Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] ♫ Hoa xuân lướt trên cành liễu, leo lên hàng chân mày ♫ ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫ ♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫
♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫ ♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫
♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫ ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫ ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫
♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 13] – Thần tham kiến hoàng thượng. – Tham kiến hoàng thượng. Hoàng thượng, thần thiếp đã về. Uyển Nhi,
Rốt cuộc thì ban nãy đã xảy ra chuyện gì vậy? Bẩm hoàng thượng, thần thiếp bị người xấu ép ra vùng ngoại ô. Hắn chuẩn bị ném ta vào hồ, để ta mắc tội bỏ trốn trong ngày được sắc phong. Cũng may là hắn chỉ nhận lệnh giết thần thiếp,
Vậy nên thần thiếp mới giữ được sự trong sạch. Sau đó, Túc Thân Vương và Hàn thành chủ đến kịp lúc, cứu thần thiếp nên thần thiếp mới giữ được mạng quay về gặp hoàng thượng. An Bính Sơn. Có nô tài. Tại sao lại khác hoàn toàn
Những gì ngươi nói ban nãy? Ban nãy nô tài cũng nghe tin đồn như vậy, nói sao biết thế. Nô tài có tội, xin hoàng thượng tha mạng. Nô tài đáng chết. Hoàng thượng, có người một lòng muốn thần thiếp chết, đương nhiên là muốn bôi nhọ thần thiếp. Đứng dậy đi.
Uyển Nhi đúng là đã phải sợ hãi rồi. Nhưng chuyện này rốt cuộc là vì sao? Túc Thân Vương, đệ đã điều tra rõ ràng chưa? Rốt cuộc thì là ai mà lại độc ác như vậy? Trước đó, thần đệ đã bố trí phòng ngự chặt chẽ ở Diêu phủ,
Người ngoài không thể nào đột phá được. Nếu muốn bắt Uyển phi đi mà không để lại dấu vết gì thì chỉ có thể do người trong Diêu phủ làm. Thảo dân vô dụng, sau khi đánh nhau với một nhóm người thì tất cả bọn chúng liền uống thuốc độc tự tử,
Chỉ có thể mang thi thể về. Thiên Diện. Bẩm hoàng thượng, kẻ xấu giấu thuốc trong kẽ răng, sau khi bị vỡ thì thuốc độc sẽ chảy ra và mất mạng tại chỗ. Có điều mùi độc này rất đặc biệt. Ở Đại Chử ta không có độc này,
Mà đây là độc của Đại Thục. E là chỉ có người qua lại với Đại Thục mới có được. Rốt cuộc thì đây là độc gì? Tô Thanh Phong. Đậu Tam. Diêu Thừa tướng biết người này? Hoàng thượng, người này là họ hàng xa bên nhà mẹ đẻ của phu nhân ta,
Tuy nhiều năm trước bất ngờ rời nhà vào rừng làm cướp nhưng tại sao hắn lại muốn ra tay độc ác như vậy với Mạc Uyển? Hoàng thượng, thiếp thân bị oan. Từ khi Đậu Tam làm những việc giết người cướp bóc đến nay,
Hắn đã cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ chúng ta, từ đó về sau, không còn liên hệ nữa. Cũng không biết tại sao hôm nay lại ở đây. Thiếp thân thật sự không biết. Thiếp thân bị oan. Nhưng trẫm nhớ rằng khi ấy, Đậu đô hộ
Quản lý sự vụ của biên giới, lại có quan hệ rất thân thiết với Đại Thục. Hoàng thượng minh giám. Cữu cữu và Đại Thục qua lại với nhau chỉ vì việc công, không hề có quan hệ cá nhân. Hành động này của Đậu Tam
Tuyệt đối không liên quan đến mẫu thân và cữu cữu. Nhưng người trong Diêu phủ từng nghe chính miệng Diêu phu nhân nói rằng chỉ cần chưa tiến cung thì mọi thứ có thể thay đổi, ai biết được chính cô ta có gây ra chuyện gì không.
