Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 09] Thẩm Yến. Là huynh sao? Là Định Bắc Hầu ra lệnh đóng kín cửa sổ này? Là ta ra lệnh. Muốn làm danh môn khuê các thì sao có thể để kẻ háo sắc xông vào khuê các lúc nửa đêm chứ?
Nếu muội muốn đề phòng ta thì ta đi vậy. Đừng. Vậy muội muốn ta thế nào? Vào đây. Cửa sổ này đóng chặt quá, ta không cạy được. Nếu Thẩm đại nhân đã đến rồi thì sao ta có thể đóng cửa không gặp chứ. Đồ ngốc. Danh môn khuê các
Không có nói những lời này đâu. Chính nhân quân tử cũng không xông vào phòng khuê các lúc nửa đêm đâu. Là Thẩm mỗ quấy nhiễu Quận chúa rồi. Lời này là có ý gì? Không có gì. Chỉ là mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút. [Khí Nhược U Lan]
Không tức giận nữa? Ta… Ta đâu có tức giận. Lời mẹ ta nói đừng để trong lòng. Chuyện cầu hôn ta sẽ nghĩ cách khác. Được, ta đợi huynh. Vụ án ở Giang Châu vẫn chưa kết thúc. Vài ngày nữa ta sẽ rất bận, không có thời gian ở cùng muội.
Không sao đâu. Huynh cứ làm việc của mình, bản Quận chúa cũng có chuyện quan trọng phải làm. Chuyện quan trọng phải làm? Là cuộc thi bắn tên ngày mai? Thẩm đại nhân quả nhiên thông minh. Cuộc thi bắn tên ngày mai, ta nhất định phải thắng. Biểu ca,
Chúng ta nhất định sẽ thắng. Xốc lại tinh thần. Thái tử điện hạ tới. [Sân bắn tên] Cung nghênh Thái tử điện hạ. Được rồi. Miễn lễ. Tạ Điện hạ. Hôm nay là ngày tốt. Quả thực là thời điểm tốt để so tài bắn tên. Binh sĩ Đại Ngụy ta
Giỏi nhất là bắn tên. Con cháu hoàng gia tổ chức đại hội bắn tên mỗi năm cũng là phụ hoàng nhắc nhở các vị không được dậm chân tại chỗ, càng không được quên trách nhiệm phát triển và bảo vệ đất nước. Xin nghe theo lời dạy dỗ của Điện hạ.
Nếu đã là so tài thì phải có phần thưởng. Tặng phẩm năm nay chắc hẳn các vị đều đã nghe thấy. Cái gì vậy? Ngọc bội này là vật ta luôn mang theo bên người. Người giành được vật này đồng nghĩa với việc giành được một lời hứa của ta.
Muốn ban thưởng thứ gì chỉ cần không quá chừng mực, không phạm quốc pháp, quả nhân đều phê chuẩn. Việc tiếp theo, các vị phải dựa vào bản lĩnh của mình rồi. Tuân theo ý chỉ của Điện hạ, cuộc thi bắn tên này gồm hai trận. Trận đầu tiên, bắn bia.
Người tham gia đều được phát năm mũi tên. Người tham gia bất kể là nam hay nữ giành được ba vị trí đầu mới có cơ hội giành được vị trí quán quân. Ngoài ra, lệnh Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến giám sát trận đấu, để bảo đảm công bằng hợp lý.
– Thần tuân mệnh. – Thần nữ tuân mệnh. Quận chúa. Người thực sự muốn thông qua cuộc thi bắn tên này quyết định thắng thua à? Vậy có làm ầm ĩ quá không? Ầm ĩ mới tốt. Ta từng bảo đảm với Thẩm đại nhân phải nhanh chóng kết thúc chuyện này.
