Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 22 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thái phó, Đây là… Những thứ này đều do anh tự tay chăm trồng muốn tặng cho công chúa. Nhưng bây giờ phát hiện hoa có tươi có đẹp thế nào thì ở trước mặt công chúa cũng sẽ mất đi màu sắc.

Công chúa mặc thế này, là tối mai tham gia tiệc tối sao? Đúng vậy. Đẹp không? Cực kỳ đẹp. Công chúa rất phù hợp với váy màu trắng. Sau này có thể mặc màu trắng nhiều hơn. Mang lại một cảm giác không nhuốm bụi trần. Thật à? Em còn đang nghĩ

Có phải trắng quá không? Không đâu. Vẻ đẹp của công chúa và cả sự thanh lịch của bộ váy trắng vô cùng hợp nhau. Về sau có thể mặc màu trắng nhiều hơn. Không được. Chỉ được mặc cho mình anh ngắm thôi.

Từ lúc nào mà Thái phó biết nói những lời đường mật vậy? Công chúa. Để anh làm. Công chúa, em đẹp lắm. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 22] Có phải em đưa cho phóng viên những tin tức gây hiểu lầm,

Nên mới có sự xuất hiện của những bài văn trên mạng kia không? Em không làm gì cả. Đình Châu, anh không thể hiểu lầm em vậy được. Lâm Lâm, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cũng từng cùng nhau xuất hiện ở một vài nơi. Sao đột nhiên những blogger kia

Lại viết em là bạn gái của anh? Em làm sao biết được vì sao họ viết như vậy. Anh nghĩ là em cố ý lập nên kế hoạch? Em là người thế nào anh phải biết chứ, Đình Châu. Lâm Lâm, trước giờ em vẫn biết tính khí của anh,

Anh vẫn không thích bị những lời đồn đại quấy rầy. Đồng thời cũng không cần phải cuốn Minh Vi vào những tin tức thị phi về chúng ta. Được rồi, Đình Châu. Anh không cần tức giận về chuyện này.

Loại chuyện giống như thế này thì qua hai ngày nữa sẽ lắng xuống thôi. Em thề. Em không nói em là bạn gái của anh. Đúng vậy. Hôm nay quả thực có blogger hỏi em vấn đề này nhưng em không trả lời, cũng không để ý bọn họ.

Em không ngờ bọn họ lại viết chuyện này thành như vậy. Cũng có nghĩa là em không phủ định vấn đề của họ. Em… Đình Châu, anh phải tin em. Em thật sự không cố ý đâu, em không ngờ chuyện sẽ lớn như vậy. Chỉ là em lười

Phí lời với họ mà thôi. Ít nhất em không có ý xấu. Anh đừng tức giận nữa, được không? Được. Em có thể đi rồi. Được rồi, đừng khóc nữa. Mục Đình Châu nói chuyện không phải trước giờ đều nói thẳng vậy sao? Minh Vi đã đáng thương lắm rồi,

Em nói xem em còn bỏ đá xuống giếng, cũng không trách được Đình Châu tức giận. Anh. Có phải anh cũng thích Minh Vi không? Lời này của em không thể nói bậy được. Em thật nghi ngờ Minh Vi mới là em ruột anh. Theo em thấy

Minh Vi chính là tự chuốc lấy. Đình Châu mất trí, cô ta cũng không mất trí. Sớm nên có loại giác ngộ này và chuẩn bị trước tâm lý rồi. Lại nói anh có thể xác định cô ta thật sự không có mục đích gì khác không? Nhưng chuyện này

Là anh và bố mẹ Đình Châu đi nhờ Minh Vi, cô ấy mới đồng ý. Bây giờ mọi nước bẩn đều hắt về phía cô ấy, anh cảm thấy điều này không đúng, không công bằng với Minh Vi. Anh đúng là anh ruột em. Các anh từng người một

Đều nói tốt cho Minh Vi kia. Nhưng mà theo lý mà nói chỉ vì một trạng thái không phủ định rõ của em mà truyền thông lại thổi phồng và phát tán thành thế này. Anh cảm thấy đằng sau nhất định không đơn giản như vậy.

