Thế Giới Phỏng Sinh Tập 01 | Phim Khoa Học Viễn Tưởng Bí Ẩn Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Trong tương lai không xa, công nghệ chỉnh sửa gen phát triển nhanh chóng. Một dạng sống công nghệ có tên là người phỏng sinh học đã được tạo ra. Cấu tạo sinh học của người phỏng sinh học gần như hoàn toàn giống với con người.

    Điểm khác biệt duy nhất là tế bào thần kinh trong não họ đã được chỉnh sửa gen có định hướng, họ có một nỗi ám ảnh ban đầu duy nhất buộc phải tuân theo. Người bạn đời mãi mãi chung thủy, con cái ngoan ngoãn hiếu thảo, nhân viên nghe lời sếp,

    Những người phỏng sinh học được đặt làm bắt đầu được coi là hàng hóa, lưu thông trên phạm vi thế giới. Mặc dù một số quốc gia nghiêm cấm chế tạo và mua bán người phỏng sinh học nhưng vẫn có một vài phần tử phạm tội

    Đưa người phỏng sinh học qua biên giới thông qua con đường buôn lậu và lén lút tiêu thụ. Theo đà tràn lan của người phỏng sinh học, tác hại cũng dần dần xuất hiện. Càng ngày càng có nhiều người bắt đầu chìm đắm trong

    Tình cảm hư ảo mà người phỏng sinh học cung cấp. Còn đối với bản thân người phỏng sinh học, tư duy và tình cảm của họ cũng rất dễ biến chất dưới sự trói buộc của nỗi ám ảnh ban đầu. Từ đó, rất nhiều vụ việc tồi tệ đã xảy ra.

    Đứng trước tình thế ngày một nghiêm trọng, cộng đồng quốc tế nhanh chóng mở ra hội nghị nhất trí phê duyệt lệnh cấm sản xuất và lệnh thu hồi người phỏng sinh học. Theo giao ước, các quốc gia sẽ phải dừng sản xuất người phỏng sinh học ngay lập tức,

    Đồng thời tiến hành thu hồi và tập trung quản lý người phỏng sinh học trong địa phận nước mình. Ngay lập tức, thành phố Tây Nguyên đã thành lập Viện Nghiên cứu gen Mắt Sáng, phối hợp với cơ quan công an để tiến hành truy quét

    Và giám định người phỏng sinh học trong nước. Tuy nhiên, quá trình này diễn ra không hề suôn sẻ. Cách duy nhất để phân biệt người phỏng sinh học là tiêm thuốc giám định vào người và quan sát xem đồng tử có đổi màu hay không.

    Nhưng kỹ thuật thuốc giám định còn nhiều thiếu sót, gây nguy hại rất lớn đối với người bình thường. Vì vậy, việc sử dụng nó bị hạn chế nghiêm ngặt. Tính đến nay, đã năm năm trôi qua sau khi ban hành lệnh cấm người phỏng sinh học,

    Nhưng vẫn có những người phỏng sinh học [Thế Giới Phỏng Sinh Học] ẩn náu trong cuộc sống của chúng ta. [Tập 1] [Viện Nghiên cứu gen Mắt Sáng] [Tổ truy quét 3] Xin lỗi, tôi đến trễ. Vụ án gì vậy? Bắt đầu thôi. Chúng ta bắt đầu đi. Người chết là nữ giới,

    Ba ngày trước cô ta cầm vũ khí xông vào một khách sạn suối nước nóng, sau đó chém bị thương hai mẹ con trong phòng khách sạn. [Kẻ xấu cầm dao hành hung vào ban đêm, cậu bé 10 tuổi xả thân cứu mẹ] Để bảo vệ mẹ mình, người con đã

    Đâm chết người đàn bà điên này, khiến cô ta ngã vào đống than củi, phần mặt bị thiêu cháy. Do bị thiêu quá nghiêm trọng nên không thể nhận dạng thi thể. Không rõ danh tính của người chết, cũng không khớp với những vụ mất tích trong mấy tháng gần đây.

    Vì thế cảnh sát cần chúng ta phối hợp, cùng triển khai công tác giám định để xác định xem đây có phải người phỏng sinh học hay không. Bị thiêu thành thế này, không thấy được đồng tử thì thuốc cũng vô dụng. Chúng ta sẽ khó giám định lắm đây.