Lời này là có ý gì? Việc này… Việc này… Việc này chỉ là thiếp thân nhất thời nói… nói lung tung thôi. Hoàng thượng, những lời này… những lời này đều là suy đoán, sao có thể làm bằng chứng chứ? Nhưng hiện nay có đủ loại dấu vết chỉ về phía ngươi,
Ngươi còn giải thích gì nữa? An Bính Sơn. Có nô tài. Lập tức hạ chỉ tước danh hiệu nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, xuống Đại Lý tự thẩm tra nghiêm ngặt. Tuân chỉ. Tạ hoàng thượng. Hoàng thượng tha tội, mong hoàng thượng xem xét. Lệ phi yên tâm,
Trẫm chắc chắn sẽ điều tra rõ chuyện này. Túc Thân Vương, lập tức đưa Uyển phi về cung đi. Thần đệ tuân lệnh. Thần thiếp xin cáo lui. [Quan Thư cung] [Quan Thư cung] Quan quan kìa tiếng thư cưu,
[Trích bài thơ “Quan thư” trong Kinh Thi, bản dịch của Tạ Quang Phát] bên cồn hót họa cùng nhau vang dầy. U nhàn thục nữ thế này, xứng cùng quân tử sánh vầy lứa duyên. Có vẻ hoàng huynh thật sự quan tâm đến Uyển phi,
Cũng không uổng công ngày hôm nay Uyển phi nhọc lòng diễn một vở kịch hay như vậy. Cẩm Y cũng giúp đỡ khá nhiều nhỉ? Cô nói ta diễn một vở kịch bắt cóc với cô? Đúng vậy. Hôm ấy bọn họ đối xử với ta như thế nào,
Bây giờ ta cũng chỉ dùng chính cách đó để trả lại cho bọn họ. Nhưng cô phải biết rằng dù chuyện này có thành công thì e rằng cũng chưa chắc có thể động đến nền móng của họ. Hơn nữa, một khi khai chiến
Thì cô sẽ không thể giấu diếm tài năng nữa. Nhưng ta biết hơn nữa rằng một khi giới hạn thấp nhất bị kéo xuống thì sẽ là vô cùng tận. Kết quả của việc lùi rồi lại lùi chỉ có thể là không còn đường lui.
Con người sống một đời, ngọn cỏ sống một mùa xuân. Con người chỉ thấy được cây cối tắm mình trong ánh sáng nhưng lại không thấy rằng nếu cây cối muốn đâm chồi, lớn lên thì gốc rễ chỉ có thể vươn về phía lòng đất tối tăm. Được,
Cô muốn làm gì thì hãy làm đi. Còn về chuyện này thì dễ làm. Đậu gia có một tên tiểu nhân không chuyện xấu nào là không làm, đúng lúc có thể lợi dụng hắn. Ta đã muốn lấy mạng chó của hắn lâu rồi.
Ta chỉ là một quân cờ trong kế hoạch của cô, phải không? Tất cả những thứ này, cô có chắc rằng là những thứ cô muốn chứ? Mạc Uyển, nếu bây giờ cô nói thì ta vẫn sẽ đồng ý mặc kệ mọi thứ để đưa cô đi. Đa tạ Túc Thân Vương,
Tạm biệt ở đây. Mạc Uyển. Tại sao? Tại sao tính cách của muội nói thay đổi là thay đổi? Tại sao? Trước đây là Mạc Tâm, bây giờ là muội. Tại sao bản vương không thể giữ ai lại? Mạc Tâm? Ngài có thể bảo vệ Mạc Tâm sao?
Ngài có thể bảo vệ ta sao? Chuyện đã đến nước này, ta cũng không ngại cho ngài biết. Ban đầu ta chọn ngài cũng là vì muốn tìm kiếm sự bảo vệ. Nhưng ngài không thể cho ta thứ ta muốn. Thứ ngài không thể cho, thứ ngài không thể làm
Nhưng hoàng thượng lại có thể. Đây là điểm khác biệt của hai người. Đây là lý do ta chọn ngài ấy chứ không chọn ngài. Ngài đã hiểu chưa? Được. Thì ra đây là lời thật lòng của cô. Là ta chưa từng thật sự hiểu cô. Được.
