Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 24 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Đặt tên] [Châu Dịch – Từ điển họ tên] Con của mình phải có hoài bão đất trời. Thiên địa càn khôn. Vậy gọi là Mục Hữu Càn. Mục Hữu Càn. Mục Hữu Càn. Sao nghe cứ lạ lạ. Không được, không được. Không may mắn.
Đặt tên thôi mà sao khó thế nhỉ? Tìm mẹ mình. Làm biên kịch chắc sẽ biết đặt tên. Đình Châu à. – Mẹ. – Sao vậy con? Mẹ, dạo này mẹ khỏe không? Mẹ khỏe lắm. Con thì sao hả Đình Châu? Dạo này bận không? Con cũng rất khỏe. Mẹ, tạm biệt mẹ.
Chuyện này sao để mẹ mình biết được? Mục Đình Châu. Minh Vi. Mục Đình Châu, Minh Vi. Mục Đình Châu, Minh Vi. Mục Minh. Ngưỡng mộ danh xưng. Ngưỡng mộ danh xưng. Không được, không được. Lỡ sau này sinh con gái nó sẽ trách ông bố này đặt tên không có tâm. Bố.
Mình sắp làm bố rồi. Nghĩ xem nào. [Bách khoa họ tên] [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 24] Sau này em sẽ luôn làm diễn viên hả? Hay là em muốn tận hưởng cuộc sống, có khi nào quay về làm phiên dịch như trước không? Tất nhiên là tiếp tục làm diễn viên.
Thực ra câu hỏi này của anh trước đây em đã nghĩ tới rồi. Thời gian làm nghề này càng dài em càng cảm nhận được niềm vui và thành tựu trong công việc. Em thích công việc này từ tận sâu đáy lòng. Vậy nên, em sẽ kiên trì.
Nếu em đã chọn tiếp tục nghề này muốn trở thành một diễn viên chuyên nghiệp, vậy em không thấy cách làm hôm nay của mình rất không chuyên nghiệp sao? Em chỉ sợ vì nhân tố bên ngoài ảnh hưởng tới trạng thái đóng phim của mình, đề phòng trước thôi.
Một diễn viên đạt tiêu chuẩn khi đắp nặn một nhân vật nào đó trong lòng chỉ nên có nhân vật đó, thậm chí còn biến mình thành người đó. Tất cả mọi thứ với anh ta mà nói không gây bất cứ ảnh hưởng nào. Còn với diễn viên chúng ta,
Có thể gặp một kịch bản hay, một nhân vật tốt là chuyện vô cùng may mắn, đáng để trân trọng. Chúng ta không nên từ chối nó vì bất cứ lý do nào. Em luôn phải nhớ, phim là quan trọng nhất. Cảm ơn anh, anh Mục.
Lời của anh đã gợi ý cho em rất nhiều. Có gợi ý là tốt. Dẫu sao đây là sự nghiệp cả đời của chúng ta, đúng là nên trân trọng. Anh có một câu hỏi, không biết em có đồng ý trả lời không? Anh nói đi. Anh muốn hỏi em
Rốt cuộc Thái phó là người như thế nào? Anh rất muốn tìm hiểu khoảng thời gian anh đóng vai Thái phó, rốt cuộc đã xảy ra những gì? Anh Mục. Em hiểu sự tò mò của anh, nhưng anh bảo em hồi tưởng lại từng chuyện em và Thái phó cùng nhau trải qua,
Khiến em nhớ lại từng khoảnh khắc nhỏ khi em ở bên anh ấy, anh không thấy làm vậy quá tàn nhẫn với em sao? Thái phó. Hiện giờ em gặp phải chuyện băn khoăn, không biết nên chọn lựa thế nào. Anh nói xem em nên dũng cảm đối diện hay ngoảnh đầu đi,
Không cho bản thân cơ hội xé toạc vết sẹo lần nữa? Em mâu thuẫn quá. Nếu lúc này có anh ở bên thì tốt biết mấy. Công chúa, theo thần thấy mỗi người chọn lựa con đường của mình thì nên kiên trì bước tiếp. Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất,
Phải coi sự nghiệp làm chính. Chị Thẩm. Em quyết định nhận bộ phim Lương Chúc. Vì sao? Ơ kìa, lúc trước chị đã nói rồi, em đừng mang bất cứ gánh nặng tâm lý nào. Chỉ cần em không muốn nhận bộ phim này, chị sẽ giúp em giải quyết mọi vấn đề.