Chắc chắn là có người âm thầm làm ra. Anh có thôi đi không. Được rồi, không nói nữa. [Minh Vi] Tôi xem qua trailer của Nhất Đại Thủ Phụ [Tác phẩm điện ảnh truyền hình “Nhất Đại Thủ Phụ”, “Nam Thành”] và Nam Thành. Rất tán thưởng với diễn xuất của Minh Vi.

Nhưng hai người cũng biết. Bây giờ tin đồn của Minh Vi và ảnh đế vô cùng ồn ào huyên náo. Thực ra chúng tôi vẫn hy vọng mọi người có thể quan tâm vào chính tác phẩm của mình, mà không phải bởi vì tin đồn về nghệ sĩ nào đó mà theo dõi.

Ai mà không có lúc thăng lúc trầm chứ. Lẽ phải nằm trong lòng người. Tôi tin những lời đồn thổi này sẽ qua nhanh thôi. Tôi cho rằng không hề ảnh hưởng quá mức khoa trương đến bộ phim này. Tôi tin điều cô nói. Nhưng chúng ta cũng phải thừa nhận rằng

Hình tượng của Minh Vi trước mắt có chút tiêu cực, không phù hợp với định vị của chúng tôi về vai diễn này. Quả thực rất đáng tiếc. Em thật sự không hài lòng về anh. Em không hài lòng điểm nào ở anh? Em nói đi, anh biết sai sẽ thay đổi.

Chính xác mà nói em cực kỳ không hài lòng với Mục Đình Châu và cả Từ Lâm. Đều là do hai người bọn họ một tay tạo thành. Hai người họ một người là bạn bè cũng như diễn viên mà anh quản lý, người còn lại là em gái ruột của anh.

Đến bây giờ không có ai trong hai người họ đứng ra xin lỗi. Anh cũng mặc kệ luôn. Đúng vậy. Chuyện này anh đã nghiêm khắc phê bình Từ Lâm rồi. Nó cũng là thích Đình Châu, thích nhiều năm như vậy rồi, lần này nhất thời mất bình tĩnh.

Nhưng mà anh dám khẳng định Từ Lâm tuyệt đối không cố ý hại Minh Vi đâu. Mục Đình Châu thì sao? Con người Đình Châu ấy mà, cậu ấy có ý thức tự chủ mạnh mẽ. Cậu ấy khôi phục trí nhớ vẫn chưa bao lâu, còn rất nhiều chuyện

Cậu ấy phải làm quen và tìm hiểu lại. Nhưng anh biết con người Đình Châu không phải là người không biết đúng sai. Đợi bản thân cậu ấy hiểu ra rồi, cậu ấy nhất định sẽ dựa theo sự thật của vấn đề để làm việc mà cậu ấy cho là đúng.

Chuyện này anh có lòng tin với cậu ấy. Thì ra nói đến cùng anh vẫn nghiêng về Mục Đình Châu. Hai người là người một nhà, còn em là người ngoài. Không phải mà. Nhìn về lâu về dài em mới là vợ anh, Mục Đình Châu là bạn thôi.

Em thật sự rất lo cho chị em. Em không đành lòng nhìn chị ấy buồn thêm nữa. Vương Doanh Doanh lên tiếng vạch mặt Trình Diệu. [Ngôi sao điện ảnh Vương Doanh Doanh vạch trần sự xấu xa của Trình Diệu sau màn ảnh] Bóc phốt tôi đúng không? Thay Minh Vi kêu oan?

Cô nghĩ thế nào thế? Đầu cô có vấn đề hả? Anh đánh tráo sự thật, đem cái danh kẻ thứ ba đặt lên người Minh Vi. Lẽ nào tôi vu oan anh rồi sao? Hôm nay anh dám giở trò này với Minh Vi

Thì người tiếp theo là đến lượt tôi rồi đúng không? Tôi nhìn rõ anh rồi. Cô biết là tốt. Cũng không dùng đầu cô mà nghĩ xem, tôi có thể khiến cô ta hãm sâu vào bê bối thì tôi cũng có thể khiến cô thân bại danh liệt như vậy.

