Full | Phim ngọt sủng Ngạn Hi x Đinh Nhất Nhất | Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Dược Vương Đại Nhân Thân Yêu Tập 5 Bây giờ thành chủ bệnh nặng. Thế…thế…thế này… Thế này thì… Nhiều chuyện cứ như rắn mất đầu. Giang đại nhân, ông nói xem phải làm sao bây giờ? Tiêu đại nhân cứ bình tĩnh,

    Giang mỗ sẽ hết sức cứu chữa. Chuyện này… Giang đại nhân, thành chủ thế nào rồi? Sở Chi Mặc, ngươi cũng to gan thật. Người đâu, mang lên đây. Bộ văn phòng tứ bảo này là ngươi tặng cho thành chủ phải không? Đúng vậy. Người đâu, bắt lại cho ta.

    Chẳng hay tại hạ đã làm gì đắc tội với Tiêu đại nhân? Trên cây bút này có dính chất kịch độc. Rõ ràng là ngươi âm mưu hãm hại thành chủ. Độc này dùng bọ ban miêu khoang vàng, thảo ô, nhựa cóc, cây lang độc. Uống ba thang là có thể giải độc.

    Dược Vương đại nhân, tuyệt đối không thể được. Lấy độc trị độc, ắt giải được độc. Dược Vương đại nhân, lão phu khâm phục cách dùng thuốc táo bạo của ngài. Nhưng với tư cách là y sư thân cận của thành chủ, lão phu không dám quyết đoán như vậy.

    Những vị thuốc này đều là thứ kịch độc. Nếu liều lượng có gì sai sót thì chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Đấy ngươi nghe xem, rõ ràng là không có ý tốt. Định hạ độc Thành chủ, lại còn là kịch độc.

    Chắc chắn Dược Vương sẽ không làm chuyện như vậy. Ngươi câm miệng cho ta. Thành chủ. Thúc… Thúc phụ. Thúc có… có hạ độc không? Nằm xuống đi. Nào. Nằm xuống, nằm xuống. Độc này có trên đồ mà ngươi tặng. Ngươi khó mà thoát được tội. Trong sạch tự mình biết,

    Không cần phải thanh minh. Nếu đã như vậy, tối nay Dược Vương đại nhân không về được rồi. Người đâu, giam lỏng Sở Chi Mặc lại cho ta. Không ai được phép đến thăm. Đại nhân. Mục tiêu của Tiêu Thụy là ta. Ông ta mượn tay Sở Khải Hiền,

    Vừa chia rẽ quan hệ thúc cháu ta, vừa nhân lúc độc của ta phát tác ra tay với ta. Đúng là một mũi tên trúng hai đích. Tiếc là thủ đoạn của ông ta quá vụng về. Chỉ cần Sở Khải Hiền giải được độc,

    Vậy thì tất cả mối nguy đều được giải quyết dễ dàng. Chỉ có điều… Xảy ra chuyện gì vậy? Trời ơi, Dược Vương đại nhân xảy ra chuyện rồi. Ta phải đi cứu huynh ấy. Đại tiểu thư, cô nhất định không được xuất hiện. Tiêu công tử đang ở đây,

    Để ta đi hỏi huynh ấy xem tình hình thế nào. Đừng ra nhé. Dược Vương hạ độc hại thành chủ. Xin nhường đường, xin nhường đường. Tiêu công tử. Tiêu công tử. Thanh Vận. Tiêu công tử. Dừng tay. Tiêu công tử, ta muốn vào tìm Dược Vương đại nhân,

    Huynh cho ta vào được không? Thanh Vận muội muội, ta nhận lệnh niêm phong phủ Thanh Hà, không thể cho muội vào được. Hơn nữa Dược Vương không có đây, hắn bị nhốt trong phủ thành chủ rồi. Thành chủ chẳng phải là cháu trai của Dược Vương đại nhân sao?

    Sao ngài ấy lại nhốt thúc thúc của mình chứ? Chuyện thành chủ trúng độc tối qua, nghi là do Dược Vương làm. Không phải chứ? Sao Dược Vương lại hạ độc được? Không phải các huynh nhầm lẫn gì chứ? Muội tin tưởng hắn thế cơ à?