    Với cả dù có là người phỏng sinh học thì cũng chết rồi mà, đâu cần Mắt Sáng chúng ta tham gia làm gì. Đúng không Trình Nặc? Biểu cảm của thằng bé này là sao? Nó mới giết người xong mà, dù tâm lý có trưởng thành đến mấy

    Cũng không thể bình tĩnh như vậy được đâu nhỉ? Đi thôi! Chúng ta nhận vụ này. Vì trời mưa giông ảnh hưởng đến tín hiệu camera nên hình ảnh cứ giật giật. Lúc đó tôi nghe thấy có tiếng động ầm ĩ từ tầng trên vọng xuống, nhìn vào camera cảm thấy bất thường,

    Thế là tôi chạy lên tầng trên luôn. Chúng tôi trích xuất một bản băng ghi hình nhé. Được thôi. Cảnh sát thu thập chứng cứ xong thì phong tỏa căn phòng này, tạm thời không cho ai vào. Nếu hai anh muốn vào thì có thể… Sao anh ta lại thế? Xin lỗi nhé.

    Lúc hai mẹ con được cảnh sát đưa đi anh có mặt không? Hôm đó tôi trực ở sảnh chính. Thái độ của thằng bé thế nào? Chắc sợ lắm đúng không? Cái đó thì không. Hai bên trái phải không có ai ở. Phòng 0210 thì có một cặp đôi.

    Họ ở bao lâu rồi? Họ đặt phòng bảy ngày. Anh ơi, anh ơi, không được gõ cửa như vậy đâu. Làm gì mà gõ cửa ầm ĩ thế hả? Chị Vương, xin lỗi đã làm phiền chị. Hai anh đây là nhân viên điều tra của Mắt Sáng. Họ muốn hỏi mấy câu…

    Có thôi đi không? Đã hỏi bao nhiêu lần rồi hả? Vậy phiền cô kể lại một lần nữa. Tôi kể lần này là lần cuối cùng đấy nhé. Hôm đó, đầu tiên tôi nghe thấy có tiếng người đi qua đi lại ngoài hành lang. Xong tôi nghe thấy

    Tiếng gõ cửa khắp các phòng. Sau đó thì nghe thấy tiếng gõ cửa rất to. Lúc đó tôi còn đẩy đẩy bạn trai tôi cơ, anh ấy ngủ say như chết ấy. Cô ta gõ cửa phòng cô hả? Đúng vậy. Lúc đó tôi còn đi ra cửa chửi mấy câu cơ.

    Tôi tưởng có con ma men nào uống say đi nhầm phòng. Nhưng sau đó lại chẳng có động tĩnh gì nữa. Khoan đã, ý cô là cô ta nghe thấy giọng cô là bỏ đi hả? Đúng vậy. Giờ nhớ lại đúng là đáng sợ thật.

    – Vậy thì có khi cô ta đang đi tìm… – À này. – một mục tiêu cụ thể. – Khi nào thì trả tôi… phí bồi thường tổn thất tinh thần? Không là tôi không đi đâu. Cô còn nghe thấy tiếng động nào khác không? Sau đó tôi nghe thấy

    Một loạt tiếng động rất ồn. Tôi còn nghe thấy tiếng la hét của phụ nữ, hét lên là “buông con tôi ra, buông con tôi ra”. Mắt Sáng các anh đã đến đây rồi, thế ả điên kia có phải người phỏng sinh học không vậy?

    – Chắc chắn là để bảo vệ mẹ mình… – Trình Nặc! nên thằng nhóc mới giết ả. Cô đừng suy đoán lung tung. Cất công đến đây thế này thật là vất vả cho các cậu quá. Đây. Nhưng vấn đề mà các cậu hỏi chắc tôi không giúp được gì đâu.

    Chúng tôi cũng chỉ đang nghi ngờ người tấn công hai mẹ con chị hôm đó có thể là người phỏng sinh học. Người phỏng sinh học? Tôi không biết nữa. Lúc đó tôi cũng hoảng hốt lắm, nhớ được cái gì tôi đã kể hết rồi. Chị Trần, con trai chị đâu?

    Chúng tôi muốn gặp thằng bé. Xin lỗi, thằng bé đang ngủ. Mãi nó mới ngủ được đấy. Các cậu muốn nói chuyện với thằng bé hả? Cháu nó biết gì thì tôi đều biết cả. Để tôi nói với các cậu được không? Tất nhiên là được. Vậy chị kể cho chúng tôi nghe

    Tình hình lúc hai mẹ con bị tấn công vào hôm kia được không? Bé Nguyện thi piano đạt giải nhì. Tôi từng hứa với thằng bé sẽ đưa nó đi chơi mấy ngày ở khách sạn suối nước nóng. Hôm nay chơi có vui không con? Có. Mơ đẹp nhé. Ai đấy?

    Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Chạy đi bé Nguyện. Chuyện là vậy đấy. Chị nghĩ cô ta là ai? Tại sao lại tấn công hai mẹ con? Người vô gia cư hay là bệnh nhân tâm thần trốn trại? Hay là người phỏng sinh học theo như chúng tôi nghi ngờ?

    Nhưng không sao, nếu cô ta là người phỏng sinh học bọn tôi còn dễ giải quyết hơn là đằng khác. Chị Trần, chị có biết chúng tôi làm nghề gì không? Mắt Sáng, nơi chuyên điều tra người phỏng sinh học. Vậy chắc chị cũng biết

    Sự nguy hiểm của người phỏng sinh học nhỉ? Chị Trần, chị còn chuyện gì muốn nói với chúng tôi không? Tốt nhất là nói luôn bây giờ đi. Tôi không có gì muốn nói cả. Xin lỗi, tôi còn phải nấu cơm cho con nữa.

    [Xin hãy tin con người một lần nữa, chúng tôi sẽ đưa các bạn về nhà] Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Chào cô, chúng tôi là nhân viên điều tra của Mắt Sáng, muốn đến hỏi Phương Nguyện mấy câu hỏi.

    Tôi phải hỏi ý kiến phụ huynh đã. Các anh đợi một lát nhé. Trình Nặc. Phương Nguyện, bọn chú là nhân viên điều tra của Mắt Sáng. Không cần giới thiệu đâu. Mình từng gặp nhau rồi, nhỉ? Để chú cho cháu xem cái này. Cháu xem đi,

    Cháu có biết người chết này không? Cháu biết nói không? Này! Sao không phản ứng gì thế? Trình Nặc! Cậu lại đến làm gì? Sao các cậu lại tự ý vào đây? Rốt cuộc các cậu muốn làm gì thằng bé? Tôi chỉ hỏi thằng bé mấy câu thôi. Hỏi gì?

    Con trai tôi tự vệ chính đáng. Nó không làm gì sai cả, đừng làm phiền nó nữa. Con trai chị có tự vệ chính đáng hay không, chúng tôi sẽ phối hợp với cảnh sát để điều tra rõ ràng. Mời các cậu ra ngoài! Thằng bé cứ im lặng mãi thế này à?

    Đi ra! Trình Nặc, đi thôi. Trình Nặc. Xin lỗi chị. Anh thấy thằng bé như thế mà bình thường à? Từ lúc xảy ra vụ án đến giờ chắc chưa nói câu nào đâu. Tại lúc nãy cậu dọa nó sợ đó. Nó là trẻ con, chỉ muốn bảo vệ mẹ của mình.

    Sao cậu lại nói nó là hung thủ giết người? Với cả chúng ta cần xác nhận người chết có phải người phỏng sinh học không cơ mà. Cậu cứ dí thằng bé suốt làm gì? Người chết không biết mở miệng nói chuyện. Họ nói là không quen biết hung thủ rồi mà.

    Đó là Trần Tâm Tuệ nói thế, Phương Nguyện đã nói gì đâu. Quan trọng lắm hả? Rất quan trọng. Cậu chỉ biết phá án bằng cách tổn thương người khác thôi à? Anh có thể thử làm theo cách của mình. Phương Nguyện, mẹ sẽ bảo vệ con chu đáo. Có mẹ ở đây,

    Con không phải sợ gì hết. Không sao, không sao đâu con. [Phòng khám tâm lý Cerulean] Hôm nay con làm tốt lắm, về nhà phải ăn ngoan đấy nhé. Vâng. Bây giờ thằng bé vẫn cứ gọi tên bảo mẫu nhà tôi suốt ngày. Tôi hiểu, đây chỉ là quá trình thôi.

    Thường ngày chị nên chơi với bé nhiều hơn, đừng tạo cho bé quá nhiều áp lực. Vâng, cảm ơn cô. Tạm biệt cô. Đàn anh. An Thu. Xin lỗi em, lần này anh đến hơi gấp, không báo trước với em. Không sao ạ. Chuyện gì vậy anh?

    Vậy anh không vòng vo với em nữa. Chuyện là thế này. Anh biết sở trường của em là các vấn đề về tâm lý. Đúng lúc bên anh có một vụ án muốn nhờ em giúp đỡ. Liên quan đến người phỏng sinh học ạ? Phải, nhưng cũng không phải.