Vậy thì vi thần xin được chúc mừng nương nương cuối cùng cũng được như nguyện. Thần cáo lui. [Vấn vương người một đời,] [lại phụ lòng nước mắt người.] [Chia tay người mãi mãi,] [đời này chỉ mong người sống đến nghìn năm,] [bình an suôn sẻ.]
Nếu biết trước sẽ vướng bận lòng người như vậy thì cớ sao ban đầu còn quen biết? [Phủ Túc Thân Vương] [Tích Kiện Vi Hùng] Bây giờ vương gia cả ngày uống rượu giải sầu vì người đó. Còn tiếp tục như vậy thì chắc chắn sức khỏe sẽ suy sụp.
Hàn công tử, ngài hãy khuyên vương gia đi. [Chính ngài không đi lên đỉnh cao của quyền lực] [thì sẽ không thể bảo vệ người ngài yêu thương.] [Thứ ngài không thể cho,] [thứ ngài không thể làm] [nhưng hoàng thượng lại có thể.] Lúc này chưa trừ khử được Đậu thị,
Tình hình thay đổi bất ngờ, Dạ Hồng Dịch đang trông chừng kỹ lưỡng, thủ đoạn nhanh gọn. Rõ ràng hynh biết rằng bây giờ không thể lơ là mà lại ở đây mượn rượu giải sầu. Huynh nói xem, tại sao người này nói thay đổi là thay đổi?
Diêu Mạc Uyển đúng là thay đổi rất nhiều. Có điều cô ấy có nỗi khổ khó nói. Nỗi khổ? Có nỗi khổ gì mà Cẩm Y huynh có thể biết nhưng ta lại không thể biết chứ? Có vẻ huynh vẫn không thể từ bỏ cô ấy. Yên tâm, ta sẽ cho
Ẩn vệ Ân Tuyết tinh nhuệ tại Mãng Nguyên vào cung. Sau này huynh không cần lo lắng cho sự an toàn của cô ấy nữa. Nào, hôm nay ta sẽ uống cùng huynh, không say không về. Nhưng chúng ta đã nói rồi đấy. Từ ngày hôm nay,
Huynh phải phấn chấn lên. Huynh là chiến thần của Đại Chử đấy, sao có thể cố chấp với chuyện tình cảm nam nữ. [Quan Thư cung] [Mạc Tâm,] nàng có biết rằng Diêu Mạc Uyển, muội muội ruột của nàng đã vào cung không? Hãy tha thứ cho trẫm.
Mỗi lần nhìn thấy nàng ấy là trẫm lại như nhìn thấy nàng, làm ta cảm thấy mất đi rồi lại có được. Vậy nên trẫm sẽ ban hết ân sủng dành cho nàng cho nàng ấy. Chắc hẳn nàng có thể hiểu cho trẫm nhỉ? Có lẽ chỗ trống trong trái tim trẫm
Cần nàng ấy bù đắp. [Dạ Quân Thanh!] [Quân Thanh!] Công chúa, vương gia đang tiếp khách, – không tiện gặp người khác. – Quân Thanh. [- Công chúa.] [- Ngươi tránh ra.] [- Vương gia đang tiếp khách.] – Ta thấy
Đời này của huynh chắc chắn sẽ bị tình yêu quấn riết không tha. [Thật đấy, vương gia đang tiếp khách.] Không làm phiền hoa đào của huynh nữa, ta lấy ké bình rượu. Đi đây. [Quân Thanh!] Công chúa, cô tha cho ta đi. Ta muốn gặp Dạ Quân Thanh.
Công chúa, công chúa. Việc này… Công chúa. Chẳng phải ngươi nói vương gia đang tiếp khách à? Gạt ta. Vương gia, việc này… Vâng. Không biết Trường Phong công chúa hôm nay đến đây là vì chuyện gì? Ta lo lắng cho huynh. Huynh là chuyện quan trọng nhất của ta đó.