Thẩm đại nhân coi trọng lời hứa, sao ta có thể thất hứa với huynh ấy chứ. – Muội về trước đi. – Vâng. Trưởng nam của Lễ bộ Triệu đại nhân, Triệu Trường Thịnh nhóm số ba. Hôm nay có thể khiến Thẩm đại nhân nhìn thấy phong thái của bản Quận chúa.
Bản Quận chúa trong lòng rất vui. Quận chúa khách khí rồi. Thẩm đại nhân, cuộc thi bắn tên hôm nay huynh nghĩ bản Quận chúa có mấy phần thắng? Bản lĩnh bắn tên của Quận chúa Thẩm mỗ thực sự không dám kỳ vọng nhiều. Vẫn nên cố gắng thử một lần đi.
Đồ nhi tuân mệnh. Trường Lạc quận chúa của Quảng Bình… Ngươi nói phủ nào? Trường… Trường Lạc quận chúa của Định Bắc Hầu phủ nhóm số ba. Ai thèm cô ta làm người của phủ Quảng Bình Vương ta chứ. Biểu muội chớ tức giận. Huynh nghĩ cách giúp muội. Lát nữa giúp muội
Trút mối giận trong lòng. Cách gì? Biểu ca mau nói đi. Lát nữa muội cùng ta loại Lưu Linh ra khỏi cuộc thi. Loại thế nào? Được. Tiểu Cẩm. Hôm nay chuẩn bị trà gì cho ta? Là trà Long Tĩnh ở Tô Châu. Bắn bia. Nhóm đầu tiên. Nhóm tiếp theo.
Mũi tên này không tồi. Cũng chuẩn đấy. Nhóm tiếp theo. Tiểu Cẩm. Kỹ thuật bắn của đường muội ta quả nhiên danh bất hư truyền. Tỷ tỷ đại nạn không chết. Kỹ thuật bắn cung cũng điêu luyện không ít nhỉ. Chắc là được vị Thẩm đại nhân kia dạy dỗ riêng nhỉ.
Bản Quận chúa tố chất không tốt. Chuyện gì cũng phải học hỏi. Không giống ngươi và Lục di nương thiên phú hơn người, than khóc thảm thiết, không thầy tự thông. Lưu Linh, tỷ nói cái gì? Nói lại lần nữa. Ta nghĩ ngươi nên về thương lượng lại với mẹ mình.
So với việc lãng phí thời gian ở đây thì không bằng về nhà học chút bản lĩnh. Kèn Xô-na hay kèn đồng gì đó. Nhỡ ngày nào đó bị Quảng Bình Vương phủ vứt bỏ, đuổi ra khỏi cửa còn tìm được một cách mưu sinh.
Trường Lạc quận chúa của Định Bắc Hầu phủ năm phát trúng cả. Lưu Linh. Xem ngươi kiêu ngạo được đến ngày nào. Lưu Linh, Lưu Nhuận Tương, Lục Minh Sơn đứng ba vị trí đầu, được vào vòng tranh vị trí đứng đầu . Lục Minh Sơn, dây đu thứ nhất.
Lưu Linh, dây đu thứ hai. Lưu Nhuận Tương, dây đu thứ ba. Đúng là oan gia ngõ hẹp. Cuộc thi dây đu bắn hoàng yến để giành vị trí đứng đầu này vậy mà để ba người họ gặp nhau. Tiểu Cẩm à, thú vị đấy. Theo Tiểu Cẩm thấy
Cục diện trước mắt này là rắc rối do Điện hạ gây ra. Láo xược. Ba người họ không hợp, nói đến cùng là ân oán giữa hai nhà Lưu Lục. Sao có thể trách quả nhân được chứ. Tiểu Cẩm nghe nói miếng bạch ngọc Bàn Long Bội mà Điện hạ đưa ra,
Trường Lạc quận chúa và vị công tử Lục gia đều quyết tâm muốn có. Chỉ là người này giành được là muốn xin ý chỉ từ hôn. Người kia giành được là muốn xin ban hôn. Ý của Điện hạ là muốn vị nào chiến thắng? Vậy ta chẳng phải mong
Trường Lạc quận chúa có thể thắng sao? Lời này có ý gì? Nếu là quả nhân đưa ra ý chỉ từ hôn, vậy người sốt ruột chắc chắn là Lục Minh Sơn. Nếu quả nhân đưa ra ý chỉ ban hôn, vậy người đen đủi chính là quả nhân rồi.