Em không cần làm khó mình. Chị Thẩm. Em biết chị chiều em nhất. Cảm ơn chị bao dung em như vậy. Nhưng em thật sự đã nghĩ thông rồi. Nếu em đã quyết định làm một diễn viên chuyên nghiệp thì phải coi tác phẩm là quan trọng nhất,
Chứ không phải bị vài nguyên nhân cá nhân ảnh hưởng. Như vậy không chuyên nghiệp cho lắm. Vấn đề cá nhân, em cũng nhất định phải đối diện, chứ không phải trốn tránh nó. Nếu không em sẽ chẳng thể trưởng thành. Em cho chị bất ngờ lớn quá đấy. Em biết không,
Trong tất cả người mới, em là người trưởng thành nhanh nhất. Làm cho tốt nhé, chị nhất định sẽ bảo vệ che chở em. Cảm ơn chị Thẩm. Ngày mai chương trình phỏng vấn em ghi hình lúc trước sẽ lên sóng. Chị tin lượt truy cập sẽ không kém.
Minh Vi, ai cũng biết bộ phim Nhất Đại Thủ Phụ đã giành được thành tích lượt xem vô cùng tốt. Khán giả cũng đánh giá cao khả năng diễn xuất của cô. Còn nhân vật linh hồn trong bộ phim, Thái phó Mục Vân là người mà cũng là nhân vật cô đóng,
Công chúa Minh Hoa, bận tâm cả đời. Vậy nên tôi muốn hỏi cô thấy sức hút lớn nhất của nhân vật Thái phó này là gì? Bản thân cô Minh Vi liệu có bị nhân vật này làm rung động? Thái phó quả thực là nhân vật khiến công chúa Minh Hoa
Và cả bản thân tôi vô cùng yêu thích. Nhân vật này được biên kịch xây dựng có thể nói là hoàn hảo. Đánh giá bằng hai chữ này quả thực rất cao. Được rồi, Đình Châu, đừng xem nữa. Đồ ăn nguội hết rồi. Mau ăn đi. Cả đời Thái phó
Rộng lớn mạnh mẽ, hy sinh bản thân. Vẻ ngoài của chàng ấy độ lượng, hiên ngang, phong độ ngời ngời. Còn nội tâm lại đầy bụng văn thơ, siêu phàm giỏi giang. Tuy chàng ấy không thể ở bên công chúa Minh Hoa nhưng chàng đã yêu nàng cả đời,
Luôn âm thầm kề bên bảo vệ, làm biết bao chuyện vì nàng ấy, còn bản thân một mình chàng lại cô đơn lạnh lẽo. Tôi nghĩ người đàn ông như Thái phó, nếu không xứng với hai chữ hoàn hảo thì e chẳng còn ai xứng với nó nữa.
Vậy nếu so với ảnh đế Mục Đình Châu thì sao? Thái phó và Mục Đình Châu không phải một người, không có gì để so sánh. Nhưng tôi buộc phải thừa nhận khả năng diễn xuất của ảnh đế rất tinh tế. Anh ấy đã xây dựng
Cho chúng ta một Thái phó hoàn hảo. Cô ấy đang khen hay đang mắng tôi vậy? Tôi thấy là ý mà cậu nghĩ đó. [Lương Chúc] [Ghi chép kịch bản] Đình Châu. Còn chưa về à? Chưa, còn sớm mà. Em nghe nói
Anh lại sắp hợp tác với Minh Vi trong phim mới hả? Đây là kịch bản hả? Trước đó chẳng phải cô ta đã nói sẽ không còn bất cứ dây dưa nào với anh nữa sao? Sao chưa được mấy tháng đã thay đổi rồi? Đây là lựa chọn của anh,
Không liên quan tới người khác. Giờ cao điểm buổi sáng tắc đường quá. Sáng mai xuất phát sớm trước một tiếng đi. Tránh giờ cao điểm. Bây giờ cậu làm việc lại, tôi không được ngủ nướng nữa rồi. Tăng tiền, tăng lương. Như vậy đi. Tăng lương và cho cậu ngày nghỉ.