Đương nhiên tôi biết anh có khả năng đó. Nhưng bây giờ tôi chẳng sợ gì cả, anh cứ thoải mái làm đi. Nói đi. Cô muốn nhận được cái gì? Minh Vi cho cô cái lợi ích gì? Tôi lại muốn hỏi ngược anh, trong nhiều năm như vậy

Anh cho tôi được lợi ích gì? Thực ra nhiều năm như vậy, tôi vẫn luôn biết bên cạnh anh vẫn còn người phụ nữ khác. Nhưng tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân mình. Tôi thật sự hy vọng có một ngày có thể làm anh cảm động.

Tôi có một ngày có thể quang minh chính đại đứng cạnh anh. Nhưng sự thật chứng minh là tôi đã nghĩ quá nhiều rồi. Tôi biết cả rồi. Anh sắp liên hôn với thiên kim của tập đoàn Tấn Đạt. Tôi của trước kia có thấp hèn thế nào,

Ít nhất cũng là bạn gái anh. Nhưng nếu bây giờ mà tiếp tục dây dưa tiếp với anh, vậy tôi cũng trở thành kẻ thứ ba, tình nhân. Anh coi thường tôi cũng không sao, nhưng tôi không thể coi thường chính bản thân mình. Cô đi rồi thì đừng có hối hận.

Thực ra trong lòng anh biết rõ anh vốn không thể cưới tôi đúng không? Cảm ơn cô, đã giúp tôi khi tôi gặp khó khăn như vậy. Cô không cần cảm ơn tôi. Tôi làm như vậy thực ra cũng là vì bản thân mình.

Mượn chuyện này để bản thân đưa ra quyết tâm. Là Trần Chương khuyên tôi phải nghĩ cho bản thân nhiều hơn. Anh ấy còn giúp tôi giới thiệu phim mới. Tôi không có làm chuyện buôn bán thua lỗ đâu. Trần Chương? Là anh ấy bảo cô đăng Weibo? Đúng vậy.

Lẽ nào cô không biết sao? Là anh ấy nhờ bạn âm thầm điều tra ai đứng sau hãm hại cô, sau đó nhờ tôi giúp đỡ cùng nhau vạch mặt Trình Diệu. Xem ra cô đúng là tốt số. Mục Đình Châu đi rồi, Trần Chương lại đến.

Bên cạnh luôn có sứ giả bảo vệ. Bất kể cô xuất phát từ nguyên nhân gì, quyết định cuối cùng của cô đã giúp tôi rất nhiều. Tôi ghi nhớ trong lòng. Sau này nếu cô gặp phải khó khăn gì, tôi nhất định sẽ hết lòng giúp cô.

Được rồi, tôi cũng ghi nhớ trong lòng rồi. Vậy chúng ta coi như bắt tay làm hòa. Sau này có duyên gặp lại. Có duyên gặp lại. Lần này Vương Doanh Doanh cũng coi như là làm chuyện tốt. Nhưng mà hiện giờ cư dân mạng nói

Em lợi dụng Mục Đình Châu mất trí nhớ. Nếu như vào lúc này Mục Đình Châu bằng lòng đứng ra nói đỡ một câu cho em thì tất cả vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết. Em cảm thấy anh ấy sẽ không nói giúp em.

Đừng có bi quan như vậy được không? Nếu như em không tiện nói thì chị nói. Ít nhất cậu ấy cũng phải nể mặt chị vài phần. Chị Thẩm, em xin chị đó, đừng đi. Để lại cho em chút danh dự, em không muốn đi nhờ vả anh ấy.

[Ngôi sao điện ảnh Vương Doanh Doanh vạch trần sự xấu xa của Trình Diệu sau màn ảnh] Nếu cậu còn là một thằng đàn ông thì mau nói lời công bằng thay Minh Vi đi. Người ta vì cậu mà công việc gặp ảnh hưởng, ngày ngày gặp bạo lực mạng.