    Mặc dù đúng là tính cách ngài ấy còn thiếu sót, buồn vui thất thường. Nhưng ngài ấy là người tốt, sẽ không hạ độc đâu. Buồn vui thất thường… Mà muội còn muốn gả cho hắn à? Gả cho ngài ấy thì liên quan gì đến tính cách của ngài ấy?

    Dù sao ta cũng không phải là… Làm gì đấy? Châm chước được không? Đại ca, huynh thả ta ra đi mà. Ta phải đến phủ thành chủ. Đến phủ thành chủ làm gì? Thành chủ bệnh nặng, ta phải đến khám cho ngài ấy chứ sao.

    Có Giang đại nhân khám cho thành chủ rồi, ngươi thì làm được cái gì? Sư phụ ta cũng cần một người sai vặt mà. Huynh nói có đúng không? Không được. Thanh Vận muội muội. Tiêu công tử, tại sao cả Cảnh sư huynh của ta cũng bị nhốt vậy?

    Ta cũng chỉ làm việc theo lệnh thôi. Tất cả mọi người trong phủ Thanh Hà đều không được ra vào. Làm nũng đi. Tiêu công tử, ta và đại sư huynh có chút chuyện cần bàn bạc, huynh cho bọn ta một chút không gian được không? Nhanh lên. Tiêu công tử,

    Huynh có thể cho bọn ta một chút không gian không? Huynh là tốt nhất. Lại đây. Tình hình thế nào rồi, sư phụ đâu? Tối qua cha ta ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về. Lần này thì to chuyện rồi. Sao vậy? Sư muội, muội không biết đấy thôi,

    Mấy ngày này Dược Vương cần có người chăm sóc, nếu không sẽ nguy hiểm tính mạng. Xem ra độc của ngài ấy phát tác rồi. Phải làm sao bây giờ? Không đúng. Làm sao muội biết? Thời gian chất độc của Dược Vương đại nhân phát tác được bọn ta giữ kín hết sức.

    Đến cha muội cũng không biết mà. Là thế này. Lần trước ấy, muội nghe thấy Hư Hoài nói chuyện với ngài ấy, muội vô tình nghe được. Sao tên này lại bất cẩn thế không biết. Nếu thời gian bệnh cũ phát tác bị kẻ có dã tâm nghe thấy,

    Thì đúng là nguy to rồi. Vậy muội đi trước nhé. Thanh Vận muội muội, muội thân với Tiêu Tử Minh mà. Muội đi năn nỉ hắn đi. Chuyện khác thì không nói, nhưng chỉ cần giúp ta ra khỏi phủ Thanh Hà, ta sẽ có cách. – Thôi được. – Đi đi.

    Vậy để muội đi hỏi thử. Tiêu công tử, là thế này. Cha ta tuổi đã cao, cứ tiếp tục thế này thì ông ấy sẽ kiệt sức mất. Vậy nên xin huynh thương tình, thả đại sư huynh của ta ra đi mà. Thanh Vận muội muội, ta thực sự rất muốn giúp muội.

    Nhưng chuyện này, vô cùng nghiêm trọng. Ta cũng không làm gì được. Nhưng mà… Nếu các ngươi không thả ta ra, ta sẽ tự tử ở đây luôn. Mau thả đại sư huynh của ta ra đi. Huynh ấy định tự sát kìa. Đại sư huynh. Ta sẽ tự tử ở đây luôn.

    Được rồi, được rồi, được rồi. Từ sáng đến giờ, hắn đòi tự sát đến 48 lần rồi. Yên tâm đi. Về nhà đi. Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận. Giang Thanh Vận, cô mau ra đây. Chẳng lẽ ngủ rồi sao? Linh thức của Giang đại tiểu thư kì lạ thật.

    Lúc thì thức, lúc thì ngủ, chẳng có quy luật gì cả. Thế này thì mình phải tìm ai bàn chuyện của Dược Vương đại nhân đây? Mấy ngày này Dược Vương cần có người chăm sóc, nếu không sẽ nguy hiểm tính mạng. Nguy hiểm tính mạng? Vậy chẳng phải là chết sao?