Chọn một trong hai. Ngày nghỉ, ở cùng bạn gái. Trọng sắc khinh bạn. À. Hôm nay phỏng vấn, cậu và Minh Vi thể hiện nhiệt tình chút nhé. Đừng tỏ vẻ đẩy người khác ra xa. Dạo này fan cặp đôi của hai người nhiều lắm đấy, biết không? Minh Vi. Anh Mục.
Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Em không sao chứ? Em không… [Phòng thử vai – Phòng hóa trang – Phòng họp – Phòng Nhân sự] Đúng rồi, hôm nay chị có phỏng vấn. Em quên rồi hả? Đỡ nhiều rồi. Sắp đỡ rồi, không sao đâu. Không cần lo lắng.
Hôm nay chị đỡ hơn nhiều rồi. Chị còn hẹn cả bác sĩ. Kiều Kiều. Chuyện này chị đã suy nghĩ rất kỹ càng rồi. Hiện giờ chúng ta không thể giữ nó lại. Chúng ta không có khả năng nuôi nó. Nếu thật giữ lại, vậy là không có trách nhiệm với nó.
Được rồi, chị không nói với em nữa. Sắp phỏng vấn rồi bỗng dưng cậu muốn ăn nho làm gì? Còn đòi chọn loại chua. Càng ngày càng khó hầu hạ. [Bản thảo phỏng vấn] Minh Vi, ăn hoa quả đi, tốt cho sức khỏe. Không sao, không cần đâu. Cảm ơn anh.
[Bản thảo phỏng vấn] Anh Mục. Biểu cảm của anh hơi quá rồi đấy. Chua đến thế sao? Cậu cố ý bảo tôi chọn mua loại chua mà? Cậu nghe nhầm rồi. [Bản thảo phỏng vấn] Nghĩ gì thế? Không nghĩ gì cả. Không nghĩ gì cả? Hôm nay cậu bảo tôi đi mua nho,
Còn đòi mua loại chua, mua cho Minh Vi hả? Còn nữa, hôm nay cả ngày cậu cứ nhìn chằm chằm Minh Vi. Cậu cho tôi biết đi, có gì đẹp mà nhìn? Đẹp như vậy hả? Đừng nghĩ nhiều, không có chuyện gì. Nào, uống một ly. Không nói thì thôi.
Dù sao cậu cũng không lừa được tôi. Rượu này được đấy. Chỗ cậu còn không? Vừa hay ngày mai tôi phải đi ăn với bố mẹ Minh Kiều, tôi mang hai chai qua đó. Muốn uống thì tự đi mua. Đừng lấy đồ của tôi đi lấy lòng người khác.
Cái gì mà của cậu, của tôi? Hai chúng ta còn rạch ròi như vậy hả? Hơn nữa tôi đi ăn cơm với bố mẹ Minh Kiều cũng gián tiếp tìm hiểu giúp cậu sở thích của bố mẹ vợ chúng ta mà, giúp cậu bớt phải đi đường vòng thôi.
Xin lỗi nhé, người anh em, lời nói và hành vi ban nãy có chút bất lịch sự. Tôi vô cùng xin lỗi. Chỗ tôi còn hai chai rượu, chai này cậu cứ cầm lấy. Nếu cậu cần, tôi đưa hết cho cậu. À.
