Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 08] Cha. A Linh thực sự sắp quay về ở ạ? Nói thừa. Đây là nhà của nó. Ta nói hai con đều là người làm cữu cữu, cữu ma, sao đối với A Linh chẳng quan tâm chút nào thế?

    Khó khăn lắm nó mới về một chuyến, hai con không thèm quan tâm, hỏi han. Nếu không phải ta nhắc hai con, các con cũng không về thăm nom. Về vai vế, chúng ta là cữu cữu, cữu ma. Về thân phận, nó lại là Quận chúa. Biết hỏi han thế nào?

    Cha chàng cũng không nói rõ ràng. Thì thầm gì thế? Không, không, không nói gì hết, thưa cha. Chúng con nói là cha dạy phải ạ. Chúng con, chúng con sơ suất, là sơ suất của chúng con. Ta nói các con biết, khó khăn lắm ta mới khuyên A Linh về ở được.

    Nếu các con lại gây chuyện với nó, khiến nó tức giận bỏ đi, các con cũng cuốn gói mà đi cho ta. A Linh, cữu cữu chuẩn bị đồ ăn khuya cho con, đều là những món con thích ăn. Để đó đi. Nào, mau lên. A Linh, muộn thế này rồi,

    Con đang bận gì vậy? Có gì cần ta giúp không? Cữu ma, cữu ma từng hủy hôn chưa? Hủy hôn? A Linh, con muốn hủy hôn à? Với… với… với Lục gia? Việc này tuyệt đối không được đâu. Việc hứa hôn giữa con và Lục gia sớm đã đồn khắp trong kinh.

    Lúc này hủy hôn, Hầu phủ chúng ta sẽ mất hết thể diện đó. Đúng vậy. Việc này… Cha, A Linh muốn hủy hôn. Nó nghe cha, cha đi khuyên nhủ nó đi. Đúng vậy, cha. Ông ngoại. Đưa ta xem nào. [Thư Hủy Hôn] Càn quấy. Thật là càn quấy. Quỳ xuống. Ông ngoại.

    Con quỳ xuống cho ta. Con biết sai chưa? Con không sai. Nói vớ vẩn gì thế, A Linh? Mau nhận lỗi đi. Đúng thế. Suýt nữa con gây ra họa lớn, sao còn nói năng vô lễ, cãi lại ông ngoại như vậy? – Hai con im miệng cho ta. – Đúng thế.

    A Linh, ta hỏi con, con có biết con có thân phận gì không? A Linh là con gái của trưởng nữ Trương Vân của phủ Định Bắc Hầu, là cháu gái ruột của Định Bắc Hầu gia, là Quận chúa Trường lạc mà hoàng thượng khâm phong. May mà con còn nhớ.

    Thân phận của con cao quý, nhưng tên Lục Minh Sơn đó là cái thá gì, mà trong thư hủy hôn con lại giấy trắng mực đen viết rằng con không xứng với hắn. Đó không phải là nâng uy phong người khác, diệt chí khí của mình sao?

    Lẽ nào phủ Định Bắc Hầu ta bậu cửa này không xứng với Lục gia hèn mọn hay sao? Đứng dậy, đứng dậy. Ta nói con nghe nhé, thật ra Lục gia bẩn thỉu đó ông ngoại cũng ghét vô cùng. Hôn sự này hủy thì hủy đi. Cha, cha nghĩ cho kĩ ạ.

    Hôn sự này không được hủy. Ta xem các con ai còn dám nói một chữ “Không”. Nhưng A Linh à, thư hủy hôn này không được viết như vậy đâu. Vậy viết thế nào ạ? Đưa nghiên mực cho ông ngoại. Đây, ông ngoại. Làm phiền vị tiểu ca đây. Công tử,

    Người đã thu xếp xong rồi. Có người khác phát hiện không? Công tử yên tâm, Linh Nhi ở ngoài phủ bắt gặp tiểu ca này hỏi đường liền dẫn thẳng hắn đến phòng của công tử. Không bị người trong phủ trông thấy. Được. Công tử, Linh Nhi còn có

    – việc quan trọng muốn nói cùng… – Việc của ngươi để sau rồi nói. Ngươi đi canh kĩ cửa phòng, chuyện hủy hôn tuyệt đối không được để ông nội biết. [Chí Lớn Đường Xa] Lục công tử có nhà không? Tiểu nhân được phủ Định Bắc Hầu sai đến đưa thư.