Có oan hay không? Nếu như cậu không đăng thì tôi đăng thay cậu. Nói lời công bằng cho cô ấy, đương nhiên tôi sẽ làm. Nhưng có một điểm mà tôi vẫn không thể hiểu nổi. Chính là lúc đó Minh Vi biết rõ tôi mất trí nhớ rồi,

Là trạng thái bất bình thường. Nhưng tại sao cô ấy còn đồng ý với tôi, à không, là đồng ý kết hôn với Thái phó? Cậu không thấy rất kỳ lạ sao? Bây giờ cậu nói thì hùng hồn đầy lý lẽ.

Là cậu chưa nhìn thấy bộ dạng khi mất trí nhớ của cậu. Lúc đó cậu kiên quyết bản thân là Thái phó sau khi thức tỉnh. Vì Minh Vi còn suýt nữa lôi tôi đi chém đầu đó. Thật hối hận lúc đó không quay lại cho cậu xem.

Cậu bám riết lấy Minh Vi không buông. Người ta không đồng ý yêu đương với cậu, cậu liền quỳ xuống kêu khổ. Người ta muốn chia tay với cậu, cậu biến bản thân thành râu ria xồm xoàm. Cuối cùng nói một câu: Tôi không nhớ gì cả. Vứt một đống hỗn độn

Cho người ta cả. Cậu dám làm không dám nhận đúng không? Mục Đình Châu, đừng để tôi coi thường cậu. Trần Chương, em thật sự không biết phải cảm ơn anh thế nào. Cảm ơn anh âm thầm vì em làm nhiều chuyện như vậy. Nếu không phải Vương Doanh Doanh nói với em,

Anh định cứ giấu em mãi sao? Đây cũng không phải chuyện to tát gì, làm gì mà cứ phải nói với em chứ. Chỉ cần mọi chuyện được giải quyết rồi, tâm trạng em cũng tốt hơn, nguyện vọng của anh được thực hiện rồi. Em phụ trách vui vẻ,

Còn gánh nặng thì để anh gỡ giúp em. Trời ạ, em cảm động quá. Hay là thế này đi. Ăn xong bữa cơm này chúng ta kết nghĩa anh em, thế nào? Vậy thì anh thiệt rồi. Vốn anh muốn có một cô bạn gái xinh đẹp,

Ai biết được đột nhiên biến thành anh em rồi. Trần Chương. Em hiểu tấm lòng của anh. Em cũng rất thích anh. Nhưng mà tình cảm này là tình cảm giữa bạn bè với nhau. Không giấu anh đến bây giờ em cũng không quên được Thái phó,

Cũng chưa thoát ra khỏi đau khổ của thất tình. Nghĩ đến chuyện này, trong lòng vẫn rất đau. Trách anh, nhắc đến chuyện này làm gì, khiến em buồn rồi. Tin anh đi. Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi, thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương.

Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, đợi chờ em. Đợi chút. Kiều Kiều, sao thế? Chị, chị mau xem Weibo mới đăng của Mục Đình Châu. [Mục Đình Châu] Tôi muốn cảm ơn cô Minh Vi đã chăm sóc và giúp đỡ tôi trong thời gian bị bệnh. Gần đây bởi vì chuyện này

Mà đem lại nhiều rắc rối cho cô Minh, [Mục Đình Châu] tôi xin được tỏ lòng xin lỗi sâu sắc. Hy vọng mọi người đừng quá mức quan tâm và bình luận về cuộc sống riêng của tôi và cô Minh. Chúc cô Minh trong tương lai có tiền đồ tươi sáng.

[Một cái miệng tung tin vịt, bác bỏ lời đồn chạy gãy chân] Được đó. Vài ba câu là khiến bình luận của dư luận với Minh Vi thay đổi 180 độ. Lần này cậu hài lòng rồi chứ? Tôi hài lòng hay không không quan trọng. Tôi nói cậu biết,

Trần Chương người ta lần này vì Minh Vi mà cố gắng lắm đó. Dùng bao mối quan hệ giúp đỡ cô ấy. Đúng rồi. Nhất Đại Thủ Phụ dự định bao giờ phát sóng? Ba ngày sau là buổi họp báo của Nhất Đại Thủ Phụ. Đến lúc đó bên phía đoàn phim,

Minh Vi, Trần Chương và những người khác đều sẽ tham dự. Từ Lâm đã bắt đầu chuẩn bị cho cậu tạo hình của buổi họp báo rồi. – Vất vả rồi. – Không sao. Thế nào rồi? Được chưa? Đẹp lắm. Đây là bảng lịch trình lát nữa.