Hai người họ thông đồng với nhau có ý làm khó muội. Lát nữa khi thi đấu, nhớ phải cẩn thận, đừng hiếu thắng. Không được. Ta nhất định phải thắng cuộc thi này. Như vậy mới có thể đưa ra yêu cầu với Điện hạ, mới có thể giành được
Mối hôn ước với Thẩm đại nhân. Nghe lời. Nếu như muội ngã xuống, nhẹ thì gãy tay gãy chân, nặng thì mất mạng tại chỗ. Biết rồi. Vì huynh, ta không màng sống chết. Đi đi. Biểu ca, nếu lát nữa muội chẳng may quá tay làm A Linh của huynh bị thương.
Cô ta bị sơ sảy gì, biểu ca sẽ không trách ta chứ? Biểu muội, muội nghĩ nhiều rồi. Lục gia chúng ta là nhà tướng phủ. Đừng nói là bị thương, cho dù tàn phế thì chúng ta cũng nuôi nổi. Nào. Thời gian đã đến.
Cuộc thi đứng dây đu bắn hoàng yến bắt đầu. Vòng thi này lấy độ đưa cao của dây đu làm tiêu chuẩn đánh giá quan trọng. Bắn trúng chim hoàng yến, người trên dây đu cao hơn chiến thắng. Chim hoàng yến ra khỏi lồng.
Trường Lạc quận chúa của Định Bắc Hầu phủ chiến thắng. Không biết nặng nhẹ như vậy, không muốn mạng nữa hả? Có huynh ở đây, ai có thể làm thương ta được chứ. Kỹ thuật bắn của đường muội quả nhiên danh bất hư truyền.
Có thể nói là nữ nhi không kém nam nhi. Miếng ngọc bội Bạch Long Bàn này của ta đường muội nhận cũng xứng đáng. Tạ ơn Điện hạ. Điện hạ. Thần muội có một ý nguyện, không được coi là quá phận, cũng không vi phạm quốc pháp Đại Ngụy,
Mong Điện hạ giữ lời đáp ứng. Đường muội được đó. Ngay cả ngọc bội của ta cũng không cần. Sao? Lẽ nào muội muốn xin ta ý chỉ từ hôn? Vẫn là Điện hạ anh minh. Điện hạ. Điện hạ. Mối hôn sự này là Quảng Bình Vương và tổ phụ của tại hạ
Đã định từ sớm, mà chẳng phải trò đùa. Xin Điện hạ… Lục Minh Sơn, ngươi đúng là hỗn xược. Quy tắc của cuộc thi bắn tên là do Điện hạ đặt ra. Phần thưởng của cuộc thi lại là Điện hạ thiết lập trước mặt mọi người. Trò đùa mà người nói đến
Là chỉ việc gì? Lục khanh. Hôm nay ta đã nói trước, người giành được ngọc bội đồng nghĩa nhận được một lời hứa của ta. Hôm nay kỹ thuật của ngươi không bằng người ta, chi bằng đáp ứng ý của đường muội đi. Tạ ơn Điện hạ. Cung tiễn Thái tử điện hạ.
