Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 23] Cho chúng tôi vào phỏng vấn một chút đi. Chúng tôi chỉ hỏi mấy câu là đi ngay. Cho chúng tôi vào phỏng vấn một chút đi. Phải đấy. Các bạn phóng viên,
Hội trường lễ đính hôn của chúng tôi không gian có hạn. Thật không biết tiệc đính hôn của em sẽ như thế nào. Hoành tráng thế này thì không thể rồi. Nhưng anh bảo đảm với em trong tương lai không xa,
Anh nhất định sẽ cho em một đám cưới hoàn hảo. Anh chắc chắn em sẽ lấy anh vậy à? Anh chưa từng làm việc gì mà không nắm chắc. Em đợi anh chút. Căng thẳng à? Lần đầu đứng trước mặt anh ấy với tư cách vợ chưa cưới,
Dĩ nhiên là căng thẳng rồi. Cô cũng rất căng thẳng? Những tình huống thế này ai mà không căng thẳng. Cũng không biết đám cưới hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi cũng không ngờ lễ đính hôn của tôi và Âu Dương lại tiến hành trong trường hợp thế này.
Hối hận à? Vì Âu Dương, tôi chưa bao giờ hối hận. Cô thật sự rất yêu anh ấy. Hai chúng ta đều giống nhau. Vì người mình thích, chúng ta đều làm đủ chuyện khờ dại. Phải. Hai chúng ta vốn đã giống nhau. Cái gì? Thuần Hi,
Cô nhất định phải sống thật tốt trong thế giới này. Hai người nhất định sẽ hạnh phúc. Nếu không phải vì cô, có lẽ hai chúng tôi đã hạnh phúc từ lâu rồi. [Không bao lâu nữa sẽ không còn tôi rồi.] Vậy, tôi đi trước nhé.
– Lát nữa gặp. – Lát nữa gặp. – Chúc hai người hạnh phúc. – Cảm ơn. Chúc mừng. Câu này được nói ra từ miệng em, tôi không vui cho lắm. Nhưng đặc biệt cảm ơn em đã đến đây. Con người Thuần Hi thật sự rất tốt.
Hai người nhất định sẽ hạnh phúc. Nên tôi mới muốn nói cảm ơn. Tôi cũng rất hy vọng hai người được hạnh phúc. Cảm ơn. Chúng tôi sẽ hạnh phúc. Lúc nãy tôi còn nghĩ cậu nhóc trợ lý sao vẫn chưa đến? Tôi cũng đang nghĩ
Sao anh không đi xem vợ sắp cưới của mình, mà lại đứng đây vui vẻ nói cười với bạn gái của người khác? Sao vậy? Không phải vừa rồi đang tìm anh sao? Đi theo anh. Sao thế? Vừa rồi em ngửi thấy mùi chua chua. Anh có ngửi thấy không?
Em cứ ngồi ở đây, lát nữa không được đi đâu hết. Nhưng em ngồi ở đây không ổn lắm. Nghe lời anh. Lát nữa bất kể xảy ra chuyện gì, em nhất định phải giữ an toàn cho mình. Lát nữa bất kể xảy ra chuyện gì,
Anh nhất định phải giữ an toàn cho mình, hiểu chưa? Ừm. Đi đây. [Vé máy bay – Lý Thuần Hi] Thuần Hi, chỉ mình anh mới có thể cho em hạnh phúc. [Trung tâm hội nghị] Thưa anh, anh đến dự đám cưới sao? [Lễ đính hôn]
Gặp được người bạn thích trong số hàng nghìn người, không sớm một bước, cũng không muộn một bước, gặp gỡ đúng thời điểm và yêu thương nhau, thật sự hiếm có. Hai con người từ xa lạ đến thân thuộc, từ quen biết đến yêu nhau,
Trong giai đoạn đó chắc chắn đã trải qua vô số khó khăn gian khổ và ngọt ngào có nhau. Anh Âu Dương Thần và cô Lý Thuần Hi đang đứng cạnh tôi đây cũng như vậy. Cẩn thận. Lục Ly, Lục Ly. Lục Ly. [Lối thoát hiểm] [Ngày mai cậu sẽ đi, đúng không?]
