Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 21 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 21] [Nhà hàng nướng không khói] Chào anh, Tôi là tài xế của công ty Quan Công Anh Sĩ. Chìa khóa xe đâu ạ. Được. Tài xế lái nhanh lên chút. Vâng thưa sếp. [Chỉ cần anh chết]

[thì cuốn sách này có thể kết thúc,] [tất cả mọi người đều được an toàn.] Em điên rồi sao Tiền Trăn Trăn? Nếu vẫn không ra tay thì không còn cơ hội nữa, không còn cơ hội nữa rồi. Tối nay uống khá nhiều rượu, uống ít nước đi. Cảm ơn anh.

Việc anh nên làm mà. Chúng ta quen nhau đã bao năm vậy rồi, sao anh có thể đứng nhìn em bị tổn thương chứ. Nên hạn chế tiếp xúc với tên Viên Mạc Bắc này thì hơn. Vâng ạ. Anh ta làm em sợ phải không? – Em… – Sao vậy?

Xin lỗi, đều tại em nên mọi chuyện mới… Những chuyện này không liên quan gì đến em, em cũng không cần phải tự trách mình. Nhưng trước đây em còn đối xử với anh như thế. Được rồi, chuyện đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa. Hôm nay em uống khá nhiều rượu,

Về nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc thật ngon. Buông em ra. Thả em xuống. Thả em xuống, anh có nghe thấy không hả? Lục Ly, anh đứng lại cho em. Anh điên rồi à? Anh thấy người bị điên là em đó. Lý Xuân Hỷ. Lẽ nào anh vẫn không hiểu sao?

Anh trai anh, chủ tịch Trịnh, đều là do Viên Mạc Bắc hãm hại. Quan trọng nhất là hắn ta cũng sẽ giết cả anh, hắn sẽ không tha cho anh đâu. Em cứ nghĩ đến chuyện hắn sắp giết anh, là em không thể nào kiềm chế được mình.

Em phải giết hắn, em phải giải quyết chuyện này. Buông ra. Muốn bắt được Viên Mạc Bắc, thì phải làm rõ sự thật trong tất cả mọi chuyện. Mục đích của anh và em giống nhau. Lẽ nào em thấy em giết chết hắn thì sẽ xong chuyện sao?

Em hết cách rồi. Em cứ nghĩ đến chuyện hắn sẽ giết anh là em lại không thể kiềm chế được mình. Lục Ly, em không muốn anh chết, em thực sự không muốn anh chết. Em nghĩ anh sẽ không bắt được Viên Mạc Bắc đúng không?

Cho nên em mới tự đi giết hắn, phải không? Chỉ bởi vì anh không phải là vai chính, nên anh phải giương mắt nhìn mấy người tự đi hoàn thành nhiệm vụ. Trăn Trăn, em phải tin anh. Anh có thể giải quyết được mà, Trăn Trăn.

Sau này em đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa, được không? Không giải quyết được đâu, tất cả mọi chuyện đều đã được sắp đặt sẵn rồi. Em đã nói với anh từ lâu rồi, thế giới này là giả. Tòa nhà này, con đường này,

Tất cả mọi thứ ở nơi này đều là giả, đều là giả đó, anh không hiểu hay sao? Đây đều là giả thôi. Là giả? Vậy tình cảm của em dành cho anh cũng là giả sao? Trăn Trăn, tình cảm của em dành cho anh cũng là giả sao?

Anh chỉ cần em trả lời là đúng hay không đúng. Trái tim anh có đang đập không? Nó có phải là thật không? Anh yêu em, anh không quan tâm bây giờ em đang nghĩ gì. Anh cũng không quan tâm trước đây chúng ta đã trải qua nhiều chuyện như thế,

Đối với em thì em coi là gì. Anh chỉ biết là, tình cảm của anh dành cho em là thật. Lục Ly, em… Là chính anh, tự mình nghĩ nhiều rồi. Không. Mấy ngày trước anh hỏi em, anh còn không tin. Hôm nay coi như là đã biết chắc rồi,

Đều là giả cả, là giả. Anh định đi đâu? Làm chuyện mà anh nên làm. Ý anh là sao? Không có ai được định sẵn là có thể hoàn thành chuyện này, cũng không có ai ngay từ đầu đã không xứng được tham gia vào.