    Chết rồi thì chẳng phải mình cũng hết dược khí để hấp thụ à? Không được, không được. Mình phải nhanh chóng đến phủ thành chủ cứu ngài ấy. Không đúng. Không có cha dẫn mình đi, vậy thì mình không vào phủ thành chủ được. Nhưng dù mình có vào được đi nữa,

    Mình cũng không biết đường. Giang Thanh Vận, cứ đến lúc quan trọng là lại không làm được trò trống gì cả. Nhắc đến phủ thành chủ, thì ta phải kể cho các ngươi nghe, chiến công hiển hách của ta năm xưa. Trước cổng phủ thành chủ, có thị vệ canh gác quanh năm,

    Vô cùng nguy hiểm. Trong chớp mắt, một mình bổn đại gia đây tung cánh đại bàng, thoắt cái đã nhảy lên đầu tên thị vệ đó. Sau đó lại dùng chiêu rồng thần quẫy đuôi, lướt qua mắt ba tên. Làm một cú xoay người cực ngầu, đã đứng trước cửa phòng thành chủ.

    Ngươi mất công như thế để làm gì? Người khác cũng có nhìn thấy ngươi đâu. Nói thế là sai rồi. Ngươi chưa từng đến phủ thành chủ, nên ngươi không biết thôi. Ở đó bị đại tế tư gì gì đó, dán đủ các loại bùa chú.

    Đi sai một bước là một đi không trở lại đó. Nếu không phải bổn đại gia đây thần thông quảng đại, thì sao có thể ra vào tự do thế được. Vậy tức là, ngươi hiểu rất rõ về phủ thành chủ nhỉ. Chứ còn… Ngươi về từ khi nào thế?

    Làm bổn đại gia đây giật cả mình. Nhóc Nhân Sâm. Không, Nhân Sâm đại gia ơi, ý ngươi là, ngươi có thể tự do ra vào phủ thành chủ hả? Tất nhiên rồi. Dù có đi một lần nữa, cũng có thể dễ dàng tìm được đường sao? Chứ còn gì. Nếu vậy thì,

    Tối nay dẫn ta đi nhé. Ta muốn vào phủ thành chủ tìm một người. Tất nhiên là… Cái gì cơ? Tối nay? Chuyện này… Trong phủ thành chủ có rất nhiều bùa chú, không thể xông bừa vào đâu. Nguy hiểm. Chẳng phải ban nãy có người còn nói,

    Chỉ cần có mình thì chắc chắn không thành vấn đề sao? Tất nhiên rồi. Chẳng lẽ ngươi đang nghi ngờ bổn đại gia đây chém gió hả? Lại còn không. Nếu không phải, vậy thì chúng ta đi luôn thôi. Người đông sức mạnh, chắc chắn sẽ không thành vấn đề.

    Chúng ta đi đi. Đúng. Chúng ta đi nào. Đi thôi, đi thôi. Dược Vương, mời dùng cơm. Dược Vương, đã hai ngày rồi, ngài chẳng ăn chút gì. Dù bị giam đi nữa, cũng phải chú ý giữ sức khỏe chứ. Sức khỏe của thành chủ thế nào rồi? Đã khá hơn chưa?

    Vẫn không có biến chuyển gì. Giang đại nhân, vẫn không chịu dùng phương thuốc tại hạ kê sao? Ra ngoài đi. Phủ thành chủ có khác, đúng là khí phách không tầm thường. Ngay cả không khí cũng mát lòng mát dạ thế này. Mình phải mau tìm xem Dược Vương ở phòng nào.

    Phải rồi, có thể ngửi dược khí. Ngươi đang ngửi gì vậy? Ngươi là chó à? Không có mùi gì mà. Chúng ta phải đi đâu đây, Tùng Lam muội muội? Muội đang tìm ai thế? Ta đang tìm một người bị nhốt. Nhưng mà ta cũng không biết hắn đang ở đâu.

