Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 25 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Truyền thuyết Lương Chúc] [Dị Thế Kiến Văn Lục] [Ngày 10, trời nắng] Chữ đẹp quá. [Chuyện lạ thế giới khác, ta chưa từng nghe đến.] Người dầm mưa nhiễm lạnh, ta lòng xót thương thay. Biết đã phải lòng, muốn cầu thân. Người không cho phép.
Buồn lo ngày sau thay đổi. Thần quên người bị thương, không lời nào đối đáp. Chỉ mong bên nhau trọn đời. Lúc mất trí nhớ mình không quỳ xuống cầu hôn đấy chứ? Tay ấp má kề, mất hồn mòn xác. Lời lẽ bất kính, chỉ phòng quên mất. Tay ấp má kề.
[Tay ấp má kề] Chỉ tai và tóc mai hai người chạm vào nhau, hình dung gắn bó thân thiết. Đừng nói là mình và Minh Vi… Chưa được đồng ý đã tự tiện mạo phạm. Thần xin quỳ gối thỉnh tội. Người than thở nếu còn tái phạm
Sẽ phạt thần cả đời quý trọng công chúa. Mà không hay biết đây là ước nguyện đời này của ta. Cầu mà không được. Quỳ thật rồi. Tự ý mạo phạm là sao? Chẳng lẽ mình cưỡng bức Minh Vi làm chuyện mất hồn mòn xác kia? [Dị Thế Kiến Văn Lục] Trời ơi.
[Đoàn làm phim “Nam Thành”] [Đích thân Mục Đình Châu mở ra] [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 25] Bố, mẹ. Con hiểu con người Tiêu Chiếu. Anh ấy là người rất có trách nhiệm, thế nên bố mẹ không cần lo lắng. Bố, mẹ. Vậy bố mẹ nói xem
Rốt cuộc bố mẹ và bố Tiêu Chiếu có khúc mắc gì? Kiều Kiều, con ăn nói kiểu gì vậy? Không nói phải không? Không nói con cũng biết. Hai người nói Tiêu Chiếu như vậy là do bậc phụ huynh là bố mẹ có khúc mắc với nhau. Kiều Kiều! Kiều Kiều! Bố, mẹ.
Bố mẹ ăn trước, con đi tìm em ấy. Ăn đi. Kiều Kiều. Em đi đâu thế? Kiều Kiều. Ban nãy bố hơi nặng lời một chút, nhưng em cũng không thể giận dỗi bố mẹ được. Em nói năng tử tế với bố mẹ, họ chắc chắn sẽ chấp nhận Tiêu Chiếu.
Em không sao đâu chị. Chị vào với bố mẹ đi. Chị bảo bố mẹ đừng giận nữa, ban nãy em nói cũng hơi nặng lời. Một mình em ra ngoài đi dạo. Đừng buồn nữa. Sao cứ phải chết trên một cái cây. Đúng không? Cô ấy có gì tốt chứ? Được rồi.
Đây là chuyện anh bảo bận cả ngày? Xin lỗi em, Minh Kiều. Đúng là anh không nên giấu em, nhưng anh thật sự không muốn sống cuộc sống như trước đây nữa. Câu này của anh có ý gì? Ý của anh là anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn muốn sống cuộc sống
Không gò bó như trước. Một mình sống tới già. Anh e là em không phải mẫu người anh thích. Đầu anh có vấn đề rồi hả? Hay anh mắc bệnh gì không chữa khỏi, không muốn liên lụy em nên mới nói như vậy hả? Minh Kiều, em xem nhiều phim quá phải không?
