Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 04] Tới đây, tới đây. Đại nhân. Không phải chứ. Ta nói này Linh Bích cô nương, mới sáng sớm này ra cô không để người khác ngủ thêm lát, cứ đòi xông vào phòng ta. Cô muốn làm gì vậy hả?
Huynh nói ai xông vào phòng huynh? Không phải. Ta nói cô là ta nói sai sao? Ta thèm vào. Nếu không phải Thẩm đại nhân bảo ta đi chuyển lời thì làm gì có ai tới tìm huynh chứ. Chuyển lời? Bảo cô? Cô thôi đi. Ta… ta thì sao nào?
Huynh nghe kỹ đây. Hôm qua lúc nửa đêm, Quận chúa nhà ta bị Thẩm đại nhân nhà các người chọc giận mà bỏ đi luôn rồi. Thẩm đại nhân đó thấy áy náy nửa đêm đã đi tìm Quận chủ của bọn ta rồi.
Trước khi ngài ấy đi có nhờ ta nói với huynh bảo huynh giúp ngài ấy trông coi xử lý mọi việc ở điểm liên lạc. Huynh đã nhớ chưa? Không phải chứ? Áp giải phạm nhân quan trọng là chuyện lớn. Quận chúa nhà cô bỏ đi. Đại nhân nhà ta
Lo lắng làm gì chứ? La Phàm. Chuyện gì vậy không biết. Huynh… huynh quay qua đó đi. Rút lời lại nói nhảm, mau chóng làm cho xong chuyện đi. Nếu dám oán trách nửa lời thì tới căn cứ của Kim Lân Vệ ở Giang Châu báo cáo đi.
Không phải… ta nói cô này, một tiểu cô nương bày đặt làm càn gì chứ? Nếu La Phàm dám oán trách nửa lời thì chuyển lời này tới hắn. – Cô. – Đây là lời của Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân bảo cô làm gì
Thì cô đều nghe theo à? Ngài ấy bảo cô đá ta thì cô liền đá luôn sao? Vậy thì huynh đoán sai rồi. Phát đá ban nãy ấy à, là bản cô nương thưởng cho huynh. Cô… Cái đồ tiểu nha đầu cô. Thẩm Yến đúng là đã vì Lưu Linh
Mà rời khỏi doanh trại? Phải. Quả thực đã rời khỏi doanh trại. Đi tìm bọn họ. Nhất cử nhất động của bọn họ đều phải được thám thính rõ ràng. Ta vẫn luôn muốn xem xem sự phong lưu của nữ vương xấu xa đó, rốt cuộc mấy phần hư, mấy phần thực. Rõ.
[Kẹo hồ lô đây.] [Tới nếm thử đi nào.] [Cho một xiên.] [- Hay! – Hay lắm! Hay!] [Tiểu nương tử.] [Hay!] [Hay!] [Tướng công chàng ấy] [bán túi thơm.] – Hay! – Hay lắm! Hay lắm! – Hay! Hay! – Hay lắm! Xin lỗi. [Công tử.] [Đừng.] [Đừng mà, đừng mà.]
[Công tử, công tử.] [Kẹo hồ lô.] [Kẹo hồ lô đây.] [Tiểu tử, không được chạy!] [- Chạy. – Chạy thôi!] Không sao chứ? Không sao, không sao, không sao. Cảm ơn, cảm ơn. Bán củ sen đây. Mau tới ăn thử đi. Vừa giòn vừa ngọt. Mẹ. Được rồi mà.
Con ấy à, con phải kín miệng chút, lần này còn để lộ ra nữa, cha con mà biết là mẹ cũng không được ngắt củ sen cho con ăn nữa đâu. Bán củ sen đây. Vừa giòn vừa ngọt. Mau tới ăn thử đi. Mua một ít không? Không cần đâu. Ta tự lựa.
Ta lấy hết chỗ này. [Nóng hổi, nhìn đi.] [Nhìn đi này.] [Bánh bao đây.] Bắn cung đây, bắn cung đây! Mười văn tiền một lần bắn tên. [Mười văn tiền một lần bắn tên.] Khách đi qua, người đi lại… – Cho tỷ này. [- … đừng bỏ lỡ cơ hội nhé.]