Em xem có vấn đề gì không? [Lịch trình] [Diễn viên chính Mục Đình Châu, Minh Vi lên sân khấu tiếp nhận phỏng vấn] Chị Thẩm. Em có chút lo lắng. Căng thẳng gì vậy chứ? Em đẹp như vậy. Lát nữa lấy khí thế của công chúa khiến bọn họ bất ngờ. Cố lên.

Vậy chị đi trước nhé. Có việc gì thì gọi chị. Vâng. Công chúa mặc màu trắng đẹp quá. Mang lại một cảm giác không nhuốm bụi trần. Vẻ đẹp của công chúa và cả sự thanh lịch của bộ váy trắng vô cùng hợp nhau. Sau này có thể mặc màu trắng nhiều hơn.

Minh Vi. Bộ lễ phục ngày hôm nay của em rất đẹp, rất hợp với em. Đẹp thì em, chỉ là hơi lạnh. Anh Mục. Anh Mục. Anh Mục. Cảm ơn anh giúp em đăng Weibo, khiến dư luận lắng lại. Không có gì. Cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta nên đi thôi.

Bên trong có máy sưởi. Cảm ơn anh. Tiếp theo chúng ta cùng chào đón Mục Đình Châu, Minh Vi. [Nhất Đại Thủ Phụ] [Vô cùng yêu thích nam thần Mục Đình Châu. Em yêu anh] [Nhất Đại Thủ Phụ] Đình Châu khôi phục trí nhớ,

Mọi người gặp lại anh nên cảm thấy rất vui. Đình Châu có lời gì muốn nói với mọi người không? Lấy tôi làm gương, hy vọng mọi người đều điều khiển xe an toàn. Đúng vậy, đúng vậy. Mọi người nhất định phải nhớ kỹ đó. Vậy Đình Châu mới khỏi bệnh nặng,

Minh Vi có lời gì muốn nói với anh ấy không? Trong hơn nửa năm nay, hai người nổi tiếng nhất giới giải trí này rồi. Anh Mục, chúc mừng anh khỏe lại. Sau đó, điều em muốn nói với anh là nếu như thời gian có thể quay lại,

Có thể trở về lúc anh mới mất trí nhớ, em hy vọng anh có thể uống thuốc đúng giờ, đừng từ chối điều trị. Tôi nghĩ từ trước đến giờ, Minh Vi vẫn là một cô gái rất hóm hỉnh. Được thôi. Nhưng mà thời gian không thể quay lại,

Tôi tin rằng sẽ không có lần sau đâu. Đúng vậy. Mọi người đều không hy vọng có lần sau nữa, đúng không? Đúng vậy! [Nhất Đại Thủ Phụ] Vậy Đình Châu, tôi từng đọc nguyên tác, Thái phó của chúng ta ôm cả thiên hạ trong lòng. Trong phim,

Vì giúp đỡ hoàng đế còn nhỏ của chúng ta cố định giang sơn, anh ấy không tiếc mà từ bỏ tình cảm của mình. Vậy trong cuộc sống hiện thực thì sao? Nếu như đại nghĩa giang sơn và tình cảm của mình phải chọn một trong hai, anh sẽ chọn bên nào?

