Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 20] [Chúng tôi bắt Viên Mạc Bắc cũng là vì nhận được] [tố cáo của chủ tịch tập đoàn Âu Dương, anh Âu Dương Thần.] [Nhưng bây giờ vì chứng cứ không đủ] [nên chỉ có thể thả hắn ra.]
[Trăn Trăn] Vừa nãy anh muốn nói gì trong điện thoại? Viên Mạc Bắc được thả ra vì vô tội rồi. Lúc đó tôi viết như thế nào? Viên Mạc Bắc bị bắt, câu chuyện nên kết thúc rồi. Có phải chi tiết nào bị bỏ sót không? Chúng ta tìm được Hạ Thiên,
Tìm được Vương Khả Kính, cũng lấy được ghi chép của Thẩm Dịch Giai. Rốt cuộc là phần nào bị bỏ sót? Lục Ly, sao anh lại đến đây? Tôi… Tôi tìm Tiền Trăn Trăn có chút việc. Tôi biết. Âu Dương, hay là anh về trước đi. Đúng rồi Lục Ly, Chuyện đó…
Anh có chứng cứ có thể định tội Viên Mạc Bắc không? Mau đưa cho Âu Dương Thần được không? Anh không nghe nhầm chứ? Em muốn anh giao tất cả chứng cứ anh thu thập được cho Âu Dương Thần. Tại sao? Em không biết phải giải thích thế nào.
Nhưng Lục Ly anh phải tin em, em chỉ muốn tốt cho anh. Vậy nên anh hãy giao chứng cứ anh có ra được không? Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta có thể định tội Viên Mạc Bắc. Em đi điều tra Hạ Thiên,
Đi điều tra chứng cứ, điều tra mọi thứ với anh ta. Em giỏi điều tra lắm mà? Vậy em còn phải hỏi anh làm gì? Không phải, nếu anh hiểu nhầm em và Âu Dương Thần, em có thể giải thích. Giữa em và anh ta không xảy ra chuyện gì. Tiền Trăn Trăn,
Em thật sự không hiểu anh đang nói gì sao? Không phải anh giận vì nửa đêm em ở cùng với anh ta, em nói dối là buổi tối mất ngủ không ngủ được. Không phải vì em đi nộp báo cáo với anh ta. Anh giận
Là vì em giấu anh đi điều tra mọi thứ. Em hoàn toàn không tin anh. Em thà tin một người ngoài, cũng không muốn tin anh. Anh tưởng em không muốn tin anh sao? Em không có cách nào cả. Tất cả đều là quy luật đã được xác định từ trước.
Mọi kết quả đều được quy định sẵn rồi. Em nói gì, quy định ư? Ai có thể quy định mọi thứ? Em quy định. Những thứ này, nằm trong cuốn tiểu thuyết “Tổng Tài Trinh Thám” của em, của tác giả Lý Xuân Hỷ.
Còn anh là một nhân vật dưới ngòi bút của em. Em đang nói gì thế? Sao lại có thể như vậy? Khi còn học cấp ba, anh và anh trai anh từng lén nuôi một chú chó hoang, đặt tên là Quái Thú đúng không? Sao em lại biết chuyện này?
Nguyện vọng một khi thi đại học của anh là trường y. vì anh luôn coi anh trai là tấm gương. Sau này anh phát hiện ra cái chết của anh trai có nguyên nhân khác, nên anh thôi học, tham gia thi đại học một lần nữa. Đủ rồi.
Anh biết tại sao em biết không? Vì mọi tình tiết ở đây đều do em viết ra. Mọi thứ đều do em viết ra. Anh hiểu không? Không thể nào. Em đang lừa anh đúng không? Nói với anh, em đang lừa anh đúng không? Em nói với anh đi, nói đi.
Anh tưởng em không hoảng loạn, không sợ hãi sao? Anh nghĩ em muốn những thứ này sao? Em cũng vô duyên vô cớ bị sắp đặt vào đây. Ngoài làm những việc đã được sắp xếp ra, em có thể làm như thế nào chứ? Anh có nghĩ đến cảm nhận của em
Lập trường của em không? Vậy em có nghĩ đến cảm nhận của anh, nghĩ đến anh làm nhiều chuyện như vậy chỉ vì quy tắc khốn kiếp gì đó, anh còn không có tư cách tham gia. Đây chính là cuộc đời của anh. Đây là cuộc đời của anh.
Một câu thế giới trong sách của em đã phủ định mọi việc anh làm. Lục Ly, anh nghe em nói. Anh là cái gì? Anh nghe em nói trước đã được không? Rốt cuộc anh là gì? Anh nghe em nói trước đã. Nghe em nói đã.