Bản vương không sao, mời Trường Phong công chúa về cho. Còn nói là không sao, trên người toàn mùi rượu kìa. Diêu Mạc Uyển kia đáng để huynh rầu rĩ như vậy sao? Người ta nói trời đất chỗ nào mà không có cỏ thơm, trước mắt huynh có một cọng đây,
Sao vương gia không nhận ra chứ? Trường Phong công chúa từng nghe câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ chưa? Cô có biết tại sao cho dù bọn họ mỗi năm gặp nhau một lần mà cũng có thể yêu thương nhau như vậy không? Vì… Vì bọn họ yêu nhau.
Không để ý đến bọn họ nữa. Dù sao thì từ khi ta gặp được huynh vào năm 15 tuổi đã khó lòng quên được. Ta cứ cho rằng ta còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng mấy năm nay ta cũng đã gặp không ít nam nhi rất tốt, cuối cùng vẫn cho rằng
Trên đời này huynh vẫn là tốt nhất. Tình cảm của ta là thích, là yêu. Hôm nay bản vương uống hơi nhiều, xin cáo từ trước. Rốt cuộc thì có ý gì? Dạ Quân Thanh! Diêu Mạc Uyển, cô được lắm. Người bản công chúa thích như vậy
Mà cô lại tùy ý giẫm đạp thế này. Từ khi vào cung đến nay, nương nương luôn buồn rầu không vui, cũng chưa từng cười nữa. Sao người lại phải làm khó chính mình, cứ chọn con đường khó khăn nhất này chứ? Trong thơ có nói: “Sinh ra chớ nên làm vợ người,
Vui buồn trăm năm do người quyết.” Ở Đại Chử càng là như vậy. Chỉ có con đường này là có thể đi. Có điều ta nhiều lần phụ lòng Quân Thanh, đáng đời ta phải chịu đựng nỗi đau tựa nghìn mũi tên đâm xuyên trái tim. Nô tì lại cảm thấy
Vương gia không hề hận nương nương mà là giấu tình yêu vào nơi sâu hơn. Ta thà rằng ngài ấy hận ta. Thinh Nguyệt. Sau này ta và ngươi sẽ gặp vô vàn chuyện dơ bẩn trong cung, ngươi thật sự đã nghĩ kỹ muốn ở lại?
Bây giờ vẫn còn cơ hội quay đầu đấy. Chỉ cần nương nương không chê thì Thinh Nguyệt nguyện sống chết đi theo. Được. Vậy ngươi phải nhớ lấy. Trong cung này, ngươi phải học thuộc ba điều. Một là giả ngốc, hai là nhẫn nại, ba là trung thực cẩn thận.
Điều cuối cùng thì ta không lo, nhưng nhẫn nại thì ngươi phải học hỏi nhiều. Còn về giả ngốc… Ngươi vốn đã rất ngốc rồi. Nương nương, ta không có ngốc, người đừng chê cười ta. [Nương nương,] [An tổng quản đến.] Lão nô tham kiến Uyển phi nương nương.
Lão nô phụng lệnh hoàng thượng đưa vài món đồ nhỏ đến cho nương nương. Đây đâu phải là đồ nhỏ gì chứ. Vất vả cho An tổng quản rồi. Lưu Tỉnh. Không được, không được. Lão nô làm việc thay hoàng thượng vốn là chuyện trong phận sự. Nương nương ban thưởng,
Lão nô không dám, nhận rồi lại thấy hổ thẹn. Nếu đã như vậy thì phiền An tổng quản quay về thay ta đa tạ hoàng thượng ban thưởng. Lời của nương nương, lão nô nhất định sẽ đưa đến. Lão nô cáo lui. Nương nương, An tổng quản làm thế này là…
Có lẽ ông ta muốn theo một phe nhưng ngoài mặt lại không thể đắc tội ta. May mà hoàng thượng ân sủng, sẽ không để người khác coi thường, khinh khi nương nương. E là đây mới là củ khoai phỏng tay.
