Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫

    ♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫

    ♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫

    ♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫

    ♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 1) [Tập 3]

    Bạch Thiết. Bạch Thiết, ta muốn ăn bánh bao. Bạch Thiết. [Chuyện gì đây?] [Chết rồi,] [gây họa rồi.] [Để mình nhớ lại xem chuyện gì.] Ta là tiểu tiên nữ từ trên trời rơi xuống. [Này thì nói mà không suy nghĩ.] [Chuyện này…] [Ngủ xong thì sao bây giờ?]

    [Lúc trước đều là thả thính xong rồi chạy,] [đâu có làm đến bước này đâu.] [Mình phải vờ chịu thiệt để hắn chịu trách nhiệm] [hay là ngang ngược quăng tiền rồi đi?] [Tại sao lại như vậy nhỉ?] [Thân phận thế nào còn chưa rõ] [mà sao mình…] Hay là

    Chúng ta mặc đồ trước nhé. À thì, đệ nghĩ xem tiếp theo nên làm sao đây? Tiểu Thất cô nương. Về chuyện vừa nãy thì ta biết ta có nói gì cũng không thể bù đắp tổn thương của cô. Cô bình tĩnh đã. Nếu đã xảy ra thì ta…

    Ta nhất định sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu. Không trốn tránh trách nhiệm, vậy đệ định chịu trách nhiệm thế nào? Cưới ta à? Ta… [Mình không thể cưới cô ấy.] [Nhưng dù gì cũng làm mất đi sự trong trắng của cô ấy,]

    [không cưới thì chẳng phải sẽ bị người khác chửi bới sao?] [Mình không muốn nhảy vào nấm mồ dễ dàng vậy đâu,] [dù sao thì mình vẫn phải về nhà mà.] [Nhưng vậy thì hơi thiếu trách nhiệm không nhỉ?] Nói thật thì ta cảm thấy kết hôn còn sớm quá. Nhưng

    Hẹn hò thì được đấy. Hẹn hò? Nghĩa là gì vậy? Giải thích sao đây. Là chúng ta tiếp xúc thân mật. Tiếp xúc thân mật? Ý của cô là… Đệ có việc cần làm mà, đúng không? Đúng vậy, Bạch Thiết tìm ta có việc. Ta đi trước đây. Được. Nữ nhân xấu xa,

    Đúng là đã quyến rũ Viêm ca ca. Ta nhất định sẽ lột bộ mặt thật của cô cho mọi người thấy. Sao mình lại đồng ý với cô ấy nhỉ? Người đồng ý với ai vậy? Vương gia. Quần áo người rách rưới như này,

    Tình hình cuộc chiến tối qua kịch liệt lắm nhỉ? Người đánh ở đâu về vậy? Nói bậy bạ. Tối qua vương gia luôn ở phòng Tiểu Thất cô nương còn chưa ra ngoài, sao có thể từ bên ngoài về chứ? Thì ra tối qua

    Người vẫn ở chung với Tiểu Thất cô nương à? Vương gia, người dùng mỹ nam kế thật à? Người hy sinh nhiều quá, biết vậy thì ta đã cho Hắc Ly đi rồi. Bạch Thiết, ý ngươi là sao? Ngươi tưởng vương gia của chúng ta là bị ép buộc à? Vương gia.

    – Chỗ này của người… – Dừng lại đi. Ta vừa từ phòng mình ra, ai nói ta ở phòng của Tiểu Thất cô nương cả đêm chứ? Còn nữa, Hắc Ly, nói ngươi tìm cách giải trừ khế ước máu, đã có manh mối chưa? Ngươi nữa.

    Tối qua ta chỉ là ở phòng cô ấy không ra ngay mà thôi. Đó là vì ta nhân lúc cô ấy uống say rồi thăm dò chuyện của cô ấy mà thôi. Vào phòng rồi nói. Nếu Nam Phong Thần đã biết hình vẽ trên người Mễ Tiểu Thất,

    Thì hắn nhất định sẽ nghĩ cách đưa Mễ Tiểu Thất về bên cạnh hắn. Nên chúng ta phải luôn luôn chú ý hành động tiếp theo của hắn và tình hình của Mễ Tiểu Thất. Tuyệt đối không thể để họ tiếp xúc riêng với nhau. Vâng. Vương gia.

