Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 24] Giáo sư tâm lý học nổi tiếng Viên Mạn Bắc hôm nay đã nhận tội. Thú nhận mọi hành vi phạm tội trước đây, bao gồm hành vi dùng thuốc sát hại bạn học Lục Dương,
Sau đó vì vấn đề tình cảm cá nhân mà xúi giục Thẩm Dịch Giai… Cuối cùng Viên Mạn Bắc cũng đền tội. Trịnh Viên, nguyên chủ tịch tập đoàn Âu Dương… Cùng anh đến một nơi nhé? Viên Mạn Bắc đã thừa nhận toàn bộ tội danh trên, không hề kháng cáo.
Vụ án hiện đang được tiếp tục xử lý. Đi thôi. [Lục Dương] Anh, anh chưa biết cô ấy nhỉ? Cô ấy là Tiền Trăn Trăn, bạn gái của em. [Xin lỗi vì không nghĩ đến cảm nhận của anh] [mà đã quyết định sự sống chết của anh.] [Tôi thật sự xin lỗi]
[vì những chuyện đã xảy ra.] Trăn Trăn, đến chào anh của anh đi. [Mất khi còn trẻ Tiếng cười còn mãi] Ngốc ạ, em khóc cái gì chứ? Chắc anh nhớ anh trai lắm nhỉ? Anh trai anh đã rời xa anh rồi, nhưng cũng may em vẫn ở bên cạnh anh.
[Xin lỗi, thật sự xin lỗi.] À, tôi xin chính thức giới thiệu, vị này là Vi Tư Tề. Chuyện gì vậy? Cũng là vợ chưa cưới của tôi. Vợ chưa cưới? Hai người đã… Đúng vậy, chúng tôi chuẩn bị kết hôn. Vốn dĩ muốn giấu mọi người cơ.
Nhưng Ngu Tu nói cậu là bạn thân nhất của anh ấy, anh ấy phải nói với cậu đầu tiên, vậy nên tôi… Đúng, đúng, đúng. Anh với cậu ấy quen nhau lâu rồi, sao anh lại giấu em? Chuyện này không trách anh Ngu Tu được,
Là do tôi đến công ty còn có nhiệm vụ khác, vậy nên tôi không muốn ai biết tôi và anh Ngu Tu quen biết nhau. Đúng, đúng, đúng. Thôi được rồi, chuyện này tôi hiểu được. Cũng may giấu giếm tôi về người anh em chứ không phải tình nhân. Không có đâu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc cậu đến công ty, tôi đã cảm thấy cậu không phải thực tập sinh bình thường. Tại sao? Trước khi cậu đến, cô ấy đã có sáu trợ lý. Tính cách cô ấy ai mà chịu nổi. Tôi cũng đâu đến mức đó.
Tôi cũng rất hiểu đồng nghiệp mà. Nhưng thật sự không ngờ cố ấy có thể thay đổi nhiều đến vậy. Cứ như là sấm sét đánh trúng rồi biến cô thành một người khác vậy. Nhưng điều không thể ngờ nữa là hai người lại yêu nhau. Đúng vậy, tôi cũng không ngờ.
Cuộc sống luôn đầy những sự cố và bất ngờ mà. Chúc phúc cho hai người. – Cảm ơn – Chúc mừng. Tiểu Lục, hôm nào chúng ta hẹn gặp riêng, Anh sẽ truyền dạy cho em kinh nghiệm cầu hôn. Giống như lần trước dạy em tỏ tình ấy, bách phát bách trúng.
Anh đủ rồi đấy, sau này em sẽ không nghe anh nữa. Hôn lễ của em, em muốn tự mình lên kế hoạch. Ý gì đây? Hai người cũng…. Không, không, không. Anh ấy nói linh tinh đấy. Nhưng mà Trăn Trăn, tôi phải nhắc nhở cô,
Nhìn đàn ông thì phải nhìn cho kĩ. Đúng đó. Có một số người giả vờ giỏi lắm. Em đang đá xéo phải không? Em yêu, tình cảm anh đối với em hết sức chân thành, không có chút giấu giếm nào cả, trời xanh chứng giám. Trời xanh chứng giám?
Chắc chắn có trời xanh chứng giám. Đưa điện thoại đây, đưa điện thoại cho em. Một, hai… Đưa em xem, anh không đưa em đếm ba đấy, Đưa cho em. Tôi chúc hai người hạnh phúc mãi mãi dài lâu. Tôi cũng giống cô ấy, chúc phúc cho hai người.