Đợi một lát. Mười văn tiền một lần bắn tên. Mười văn tiền à? Khách qua đi, người đi lại nhất định đừng bỏ lỡ cơ hội đấy. Mọi người nhìn xem, mọi người nhìn xem. Mười văn tiền một lần bắn tên. Bắn trúng thứ gì thì lấy thứ đó. Để cháu.
[Vị tiểu công tử này có tiền thật đấy.] [Phải đó.] Đây, đây, đây. Đây đúng là tự cổ anh hùng xuất thiếu niên mà. Đây, đây, đây. Nhìn đây nhé. Tiếc thật đấy. Chỉ thiếu có chút chút nữa thôi. Tiểu anh hùng. Có bắn nữa không? Theo ta về đi. Không đi.
Tiểu anh hùng người ta có chí khí. Ngươi xem. – Thử lại. [- Thằng nhóc này được đấy.] [Phung phí thật.] [Còn thiếu một ít.] [Khá đấy.] Được rồi, được rồi. Tiểu anh hùng người ta khí chất mà. Đây, đây, đây. Thử lại. [Nhìn vào tư thế nhắm bắn này,]
[nói không chừng có thể bắn trúng.] [Lại không trúng rồi, còn thiếu chút nữa.] Tiểu anh hùng à, về nhà chăm chỉ luyện tập. Luyện tốt rồi thì lại tới. Ông giở trò. Đứa trẻ này, tuổi còn nhỏ, vậy mà nói năng lung tung bài bản đấy. Ta không nói lung tung.
Ta đã luyện tập từ rất lâu rồi. Rõ ràng mỗi lần đều có thể bắn trúng. Ôi dào, đi đi. Làm loạn gì chứ? Dám chơi dám chịu có hiểu không hả? Đi, đi đi. [Động tay động chân gì chứ?] [Ông chủ này lừa trẻ con à?]
Mọi người đừng chỉ đứng đó nhìn. [Thử một lần đi nào, thử đi.] Thua lại càng thêm thua. Đệ cũng đâu có dùng bông tai đâu, sao lại phải bực bội vậy? Mẹ đệ đi ngắt củ sen làm rơi mất khuyên tai. Đệ đã trông thấy mẹ khóc.
Đệ nhìn thấy đôi bông tai giống hệt với đôi của mẹ đệ, nên đệ muốn có được nó. Đừng buồn. Vậy chúng ta thử lại lần nữa. Mười văn tiền một lần bắn tên. Mười văn tiền một lần bắn tên. Mười văn tiền một lần bắn tên. Ông chủ. Cược tên.
[Hào phóng thật đấy.] [Đã nhìn thấy chưa?] [Vòng tay chính thống làm bằng ngọc bích trắng có chạm khắc hoa văn.] [Chính là cái này] [Không có từng này tiền, thì còn lâu mới mua được nó.] [Nhiều vậy cơ à?] Chúng… chúng ta đã thoả thuận rồi đấy nhé.
Chiếc vòng ngọc này dù có tốt cũng chỉ có thể đổi được một lần bắn tên. Chư vị khách quan. Xin hãy làm chứng cho tại hạ đấy. Đừng, đừng, đừng. Không… không được. [Cô nương này lợi hại quá.] [Lợi hại thật đấy.] Không… không… không trúng. Không tính. [Đúng thật là.]
Nếu như lần này ta còn không trúng ta sẽ đập nát sạp hàng của ngươi. Cô dám. Ngươi xem ta có dám không. Cô nương, đừng tức giận. Thấy cô quan tâm tới việc làm ăn của ta như vậy phần thưởng này ta tặng lại cho cô. Nào, nào, nào.
Bỏ xuống, bỏ xuống. Ông ấy nói ông ấy muốn tặng cho đệ. Đệ có muốn lấy không? Tỷ tỷ có thể thắng. Ông ấy tặng đồ hiếm nào? Vậy thì chúng ta phải thắng. [Cái…] Cô nương. Cho dù cô có tiền có thế cũng không thể bắt nạt người khác như vậy chứ?
