Full | Phim Ngôn Tình Xuyên Kông | Người Tình Vượt Thời Gian Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Người Tình Vượt Thời Gian] [Tập 11] [Tập đoàn Âu Dương] [Nhà xuất bản Tập Thành] Không mở ra được. Sao vẫn chưa mở ra được vậy? Rốt cuộc anh có được không vậy? Anh… Tôi đi… Trưởng nhóm Tiền. Có việc gì sao? Tôi…
Chỗ tôi có vài tài liệu cần anh ký tên. Không thì lát nữa tôi đến sau nhé. Không cần. Tôi chỉ đến… Hôm nay là sinh nhật trưởng nhóm Vi. Cô ấy mời tôi đến tiệc sinh nhật của cô ấy. Đúng. Sinh nhật trưởng nhóm Vi à? Sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn.
Tối nay tôi tổ chức sinh nhật, cùng đến nhé. Được. Vậy… Tối nay chúng ta gặp nhé. Vậy không làm phiền hai người nữa. Tạm biệt. Được, đi mau, đi mau. Ồ không. Đi thong thả. Bye bye. Đều tại anh. Chân tay vụng về. – Nào. – Mắc vào tóc em rồi.
Anh giúp em chỉnh lại. Em nói xem. Mời cô ấy tham gia tiệc sinh nhật không sao chứ? Em thấy cô ấy rất bận rộn, không biết có thời gian hay không. Vốn dĩ là muốn mời cô ấy.
Lượng công việc và áp lực của nhóm Ký sự quả thực rất lớn. Sao vậy? Anh đau lòng à? Về sau không được nói như thế nữa. Em đùa thôi. Đùa cũng không được. Ừm, ồ. Tặng gì đây nhỉ? Giúp tôi lấy cái này. Với cái này. Cái này đi. Ừm, được.
Giúp tôi gói lại. Để tôi gói cho cô. Chào cô, giá gốc 6600 tệ, [Châu Tài Phúc] giá hiện tại 3699 tệ. Đắt vậy sao? [Châu Tài Phúc] Chào anh. Anh quen cô gái vừa nãy không? Tôi quen. Đây là hóa đơn vừa rồi của cô ấy. Cô ấy nói anh thanh toán.
Hóa đơn? Ừm. Được, tôi thanh toán. Vâng. Xin lỗi, cô muốn ăn gì? Bít tết, cảm ơn. Thuần Hi? Đàn anh. Sao em lại ở nhà hàng này? Sao anh cũng ở nước ngoài vậy? Đúng lúc có khách hàng ở gần đây hẹn anh đến khám bệnh.
– Chỗ này có ai ngồi không? – Không có. Vậy em không thấy phiền chứ? Đàn anh. Thật không ngờ sẽ gặp anh ở đây. Xem ra chúng ta cũng rất có duyên đó. Em biết tâm lý học giải thích duyên phận như thế nào không? Giải thích thế nào?
Duyên phận à. Thực ra là đến từ sự cần thiết trong tâm lý chúng ta. Cảm ơn. Ví dụ như hôm nay em đi ăn cơm một mình cần một người đi cùng. Anh cũng một mình cũng cần người đi cùng. Chúng ta trùng hợp đều cần
Vì thế chúng ta gặp nhau. Theo ý của anh thì nhiều lần gặp gỡ trước kia của chúng ta đều là do chúng ta cần? Cái này thì phải xem trong lòng em nghĩ thế nào? Tầm một tuần anh làm xong việc thì sẽ về nước. Thật sự rất tốt đó.
Đã đến giờ này rồi. Đàn anh, ngại quá. Có lẽ em phải đi trước. Hôm nay nói chuyện với anh rất vui. Khi nào có thời gian lại liên lạc. Được, không sao. Chúng ta giữ liên lạc nhé. Không vấn đề. Sao thế? Em… trẹo chân rồi.
Hay là để anh đưa em về nhé. Có tiện không? Không vấn đề gì. Vậy phiền anh rồi. Nghiêm trọng lắm. Anh đưa em đến bệnh viện nhé. Không cần đâu anh. Em dùng đá chườm là được. Ở đây gọi bác sĩ cũng rất rắc rối. Em… Chắc chắn chứ? Được rồi.