Tất nhiên em sẽ đi rồi. Thầy không tin em? Tất nhiên không phải. Ngày mai tôi sẽ đưa cậu đến đó, sau đó đợi cậu ở bên ngoài, lúc kết thúc sẽ đưa cậu rời khỏi đó. Cùng ra ngoài, cùng rời đi.
Lần này cậu không phải lo lắng những chuyện khác nữa. Tất nhiên là không rồi. Nhưng thầy ơi, thầy trăm phương nghìn kế giết người như vậy, có phải vì cái cô Lý Thuần Hi đó không? Cậu đừng lo nhiều như vậy. Ngày mai sau khi nhiệm vụ kết thúc,
Không còn chuyện gì có thể ngăn cản hai chúng ta. Được, vậy chúc chúng ta mã đáo thành công. Ừm. [Đều vì người phụ nữ này.] [thầy lợi dụng em.] [Hãy mở to mắt ra mà xem kết cục của việc thầy lừa em.] Âu Dương, anh bị thương rồi.
Mau báo cảnh sát. Có người cầm dao muốn giết giám đốc Lý. Thầy. Đừng cử động. Thuần Hi. Thuần Hi, em không sao chứ? Thuần Hi, em có bị thương không? Ai vậy? Thả ra. Thuần Hi, Thuần Hi. Âu Dương.
– Không phải như em thấy đâu, Thuần Hi. – Chúng ta đi thôi. Thuần Hi, em nghe anh nói. Thuần Hi, Thuần Hi, đừng đi mà. Thuần Hi. Thuần Hi. Thầy. Tôi đi trước. Rút quân. Lục Ly. [Lễ đính hôn Hạnh phúc khi có người] Thẩm Dịch Giai bị bắt rồi.
Viên Mạc Bắc cũng bị điều tra thêm lần nữa. Thật sự hy vọng Thẩm Dịch Giai trở thành nhân chứng chỉ điểm để vụ án này sớm kết thúc. Sẽ như vậy. Sao anh lại chắc chắn vậy? Có phải anh biết được gì không? Anh mau nói em biết. Lại đây.
Không thèm nói đó. Anh mau nói em biết đi. Anh đói bụng rồi. Em đói không? Hôm nay em chưa ăn gì. Em không đói. Em không ăn, em không đói, em không đói. Nhà hàng này thấy được đấy. Koharubi? Hình như em từng nghe thấy ở đâu rồi. Hôm nay… Chào anh.
Chào cô. Anh là người lần trước đợi rất lâu, cuối cùng đóng gói mang về? Đúng. Lần này không bị leo cây rồi nhỉ? Mời ngồi. Được. Cảm ơn. Anh chị muốn gọi món gì? Hôm nay có set ăn tình nhân, anh chị có muốn dùng thử không? Được đấy. Cảm ơn.
Đúng rồi. Phiền cô mang lên trước thêm một phần sushi trứng cuộn. Cảm ơn. Vâng. Đúng rồi, có một lô rượu sake mới nhập, anh chị có muốn thử không? Không cần, không cần. Tôi không bao giờ uống rượu. Cảm ơn. Uống. Uống tiếp. Cẩn thận.
Uống thêm chút nữa, được không? Lục Ly, em uống thêm một chai được không? Hôm nay uống nhiều quá rồi. Hôm khác chúng ta lại uống. Hôm khác lại uống là sao? Em chỉ uống chút xíu. Anh cho em thỏa mãn đi mà. Làm ơn. Em cười gì? Em thật không ngờ
Hai chúng ta lại có thể ở bên nhau. Em nghĩ lại xem nào. Con người anh, trước kia lúc em viết ra anh là viết ra một tấm bia đỡ đạn, ngay cả cái tên em cũng đặt đại. Tướng mạo bình thường, tính cách nhạt nhẽo, ít cốt truyện, lui sân cũng nhanh.