    – Ngươi đừng hét lên. – Lục công tử. – Ngươi là hét gì hả? – Lục công tử. Được rồi, được rồi. Lục công tử. Im miệng. Câm miệng. – Bái kiến Lục công tử. – Công tử. Đồ khốn kiếp, chạy đến phủ của người khác làm om sòm.

    Người của Định Bắc Hầu các ngươi đều được dạy dỗ như vậy hả? Tiểu nhân cũng là phụng lệnh hành sự, mong Lục công tử thứ lỗi. Đây là thư hủy hôn mà Quận chúa Trường Lạc của phủ gửi tới. Xin công tử vui lòng nhận cho. Quận chúa nhà tiểu nhân nói

    [Thư Hủy Hôn] sợ công tử thấy thư trong lúc tức giận xé mất thư nên đặc biệt chép thêm một bức lệnh cho tiểu nhân lúc này đưa tới, giữ làm bằng chứng cùng công tử. Thư đã nhận được. Cút. Cút đi. Cút. Ông nội. Theo ta vào trong. Vâng. Ông ngoại,

    Uống trà ạ. Khấu kiến Hầu gia, khấu kiến Quận chúa. Việc ta sai ngươi làm, làm thế nào rồi? Bẩm Hầu gia, tiểu nhân đã làm theo dặn dò của Hầu gia, nhưng Lục công tử nói năng qua loa. Ngài ấy nói đã biết ý tứ của Quận chúa rồi.

    Khi nào hủy hôn thì không hề nhắc đến. Tên khốn này thực sự cho rằng A Linh của ta dễ ức hiếp hay sao? Để sau, ta đến phủ của hắn cho hắn biết tay. Ông ngoại, việc này không cần người ra mặt để con tự đi. Đưa đây.

    Ta bảo con đưa qua đây. [Thư Hủy Hôn] Việc này con định xử trí thế nào? Ông nội không cần lo lắng, là rắc rối do tôn nhi gây ra, tôn nhi sẽ tự nghĩ cách dẹp yên. Dẹp yên. Con nói thử xem, con định dẹp yên thế nào?

    Chuyện hôn nhân nam nữ suy cho cùng là lệnh của mẹ cha, nếu như bây giờ đã nhận tam thư lục lễ, chỉ cần chúng ta, Lục phủ cắn chặt không nhả, rước dâu càng sớm càng tốt. Cho dù Quận chúa Trường Lạc đó có giày vò đến mức nào

    Cũng chẳng gây được sóng gió gì hết. Trong số hậu bối của Lục phủ ta con là nam đinh duy nhất, dù sớm hay muộn rồi cũng phải một mình đảm đương. Nhưng không ngờ rằng con hành sự lỗ mãng như vậy. Vừa rồi con nói gì? Không nhả ra?

    Phủ Định Bắc Hầu đó thanh thế ra sao? Con cho rằng việc gì cũng ăn vạ la lối là lừa gạt được chắc? Ông nội bớt giận. Nói. Còn có gì nên nói mà chưa nói? Nói. Con và Hổ Khiếu Doanh đó đã diệt trừ Vân Dịch, chỉ là

    Vẫn chưa thể diệt trừ được Thẩm Yến của Kim Lân Vệ. Vậy thi thể của Vân Dịch ở đâu? Đã xử lí ổn thỏa chưa? Thi thể… Hôm đó Hổ Khiếu Doanh thương vong nặng nề, Sau khi xong việc, chỉ có thể để thi thể lại chỗ đó. Đồ khốn.