Đồ bỏ đi, thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều. Tổ phụ dạy dỗ phải. Lão gia. Trường Lạc quận chúa đến rồi, mang đến một thùng đồ ở ngoài cửa. Quả nhiên không ngoài suy nghĩ của ta. Gần đây quý phủ nhiều việc bận, ta nghĩ Lục công tử cũng không rảnh
Đưa giấy từ hôn cho ta. Ta chẳng qua chỉ là một quận chúa nhàn rỗi, tự mình đến lấy thôi. Trường Lạc quận chúa. Nếu cô đã được như ý thì sao phải vội vã như vậy chứ? Ta đang sốt ruột thay Lục công tử và Nhạc Linh cô nương. Hai người
Là một đôi trời sinh, ta cũng là muốn giúp người mà thôi. Tuy nói Nhạc Linh chỉ là một nữ hầu, nhưng lại đối xử với Lục công tử rất tốt. Công tử nhà ngài lấy được cô ấy, cuộc sống nhất định vô cùng thoải mái. Mang lên đây.
Hôm nay bản Quận chúa đến là muốn tặng lễ mừng, cũng tỏ ý chúc mừng của ta. Được rồi A Linh. Cô đừng làm ầm ĩ nữa. Lục di nương, bà đúng là bận rộn. Lục gia xảy ra chút chuyện bà liền lo lắng sốt ruột trở về vạch kế hoạch.
Dù gì cô cũng nằng nặc muốn từ chối mối hôn sự này. Thái tử điện hạ cũng gật đầu rồi. Một tờ giấy từ hôn thôi mà, để Sơn Nhi ký tên là được. Sơn Nhi, dưa hái xanh thì không ngọt. Đi đi. Ta và ngươi đã không còn liên quan,
Bản Quận chúa cáo từ. Không tiễn. Con lại dám vì con tiện nữ kia phá hỏng chuyện lớn của ta, quên mất thân phận của mình. Con thực sự coi mình là thiếu chủ của Lục phủ rồi? Con chẳng qua chỉ là kẻ lỗ mãng chạy từ thôn hoang đến.
Từ xưa mẹ con đã nông cạn. Đến lượt con vốn đã thiếu gia giáo của con nhà trí thức. Có thành người của Lục gia cũng vẫn là kẻ hèn hạ vô cùng. Ông trời không phù hộ cho ta. Nếu không phải Lục phủ ta không có con trai trưởng thì… Cha. Cha.
Cha. Cha. Cha. Người cũng không cần một mực trách mắng Sơn Nhi. Ban đầu con để Sơn Nhi cưới Trường Lạc quận chúa kia vốn chỉ là kế sách tạm thời. Không ngờ rằng Lưu Linh kia lại không biết điều như vậy. Cố chấp đối đầu với Lục gia chúng ta.
Người nói cô ta tìm ai không tốt mà lại nhìn trúng Thập Tứ Thiên Hộ của Kim Lân Vệ. Nữ nhi chỉ sợ chuyện mà cô ta đang tính toán không đơn giản như vậy. Một Trường Lạc quận chúa nhỏ nhoi mà dám tâm cơ như vậy. Thẩm Yến này chính là
Thập Tứ Thiên Hộ của Kim Lân Vệ. Đến nay lại có ý định lật lại án cũ ở Giang Châu. Lưu Linh và hắn cấu kết với nhau, nếu thật sự muốn lật lại chuyện cũ năm đó thì chỉ sợ rằng Lục gia chúng ta và Quảng Bình Vương phủ
Sẽ gặp không ít phiền toái. Cha. Chuyện quan trọng bây giờ vẫn là nên nghĩ ra cách cắt đứt ý định của chúng mới đúng. Nếu không phải là đồ bỏ đi này thua cuộc ở đại hội thi bắn thì Lục gia ta sao lại rơi vào tình cảnh này.
Tổ phụ dạy dỗ phải. Tìm một thầy thuốc tốt bỏ đứa bé đi. Linh Nhi bái kiến Vương phi. Là Linh Nhi làm sai. Là Linh Nhi dụ dỗ công tử. Nhưng đứa bé trong bụng Linh Nhi đến cùng vẫn là dòng máu của Lục gia. Xin Vương phi giúp nô tỳ.