Ta cho ông thêm một cơ hội nữa. Bỏ ăn gian đi. Ăn gian? Ăn gian gì chứ? Bắn tên có trúng hay không toàn bộ đều dựa vào bản lĩnh cá nhân mà. Sao cô có thể đổ oan cho người tốt như vậy chứ? [Cô nương này hào phóng chi ra như vậy]
[sao lại cứ nhất mực] [so đo với một người thường dân thấp cổ bé họng.] [Phải đấy.] [Tiểu thư nhà giàu như cô,] [có phải là ở mãi trong phủ] [nhàn rỗi quá sinh ra cuồng tay cuồng chân,] [cố ý chạy tới đây] [phá phách người ta buôn bán.]
[- Cô đi kiếm thú vui sao? – Mọi người thấy đó. ] [Phải đó.] [Mọi người đều thấy cả rồi đó.] [Bắt nạt người khác.] [Mọi người nhất định phải làm chủ cho ta.] [Trên ta còn có người già, dưới ta còn có trẻ nhỏ.]
[Bọn họ đúng thật là ức hiếp người quá đáng.] [Có tiền có thế thì oai lắm chắc.] [Bắt nạt một người thường dân thấp cổ bé họng như ta] [thì ra gì chứ?] [Ta nào dễ dàng đâu cơ chứ?] [Kẻ buôn bán nhỏ này cũng nào dễ dàng.]
[Mọi người đều là thường dân,] [nhất định phải làm chủ cho ta.] [Không thể bắt nạt người khác như vậy được.] [Còn đưa theo cả trợ thủ.] [Ta nói đúng chứ?] [Được rồi, được rồi. Coi như ta đen đủi.] [Muốn bắn thì bắn.] Trình độ bắn nỏ của Quận chúa
Đúng là chẳng tiến bộ chút nào. Ta không cần huynh quan tâm. Tránh ra. Đừng ngọ nguậy. Tay để thẳng. Nghe ta đếm tới ba thì phóng tên. Một. Hai. Ba. [- Trúng rồi. – Trúng rồi kìa.] [Lần này trúng rồi.] [- Lợi hại quá. – Đó là thứ gì vậy?]
[Thứ gì rơi thế?] [Tiểu huynh đệ.] [Đi lấy phần thưởng mà đệ thắng được đi.] Vâng. [Phong Tường] Quận chúa có còn bỏ đi nữa không? Gặp được đã khó, chia tay lại càng khó hơn. Ta không đi nữa. Thẩm đại nhân. Huynh nói xem hai chúng ta bây giờ
Có giống với cuộc gặp gỡ trên cây cầu Đoạn Kiều được hát trong kịch không? Quận chúa tự ví mình với Bạch Tố Trinh, nhưng lại ví ta với Hứa Tiên. Không được sao? Được. Bạch Tố Trinh vì gây hoạ cho nhân gian, sau cùng bị Pháp Hải nhốt dưới tháp Lôi Phong.
Nếu nó thật sự đúng như những lời Quận chúa nói, chúng ta có thể rất giống với câu chuyện đó. Vậy ngược lại Thẩm mỗ lại có một mong muốn. Mong muốn? Đêm qua Thiên Hộ đại nhân nói lời đe doạ, nói huynh không phải là người mà
Bản Quận chúa có thể chọc vào. Vậy nhưng hôm nay thì lại chủ động tìm tới. Kiểu lạt mềm buộc chặt này trong lòng Thẩm đại nhân có ý gì vậy? Muốn cô quay về. Được rồi. Quay về doanh trại. Nếu ta không muốn về thì sao?
Dạo này ở đây không được yên ổn lắm, vì để bảo vệ chu toàn cho Quận chúa, xin đừng trách Thẩm mỗ đây tự làm theo ý mình. Thẩm Yến. Huynh bỏ ta ra. Thẩm Yến. Thẩm Yến. Sao chàng có thể làm vậy? Sao lại có thể làm một kẻ tiểu nhân
Ruồng bỏ thê tử hài nhi chứ? Ruồng bỏ thê tử hài nhi? Thẩm mỗ có thê tử khi nào vậy? Tuy rằng ta vẫn chưa xuất giá, nhưng chúng ta đã hứa hôn rồi. Sao chàng có thể làm vậy với thiếp? Chàng có từng nghĩ tới cảm nhận của thiếp không?
