Full | Phim Ngôn Tình Lãng Mạn Siêu Hay  | Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 04 | iQiyi Vietnam

    Nụ Hôn Không Sét Đánh Tập 4 York, Martha Ngày mai hai người về nước rồi. Tôi đã chuẩn bị một món quà nhỏ. Ba mươi chín tệ đắt quá, chọn ba mươi lăm tệ đi. Tôi ở trong bảo tàng tư liệu lịch sử Trung Quốc, đã đọc giới thiệu qua về nó.

    Món quà này quý trọng quá rồi. Đây chỉ là chút tấm lòng, mong hai người nhận lấy. Cô Đồng. Tiêu là người thẳng thắn nhất trên thế giới này. Không ngờ, cậu ấy lại tặng tôi món quà trân quý như vậy. Chắc chắn là bị xước da rồi.

    Đau chết mình mất, đau chết mình mất. Đau chết mình mất, đau chết mình mất. Dựa vào cái gì mà anh mở tiệc mừng công, tôi phải chịu khổ theo sau chứ? Máu lưu thông đi nào. Ai đấy? Ai đấy? Này, anh làm gì vậy? Anh… Đại Tiêu. Là Đại Tiêu à?

    Anh…anh làm gì ở đây thế? Anh…Đại Tiêu anh đừng nhảy. Đại Tiêu. Đại Tiêu, anh làm gì thế? Anh dọa chết tôi rồi. Có chuyện gì mà anh nghĩ không thông suốt lại đi làm loại chuyện ngu ngốc này chứ? Đại Tiêu! Đại Tiêu mà cô khóc là tôi à?

    Cho nên vừa nãy co cho rằng, tôi là bị Bạch Vũ cướp khách hàng nên muốn nhảy lầu tự sát à? Tôi chỉ là uống chút rượu, muốn ra ngoài hít thở không khí, hóng gió thôi. Thế anh không buồn chút nào à? Trên thương trường, được mất khách hàng

    Là chuyện rất bình thường. Càng huống hồ, khách hàng lần này lại là của Phong Thượng. Tôi có gì mà phải buồn? Thế tôi yên tâm rồi, thật đấy. Bởi vì… Tiêu Bạch Vũ lần này đàm phán được với khách hàng, tôi cũng chẳng giúp được gì. Nếu là vì chuyện này

    Nếu anh nghĩ không thông suốt, tôi sẽ buồn lắm. Anh cười cái gì? Tôi cười cô đó. Chẳng giống đối tượng mà Bạch Vũ qua lại chút nào. Cảm thấy tôi không xứng với anh ấy? Không xứng thì không xứng đi. Dù sao đối với những người có tiền như các anh,

    Ảo tưởng đều bị dập tắt rồi. Tại sao lại nói vậy? Anh trả lời câu hỏi của tôi trước, rồi tôi sẽ trả lời anh vấn đề này. Tiêu Bạch Vũ sao lại cướp mất vị trí của anh vậy? Ba năm trước xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.

    Cái này chính là chiến lợi phẩm của năm đó. Bởi vì vết thương quá nặng, nên tôi đã đi nước ngoài điều trị nửa năm. Đến lượt cô rồi. Vừa nãy tại sao cô nói mất hứng thú với người có tiền chứ?

    Trước khi tôi trở thành bạn gái của Tiêu Bạch Vũ , thực ra tôi đã phỏng vấn qua rất nhiều người tài giỏi trong kinh doanh, những bậc thầy tài chính. Lúc đó tôi cũng nghĩ, nếu có một ngày tôi cũng có thể trở thành một người thành công thì thật sảng khoái.