Anh chẳng có nguyên nhân gì khác. Đây là suy nghĩ chân thật nhất của anh. Không thể nào. Mấy hôm trước anh còn cùng em đi gặp bố mẹ. Anh còn nói muốn ở bên em. Nếu anh không nghĩ như vậy sao anh phải làm thế? Là vì trước đây
Anh thực sự muốn cố gắng đối xử tốt với em nhưng khi cố gắng xong, anh phát hiện… anh phát hiện mình không làm được. Vậy nên anh không muốn vờ vịt nữa. Có phải vì chuyện giữa bố mẹ chúng ta? Chú không thích em lắm, không đồng ý cho anh quen em,
Vậy nên, vậy nên… Vì lý do này nên anh… anh mới nói với em như vậy, đúng không? Dừng lại, dừng lại. Minh Kiều. Anh phát hiện em quả thực không hiểu anh. Anh là người sẽ bị bố mẹ chi phối ư? Nếu anh thật sự nghe lời như vậy,
Anh sẽ không đổi tên đi làm quản lý mà đi tiếp quản công việc của bố anh. Đúng không? Đừng tự lừa mình nữa, Minh Kiều. Chia tay đi. Kiều Kiều. Sao em lại một mình ngồi đây uống rượu? Sao thế? Kiều Kiều. Chị ở đây, em đừng khóc. Chị.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chị. Em chia tay rồi. Tiêu Chiếu chia tay em rồi. Chuyện vừa nãy đây hả? Sao… sao lại đột ngột như vậy? Mấy hôm trước hai người đã gặp phụ huynh rồi mà? Anh ấy nói như vậy thật hả? Em đừng cuống.
Chị gọi điện thoại hỏi anh ấy xem sao. Em vừa tới đã thấy anh ấy và một cô gái ngồi ở đó, sau đó anh ấy nói chia tay em. Kiều Kiều. Đừng khóc nữa. Chị sẽ luôn ở bên em. Đừng khóc nữa. Kiều Kiều. Nghỉ ngơi một lát đi, đừng làm nữa.
Em không sao, em không mệt đâu chị. Em muốn dọn dẹp sạch sẽ phòng của chị, sau đó lại sang dọn dẹp phòng của em. Chị nghỉ ngơi sớm đi. Kiều Kiều, thời gian này có thể em sẽ thường chạm mặt Tiêu Chiếu. Không sao chứ?
Nếu em không vui thì cứ nói với chị. Em không sao đâu. Em có gì mà không vui. Mất đi em là tổn thất của anh ta. Em trẻ trung, xinh tươi, tràn đầy sức sống như thế này, phải không? Em thiếu người theo đuổi chắc. Thử xem thế nào.
Em sang bên kia xem phòng khác. Nói đi. Chuyện rất đơn giản. Là tôi và Minh Kiều chia tay rồi. Hóa ra là do cậu liên lụy tôi bị nữ chính đoàn phim ghét. Cậu có chút lương tâm được không? Sao cậu có thể tự tin xác định
Minh Vi không ngó ngàng đến cậu là vì tôi? Chắc chắn là vậy. Quan hệ lúc trước của tôi và Minh Vi đã hòa hoãn không ít, ít nhất cô ấy không coi tôi là không khí nữa. Tôi hỏi cậu, sao cậu lại chia tay cô ấy? Không thích hợp thì chia tay.
Lấy đâu ra lắm vì sao thế. Không có nguyên nhân khác? Yên tâm đi, không có nguyên nhân khác. Chị, chúng ta đi thôi. Em tránh cái gì? Người nói chia tay là anh ta, người nên ngượng ngùng là anh ta. Em tránh cái gì? Em không tránh anh ta, chỉ là
Em không muốn thấy anh ta thôi. Tôi ăn no rồi, ra ngoài đi dạo đây. Chị, em về trước đây. Kiều Kiều. Tiêu Chiếu có ý gì vậy? Anh ấy không để ý tới cảm nhận của Minh Kiều, quá đáng quá đấy. Minh Vi.
Em không thấy Tiêu Chiếu và Minh Kiều chia tay có chút kỳ lạ sao? Theo những gì anh hiểu về Tiêu Chiếu, dù cuộc sống thường ngày của cậu ấy rất tản mạn nhưng cậu ấy chắc chắn không phải loại người vô trách nhiệm.
Em cũng không mong anh ấy là người như vậy nhưng bây giờ sự thực đã bày ra trước mắt. Có lẽ có chuyện gì đó mà chúng ta không biết. Hoặc có chuyện gì khiến hai người họ nảy sinh hiểu lầm. Em cũng không muốn thấy Minh Kiều cứ buồn bã mãi chứ?