    Người bị nhốt ấy à, thế thì chắc chắn là ở trong nhà lao rồi. Nhóc con Nhân Sâm, dẫn bọn ta đến nhà lao nhanh lên. Bổn đại gia đây không phải nhóc con. Nhà lao… Nhà lao ở hướng kia kìa. Đi thôi, đi thôi. Đi. Đợi đã. Mọi người nhìn đi,

    Chúng ta đã đi qua cái cây này ba lần rồi đó. Vậy hả? Đâu có. Đình viện của những nhà quyền quý này toàn tương tự nhau hết mà. Ngươi nhìn cái lá cây này đi. Lúc nãy khi mới đi qua đây ta đã cố tình liếc xuống nhìn. Ngươi còn dám nói

    Ngươi không dẫn chúng ta đi lòng vòng à? Nhóc Nhân Sâm, chắc không phải ngươi chưa từng đến đây bao giờ đó chứ? À ừm… Nhóc con, nói dối không chớp mắt, lại còn thích chém gió. Đâu có. Ta từng đến rồi nhưng là chuyện từ nhiều năm trước rồi. Lúc đó,

    Thành chủ vẫn là ông già râu bạc phơ cơ. Bây giờ chắc chắn là thành chủ mới cho xây lại phòng ốc rồi. Vậy ngươi nói xem, bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Sắc xong thuốc chưa? Sắc xong rồi, nhưng vẫn không cho uống được. Bây giờ vẫn chưa tỉnh.

    Thế đã mời đại phu đến khám chưa? Khám rồi. Nhưng chẳng tác dụng gì. Cô nói xem nên làm thế nào đây? Bệnh tình vẫn không có tiến triển gì à? Cứ kéo dài mãi thế này sợ là lành ít dữ nhiều. Ai biết đâu. Đúng là khiến người ta lo lắng mà.

    Đúng là khiến người ta lo lắng mà. Có phải vừa rồi họ nhắc đến ai đó đang bệnh nặng không? Chắc chắn là Dược Vương đại nhân. Đi thôi, chúng ta đi theo họ. Đi. Thành chủ à? Gì cơ, gì cơ? Đây là thành chủ? Tiểu ca ca này tuấn tú thật đó.

    Đáng tiếc là sắc mặt trắng bệch, lông mày xanh xao, chắc hẳn không còn được bao lâu nữa. Nhưng mấy ngày trước vẫn bình thường mà, sao đột nhiên lại bị thế này? Rết du châm. Ngài ấy là người không phải rết tinh. Ngốc chết đi được.

    Ý của bổn đại gia đây là cơ thể cậu ta bị người ta hạ trùng độc. Tên của trùng độc là Rết du châm. Đúng là Rết du châm. Loại trùng độc này vô cùng hiếm thấy, nhỏ như tơ nhện, nhưng sau khi vào trong cơ thể sẽ ăn hết huyết mạch,

    Chưa đến nửa tháng sẽ hồn về Tây Thiên. Đáng sợ vậy hả? Ngươi không phải sợ. Tuy thứ này có độc với con người nhưng lại là thuốc bổ với tiên cây cỏ như chúng ta. Thật sao? Thế thì hay quá. Ta đang lo mấy ngày nay không bồi bổ

    Da dẻ sẽ xấu đi. Tiểu Hồng, ngươi không thể như vậy được. Hôm nay là bổn đại gia đây dẫn mấy người đến, nên con trùng này chỉ có thể để mình ta hưởng thôi. Nhân Sâm tiểu ca ca à, ngươi đừng keo kiệt thế mà,

    Hai chúng ta mỗi người một nửa nhé? Không được, không được. Một nửa thì làm gì có công hiệu. Nhưng ta thấy hậu viện có dòng suối trong hay là ngươi tiện thể đi tắm rửa đi, như vậy thì da dẻ sẽ đẹp thôi. Đồ keo kiệt. Đi đi, đi đi.