Sau này sẽ trở thành mục tiêu công kích trong hậu cung. Đi theo ta chuẩn bị đi thăm các vị nương nương. Vâng, nương nương. [Uyển phi nương nương đến.] Uyển phi tham kiến Lệ quý phi nương nương, tham kiến các tỷ tỷ. Muội muội,
Cuối cùng bản cung cũng đợi được muội đến. Vừa nghe nói hoàng thượng ban thưởng hậu hĩnh cho Uyển phi, bản cung thật sự rất vui. Hoàng thượng ban thưởng, Uyển phi tự biết nhận rồi lại thấy hổ thẹn, thế nên đã cố tình chọn một vài món rất tốt
Đưa đến làm quà gặp mặt để tặng các tỷ tỷ. Sau này nếu có chỗ nào không chu toàn thì mong các tỷ tỷ có thể thứ lỗi. Bản cung không nhận đâu. Người lấy không dám làm gì. Trả ơn nghĩa cũng không quan trọng,
Nhưng nếu lợi dụng ơn nghĩa để làm hòn đá kê chân thì chẳng phải là tự tìm phiền sao? Muội muội có lòng rồi. Mau ngồi xuống đi. Tạ Lệ quý phi nương nương. Tức chết mất. Ai to gan như vậy, dám chọc đến con? Chẳng phải là Túc Thân Vương à?
Hôm nay con tốt bụng đi an ủi huynh ấy thì lại bị từ chối. Nếu Túc Thân Vương đã không thích con thì cần gì phải tự làm mất mặt? Không phải đâu. Cô cô, con đáng yêu thế này, sao lại có người không thích con chứ?
Được được được, con đáng yêu nhất. Nhưng gần đây, chúng ta đã để lỡ rất nhiều thời gian ở Đại Chử, hoàng huynh đã gửi thư giục chúng ta về Nam Dụ. Con không về. Khó khăn lắm con mới có thể đến Đại Chử để gặp huynh ấy,
Còn chưa lấy được nữa, sao có thể về được? Đều tại Diêu Mạc Uyển kia dựa dẫm vào người có quyền, làm tổn thương trái tim của Quân Thanh ca ca nên huynh ấy mới không nhớ đến con. Không cho phép con nói Mạc Uyển như vậy,
Muội ấy không phải người như con nghĩ. Chắc chắn muội ấy có nỗi khổ. Cô cô, con mới là cháu gái ruột của người, vậy mà người lại nói cho người ngoài, chẳng an ủi con. Được rồi. Ngoan. Con nghỉ ngơi đi, ta phải đến Quan Thư cung đã. Quan Thư cung?
Cô cô. Cô cô, dù sao cũng rảnh rỗi không có gì làm, con ở một mình cũng buồn chán lắm, người đưa con cùng đi nhé, được không? Được không vậy? Được rồi, được rồi. Đúng là hết cách với con. Nương nương, tại sao cùng là phi
Mà người lại phải ăn nói khép nép như vậy? Ngươi đã quên những gì ta từng nói với ngươi sao? Trong hậu cung phải học cách nhẫn nại. Phía sau có người đi theo chúng ta, đừng quay lại. Ta nhớ muội quá. Tuấn Hưu! Thái Nhi, Hoàng Phủ.
Cô mới vào cung, sao lại biết tên huynh ấy? Chẳng lẽ cô biết chuyện của chúng ta? Trên đời này, yêu nhưng không có được, lại chỉ có thể khuất phục hiện thực, nương nhờ kẻ khác không chỉ có hai người. Hai người yên tâm, nếu ta có thể hiểu
Thì đương nhiên sẽ không để lộ ra ngoài. Là Mạc Tâm tỷ tỷ cho cô biết? Nếu tỷ tỷ còn sống thì chắc hẳn hai người cũng không cần phải phiền như vậy mới có thể gặp nhau. Đúng vậy. Nhớ ban đầu, Mạc Tâm tỷ tỷ còn sống… Tỷ tỷ,
Ta ở đây không thoải mái chút nào, còn không được phép ra khỏi hậu cung, ta sắp chán chết rồi. Muội bây giờ đã là phi tần nơi hậu cung, không còn là đại tiểu thư của Hoàn tướng quân phủ khi trước, sao có thể tự do thoải mái được như xưa.