Cậu có thể chuẩn bị một tấm thẻ ngân hàng cho tôi không? Chuyển vào đó một ít tiền. Cậu định làm gì? Có việc cần dùng. Nào, xin mời. Giám đốc Ngô, hôm nay trao đổi rất tốt. Tôi rất vui. Vậy cứ thế nhé, chốt rồi đấy nhé.
Để sau tôi mời anh uống trà. Được, tạm biệt. Xin mời. Bố. Sao con lại ở đây? Con hẹn bạn cùng ăn cơm. Cái gì? Tiêu Chiếu. Kiều Kiều. Nào. Chào bác gái, bác trai. Nào, cháu giới thiệu với hai bác. Đây là bố cháu. Chào bác trai. Chào cháu. Mẹ, mẹ.
Bác trai, bác gái. Mẹ đi đâu thế? Sao lại đi về ạ? Tiêu Chiếu. Bỗng dưng dạ dày bác khó chịu. Hôm nay không ăn nữa. Mẹ, mẹ làm sao thế? Sao bỗng dưng lại đau dạ dày? Bệnh cũ thôi, Kiều Kiều. Con về cùng mẹ đi.
Tôi ra lấy xe, chúng ta về nhà. Bác gái. Hay để cháu đưa bác đi bệnh viện nhé, xem có làm sao không? Không cần đâu. Kiều Kiều. Đi thôi. Mẹ. Bác gái, Kiều… Mẹ. Dạ dày của mẹ thật sự không sao chứ? Không cần đi bệnh viện thật ạ?
Không sao, mẹ đỡ nhiều rồi. Kiều Kiều. Mẹ hỏi con nhé. Tiêu Chiếu mang họ Tiêu mà, sao lại là con trai của Từ Tu? Sao mẹ biết anh ấy là con trai của bác Từ Tu? Trước kia hai người quen nhau ạ? À thì… Tập đoàn Từ thị nổi tiếng cả nước,
Từ Tu lại là doanh nhân nổi tiếng. Thường thấy trong bản tin, dĩ nhiên là bố và mẹ con đều biết. Nhưng ban nãy ở khách sạn lúc nhìn thấy bố anh ấy, sao cảm giác cứ lạ lạ. Kiều Kiều, con trả lời mẹ trước. Sao Tiêu Chiếu không mang họ Từ?
Tiêu Chiếu họ Từ, Tiêu Chiếu chỉ là bí danh của anh ấy thôi. Anh ấy tên thật là Từ Nhuận. Nhuận Nhuận. Con còn nhớ cô mà bố nói với con lúc bé không? Cô mà bố nói không phải… không phải mẹ Minh Kiều đấy chứ? Đúng thế.
Bố và cô ấy quen nhau trong một buổi họp mặt. Khi đó cô ấy là giáo viên diễn tấu cổ tranh được mời tới. Dịu dàng, nhã nhặn. Đến giờ bố vẫn nhớ dáng vẻ gảy đàn của cô ấy. Nhưng mà Nhuận Nhuận, con có biết không?
Bà nội con không thích cô ấy, kiên quyết phản đối bọn bố bên nhau, thậm chí còn giấu bố đi tìm Giang Nguyệt, ép cô ấy bỏ đi, nhưng bà con không biết khi đó cô ấy đã có bầu. Vậy bố biết cô ấy có bầu, sao không đi tìm cô ấy về?
Bố tìm rồi, nhưng không tìm thấy. Bố nghĩ chắc cô ấy hận bố không xử lý tốt, nên mới không từ mà biệt. Từ đó bặt vô âm tín. Bây giờ bố nghĩ năm đó bố quá vô dụng. Nhuận Nhuận, con nói xem. Minh Kiều liệu có phải đứa bé kia? Anh Mục.
Anh… Đầu óc lại có vấn đề gì nữa hả? Chỉ đi tái khám định kỳ thôi. Anh tìm em tới đây có chuyện gì sao? Hoa này nở đẹp quá. Minh Vi. Tình trạng cơ thể em bây giờ không thích hợp đóng Lương Chúc. Em từ chối vai diễn đi.