    Nhóc Nhân Sâm, ngươi có thể cứu huynh ấy thật à? Đương nhiên rồi. Chỉ cần lấy trùng độc ra là sẽ khỏi thôi. Tránh ra, tránh ra. Bổn đại gia cứu người đây. Bạch Liên Hoa, đừng chắn đường ta. Ngươi cũng tránh ra. Tiểu Ngân Hạnh, lau nước miếng đi,

    Không có phần của ngươi đâu. Tiểu Tùng Lam, ngươi đến hậu viện lấy ít nước suối trong đi. Mau lên, mau lên. Đi đi, mau lên. Muội muội, muội cũng đến tắm à? Phủ thành chủ này, thích thật đó, thứ gì cũng đều là thượng hạng cả. Không. Ta đến lấy nước.

    Muội sao thế? Sao ta thấy hôm nay tâm trạng của muội không được tốt lắm? Nào nào nào. Muội có chuyện gì, thì cứ nói với ta. Yên tâm đi, có ta ở đây, ta sẽ ở bên muội. Ta… Ta không tìm thấy Dược Vương.

    Hóa ra là có người trong lòng rồi à? Người trong lòng? Không phải, không phải đâu. Ta vì dược khí thôi. Ngài ấy mà chết ta sẽ không có dược khí để hấp thụ nữa. Muội thật sự chỉ vì dược khí thôi hả? Hỏi thế gian tình là chi?

    Tạng Hồng Hoa tỷ tỷ, ta đi lấy nước đây. Tỷ tắm xong thì về mau nhé. Có người đêm hôm khuya khoắt ngàn dặm tìm chồng mà vẫn còn cứng đầu mạnh miệng. Xong hết rồi à? Đúng vậy. Muội đi lấy nước thôi mà lâu thế?

    Mau, mang nước đến cho bổn đại gia. Khát chết mất thôi. Cái… cái này không phải dùng để cứu người, mà là để ngươi uống à? Sao nào? Sao nào? Bổn đại gia vất vả cực nhọc giúp tên nhóc người phàm này, lấy nước cho ta cũng không được hả?

    Dạo này Tiểu bản lam căn càng ngày càng không biết điều. Giang Thanh Vận? Ngài tỉnh rồi à? Sao cô lại ở đây? Ta nghe nói ngài bị bệnh nên tới thăm ngài. Còn nữa, vừa rồi ngài nằm mơ cứ ú ớ suốt, ta không nỡ quấy rầy ngài,

    Nên không gọi ngài dậy. Đúng là ta có mơ một giấc mơ kì quái. Mơ thấy một cây nhân sâm đang đánh nhau với một con rết, cuối cùng con rết bị nhân sâm giẫm bẹp dí, rồi ăn luôn. Đúng là lúc bị bệnh đến nằm mơ cũng kì quái.

    Giấc mơ của ngài cũng đúng lắm đó. Cái gì? Không có gì, không có gì. Bây giờ ngài thấy thế nào rồi? Thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Y thuật của phụ thân cô đúng là số một thành Đại Hưng. Thành chủ. Thành chủ, ngài tỉnh rồi à? Ngài mau uống thuốc đi.

    Cứ đặt ở đây đi. Nhưng mà… A Hà, ta hơi đói bụng. Ngươi đi lấy chút đồ ăn cho ta. Vâng. Ngài đợi một lát. Đây là thuốc cha ta kê cho ngài. Đưa cho ta. Bỏ đi, bỏ đi. Thấy ngài đáng thương như vậy để ta đút cho ngài vậy. Nhìn cô

    Đột nhiên ta nhớ đến một người. Mẹ của ta. Nhìn cô bây giờ rất giống bà ấy. Ngài bảo ta giống mẹ ngài ư? Từ khi ta còn rất nhỏ, mẹ ta đã mất rồi. Tuy ta không nhớ rõ hình dáng của mẹ, nhưng ta nhớ mùi hương của bà ấy.

    Mùi hương của cô rất giống bà ấy. Ta vẫn luôn muốn lấy một thê tử giống mẹ ta. Cô… Cô cái gì mà cô? Cho dù ngài gọi ta là mẹ cũng vô ích. Ta sẽ không gả cho ngài đâu. Ta muốn gả cho Dược Vương đại nhân cơ. Dược Vương?