Em chắc chắn người em viết là anh? Tất nhiên là anh rồi. Anh đã quên tạo hình trước kia của anh à? Thật sự xấu hoắc luôn đấy. Đó là tại mắt nhìn của em không tốt. Đúng là người tính không bằng trời tính. Em nói vậy nghĩa là sao? Cuộc sống mà,
Thật sự rất khó lường. Em vốn tưởng rằng viết sách chính là tạo nên câu chuyện mà em có thể kiểm soát. Nhưng sự thật không phải vậy. Cũng chỉ có thể viết ra vài nhân vật chủ chốt. Phát triển tình tiết sau đó toàn là nhân vật tự mình bước đi,
Không liên quan gì đến bản thân tác giả. Tác giả có giỏi đến mấy cũng chỉ có thể ghi chép lại trải nghiệm đời sống chân thực. Kết quả cuối cùng như thế nào không thể đoán trước. Cũng giống như anh. Anh cũng không ngờ anh sẽ thích em. Thậm chí
Yêu em sâu đậm đến vậy. Anh có từng nghĩ chúng ta trải qua biết bao nhiêu chuyện, sau cùng sẽ phải đi đến hồi kết giống như một cuốn sách vậy? Uống nhiều rồi, buột miệng nói vậy thôi. Buột miệng nói vậy thôi. Được rồi, em uống nhiều như vậy
Hôm nay ngủ sớm đi. Lục Ly. Lục Ly. Em thật sự rất thích anh, rất yêu anh. Lục Ly. Anh cũng thích em. Chúng tôi đã bàn bạc, ca phẫu thuật của bệnh nhân sẽ tiến hành vào mười giờ ngày mốt.
Hiện tại vẫn còn 48 giờ quan sát trước lúc phẫu thuật. Trong thời gian này, theo dõi sát sao tình hình của bệnh nhân. Nếu có bất cứ vấn đề gì, hãy lập tức liên lạc với tôi. Bác sĩ, tôi muốn hỏi một chút. Nếu phẫu thuật
Thì cô ấy sẽ tỉnh lại sao? Đúng. – Cảm ơn bác sĩ. – Không có gì. [Cuối cùng thì ngày phải ra đi rồi cũng đến.] [Được biết tội phạm bỏ trốn, Thẩm Dịch Giai] [dính líu đến vụ cố ý gây thương tích] [trong hôn lễ của Âu Dương Thần,]
[chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Âu Dương, bị bắt ngay tại chỗ.] [Đồng thời,] [giáo sư tâm lý nổi tiếng Viên Mạc Bắc] [cũng dính líu đến vụ án này, chính thức bị bắt giữ.] Đàn anh sẽ như thế nào? Có bị phán tội không? Em đừng lo.
Mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi. Ừm. Hy vọng mọi chuyện không hay đều nhanh chóng kết thúc. Sớm trả lại cho mọi người cuộc sống bình thường. Thuần Hi. Tiếp theo em có dự định gì? Em muốn thu xếp công việc trước, sau đó để trống vài ngày, ra ngoài giải khuây.
Còn anh? Để trống vài ngày à? Được. A lô, thư ký. Sắp xếp xong công việc mấy ngày tới, giúp tôi để trống một tuần, nhân tiện giúp tôi đặt hai vé máy bay đi Paris. Được. Âu Dương, anh đang… Anh nghe nói Paris có một triển lãm tranh cũng được lắm.
Anh dẫn em đi. Anh… Anh đang hẹn em sao? Phải, Lý đại tiểu thư. Mấy ngày tới ra nước ngoài, anh làm hướng dẫn viên cá nhân cho em, được không? [Phòng điều tra Tân Hải] Sao cô lại đến đây? Vụ của Viên Mạc Bắc thế nào rồi?
Thẩm Dịch Giai chịu ra tòa làm chứng rồi. Lần này, chuyện Viên Mạc Bắc cố ý mưu sát cựu chủ tịch Trịnh Viên của tập đoàn Âu Dương xem như được xác định rồi. Còn gì nữa không?