Tất cả mọi chuyện đều được sắp xếp, được quyết định rồi. Chúng ta chỉ có thể làm theo quy luật đã được định sẵn giúp nhân vật chính hoàn thành mọi chuyện của họ. Lục Ly, chấp nhận đi, đây đều là số phận. Anh không tin. Lục Ly, Lục Ly.
Nghe điện thoại đi. Nghe điện thoại đi được không? Xin anh đấy. Tại sao mình lại nói với anh ấy? Tại sao mình lại nói chuyện này với anh ấy vào đúng lúc này? Cậu có biết chơi không? Anh ơi cố lên. Anh ơi cố lên. Anh ơi cố lên.
Anh ơi cố lên. Ngu Tu đừng cố. Ngu Tu đừng cố. Ngu Tu đừng cố. Ngu Tu đừng cố. Anh cũng là anh trai em. Gọi anh đi. Không gọi. Gọi. Không gọi. Phải gọi. Không gọi. [Mọi tình tiết ở đây] [đều do em viết ra.] [Mọi thứ đều do em viết ra.]
[Anh hiểu không?] Sau khi Lục Dương ra nước ngoài chưa tới đây lần nào. Sao thế? Nếu em nói với anh, thế giới này là giả, anh có tin không? Thật với giả gì chứ? Em uống nhiều rượu như vậy làm gì? Cô ấy nói với em tất cả đều là giả.
Đây là thế giới được tạo ra. Không có anh trai. Anh, em, mọi thứ đều là giả. Ai nói với em là giả? Tiền Trăn Trăn à? Anh trai là giả. Em là giả. Tình cảm của cô ấy với em cũng là giả. Em thật sự không hiểu,
Tại sao thế giới của em đột nhiên trở nên giả dối? Có đau không? Nỗi đau này là thật phải không? Em xem đi. Nhìn thấy những đứa trẻ kia không? Còn cả công nhân vệ sinh ở bên kia. Bọn họ cũng là giả sao? Lục Ly à,
Cho dù thế giới này là thật hay giả, thì trong thế giới này trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc như bình thường. Em phải điều tra sự thật, anh có công việc phải làm, tất cả đều được tiến hành, có ảnh hưởng gì không? Em yêu,
Lại mang cơm cho anh nữa hả? Để anh đoán, thịt kho tàu, đúng không nào? Được, đợi anh về ăn. Được, yêu em. Lục Ly, nếu nói thế giới này là giả thật ra anh cũng rất biết ơn thế giới này. Ít nhất nó khiến anh tồn tại,
Khiến anh có công việc mình thích, có người mình yêu. Có gì không tốt chứ? Anh chắc chắn anh nghĩ như vậy không? Nếu nhân vật chính trong sách không phải anh, anh cũng bằng lòng sao? Lục Ly, chẳng lẽ chúng ta không phải nhân vật chính trong thế giới của mình sao?
Hãy lắng nghe trái tim mình, xem nó muốn điều gì. Hãy dốc hết sức, nắm bắt hiện tại, sống hết mình. Không cần biết đó là thật hay giả. Nắm bắt hiện tại, sống hết mình. Em có làm được không anh? Được. Em có ổn không đấy? Nhóm trưởng Tiền.
Chào tổng biên tập. Cô đã đến đây rồi, tôi không làm kỳ đà cản mũi nữa. Tôi đi trước đây, chăm sóc cậu ấy. Được, anh đi đường cẩn thận. Sao anh lại uống nhiều rượu như vậy? Em đến đây làm gì? Em đến thăm anh. Nếu em chỉ muốn đến xem
Một nhân vật em sáng tạo ra, sống đau khổ thế nào, thì không cần đâu. Lục Ly. Lục Ly. Xin lỗi. [Viên Mạc Bắc – Tâm lý – Về nước – Hung thủ – Lục Dương] Cho dù thế nào, tôi cũng sẽ phải chính tay bắt anh. Ok, được rồi. Cảm ơn.
Tại sao em lại đi theo anh? Em có đi theo anh đâu. Em đến lấy thuốc. [Phòng lấy tinh trùng] Làm gì vậy? Ra ngoài. Xin lỗi, xin lỗi. Cảm ơn. Thuần Hi, dạo này em vẫn ổn chứ? Em vẫn ổn. Em lại thấy lo lắng cho đàn anh.
Mời anh chị dùng. Cảm ơn. Đàn anh, chuyện anh đi phối hợp điều tra thế nào rồi? Thuần Hi, em không cho rằng anh thật sự có vấn đề đó chứ? Không phải, không phải. Sao đàn anh lại có vấn đề gì được? Sở dĩ anh đồng ý phối hợp điều tra
Chỉ là vì Thẩm Dịch Giai là khách hàng của anh. Anh không ngờ anh ta lại làm ra chuyện này với chủ tịch Trịnh. Anh rất đau lòng. Thuần Hi, em yên tâm đi, anh sẽ không có vấn đề gì đâu. Em vẫn tin anh đúng không? Xin lỗi đàn anh.