    Người có gì thì nói thẳng ra đi, biểu cảm của người khiến ta nhìn mà muốn đi vệ sinh luôn đó. Còn một chuyện nữa cần phải nói với các ngươi. Sau này có lẽ sẽ có một nữ nhân sẽ tiếp xúc thân mật với ta. Đó là Mễ Tiểu Thất.

    Đương nhiên đây chỉ là kế tạm thời thôi. Tối qua cô ấy đã kết nghĩa với Bướm Hoa. Ta phải nghĩ cách để cô ấy tình nguyện ở lại bên cạnh ta. Chỉ có khế ước máu là không đủ. Vẫn là vương gia suy nghĩ chu đáo. Nhưng sao nhìn người có vẻ

    Rất hưởng thụ mối quan hệ này nhỉ? Nhưng chúng ta phải xác định cô ấy là địch hay là bạn, Vương gia, cổ của người. Hỏi các ngươi một vấn đề của nam nhân. Mời vương gia nói. Ngươi nghĩ xem sau khi nữ nhân và nam nhân ngủ với nhau

    Thì sẽ có cảm giác gì? Không nghe rõ. Ta nói là nếu như… Nếu như sau khi nam nhân và nữ nhân ngủ với nhau thì sẽ có cảm giác gì? Vương gia. Vấn đề không hợp với thiếu nhi, sao người có thể hỏi người cứng nhắc như Bạch Thiết chứ?

    Người hỏi ta đi. Chân người bây giờ rất yếu đúng không? Eo cũng hơi mỏi nữa. Bạch Thiết, đánh hắn cho ta. Vâng. Thẹn quá hóa giận à? Vương gia, ta sai rồi, ta sai rồi mà. Vương gia, người luôn suy nghĩ toàn diện mà. Nuông chiều riết rồi các người

    Càng ngày càng xem thường vương gia ta. Vương gia, trong lòng ta vẫn luôn có người mà. Người yên tâm. Chuyện tối qua người bước ra từ phòng của Tiểu Thất cô nương. Ta sẽ không nói với ai đâu. Trong lòng ta chỉ có người. Các ngươi lui xuống hết cho ta.

    – Vâng. – Vâng. Ta là tiểu tiên nữ từ trên trời rơi xuống. Mễ Tiểu Thất! Vẫn chưa tìm được miếng ngọc đầu tiên, mà còn có thời gian nhớ lại à. Dù gì A Viêm cũng thành bạn trai mình rồi. Mình phải nhanh chóng đến phủ thành chủ.

    Hẹn hò và tìm ngọc, một mũi tên trúng hai đích. Thành chủ chúng ta ngưỡng mộ Tiểu Thất cô nương đã lâu, hôm nay đến để cầu thân, mau mở cửa cho chúng ta vào. Tiểu Thất cô nương không ở đây. Vậy vương gia thì sao? Vương gia cũng không ở đây.

    Vậy ai ở đây? Ta ở đây. Nhị gia. Đúng như người đoán, họ đều không ở đây. Tưởng như vậy là có thể cản ta gặp Tiểu Thất à? Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị, đã xong chưa? Đã xong hết rồi, chỉ chờ người hạ lệnh thôi. Đi đi. Vâng. Vương gia.

    Vương gia. Tiểu Bát, Bướm Hoa vô liêm sỉ lắm đúng không? Hắn dám mặt dày vô sỉ đến cầu thân tỷ tỷ ngươi. Vương gia. Như lời người dặn, ta đã chặn họ ở ngoài cửa rồi. Ta thấy hắn cầu thân là giả, muốn lợi dụng Tiểu Thất tìm ngọc mới là thật.

    Thông báo xuống, đến lần nào đuổi lần đấy, không cần nể mặt. Vâng. Vương gia, người có ngửi thấy mùi gì không? Hình như là mùi phấn trang điểm. Làm gì có mùi gì chứ? Sao ta không ngửi thấy? [Bảo bối Tiểu Thất gả cho ta] Hình thức được lắm đúng không?

    Khiêng sính lễ qua đây đi. Nhị gia, nếu ta là Tiểu Thất cô nương thì đã cảm động đến mức lao vào lòng người từ lâu rồi. Làm gì vậy hả? Đừng có làm ta buồn nôn. Mau lên. Mau đi đi, mau đi đi. Xem đây là đâu hả? Đúng là làm càn!

