Tiểu Thất cô nương. Sao ngươi lại đến? A Viêm đâu? Vương gia có lời nói ta nhắn với cô.
Ngươi đừng nói là bây giờ chàng không ở vương phủ đấy nhé. Vừa đi rồi? Đi Thương hội rồi. [Lần này cô ta không gạt mình ư?] [Hại mình xoắn xuýt cả đêm.] [Dám bỏ ta mà chạy,] [ta không cần mặt mũi chắc?] [Không đính hôn thì không đính hôn.] [Ai thèm chứ?]
Thì ra Tiểu Thất cô nương đã biết trước. Hành lý mình đã dọn xong hết rồi vẫn chưa đi, mà chàng ấy dám đào hôn. Tình yêu đúng là không đáng tin. Suýt nữa quên mất. [Tình bắt đầu] Người cũng chạy rồi, bắt đầu gì chứ?
Ta thấy là hết tình thì đúng hơn. Vô ý xuyên đường phong*. [*: Tưởng mình chỉ là người qua đường trong cuộc sống người đó] Cô cự dẫn sơn hồng*. [*: Nhưng không biết rằng mình là người quan trọng của người đó] Luân hồi chung hữu báo*.
[*: Nhân quả luân hồi, thiện ác báo ứng] Câu phần kiến đông quang*. [*: Dù có tuyệt vọng cách mấy thì vẫn sẽ có tia hy vọng] Luân hồi, tuyệt vọng. Đọc sao mà ghê vậy nhỉ? Xem ra ải này không dễ qua chút nào. Đông quang à? Chẳng lẽ là chỉ…
Trên Bắc dưới Nam, trái Tây phải Đông. Ánh sáng ở phía Đông. Bản đồ. Bản đồ. Phía Đông, phía Đông. Có rồi. Ở đây. [Nhớ lấy.] [Phải khiến người có duyên] [con nhìn thấy đầu tiên yêu con.] [Nhớ kỹ, nhớ kỹ đấy.] [Nếu không thì con sẽ chết.] [Vận mệnh chết tiệt này.]
[Đúng là muốn ung dung đi một lần cũng khó.] Ngươi, ngươi, ngươi…. Ngươi nói với Bắc Cung Viêm là ta đi rồi, nói chàng ấy đừng có đi Đông Sơn tìm ta. Ta muốn đi Đông Sơn xuất gia. Cái gì? [Đường Vân] Sao rồi? Vương gia. [Lưu Tư thủ] Vương gia,
Đã tìm ra ly Vạn Phù. Đúng rồi, vị này là Đường phu nhân, sứ giả của nước Thanh Lam. Đường phu nhân, đây là Bắc Nguyệt vương. Bái kiến vương gia. Lần đầu gặp mặt đã quấy nhiễu hỉ sự của ngài, thật sự xin lỗi. Hại ngài tốn công chạy qua đây.
Đường phu nhân khách khí rồi. Đây là chức trách của bổn vương. Đường phu nhân. Đồ quý giá như vậy phải cất kỹ, đừng làm mất nữa. Đa tạ Tư thủ đại nhân. Đừng khách khí. Ta nhất định sẽ đích thân phái người đưa ly Vạn Phù đến phủ của ngài.
Lúc đó phải làm phiền vương gia rồi. Cô khách khí rồi. Thành ý của quý quốc bổn vương nhất định sẽ bẩm báo với hoàng huynh. Nếu đã không có việc gì vậy bản vương cáo từ trước. Đúng vậy, hôm nay là ngài đại hỉ của vương gia. Chúc mừng vương gia.
Chuyện này rất lạ, phái người điều tra xem có phải có người đứng sau giở trò không. Vâng. Sao vẫn chưa tìm mình nữa? Không lẽ… Không lẽ tên Bạch Thiết không nói với chàng chuyện đi mình Sơn Đông à? Không được, mình phải về xem thử. Xem gì mà xem?
Chàng ấy đã đào hôn rồi Mễ Tiểu Thất à. Đi Đông Sơn tìm ngọc còn quan trọng hơn. Đại ca, ta muốn đi Đông Sơn. Xe ngựa này có cho thuê không? Có. Một ngày 300 nguyệt tệ. 300 à? Cô đi không? 250 được không? Không được, rẻ quá.
300 tệ là giá rẻ nhất rồi đó. Cô xem xe tốt chưa này, vừa bớt được chuyện vừa nhanh. Khoan đã, Đông Sơn đâu có xa như vậy đâu. Đông Sơn? Vương gia, Tiểu Thất cô nương chạy rồi. Cô ấy nói hôm hứa hôn người đã đi tìm nữ nhân khác,
Cô ấy ngẩn ra ở đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. cô ấy còn nói ta nhắn với người là đừng đi Đông Sơn tìm cô ấy, cô ấy muốn xuất gia. Sao nàng ấy lại chạy? Ngọc đâu? Chắc chắn là mang theo chạy luôn rồi. Vậy Nam Phong Thần đâu?