Tỷ tỷ, rõ ràng tỷ biết ta và Tuấn Hưu là thanh mai trúc mã từ nhỏ, chỉ vì thân phận khác biệt, không môn đăng hộ đối nên bị ép tách ra. Khi hoàng thượng kế vị, cần gấp sự ủng hộ từ quân quyền của Hoàn Hoành đại ca ta
Nên ta mới đồng ý hiệp ước vào cung với ngài ấy. Nếu không phải có nguyên nhân thì ta nào có muốn vào cung làm phi. Thái Nhi, sau khi ra khỏi nơi này của bản cung, muội không thể nói lung tung những lời này. Cẩn thận tai vách mạch rừng.
Hơn nữa, hiệp ước bí mật của muội với Hồng Dịch không được để cho người khác biết. Biết rồi, biết rồi. Tỷ tỷ, ta… nhớ Tuấn Hưu. Lại muốn bản cung sắp xếp cho hai người gặp nhau à? Trong cung nhiều người phức tạp,
Sau này hai người ít gặp nhau thì tốt hơn. Lỡ như bị người khác thấy thì hai người sẽ không còn mạng đâu. Nhìn thấy thì sao chứ? Trước đây hoàng thượng từng đồng ý với ta rằng qua một năm, sau khi đã nắm được quyền lực
Thì sẽ trả tự do cho ta. Sau khi vào cung ta lại phát hiện ra rằng một năm thì cũng phải chịu đựng. Tỷ tỷ, tỷ giúp ta đi. Được rồi, được rồi. Muội tạm thời đợi một lát, đợi bản cung về thì sẽ sắp xếp chuyện này giúp muội.
Ta biết ngay là tỷ tỷ chắc chắn sẽ giúp ta. Muội đó. Tuấn Hưu. Thái Nhi. Sao huynh lại đến đây? Hôm nay hoàng hậu nương nương lệnh cho ta đến bàn bạc chuyện hộ vệ của hậu cung. Thì ra tỷ tỷ hôm nay đã sắp xếp cho chúng ta gặp nhau.
Đúng rồi, Tuấn Hưu này. Huynh xem, đây là tua kiếm ta làm cho huynh, huynh phải luôn mang theo người đấy, có thể bảo vệ bình an. Thị vệ ngự quân phải đối diện với đủ loại nguy hiểm, lỡ như… Thái Nhi, không có lỡ như. Chỉ cần có muội
Thì chắc chắn ta sẽ không có chuyện gì. Nếu không có Mạc Tâm tỷ tỷ thì e rằng ta và Tuấn Hưu khó lòng gặp mặt, phải chịu đựng nỗi khổ tương tư. Chỉ tiếc là… Chuyện tỷ tỷ chưa thể hoàn thành,
Ta chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để làm giúp hai người. Mong Uyển phi giữ lời, giữ bí mật cho hai người chúng ta. Đương nhiên. Có điều khi ta đến đây có bị người khác đi theo, e là nơi này không an toàn nữa. Ta ra ngoài trước,
Xác nhận không có ai thì hai người hãy ra ngoài. Đa tạ. Hàm Nguyệt. Sao tỷ lại đến đây? Sao nào, thành Uyển phi là bậc cửa được nâng lên, còn không thể đến gặp muội à? Tỷ tỷ cứ đùa. Tham kiến Uyển phi nương nương.