    Nếu không mang đồ đi thì coi chừng chúng ta dùng vũ lực. Kim Bảo à. Chút nữa nhớ là mỗi nửa nén nhang, thì phải đốt một dây pháo. Chúng ta sẽ khiến mọi người thấy náo nhiệt. Vâng. – Hôm nay là ngày gì mà náo nhiệt vậy nhỉ? – Tiểu Thất.

    Nàng đi đâu vậy? Ta cảm thấy ta vẫn nên đi tìm Nam Phong Thần. Sao nàng có thể đi gặp hắn? Không phải nàng nói muốn tiếp xúc thân mật với ta sao? Ta đi gặp Nam Phong Thần và chúng ta tiếp xúc thân mật… A Viêm, chàng đang ghen sao?

    Không nhận ra đó. Mong muốn độc chiếm của chàng cũng mạnh thật. Tiểu Thất. Chuyện này liên quan đến thanh danh của một cô nương. Nàng không thể chấp nhận ta, rồi lại chấp nhận lời cầu thân của thành chủ. Cầu thân? Chàng nói Nam Phong Thần muốn cầu thân ta?

    Náo nhiệt vậy, đi xem thử mới được. Chơi lớn vậy à? Huynh đệ, ngươi làm ta hết hồn đó. Chúng ta mới quen nhau hôm qua thôi mà. Thời gian không phải ở chỗ ngắn hay dài, mà ở chỗ đúng thời điểm gặp đúng người. Không biết thành chủ có ý gì?

    Chính là ý mà ngài hiểu đó. Ngài đùa hơi quá rồi đấy. Tiểu Thất bây giờ đã là người của phủ Bắc Cung. Rất nhanh sẽ không phải nữa. Tiểu Thất. – Nàng có đồng ý… – Đồng ý cái gì? Chẳng lẽ ngươi thật sự vừa gặp đã yêu ta à?

    Hôm qua ngươi còn thân mật và ôm ấp nữ nhân khác. Mà hôm nay đã cầu thân với ta, sao ta tin được chứ. Nói đi, cuối cùng thì ngươi có mục đích gì? Thật không may, Tiểu Thất đã nói muốn tiếp xúc thân mật với ta rồi.

    Tiếp xúc thôi mà, đâu có nghĩa là hứa hôn. Đúng vậy. Luận về theo đuổi người yêu của người khác thì Nhị gia ta chưa từng thua. Ở thành Bắc Nguyệt không có ai Nhị gia ta không theo đuổi được. Im miệng. Huynh đệ, được rồi đó. Tuy ta không biết

    Tại sao ngươi cầu thân ta, nhưng ta rất chắc chắn rằng ngươi không thích ta. Nàng không tin tình cảm ta dành cho nàng ư? Tiếc là ta còn vì nàng mà đi nghe ngóng tin tức linh ngọc nữa đấy. Có bao nhiêu tình cảm thì phải bắt đầu từ làm huynh đệ.

    Cách phát triển quan hệ không quan trọng, quan trọng là ngươi nói cho ta biết… Nàng muốn làm gì? A Viêm, chàng cũng nghe thấy rồi mà. Hắn có tin tức của linh ngọc, nên ta phải đi thám thính thực hư chứ. Ta tuyệt đối không có ý khác.

    Không được, ta không đồng ý. Chàng yên tâm, ta hiểu rõ thân phận của mình mà. Vậy chàng có thể hiểu cho tâm trạng gấp gáp tìm linh ngọc của ta không? Ngoan, nghe lời đi. Không được. Nhị gia, ta ngửi thấy mùi âm mưu. Vậy thì sao chứ?

    Chỉ cần có được người thì nàng ấy còn có thể quyết định gì à. Tiểu Thất, nàng và vương gia tạm biệt xong chưa? Ta không gấp, nhưng tin tức thì không đợi người đâu. Ai nói chúng ta đang tạm biệt? Tiểu Thất, nàng nói xem. Hứa hôn là chuyện quan trọng,

    Hay là chúng ta vào rồi từ từ nói. A Viêm. A Viêm. A Viêm. Tiểu Thất, nàng nghĩ sao rồi? Biểu đệ chắc cũng không có ý kiến gì đâu nhỉ? Đương nhiên không có ý kiến. Ta có ý kiến. Còn nữa, Thành chủ đừng thấy sang bắt quàng làm họ.