Ta vừa phái người đi hỏi phủ Nam Phong, họ nói thành chủ sáng sớm đã không có đó nữa. Đúng là do hắn giở trò. Thành chủ giở trò gì ạ? Kế dụ hổ ra khỏi núi đó. Đúng rồi. Ngươi đi theo vương gia, ta về Thương hội giải quyết hậu quả.
Mau đi thôi. Nhị gia, chiêu này của người hay thật. Vương gia có nằm mơ cũng không ngờ là chúng ta động tay vào Thương hội. Không ngờ còn có chuyện vui ngoài ý muốn. Chuyện giao ngươi làm đã xong chưa? Chắc chắn xong luôn. Lúc nãy ta vừa qua đường Đông Sơn
Thì liền phái người phong tỏa đường đó. Hơn nữa ta còn cho người đặt bẫy ở núi Thanh Phong, chỉ đợi người anh hùng cứu mỹ nhân. Đến lúc đó người vừa có mỹ nhân vừa có ngọc. Thủ đoạn quá đê tiện, nhưng ta rất thích kết quả. Làm tốt sẽ có thưởng.
Vâng. Nhị gia, dậy nào. Tiểu Cường, nhớ đuổi theo ngựa dắt về đó. Đừng chạy nữa! Đi xem chuyện gì đi. [Núi Thanh Phong] Bẫy này là sao vậy nhỉ? Đúng rồi, Nhị gia. Đây là bẫy để cản Mễ cô nương. Thì ra chúng ta đã đến núi Thanh Phong. Lạ thật,
Rõ ràng chính mắt ta nhìn thấy cô ấy thuê xe ngựa nói đi Đông Sơn mà, sao cô ấy vẫn chưa đến nữa? Kỳ lạ thật. Kỳ lạ gì hả? Nhị gia đừng đá, đau lắm. Làm gì vậy hả? Kỳ lạ này. Kỳ lạ này. Nói ngươi làm chút chuyện
– Đau quá Nhị gia! – mà ngươi cũng làm không được. Phía trước có tai nạn xe à? Thảm quá. May mà mình không có tiền thuê xe, không thì mình cũng gặp họa rồi. Nhị gia, người đoán xem ta nhìn thấy ai? Mễ cô nương, chúng ta ở đây. Mễ cô nương.
Trùng hợp quá. [Chạy giỏi thật.] Nhị gia. [Hại ta cả đường không có cơ hội ra tay,] [ngày chết của ngươi đến rồi.] Thì ra là hai người à? May mà người không sao. Lần sau từ từ thôi nhé, gấp gáp gì vậy chứ? Nàng lo lắng cho ta à? Đương nhiên rồi.
Ai bảo ngươi là huynh đệ của ta chứ? Tiểu Thất. Không phải chàng đào hôn sao, còn đuổi theo ta làm gì? Ta đào hôn? Ngươi nói với Tiểu Thất kiểu gì vậy? Không phải ta nói về liền, không ảnh hưởng đến lễ hứa hôn sao? A Viêm, là ta hiểu nhầm.
Ta đến Đông Sơn là vì túi gấm đưa manh mối là linh ngọc ở Đông Sơn. Nên là ta nói Bạch Thiết nhắn với chàng ta đến đây trước đợi chàng. Nàng hãy suy nghĩ nên giải thích tại sao nàng lại ở cùng hắn đi. Thành chủ. Tiểu Thất không được khỏe,
Chúng ta đi trước. Vương gia. Xe ngựa của bọn ta đã vậy rồi, hay là ngài… Xin lỗi, không đủ chỗ đâu. Sao không đủ chỗ chứ? Chiếc xe ngựa lớn như vậy sao có thể không đủ chỗ chứ? Ngài xem đi. [Quán trọ Sơn Đông] Khách quan. Nào.
Mời ba vị khách quan đi bên này. Đồ ăn sẽ xong ngay. Ngươi ngồi đối diện đi. Chàng nhích qua chút đi. Ngươi xích qua bên kia đi. A Viêm, ta sai rồi. Là ta có chứng sợ hãi trước hôn nhân, thích suy nghĩ lung tung. Chàng tha thứ cho ta đi.
Ta bảo đảm không có lần sau đâu. Không ngờ nàng lại không tin ta như vậy. Sao có thể trách Tiểu Thất được? Nếu là ta thì cho dù trời có sập xuống ta cũng không đi ra ngoài để lại vị hôn thê vào ngày hứa hôn.
Nếu không phải có người cố ý chia rẽ thì ta và Tiểu Thất đã hứa hôn xong rồi. Ai… Đúng vậy, chính là có người cố ý chia rẽ. Loại người này ế cũng đáng lắm. Món ăn đến rồi đây. A Viêm, đây chẳng phải món tôm chàng thích ăn nhất sao?