Lúc trước hai ta đã trao đổi về việc đóng bộ phim này rồi mà. Khi đó anh còn động viên em tham gia. Hơn nữa, tình trạng cơ thể em rất tốt, sao thế? Em không cần giấu anh nữa. Anh biết hết rồi. Nói thật,
Giờ em đang trên đà thăng tiến sự nghiệp, em nên nắm chắc cơ hội này, diễn thêm vài bộ phim. Nhưng nếu sự thực đã như vậy… Em yên tâm, anh sẽ chịu trách nhiệm anh nên chịu. Anh Mục. Anh đang nói gì vậy? Sao em chẳng hiểu gì hết. Đứa bé…
Là của Thái phó phải không? Em yên tâm. Anh sẽ chịu trách nhiệm thay anh ta. Huồng hồ đây cũng là cốt nhục của anh. Cốt… cốt nhục gì cơ? Đứa bé nào? Anh Mục, chẳng lẽ trí nhớ của anh lại có vấn đề? Không phải em đang mang thai sao?
Em mang thai hồi… Em mang thai hồi nào? Ơ, hôm đó anh… anh thấy em nôn ọe. Đó là vì em ăn phải đồ hỏng, viêm ruột. Anh có cần hoảng hốt như vậy không? Nhưng hôm đó anh nghe thấy em nói qua điện thoại cái gì mà không thể nuôi nó,
Nuôi nó sẽ không có công việc nữa. Đây là… Đó là chó nhà bạn Minh Kiều sinh chó con. Bọn em đang thảo luận chuyện nuôi chó. Thật hả? Vậy là anh bảo Tiêu Chiếu mua nho chua để thăm dò em? Từ bé em đã thích ăn chua rồi. Anh Mục.
Anh nên để bác sĩ khám lại cho anh đi. Em đi trước đây. Làm gì mà kéo tôi tới chỗ này? Tôi thấy bà có tâm sự. Kiều Kiều lại ở nhà, sợ bà không tiện nói nên nghĩ đưa bà tới đây. Ông nhận ra rồi? Từ Tu kia
Là người bà từng nói với tôi hả? Bao nhiêu năm nay tôi vẫn nơm nớp lo sợ, không ngờ ngày này cuối cùng vẫn tới. Không phải… tôi sợ gặp lại ông ấy. Chỉ là tôi không hy vọng, chuyện quá khứ ảnh hưởng đến các con của chúng ta. Như vậy đi.
Chúng ta cứ giấu bọn trẻ trước đã. Nếu bên phía Từ Tu không có động tĩnh gì, chúng ta đừng nói với bọn trẻ vội. Được không? Đã gặp bố mẹ rồi, vốn dĩ hôm nay sẽ rất tuyệt. Em thật sự không biết sao lại thành ra như bây giờ.
Cái gì nên đến rồi sẽ đến thôi. Rất nhiều chuyện không phải em không muốn nó xảy ra thì có thể né tránh được. Kiều Kiều. Chuyện hôm nay mẹ em có nói gì với em không? Không. Em hỏi mẹ rồi, nhưng mẹ không chịu nói. Có phải mẹ em và bố anh
Từng có khúc mắc với nhau không? Bố anh có nói gì với anh không? Không, bố anh chẳng nói gì cả. Hai người họ rốt cuộc là vì sao nhỉ? Em phải đi hỏi họ cho rõ. Đừng hỏi. Anh thấy để hỏi sau đi.
Dù gì hôm nay tâm trạng của họ chắc chắn đều không tốt. Em đừng nghĩ linh tinh. Chắc chắn không sao đâu. Sao chị vừa vào cửa đã khiến kẻ độc thân như chị nhìn thấy cảnh này? Đừng ngược chị nhé. Chị, chị về rồi à? Đồng chí Tiêu Chiếu, chúc mừng anh
Sắp trở thành con rể nhà họ Minh chúng em rồi. Anh phải thể hiện thật tốt nhé. Em chờ anh gọi em là chị đấy. Được thôi. Vậy cái bóng đèn này lên nhà đây. Lát nữa em sẽ về nhà. Kiều Kiều. Sao thế chị, chị gọi em hả?