Đừng gây chuyện nữa. Mau đi thôi. Chàng làm gì vậy? Đi thôi. Chàng trai trẻ, chàng trai trẻ. Chàng trai trẻ. Nam nhân tam thế tứ thiếp là chuyện rất bình thường. Nhưng ngươi động tay động chân, bắt nạt một cô nương ở ngay giữa phố.
– Bọn ta trông thấy… [- Sao lại bắt nạt nữ nhi chứ?] thì không thể làm lơ được. Mọi người nói xem có phải không? – Phải đó. – Phải. Cô nương. Thứ này chắc là của cô à? Đa tạ. Mọi người nhìn chàng trai này đi.
Tuấn tú lịch sự, tướng mạo nho nhã. Vừa nhìn đã biết là người có học rồi. Ấy vậy mà lại làm ra chuyện này. [Ngươi, ngươi ruồng bỏ thê tử hài nhi thật sao?] [Ngươi… sách Thánh Hiền mà ngươi đọc] [đã đi đâu hết cả rồi?] [Công tử.] [Ngươi nghĩ xem.]
[Ngươi không thể làm như vậy được.] Tiểu Cẩm à. Bàn cờ này của nàng, rất có trật tự, phòng thủ nghiêm ngặt. Đáng tiếc là lần này khó hình thành thế tấn công rồi. Quân cờ là như vậy, chuyện của Lục gia cũng là như vậy. Sự nhẫn nại của ta
Sắp bị nàng mài mòn rồi. Điện hạ chê cười rồi. Tiểu Cẩm cho rằng tình thế trước mắt của Đại Nguỵ cũng giống như chiến cuộc ở trên bàn cờ này vậy. Thế lực của Lục gia rối ren phức tạp, lớn mạnh nhất. Điện hạ muốn lật đổ Lục gia
Thì cho dù hai nhà Từ gia và Thẩm gia hợp lực lại cũng khó nói trước được phần thắng. Trong tình thế địch mạnh ta yếu, nhất động không bằng nhất tĩnh. Quan sát nhiều hơn xem đối thủ muốn làm gì, muốn thứ gì, cũng có thể xem là một thượng sách.
Vậy nếu Tiểu Cẩm đã nhìn thấy nhiều như vậy. Rốt cuộc thì, đã nhìn ra được thứ gì rồi? [Quán trọ Cao Bằng] Ông chủ. Chào cô nương. Không được cho khách tối nay thuê phòng nữa. Nhớ chưa? Đa tạ cô nương. Cô yên tâm. Ta sẽ đóng chặt cửa lại,
Đảm bảo một con ruồi cũng không thể bay lọt vào trong. Cô nương. Vậy mời cô đi theo ta. Nào, mời cô nương. Cô nương. Đây là căn phòng tốt nhất của tiểu tiệm. Cô nương. Mời cô. Mời cô nương. Cô nương, xin cô cứ tự nhiên. Tiểu tiệm xuống dưới sắp xếp.
Ừ. Tiểu Cẩm. Có phải là ván cờ này đã được dự liệu từ trước không? Nô tỳ không dám sơ suất, chỉ là xem xét thời cơ để hành động. Ta hỏi nàng. Thẩm Dục của Nam Điển Chính ty, Thẩm đại nhân. Nàng quen biết chứ?
Huynh ấy là người bạn cũ thời thơ ấu của nô tỳ. Những năm qua ở trong cung đã không còn qua lại gì nữa. Điện hạ hỏi về huynh ấy làm gì? Hôm nay hắn kể cho ta nghe về một câu chuyện tình yêu.
Nói trong lúc Thẩm Yến đi áp giải phạm nhân lại có thêm một vị quý nhân muốn giúp đỡ. Quý nhân? Quý nhân nào? Trường Lạc quận chúa, Lưu Linh. Điều này nói ra cũng kỳ lạ. Nàng nói xem, sao Quận chúa lại nhìn trúng Thẩm Yến nhỉ?