Lục gia chúng ta không có đứa con hoang như vậy. Không mau xử lý sạch sẽ mà còn chạy đến đây khiến người khác ghét bỏ. Vương phi dạy dỗ phải. Nhưng đứa con hoang này cũng có cách dùng của mình. Nếu có thể ngăn cản Trường Lạc quận chúa
Gả vào Thẩm gia thì cũng không uổng nó đến Lục gia. Nói tiếp đi. Linh Nhi là một người hầu, trời sinh hầu hạ người khác. Nếu Vương phi lấy lý do hòa dịu mối quan hệ hai nhà Lưu Lục đưa Linh Nhi vào Định Bắc Hầu phủ hầu hạ,
Linh Nhi nhất định sẽ nghĩ ra cách khiến Lưu Linh này bị hủy hoại thanh danh trong kinh thành. Ngươi bằng lòng đến Định Bắc Hầu phủ hầu hạ, đương nhiên Lục gia sẽ không ngăn cản. Nói đi. Ngươi còn yêu cầu gì? Linh Nhi không dám cầu gì, chỉ hy vọng
Có thể ở bên cạnh Lục công tử mãi mãi và cảm ơn ân đức của Lục gia và phu nhân một đời một kiếp. Chuyện này đơn giản. Nếu ngươi có thể giúp Lục gia ta giải quyết nỗi lòng này, trong bụng lại mang cốt nhục của Lục gia ta,
Ta nhất định sẽ thuyết phục cha. Tuy không thể cưới hỏi đàng hoàng cũng có thể để ngươi làm thất thiếp bầu bạn bên Sơn Nhi. Linh Nhi tạ phu nhân đã thành toàn. Vương gia. Bản vẽ thần cơ tiễn đã phác thảo xong. Mời ngài xem qua. Giao những bản vẽ này
Cho những người thợ kia, phái người giám sát họ nhanh chóng chế tạo. Sau khi xong việc không để lại bất cứ ai. Vâng. Phu nhân có chuyện gì? [Định Bắc Hầu phủ] Lui xuống. Đây không phải thiên kim của Lục phủ, – Quảng Bình Vương phi sao? – Đi đi.
Thiếu quân hầu chê cười rồi. Có phải cô đến thăm A Linh không? Mau vào trong đi. A Linh xưa nay oán hận ta, ta không vào nữa. Cô xem lời mình kìa. Hôm nay ta đến vốn để tạ tội. Chuyện từ hôn của A Linh và Lục gia
Đều bởi vì tỳ nữ này mà có. Nỗi tủi của A Linh, người làm mẹ là ta trong lòng biết rõ. Đến nay tuy hôn sự của hai nhà đã từ, nhưng đứa cháu kém cỏi của ta đến cùng vẫn là làm tổn thương A Linh. Không đến mức vậy. Nay A Linh
Sống ở Đinh Bắc Hầu phủ ta cũng đưa tỳ nữ này đến để cô ta hầu hạ quý phủ, hầu hạ A Linh. Cũng coi như chút áy náy của Lục gia chúng ta. Nào. Quận chúa. Quận chúa. Cái hộp này là Thẩm đại nhân bảo La Phàm đưa tới,
Dặn nô tỳ giao cho Quận chúa. Quận chúa, người xem. Gần đây muội và La Phàm kia cũng thân thiết đó nhỉ. Làm gì có chuyện đó. Quận chúa, người đừng nói lung tung. Cái chuông vàng này đẹp quá. Biệt danh của Quận chúa cũng vừa khéo có từ “Linh”.