Có lẽ tôi sẽ không đi đến ngày đó đâu. [Mục Đình Châu, em yêu anh] Ảnh đế chính là ảnh đế. Vẫn tự tin như trước. Vậy Minh Vi thì sao? Trong cuộc sống hiện thực, cô thích kiểu người như Thái phó âm thầm bảo vệ mình,

Hay là càng thích kiểu người như phò mã, nhiệt tình như lửa đây? Nhất định phải chọn một kiểu sao? Đúng vậy. Thực ra tôi cảm thấy chuyện tình cảm này, ai cũng không nói chính xác được. Có lẽ kiểu người mà tôi sẽ thích sau này

Là kiểu người mà tôi sẽ không bao giờ thích bây giờ. Vậy Đình Châu à, đến nay anh đã khôi phục trí nhớ, tôi muốn mạo muội hỏi anh một câu, tin rằng cũng là điều mà các vị khán giả ngồi đây muốn biết. Chính là anh nghĩ thế nào

Về những gì từng trải sau khi mình mất trí, cùng với đoạn tình cảm với công chúa sau khi bản thân mình trở thành Thái phó? Thái phó là một trong nhiều vai diễn được xây đắp trong sự nghiệp hai mươi năm hoạt động nghệ thuật của tôi.

Tôi nghĩ sở dĩ tôi mất trí nhớ là bởi vì tôi có sự yêu thích sâu đậm với vai diễn đó. Thế cho nên sau khi đóng máy vẫn không thể thoát ra khỏi vai diễn. Thái phó chỉ tồn tại trong Nhất Đại Thủ Phụ, còn Mục Đình Châu

Mới tồn tại chân thực trong cuộc sống. Theo những ký ức mà tôi nhớ lại, bộ phim này mới coi như kết thúc hoàn toàn ở trong tôi. Còn về chuyện liên quan đến đoạn tình cảm của Thái phó và công chúa ngoài phim

Coi như là hữu tình dành tặng cho mọi người một phiên ngoại đi. Hay, hay lắm. Hay lắm. Hóa ra tình cảm giữa mình và Thái phó chỉ là một phiên ngoại mà thôi. Cô Minh, tôi có chuyện muốn nói chuyện với cô. Anh muốn nói với em chuyện gì?

Trước kia tôi hỏi cô có yêu cầu gì không, cô từ chối rồi. Nhưng tôi nghĩ xuất phát trừ đạo nghĩa cũng phải bồi thường một phần cho cô. Cô nói một con số đi. Hoặc là cô có cách nào tốt hơn không? Tôi sẽ cố hết sức hoàn thành.

Đoạn tình cảm chân thành thật lòng của tôi và Thái phó mà với anh lại biến thành phiên ngoại dành tặng khán giả. Tôi và Thái phó yêu nhau thật lòng, mà anh chỉ luôn miệng nói với tôi về chuyện tiền bạc. Bây giờ anh khôi phục trí nhớ rồi, chuyện trước kia

Nói kết thúc là kết thúc. Có lẽ với anh mà nói Thái phó chỉ là một vai diễn mà thôi. Nhưng với tôi, anh ấy là một người sinh động, là người mà tôi sẽ không bao giờ quên. Từ hôm nay trở đi, anh và anh ấy không còn chút quan hệ nào.

Tôi và anh cũng không còn chút quan hệ nào. Anh vốn không sánh bằng anh ấy. Nói xong rồi? Tôi có thể hiểu được nỗi đau của cô, nhưng bất cứ chuyện gì đều có thể thương lượng. Minh Vi. Nếu anh không muốn khiến Minh Vi đau lòng lần nữa

Thì đừng lại gần cô ấy. [Em chính là công chúa của tôi] [Em chính là công chúa của tôi] [Em chính là công chúa của tôi] [Em chính là công chúa của tôi] Tiêu Chiếu, anh bảo Mục Đình Châu nghe điện thoại cho em.

Hôm nay anh ta nói với chị em điều gì mà tại sao đến giờ chị vẫn chưa về nhà. Em bình tĩnh lại trước đã. Minh Vi trước giờ vẫn chín chắn, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Em gọi điện cho cô ấy chưa? Em gọi rồi.

Sau khi gọi thì chị ấy chỉ khóc thôi, chẳng nói gì cả. [Anh Tiêu Chiếu] Những lời tôi nói với chị cô hôm nay có chút không thích đáng, nhưng tôi không hề có ác ý. Bây giờ cô nghĩ kỹ xem bình thường cô ấy sẽ đi đâu,

Chúng ta chia nhau ra tìm, được không? Về rồi. Chào cô chú, cháu là Trần Chương, là bạn tốt của Minh Vi. Cúp đây, cúp đây, chị tôi về rồi. Minh Vi có lẽ có chút không thoải mái, cô chú không cần quá lo lắng. Cảm ơn cháu nhé, Trần Chương.