    Thẩm Yến đó là người như thế nào? Là Diêm Vương sống đến một viên đá, hắn cũng cạy miệng ra được đó. Tôn nhi biết sai. Con đúng là đồ bỏ đi không làm được việc gì ra hồn. Tôn nhi… tôn nhi biết sai. Việc hủy hôn

    Đừng để xảy ra bất trắc nữa. Vâng. Đối sách mà con vừa nói, có thể nói ra nghe thử xem. Tôn nhi được biết người đứng đầu đại hội bắn tên ngày mai sẽ được điện hạ ban thưởng. Đợi ngày mai tôn nhi thắng cuộc sẽ xin với điện hạ

    Để điện hạ ban cho con hôn sự này. Đến khi đó, cho dù Lưu Linh có không bằng lòng cũng chẳng gây được sóng gió gì hết. Trù tính thì hay đấy, nhưng cũng phải làm được mới ổn. Ông nội yên tâm. Hôn sự giữa Lục phủ và phủ Quảng Bình Vương này

    Tôn nhi nhất định sẽ bảo toàn. Vậy sao? Xem ra Lục công đối với hôn sự này trong lòng đã có dự tính rồi. Quận chúa hạ cố đến đây, các ngươi lại tiếp đón sơ suất như vậy, không mau chóng đến thông báo. Lục công đừng giận,

    Là bản Quận chúa không thích mấy lễ nghi rườm rà đó, không để họ thông báo. Quận chúa trong sáng, thẳng thắn, còn lão thần cổ hủ rồi. Linh Bích. Vừa rồi nghe Lục công và Lục công tử trò chuyện, thư hủy hôn này

    Bản Quận chúa e là không lấy được rồi nhỉ? A Linh, rốt cuộc muội có ý gì? Lục Minh Sơn, ngươi thật to gan. Khuê danh của bản quận chúa là ngươi có thể gọi hay sao? Hôm nay ta đến chính là muốn nói với các ngươi cuộc thi bắn tên ngày mai

    Lục công tử đi được, bản Quận chúa cũng đi được. Ngày mai nếu như Lục công tử bị bại trận để bản quận chúa tìm được cơ hội xin chỉ hủy hôn khiến Lục gia mất hết thể diện thì đừng trách ta bây giờ không nói rõ với Lục gia các ngươi.

    Việc này… [Lục Phủ] Quận chúa, chúng ta có về phủ không ạ? Linh Bích, ta bị bệnh rồi. Quận chúa sao vậy? Có lẽ ta mắc bệnh tương tư rồi, vậy nên đến Bắc Điển Chính Ti. [Thẩm Yến] Quận chúa. [Bắc Điển Chính Ti] Quận chúa. Sao người tới đây?

    Bản Quận chúa đến tìm Thẩm đại nhân. Huynh ấy có rảnh không? Rảnh gì chứ? Mấy ngày nay đại nhân rời kinh, công văn đợi phê duyệt sắp chất thành núi rồi. Vậy à? Vậy ta đợi huynh ấy. Quận chúa dừng bước. Người để tiểu nhân thông báo giúp người một tiếng.

    Không cần đâu. Thẩm đại nhân bận công vụ, ta không làm phiền huynh ấy. Việc này… việc này… Việc này gì chứ? Vừa nãy không phải ngươi vội ra ngoài à? Còn không đi đi. Vâng. Đi. Lên xe đi. Đại nhân. Đại nhân. Thẩm đại nhân. Ngài xem. Thẩm đại nhân.

    Mời ngài xem qua. Biết rồi. Đại nhân. Việc làm đến đâu rồi? Bản vẽ ngọc ghép, tên của Lỗ Liên Sơn và những thủ tục liên quan, tiểu nhân đã đưa sang phía Nam Điển rồi. Thẩm Dục đại nhân đã cử mấy thuộc hạ đắc lực đi điều tra. Chuyện đó… Đại nhân,

    Ngài gặp Quận chúa rồi chứ ạ? Quận chúa. Ngươi nói Lưu Linh? Ban nãy tiểu nhân ra ngoài đã nhìn thấy Quận chúa Trường Lạc đến, nói là sợ làm phiền ngài, bèn cứ đợi mãi ở cổng. Tiểu nhân đã quay về rồi, Quận chúa vẫn còn ở cổng đấy ạ. Biết rồi.