Toàn bộ tội ác hắn ta phái Thẩm Dịch Giai đi giết cô cũng được thành lập rồi. Chuyện của Lục Dương thì sao? Hiện tại Viên Mạc Bắc đều thề thốt phủ nhận mọi chuyện. Phía công tố cho rằng chưa đủ chứng cứ nên chúng tôi cũng không tìm ra
Những bằng chứng khác liên quan đến nguyên nhân tử vong của Lục Dương. Trừ khi hắn tự khai thật. Muốn anh ta khai thật, quá khó. Con người anh ta, không đến phút cuối cùng không bao giờ mở miệng đâu. Đúng rồi, sao cô lại đến đây? Tôi muốn gặp anh ta.
Theo quy định của chúng tôi, cô chỉ được vào trong 15 phút. Đồng thời, nội dung nói chuyện của hai người đều không thể dùng làm bằng chứng. Được. Giáo sư Viên. Lại gặp nhau rồi, trưởng nhóm Tiền. [Túi hồ sơ] Anh vẫn lịch sự như trước, [Lý trí]
Vẫn điềm tĩnh như trước. [Công bằng – Công chính – Hòa bình – Lý trí] Tự truyện của anh đã viết xong rồi. Nhưng tôi cho rằng không cần xuất bản nó nữa nhỉ? Chỉ là ghi lại một vài trải nghiệm sống, có xuất bản hay không cũng chẳng sao.
[Một trong 10 thanh niên độc thân kiệt xuất] [Bác sĩ tâm lý Viên Mạc Bắc] Mục đích xuất bản tự truyện là để ghi lại những trải nghiệm chân thực của đời người. Sau khi đọc tự truyện của anh, tôi phát hiện nó không hoàn toàn ghi chép
Cuộc đời trước đây của giáo sư Viên. Ý của cô là? Tôi chỉ bàn luận theo cuốn sách mà thôi. Trong sách nói, từ nhỏ anh đã rất thông minh, đạt vô số giải thưởng, trước kia còn từng nuôi một con chó, định ra nước ngoài học tâm lý học.
Lúc đầu bố mẹ không đồng ý, sau đó lại rất ủng hộ anh. Trong thời gian du học, anh từng phát biểu hàng trăm bài luận văn. Tôi nghe nói rất nhiều doanh nhân, ngôi sao, vận động viên thể thao nổi tiếng đều được anh chữa trị. Và cả Trịnh Viên.
Xem ra tôi phải nhắc nhở Thuần Hi, xét thấy trưởng nhóm Tiền làm việc nghiêm túc thế này, am hiểu về đối tượng phỏng vấn đến vậy, nhất định phải thăng chức, tăng lương cho cô. Nhưng điều anh không hề cho chúng tôi biết là
Con chó anh từng nuôi không phải đi lạc mà là sau khi nó sủa vào mặt anh, nó đã bị anh bỏ rơi. Trước khi anh du học, vì bố mẹ anh không đồng ý cho anh ra nước ngoài du học, sau khi anh biết chuyện,
Anh cho rằng bố mẹ cố tình cản trở anh, nên sau khi họ ngủ say… Viên Mạc Bắc lén cuỗm toàn bộ tiền bạc trong nhà, tự ý đăng ký du học ở nước ngoài. Thời đại học, phần lớn luận văn của anh đều là sao chép.
[Về sau, Viên Mạc Bắc bị đuổi học vì gian lận trong học tập.] [Sau khi thôi học, Viên Mạc Bắc bất chấp mọi giá] [để chen chân vào xã hội thượng lưu.] Ví dụ như, chủ tịch Trịnh. Sau khi anh tiếp cận được với chủ tịch Trịnh Viên,
Anh cầu xin bà ấy giúp đỡ anh, lấy được chức vị giáo sư thỉnh giảng đại học. Sau đó anh biết chủ tịch Trịnh muốn Lý Thuần Hi và Âu Dương Thần đính hôn, anh không cam tâm để Lý Thuần Hi thân yêu bị cướp mất,
Không ngại ra tay giết Trịnh Viên. Và để xóa bỏ nghi ngờ cho mình, anh liền lợi dụng Thẩm Dịch Giai vô cùng tin tưởng anh, để anh ta bán mạng cho anh. Đại ca, sao Tiền Trăn Trăn này biết nhiều vậy? Tôi thấy cô Tiền không nên làm tự truyện
Mà nên viết tiểu thuyết. Câu chuyện được thêu dệt đặc sắc như vậy, tôi cũng suýt tin tôi là kẻ xấu rồi đấy. Còn cả Lục Dương. Sao cô lại biết Lục Dương? Tôi còn biết anh ấy là bạn thân của anh. Tôi còn biết anh cực kỳ hận anh ấy.