Anh Mục có cao kiến gì không? Chi bằng chúng ta ngồi xuống rồi nói. Trước tiên anh muốn nói quan hệ giữa chúng ta không thể cứ căng thẳng như bây giờ. Dẫu sao tương lai đóng phim ta còn phải hợp tác. Vậy nên chúng ta cần chuyên nghiệp hơn chút.
Anh nói đúng lắm. Em sẽ điều chỉnh tâm trạng, không ảnh hưởng tới công việc. Tiện cho chúng ta trao đổi công việc. Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? Anh chưa từng hẹn hò bao giờ, anh cũng không biết nên gán ghép hai người này thế nào.
Em đã từng hẹn hò với Thái phó rồi nhỉ? Vậy em có bí quyết nào khiến tình cảm giữa hai người trỗi dậy không? Không thể tiết lộ. Không thể tiết lộ? [Chỉ mong bên nhau trọn đời.] [Tay ấp má kề, mất hồn mòn xác.] [Dị Thế Kiến Văn Lục]
Cảm giác mất hồn mòn xác nghĩa là sao? Làm sao để thăm dò được rốt cuộc Thái phó và Minh Vi đã phát triển tới bước nào? Xem gì mà mặt rầu rĩ thế? Cậu đưa đây, đừng làm hỏng. Đây là gì thế? Trên bìa có viết rồi mà.
Đây là nhật ký cậu viết lúc mất trí à? Dạo này cậu quan tâm đến Minh Vi như vậy là vì quyển nhật ký này? Tôi thừa nhận khi biết Minh Vi là nữ chính Lương Chúc, tôi đã cố chấp muốn nhận bộ phim này, có thêm thắt một chút ý đồ riêng.
Vì tôi có quá nhiều chuyện muốn tìm hiểu rõ ràng. Tôi hỏi cậu nhé. Sau khi tôi trở thành Thái phó và hẹn hò với Minh Vi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiến triển đến bước nào? Những chuyện này cậu biết hết còn gì. Hai người suýt nữa kết hôn.
Tôi không hỏi cậu phương diện đó. Tôi hỏi là phương diện kia cơ. Phương diện kia. Cậu biết gì đó phải không? Sao tôi biết được chuyện riêng giữa hai người. Tôi nói cậu hay, nếu quả thực đã xảy ra chuyện gì đó, tôi nhất quyết không giở trò vô lại.
Tôi phải cho Minh Vi câu trả lời mới được. Con người cậu sao cứ tự đề cao bản thân thế nhỉ? Minh Vi là một cô gái độc lập, người ta dựa vào năng lực bản thân vượt qua khó khăn, bây giờ đang sống rất tốt.
Cái cô ấy cần là tự chịu trách nhiệm với bản thân. Nếu cậu chỉ đơn giản muốn chịu trách nhiệm và bù đắp cho cô ấy thì dừng lại khi chưa muộn, đừng làm tổn thương cô ấy lần nữa. Sao tôi cứ cảm giác cậu đang bênh vực Minh Vi.
Rốt cuộc cậu là quản lý của ai? Chuyện này liên quan gì đến tôi là quản lý của ai. Con gái cần được che chở. Che chở? Vậy Minh Kiều thì sao? Em tìm anh à? Đáng lẽ tình cảm giữa anh và Minh Kiều, em cũng không tiện nói gì,
Nhưng hành vi hiện giờ của anh đã làm tổn thương con bé. Em không thể làm ngơ. Anh nói một câu thật lòng đi. Rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì? Liệu Minh Kiều có phải đứa bé kia không? Không đúng, không đúng. Sao lại không đúng?