    Thẩm Yến. Nào. Mau tới đây, mau tới đây. Đến rồi sao không vào? La Phàm nói huynh bận rộn công vụ, muội không làm phiền huynh. Vậy muội gọi huynh lên xe là có ý đồ gì đây? Không có ý đồ gì cả. Chỉ là muội đợi trong xe lâu

    Chân tê hết rồi. Hôm nay Quận chúa đến đây có việc gì quan trọng sao? Không có việc gì thì muội không thể đến à? Quận chúa thân phận tôn quý, huống hồ hiện giờ còn đang có hôn ước. Tùy tiện đến đây thế này không sợ

    Tổn hại danh tiết của mình sao? Danh tiết, danh tiết. Nếu Thẩm đại nhân là một nữ nhân nhất định có thể được ghi vào Liệt phụ truyện, lưu danh muôn thuở. Không phải Thẩm đại nhân nói trong đời ghét nhất người không giữ lời hứa sao? Muội vốn đến để…

    Nhưng muội không muốn trả huynh nữa. Cái này không cần muội trả. Chỉ cần huynh muốn lấy lại, lúc nào cũng có thể lấy được. Được rồi, nếu không có việc gì, muội về phủ trước đi. Nghe lời. Đợi huynh. Quận chúa, chúng ta đi thôi. Về Thẩm phủ. Về Thẩm phủ?

    Chính miệng Thẩm đại nhân nói bảo ta về phủ đợi huynh ấy. Ta đương nhiên phải về Thẩm phủ đợi huynh ấy về nhà rồi. [Thẩm Phủ] Đại nhân nhà chúng ta đi vắng. Hai vị về đi. Ta nói con người ông sao vô lễ vậy hả? Chính đại nhân nhà ông

    Bảo bọn ta đến đây. Nữ nhân đến đây gõ cửa đều nói vậy cả. Đi đi, đi đi. Đi đi. Khoan đã. Những nữ nhân mà ông nói có vật này không? [Thẩm Yến] Quản gia, ý ban nãy của ông là phủ này thường xuyên có nữ nhân ghé thăm?

    Cũng không phải thường xuyên nhưng đại nhân nhà chúng ta bên ngoài có tiếng tăm cũng thường thường đùa bỡn vài người. La Phàm. Có. Thay ta giao những thứ này cho Hàn đại nhân. Vâng. Thẩm Yến. Hàn đại nhân. Vừa hay gặp được ngươi. Mấy ngày gần đây,

    Ta bận rộn công vụ, sau khi ngươi từ kinh thành trở về, ta cũng chưa kịp mở tiệc tiếp đãi ngươi. Chọn ngày chi bằng gặp ngày. Đi, uống vài ly. Hàn đại nhân, hôm nay thuộc hạ có việc quan trọng cần bàn với gia mẫu, e rằng phải cáo lui trước.

    Vậy để hôm khác. Vâng. Đa tạ đại nhân. Hàn đại nhân. La Phàm. Thẩm Yến này tinh thần hoảng hốt, không phải có chuyện gì lớn đó chứ? Theo tiểu nhân thấy đại nhân thế này là bị bệnh rồi. Bệnh? Bệnh gì? Tâm bệnh. Tâm bệnh? Mẹ,

    Chúng ta vừa mới về Nghiệp Kinh liền vội vã đến phủ Bắc Hầu. Tương Nhi nhớ ông ngoại rồi, hay là chúng ta đến Lục phủ trước đi. Có được không ạ? Con ngốc ạ. Mẹ nói con nghe, thanh danh đối với quý tộc mà nói, nhất là đối với

    Nữ nhân quý tộc mà nói, đó là thứ quan trọng hơn tính mạng nhiều. Thanh danh quan trọng đến vậy sao? Chúng ta ấy à, đến phủ Định Bắc Hầu trước, thứ nhất ta là từ mẫu mà, trưởng nữ vô cớ chết đi, mẹ kế là ta đây

    Tan nát hết cả cõi lòng. Đã vào kinh cũng phải đến nhà mẹ đẻ của Lưu Linh trước để báo tang. Như vậy mới được coi là hiểu chuyện, chu toàn. Thứ hai, trước nay Định Bắc Hầu cưng chiều Lưu Linh, lần này là cơ hội trời ban,

    Mẹ nhất định phải khiến Định Bắc Hầu đó cùng mẹ lên điện khấu kiến Thái Tử giám quốc để Thẩm gia cho những khổ chủ như chúng ta một lời giải thích chứ. Sự việc lần này con trai của Thẩm gia làm việc không hiệu quả,

    Liên lụy Quận chúa Trường Lạc chết oan. Khi thân mình còn lo chưa xong, ta muốn xem xem ai còn có thể đối đầu với Lục gia chúng ta. Mẹ nói đúng. Lần này con phải xem xem ai còn có thể đối đầu với Lục gia chúng ta.