    A Viêm à, vừa nãy không phải chúng ta đã nói rồi sao? Phụ mẫu của Tiểu Thất không ở bên cạnh, Ta đương nhiên phải cho nàng ấy ý kiến, tránh để nàng ấy bị người khác lợi dụng. Huống hồ thành chủ là người trăng hoa, không phải là một chốn về tốt.

    Nam nhân nào mà không có quá khứ chứ? Vương gia, chắc ngài là người hiểu rõ nhất. Hiểu, hiểu chứ. Ta không để ý chuyện quá khứ đâu, quan trọng là tương lai. Đúng rồi. Sính lễ thì thôi đi, nói tin tức… Chính vì quá hiểu

    Nên mới cảm thấy hai người không hợp. Bây giờ không phải là lúc để nói những thứ này. Hơn nữa ta còn có chuyện rất quan trọng phải hỏi thành chủ, chàng đừng chen vào. Tiểu Thất, vậy là nàng đã đồng ý lời cầu thân của ta rồi? Tiểu Thất,

    Nàng nói xem, cổ ta bị nổi gì đỏ đỏ đúng không? Tối qua có phải chúng ta… Không có, không có. Ta chỉ là ngại phụ tấm chân tình của thành chủ thôi. Yên tâm, ta sẽ về nhanh thôi. Vậy chúng ta đi thôi. Tối hôm qua

    Ta vẫn chưa ngắm rõ phủ thành chủ đâu. Đi thôi. Tiểu Thất, nàng nhắc đến hôn ước từ nhỏ làm ta nhớ ra rồi. Hôn ước từ nhỏ? Đó là ta… Ta sẽ không phụ lời căn dặn của gia gia nàng đâu. chúng ta hứa hôn đi.

    Vương gia vì giữ người ở lại mà còn có thể mở to mắt nói dối. Nhưng nàng ấy đã đồng ý với ta trước rồi. Đúng không Tiểu Thất? Ta… Viêm ca ca, huynh để cô ta đi đi. Muội thấy cô ta không phải biểu tỷ của huynh. Cô ta giống những người

    Tiếp cận huynh vì có ý đồ, chỉ là lợi dụng huynh không có người thân thương mình thôi. Ai nói A Viêm không có ai thương? Sau này ta sẽ là người thân của chàng, ta sẽ thương chàng. Thật à? Đương nhiên, ta bảo đảm. Bảo đảm?

    Vậy chuyện nàng vừa đồng ý với ta làm sao đây? Cô vô liêm sỉ quá vậy. Vừa nãy cô đồng ý lời cầu thân của thành chủ, bây giờ thì quyến rũ Viêm ca ca. Nữ nhân lẳng lơ. Sở Sở, chú ý lời nói và hành động đi. Viêm ca ca,

    Huynh mắng muội vì cô ta. Cô ta mới đến vài ngày mà quan trọng như vậy sao? Đúng vậy! A Viêm à, ta quan trọng như vậy sao? Vậy bây giờ ta bỏ chàng thì chàng sẽ muốn chết ngay bây giờ đúng không? [Nếu như không có cô,]

    [không mở được cơ quan và không lấy được thuốc giải,] [ta sẽ chết chắc.] Vậy chàng nói với cô ta sau này hẹn hò thì ai chủ động? Sau này kết hôn thì ai giặt đồ nấu cơm? Sau này sinh con ai thay tã? Sau này… Đều là ta. [Ta nhịn.] Vương gia,

    Ở đây còn người ngoài đó. Viêm ca ca, huynh đừng bị cô ta mê hoặc. Cô ta sắp đi với nam nhân khác rồi. Con mắt nào của cô thấy ta đi? Cô không nghe thấy vừa rồi A Viêm nói muốn hứa hôn với ta sao? Bây giờ ta

    Đang dùng thân phận là nữ chủ nhân của phủ Bắc Cung để tiễn khách. Viêm ca ca, những lời cô ta nói không phải là thật đó chứ? Hai người… Tiệc hứa hôn ba ngày sau của ta và Tiểu Thất, hân hành mời thành chủ tới tham dự. Đi thong thả.