Còn khiến cháu phải đến một chuyến nữa. Không sao. Hay là cháu vào ngồi lát rồi về. Để Minh Vi nghỉ ngơi đi. Tạm biệt. Cảm ơn anh nhé. – Tạm biệt. – Tạm biệt. Chị. Vi Vi, rốt cuộc là sao thế? Nói với bố, có chuyện gì vẫn còn bố đây. Chị,

Có phải Mục Đình Châu bắt nạt chị không? Chị nói với em, em đi tìm anh ta tính sổ. Bố. Mẹ. Kiều Kiều. Con không sao, để mọi người lo lắng rồi. Cậu không cảm thấy cậu có chút quá đáng với Minh Vi à? Tôi chỉ có chút khó hiểu,

Tại sao phản ứng của cô ấy lại lớn như vậy? Tôi nghĩ trước kia cô ấy bị người khác vu hại thành kẻ thứ ba, tuy đằng sau có kẻ gây ra, nhưng Từ Lâm cũng coi như thêm dầu vào lửa. Đương nhiên, tôi cũng có trách nhiệm.

Vì thế tôi nghĩ tôi thiếu cô ấy, muốn dùng hành động thực tế để bù đắp. Chỉ là không ngờ lại hoàn toàn ngược lại. Tôi xin cậu đó. Đừng có dùng EQ thấp của cậu nghĩ thay người khác có được không? Thứ người ta cần không phải sự bù đắp của cậu,

Mà là sự thấu hiểu và tôn trọng của cậu. Những lời cậu nói trong buổi họp báo hôm nay đủ làm người khác tổn thương đó. Cái gì? Phiên ngoại? Còn dành tặng. Thế mà cậu cũng nghĩ ra được. Tôi còn muốn kêu oan thay Minh Vi ấy. Mục Đình Châu,

Sau này chúng ta nói ít lại, tạo nghiệp ít thôi, đừng chọc tức hai chị em nhà họ Minh nữa được không? Chỉ cần Minh Vi đau lòng, buồn bã, thể nào Minh Kiều cũng ồn ào với tôi. Khó khăn lắm tôi mới hồi tâm kết giao cô bạn gái,

Cậu đừng có làm hỏng bét. Dì Triệu, đừng làm nữa. Nào, ngồi xuống cùng ăn đi. Được. Dì Triệu, món bánh ngọt này của dì làm ngon quá đi. Vậy hả? Nếu mà ngon thì ngày mai lại làm cho cháu ăn. Nào, Đình Châu. Có người đến, tôi đi xem sao.

Là anh Minh đến. Anh Minh. Chào anh Minh, sao anh lại đến vậy? Tôi đến tìm Mục Đình Châu. Anh đây là… Đây là bố của cô Minh Vi, anh Minh Cường. Hóa ra là anh Minh. Mới sáng sớm đến đây, có chuyện gì sao? Tôi tìm Mục Đình Châu,

Không liên quan đến các người. Mục Đình Châu. Chuyện gì vậy? Sao thế? Bác Minh, cháu không hề biết bác, nhưng nếu bác có chuyện gì thì cứ nói thẳng. Cậu không biết tôi? Ban đầu khi cậu theo đuổi Minh Vi làm ầm khắp mọi nơi.

Một câu không biết là phủ nhận tất cả được sao? Phủ nhận tất cả cũng chẳng sao. Nếu Minh Vi nhà chúng tôi rời khỏi người đàn ông nào, mà nói một chữ “không” thì không phải là con gái của Minh Cường tôi. Nhưng mà cậu lại rắc muối vào vết thương,

Khiến con bé khó xử trong buổi họp báo tin tức. Là Minh Vi hay là nhà họ Minh chúng tôi có chỗ nào có lỗi với cậu? Cậu làm như vậy còn là thằng đàn ông không? Bác Minh, cháu nghĩ bác hiểu lầm rồi.