Minh Kiều còn một người chị gái, tên là Minh Vi. Minh Vi có phải con của bố cháu không? Phải thì sao, không phải thì sao? Minh Vi mãi mãi là con cái nhà họ Minh chúng tôi, không liên quan gì đến nhà họ Từ các cậu. Minh Vi cô ấy…
Thật sự là em gái cháu sao? Tiêu Chiếu. Tôi là một người mẹ, tôi quả thực không muốn con gái mình lại bước vào vũng nước đục này. [Tôi không chấp nhận cậu và Minh Kiều ở bên nhau,] [càng không mong hai gia đình chúng ta] [còn dính dáng đến nhau.] [Vậy nên,]
[dừng lại ở đây đi.] Anh chỉ thấy anh và Minh Kiều không phù hợp. Không phù hợp? Ngay từ đầu sao anh không nghĩ thế? Hai người hẹn hò đã lâu, sao giờ bỗng dưng anh nói không hợp? Anh không tính ổn định lại, tương lai cũng không có ý định kết hôn.
Anh không thể làm Minh Kiều lỡ dở mãi được. Lúc trước vì nguyên nhân này em mới không đồng ý anh và con bé hẹn hò. Em còn tưởng anh đã nghĩ thông rồi. Giờ bỗng dưng anh nói hối hận. Anh đã quên lời hứa lúc trước rồi hả? Anh xin lỗi.
Từ Nhuận. Bố, sao bố lại tới đây? Bố đi ngang qua. Cháu là… Minh Vi? Chào bác trai. Chào cháu. Bố. Lát nữa Minh Vi còn phải đóng phim, con đưa bố đi xung quanh nhé. Đi. Đi thôi, bố. Bố, rốt cuộc bố định làm gì? Sao bỗng dưng bố tới đoàn phim?
Có phải nếu ban nãy con không ở đó, bố định nhận Minh Vi ngay tại chỗ không? Con nói xem, bố biết con bé ở đây, bố có thể không tới ư? Bố không kiềm chế được, Nhuận Nhuận. Con không biết nhìn con bé giỏi giang như vậy
Mà bố chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người bố, bố muốn bù đắp. Bố… bố… Bố thực sự cảm thấy mình sắp không kiềm chế được nữa. Bố. Con có thể hiểu tâm trạng của bố, nhưng hiện giờ chúng ta không thể nhận Minh Vi được.
Bản thân nhà họ Minh chưa hé lộ sự thật này, chúng ta phải tôn trọng ý kiến của họ. Bố… Nếu không sẽ tổn thương rất lớn đến Minh Vi. Bố coi như bố vì con gái mình, chúng ta gắng nhẫn nhịn, được không? Tình hình của Minh Kiều đã tốt hơn chưa?
Sao mà tốt cho được. Coi như em đã nhìn thấu con người Tiêu Chiếu rồi. Anh ấy nói anh ấy thấy mình và Minh Kiều không phù hợp, không cho con bé một cuộc hôn nhân được thế nên buông tay. Câu này nói thì hay đấy,
Chẳng qua không muốn chịu trách nhiệm thôi. Đàn ông đúng là chẳng gã nào tốt. Anh Mục, em ra ngoài trước. Vì mất trí nhớ, nên anh không nhớ rõ trải nghiệm tình cảm lúc trước của mình, [Lương Chúc] khiến em phải một mình gánh vác
Chuyện lẽ ra ta nên cùng nhau đối mặt. Anh rất lấy làm tiếc, đặc biệt là có lỗi với em. Anh Mục. Ban nãy không phải em nói anh đâu. Em không có ý trách móc anh. Anh biết em không trách anh, nhưng anh trách bản thân mình. Không sao.
Chuyện quá khứ rồi. Trước đây anh cũng đâu cố ý như vậy. Cảnh phim chiều nay quay quá đã nghiền luôn. Đây là cảnh quay liền một mạch đầu tiên từ khi em đóng phim tới giờ. Em cảm giác cả người chìm đắm trong cảm xúc, lời thoại không phải học thuộc
Mà tự nhiên biểu đạt thành lời. Điều này chứng tỏ em đã tiến bộ về kỹ năng diễn. À. Anh thấy thông báo ngày mai có hai cảnh phim. Anh có vài cách nghĩ mới mẻ. Lát nữa ta cùng ăn tối thảo luận nhé? Được, không thành vấn đề. Đình Châu.