    Nhưng bây giờ… bây giờ không muốn nữa rồi. Một chút cũng không muốn. Anh nói tới Tiêu Bạch Vũ đi. Mỗi ngày anh ấy đều phải ăn cơm, uống rượu, đánh bóng với khách hàng. Đúng không? Sau đó, hợp đồng được ký kết thành công rồi,

    Còn phải khao nhân viên của anh ấy. Nhìn thì có vẻ như là rất vất vả, nhưng tôi lại cảm thấy không có mấy người thật lòng cả. Cho nên tôi cảm thấy… Tôi vẫn nên ở dưới tòa nhà công ty, ăn bánh tráng cuộn quẩy chiên,

    Làm một chức quèn sẽ hợp với tôi hơn. Vừa nãy cô nói quẩy gì nhỉ? Bánh tráng cuộn quẩy chiên. Anh đừng nói với tôi, anh không biết bánh tráng cuộn quẩy chiên là gì nhé. Quả thực chưa từng nghe qua. Tôi phục anh rồi, thật đấy.

    Bánh tráng cuộn quẩy chiên mà anh không biết? Ôi trời mẹ ơi. Những phú nhị đại ngậm thìa vàng các anh không thể học ông chồng quốc dân được sao? Không có việc gì thi ăn đồ nướng gì đó, đi quán net chơi game. thì có vẻ thực tế hơn chút.

    Được, vậy lần sau cô mời tôi nhé. Được. Đúng rồi. Bánh tráng cuộn quẩy chiên còn có một bài hát đấy, tôi hát cho anh nghe nhé. Anh đừng cười tôi nhé. Yo! Yo! Check it out. Lên một phần bánh tráng cuộn quẩy chiên nào! Cùng nhau đi. Cùng nhau đi.

    Cùng nhau đi. Cùng nhau đi. Tôi dạy anh, tôi dạy anh. Tôi dạy anh mà, nào nào nào. Nào, nào. Như thế này. Động tác tay như này, rock. Yo! Yo! Check it out. Lên một phần bánh tráng cuộn quẩy chiên nào! Yo! Yo! Check it out.

    Lên một phần bánh tráng cuộn quẩy chiên nào! Đúng đúng đúng. Một quả trứng gà một tệ. Thích ăn giòn thì thêm nhiều bột mì. Một quả trứng gà một tệ. Thích ăn giòn…cái gì…ăn giòn, ăn giòn. Yo! Yo! Check it out. Lên một phần bánh tráng cuộn quẩy chiên nào!

    Một quả trứng gà một tệ. Cô Đồng, chủ tịch Tiêu mời cô lên xe. Không cần đâu. Tôi ngồi xe buýt về là được. Các anh cứ đi đi. Không phải đã nói trước 9 giờ mỗi ngày đưa cô về nhà sao? Đi thôi. Cậu xem, cậu xem. Đẹp trai quá.

    Cậu xem nhìn anh ấy quen mắt lắm, hình như ở đâu đó trên ti vi hoặc tạp chí nhìn thấy anh ấy. Đúng, đúng. Hình như thế. Hôm nay sao anh đột nhiên có lòng tốt còn đưa tôi về nhà nữa? Có phải tôi đã giúp anh ký kết thành công

    Nên thấy biết ơn không? Cô nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ là không muốn để bạn gái của Tiêu Bạch Vũ ngồi xe buýt về nhà lúc đêm khuya, trở thành tiêu đề chính của ngày hôm sau thôi. Anh đúng là người tự sướng nhất trong những người tôi từng gặp.

    Vì phối hợp diễn với anh tôi đã không đi làm mấy ngày. Lão yêu bà này chắc chắn sẽ khởi binh hỏi tội. Nên nói thế nào đây? Nên nói thế nào đây? A lô, tổng biên tập. Là tôi đây, là tôi đây.