Tôi cũng mong tin tốt của hai người. Tôi muốn hóng hớt một chút. Một người là tổng tài bá đạo cao cao tại thượng, đẹp trai, nhiều tiền, với một cậu trai ấm áp giỏi võ lại chu đáo. Cùng lúc được hai người đàn ông xuất sắc như vậy
Theo đuổi có cảm giác thế nào? Cô hóng hớt thật đấy. Tôi nói này, đàn ông lòng dạ rất hẹp hòi, cô mau nói rõ với Âu Dương Thần đi. Sau đó đừng bao giờ gặp lại nữa. Nhìn gì mà nhìn? Mời vào. Vẫn đang tăng cả hả?
Sao em lại đến đây thế? Không có gì, chỉ là…. đi ngang qua. Đi ngang qua? Em đi từ đâu mà có thể ngang qua đây thế? Tôi… từ… Được rồi, đến cũng đến rồi, Tôi đưa em đi tham quan. Được. Đi thôi. Phòng làm việc này kể từ khi em đi
Vẫn luôn để trống. Nơi đây quả thật có rất nhiều ký ức. Thế nào? Có nghĩ đến việc về đây làm không? Không về được nữa rồi. Nếu em muốn, ngay ngày mai có thể đi làm. Em thật sự không nhớ những đồng nghiệp ở nhóm Ký sự sao?
Họ ngày nào cũng hỏi khi nào em quay lại công ty đấy. Âu Dương, tôi đến là để chào tạm biệt anh. Tạm biệt? Em định đi đâu? Nếu là xin nghỉ phép thì tôi hoàn toàn ủng hộ. Sống và làm việc ở đây lâu như vậy,
Tôi thật sự rất cảm ơn anh. Anh nhất định phải hạnh phúc. Sao lại nói những lời kỳ lạ thế? Anh nghe điện thoại đã. A lô. Em đã từng chỉ có thể âm thầm nhìn anh từ phía sau như thế này. [Nhìn anh tỏa sáng giữa đám đông,]
[cách một dòng người để cảm nhận những buồn vui đau khổ của anh.] Cảm ơn. Quen biết anh, tiếp xúc với anh là chuyện mà trước kia em còn không dám nghĩ. [Không ngờ] [cuối cùng em đã làm được.] [Em không chỉ quen biết anh,]
Mà còn được xen vào cuộc sống của anh, trở thành bạn của anh, cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện. Như vậy là em đã thỏa mãn lắm rồi. Em sao vậy? Cảm ơn anh, đàn anh. Đàn anh? Đàn anh gì chứ? Tôi không hiểu? Không hiểu cũng không sao.
Dù sao những lời này em đã chuẩn bị từ rất lâu, đáng ra nên nói với anh từ lâu rồi. Tóm lại, bao nhiêu năm qua cảm ơn anh, rất cảm ơn anh, còn nữa, anh nhất định phải hạnh phúc. Tôi nhất định sẽ hạnh phúc, điều nay tôi biết mà,
Nhưng hôm nay em cứ nhắc đi nhắc lại chuyện này vậy? Em làm sao thế? Có phải có chuyện gì không? Tiền Trăn Trăn, có chuyện gì nhất định phải nói với tôi đó. Thuần Hi. A lô, Thuần Hi à? Được, em muốn ăn gì? Vẫn là nhà hàng lần trước chứ?
Tám giờ tối mai, anh sẽ qua đón em. Được. Được rồi, anh biết rồi. Được. Việc đầu tiên, đi tìm thám tử lấy lại tài liệu của mình. Việc thứ hai, đến nơi mình gặp tai nạn chụp ảnh kỷ niệm. Việc thứ ba, tặng túi của mình cho… cho ai được nhỉ?
Vi Tư Tề đi, cô ấy nhất định sẽ thích. Việc thứ tư, đến tạm biệt Ngu Tu và Âu Dương Thần. Điều thứ năm, đến thăm Viên Mạc Bắc. Còn gì nữa nhỉ? Đúng rồi, đến những nơi mình đã từng đi qua ở đây một lần nữa.
Tất cả mọi nơi đều có Lục Ly. [Điều thứ sáu, Lục Ly…] A lô. Đang làm gì vậy? Anh nhớ em. Lục Ly, chúng mình đi hẹn hò đi. Được, đi đâu? Đến những nơi ngọt ngào một chút. Lần này để em lên kế hoạch, anh không cần lo nghĩ gì cả.