Nào, ăn nhiều vào. Để ta. Nào, A Viêm. A Viêm à, chúng ta làm lành đi. [Lần này sao khó dỗ vậy nhỉ?] [Không lẽ hết yêu rồi à?] Vậy… Vậy chàng ăn tôm đi. Họ ăn hiếp người quá đáng thật, ta thật sự nghe không nổi nữa. Im miệng.
Nghe được gì vậy? Ta không nghe được gì cả. Nhưng không nghe cũng biết mà. Cô nam quả nữ ở chung một phòng. Hắn có ý định như thế nào ta hiểu rất rõ. Chẳng qua chỉ là lợi dụng sự áy náy của Tiểu Thất để giúp hắn tìm ngọc thôi.
Nếu Tiểu Thất biết bộ mặt thật của hắn thì… Ta nghĩ ra cách rồi. Lần này đảm bảo sẽ làm rất hay. Nếu lần này ngươi thất bại nữa thì phủ Nam Phong không giữ ngươi lại đâu. Ta… Đi đi. A Viêm, sáng mai chúng ta đi ngắm mặt trời mọc nhé?
Chàng nghĩ xem. Ta và chàng nắm tay ở dưới ánh nắng mặt trời. Cúi đầu là cả Bắc Nguyệt, ngẩng đầu thì chỉ có đối phương. Có cảm giác lắm đúng không? Hôm nay ta bận cả một ngày, mệt rồi. Mệt rồi à? Vậy… Ta bóp vai, ngâm chân cho chàng nhé.
Tiểu Thất, nàng không cần như vậy. Ta không trách nàng. Đều tại nó không tốt. Do nó dẫn ta đến Đông Sơn đó. A Viêm, ta quả thật đã xoắn xuýt cả buổi tối rốt cuộc có nên đào hôn không? Nhưng ta thật sự không nỡ xa chàng.
Nếu không phải vì hiểu lầm ta chắc chắn sẽ không giận dỗi chạy đến Đông Sơn tìm linh ngọc đâu. Thật sự không nỡ xa ta à? Ngươi là ai vậy? Sao cô không sợ? Tên bạc tình này, cuối cùng ta cũng đợi được ngươi rồi. Ngươi sao xứng với ta
Và con chứ? Lúc yêu ta thì nói lời ngon ngọt, nói ta là bảo bối của ngươi. Lúc không yêu ta đến một cọng cỏ… Xem ra nợ phong lưu của vương gia cũng không ít nhỉ? Bảo bối Tiểu Thất, nàng phải cẩn thận đó.
Có người quen thói sói đội lốt cừu rồi. Từ khi nào mà thành chủ cũng bắt đầu chơi trò diễn kịch vậy? Đúng vậy. Hắn chính là có vẻ ngoài dịu dàng ngây thơ khiến ta một lòng với hắn không oán không hận. Sau khi có được ta
Thì ác độc từ bỏ ta. Sau đó đi tìm những nữ nhân khác có giá trị lợi dụng. Yêu hay không cũng không sao cả. Nhưng nếu lợi dụng thì rất bỉ ổi đấy. Tiểu Thất, nàng cảm thấy sao? Nàng không tin ta à? Náo loạn đủ chưa? Cosplay vụng về như vậy
Mà muốn qua mắt ai? Ngươi tưởng ta mù hả? Nhị gia, cô ấy nói ta mù. Chuyện này… Chuyện này… Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia ơi. Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia. Ngu ngốc. Đây là cách hay, làm rất ổn của ngươi à? Ta lại nghĩ được cách khác.
Lần này chắc chắn… Cút. Nhị gia, người cho ta thêm cơ hội đi. Cho ta thêm một cơ hội đi. Tiểu Thất, Vừa nãy nàng vì ta… Vương gia, ta trải giường cho người. Vừa nãy nàng vì ta mà cản… Ta tin chàng.
Sao chàng có thể là loại người sói đội lốt cừu, nam nhân xấu xa giả vờ giả vịt lừa gạt nữ nhân chứ? À… Vương gia, nệm đã trải xong rồi. Chuyện này… Lui xuống đi. Vậy ta trải chăn đây. A Viêm, chàng khát rồi đúng không? Nè, uống nước đi.
