Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 18] Quả thực đã lâu lắm rồi không được thấy, dáng vẻ của trưởng nhóm Tiền như vậy. Giáo sư Viên, anh đừng lấy tôi làm trò cười nữa. Gần đây, thực sự quá xui xẻo rồi.
Tình cảm cũng rối tung hết cả lên. Anh còn nhớ trợ lý của tôi không? Cái người mà ngờ nghệch ấy. Anh không biết đâu, gần đây tôi phát hiện anh ta đang theo dõi tôi. Loại người này không thể giữ lại thêm ngày nào được. Hôm nay trưởng nhóm Tiền tới,
Không phải chỉ vì muốn kêu ca với tôi chứ? Dù sao tôi thu phí cũng không rẻ đâu. Giáo sư Viên, chúng ta là bạn bè mà. Tôi nói chuyện với bạn chắc được chứ? Gần đây tôi, đã dọn dẹp nhà cửa một lượt. Lúc đang dọn dẹp,
Anh biết tôi phát hiện ra cái gì không? Tôi lại tìm thấy cái này. Tôi không nhớ là đã từng mua túi chính hãng này. Nhưng tại sao nó lại ở trong nhà tôi chứ? Không giấu gì anh, dạo gần đây đầu óc tôi, cứ quên chuyện này chuyện kia.
Lúc giống tôi, lúc lại không giống tôi. Đầu óc loạn hết cả lên. Giáo sư Viên, anh xem rốt cuộc tôi bị làm sao vậy? Quả thực vấn đề như vậy rất hiếm gặp. Muốn biết nguyên nhân cụ thể, còn cần phải quan sát thêm nữa. Đúng rồi,
Cái này chắc là anh kê thuốc cho tôi, lúc tôi không được tỉnh táo phải không? Nhưng hết rồi, kê thêm một ít đi. Được. Vậy tôi kê thêm giúp cô. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô. Cô đừng quá dựa dẫm vào thuốc. Được, cảm ơn anh.
Trước đây anh từng tới nhà hàng này rồi. Bít tết của nhà hàng này ngon lắm đấy. Nào, em ăn thử đi. Cảm ơn anh. Trông có vẻ rất ngon. Đúng rồi, Âu Dương. tuần sau bố mẹ em về rồi. Họ muốn gặp anh. Anh có thời gian không? Đương nhiên rồi.
Anh đã muốn gặp bác trai, bác gái lâu rồi. Được, vậy em chốt lại thời gian với bố mẹ, rồi gọi điện thoại cho anh. Được. Cho anh nếm thử cái này. Chắc cũng ngon đấy. Thuần Hi, anh vào nhà vệ sinh, đợi anh chút. Dạ, được. Đi thong thả. Tôi không sao.
Anh ta quá cảnh giác. Nhìn phản ứng của anh ta sau khi lấy thuốc tôi chắn chắn thuốc được lấy từ chỗ anh ta. Cái gì? Sao em biết được? Người như Viên Mạc Bắc, sao có thể để lộ bất cứ tin tức gì ra ngoài chứ?
Nhưng tôi nghĩ trong máy tính có thông tin thuốc. Tôi phải nghĩ cách vào đó. Không được, tôi không đồng ý. Người thông minh như Viên Mạc Bắc, nếu bây giờ em dùng kế điệu hổ ly sơn, chẳng khác nào vạch mặt chính mình sao?
Như vậy em sẽ rất nguy hiểm đó. Không được, tôi nhất định phải vào trong. Nhưng mà Trăn Trăn… Có cần gọi thêm món không? Không cần đâu. Em cũng đã ăn no rồi. Đúng rồi, Thuần Hi tối nay em rảnh không? Có chứ, sao thế?
Anh muốn hẹn giáo sư Viên ăn bữa cơm. Sao anh lại đột nhiên muốn gặp anh ấy thế? Chủ yếu là vì chuyện của mẹ anh. Anh muốn gặp mặt để cảm ơn anh ta. Anh cũng muốn tìm hiểu một chút về, chuyện trước đây của mẹ anh.
Chẳng phải lần trước có chút va chạm với anh ta sao? Anh sợ anh đứng ra hẹn, thì anh ta sẽ không ra gặp. Vậy nên anh muốn nhờ em giúp một tay. Được chứ, không thành vấn đề. Thật sao? Tốt quá rồi. Cảm ơn em.