Chúng tôi là bạn cùng phòng, sao tôi lại hận cậu ta được? Theo tôi biết, sau khi anh và Lục Dương tốt nghiệp, Lục Dương có được công việc mà anh ao ước. Cậu ấy chỉ may mắn thôi, về năng lực chuyên môn sao tôi có thể thua cậu ta.
Tất nhiên, anh rất thông minh. Trong thời gian du học, điểm số của anh luôn nằm trong top đầu. Nhưng chỉ cho đến khi Lục Dương xuất hiện. Sao cậu ta lại xuất hiện? Cuộc đời của tôi rõ ràng đang tốt đẹp.
Sao giáo viên hướng dẫn của chúng tôi lại chấp nhận Lục Dương? Nếu không có Lục Dương, tôi sẽ không bỏ lỡ buổi phỏng vấn, tôi sẽ thuận lợi được nhận vào làm, chứ không phải nếm mật nằm gai trong phòng thí nghiệm nhỏ bé.
Đều tại cậu ta, đều tại cậu ta. Cho nên một khi có người cản trở anh thì anh sẽ báo thù, phải không? Cô cho rằng… cho rằng cô làm vậy thì tôi sẽ rơi vào cái bẫy của cô, thừa nhận tôi giết người, đúng không?
Anh rất thông minh, chỉ là quá ích kỷ. Anh có biết vào ngày Lục Dương chết, anh ấy đã làm gì không? Anh ấy viết thư từ chức và tiến cử anh. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Anh còn nhớ buổi tối Lục Dương chết đã nói gì với anh không? Mấy hôm trước không phải cậu không ngủ được sao? Mình có mang cho cậu một ít thuốc từ phòng thí nghiệm. Lão Viên, bắt đầu từ ngày mai, có thể cậu phải vất vả hơn rồi.
Này, cầm lấy. Đừng để người khác nhìn thấy. Thật ra mình cũng có thứ muốn đưa cho cậu, nhưng hôm nay vội quá, quên mang mất rồi. Tối nay mình sẽ mang về cho cậu. Được. Mình quay về làm việc đây. Tạm biệt. Lẽ ra không nên như vậy.
Sao lại thành như vậy? Không nên thành ra thế này. Viên Mạc Bắc, anh là giáo sư tâm lý học, nhưng anh có từng nghĩ người thật sự có vấn đề tâm lý là anh không? Im đi, cô hoàn toàn không hiểu gì về tôi. Cô là cái thá gì?
Không ai hiểu anh hơn tôi. Chính vì tôi hiểu anh nên tôi khuyên anh một câu, chuyện mình làm ra thì nên tự mình gánh vác. Giống như việc anh yêu sâu đậm Lý Thuần Hi trong nhiều năm. Tại sao bao năm qua anh không dám mở lời?
Vì đằng sau bề ngoài có vẻ mạnh mẽ của anh ẩn chứa mặc cảm tự ti cực điểm. Anh cảm thấy mình không xứng, nhưng anh cũng cho rằng mọi người đều không xứng với anh. Anh ích kỷ, tự phụ, tự dối mình, ngạo mạn. Bao nhiêu năm qua
Anh đổ lỗi bất hạnh của bản thân đều do người khác cản trở anh, đều là lỗi của người khác, đều là người khác có vấn đề. Anh lợi dụng cái danh giáo sư tâm lý của mình để thao túng người khác,
Sau đó anh lại từng bước từng bước lợi dụng sự tín nhiệm của người khác đối với anh để đạt được mục đích của mình. Lục Dương, Trịnh Viên, Thẩm Dịch Giai, anh đã hủy hoại mọi người,
Bao gồm việc anh suýt hủy hoại Lý Thuần Hi mà anh yêu sâu đậm. Tiền Trăn Trăn. Tôi… Tôi có thể gặp Lý Thuần Hi một lần không?