    Nhưng thuốc này vừa đắng vừa khó uống cũng chẳng có tác dụng gì, cha ta cho ngài uống làm gì chứ? Không có tác dụng? Đương quy, sài hồ, cát cánh những vị thuốc này đều là những vị thuốc rất ôn hòa, ngài là trúng kì độc cần phải lấy độc trị độc.

    Phải dùng mấy loại như bọ ban miêu khoang vàng, thảo ô, cây lang độc. Độc này dùng bọ ban miêu khoang vàng, thảo ô, nhựa cóc, cây lang độc. Uống ba thang là có thể giải độc. Hóa ra không phải thúc ấy muốn hại ta. Ai muốn hại ngài chứ? Không có gì.

    Đúng rồi. Có phải cô đến để tìm thúc phụ ta không? Sao ngài biết? Khắp thành Đại Hưng này đều biết cô suốt ngày chạy theo thúc phụ ta. Lúc này lại xuất hiện ở đây đương nhiên không phải tới tìm ta rồi. Vậy ngài có thể nói cho ta biết

    Nhà lao ở đâu không? Thúc phụ cho dù có phạm lỗi thì cũng sẽ không bị nhốt trong nhà lao. Chắc hẳn thúc ấy đang ở trong phòng khách gian thứ hai chái nhà bên trái, cô mau… đi đi. Sao trong phủ thành chủ toàn là người sắp chết thế này.

    Nhưng trên người người này có dược khí, thơm quá. Các muội hít như vậy có thể hít được cái gì chứ? Nhìn ta này. Tỷ làm gì đấy? Hít dược khí đó. Dù sao hắn ta cũng sắp chết rồi, trên người có nhiều dược khí như vậy không hít thì lãng phí quá.

    Đúng vậy. Dược khí không phải hít như tỷ đâu. Ta còn chưa từng hít vậy bao giờ, không cho tỷ hít. Xem này, xem này, Tiểu bản lam căn của chúng ta, biến thành bình dấm di động rồi. [Ý nói hay ghen] Còn lâu ấy.

    Dù sao thì muội cũng có thích hắn ta đâu, vậy vừa hay nhường lại cho ta nhé? Tỷ xem tỷ kìa, tỷ đánh thức người ta rồi đó. Tỷ cứ đứng đó hít đi. Tiểu Tùng Lam, muội keo kiệt thế. Đúng thế. Vì một tên ma ốm thế này,

    Tình cảm tỷ muội chúng ta bao năm nay muội không cần nữa à? Tỷ xem đó, người ta bệnh thế kia rồi, chúng ta cũng không thể thấy chết mà không cứu được. Nhóc Nhân Sâm, dùng mấy cái râu của ngươi giữ lại mạng cho ngài ấy đi. Tại sao?

    Râu của bổn đại gia quý lắm đó. Ngươi tự dùng linh lực của mình cứu hắn đi. Nhưng bây giờ linh lực của ta yếu lắm, nếu như dùng linh lực của ta cứu ngài ấy, chẳng phải ta sẽ… Tiểu Tùng Lam đáng thương. Bỏ đi. Muốn ta cứu hắn ta cũng được.

    Ngươi… Ngươi làm gì đó? Cho ta râu. Không cho. Cho ta. Không cho. Cho ta. Không cho. Không cho, không cho. Mau lên. Cho ta. Không cho. Không cho. Mau lên. Không cho đấy. Được rồi, được rồi, mau đi đi. Được rồi, được rồi. Đi đi, đi đi, đi đi, đi đi.

    Tỷ đi đi. Cả ngươi nữa. Ngươi cũng mau đi đi, đồ keo kiệt. Phiền phức. Dược khí của ngài ấy ngày càng yếu đi. Có phải ngài ấy sắp chết rồi không? Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân. Sở Chi Mặc. Ta có nên dùng linh lực để cứu ngài ấy không?