Không có vai chính hay vai phụ trời sinh, cũng không có số mệnh của ai được định sẵn. Anh chỉ biết rằng, anh phải bắt được hung thủ thực sự bằng bất cứ giá nào. Vì anh thích em nên anh mới tỏ tình với em. [Yêu em nhé] Lục Ly, Lục Ly.

Lục Ly. Buông anh ra. – Em không buông. – Buông ra. Em không buông, em không buông. Em không buông. Em không buông ra thì sao anh ôm em được đây? Em yêu anh mà, đúng không? Em tin tưởng anh đúng không? Trăn Trăn, sau này dù cho gặp phải chuyện gì,

Phiền phức gì, anh đều có thể giải quyết được. Anh hứa, anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa, được không? Sao vậy? Anh có gì muốn nói sao? Anh muốn hỏi em một chuyện. Hỏi đi. Em ở thế giới kia, trông như thế nào vậy?

Sao tự nhiên anh lại muốn hỏi em chuyện này? Thực ra là anh cũng muốn hiểu em nhiều hơn. Ở… Em ấy à, em chính là một một tiểu thuyết gia hạng ba viết sách kiếm sống. Cuộc sống túng thiếu, chẳng có thành công gì.

Ngày nào cũng viết hết truyện này đến truyện khác, cứ thế vật vã. Là một kẻ thất bại. Là một kẻ thất bại. Vậy tại sao em lại viết cuốn sách này? Bởi vì em đã yêu thầm một đàn anh rất lâu, rất lâu rồi, người đó tên Âu Dương Thần.

Em dõi theo anh ấy từ khi tốt nghiệp, đi làm, đến khi sắp đính hôn. Vì thế em lấy anh ấy làm hình mẫu cho câu chuyện, viết ra câu chuyện tình yêu trong suy nghĩ của em. Anh có thể hiểu là người yêu thầm

Trong cuộc sống nhưng không thể có được, nên đành phải viết một cuốn tiểu thuyết, để tưởng tượng ra mình và anh ấy ở bên nhau. Thảm thương đúng không? Trăn Trăn, anh thấy em không phải là kẻ thất bại, mà ngược lại anh thấy em rất đáng yêu, vô cùng vĩ đại.

Nhưng về việc em lấy Âu Dương Thần là hình mẫu lý tưởng thì anh rất để bụng đấy. Đó là chuyện của trước đây rồi. Trước đây không được, sau này cũng không được. Hình mẫu lý tưởng của em chỉ có thể là anh, biết chưa? Cảm ơn em.

Cảm ơn em cái gì? Cảm ơn em vì đã gây ra nhiều rắc rối cho anh à? Cảm ơn em đã đến bên anh, may mà em xuất hiện, để cho anh gặp được em. Mặc dù em đến hơi muộn nhưng em đã đến. Bà chủ. Cậu em, đến rồi à?

– Nào, ngồi đây đi. – Cảm ơn. Vẫn gọi như cũ hả? Vâng, như cũ. Được, đợi một lát nhé. Lục Ly, em muốn uống nước cam. Nước cam? Vậy anh đi mua cho em. Được. Đợi anh nhé. Có rồi đây, ăn cho nóng nhé. Sao hôm nay lại nhiều vậy?

Cái đó, hôm nay là ngày bán cuối cùng, mai chị về quê rồi. Tại sao vậy? Ở đây hơn mười năm rồi, cảm thấy sống ở đây không ổn lắm. Nên nói thế nào nhỉ? Có sống ở đây lâu hơn nữa, nơi này dù có tốt hơn nữa,

Nhưng dẫu sao cũng không phải nhà của mình mà, đúng không? Cho nên chị quyết định mai về quê. Này em, em sao thế? Em gì ơi. Em sao thế? Tiếc quá, thịt nướng nhà chị ngon thế này, sau này không được ăn nữa rồi.