Có nguội hay nóng quá không? Cũng được, chỉ là không có vị thôi. Vậy ta đi lấy lá trà, chàng đợi ta nhé. Vương gia, xong rồi. Nhìn thấy chưa? Giờ ta muốn gì là được nấy. Chủ tử của ngươi quyến rũ vậy mà. Với vẻ ngoài như vậy
Làm gì có nữ nhân nào bỏ ta được. Còn nửa đường đào hôn nữa chứ. Không thể nào. Nhưng sao ta cảm thấy cô ấy vì đào hôn nên trong lòng mới áy náy như vậy với người. Tên đầu gỗ ngươi thì hiểu gì chứ? Chút nữa ngươi mở to mắt
Nhìn cho rõ nàng ấy yêu ta đến chết đi sống lại như thế nào. Chỉ cần ta nói đại một câu không hứa hôn nữa thì nàng ấy sẽ lập tức chạy đến người ta, khóc lóc cầu xin ta tha cho nàng ấy, ngươi tin không? Vương gia, Tiểu…
Mắt ngươi sao vậy? Cho dù Tiểu Thất ở trước mặt ta thì ta cũng nói như vậy. Ta nói nàng ấy lấy hồng trà thì nàng ấy không dám lấy lục trà. Vậy chàng muốn uống lục trà hay hồng trà đây? Hồng… Hồng lang, ngươi vì cô ta
Mới không cưới ta đúng không? Ngươi tha cho Tiểu Thất đi, ta sẽ không cưới ngươi đâu. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Ngươi muốn đi theo cô ta đúng không? Ta sẽ đi… Ngươi…Ta… Ngươi…Ta… Vương gia. Vương gia. Vương gia người sao vậy? Vương gia. Vương gia, vừa nãy ngài vẫn bình thường mà.
Vương gia, người sao vậy? Vương gia, người tỉnh lại đi. Vương gia tỉnh lại đi. Vương gia. Diễn hay thật. Tiếp tục đi. Sao vậy? Không diễn nữa à? Vương gia, Vương gia, ta tìm đại phu cho người. Đúng là nam nhân. Nàng đi đâu vậy? Liên quan gì đến chàng.
Đồ lừa đảo. Tiểu Thất, ta sai rồi. Sai ở đâu? Ta không nên gạt nàng. Không đúng, Ta không nên lại gạt nàng. Lúc thì nghiêm túc, lúc thì nghịch ngợm. Ta sắp bị chàng làm cho tâm thần phân liệt luôn rồi. Cũng khó cho chàng không bị đa nhân cách.
Cuộc sống ép ta thôi. Ta vì già trẻ của phủ Bắc Cung mà. Nàng cũng thấy phủ Nam Phong nhằm vào ta thế nào mà. Chàng còn lấy người khác làm cái cớ à? Tối nay là ta mù nên mới tin lầm hai người, đổ oan cho họ.
Họ vốn cũng có tốt lành gì đâu? Nhưng mà ta không nên lại gạt nàng. Nàng tha thứ cho ta đi. Vậy thành thật khai báo mau. Chàng còn giấu ta gì nữa? Nàng nói muốn xem mặt trời mọc mà, ta đã sắp xếp xong rồi.
Giờ Mão mặt trời mọc, chúng ta xuất phát vào giờ Dần. Đã trễ thế này rồi à? Nàng ngủ sớm đi, ngày mai gặp. Nàng cảm thấy ta sắp xếp thế nào? Có lẽ còn có thể giúp nàng tìm linh ngọc nữa đó. Rất tốt. Vậy sáng mai chàng đợi đó cho ta.
Nàng ấy vừa thích mình vừa muốn tìm ngọc, chắc không nói ngược với lòng đâu nhỉ? Sắp xếp xong hết rồi à? Vâng. Thiên Lang vẫn luôn mai phục. Cứ tưởng rằng phải tốn rất nhiều sức mới nghe ngóng được tin tức linh ngọc trong tay Bắc Cung Viêm, không ngờ
Hắn lại lấy linh ngọc làm sính lễ tặng cho Mễ Tiểu Thất. Như vậy cũng bớt cho chúng ta không ít chuyện. Tâm tư của Bắc Cung Viêm xưa nay khó dò. Ta không tin hắn sẽ từ bỏ bảo vật gia truyền vì một nữ nhân. Trong lòng hắn
Bá tánh thiên hạ của Bắc Cung gia quan trọng hơn nữ nhân đó nhiều. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Ngài đừng quá đề cao hắn. Nhưng có cần giữ lại mạng Mễ Tiểu Thất không? Giết. [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Vương gia.
Vương gia, người sao vậy? Vương gia, vừa nãy ngài vẫn bình thường mà. Vương gia. – Diễn hay thật. – Vương gia. Cắt. Nào, nào, nào. Xin mời ảnh đế năm nay của Côn Bằng lên nhận giải. – Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người nhé. – Tuyệt thật. Nào.
Sau đây. Sau đây xin mời Kim Bảo tiểu thư xinh đẹp nhất Côn Bằng đại lục của chúng ta lên nhận giải. Nói. Ngươi chọn cô ta hay chọn ta? Chọn Kim Bảo. Kim Bảo, hôn một cái nào. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