    Đồng Đồng, bây giờ cô càng ngày càng to gan đấy. Bỏ làm liên tiếp hai ngày, điện thoại cũng không nghe. Tôi bảo cô nghỉ không lương, chứ không phải cho cô nghỉ phép. Không phải, tôi..tôi… Tổng biên tập, thật sự xin lỗi. Là thế này. Bà mợ hai tôi

    Hôm kia đột nhiên qua đời. Sau đó trong nhà bận quá. Tôi liền ở nhà giúp đỡ họ. Tôi bảo đảm ngày mai tôi nhất định đi làm. Được không? Chuyện là vậy à? Bà mợ hai cô lại chết lần nữa à? Năm nay xác của bà ấy lại vùng dậy rồi à?

    Chết…chết rồi à? Chết rồi, chết rồi. Đúng đúng đúng. Là…là bà mợ ba tôi. Tôi vừa nãy nói nhầm rồi. Chị xem, nói lộn rồi. Đồng Đồng, cô cho rằng tôi là con ngốc à? Cô đừng cho rằng bám lên được cây đại thụ Tiêu Bạch Vũ này,

    Thì có thể không cần đi làm nữa. Đợi đám phú nhị đại bọn họ chơi chán rồi là lúc cô khóc đấy. Vâng. Cái đó… Tôi…tôi…tôi biết rồi. Tổng biên tập Hà Hiện tại Đồng Đồng là hôn thê của tôi, phiền cô sau này nói chuyện với vị hôn thê của tôi

    Khách sáo một chút. Ngoài ra, sau này chuyện của chúng tôi cũng không làm phiền cô quan tâm. Chủ tịch Tiêu. Làm…làm phiền anh chuyển lời cho Đồng Đồng, ngày mai nhất định phải đi làm. A lô! A lô! A lô! A lô! A lô! A lô!

    Xong rồi, xong rồi, xong rồi, xong rồi. Ngày mai tôi đến công ty, chị ta sẽ giết chết tôi mất. Có điều, anh là người đầu tiên ra mặt vì tôi đấy. Bỏ đi. Chuyện này chúng ta hòa rồi. Đồng Đồng! Cô là vị hôn thê của tôi. Đây là nghĩa vụ,

    Cũng là quyền lợi của cô. Về sau gặp phải loại chuyện này, tôi cho phép cô đấu lại. Đúng rồi. Tôi luôn làm trâu làm ngựa quên mất cáo mượn oai hùm rồi. Vậy tôi có nên sử dụng quyền lợi của mình một chút không? Đi nào. Bên này. Thật không ngờ

    Cậu đồng ý cùng phỏng vấn với tôi. Anh có thể ngồi ở đây tôi cũng cảm thấy rất bất ngờ. Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu nhé. Đầu tiên phải chúc mừng, chúc mừng Phong Thượng ký kết hợp đồng với công ty THE ONE. Tôi muốn hỏi một chút.

    Nghe nói gần đây Phong Thượng có phương hướng gia tăng phát hành cổ phiếu. Liệu có phải vì muốn mở rộng quy mô phát triển không? Phong Thượng là nhãn hiệu đã kinh doanh 30 năm. Cho dù là về nền tảng thị trường hay là bản thân doanh nghiệp,

    Đều có sức cạnh tranh quốc tế. Mở rộng cũng là xu hướng tất nhiên. Vậy nguyên nhân lựa chọn nhãn hiệu quốc tế hàng đầu như THE ONE trở thành đối tượng hợp tác đầu tiên của Phong Thượng tiến nhập vào thị trường quốc tế là gì? Trước khi ký với THE ONE,

    Chủ tịch Tiêu cũng có ý tưởng hợp tác với nhãn hiệu hàng đầu quốc tế khác. Nhưng sau khi cân nhắc giữa thực lực tổng hợp và thành ý hợp tác, Chúng tôi vẫn lựa chọn THE ONE thương hiệu đăng ký kinh doanh ở châu Á trong tương lai.