Thẩm đại nhân có lòng rồi. Không gặp được người, chỉ đưa quà đến tặng, bản Quận chúa không thèm. Không thèm thật à? Vậy Linh Bích trả lại cho họ vậy. Không gặp được người đã lỗ rồi. Trả lại đồ nữa thì chẳng phải càng lỗ hơn sao. Vâng, vâng. Vậy Linh Bích
Đeo lên cho Quận chúa. Ai nói ta muốn đeo. Ngao Ngao, nào. Chúng ta đeo chuông thôi. Chúng ta thật xinh đẹp. Phải không? Đây là quà cha con tặng con, biết chưa? Được rồi. Từ nay trở đi, cô giúp việc ở đây. Vâng. Tỷ tỷ, để ta làm cho.
Ta tên là Nhạc Linh. Sau này có việc gì, tỷ cứ phân phó cho ta là được rồi. Được. Vậy cô ngồi đây đi. Cô xem người mới đến này cũng chịu khó phết. Chịu khó thì có ích gì. Chẳng phải vẫn là kẻ đen đủi sao. Ta nói cô nghe.
Vốn cô ta là nha đầu đã leo lên giường của công tử Lục gia. Cái gì? Cô nói là công tử Lục gia? Tỷ tỷ, để ta làm cho. Không sao, không sao. Để ta. Để ta giúp tỷ. Không cần. – Để ta. – Cảm ơn nhé. Nào, ta giúp cô. Được.
Nhạc Linh này đúng là không tồi. Vài ngày cô ta đến chúng ta nhàn rỗi không ít. Chẳng vậy à. Con người cô ta tay chân nhanh nhẹ, thấy việc là làm. Nếu không phải cô ta đắc tội với Quận chúa của chúng ta thì e rằng
Cũng không rơi vào tình cảnh này. Đúng vậy. Sao cô lại ở đây? Ai cho cô đến đây? Ta nói chuyện với cô đó. Ai cho cô đến đây? Nhạc Linh cô nương. Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại ngã xuống đất thế? Linh Bích cô nương.
– Cô đang làm cái gì thế? – Làm cái gì thế? Ta… ta không làm gì cả. Cô ta lừa các người đó. Còn không làm gì. Chẳng lẽ là cô ấy tự ngã à. – Chủ tử ngang ngược, – Sao cô lại vậy chứ?
– cô ta cũng – Bắt nạt người quá đáng. hống hách bắt nạt người khác theo. – Nào, Nhạc Linh cô nương. – Đúng vậy. – Nào, đau lắm hả? – Cô không được thế này. Cô xem xem, xinh đẹp như thế – hóa ra lại độc ác như thế. – Đúng thế.
Không cần để ý đến loại người này đâu. Bắt nạt người quá đáng. Đúng vậy. Quận chúa. Sao muội đi lâu vậy? Thẩm Ngao Ngao sắp bị cảm lạnh rồi. Nếu bị trúng gió, ta biết nói thế nào với cha nó đây. Vâng, vâng. Tôi tớ như muội chắc chắn không bì được
Với đứa con trai lợn cao quý của Thẩm đại nhân. Ai chọc Linh Bích cô nương của chúng ta tức giận vậy? Còn không phải do… Bỏ đi, muội không nói về cô ta nữa. Muội mà nói ra Quận chúa cũng tức giận theo. Muội cứ giấu diếm như thế,
Ngược lại khiến ta càng tò mò. Nói ra nghe xem. Quận chúa, người còn nhớ Nhạc Linh kia không? Người tình của Lục Minh Sơn? Đúng, chính là cô ta. Cũng không biết là ai đưa cô ta vào trong phủ làm tỳ nữ. Cô ta lấy lòng người khắp trong phủ. Vừa rồi,
Vừa rồi cô ta cố ý tính kế muội. Cô ta chính là muốn phá hỏng danh tiếng của Quận chúa. Muội thấy cô ta là nghe lời của Lục Thiên kia. Sau lưng không biết đang âm mưu gì. Nói xong rồi? Nói xong rồi. Nếu cô ta