    Xin lỗi nhé, huynhh đệ. Ngươi cũng nhìn thấy A Viêm thật sự không thể rời xa ta, nên ta cũng hết cách. Thật sự rất xin lỗi. Vừa nãy mình vì ghen nên làm mất manh mối linh ngọc dâng đến tận cửa. Đúng là nỗi đau của sự mê trai. Lúc trước

    Ý chí của mình mạnh như vậy, sao bây giờ không có tác dụng nữa rồi? Vừa mới hẹn hò nửa ngày mà đã đồng ý đính hôn? Không được. Miếng thịt đến miệng không thể rơi. Mình phải đi tìm Nam Phong Thần nhanh chóng moi ra manh mối của miếng ngọc đầu tiên.

    A Viêm, sao chàng lại đến đây? Chàng có cảm thấy ba ngày sau hứa hôn có hơi nhanh quá không? Liệu có không chuẩn bị kịp không? Được mà, Bạch Thiết sẽ chuẩn bị mọi thứ. A Viêm à, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu đó,

    Ta không muốn nhảy vào mồ sớm vậy đâu. Hơn nữa chàng cũng biết ta phải nhanh chóng tìm được ngọc. Hay là ta đi tìm Nam Phong Thần hỏi nhé? Không cần tìm. Ta biết manh mối của hắn. Sao chàng lại biết? Nếu chàng biết thì nói với ta từ lâu rồi.

    Vì lúc trước không tiện nói, bây giờ đã hứa hôn rồi. Thật ra linh ngọc ở trong tay ta. Chàng lừa ta. Ánh mắt của chàng đang trốn tránh. Anh yêu à, tuy ta rất thích nhìn dáng vẻ chàng ghen vì ta. Nhưng ta phải đi tìm Nam Phong Thần.

    Ngọc rất quan trọng với ta. Ngoan. Miếng ngọc này là bảo vật gia truyền của Bắc Cung gia. Chỉ có thể làm tín vật hứa hôn, truyền cho thê tử của gia chủ. Nên lúc trước không nói với nàng là sợ nàng có nguy hiểm. Vậy ý của chàng là

    Chỉ khi hứa hôn với chàng thì mới có thể lấy linh ngọc à? Vậy chỉ có thể như vậy thôi. Chúng ta hứa hôn đi. Tiểu thư, ăn cơm thôi. Tiểu thư, người ăn từ từ thôi. Đừng để nghẹn. Nói với Viêm ca ca là ta không ăn, mang đi hết đi.

    Dù sao cũng không có ai quan tâm ta, chi bằng đói chết cho rồi. Viêm ca ca, huynh thật sự nỡ để Sở Sở buồn sao? Huynh từng tốt với muội như vậy, sao bây giờ huynh lại nỡ đối xử với muội như vậy chứ? Viêm ca ca đến đâu rồi?

    Đến rồi, đến rồi. Dọn đi, dọn đi. Mang đi đi, ta không ăn đâu. Ngươi nói với Viêm ca ca để ta chết cho rồi. Viêm ca ca à. Sao lại là cô? Vậy cô tưởng là ai? Viêm ca ca của cô đang bận chuẩn bị tiệc hứa hôn với ta,

    Nên ta đành phải thay chàng ấy đến hỏi thăm cô. Cô đi đi, ta không muốn gặp cô. Càng không cần lời hỏi thăm của cô. Không phải sắp đói chết rồi à? Sao vẫn vui vẻ, trung khí tràn đầy vậy?

    [Trung khí: Trong Đông y là khí trong dạ dày, có tác dụng tiêu hóa thức ăn và dinh dưỡng) Chẳng lẽ cô giấu chúng ta, lén ăn sao? Còn không phải do cô chọc sao? Bây giờ cô nhìn cũng nhìn xong rồi, nếu không có chuyện gì thì mời cô đi cho.

    Sau này không cần mang cơm cho cô ta nữa, tránh để ăn quá mập. Đến lúc đó xuất hiện ở tiệc hứa hôn của ta rồi kéo thấp toàn bộ nhan sắc của phủ Bắc Cung xuống mất. Cô… Con bé này dễ bị kích động ghê.