    Đây cũng được coi là hợp tác mạnh mẽ. Chủ tịch Tiêu cũng cho rằng như vậy sao? Công ty THE ONE chính là lựa chọn tốt nhất của Phong Thượng. Để xuất bản tạp chí tôi có thể chụp ảnh hai vị không? Tốt quá rồi. Cái đó,

    Có thể làm phiền ngồi cùng một ghế sofa không? Cảm ơn. Tốt quá rồi. Có thể ngồi gần một chút không? Gần lại chút nữa được không? Chỉ là để phác thảo thôi. Tôi… tôi cảm thấy dáng vẻ như hiện tại nghiêm túc quá rồi. Tôi…

    Chỉ là nó phải làm trang bìa của tạp chí, nó phải có chút tạo hình. Tôi…tôi xin phép một chút. Cái đó…xin lỗi. Như vậy được không? Được rồi. Đúng đúng đúng. Như vậy tốt hơn nhiều rồi. Đúng, nhìn đây. Nhìn đây. Tôi đổi góc chụp nhé. Cười một chút.

    Cười một chút, cười một chút. Cười một chút. Đúng rồi. Tốt. Tuyệt đẹp, tuyệt đẹp. Được rồi, được rồi. Cảm ơn. Được rồi, nghỉ chút đi. Đại Tiêu, hôm nay cảm ơn anh đã chấp nhận buổi phỏng vấn của tôi. Có thể giúp được cô, tôi cũng rất vui.

    Có muốn nhìn lại chút không? Chụp rất đẹp, thật đấy. Về tôi sẽ chỉnh lại chút thì sẽ rất đẹp. Cái này không tồi. Có cần tiếp tục nữa không? Tiếp tục chứ. Tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục. Cái đó… Vừa nãy đến đâu rồi? Bên ngoài giới đều có lời đồn

    Hai anh em không hòa hợp lắm. Chuyện này có thật không? Hơn nữa chuyện này có phải là nguyên nhân 3 năm trước ngài Tiểu Tiêu trở thành chủ tịch không? Quyết định lúc đó là thay đổi người quản lý, luôn do hội đồng quản trị quyết định.

    Đây cũng là chuyện bình thường trong công ty. Vậy, việc biến động nhân sự này có phải là vì ngài Đại Tiêu bị thương vào 3 năm trước không? Chuyện này cô nghe ai nói. Chuyện này là thật à? Buổi phỏng vấn hôm nay kết thúc. Tiêu Bạch Vũ. Xin lỗi.

    Tôi biết câu hỏi này không thích hợp cho lắm, nhưng nhiệm vụ tạp chí Xã giao cho, tôi không có cách nào khác. Hiểu mà. Anh muốn làm gì? Chuyện vừa nãy là ai nói với cô? Có phải là Tiêu Tuấn Giang không? Không phải.

    Là trong buổi tiệc mừng Phong Thượng lần trước nghe nhân viên của các anh nói. Tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng. Cô chỉ là vị hôn thê giả mà tôi đã ký hợp đồng, làm việc mà cô nên làm cho tôi.

    Đừng có tính toán lại thăm dò chuyện của nhà họ Tiêu. Không hỏi thì không hỏi. Anh làm gì mà hung dữ như thế? Không phải anh thật sự cho rằng… thật sự cho rằng tôi phải mời anh ăn cơm tối chứ? Anh chưa ăn cơm tối đã tới đây chứ? Lắm chuyện.

    Tôi mời anh ăn cơm nhé. Không cần. Đi nào. Tôi mời anh ăn một bữa thịnh soạn. Tôi không phải là người hào phóng, tôi nói cho anh biết nhé không dễ gì mời anh ăn một bữa cơm, anh phải nắm chắc cơ hội đấy. Ông chủ, cho hai phần mỳ lạnh nướng.

    Được. Ông chủ, cho hai tô mỳ lạnh nướng. Được, được. Mời dùng. Cảm ơn. Đây chính là bữa cơm thịnh soạn mà cô nói à? Vị của nhà ông ấy rất chính cống đấy. Thật mà. Anh nếm thử thì biết. Tôi chưa từng ăn đồ bên đường.