Anh tìm phục vụ lấy đá giúp em. Em đợi ở đây chờ một chút. Cảm ơn. Vết thương nghiêm trọng không? Vẫn chưa gọi bác sĩ, không biết nghiêm trọng không. Hiện giờ rất sưng, không thể đi được. Có cần gọi bác sĩ cho em không? [Âu Dương Thần] Không cần, không cần.
Chắc qua hai ngày là khỏi. Chỉ là… Chỉ là cái gì? Ngày mai em không gặp tổng giám đốc tập đoàn Lai Minh được. Không biết anh có thời gian qua đây không? Anh cũng biết mà đây là một cơ hội hiếm có. Nếu như đàm phán thành công
Thì vấn đề vốn của tập đoàn Âu Dương sẽ được giải quyết triệt để. Được, anh lập tức qua đó. Vậy em ở khách sạn đợi anh. Đàn anh. Sao anh đứng ở đó không vào? Ồ. Được. Anh chườm giúp em. Để em làm là được rồi. Cảm ơn. Để em, cảm ơn.
♫Việc phải xảy ra thì không xảy ra♫ ♫Đợi tiếp, lại đợi tiếp nào♫ ♫Có hoàn mỹ cũng không hoàn chỉnh♫ ♫Đợi, đợi, đợi, chán, chán, chán♫ ♫Đợi, đợi, đợi, thật là chậm♫ ♫Đợi mộng đẹp thành thật thì niềm vui cũng chẳng hứng thú nữa♫ Trưởng nhóm. Đạt Đạt.
Trưởng nhóm, cô đến rồi. Cô cũng đến rồi. Trăn Trăn. Trưởng nhóm Vi, sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn. Tôi sợ cô ở cùng chúng tôi thì không thoải mái nên đặc biệt gọi Đạt Đạt đến đây. Cảm ơn quà của cô. Không có gì. Tiểu Lục Ly. Mau đến, mau đến.
Anh cũng đến à? Nào. Đến đủ rồi thì chúng ta bắt đầu đi. Đừng uống nhiều như thế, chơi đi. Được. Trưởng nhóm Tiền. Hôm nay cô có thể đến tôi mời cô một ly. Vâng, được. Cảm ơn tổng biên tập. Cái đó…tổng biên tập. Em uống với anh.
Em thấy chơi thế này nhàm chán lắm. Chúng ta chơi trò chơi đi. Hôm nay tổng biên tập, trưởng nhóm, thành viên nhóm đều ở đây. Hay là chúng ta chơi trò kích thích chút. Trò gì? Hỏi nhanh đáp nhanh, giới hạn trong một phút.
Trong một phút muốn hỏi cái gì cũng được. Nếu như không hỏi được hoặc là mắc kẹt thì có thể hỏi ngược lại. Anh có bạn gái không? Có không? Nói đi. Em quen không? Hôm nay có ở đây không? Được rồi, được rồi, được rồi. Hết thời gian.
Vòng tiếp theo, mau lên. Trò này phải nhanh. Lục Ly, anh chơi đi. Tôi à? Mau lên. Mau, mau, mau, đang đợi đó. Mau lên. Lục Ly hỏi trưởng nhóm Tiền. Anh hỏi đi. Mau hỏi đi, lề mề vậy. Hỏi đi. Mau hỏi đi. Cô… Trưởng nhóm, cô hỏi lại đi.
Được, tôi hỏi. Anh là ai? Lục Ly. Trưởng nhóm, hỏi ác một chút. Sao anh đến làm trợ lý của tôi? Công việc đòi hỏi. Đòi hỏi cái gì? Vẫn không nói đúng không? Tại sao anh không giải thích? Tại sao không nói rõ? Rốt cuộc anh đang che giấu cái gì?
Nếu như không bị tôi phát hiện thì có phải anh định không bao giờ nói với tôi? Cô muốn biết vậy sao? Đúng, tôi muốn biết. Đi cùng tôi. Lục Ly. Lục Ly. Lục Ly. Rốt cuộc anh muốn nói gì? Được, tôi nói với cô. Trăn Trăn. Tôi… Tôi…
Anh muốn nói gì? Tôi… Anh nói đi. Tôi… Này. Anh muốn nói gì? Anh muốn nói gì? Đứng dậy. Đè lên eo tôi rồi. Cẩn thận. Đợi chút. Trái. Lùi. Sao anh nặng như heo vậy? Nước. Nước. Nước. Nước. [Chuyển phát nhanh] [Anh chắc chắn muốn mua toàn bộ túi chứ?]