Chúc mừng nương nương được như nguyện, bay lên cành cao thành phượng hoàng. Trước đây nếu có chỗ nào không đúng thì xin nương nương bỏ qua cho. Đình Đình. Trường Phong công chúa đang giận sao? Ta nào dám giận nương nương. Bây giờ nương nương là phi tần được sủng ái,
Nhận hết vinh quang, đâu giống tên ngốc Quân Thanh suốt ngày mượn rượu giải sầu, cứ mãi rầu rĩ vì một người không đáng. Đình Đình, ta và Uyển phi có chuyện muốn nói, con ra xung quanh đi dạo đi. Thinh Nguyệt, ngươi đi cùng công chúa đi. Vâng. Đến ngày hôm nay,
Cuối cùng thì ta nên gọi muội là Uyển Nhi hay Mạc Tâm? Gọi là gì còn quan trọng sao? Hàm Nguyệt, dù ta là ai thì cũng không còn đường quay lại nữa. Mạc Tâm. Muội là Mạc Tâm. Ta biết ngay là muội chưa chết mà. Cuối cùng thì là thế nào?
Tại sao muội lại gặp phải cảnh thế này? Có lẽ là ông trời không nỡ thấy ta chết thảm nên mới cho ta mượn Mạc Uyển để thay đổi số phận. Vậy nên muội mới tiến cung. Muội muốn trả thù? Nhưng muội phải biết là hoàn cảnh hiện giờ của muội
Khó khăn hơn trước gấp trăm lần, sao muội có thể ứng phó được? Đến ngày hôm nay, ta chỉ có bốn chữ. Gặp chiêu phá chiêu. Trường Phong công chúa. Trường Phong công chúa. Trường Phong công chúa. Trường Phong công chúa. Hoàng thượng, ngài nên nghỉ ngơi rồi. Bãi giá.
Đến Quan Thư cung. Tuân chỉ. [Quan Thư cung] Nương nương. Bây giờ đã là canh ba, hoàng thượng chắc là sẽ không đến đâu, người nghỉ ngơi sớm đi. Mong rằng hôm nay hoàng thượng không đến. [Hoàng thượng giá đáo!] Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng. Ái phi ở đây có quen không?
Nếu có thiếu sót gì thì cử người nói với An tổng quản, hắn sẽ tự sắp xếp. Tạ hoàng thượng yêu mến, thần thiếp vẫn ổn. Thay áo cho trẫm. Uyển phi, nóng lòng vậy sao? Thần… thần thiếp chỉ là không biết nên thay áo cho hoàng thượng như thế nào.
Năm xưa, Mạc Tâm luôn đỡ lấy mặt trẫm thế này, nhìn trẫm, sau đó… Hoàng thượng. Thần… thần thiếp chưa chuẩn bị xong. Sao nào, nàng không muốn à? Thần… thần thiếp hơi căng thẳng. Năm ấy Mạc Tâm cũng là như vậy, lần nào cũng hơi tỏ vẻ ngại ngùng,
Thật sự làm trẫm thương tiếc. Hoàng thượng, chắc là thần thiếp đã làm hoàng thượng mất hứng. Đừng nói. Hoàng thượng, thần thiếp… sợ mình không thể giống tỷ tỷ, được hoàng thượng yêu thích. Được. Vậy khi ấy Mạc Tâm làm thế nào, trẫm sau này sẽ dạy hết cho nàng.
Sao thế Uyển phi? Chuyện này thế này? Trẫm đi truyền thái y. Ái phi. Người đâu! An Bính Sơn. Có. Mau truyền thái y chữa trị cho Uyển phi. Vâng. Sao trong cung lại xuất hiện nhiều rắn độc như vậy? Thiên Diện,
Nhanh chóng điều tra rõ nguyên nhân của chuyện này. Vâng. Ái phi, nàng không sao chứ? Không sao. [Quan Thư cung] Hoàng thượng. Thế nào? Uyển phi có mệnh hệ gì không? Bẩm hoàng thượng, Uyển phi nương nương chỉ tình cờ bị thấp tà, không có gì nghiêm trọng.