Được. Vậy thì tất cả đều nghe cô Xuân Hỷ sắp xếp. Vậy mai gặp nhé. Mai gặp. A lô. Được. Anh yêu em. Trực tiếp vậy sao? Ý anh là ý nghĩa của loài hoa. Vậy ý nghĩa cúc họa mi của anh cũng là “Anh yêu em” sao? Được đấy, Lục Ly.
Bây giờ còn biết tặng hoa cơ đấy. Nhưng mà em vẫn thích hoa hồng hơn, kiều diễm và đầy ước vọng giống như em. Đi thôi. Đây chính là nơi ngọt ngào mà em nói ư? Mở ra xem đi. Đây là gì vậy? Em để ở đây từ lúc nào vậy?
Mở ra xem đi. Em làm gì anh cũng hợp tác, vậy anh có thể hợp tác để yêu em cả đời không? Làm mặt xấu, ăn bánh ngọt, rất vui vẻ. Bất kể ra sao, chỉ cần anh và em luôn ở bên nhau, cùng nhau cười, cùng nhau đùa vui,
Mới không uổng công đến thế giới này. Mặc dù ngoài miệng nói một trăm lần không đồng ý, nhưng nghe anh nói muốn cưới em là trong lòng em không thể kìm được mà nói “Em đồng ý.”. Anh yêu em. Cảm ơn anh, Lục Ly.
Bác sĩ, cô ấy làm sao vậy? Não cô ấy bắt đầu có ý thức, sắp tỉnh lại rồi. Có chuyện gì cứ tìm tôi. Xuân Hỷ, Xuân Hỷ. Sao vậy? Em… em khát quá, anh ra xe lấy hộ em chai nước đi. Được. À, Lục Ly. Sao vậy? Cẩn thận nhé.
Anh quay lại ngay, đợi anh nhé. Tạm biệt, tạm biệt anh. Đồ ngốc, ý nghĩa của bó hoa đó là em phải đợi anh đấy. [Điều thứ sáu, Lục Ly…] [Lục Ly.] [Tất cả mọi nơi đều có Lục Ly.] Đến những nơi ngọt ngào một chút. Lần này để em lên kế hoạch.
Chào cô, có loại hoa nào mang ý nghĩa rồi chúng ta sẽ gặp lại không? Có, anh đợi một chút. Đây là cúc họa mi, anh xem đi. Vậy ý nghĩa cúc họa mi của anh cũng là “Anh yêu em” sao? Xuân Hỷ, Xuân Hỷ, Xuân Hỷ, Xuân Hỷ, nghe tôi nói.
Xuân Hỷ, Xuân Hỷ. Xuân Hỷ. Xuân Hỷ, Xuân Hỷ. Không sao, không sao rồi. Xuân Hỷ. Trưởng nhóm Vi. Trưởng nhóm Vi cái gì? Đồ ngốc này, hôn mê lâu như vậy, não cô có vấn đề rồi à? Tôi là Vi Tư Tề, biên tập của cô, Trưởng nhóm Vi cái gì?
Tôi trở về rồi. Đúng, cô trở về rồi. Cô trở về an toàn rồi. [Tổng Tài Trinh Thám] [Âu Dương Thần] [Mẹ con] [Trịnh Viên] [Kẻ thù] [Viên Mạc Bắc] [Lục Ly] [Yên tâm ,] [Tiền Trăn Trăn] [tôi sẽ dựa theo ý chí của mọi người]
[hoàn thành cuốn tiểu thuyết này.] [Tổng Tài Trinh Thám] Cô là… Cô có ý gì vậy, Tiền Trăn Trăn? Hai hôm không gặp mà mắt cô để lên trời rồi à? Tôi lại nhớ ra một chuyện, hình như tôi đã hẹn chủ biên làm báo cáo. Tôi phải đi ngay đây.
Trưởng nhóm Tiền. Chủ biên. Tôi có hẹn ăn trưa với bạn, báo cáo để ngày mai đi. Vâng ạ, vâng ạ. Mỗi người chúng ta đều luôn cố gắng để tiếp cận người mình thích, mong rằng họ có thể quay lại nhìn thấy mình, nhìn thấy tấm chân tình của mình.