Em vào nhà vệ sinh một lát. Tại sao đàn anh của em lại không thể giết người chứ? Lý Thuần Hi, Viên Mạc Bắc bày kế sát hại mẹ anh. Còn em lại ở nhà anh… ở nhà anh nói tất cả những chuyện này chỉ là hiểu lầm. Anh…
Em không có ý đó, Ý em là con người đàn anh rất tốt. Em không tin anh ấy sẽ làm ra chuyện như vậy. Con người anh ta rất tốt? Em không tin? Cả thế giới này anh ta chỉ đối xử tốt với em thôi. Người đẹp, uống với tôi một ly đi.
Đừng đi. – Buông tôi ra. – Chỉ một ly. Chỉ một ly thôi. Buông cô ấy ra. Thuần Hi, em xuống dưới trước đi. Vâng. Đây chẳng phải là Viên Mạc Bắc chuyên gia chăm sóc sức khỏe tiếng tăm lừng lẫy sao? Đồng bọn của tội phạm giết người Thẩm Dịch Giai.
Tôi nghe nói anh bị bắt rồi mà. Chưa gì đã được thả ra rồi à? Tiền Trăn Trăn. Sao cô lại gọi điện thoại cho tôi? Tôi tìm cô có việc, có thể gặp nhau không? Giữa hai chúng ta có cần thiết phải gặp nhau không? Tôi cúp máy đây.
Cô đừng cúp máy vội, cho tôi mười phút. Mười phút là được rồi. Chúng ta nhất định phải gặp nhau. Này thì nói này. Nói đi. Tao bảo mày nói. Thuần Hi. Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì? Tôi đến là muốn xin lỗi cô.
Tôi thấy tôi cần lời xin lỗi của cô sao? Tôi xin lỗi. Trước đây đều là tôi không hiểu chuyện, luôn xen vào giữa cô và Âu Dương Thần. Nhưng cho dù thế nào, cuối cùng cặp đôi ở bên nhau, cũng chỉ có hai người. Cô đừng đánh giá bản thân quá cao.
Cho dù trước đây xảy ra chuyện gì, bây giờ chỉ có cô mới có thể giúp Âu Dương Thần thôi. Chuốc rượu? Tại sao tôi phải chuốc rượu anh ấy? Cô không cần quan tâm đến những chuyện này, qua đêm nay là không gì có thể ngăn cản
Cô và Âu Dương Thần nữa. Nên tôi mong cô nhất định phải hẹn Viên Mạc Bắc ra ngoài. Thuần Hi, em có biết anh rất thích em không? Kể từ lần đầu tiên anh gặp em, anh đã thích em rồi. Nhưng Thuần Hi, anh biết lúc đó anh không xứng với em.
Nên anh cố gắng học tập, ra nước ngoài. Không ngờ em lại học cùng một trường với anh. Em biết hồi còn đi học, anh vui nhất là lúc nào không? Chính là ngày nào cũng đợi em ở dưới chung cư, sau đó lặng lẽ đi theo em đến trường học,
Đến nhà ăn, đến thư viện, đến bất cứ nơi nào. Em biết anh khao khát được ở bên em thế nào không? Anh tình nguyện làm bất cứ chuyện gì vì em. Anh không cho phép ai làm tổn thương em. Thuần Hi, em nên… Em nên biết…
Em nên biết anh có ý với em. Em luôn hỏi anh tại sao khẩu vị của anh lại giống em. Không tê, không cay, không tỏi. Không ngờ khẩu vị của anh lại giống hệt em. Thật không? Sao lại trùng hợp như vậy? Vì anh gọi theo khẩu vị của em.
Em thích ăn cái gì, anh thích ăn cái đó. Em thích đi xem triển lãm nghệ thuật, thích đi xem hòa nhạc, thích đi du lịch, anh đều có thể thích hết. Em thích cái gì, anh thích cái đó. Thuần Hi, anh mong em có thể quay đầu nhìn anh.
Em có biết anh cố gắng để thích em thế nào không? Trên thế giới này cũng chỉ có anh yêu em như vậy. Những người khác, những người đàn ông khác đều không đủ tư cách. Chỉ có anh có thể. Đàn anh, đàn anh, anh đừng như vậy. Anh nghe em nói…
Đàn anh, anh đừng như vậy. Thuần Hi, em chỉ có thể ở bên anh. Thuần Hi. Đàn anh, anh buông em ra trước đã. Đàn anh, anh nghe em nói. Em chỉ có thể ở bên anh. Đàn anh. Âu Dương. Đi. Âu Dương. Thuần Hi. Đừng đi. Em đừng đi, em đừng đi.
Viên Mạc Bắc, tôi cảnh cáo anh, không được lại gần làm tổn thương Lý Thuần Hi nữa. Thuần Hi.