Tâm trạng em không tốt phải không? Hôm nay xảy ra chuyện gì rồi ư? Bố mẹ không thích Tiêu Chiếu à? Sao thế? Hôm nay Tiêu Chiếu mời bố mẹ ăn cơm, gặp bố của Tiêu Chiếu. Sau khi mẹ nhìn thấy bố của anh ấy thì xoay người đi luôn. Em…
Không biết có phải trước đây họ có khúc mắc với nhau không. Tóm lại là chẳng ai vui vẻ. Mẹ và bố của Tiêu Chiếu? Không thể nào. Một người là bà nội trợ, một người là doanh nhân thành phố. Họ chẳng có bất cứ liên hệ nào.
Em cũng nghĩ như vậy đó. Vậy nên em mới thấy buồn bực. Không sao. Để hôm nào chị hỏi cho. Chắc không có chuyện gì đâu, em yên tâm. Chị nói xem, liệu bố anh ấy có coi thường nhà mình không? Ông ấy coi thường nhà mình,
Chúng ta còn chẳng thèm nhà ông ấy. Em đừng lo chuyện này. Chỉ cần em và Tiêu Chiếu thật lòng yêu thương nhau như vậy là đủ rồi. Yên tâm đi. Phải trân trọng người trước mặt, một khi mất đi, sau này có tươi đẹp đến đâu cũng không trở về được nữa.
Chị lại nhớ đến Thái phó rồi phải không? Em đã bảo chị không nên nhận bộ phim Lương Chúc này. Mục Đình Châu đâu phải Thái phó, ngày ngày chị nhìn khuôn mặt đó không thêm ấm ức cho mình chắc? Công việc là công việc. Phải tách biệt với tình cảm. Hơn nữa,
Bây giờ Mục Đình Châu chỉ là đồng nghiệp của chị. Chỉ vậy mà thôi. Chị nghĩ như vậy thật à? Tố chất tâm lý của chị em, em còn không hiểu hả? Bố. Nhuận Nhuận. Bố nghĩ tới nghĩ lui, bố vẫn nên gặp Giang Nguyệt một lần, hỏi cho ra nhẽ.
Con thấy sao? Bố, bố và cô Giang gặp nhau chắc chắn rất ngượng ngùng. Cô ấy cũng chưa chắc đã đồng ý gặp bố. Vậy nên con thấy, con nên ra mặt hỏi thì tốt hơn. Cũng được. Con nói đúng lắm. Bố cảm ơn con.
Nhưng Nhuận Nhuận, chuyện này phải tranh thủ nhé. Vâng, con biết rồi. Bác gái. Mời ngồi. Bác gái muốn uống gì, cháu gọi giúp bác. Cậu gọi tôi tới không phải mời tôi uống cà phê chứ? Cháu biết cháu hỏi như thế này chắc chắn sẽ rất mạo muội, nhưng có một chuyện
Cháu vẫn muốn tìm bác xác nhận. Nói đi. Năm đó bác mang thai con của bố cháu bỏ đi. Bao nhiêu năm qua bố cháu vẫn luôn tìm bác. Tôi không chấp nhận cậu và Minh Kiều bên nhau, càng không mong muốn hai nhà chúng ta có bất cứ dính dáng gì.
Vậy nên dừng ở đây đi. [Minh Kiều: Anh Tiêu Chiếu, tối nay ăn với nhau nhé?] [Anh Tiêu Chiếu, tối nay ăn với nhau nhé?] Hôm nay cậu không bận hả? Không bận. Thế sao không đi hẹn hò? Trước đây cậu hay trách tôi
Không cho cậu thời gian đi hẹn hò còn gì? Bên cạnh cậu cũng rất quan trọng mà. Cậu thấy tôi có cần cậu ở cạnh không? [Minh Kiều] Alô. Alô. Anh xem thời tiết bên ngoài chưa? Hôm nay thời tiết cực kỳ đẹp. Buổi trưa mình cùng đi ăn đi.