Âu Dương, em đã hẹn đàn anh xong rồi. Đừng để anh ấy phải đợi chúng ta. Được. Đi thôi. [Âu Dương Thần] Thuần Hi, mau gọi điện hỏi xem, giáo sư Viên tới đâu rồi. Có thể anh ấy đang bị tắc đường. Đợi thêm chút đi. Được. Thuần Hi.
Hay là gọi điện hỏi xem sao đi. Âu Dương, rốt cuộc anh đang sốt ruột gì thế? Anh sợ giáo sư Viên không tìm được chỗ. Hay nói cách khác anh và Tiền Trăn Trăn, rốt cuộc đang giở trò gì. Nói thật với anh nhé. Em không hẹn đàn anh.
Em nói Tiền Trăn Trăn sao cơ? Em cũng không rõ cụ thể, họ muốn làm cái gì. Nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt. Đàn anh, Tiền Trăn Trăn không đơn giản đâu, anh nhất định phải cẩn thận. Âu Dương. Âu Dương, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Hai người muốn làm gì đàn anh? Đưa cho anh. Đưa cho anh. Âu Dương Thần, anh đang lợi dụng em. Âu Dương Thần, em một lòng một dạ với anh, còn anh thì sao? Rốt cuộc em là gì trong mắt anh? Em là con ngốc cho anh lợi dụng sao? Giáo sư Viên.
Lục Ly. Muộn như vậy rồi, cậu tới đây làm gì? Nói chuyện đi. Chúng ta có thể nói chuyện gì chứ? Phỏng vấn sao? Tôi biết là cậu đã không còn làm việc ở đó nữa. Vậy nói chuyện khác đi. Tôi không có nhiều chuyện để nói với cậu như vậy.
Giáo sư Viên, ngoài công việc ra thì vẫn có thể nói rất nhiều chuyện khác nữa đấy. Ví dụ như bùa bình an của anh trai tôi. Cậu có ý gì? Tôi nghĩ giáo sư Viên hiểu tôi đang có ý gì. Tôi đương nhiên hiểu cậu có ý gì.
Được, vậy cậu muốn thế nào? Đi nói chuyện. Được. Được. [Lục Ly sẽ không gặp nguy hiểm chứ?] Em đang tìm anh đúng không? Anh biết là em. Chắc chắn là em. Tôi không hiểu anh đang nói gì. Anh bị thương rồi, có đau không? Con người anh đúng thật là…
Rõ ràng biết mình bị thương, còn ra vẻ nữa. Nếu như có mệnh hệ gì thì tôi phải… Em còn muốn lừa anh tới khi nào? Tôi không hiểu anh đang nói gì hết. Anh biết vẫn là em. Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Trăn Trăn. Đừng dọa anh nữa.
Em biết mà, anh không thể không có em. Đừng dọa anh nữa, được không? Đừng một mình làm những chuyện nguy hiểm như hôm nay nữa. Em quên rồi sao? Anh có thể giải quyết tất cả mọi chuyện. Em tin anh mà, đúng không? Trăn Trăn, có bị thương không?
Em không sao chứ? Tôi không sao. Chúng ta về rồi nói tiếp nhé. Trăn Trăn, anh ta cũng biết chuyện ngày hôm nay sao? Đúng. Chúng tôi đã cùng bàn bạc về chuyện hôm nay. Em tìm anh ta, mà lại giấu anh. Nhưng Trăn Trăn chẳng phải em từng nói giữa chúng ta
Không được có bí mật, phải thẳng thắn với nhau sao? Tại sao em lại đi tìm anh ta, mà lại không tìm anh? Tại sao chứ? Đi. Đợi đã. Tôi đợi em trên xe. Được. Em nói cho anh biết tại sao đi. Là vì em không tin anh,
Hay là vì lý do khác. Đúng thế, tôi không tin anh. Nếu anh đã biết rồi, thì tôi cũng nói thật cho anh biết. Đúng là tôi không thay đổi, chỉ là tôi không còn tin anh nữa. Tôi không còn dựa dẫm vào việc anh có thể
Giải quyết tất cả mọi chuyện nữa. Bởi vì mỗi lần tôi rơi vào tình thế nguy hiểm, anh đều không bảo vệ được tôi. Không phải như vậy đâu. Em nghe anh nói đi. Lục Ly, chúng ta đã chia tay rồi. Trăn Trăn, em không thể như vậy.