Đã vào Định Bắc Hầu phủ làm nha hoàn thì đã bị Lục phủ vứt bỏ. Nhưng cô ta vẫn một lòng muốn phá hủy danh tiếng của ta, lấy lòng Lục phủ. Muội nói xem cô ta đáng trách hay đáng thương đây. Đáng thương. Nếu đã là người đáng thương
Thì cứ mặc cô ấy đi. Nào. Lau móng vuốt đi. Quận chúa, sao vài ngày này không thấy người đi tìm Thẩm đại nhân vậy? Thẩm đại nhân đã nói với ta rồi, mấy ngày này có việc phải làm. Sao ta có thể đến làm phiền huynh ấy chứ. Hơn nữa
Đã từ mối hôn sự với Lục gia rồi. Ta có thể đợi huynh ấy. Không gấp. Đúng rồi. Sao mấy ngày này không thấy Dương Diệp vậy? Dương thị vệ à. Hôm nay muội còn gặp huynh ấy một lần. Trước kia chẳng phải huynh ấy vẫn tuyên bố rằng
Phải đấu võ với Quỷ Diện kia sao? Vẫn không tìm thấy Quỷ Diện. Cũng không biết lúc nào mới tìm thấy nữa. Linh Bích. Muội xem Thẩm Ngao Ngao có phải gần đây béo lên không? Hình như là thật này. Quận chúa. Không phải nói vật định tình
Sẽ vĩnh viễn không đổi sao? Nhưng muội thấy vật định tình này của Quận chúa và Thẩm đại nhân không chỉ biết chạy biết kêu mà còn ngày càng lớn nữa. Ngày càng lớn? Giống cha nó. Định Bắc Hầu này là một người lương thiện. Mùng một ngày rằm đều sẽ bố thí.
Thấy thời gian sắp đến rồi, nếu chúng ta không đợi ở chỗ này từ sớm thì chẳng tranh được gì cả đâu. Đúng vậy. Cho ta một cái. Ai cũng đừng tranh giành, đừng giành. Đừng lấy. Đừng giành nữa. Xếp hàng. Xếp hàng, tranh cái gì.
Thứ phủ Hầu gia ta có nhiều là bánh bao. Đừng tranh giành, ai cũng có. Cảm ơn lão gia. – Mọi người nhớ nhé. – Cảm ơn. Đây là Hầu gia cho các người. Cảm ơn, cảm ơn. Nhớ nhớ đến ân tình của ngài ấy. – Cảm ơn. Biết chưa?
Cầm lấy đi, cầm lấy đi. Thẩm Ngao Ngao. Thẩm Tiểu Yến. Linh Bích. Sao bên ngoài ồn ào thế? Hôm nay là ngày rằm, bên kia đang phát đồ bố thí. Lát nữa chắc sẽ tan thôi. Ta nghỉ ngơi chút. Lát ăn bữa tối muội gọi ta dậy nhé. Vâng.
Ngao Ngao, Ngao Ngao. Ngao Ngao. mẹ ngươi đang ngủ. Nào, chúng ta nhỏ tiếng thôi. Ngoan, đi thôi. Ngao Ngao, nhỏ tiếng thôi. Đại nhân nhỏ. Mẹ ngươi đang ngủ, chúng ta nhỏ tiếng thôi. Đại nhân nhỏ ngoan nhé. Nào. Có phải ngươi đói rồi không? Sao cứ kêu suốt vậy?
Thế này nhé. Ta đến phòng bếp lấy chút đồ ăn cho ngươi. Lát ngươi ngoan ngoãn ở đây nhé. Ngao Ngao. Ngao Ngao. Thẩm Ngao Ngao. Mau, mau qua đây. Mau, mau qua đây. Đi thôi. Sau khi sắc thuốc này uống không đến nửa canh giờ sẽ nạo sạch thai.
Dù sao cũng là một sinh mạng. Ta thấy thần sắc của cô nương cũng có chút không nỡ. Rốt cuộc có uống thuốc không, cô nương nên cân nhắc. Quận chúa. Quận chúa. Không xong rồi, không xong rồi. Là muội không trông nom kỹ không thấy Ngao Ngao rồi. Khóc cái gì?