Cả đoạn đường không ngừng theo đuổi, khiến cho Diêm Vương mặt lạnh Thẩm Yến tâm trạng hỗn loạn, tiến thoái lưỡng nan. Thông minh như Tiểu Cẩm, sao lại cũng sa vào cái bẫy của ta. Điện hạ cao minh. Nô tỳ sơ ý rồi. Ta sớm đã nghe ngóng được
Nàng và Quận chúa đã quen biết nhau từ nhỏ, quan hệ rất tốt. Tới giờ có vẻ như không phải là giả. Lúc A Linh ở trong kinh thành, quả thực là đã luôn được quan tâm chăm sóc. A Linh và nô tỳ cũng từng được coi như là bằng hữu thân thiết.
Tên Thẩm Yến này đi áp giải phạm nhân tình thế vô cùng nguy hiểm. Lưu Linh thì lại rất được phụ hoàng chiều chuộng. Nếu như Tiểu Cẩm muốn, ta có thể hạ lệnh đưa Lưu Linh từ nơi thị phi ấy trở về. Không được. Điện hạ nếu như là cảm mến
Định đón Quận chúa về trước, chỉ e là đánh rắn động cỏ, làm lỡ quốc sự. Tiểu Cẩm nói rất có lý. Trọng án Giang Châu thực ra là quốc sự. Có mối liên hệ rất lớn. Giết chết những con chó không nghe lời của Lục gia,
Phía sau còn có những con sói dã tâm hừng hực. Tham cái nhỏ mà để mất cái lớn, là việc làm thiếu sáng suốt. Còn về Lưu Linh ấy à. Nàng yên tâm, có Thẩm Yến bảo vệ. Sẽ không xảy ra điều gì bất trắc đâu.
Xem ra lần này chỉ có thể để cho người đường muội này của ta chịu khổ oan rồi. Tiểu Cẩm à. Nàng nhất thời không để tâm tới, toàn bộ ván cờ sẽ thua. Thế cờ tốt như vậy, mà lại gặp phải tình huống bất ngờ như đây. Đáng tiếc thay.
Điện hạ quá lời rồi. Kỹ năng chơi cờ của điện hạ cao vượt bậc. Nô tỳ vốn không phải là đối thủ của điện hạ. Đêm đã khuya, điện hạ nghỉ ngơi sớm. Nô tỳ xin cáo lui. Một con cờ nhỏ bé, biết nghe lời, mới là bổn phận của ngươi.
Chó hay sói cũng vậy. Con hổ nhỏ Thẩm Yến cũng thế. Thẩm Yến ơi là Thẩm Yến. Mài sắc móng vuốt của ngươi, dốc sức đuổi chó đuổi sói cho ta. Nhìn Thẩm đại nhân chính nghĩa hào hùng. Nhưng chuyện bắt gà trộm chó, trèo cửa sổ làm càng tốt hơn thì phải.
Đêm qua Thẩm mỗ đã mạo phạm Quận chúa. Xin Quận chúa bỏ qua. Hôm nay Quận chúa đi dạo phố cũng đã lâu như vậy cũng nên hết giận dỗi mới phải. Thời gian không còn sớm nữa. Nên quay về thôi. Vậy thì không được.
Quán trọ đã bao rồi, ngân lượng cũng đã tiêu rồi. Bản Quận chúa cũng buồn ngủ rồi. Hôm nay sẽ ở lại đây. Nếu đại nhân không chê cũng có thể ở lại đây. Thỉnh thoảng thay đổi chỗ ở cũng rất thú vị mà. Không cần. Thẩm mỗ không thích
Những nơi xa lạ. Vẫn là vất vả cho Quận chúa rồi. Ta không vất vả. Mà là Thẩm đại nhân đi dạo cùng ta cả ngày trời, quả thực đã phải chịu mệt mỏi rồi. Được rồi. Lưu Linh, theo ta về. Đi. Ăn đi. Một canh giờ sau xuất phát.
Ăn no một chút. Ăn xong bữa này nói không chừng sẽ chẳng còn bữa tiếp đâu. [Quán trọ Cao Bằng] Thẩm đại nhân dậy sớm như vậy, xem ra trà hôm qua có hơi nhạt rồi. Nếu Quận chúa đã ngủ đủ rồi, vậy thì chúng ta xuất phát. Thẩm đại nhân.