    Nhưng vốn dĩ linh lực của ta cũng không nhiều, ta mà cứu ngài ấy nữa, vậy ta cũng… Tiêu Tử Minh. Tiêu Tử Minh? Tiêu Tử Minh. Được rồi, được rồi, được rồi. Ngày mai ta sẽ bảo Tiêu Tử Minh đến thăm ngài. Tiêu Tử Minh có gì tốt chứ?

    Lúc nào cũng hướng về hắn. Ngài ấy đang trách thành chủ chỉ nghĩ đến Tiêu Tử Minh mà không nghĩ đến mình. Cũng khó trách ngài ấy. Nhốt thúc phụ của mình trong căn phòng này. Để hôm khác ta sẽ đến dạy dỗ tên Sở Khải Hiền đó. Ngài yên tâm đi.

    Không được. Không thể để ngài ấy chết. Thôi vậy. Chỉ là chút linh lực thôi, chắc ta sẽ không sao đâu. Hôm qua là ngày bệnh cũ của ta phát tác nhưng ta vẫn bình an vô sự. Chẳng lẽ liều thuốc ngày đầu tiên đã khống chế được bệnh của ta?

    Mùi hương của túi thơm này rất giống với mùi thảo dược trên người Giang Thanh Vận. Chẳng lẽ đêm qua là cô ấy? Hay chỉ là một giấc mơ? Dược Vương đại nhân. Dược Vương đại nhân, có tin vui. Dược Vương đại nhân,

    Bệnh của thành chủ đã đỡ nhiều rồi, ngài ấy gọi ngài qua đó. Được. Ta qua đó ngay. Tiểu nhân ở bên ngoài đợi ngài. Tốt quá. Thành chủ hồi phục rất nhanh. Xem ra thành chủ đúng là cát nhân thiên tướng. May mà có Giang đại nhân. Lão phu thật hổ thẹn.

    Vốn dĩ số thuốc này không có hiệu quả đến vậy. Không biết vì sao tối qua bệnh tình của ngài đột nhiên chuyển biến tốt. Tất nhiên là do thành chủ của chúng ta có phúc, được ông trời phù hộ. Dược Vương đại nhân tới. Không ngờ ngươi…

    Thấy tại hạ bình an vô sự, Tiêu đại nhân thất vọng lắm phải không? Ngươi đã biết tội chưa? Ta có tội gì? Ngươi hạ độc mưu hại thành chủ, âm mưu cho thành chủ uống loại thuốc kịch độc. Lòng dạ ngươi thật hiểm ác. Ta không có tội, sao ta phải sợ?

    Ngươi… ngươi… Ta tin thúc phụ. Tuy loại kịch độc đó có trong món quà của thúc phụ, nhưng mỗi ngày có biết bao gia nhân ra vào thư phòng, có quá nhiều kẻ có cơ hội ra tay. Thành chủ đại nhân, mấy hôm nay lão phu đã tra lại sách y.

    Lão phu phát hiện ra loại độc này thực ra là một loại trùng độc gọi là rết du châm. Thế nên có kẻ đã lén bỏ trùng độc vào, đúng là không dễ bị phát hiện. Bổn thành chủ sẽ điều tra rõ

    Xem kẻ nào rắp tâm vu oan giá họa cho thúc phụ. Loài rết du châm này không chỉ là loài rết độc thông thường. Chúng có sở trường ghi nhớ hơi thở của người đã nuôi nó. Nếu độc trên người thành chủ đã được giải,

    Vậy thì kẻ đã nuôi nó sẽ bị nó cắn ngược lại. [Hành Thủy Quan] Chào hai vị sư phụ. Chào sư phụ. Tiêu mỗ đến đây để bái kiến đại tế tư. Phiền hai vị vào trong thông báo giúp ta một tiếng. Hai chúng ta đã đợi ngài ở đây nhiều giờ rồi.

    Được, được. Mời Tiêu đại nhân theo chúng ta vào trong. Đa tạ, đa tạ. Đa tạ. Đại tế tư, Tiêu mỗ đến để tạ tội với ngài. Ngươi có tội gì? Đại tế tư ban cho tiểu nhân rết du châm này, nhưng tiểu nhân lại để lỡ mất thời cơ tốt.