Ta đi tìm cùng muội. Đi. Ngao Ngao. Thẩm Ngao Ngao. Ngươi có nhìn thấy Thẩm Ngao Ngao không? Không thấy. Ngao Ngao. Có nhìn thấy Thẩm Ngao Ngao không? Không có. Đi tìm thôi. – Thẩm Ngao Ngao. – Thẩm Ngao Ngao. Ngao Ngao. Muội đi mở cửa. Ngao Ngao. Thẩm Ngao Ngao.
Ngao Ngao, Thẩm Ngao Ngao. Ngon thật. Lâu lắm không được ăn thịt rồi. Đúng vậy. Các người đang làm gì? Nướng thịt. Ăn thịt. Cô muốn không? Trả lại cho ta. Trả… trả lại cho cô ấy? Lợn con mà Trường Lạc quận chúa yêu thích nhất, sao các người lại giết nó?
Chuyện này… Quận chúa tha mạng, Quận chúa tha mạng. Quận chúa. Họ đều là người chạy nạn đến. Là cô. Quận chúa hiểu lầm rồi. Linh Nhi… Quận chúa bớt giận. Muội đi tìm Thẩm đại nhân. Tìm Thẩm đại nhân. Họ chẳng qua là quá đói, họ cũng không biết
Con lợn đó là của Quận chúa mới nhất thời phạm tội lớn. Nếu Quận chúa muốn trừng phạt thì trừng phạt nô tỳ đi. Nhạc Linh, có phải cô cảm thấy bản thân rất thông minh không? Nô tỳ không dám. Quận chúa. Nô tỳ có tội, Quận chúa. Quận chúa hận nô tỳ
Cũng là có tình có lý. Quận chúa đừng đuổi nô tỳ đi. Nô tỳ đã không còn nhà để về rồi. Người phạt nô tỳ thế nào cũng được. Nô tỳ cúi đầu lạy người. Nô tỳ cúi đầu lạy người. Nô tỳ chỉ có một cái mạng hèn, nếu Quận chúa muốn lấy
Nhạc Linh không dám không nghe. Chỉ hy vọng trước khi Nhạc Nhi chết mong Quận chúa hứa hẹn một câu, sẽ không trút giận sang người khác. Nô tỳ cầu xin Quận chúa. Nô tỳ cầu xin Quận chúa. – Nô tỳ cầu xin Quận chúa. – Bỏ ra. Ta bảo cô bỏ ra.
Xảy ra chuyện rồi. Xảy ra chuyện rồi. Mau đi thôi. Quận chúa thật độc ác. Cho dù Nhạc Linh có hàng ngàn lỗi lầm, cũng không đến mức hại đến thai nhi trong bụng. Quận chúa thật sự cho rằng sinh mạng của con người còn không quan trọng
Bằng một con súc vật sao? Đứa bé trong bụng cô mất rồi, cô có thể quang minh chính đại chỉ trích ta. Thẩm Ngao Ngao của ta bị cô lột xa tróc xương. Lẽ nào không phải cô xấu xa hại người cuối cùng nhận lấy quả báo sao? Mau lên. Nào. Cẩn thận.
Từ từ. Muội là Trường Lạc quận chúa được Hoàng thượng phong. Sao có thể khóc trước mặt nhiều người như vậy chứ? Thẩm Ngao Ngao… Thẩm Ngao Ngao không còn nữa rồi. Được rồi. Nếu muội không khóc nữa, ta sẽ cho muội thứ tốt hơn. Được rồi. Chúng ta rời khỏi đây trước.
Nào. Ngồi vững nhé. [Những đoạn phim về động vật xuất hiện trong tập này đều là do tình tiết cần] [Trong quá trình quay phim không có động vật nào bị sát hại]