Đợi người mình thích quay đầu lại là một quá trình dài đằng đẵng. Có thể sẽ có cơ hội, nhưng đa số chờ đợi thường rất đau khổ. [Được mà, được mà,] [được mà, Tiền Trăn Trăn.] Tiền Trăn Trăn, đứng lại. Boss, anh cũng ở đây à?
Cô không muốn nhìn thấy tôi vậy sao? Không phải là không muốn, mà là không nên nhìn thấy anh. Tối qua chúng ta… Tối qua hai chúng ta không xảy ra chuyện gì cả. Tôi nhớ là chúng ta tăng ca. Không xảy ra chuyện gì cả. Đúng vậy,
Không xảy ra chuyện gì cả. Cô thích màu trắng, thích vẽ tranh. Cô đi giày số 37, ghét mùi hoa oải hương đúng không? Im miệng, Tiền Trăn Trăn. Cô điều tra tôi à? [Đây đúng là một giấc mơ sao?] [Nhưng sao lại chân thực đến vậy.]
Tôi là trưởng nhóm Ký sự của tập đoàn Âu Dương, Tiền Trăn Trăn. Vậy anh là… Tôi là Lục Ly, trợ lý của cô, nhưng tôi là người mới, tôi mới đến công ty. Trước kia tôi không để tâm đến công việc sao? Đã từng như vậy.
Đi muộn, về sớm, hay trì hoãn công việc. Đã nói là phỏng vấn nhưng lại quên, làm việc gì cũng không cẩn thận, còn hay cho người khác leo cây. Tôi tệ đến vậy sao? Tôi còn đi làm muộn, về sớm, tôi… tôi đáng ghét vậy sao? Không.
Sao anh lại điều tra tôi? Rốt cuộc anh tiếp cận tôi là có mục đích gì? Trăn Trăn, xin lỗi. Tôi không cần anh xin lỗi, thứ tôi cần là anh nói cho tôi biết vì sao. Xin lỗi, tôi không thể nói cho cô biết.
Lục Ly, bây giờ em đứng trước mặt anh, anh còn bằng lòng ở bên em không? Bằng lòng, anh bằng lòng. Trên đời này không có vai chính hay vai phụ, cũng không có số phận của ai được định sẵn. Anh chỉ biết, anh phải bắt hung thủ bằng mọi giá.
Lục Ly, Lục Ly, Lục Ly. Buông ra. Em không buông, không buông. Buông ra. Không, em không buông, em không buông. Em không buông ra thì sao anh ôm em được? [Ý nghĩa của bó hoa đó là] [em phải đợi anh đấy.] [Hai tháng sau] A lô, Xuân Hỷ. A lô, Tư Tề.
Cô sao vậy Xuân Hỷ? Tôi viết xong rồi. Viết xong cái gì? Tổng Tài Trinh Thám. Bà cô của tôi, cuối cùng cũng viết xong rồi à? Gửi cho tôi chưa? Gửi cho cô rồi đó. Vậy cô làm việc đi, tôi xem qua thử. [Hai tháng trôi qua rồi,]
[trong tiểu thuyết, em để Lý Xuân Hỷ đến với thế giới của anh.] [Lục Ly,] [em chỉ có thể làm đến đây thôi.] [Còn chúng ta, cuối cùng cũng phải chia tay rồi.] Chào cô, đây là khu vực trung tâm, không được bấm còi.
Tôi nghi ngờ cô lái xe khi say xỉn, mời cô xuống xe phối hợp kiểm tra. Chào chú cảnh sát. Đúng là tôi đã uống rượu nhưng tôi không có lái xe. Mời cô xuất trình giấy phép lái xe và giấy tờ xe. Cảm ơn. Bằng lái xe, giấy tờ xe.
Phiền cô quay người lại để xác nhận danh tính. Cô đã uống rượu, phiền cô đi theo tôi, còn xe sẽ có người kéo về giúp cô. Đợi đã. Cô muốn làm gì? Này. Này. Sao không làm trợ lý nữa? Cũng không biết đường cầm túi cho tôi. Cô ơi. Cái đó,
Cô uống say rồi, để tôi tìm người đưa cô về, xe của cô chúng tôi sẽ xử lý. Anh lên xe đi, anh đưa em về đi. Nhanh lên. Được, tôi đưa cô về ngay. Nhanh lên đi. Cô bình tĩnh một chút,
Cất kĩ giấy phép lái xe và giấy tờ xe của cô. Đi.