Chúng ta đã chia tay rồi. Trăn… Trước đây em không nói với anh ta, chuyện em muốn làm sao? Người không liên quan tới chuyện này, không cần phải kéo vào. Biết càng ít thì càng an toàn. Nhưng… nhưng nếu em vì…
Vì muốn giúp tôi mà khiến chuyện thành ra như vậy, cũng không hay lắm đâu. Anh muốn nói gì? Ý tôi là nếu hai người, cãi nhau chia tay vì tình cảm không tốt. Tôi có thể hiểu được. Tôi cũng sẵn sàng giúp đỡ hai người. Nhưng nếu bởi vì chuyện khác…
Boss, anh trở nên nhiều chuyện như vậy từ bao giờ thế? Được, được, được, tôi không nói nữa. Tôi không nói nữa, được chưa? Dù sao em cũng không thích tôi. Tiền Trăn Trăn, tôi thật sự không thể hiểu nổi. Sao em lại không thích tôi chứ?
Lục Ly có gì tốt đẹp chứ? Trợ lý quèn. Em đang tìm anh đúng không? Anh biết là em mà. Chắc chắn là em. Mấy cái túi vừa xấu vừa rẻ tiền này, cũng là anh tặng phải không? Tôi thật sự điên rồi.
Sao tôi lại nhận những thứ rác rưởi này của anh cơ chứ. Nhưng chúng ta đã cùng trải qua nhiều chuyện như vậy, đều là sự thật. Từng câu từng chữ đều khắc sâu trong lòng anh. Trăn Trăn. Anh yêu em. Em có muốn đi tìm anh ta không?
Đừng nói chuyện này nữa. Nói về Viên Mạc Bắc trước đi. Tôi vẫn chưa thể vào văn phòng của anh ta, lấy thông tin đặt hàng. Mà qua lần này, chắc chắn Viên Mạc Bắc sẽ càng cẩn trọng hơn. Trông anh ta vội vã quay về như vậy,
Chứng tỏ lọ thuốc kia chắc chắn có vấn đề. Hoặc là chúng ta có thể thử, điều tra nguồn gốc của lọ thuốc này. Tôi thấy hay là điều tra công ty chế thuốc này đi. Cũng chỉ có cách này thôi. Tôi tin sự thật sẽ sớm phơi bày thôi.
Đúng thế, sắp kết thúc rồi. Sắp kết thúc rồi. Thuần Hi. Muốn uống với em một ly không? Được. Anh nói xem rốt cuộc con người phải làm thế nào, mới có thể có được trái tim của người khác chứ? Trăn Trăn. Aiyo, trời ơi.
Cuối cùng em cũng mở cửa rồi, Lục Ly. Sao em không nghe điện thoại chứ? Anh còn tưởng em xảy ra chuyện gì rồi. Sao thế? Bị thương rồi à? Đi bệnh viện đi. Anh, em không sao. Không sao đâu. Cái gì mà không sao?
Em đứng còn không vững nữa rồi kìa. Trên người em bị thương, nhỡ may trúng gió sẽ càng nghiêm trọng hơn. Đi, tới bệnh viện. Anh, em thật sự không sao, em không đi bệnh viện đâu. Mắt sao thế? Anh, em không sao, em đi ngủ trước đây. Anh mau về đi.
Cái gì mà không sao chứ? Lục Ly, Lục Ly. Lục Ly, Lục Ly. Phải làm sao giờ. Gỡ chuông phải tìm người buộc chuông. Trưởng nhóm Tiền, tôi là Ngu Tu. Đúng. [Thuần Hi,] [anh cũng muốn biết rốt cuộc phải làm thế nào,] [mới có thể có được trái tim em.]
[Mình đang làm gì thế này?] [Lặp đi lặp lại như vậy chẳng phải sẽ càng thương tổn hơn sao?] Để em mang cái này đi. Bởi vì em thấy nó rất giống anh. Anh xem. Xin chào. Địa chỉ nhà tôi ở… Sao em lại ở đây? Chỉ là tình cờ đi qua,
Nên tới xem sao. Có chuyện gì mà trùng hợp lại đi ngang qua đây thế? Không có việc gì. Chỉ là đi dạo, đi dạo thôi. Em định cứ ngồi ở đây sao? Tôi… Tôi… Chân tôi bị tê rồi.