[Tốn không ít tiền đâu.] [Ừm, chắc chắn.] [Chỉ cần cô ấy cần.] [Hóa ra] [đây đều là do Lục Ly mua.] Đến giờ rồi. Tôi phải qua đó gấp. Anh muốn đi đâu? – Cẩn thận. – Đến giờ rồi. Anh muốn đi đâu? Đến giờ rồi. Trăn Trăn phải về nhà.
– Tôi phải qua đó. – Tôi ở đây, anh không phải đi đâu cả. Tôi chính là Tiền Trăn Trăn. Anh xem. Trăn Trăn. Trăn Trăn. Xin lỗi. Tôi không nên lừa cô. Nhưng mà tôi sợ cô biết được sự thật thì sẽ đuổi tôi đi. Vì thế tôi mới giấu cô.
Có lúc sẽ mang lại rắc rối cho cô. Cô biết không? Nhưng mà tôi muốn bảo vệ cô. Tôi không muốn cô sợ hãi. Chỉ cần cô không tức giận. Tôi…tôi… Tôi đều có thể nói cho cô. Những điều anh nói đều là thật sao? Tôi thề. Lúc đầu
Đến bên cạnh cô quả thực là có mục đích, thậm chí… Thậm chí là muốn lợi dụng cô. Vốn dĩ tôi nghĩ mình có thể giải quyết xong những việc ở đây rồi rời đi. Nhưng mà mọi thứ đã khác rồi, Trăn Trăn. Sau khi đến bên cạnh cô
Tôi phát hiện những việc này không hề phát triển theo hướng mà tôi nghĩ. Tôi không kiểm soát được bản thân quan tâm cô, tìm hiểu cô. Trăn Trăn, tôi thực sự không mong cô phải chịu bất cứ tổn thương nào. Tôi nói thật đó, Trăn Trăn. Anh từ từ thôi.
Tôi không biết có nên tha thứ cho anh không. Nhưng mà anh uống nhiều rồi, – tôi đi trước đây. – Trăn Trăn. Tôi đã mất đi anh trai mình rồi, tôi không thể để mất cô nữa. Cô có thể đừng ghét tôi, rời xa tôi, được không, Trăn Trăn?
Tôi có thể tin anh được không? Tôi xin cô tin tôi. Xin cô. Xin cô đó, Trăn Trăn. Được rồi. Tôi tin anh. – Cô tin tôi rồi. – Làm gì thế? – Trăn Trăn, cô tin tôi rồi. – Lục Ly. Anh uống nhiều rồi. Cái đó… Sắp… Sắp muộn giờ rồi.
Đúng, phải đi rồi. Tôi đi trước nhé. Được. Không, cái đó… Đợi chút. Hay là cùng đi đi. [Tập đoàn Âu Dương] – Trưởng nhóm, chào buổi sáng. – Tổng biên tập, chào buổi sáng. Vẫn nghĩ mình đẹp lắm. Năm ngoái cô ấy cũng mặc bộ đó. Trưởng nhóm, chào buổi sáng.
Tổng biên tập, chào buổi sáng. Trưởng nhóm, chào buổi sáng. Tổng biên tập, chào buổi sáng. Trưởng nhóm. Cô và tổng biên tập cùng đến sao? Không có. Tình cờ gặp nhau. Thật sao? Cảm giác hai người hay gặp nhau lắm. Cái này cùng nhau làm việc mà. Duyên số rất kỳ lạ.
Đợi chút. Trưởng nhóm Tiền và Lục Ly cũng ngẫu nhiên gặp nhau bên ngoài sao? Đúng. Bọn tôi ngẫu nhiên gặp nhau. Ngẫu nhiên đó. – Duyên phận. – Duyên phận. Anh nhìn quần áo của họ kìa, giống hệt hôm qua. Lợi hại. Thay rồi.
Đi thôi, sắp muộn giờ làm rồi. – Đi thôi. – Phải mau lên. Rõ ràng quá. Vừa nhìn là biết không có kinh nghiệm. Giáo sư Viên. Đúng lúc tôi đi công tác nên trùng hợp gặp đàn em. Âu Dương. Thế nào rồi? Vẫn hơi sưng. Nhưng mà có thể đi được.