Công việc đầu ngày phải làm cho tốt. Thẩm đại nhân đặt mình vào trong làn khói như vậy, sao vẫn giữ khuôn mặt lạnh như thùng đựng đá vậy? Quận chúa chê Thẩm mỗ làm hỏng cảnh đẹp? Cũng không phải. Chỉ là bốn bề đều là khí nóng,
Ta sợ Thẩm đại nhân bị nóng chảy thôi. Mau đi thôi. Đi thôi. Dừng lại! Xem ta giết ngươi đây! Dừng lại! Ngươi là kẻ nhát gan đáng chém nhìn đao. Này thì chạy này! Ta… ta… ta… [Nguy hiểm quá.] [Phải đấy.] Tiểu cô nương. Con lợn này cô bắt tốt đấy.
Nào, nào, nào. Mau đưa lại cho ta. Đưa cho ngươi? Đưa cho ngươi thì nó chết chắc. Không đưa ta thì cô chết chắc, có biết không hả? Ôi đau… đau. Các người là ai? Có phải muốn cướp con lợn của ta không? Ta nói cho ngươi biết.
Ta không động thủ với các người đâu đấy nhé. Ngươi mà cướp con lợn của ta thì ta sẽ đi báo quan. Được rồi. Con lợn này, ta sẽ mua nó. Đi thôi. Mời. Thẩm đại nhân. Sao lúc nãy huynh lại tặng con lợn cho ta? Là để nhắc nhở Quận chúa.
Nhắc nhở? Nó chỉ là một con lợn nhỏ. Có gì đáng để nhắc nhở chứ? Khi một con lợn phải chịu sự bắt nạt mà còn biết kêu gào trốn chạy. Dụng ý Thẩm mỗ tặng chú lợn là mong Quận chúa có thể lấy đó làm gương. Đừng làm con hổ giấy.
Thẩm Yến. Rốt cuộc thì huynh muốn nói gì? Ý của Thẩm mỗ là không nhất thiết chuyện gì Quận chúa cũng phải phô ra. Nếu như ngày nào đó có người bắt nạt cô, cô có thể nói cho ta. Nói cho huynh? Nếu ta nói cho huynh,
Thì huynh nhất định sẽ bảo vệ ta chứ? Không. Nhưng ta sẽ suy nghĩ. Đi thôi. Ông chủ. Hai vị khách quan muốn ăn món gì? Tiệm ta tuy nhỏ nhưng đồ ăn đều có đủ cả. Muốn ăn gì cứ thoải mái chọn. Thoải mái gọi món. Năm xửng bánh bao,
Mười cái bánh rán, ba phần cơm rang, hai bát tào phớ. Cô nương. Thật sự ăn nhiều như vậy sao? Phải. Đây. Không đủ cứ nói. Được, được. Huynh nhìn ta làm gì? Huynh không ăn chú lợn nhỏ này cũng phải ăn chứ. Thẩm đại nhân.
Huynh nói xem, chúng ta đặt tên cho chú lợn nhỏ này có được không? Quận chúa cứ tự nhiên. Nó thích kêu như thế… chi bằng gọi nó là Ngao Ngao. Tên thì có rồi… họ… họ Thẩm. Huynh xem này. Huynh đã cứu mạng của nó,
Cũng giống như đã được sinh ra lần nữa. Còn gần gũi hơn cả phụ thân mẫu thân sinh ra ngươi. Vậy nên, đương nhiên ngươi phải mang họ Thẩm rồi, phải không nào? Huynh xem, nó nói “phải” kìa. Ngoan thật đấy. Thẩm Ngao Ngao. Có tên gọi rồi.
Năm xửng bánh bao tới rồi đây. Cơm trắng. Đây. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân. Vậy cha ngươi không ăn thì ngươi ăn. Ngao Ngao. Thẩm đại nhân! Thẩm đại nhân, ngài có nhìn thấy Quận chúa nhà nô tỳ không? Quận chúa ở đâu? Ở bên ngoài. Vâng.