Sao em lại tới đây? Đàn chị của em là nhà tạo hình phim này, chị ấy muốn em tới tham khảo giúp quần áo của nam chính. Vừa khéo, em cũng nhớ anh và anh trai. Anh Mục. Vậy em đi trước đây. Em xuống sân bay là tới khách sạn chờ anh,
Không biết anh có thể mời em ăn tối không? Được. Đi thôi. Mau ăn đi. Em nói em đói cơ mà. Đình Châu. Em có lời muốn nói với anh. Em nói đi. Vừa khéo anh cũng có lời muốn nói với em. Anh thật sự không nên hợp tác với Minh Vi nữa.
Cô ta quá nhiều mưu mô. Trong lòng em, anh luôn là người biết nhìn người nhất thế nhưng tại sao chuyện này anh lại không nhìn rõ chứ? Đối tượng hợp tác của anh, trong lòng anh biết rõ, không cần em xen vào.
Con nữa, anh không muốn nghe bất cứ lời nhận xét nào về Minh Vi từ chỗ em nữa. Em từ nhỏ đã trưởng thành cùng anh, chẳng lẽ em lừa anh ư? Vì sao anh không chịu tin em? Anh chỉ tin vào đôi mắt của mình. Lâm Lâm. Em trở về Anh
Chăm chỉ hoàn thành việc học của mình đi. Đừng vì vài chuyện cỏn con này mà ảnh hưởng đến ước mơ thiết kế thời trang từ trước đến giờ của em. Anh đang đuổi em đi sao? Anh không đuổi, anh đang khuyên. Anh muốn nhìn thấy
Một Từ Lâm trong sáng, đơn giản như trước. Chẳng lẽ anh không biết em biến thành thế này là vì em thích anh ư? Tất cả mọi chuyện em làm đều vì em thích anh. Nhưng trong lòng anh em mãi mãi chỉ là em gái anh. Nào, đừng khách sáo. Nào.
Nhận lấy đi. Bác trai. Bác khách sáo quá. Những thứ này cháu thật sự không thể nhận. Cháu đóng phim vất vả như thế, đây đều là thuốc bổ cao cấp. Con gái phải biết giữ gìn sức khỏe. Nhận lấy đi. Bác cầm về đi ạ. Cháu thật sự không thể nhận.
Minh Vi. Bố. Sao bố lại ở đây? Đây là ý gì? Con tới đây làm gì? Nếu không phải con tận mắt thấy màn này, con quả thực không dám tin. Bố đẻ của mình lại cũng bị người phụ nữ này dụ dỗ. Lâm Lâm. Con ăn nói vớ vẩn gì vậy?
Minh Vi. Cô thích ôm đùi đàn ông thế hả? Lúc xưa quyến rũ Mục Đình Châu thất bại lại tới dây dưa với anh tôi. Bây giờ không thể lại nhắm vào bố tôi chứ gì? Cô rời xa đàn ông là không sống nổi hả? Mồm miệng cô giữ sạch sẽ một chút.
Nếu còn ăn nói vớ vẩn như vậy, đừng trách tôi không khách sáo. Lâm Lâm. Bố buông con ra. Con đừng nói nữa. Con im miệng. Minh Vi, cháu đừng tức giận. Con lại đây, bố nói với con. Chuyện không như con nghĩ đâu. Lại đây. Cái gì?
Bố, bố đùa với con ư? Lâm Lâm. Bố biết nhất thời con cũng không chấp nhận được, nhưng đây đúng là sự thực. Vì sao? Vì sao từ sau khi Minh Vi đó xuất hiện mọi thứ đều thay đổi thế? Đình Châu xa lánh con vì cô ta.
Anh con bảo vệ cô ta, không bảo vệ con. Giờ bố nói với con cô ta là em gái ruột của con, sau đó bảo con chấp nhận? Cái gì vậy hả? Không thể hiểu nổi. Lâm Lâm. Con đừng kích động. Đây là lỗi của bố. Là tại bố không đúng.
Tại bố năm xưa không suy nghĩ chu toàn, nên mới dẫn tới kết quả như hôm nay. Vậy nên con đừng giận lây sang Minh Vi. Chuyện này không thể trách con bé. Nó vô tội. Không. Con không tin. Bố lừa con, con không muốn nghe gì hết.