Chắc là sắp khỏi rồi. Anh ấy là đàn anh hồi đại học của em, bọn em quen nhau lúc đi du học. Lần này đúng lúc gặp phải, may mà có anh ấy. Nếu không em cũng không biết phải làm sao nữa. Cảm ơn. Đàn anh. Nếu Âu Dương đã đến rồi
Thì em không phiền anh nữa. Lần này đã làm mất nhiều thời gian của anh, rất xin lỗi. Lần sau có cơ hội em mời anh ăn cơm. Được, vậy… Anh đi trước đây. Thế nào? Không sao, sắp khỏi rồi. Giúp tôi đặt vé máy bay về nước chuyến sớm nhất.
[Quầy nước khu Pantry] Họ ở cả một buổi tối. – Thật đó. – Không phải chứ. Chính là ở trên sô pha. Thật đó, chính là trên sô pha. Thật sao? [Sao họ biết mình và Lục Ly] [tối qua cùng nhau ở trên sô pha.]
[Khu in ấn tài liệu bản thảo] Cà phê ngon lắm. Mọi người tiếp tục, tiếp tục đi. Tôi đã nói hai người họ có chuyện mà, cô còn không tin. Đều tại tôi quá ngây thơ. Làm sao có thể chứ? Chứng cứ rõ ràng như vậy. Tôi nói với cô
Lần này mọi người đều biết rồi. Thật sao? [Xong rồi, xong rồi.] [Đều biết rồi.] Trưởng nhóm. Ngồi xuống. Đừng nói chuyện với tôi. Nhưng mà tôi phải nộp bản thảo cho cô. Đưa cái gì. Mau ngồi xuống cho tôi. Đợi tin nhắn của tôi.
[Giờ đem bản thảo đặt ở bên cạnh máy in] [rồi lập tức đi chỗ khác.] Trưởng nhóm, cô không sao chứ? Đừng đến đây. Tôi biết tối qua tôi uống chút rượu. Có phải tôi đã nói gì không đúng không? Thực ra tôi không có ý khác. Trưởng nhóm. Cô không sao chứ?
Có phải cô nghe thấy… Trưởng… Sau này mỗi giây mỗi phút trong sinh mệnh của em anh đều muốn lưu lại dấu vết. Để em biết anh yêu em, để em biết em là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Gả cho… Anh đang làm gì thế? Vận động chút.
Có chuyện gì à? Em muốn hỏi anh cái này. Sao vậy? Em… Em… Em cái gì, nói đi. Nếu một người đàn ông và một người phụ nữ ôm nhau ngủ cả đêm. Nói như vậy hai đứa ngủ rồi à? Không phải, chưa ngủ. Là ngủ rồi.
Nhưng mà không phải kiểu anh nghĩ đâu. Hai người ngủ cùng nhau, phụ nữ tức giận, đàn ông uống say. Có vẻ như giải thích rồi nhưng lại giống như chưa giải thích gì cả. Hai người còn ngủ rồi. Rồi người phụ nữ này luôn tránh người đàn ông kia.
Vậy chỉ có một lý do thôi. Là…cái gì? Cô ấy tức giận rồi. Tiểu Lục. Em phải tin vào kinh nghiệm của anh. Vào lúc này phụ nữ bình thường đều tức giận. Em nghĩ xem em uống rượu say còn kéo người ta ngủ cùng. Ngày hôm sau không nói gì cả.
Nếu anh là người phụ nữ này thì anh cũng tức giận. Vậy phải làm sao? Em à, nào. [Văn phòng Tổng biên tập] [Phục vụ] Nếu như phụ nữ tức giận thì cho dù là nguyên nhân gì cách giải quyết cũng chỉ có một. Xin lỗi. Thành tâm thành ý.
Xin lỗi một cách trân thành. Nhớ kỹ. Để tránh tình huống như hôm qua xảy ra lần nữa thì lần xin lỗi này nhất định không được tiếp xúc thân thể. Nhất định không được. Trưởng nhóm. Sao anh đến đây? Tối nay cô có thời gian không? Tôi mời cô ăn cơm.
Tôi không có thời gian. Vậy lúc nào cô rảnh? Chả lúc nào tôi rảnh cả. – Nhưng mà… – Nhưng mà cái gì. Giờ trong công ty đã truyền nhau cả rồi, anh còn muốn thế nào. [Tập đoàn Âu Dương] [Nhóm Ký sự] Mau về đi.