Giữa ban ngày ban mặt, lại chỉ có mình ngươi. Ai phái ngươi tới? [Từ] Đem theo hơn 20 người làm trợ thủ. Hổ Khiếu. Hổ Khiếu? Chẳng phải là Hổ Khiếu, kẻ đứng đầu bảng đỏ, có vị trí vững vàng ở chợ đen hay sao? Tin này có chính xác không? Đại nhân.
Đối phó với Hổ Khiếu đó chúng ta có mấy phần thắng. Hổ Khiếu. Luận về võ công, có thể nói là cao thủ tuyệt thế. Người này tâm thuật bất chính, hung hãn bá đạo. Vô số người căm ghét. Hắn ta đã ngồi vững
Ở vị trí đầu bảng chợ đen suốt mười năm. Ngay đến cả chỉ huy sứ tiền nhiệm của các ngươi cũng đều là vong hồn dưới kiếm của hắn. Chỉ dựa vào các ngươi thì có mấy phần đánh thắng? Đại nhân. Những thứ được cất trữ
Ở trong điểm liên lạc này toàn là những thanh kim loại vụn. Những thứ này đừng nói tới phương hướng hay độ chuẩn xác nữa. Chỗ mũi tên này bắn ra không rơi vào chân chúng ta thì đã là giữ thể diện cho chúng ta lắm rồi. Chuyện này phải làm sao đây?
Những thứ có thể làm thì đều đã làm rồi. Còn lại, chỉ có thể chờ đợi. Tìm lại xem còn có gì có thể dùng được không. Thẩm đại nhân. Bọn họ sao thế? Đã xảy ra chuyện gì sao? Không có gì. Quận chúa không cần lo lắng. Bước ra đây. Là ta.
Tham kiến công tử. Tốt. Không hổ là tinh nhuệ được huấn luyện nhiều năm của Lục gia ta. Quả nhiên rất đúng giờ. Thần đợi lệnh của Lục công, nhất định phải lấy được mạng của Vân Dịch trước khi hắn vào kinh thành. Tiểu Thẩm đại nhân, chúng ta thử xem sao.
[- Chỗ này là vậy sao? – Để ta, để ta.] [Cái này không ổn] [- Ngốc quá đi. – Để ta cắt cho, để ta cắt.] [Cẩn thận chút.] [Cái này đẹp này] [Như vậy mà đã được rồi à?] [Để ta giúp cô.]
[- Khâu tỉ mỉ chút. – Màu này không đẹp.] [Được.] [Như thế này đã được chưa?] [Gần xong rồi. Chúng ta đem so thử.] [Được rồi. Cứ để vậy, cứ để vậy đi.] [Để vậy đi.] [Cái này.] [Cứ để vậy đi.] [Cái này.] [Hoa văn của cái này đẹp.] [Được rồi, được rồi.]
[Tiếp theo cắt ở một ít ở chỗ này.] Quận chúa có lòng rồi. Thẩm đại nhân có ý gì? Một ý tưởng thông minh để khích lệ tinh thần của các binh sĩ. Ta đâu có bản lĩnh đó. Chỉ có điều thương cho tấm lòng phụ thân, phụ mẫu thiên hạ,
Sợ nhà họ Thẩm ta, Tiểu Yến, bị lạnh. Cũng được đấy chứ. Cái thứ bé con con này. – Nào, nào. – Để ta, để ta. Lại đây, lại đây, lại đây. Huynh đừng đùa, còn thắt cả dây lưng này. Cái dây lưng vừa thắt lên ấy à, phong thái này
Quá giống với Thẩm đại nhân của chúng ta. Tiểu đại nhân đi đâu thế? Chúng ta đi theo xem sao. – Đi. – Đi. [Tiểu đại nhân!] Tối nay huynh có thể ứng phó được, đúng không? Ta không biết. Nhưng ta có một chuyện mong Quận chúa nhận lời. Huynh nói đi.
Đợi lát nữa cô về phòng cùng với Linh Bích khoá chặt cửa lại. Không có lệnh của ta thì cho dù bên ngoài trời có sụp xuống, cô cũng tuyệt đối không được ra ngoài. Được.