    Không hiểu sao mà thấy cũng đáng yêu thật. Nhịn ăn vì nam nhân, cô ta ngốc sao? Cô mơ đi. Ta nhất định sẽ không để nữ nhân xấu xa lẳng lơ như cô đạt được mục đích đâu. Ta nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật hồ ly tinh của cô

    Trước mặt mọi người. Vương gia, người cười gì vậy? Ta cười sao? Người cười mà. Còn nữa, đây là canh chuẩn bị cho Sở Sở tiểu thư. Có cần mang vào không ạ? Xem ra không cần rồi. Tại sao không cần vậy? Còn nữa,

    Tại sao vừa nãy người nghe lén ở cửa mà không vào vậy? Tại sao Tiểu Thất cô nương vừa ra thì người lại tránh đi? Ngươi tránh xa ta ra. Cô không cho ta ăn đúng không? Ta cứ ăn cho cô tức chết. Ngươi lấy qua đây. Nhanh lên. Vâng. Tức chết cô.

    Tiểu thư, người ăn từ từ thôi. Từ từ thôi. Tức chết cô luôn. [Giờ Ngọ hôm nay hẹn ở tửu lầu Bắc Nguyệt, không gặp không về.] [Thần của nàng.] Mình đã hứa hôn với A Viêm, sao Nam Phong Thần còn gửi thư cho mình nhỉ? Nhưng liệu tin tức của hắn

    Có khác với A Viêm không? Đi nghe thử cũng không mất gì, hơn nữa chắc A Viêm sẽ không phát hiện đâu. Cắn câu rồi. Xem cô còn ngang ngược kiểu gì. May mà trước đó ta đã nghe ngóng được tin tức thành chủ thích đến ăn cơm ở tửu lầu

    Vào giờ này. Nếu không thì ta không biết nên lột bộ mặt thật của nữ nhân xấu xa lẳng lơ như cô như thế nào. Mễ Tiểu Thất, đây là tự cô chuốc lấy đấy. Mễ cô nương đến rồi à? Nhị gia đang ở bên trong đó. Ngươi vào trước đi,

    Ta giải quyết chuyện riêng trước đã. Lén lén lút lút. Nói đi, lại muốn kiếm chuyện gì đây? Cô… Cô đừng có kẻ xấu mà đi cáo trạng trước. Ta nói cô biết, trước khi ta chưa nói với Viêm ca ca chuyện cô có gian tình với thành chủ,

    Thì mau cút khỏi phủ Bắc Cung cho ta. Đồng thời sau này không được xuất hiện trước mặt Viêm ca ca nữa. Nói xong rồi à? Vậy ta đi đây. Cô… Cô cứ đi vậy à? Nhị gia, ta đã thấy Mễ cô nương. Cô ấy nói muốn xử lý chút chuyện riêng,

    Chuyện riêng? Ta còn nhìn thấy cô nương ở phủ Bắc Cung, tên là Sở Sở. Đúng vậy, cô ấy hình như đi gặp cô ta đấy. Xem ra chúng ta sắp thành người trong cuộc của người khác rồi. Đi tính tiền trước đã. Tiểu yêu tinh cô sao không ngụy biện nữa?

    Có phải bị ta bắt gặp có gian tình nên không còn mặt mũi để ngụy biện nữa? Sở à, ta có chuyện rất quan trọng phải làm, cô tự chơi một mình đi. Ta nể mặt cô rồi đó nhé. Đưa cho ta. Tại sao phải đưa cô chứ? Ta không cố ý đâu.

    Tiểu Thất! Vương gia sao vậy? Vương gia, người sao vậy? Độc hàn lại tái phát sao? Ta không sao, chỉ là chân bị chuột rút thôi. Tiệc hứa hôn vào mấy hôm sau ngươi sắp xếp người giỏi vào, ta e rằng sẽ có rất nhiều kẻ hèn hạ không mời mà đến.

    Ta còn tưởng người đã động lòng, định đưa linh ngọc thật. Người đừng quên ý định ban đầu của người với cô ấy là gì. Ta là người không có chừng mực vậy sao? Hứa hôn là bất đắc dĩ, để ngăn cản Nam Phong Thần đưa cô ấy đi thôi.

    Đưa ngọc là để cô ấy tin tưởng chúng ta để chúng ta nhanh chóng tìm được ba miếng ngọc còn lại. Vương gia quả nhiên thông minh hơn người, một mũi tên trúng hai đích. [Khó chịu quá đi, chân mình đau chết đi được.] [Đau quá đi.]