Được, lui xuống đi. Vi thần cáo lui. Uyển phi. Hoàng… Không được khỏe thì không cần đa lễ. Tạ hoàng thượng. Uyển phi, nàng hãy nói thật cho trẫm biết bệnh thấp tà trên người nàng và những con rắn độc vô duyên vô cớ xuất hiện trong cung,
Rốt cuộc thì có nguyên nhân gì? Chẳng lẽ có người cố tình muốn hại nàng? Nàng cứ bạo gan nói ra, trẫm chắc chắn sẽ làm chủ cho nàng. Hoàng thượng, từ sau khi thần thiếp rơi xuống nước trong ngày sắc phong thì cơ thể suy yếu, tà độc vào thân,
Không liên quan đến người khác. Nhưng những con rắn độc đó sao lại vô duyên vô cớ bò vào cung của nàng? Thần thiếp thật sự không biết. Khởi bẩm hoàng thượng, phát hiện ra hương dụ rắn trong Quan Thư cung. Hương dụ rắn? Đúng vậy.
Rắn trong phạm vi trăm dặm ngửi thấy mùi hương này sẽ lũ lượt tập trung lại. Phát hiện ra thứ này ở đâu? Bẩm hoàng thượng, phát hiện ra dưới sạp giường của Uyển phi. Uyển phi, vật này tại sao lại ở dưới sạp giường của nàng? [Tử Khí Đông Lai]
Nương nương, nương nương. Không hay rồi, không thấy Trường Phong công chúa đâu cả. Được rồi, được rồi, chẳng phải chỉ là chơi trốn tìm thôi à, có cần phải ngạc nhiên vậy không? Thần thiếp không biết. Nàng không biết hay là không dám nhận? Nếu chuyện này không phải do nàng làm
Thì tại sao lại không giải thích cho mình? Thần thiếp tin rằng hoàng thượng sẽ tra rõ sự thật cho thần thiếp, trả lại sự trong sạch cho thần thiếp. Trong sạch? Suýt nữa thì trẫm quên mất quan hệ giữa nàng và Dạ Quân Thanh.
Rốt cuộc thì nàng thật lòng vào cung hay là giả ý đến gần trẫm, lấy mạng của trẫm thay hắn? Không thể biết được. Thần thiếp bị oan. Hoàng thượng nghĩ nhiều rồi. Được. Có oan hay không, trẫm sẽ điều tra rõ chuyện này. Trước khi trẫm điều tra rõ ràng
Thì nàng cứ ngoan ngoãn ở trong Quan Thư cung đi. ♫ Đêm qua hoa rơi xuống, cô đơn nhưng lại thêm cành mới ♫ ♫ Non sông tươi đẹp, sao lại mất đi màu sắc? ♫ ♫ Người đi qua giấc mơ có thể trở lại ♫
♫ Cây cổ thụ quạnh hiu bên người ♫ ♫ Tiếng hỏi han thay căn phòng tương tư khóa kín ♫ ♫ Gió mát ghé thăm ta làm nỗi lòng ta dao động ♫ ♫ Xoay chuyển trăm ngàn lần, quãng đời còn lại thật khó đoán ♫
♫ Trăng đến soi sáng cho ta ♫ ♫ Không giấu được câu ta không thể thiếu người ♫ ♫ Vẫn hay nhớ nhất cảnh sắc mùa thu rơi nỗi buồn khắp cả non sông ♫ ♫ Gió mát ghé thăm ta làm nỗi lòng ta dao động ♫
♫ Xoay chuyển trăm ngàn lần, quãng đời còn lại thật khó đoán ♫ ♫ Trăng đến soi sáng cho ta ♫ ♫ Không giấu được câu ta không thể thiếu người ♫ ♫ Vẫn hay nhớ nhất cảnh sắc mùa thu rơi nỗi buồn khắp cả non sông ♫
♫ Rơi xuống vài lần đau khổ ♫ ♫ Yêu một người mãi mãi chỉ là hư ảo ♫ ♫ Ngày xưa như rả rích, cảnh đẹp khi xưa đã không còn ♫ ♫ Ánh mắt nồng ấm đó phải đi về đâu? ♫