    Được rồi, cũng sắp đến nơi rồi. Nếu như muốn diễn kịch thì hai mẹ con ta nên thay đổi trang phục. Đây ạ. Thẩm phu nhân. Mời dùng trà. [Thẩm Mẫu] Bước qua cửa là khách, cô nương không cần khách sáo như vậy, cứ ngồi đi. Thẩm phu nhân khách sáo rồi.

    Người là mẫu thân của Thẩm đại nhân, hậu bối mời trà trưởng bối là lễ nghĩa. Cô nương, xưng hô thế nào? Con họ Lưu, tên chỉ có một chữ Linh. Lưu Linh. Cô chính là cháu gái ruột của phủ Quảng Bình vương Giang Châu,

    Quận chúa Trường Lạc do đương kim hoàng thượng ngự phong? Đúng vậy. Thân phận cô nương tôn quý, chén trà này thiếp thân không nhận nổi. Công tử. Thẩm… Yến Nhi. Đi theo ta. Mẹ, việc đến phủ Bắc Hầu đề nghị kết thông gia, mẹ suy nghĩ thế nào ạ? Việc đó

    Sau này con đừng nhắc lại nữa. Mẹ đã hứa với con, tại sao nói mà không làm? Yến Nhi, trước đây mẹ dạy dỗ con thế nào? Lấy vợ phải lấy vợ hiền. Giữa con và cô ấy, những tin đồn khó nghe đó, mẹ có thể không để tâm,

    Nhưng việc cô ấy và công tử Lục gia, Lục Minh Sơn đã có hôn ước, con có biết không? Con biết. Quảng Bình Vương là đương kim hoàng đệ, Lục công càng có quyền lực trải khắp triều đình. Mặc dù Quận chúa Trường Lạc này mất mẹ từ nhỏ, thân thế đáng thương,

    Nếu con dính dáng đến cô ấy, khó tránh phải chịu ảnh hưởng bởi mấy chuyện lộn xộn giữa hai nhà Lưu Lục. Con hiểu không? Con hiểu. Yến Nhi. Mẹ là người từng trải, những việc mẹ đang nói đều là muốn tốt cho con. Con phải suy nghĩ cho thấu đáo. Mẹ,

    Mẹ không cần lo lắng, đây là chuyện riêng của con, con sẽ có chừng mực. Con… Đúng là con lớn không nghe lời cha mẹ. Mong rằng trong lòng con thực sự có chừng mực. Thẩm phu nhân. Thẩm phu nhân đi thong thả. Muội đang nghĩ gì vậy? Muội đang nghĩ

    Mẹ huynh không thích muội như vậy, muội sợ là chắc chắn không vào được cổng lớn của Thẩm gia huynh rồi. Muội muốn gả cho huynh đến vậy à? Muốn chứ. Huynh không muốn lấy muội à? Huynh thay lòng rồi hay là, hay là mẹ huynh vừa rồi đã nói gì với huynh?

    Bà ấy không nói gì hết. Bà ấy nói là muốn lấy vợ thì nên lấy tiểu thư khuê các. Tiểu thư khuê các? Muội không phải tiểu thư khuê các sao? Bây giờ muội sẽ về phủ Định Bắc Hầu làm tiểu thư khuê các thật đàng hoàng cho huynh xem.

    Linh Bích cáo lui. Từ Nữ quan, cô đến không đúng lúc, hiện giờ A Linh đúng lúc ra ngoài phủ rồi. Không sao. Hôm nay ta đến là tìm Lão Hầu gia có việc, đến thăm A Linh chỉ là tiện thể. Vậy được, vậy được. Cô ngồi tạm đi,

    Ta đi mời cha ta đến. Người đâu. Đi mời lão gia đến đây. Vâng. Từ Nữ quan, cô ngồi tạm một lát, ta đi chút rồi quay lại. A Linh của ta. Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. – A Linh. – Người đừng khóc nữa.

    Người khóc thế này cũng không giải quyết được vấn đề. Đúng thế. Người có chuyện gì, người nói với chúng ta cũng được. Con mụ chanh chua chợ búa ở đâu ra? Dám khóc lóc ầm ĩ trước cổng phủ Định Bắc Hầu ta? Thiếu Quân hầu. Xin chào Thiếu Quân hầu.