[Tập đoàn Âu Dương Nhóm ký sự] Tôi muốn giải thích với cô, tối qua… Tối qua chúng ta chẳng xảy ra cái gì cả. Cái gì cũng không có. Anh đừng nói nữa. Chào trưởng nhóm Tiền. Ừm. Đừng nghĩ tới nữa. Là ngoài ý muốn. Ngoài ý muốn. Chuyện gì vậy chứ.
A lô. Về ngay đây, về ngay đây. Lập tức về ngay đây. Em đợi chút. Cho anh thêm mười phút nếu như không về thì đừng có về nữa. Được. Lập tức về đây. Anh nói này em đã ngồi nửa ngày rồi. Có chuyện gì thì nói đi được không?
Em mà không nói thì anh thành độc thân mất. Không nói đúng không? Anh đi đây. Em làm hỏng chuyện rồi. Làm hỏng cái gì? Tôi thể hiện thái độ một chút. Không phải tôi không có năng lực mà là thông tin cô đưa có sai sót. Ý anh là gì?
Ở đây không có chủ xe phù hợp với điều kiện của cô. Sao có thể? Không thể nào. Cái này… Vậy…vậy có của tôi không? Tiền Trăn Trăn. Hình dáng xe của cô ấy hoàn toàn không giống với cô miêu tả. Thời gian tỉnh lại giống với ghi chép chứng tỏ
Tôi gặp phải chuyện ngoài ý muốn. Nhưng mà sao tôi lại có đoạn ký ức đó chứ? Rốt cuộc là chuyện gì? Tôi nói này cô gái. Tôi dựa theo manh mối cô cung cấp đi tìm thông tin đó. Ký ức của cô mâu thuẫn.
Lúc là người này, lúc lại là người kia. Giống như người đa nhân cách trong phim vậy. Cô làm thế này khiến tôi làm việc rất khó khăn đó. Việc thứ hai, người cô muốn điều tra, [Thông tin cá nhân của Lục Ly] trừ những thông tin cô đưa cho tôi
Thì không có gì khác. Tôi chưa từng thấy người có thông tin gia cảnh đơn thuần như vậy. Lúc này chỉ có khả năng thứ hai. Không cần điều tra người đó nữa. Chi phí không thể hoàn lại được đâu đấy. Đây là cô yêu cầu không điều tra đó.
[Thông tin cá nhân của Lưu Ly] [Danh sách ghi chép] Thực ra thêm chút tiền là tra ra mà. Xong rồi. Xong rồi. Không cứu được rồi. Không phải anh đã nói với em không được tiếp xúc thân thể sao? Giờ phải làm sao?
Anh Ngu Tu, em muốn tỏ tình với cô ấy. Em trai, em không sao chứ? Em chắc chắn chứ? Em chắc chắn. Em thích cô ấy. Nhưng chưa chắc cô ấy đã thích em. Em đừng quên trước kia cô ấy và boss… Em không quan tâm trước kia cô ấy thế nào,
Em chỉ biết hiện giờ em thích cô ấy, rất thích. Anh Ngu Tu, thích một người lẽ nào không nên để cô ấy biết sao? Cho dù cô ấy từ chối em nhưng mà em muốn cho mình một cơ hội. Em nghĩ kĩ rồi?
Em không biết nên tỏ tình với con gái thế nào. Anh. Anh có thể giúp em không? Chọn một bộ đồ có thể thể hiện thành ý của em. Chuẩn bị thêm 99 đóa hoa hồng. Xin chào, giúp tôi bó 99 đóa hoa hồng. Cảm ơn. Được, xin đợi chút. Lục Ly.
Chỗ này anh tìm cho em thế nào? Bên cạnh có dòng nước chảy róc rách. Phía trước là nhà cao mọc san sát. Biết có ý nghĩa gì không? Không biết. Có nghĩa là trong thành phố xi măng cốt thép này chỉ có tình cảm như là nước chảy nhỏ giọt,
Cho đến mãi mãi. Hiểu chưa? Đúng rồi. Cầm lấy. Đây là cái gì? Vũ khí hạt nhân. Thế là ý gì? Tỏ tình quan trọng nhất là gì? Là những lời tỏ tình tràn đầy yêu thương. Anh đã chuẩn bị cho em rồi. Chỉ cần học thuộc nó,
Tám giờ tối nay, đừng nói là Tiền Trăn Trăn, cho dù là Madonna đứng trước mặt em cũng sẽ cảm động. Cảm ơn anh.