Mất trí nhớ vốn không phải chủ ý ban đầu của cháu. Khiến Minh Vi khó xử càng không phải là mục đích của cháu. Không phải mục đích của cậu, vì thế Minh Vi đáng gặp xui xẻo, là logic này sao? Cháu không hề có ý đó. Vậy là ý gì?

Không, anh Minh. Anh thật sự hiểu lầm Đình Châu rồi, cũng hiểu lầm chúng tôi. Chúng tôi vẫn luôn biết ơn Minh Vi, trước giờ chưa từng nói sẽ tổn thương con bé. Còn nói không có làm tổn thương nó. Vậy chuyện vu oan nó làm kẻ thứ ba,

Dám nói không phải là các người làm không? Kẻ thứ ba? Bác Minh, chúng ta có thể bình tĩnh lại nói chuyện không? Bình tĩnh là lời của những người chưa từng chịu tổn thương như các người. Tôi không làm được. Tôi không thể chịu được việc con gái tôi chịu tổn thương.

Cậu có thể bình tĩnh được sao? Bác Minh, Minh Vi có kết cục ngày hôm nay, bác buồn. Vậy tôi lại muốn hỏi lại bác, lúc đầu tại sao không ngăn cô lại? Tại sao lại khoan dung con gái của mình làm mọi chuyện đến bước này?

Lẽ nào bác dám nói trong đó không có chút trách nhiệm của người làm bố như bác sao? Được, đều là lỗi của chúng tôi. Là chúng tôi làm bố mẹ không dạy dỗ tốt cho con cái, vì thế mới mù mắt chịu cục tức từ các người.

Xin hỏi có chuyện gì sao? Không có, không có, cảm ơn. Anh Minh, chúng ta đều làm cha mẹ, tôi rất hiểu tâm tình của anh. Hay là chúng ta vào nhà rồi nói. Đi, đi thôi. Còn gì đáng để nói chứ. Mẹ! Mẹ, mẹ không sao chứ? Nào, nào.

Bác động tay động chân làm gì? Bác đang ép tôi báo cảnh sát sao? Từ từ thôi, nhẹ thôi. – Nào. – Mẹ. Dựa vào con, bám lấy con. Alô, 110 sao? Mẹ. Minh Vi à. Tắm rửa xong thì mau qua đây ăn cơm sáng nhé. Hôm nay mẹ đặc biệt nấu

Cháo cá phi lê mà con thích ăn nhất đó. Vâng, con biết rồi. Bố đâu? Bố à, đi tập thể dục buổi sáng rồi. Sao ra ngoài hơn một tiếng rồi vẫn chưa về thế nhỉ? Vậy để con gọi cho bố. Được. Alô, xin chào, là ai vậy? Chào cô.

Bố cô bởi vì tự ý xông vào nhà của anh Mục Đình Châu nên đang bị tạm giam ở đồn cảnh sát khu phố, mau đến đây một chuyến đi. Cái gì? Sao thế? Mục Đình Châu đưa bố vào đồn cảnh sát rồi. Vẫn may bác sĩ nói không có gì đáng ngại.

Nếu không thì chuyện này không bỏ qua dễ dàng vậy được. Không sao, không sao rồi, được rồi. Vậy được rồi. Đau lưng à. Cho mẹ dựa chút. Nào. Được rồi, đệm thêm cái này. – Nhẹ thôi, nhẹ thôi. – Được. Không sao, không sao rồi. Được. Ai vậy?

Tại sao anh lại báo cảnh sát bắt bố tôi? Nếu như anh thấy tôi chướng mắt thì cứ nhằm vào tôi. Tại sao anh lại bắt bố tôi? Rốt cuộc bố tôi làm sai điều gì? Cô Minh, cô bình tĩnh lại đã. Bố tôi bị bắt rồi, tôi bình tĩnh thế nào được?

Tôi nói anh biết, Mục Đình Châu. Nếu như bố tôi xảy ra chuyện gì thì anh không xong với tôi đâu.