    Anh không ăn sẽ hối hận đấy. Anh tin tôi đi. Cô có biết loại bát đũa dùng một lần này trên đó có bao nhiêu thứ độc hại không? Vậy sao? 89% đồ dùng một lần trên thị trường, đều được ngâm trong hóa chất độc hại.

    Trong nước khử trùng có 56 loại chất có hại đối với cơ thể người. Hiện tại cô đang dùng những bát đũa một lần này để ăn xác suất bị ngộ độc thức ăn là 97,99%. Thật đấy. Tiệm này của họ trước giờ chưa từng thay đổi.

    Tôi toàn ăn ở tiệm này, thật đấy. Ngon lắm. Anh xem, tôi đã ăn bao nhiêu năm rồi chẳng phải tôi cũng còn chưa chết sao? Nếm thử đi. Tôi không ăn. Tiêu Tuấn Giang. Ở đâu? Ngon không? Mùi vị không tồi. Đúng không? Tôi đã nói ngon rồi mà.

    Thêm miếng nữa nhé. Nào. Được rồi, không trêu, không trêu nữa. Không trêu, không trêu, không trêu nữa. Nào, nào, nào, nào. Ngon thật đó. Ông chủ. Cho thêm một phần nữa. Được. Cô ấy thanh toán nhé. Cậu nói xem, hôm nay lão yêu bà sao vậy?

    Mình vào công ty đã hơn 3 năm rồi, trước giờ chưa từng khen mình. Chuyện này mình càng nghĩ lại càng thấy loạn. Hôm nay mình nghe lễ tân tầng 13 nói Tập đoàn Phong Thượng của Tiêu Bạch Vũ mua cổ phần của Hayden, công ty mẹ của công ty chúng ta.

    Nếu thông tin chính xác, vậy Tiêu Bạch Vũ chính là ông chủ, cậu chính là bà chủ tương lai rồi. Lão yêu bà đó có thể không cung kính với cậu sao? Không thể nào, không thể nào, không thể nào. Tiêu Bạch Vũ thu mua Hayden làm gì chứ?

    Anh ấy một doanh nghiệp bán lẻ thu mua tòa soạn để xả giận cho cậu chứ sao. Vậy thì càng không thể nào. Sao lại không thể nào? Cô là Đồng Đồng phải không? Tôi là tổng thanh tra kinh doanh của Hayden. Chào anh! Chào anh! Chào anh!

    Chào cô! Chào cô! Chào cô! Sớm đã nghe nói ngòi bút của cô sắc sảo, hôm nay cuối cùng cũng gặp được rồi. Đây là danh thiếp của tôi. Cảm ơn. Tôi đang nghỉ trưa nên không đem theo danh thiếp. Xin lỗi. Không sao, lần sau còn có cơ hội. Được.

    Chào cô Đồng Đồng. Xin chào. Tôi thường xem chuyên mục về các doanh nhân do cô biên tập, nội dung thật sự rất tốt. Quá khen rồi. Vậy hẹn sau gặp lại. Bye bye. Bye bye, bye bye. Chuyện gì vậy? Thế nào hả? Mình nói không sai chứ.

    Hiện tại cô là vị hôn thê của Tiêu Bạch Vũ tôi, đây là nghĩa vụ cũng là quyền lợi của cô. Sau này nếu lại gặp phải loại chuyện này, Tôi cho phép cô đấu lại. Lẽ nào Tiêu Bạch Vũ mua tòa soạn thật? Anh trai ơi. Anh đang làm gì thế?

    Tôi đưa anh đi gặp đám mây trắng. Tầm thường, thô thiển. Chị làm gì thế? Em đang tìm cảm hứng sáng tác. Chưa nghe qua à? Không theo trào lưu còn đòi sáng tác nghệ thuật nữa. Chị có thể… chị có thể sỉ nhục tạo hình của em,

    Nhưng không được sỉ nhục âm nhạc của em. Hừ! Hừ! Hừ! Hừ! Sỉ nhục em thì sao nào? A lô! Xin chào! Đồng Âm! Anh gọi nhầm điện thoại rồi. Không…không có. Là em quen anh ấy. Ngô Tuấn Nhiên Gặp nhau à? Được thôi.