    Tiểu nhân tìm mọi cách bố trí tai mắt, khó khăn lắm mới nghe ngóng được thời gian phát bệnh của Sở Chi Mặc, cũng đã giam được hắn lại. Theo lý mà nói, đêm qua Sở Chi Mặc đã tự sinh tự diệt rồi. Nhưng thật không ngờ hắn lại bình an vô sự.

    Vở kịch mượn đao giết người lại bị ngươi làm thành đánh rắn động cỏ. Thật là đáng tiếc. Đại tế tư. Tiểu nhân vô dụng, tiểu nhân vô dụng. Xin đại tế tư chỉ giáo. Nhân lúc địch mệt mỏi, giương đông kích tây. Ngươi vẫn chưa hiểu ư? Tiểu nhân ngu muội.

    Nếu bổn tọa nhớ không nhầm thì sắp đến ngày đi săn rồi. Phải. Lúc thành chủ khỏe lại thì cũng đến ngày đi săn mỗi năm một lần rồi. Chỉ cần khiến cho Dược Vương đại nhân một đi không trở lại, thì đương nhiên ngươi không cần lo

    Chuyện cỏ độc bị bại lộ nữa. Phải, phải. Sao tiểu nhân lại không nghĩ ra nhỉ? [Phủ Thanh Hà] Dược Vương đại nhân, cuối cùng huynh cũng về rồi. Ta nhớ huynh lắm đấy. Ta không sao. Không được. Ta phải tự sờ mới yên tâm được. Huynh không sao thật.

    Hơn nữa mạch tượng của huynh còn tốt hơn trước nhiều. Có phải huynh giấu ta uống thuốc bổ gì không? Thuốc bổ gì mà có thể giải độc của ta chứ? Cũng phải. Vậy vì sao huynh lại khỏe mạnh hơn trước? Thật ra đúng là đêm qua ta có phát bệnh

    Nhưng sáng nay tỉnh dậy lại không sao. Có lẽ ta đã được quý nhân nào đó phù trợ. Lại còn quý nhân. Huynh đừng nằm mơ nữa. Nếu không phải mấy ngày nay toàn bị tiểu nhân gây rối thì sao huynh phải lo lắng sợ hãi đến vậy?

    Có điều huynh không sao là tốt rồi. Lát nữa, ta sẽ đun cây nhân sâm ngàn năm để bồi bổ cho huynh. Tháng này huynh không phải lo lắng nữa. Nhân sâm ngàn năm ở đâu ra? Ta quên không nói với huynh, là tiểu sư muội ta mang đến. Chất lượng cực tốt,

    Hàng tốt nhất của tốt nhất. Cô ấy đang ở đâu? Chắc là trong phòng của huynh. Ta chỉ để ý đến nhân sâm mà không chú ý… Sao huynh chạy nhanh thế? Cô đó, ban ngày ban mặt chạy đến phủ của ta thì cũng thôi đi,

    Lại còn ngang nhiên nằm trên giường ta. Còn ra thể thống gì nữa? Cô… Cô sao thế? Dược Vương đại nhân, ngài thấy sao rồi? Đã thấy khỏe hơn chưa? Ta không có gì đáng ngại. Ngược lại là cô, cô luôn bay nhảy cả ngày, hoạt bát lanh lợi,

    Sao hôm nay lại thành bộ dạng này? Ta thấy hơi nhức đầu. Biết vậy ta đã không dùng linh lực cứu ngài ấy. Bây giờ ta chẳng còn chút sức lực nào, nhức đầu chóng mặt, khó chịu quá. Cơ thể của Giang Thanh Vận thật yếu ớt. Có phải

    Tối qua cô ra ngoài nên bị phong hàn rồi không? Đêm qua ta đâu có chạy ra ngoài? Ta là vì… Là vì… Là vì… Ta… Ta… Ta sẽ gọi Cảnh Dật Nhiên đến chữa bệnh cho cô. Ta không cần huynh ấy chữa bệnh cho ta. Ta muốn… Ta muốn hít…

    Cô muốn gì cơ? Dược khí. Chính là ở đây.