    Đây chẳng phải trưởng nữ của phủ Lục công đương kim Quảng Bình Vương phi hay sao? Không phải… Bà thế này là làm trò gì vậy? Thiếu Quân hầu, thiếp thân có việc phải trực tiếp bẩm báo với Lão Hầu gia. Xin Thiếu Quân hầu báo giúp. Điều này… Bà…

    Bà mặc thế này mà muốn gặp cha ta à? Không chỉ như vậy, Thiếu Quân hầu, ngài cũng nên mặc như thế. Ta? Không phải… Bà nói thế có ý gì? Việc này… A Linh… Tỷ tỷ… Nó không còn nữa. A Linh. Vậy thì lạ rồi. A Linh. Con không sao ư?

    Di nương bất ngờ như vậy, e là biết tin bản Quận chúa chết không kiềm chế được vui mừng chạy đến Nghiệp Kinh từ sớm nhỉ? Sao thế? Lục Minh Sơn không viết thư cho di nương à? Cũng phải. Di nương vội vã như vậy e là chưa nhận được thư? Lưu Linh,

    Mẹ ta nghe tin tỷ chết đau lòng muốn chết. Sao tỷ có thể nói năng với mẹ ta như vậy hả? Có trách thì trách hai mẹ con muội quá sốt ruột, ngay đến trang phục cũng đặt làm cả rồi. Phải chi các người có chút nhẫn nại, về Lục phủ một chuyến,

    Cũng không đến mức bây giờ tới trước cổng phủ Định Bắc Hầu uổng công diễn trò hề khóc lóc cho người sống. Tỷ… Không sao, không sao. Con nghĩ về mẹ thế nào cũng không sao hết. Chỉ cần con bình an vô sự, là mẹ mừng rồi. Nào.

    Mau theo mẹ đi về tâm sự. Đi, nào. – Đi nào. – Bà bỏ tay ra. Thẩm Yến. Ngươi là cái thá gì mà dám vô lễ với bản Vương phi? Thẩm mỗ không dám. Ngươi… Hôm nay nể mặt ngươi bảo vệ A Linh, thiếp thân không so đo với ngươi. Tương Nhi.

    Chúng ta đi. Tay không sao chứ? Phi lễ chớ nhìn. Bây giờ bản Quận chúa là tiểu thư khuê các, huynh nhìn chằm chằm tay ta như vậy, sẽ mất đi uy phong của bậc quân tử như huynh. Cẩm nha đầu, trên bức vẽ này của cô rốt cuộc là cái gì vậy?

    Tiểu Cẩm đặc biệt mang theo bức vẽ này đến để thỉnh giáo. Sao ngược lại Hầu gia lại hỏi ta? Trước nay nghe nói Hầu gia đối với những món ngọc khí quý giá nghe nhiều hiểu rộng. Lẽ nào ngay đến ngài cũng chưa từng thấy? Cái thứ này

    Trên bản vẽ của cô, lão phu thực sự chưa từng thấy. Có điều nói tới ngọc khí quý giá, mấy ngày trước bản Hầu gia tìm được một vài thứ đồ quý. Ta cho cô xem. Cô xem cái này đi. Đây là một bình hoa. Hầu gia.

    Thập Tứ Thiên Hộ Kim Lân Vệ Thẩm Yến, Thẩm đại nhân đến thăm, muốn cầu kiến Hầu gia. Kim Lân Vệ? Đúng ạ. Thập Tứ Thiên Hộ Thẩm Yến bái kiến Định Bắc Hầu. Miễn đi. Lão phu đã lâu không hỏi chuyện triều chính, Thập Tứ Thiên Hộ đột nhiên ghé thăm

    Là vì chuyện gì? Hôm nay Thẩm mỗ đến là có một món quà muốn tặng cho Hầu gia. Quà? Chiếc bình này giống hệt chiếc bình của Hầu gia, có thể ghép thành một cặp không? Thẩm mỗ bất tài. Nghe nói Hầu gia có được một chiếc bình ngọc trắng muốt,

    Được biết vật này có một cặp, bèn đặc biệt tìm chiếc bình còn lại về. Thiên Hộ đại nhân học rộng hiểu nhiều, không ngờ đối với đồ cổ nói cũng rõ ràng đâu ra đấy. Bái phục, bái phục. Không phải ngài có được kinh nghiệm nhờ tịch biên tài sản đó chứ?