Cậu chỉ cần xử lý xong chuyện này, những chuyện khác không cần cậu lo. Nếu lúc ấy Minh… Tới rồi hả? Đạo diễn nói ông ấy có chuyện, sẽ tới muộn một chút. Vì mai là cảnh quay quan trọng, anh thấy chúng ta nên cọ xát trước,
Sau đó trao đổi về chi tiết. Được. Ngồi đi. Cho tôi xem tờ thông báo trước đi. Kế hoạch mới nhất. Không phải chứ? Vừa mới đóng đã kín lịch thế này rồi. Quay sớm quay muộn vẫn là quay mà. Từ Lâm. Từ Lâm, em làm gì thế?
Từ Lâm, em điên rồi hả? Minh Vi, em không sao chứ? Đừng đánh, đừng đánh. Đừng đánh. Sao không được đánh? Cô ta đánh chị tôi. Em… Anh buông tôi ra, Tiêu Chiếu. Đừng đánh nữa. Giờ cô đắc ý lắm phải không? Cảm thấy mình có một ông bố lắm tiền,
Bản thân thực sự trở thành công chúa rồi? Tôi nói cho cô biết, cô mơ đi. Cô chỉ là đứa con gái riêng của bố tôi thôi. Từ Lâm! Em đi theo anh. Không được đi. Cô vừa nói gì, nói lại lần nữa. Minh Vi, em đừng nghe Từ Lâm nói linh tinh.
Đầu óc con bé không tỉnh táo. Im miệng. Được. Vậy tôi nói lại lần nữa. Cô chỉ là con gái riêng của bố tôi và mẹ cô… là đứa con hoang mẹ cô mang bầu trước hôn nhân. Từ Lâm! Em im miệng cho anh! Em đi theo anh! Anh buông em ra.
Anh buông ra. Từ Lâm, em lại đây. Buông em ra. Đừng giãy giụa! Anh buông ra, em tự đi được. Sao em phải làm như vậy? Sao em phải biến mọi chuyện thành như vậy? Anh biết từ lâu rồi đúng không? Các người biết hết, chỉ giấu một mình em.
Em cứ như con ngốc, nhìn các người che chở Minh Vi còn em chẳng hay biết vì sao. Nếu không vì anh cật lực gán ghép cô ta và Đình Châu, Đình Châu sẽ không từ chối em. Từ Lâm, anh xin em lý trí một chút.
Em khiến mọi chuyện thành ra thế này rốt cuộc em muốn làm gì? Em không lý trí nổi. Cứ nghĩ đến trong lòng anh, Đình Châu và cả bố, em không bằng một đứa con riêng, em không lý trí nổi. Cô ta không để em sống thoải mái,
Em cũng không cho cô ta sống thoải mái. Từ Lâm, em quay lại đây. Em thật sự rất ghét Từ Lâm, cũng không muốn tin lời cô ta. Nhưng nghĩ đến biểu cảm lúc trước khi mẹ nhìn thấy bố Tiêu Chiếu… cũng kỳ lạ thật.
Cộng thêm việc Tiêu Chiếu vô cớ chia tay em, em không biết có nên tin lời Từ Lâm hay không. Minh Vi. Trừ khi họ đích thân nói cho em biết, bằng không em không tin. Chị phải về nhà. Minh Vi, Minh Kiều. lát nữa khi tới nơi, anh và Tiêu Chiếu
Không vào trong gặp hai bác vội. Anh nghĩ trong tình cảnh này họ cũng không muốn gặp bọn anh. Được. Cảm ơn anh, anh Mục. Có vài người cứ muốn tới theo. Khó hiểu thật sự. Anh vẫn là người quản lý của Mục Đình Châu.
Cậu ấy đi đâu chắc chắn anh phải theo tới đó. Bà xã. Quên cho muối vào phải không? Đồ ăn nhạt quá đi mất. Không quên cho muối vào đâu. Sức khỏe của ông phải ăn thanh đạm một chút. Còn nữa, không được uống rượu nữa. Tôi… Nào, ăn một chút đi.