    Thứ năm tuần sau tại quán cà phê ở trung tâm thương mại Phong Thượng phải không? Được, không gặp không về, chủ tịch Ngô. Chuyện này là sao? Chị! Mấy ngày trước em đi tham gia thi đấu, hứng chí hát giọng nữ. Sau đó ông chủ Ngô Tuấn Nhiên của em

    Liền cảm thấy em hát rất hay, rất đẹp, rất tuyệt Sau đó ông ấy liền bảo em điền thông tin. Em liền điền bừa một cái tên viết số điện thoại của chị. Bịa ra một cái tên, viết số điện thoại của chị có phải không? Được lắm!

    Vậy thứ năm tuần sau gặp đi. Chị! Chị, chị đang đùa em đấy à? Nếu để ông chủ phát hiện ra thì sao? Vậy thì càng tốt chứ sao? Lấy cái tư thế ẻo lả của Đồng Âm em đi dựa hơi vào ông ta. Đồng Đồng.

    Em quyết không đội trời chung với chị. Đánh thật đấy à? Em không phải cố ý. Hai đứa các con đừng gây chuyện nữa. Đồng Đồng, đừng bắt nạt em trai con, nó đánh không lại con. Đánh không lại, nên con mới đánh nó. Đánh lại được thì con đã chả đánh rồi.

    Con đâu có ngốc. Có năng lực đó thì đi quơ anh chàng nào cao to ấy. Haizzz! Bố! Bố! Bố! Bố đừng có tạo tạp âm làm ảnh hưởng người khác. Con nói cái gì? Nhớ lại năm đó bố theo đuổi mẹ con thế nào con biết không?

    Chính là dựa vào cây đàn này đấy, còn có giọng hát trầm mạnh đó của bố nữa. Thêm nữa gen âm nhạc ưu tú của con là ai di truyền cho có biết không hả? Còn không phải là bố con sao? Đó là chuyện nhiều năm về trước rồi.

    Năm đó các fan đều gọi bố là Đồng Tử. Chủ tịch Tiêu. Tình trạng hiện nay của tòa soạn chúng tôi chính là như vậy. Các nhân viên của chúng tôi được phân công khoảng… Tổng biên tập Đây là doanh nhân kỳ sau sẽ phỏng vấn.

    Chị có khách à? Vậy tôi ra ngoài trước. Đợi một chút. Chủ tịch Tiêu, ngài có chuyện gì sao? Đồng Đồng! Bắt đầu từ hôm nay trở đi, chủ tịch Tiêu chính là cổ đông mới của Hayden chúng ta. Tòa soạn sẽ do anh ấy quản lý. Vậy chúc mừng chủ tịch Tiêu.

    Tổng biên tập Hà, hội nghị thượng đỉnh doanh nhân tuần sau, tôi muốn Đồng Đồng đi cùng tôi. Không có vấn đề gì chứ. Tôi… Chủ tịch Tiêu. Hội nghị thượng đỉnh doanh nhân, luôn do phóng viên dày dặn kinh nghiệm phụ trách. Đồng Đồng cô ấy trước giờ chưa từng tham gia.

    Tôi sợ cô ấy không thể làm tốt nhiệm vụ. Phóng viên dày dặn kinh nghiệm cũng cần có cơ hội mới có thể tích lũy thêm. Tôi thấy năng lực của phóng viên Đồng xuất sắc, hoàn toàn có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ.

    Hơn nữa, cô ấy đã từng phỏng vấn chủ tịch Tiêu, phối hợp cũng càng hiểu nhau hơn. Đồng Đồng Tuần sau đi Thụy Sĩ công tác, cô có thể đi không?