Chiều nay anh có rảnh không? Em có một bộ phim muốn đi xem lắm. Anh đi cùng em nhé. Hôm nay anh hơi bận, không thể đi với em được. Vậy bữa tối có thể ăn cùng nhau chứ? Không sao, nếu anh bận em có thể tới tìm anh.
Hôm nay có thể anh sẽ bận đến khuya. Rốt cuộc dạo này anh đang bận gì vậy? Chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi. Xin lỗi em, Minh Kiều. Anh phải cúp máy trước đây. Tiêu Chiếu. Nói đi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao cậu lại tránh gặp Minh Kiều?
Đâu có đâu. Không sao, thật đó. Cậu giỏi rồi đấy. Giấu cả tôi. Tôi cảnh cáo cậu nhé không vẽ chuyện thì sẽ không chết. Được, được rồi, tôi đi. Tôi đi là được chứ gì. Mẹ, mẹ nếm thử xem. Hôm nay con mời. Có gì không đủ bố mẹ cứ gọi thêm.
Gọi thoải mái, ăn thoải mái nhé. Đủ rồi, đủ rồi. Bao nhiêu món thế này. Hơn nữa con kiếm tiền đâu có dễ, tiết kiệm chút đi. Mẹ. Chỗ này thì tốn bao nhiêu tiền chứ. Con sắp vào đoàn phim rồi, không được gặp bố mẹ một thời gian dài đấy.
Hôm nay chúng ta hãy ăn một bữa thật thoải mái. Đúng, tấm lòng của Vi Vi cả. Ăn nhiều vào. Vi Vi. Vào đoàn phim lần này lại đóng phim với Mục Đình Châu, con nhất định phải cẩn thận gấp bội.
Nếu cậu ta lại có ý đồ gì không đứng đắn với con, con nói ngay cho bố biết, bố sẽ tới lột da cậu ta. Bố. Không nghiêm trọng vậy đâu. Mục Đình Châu đâu phải rắn độc hay mãnh thú. Chúng con chỉ là đồng nghiệp cùng làm việc với nhau thôi.
Hơn nữa nếu chúng con có mâu thuẫn gì, còn có Kiều Kiều và Tiêu Chiếu chống lưng cho con cơ mà. Đúng, đúng. Nói đến Tiêu Chiếu, cái tên cũng là giả. Vừa nhìn là biết ngay kiểu con nhà giàu ra ngoài chơi bời, không đáng tin lắm.
Người ta dùng biệt danh vì công việc, liên quan gì tới đáng tin hay không, bố biết hả? Nhóc con. Bố không có ý kiến với con nhà giàu, bố chỉ thấy họ từ bé đã sống cuộc sống hơn người, sẽ chọn lựa giữa biết bao cô gái, tâm thế cao ngạo,
Chưa chắc sẽ thật lòng. Con gái nhà bố không phải là kẻ để người ta lựa chọn. Bố nghĩ, nhân lúc còn sớm thì dừng lại đi. Ai lựa chọn con? Sao bố biết anh ấy không thật lòng với con? Bố mới gặp anh ấy có vài phút,
Bố đã biết anh ấy không thật lòng hả? Kiều Kiều. Bố con không có ý đó. Ông ấy không muốn con đi đường vòng. Đúng đó, Kiều Kiều. Em đừng giận. Bố, mẹ. Con người Tiêu Chiếu con hiểu rõ. Anh ấy là một người rất có trách nhiệm,
Vậy nên bố mẹ không cần lo lắng quá. Bố, mẹ. Vậy bố mẹ nói cho con biết rốt cuộc bố mẹ và bố Tiêu Chiếu có khúc mắc gì với nhau?