    [Mau chạy thôi, nguy hiểm quá. Loài người không hợp với mình.] [Đau quá à.] [Què chân rồi.] [Sao lại đau vậy nhỉ?] [Buồn chết được.] [Kiếp trước mình đã hủy diệt hành tinh mèo sao?] [Tại sao lại như vậy?] Con vật bé nhỏ, buồn bực gì vậy?

    Cuối cùng cũng rơi vào tay ta. [Huynh đệ của ta.] Con vật bé nhỏ, đừng đi lung tung đấy. Ta đã nói người tìm đồ ăn cho ngươi rồi. Ngươi thích cá khô hay thịt chuột hả? Con vật bé nhỏ, ngươi dữ thật đó. Lần trước ở Phong Nhã Uyển

    Người từ trên trời rơi xuống rồi đè lên người ta, hại ta mất mặt trước mặt mọi người. Ngươi nói xem ta nên trừng phạt ngươi thế nào đây? [Ngươi nói bậy.] [Ta đè người lúc nào chứ?] [Lần…] [Thì ra ngươi chính là người đệm lưng à?] [Ngươi muốn làm gì?]

    [Đừng đừng đừng.] [Ngươi đừng lắc nữa.] [Bà đây sắp bị ngươi làm chóng mặt rồi.] [Ngươi mau cho ta biết] [manh mối của linh ngọc là gì đi.] Không an phận dữ vậy à? Không lẽ là động dục? [Động dục?] [Ngươi mới động dục đấy.] Nhị gia,

    Quà mừng hứa hôn của vương gia đã chuẩn bị xong rồi. Lần hứa hôn này chưa chắc đã thành. Ngươi chuẩn bị gì vậy? Mấy giỏ hoa sen trắng còn tươi và còn sương. Ai bảo hắn bắt bạt người chứ? Làm hay lắm. Lập tức cho người đưa qua đó.

    Con vật bé nhỏ, đợi ta lấy thứ này. Hầu hạ tốt con vật bé nhỏ cho ta, ta sẽ về ngay. Vâng. Động dục? Nếu Mễ cô nương có thể động tình với Nhị gia nhà ta thì tốt rồi. Để Nhị gia nhà ta

    Đỡ phải dùng tin tức ngọc linh giả làm cô ấy vui. Nhị gia đáng thương của ta. [Ta xem hắn là huynh đệ] [mà hắn dám lấy tin tức giả để lừa ta.] [Đáng ghét thật.] [Tình nghĩa huynh đệ cắt đứt từ đây.] Ngươi gấp gáp gì chứ? Đúng rồi,

    Ngươi đợi chút nhé. Ta đảm bảo sẽ hầu hạ ngươi thoải mái. Nói không chừng đến lúc đó Nhị gia vui thì sẽ ban cho ta một người vợ. Đừng động dục nữa, người tình của ngươi đến rồi đây. [Ngươi mới động dục, cả nhà ngươi đều động dục.] Ta nói ngươi nghe,

    Ta đã tìm được con mèo đực mạnh mẽ nhất thành rồi đây. Nó tên là Nhị Mao. Ta thả nó vào nhé. Nhị Mao không có tiền đồ này, lúc này mà tiểu gì chứ hả? [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Tiểu Thất! Tiểu Thất! Tiểu Thất à! Cắt.

    Đạo diễn, cắt cắt cắt. Làm gì vậy? Không phải nói là cháu và Tiểu Thất đính hôn sao? Sao đột nhiên thay đổi? Chuyện này không thể trách chúng tôi được, do mục đích của cậu không đơn thuần. – Quay lại. – Được. Đạo điễn, cháu…

    Chú hỏi Tiểu Thất đi, vừa gặp đã yêu mà, chú xem. Đạo diễn. Tuy mèo nhà anh rất đẹp, nhưng tôi vẫn phải nói, tin cái đầu anh. Đúng vậy, tin cái đầu cậu. Vậy trả mèo cho tôi. Đưa đây, đưa đây mau. Đừng có lấy mèo của tôi. Trả mèo cho tôi.

    Diều hâu bắt gà. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫ ♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫

    ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫

    ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫ ♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫

    ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫ ♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