Chị còn tưởng là em bị sao cơ. Nếu em thích ăn thì tối nay ăn cho đã đi, chị mời bữa này. Cảm ơn. [Nếu như cuối cùng vẫn đến ngày phải chia xa,] [mong là mình có thể giữ trọn những ngày còn lại được bên nhau,]

[cầu cho ngày đó đến muộn một chút,] [muộn thêm một chút đi.] Sao vậy? Sao ăn một xiên thịt nướng mà lại tâm trạng thế kia? [Đã một tiếng không được gặp em rồi, nhớ em.] [Đã một tiếng không được gặp em rồi,] [nhớ em.] [Dẻo miệng.] [Ngủ ngon.]

[Ngủ sớm vậy sao?] [Trong mơ là có thể gặp được em rồi.] [Được rồi,] [ngủ ngon.] [Tuy em sáng tạo ra thế giới này] [là để hoàn thành tâm nguyện được ở bên một người đàn ông khác.] [Nhưng em biết không,] [lúc anh nghe thấy câu này,]

[anh thực sự rất ghét anh ta.] [Ghét anh ta đã xuất hiện trước,] [chiếm lấy trái tim em.] [Nhưng giờ ngược lại anh lại cảm ơn anh ta,] [cảm ơn anh ta ở một thế giới khác] [cùng em đi qua những ngày mà anh chưa xuất hiện.]

[Nhưng Trăn Trăn, điều anh muốn nói là,] [bắt đầu từ ngày mà chúng ta gặp nhau,] [thì tất cả vai chính] [chỉ có em và anh thôi.] [Mỗi giây, mỗi phút,] [mỗi giờ, mỗi ngày] [mỗi năm tiếp theo đều như thế.] [Anh hy vọng là em sẽ tình nguyện ở bên anh.]

[Đồng thời] [anh cũng tin là anh sẽ mãi mãi ở bên em.] [Tiền Trăn Trăn,] [anh chưa từng nghĩ tới] [có một ngày anh lại yêu một người đến vậy,] [lại yêu em đến vậy.] Lục Ly, em không biết còn có thể ở bên anh bao lâu,

Cũng không biết khi nào sẽ phải rời xa anh. Những điều duy nhất mà em biết chắc là em yêu anh, thực sự rất yêu, rất yêu anh. [Giường bệnh nhân – Tên: Lý Xuân Hỷ Giới tính: Nữ – Ngày nhập viện: 5 tháng 7] Cô đã suy nghĩ kĩ chưa?

Theo như tình hình của bệnh nhân hiện giờ thì chỉ còn một cách là phẫu thuật thôi. Nhưng làm phẫu thuật chẳng phải sẽ có nguy hiểm sao? Đúng, nên nhất định phải nói để cô hiểu, bệnh nhân hôn mê trong thời gian quá dài và nhịp tim không ổn định,

Cho nên phẫu thuật nhất định sẽ nguy hiểm. Nhưng cô vẫn phải mau chóng đưa ra quyết định có cần làm phẫu thuật hay không. Nếu như không làm phẫu thuật thì cô ấy sẽ như thế này mãi sao? Nếu như không làm phẫu thuật

Thì tình trạng hiện giờ của bệnh nhân không duy trì được bao lâu. Bác sĩ, chúng ta làm phẫu thuật thôi. Tôi nghĩ kĩ rồi, nhất định phải cứu cô ấy. Được. Hiện giờ bệnh nhân bị thương rất nặng, tim đập yếu. Tuy trước mắt mạch vẫn còn đập

Nhưng phải đến bệnh viện để xác định kĩ hơn. Nào, khiêng đi. Chiêu ve sầu thoát xác này không tồi đấy, ai ngờ mạng của Thẩm Dịch Giai lại lớn như vậy. Xem ra tất cả mọi chuyện đều có người xúi giục.

Mục đích là muốn Thẩm Dịch Giai giết tôi sau đó bỏ trốn. Rồi khiến cho Thẩm Dịch Giai ngã từ trên tấm lưới rách xuống mà chết. Hắn muốn dùng chiêu ve sầu thoát xác, chúng ta sẽ làm cho hắn trở tay không kịp.