Bố, mẹ. Sao hai đứa lại về nhà? Đúng thế. Con nói trước một tiếng, bố đi đón hai đứa chứ. Bọn con nhớ bố mẹ nên về nhà thăm. Hai đứa này. Chưa ăn cơm phải không? Mẹ làm ít đồ cho hai đứa ăn. Nào, mau ngồi xuống. Nào, nào. Nào.
Con gái, sao thế? Có ai bắt nạt con hả? Con nói cho bố biết, bố đi tìm tên đó tính sổ. Con mau nói cho bố biết đi. Vi Vi. Con sao thế? Đã xảy ra chuyện gì? Minh Kiều. Rốt… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mẹ. Bố. Chúng con đã biết
Thân thế của chị rồi. Cảm ơn. Cậu còn là Mục Đình Châu kén chọn mà tôi quen năm xưa không? Còn cậu vẫn là Tiêu Chiếu mà tôi quen. Những lúc thế này còn nói đùa được. Cậu nhẫn nhịn giỏi thật. Chuyện lớn như vậy mà không nói với tôi.
Cậu và Minh Kiều chia tay là vì nguyên nhân này? Trong lòng tôi không bỏ qua khúc mắc đó được. Dẫu sao cô ấy… cô ấy là em gái ruột của em gái tôi mà. Hai người có quan hệ huyết thống không? Có, sao lại không. Cậu xem.
Tôi và Minh Vi cùng chung bố. Minh Kiều và Minh Vi cùng chung mẹ. Vậy chúng tôi… Quan hệ huyết thống ở đâu ra? Đây… Không có hả? Dĩ nhiên là không. Tóm lại, từ sau khi tôi biết chuyện này, cứ gặp Minh Kiều
Tôi lại thấy quan hệ của hai chúng tôi lạ lạ. Tôi thấy cậu rảnh quá phải kiếm chút chuyện để làm. Tôi cũng đâu muốn. Tôi chia tay Minh Kiều tôi cũng rất buồn. Mỗi lần gặp cô ấy tôi đều muốn lại gần, nhưng tôi không biết nên nói gì
Vậy nên chỉ đành ép bản thân trở nên hờ hững. Tôi thấy cậu tới Tô Thành, nguyên nhân chủ yếu chắc chắn là vì Minh Kiều. Cậu lăn lộn trong tình trường bao nhiêu năm khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, hà tất phải làm khó bản thân?
Cậu còn hờ hững như vậy tôi thật sự coi thường cậu đấy. Bố. Cảm ơn bố luôn yêu thương, bảo vệ con như vậy. Nếu không có bố, con sẽ không có một người cha. Con bé ngốc. Con là con gái ruột của bố. Bố không yêu con thì yêu ai. Bố.
Cảm ơn bố đã khiến con sinh ra không cô đơn như vậy. Tuy con luôn nói muốn bảo vệ chị nhưng vì có chị nên con thấy vô cùng an toàn. Cả đời này của bố lấy được mẹ con, còn có hai cô con gái bảo bối này đã mãn nguyện rồi.
Vi Vi, Kiều Kiều. Tất cả đã qua hết rồi. Đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của chúng ta. Một nhà bốn người chúng ta sống vui vẻ bên nhau. Nếu có ngày bố và mẹ già đi, rời xa hai đứa, hai chị em nhất định phải chăm sóc lẫn nhau.
Trên thế gian này, hai đứa là người thân thiết nhất. Mẹ, mẹ nói gì thế. Chúng ta phải luôn ở bên nhau. Được. Xem mẹ vui chưa này. Mẹ thật vô tích sự. Chúng ta sẽ luôn bên nhau. Anh Mục. Hôm nay anh đưa bọn em đi một chuyến,
Vất vả cho anh rồi. Minh Vi. Anh có chuyện muốn nói với em. Đình Châu. Chị em là em gái ruột của anh, chuyện này anh đã biết từ lâu, anh chia tay em là vì chuyện này hả? Anh chỉ thấy em cũng là em gái anh, anh…
Không ngờ em theo đuổi anh lâu như vậy, lại theo đuổi được một ông anh trai.