    Hầu gia nói đùa rồi. Phụng chỉ tịch biên không thường có, đương nhiên không có kinh nghiệm gì hết. Thẩm mỗ đối với việc nghiên cứu cổ vật toàn bộ đều nhờ sự ảnh hưởng thường ngày của cha mình, nên mới hiểu được đôi điều. Chân làm sao thế?

    Sao không biết đi nữa rồi à? Ông ngoại, hiếm khi gặp được người thạo nghề, sao không đem bức tranh được đưa tới mấy ngày trước ra cho Thẩm đại nhân cùng đánh giá? Cũng phải. Nào, nào. Chính là bức này. Treo lên, treo lên. Thẩm đại nhân, mời.

    Bức tranh này ấy à, hàm ý sâu rộng, bề ngoài giống như sao chép, lại như thể hiện cảm xúc, thú vị vô cùng, nhưng mà ngắm mãi, ngắm mãi thì lại có vài phần không thoải mái. Thẩm đại nhân, ngài tới đánh giá xem. Theo như Thẩm mỗ thấy,

    Bức tranh này, tác giả giỏi dùng lối vẽ tỉ mỉ nhưng lại vẽ cảnh sắc xuân thu. Những chỗ thanh thoát lại thêm một chút kiêng dè. Thiết nghĩ điều khiến Lão Hầu gia thấy không thoải mái chính là nằm ở chỗ đó. Thẩm đại nhân thực sự có con mắt tinh tường,

    Nói là trúng. Vậy ngài nói xem, một người do dự như vậy đã vẽ ra kiệt tác thiên cổ này như thế nào? Cho dù là tranh hay cổ vật, thứ mà chúng lưu truyền đều là những suy nghĩ độc đáo. Tác giả của bức tranh này

    Cả đời do dự trong suy nghĩ độc đáo. Tranh của ông ấy có thể lưu truyền thiên cổ đương nhiên không có gì lạ. Nói như vậy thì bức tranh này thực sự có ngụ ý sâu sắc. Những chỗ núi non vốn nên dùng mực nhạt điểm tô, nhưng lại dùng bút đậm.

    Bỏ nét thanh tú mà lấy sự hùng hồn. Đây không phải người thường có thể nghĩ ra được. Tiểu thư khuê các không có ai như muội nhìn thẳng vào mặt nam tử mà khiêu chiến đâu. Chính nhân quân tử cũng sẽ không vô cớ

    Chạy đến phủ nhà nữ nhân tặng quà đâu. Sao thế này? Sao đang yên đang lành lại ngã? Hầu gia đừng lo, chắc hẳn Quận chúa bị lư hương làm vướng chân. Để ta đỡ cô ấy. Tối nay huynh đến tìm muội. Hầu gia, không còn sớm nữa, Tiểu Cẩm không làm phiền,

    Xin cáo từ trước. Xin tùy ý, xin tùy ý. Từ Nữ quan nói rất phải. Thẩm mỗ cũng cáo lui đây. Khoan đã. Đôi bình hoa này tuy là một cặp, nhưng của ta là của ta, của ngài là của ngài. Ngài vẫn nên mang nó về đi. Nào, nào, nào.

    Lão Hầu gia rất có tầm mắt, xem ra Thẩm mỗ sau này phải làm phiền nhiều rồi. Cáo từ. Không tiễn. Thẩm đại nhân đi thong thả. Thẩm đại nhân này nhìn có vẻ chín chắn. nhưng làm việc thì chẳng có đầu óc gì hết. A Linh à,

    Không phải con để mắt tới loại nam nhân này rồi đấy chứ? Ông ngoại nói đùa rồi. Sao có thể chứ ạ? [Sao ta lại là người] [huynh muốn gặp là gặp được.] Con nói gì? Ông ngoại à, tối nay ông ngoại giúp con một việc nhé. Giúp, việc gì?

    Tìm vài người hầu niêm phong cửa sổ phòng con lại. Cửa sổ gì? Niêm phong cửa sổ trong phòng con. Niêm phong… niêm phong… niêm phong cửa sổ gì? Chính là dùng ván gỗ niêm phong cửa sổ. Ồ.