    Bây giờ vẫn chưa rõ ràng lắm. Cái chính là đến bây giờ nạn nhân vẫn không chịu nói chuyện nên muốn nhờ em đến xem thử. – Chị Trương! – Tôi muốn gặp chồng tôi. Chị Trương, đừng chạy. Anh ấy không phải người phỏng sinh học, không phải đâu.

    Chị quay lại đi đã. Buông tôi ra! Không sao đâu chị Trương. Bên em cũng có rất nhiều người cần giúp đỡ, xin lỗi anh. Anh hiểu mà. Nhưng mà vụ án lần này hơi đặc biệt, nạn nhân là một cậu nhóc mười tuổi. Để bảo vệ mẹ mình mà thằng bé

    Đã giết người. Đàn anh. An Thu. Họ đang ở trong rồi đấy. Đi, để anh dẫn em vào. Vâng. Chị Trần. Ngồi xuống đi đã. Chị Trần, xin lỗi chị. Lần trước đồng nghiệp của tôi nóng nảy quá. Nhưng chị yên tâm, lần này chúng ta sẽ không nói về vụ án.

    Cái chính là chúng tôi lo lắng sau khi trải qua những chuyện vừa rồi, Phương Nguyện sẽ phải chịu áp lực tâm lý quá lớn. Vì vậy tôi đã cố tình mời chuyên gia tâm lý đến đây, mong là cô ấy sẽ giúp được Phương Nguyện. Chào chị Trần,

    Tôi tên là An Thu. Tôi nói chuyện với Phương Nguyện được không? Phương Nguyện, chào cháu. Cô nói chuyện với cháu được không? Nếu cháu không từ chối thì cô sẽ hiểu là cháu đồng ý nhé? Phương Nguyện, thực ra cô chú quan tâm đến cháu hơn là vụ án này.

    Nhưng nếu cháu cứ im lặng mãi thế, cô chú cũng không biết phải giúp cháu thế nào. Không sao đâu Phương Nguyện, cô hoàn toàn hiểu được tâm trạng của cháu. Hay là như vậy đi, chúng ta chơi một trò chơi nhé. Trò này không cần nói gì cả. Cháu biết không,

    Sở dĩ cô có thể trở thành bác sĩ tâm lý là vì cô có một siêu năng lực cực đỉnh. Cô biết thần giao cách cảm đó, muốn thử không nào? Để tôi chơi với cô trước cho. Được đấy. Trò này đơn giản lắm, trò này tên là ma thuật hắc ám.

    Lát nữa chị Trần sẽ chỉ vào một vị trí bất kỳ trên người Phương Nguyện cho anh Thẩm thấy. Sau đó, cô sẽ dùng thần giao cách cảm để cho cháu câu trả lời. Chúng ta bắt đầu nào. Chị Trần, chị bắt đầu được rồi. Ừ. Xong chưa? Xong rồi.

    Chú Thẩm phối hợp với tôi nhé. Chuyện nhỏ. Vừa nãy chị Trần chỉ vào đây đúng không? Không đúng. Chỉ vào đây à? Không. Chỉ vào đây à? Không. Chỉ vào đây à? Không. Vậy là đây à? Đúng vậy. Cháu nghi ngờ chú Thẩm ngầm ra hiệu cho cô đúng không?

    Chắc chắn cô chú đã bàn với nhau sẽ nói đáp án đúng vào lần thứ năm. Không phải vậy đâu. Cô chú trao đổi bằng ánh mắt. Cũng không phải luôn. Vậy đi, bọn mình chơi lại lần nữa. Cháu nghĩ trong đầu món đồ ngọt mình thích nhất

    Và chỉ nói cho chú Thẩm biết thôi. Lần này cô cũng không nhìn đâu. Lại đây. Đậu hũ hạnh nhân. Món đồ ngọt mà Phương Nguyện thích nhất là kem đúng không? Không. Là bánh Black Forest đúng không? Không. Là đậu hũ hạnh nhân đúng không? Đúng. Giờ thì tin rồi chứ?

    Thực ra, ngoại trừ thần giao cách cảm cô còn một siêu năng lực cực đỉnh khác cơ. Cô có thể đọc được suy nghĩ của cháu. Muốn thử không? Con đói, con muốn đi ăn. Trước khi đến đây con đã ăn sáng rồi mà. Con vẫn muốn ăn nữa.

    Ừ, để mẹ đi mua cho con. Con ngoan ngoãn ngồi đây, nghe lời cô chú nhé. Muốn chơi tiếp không? Thực ra cháu vẫn rất muốn xem thần giao cách cảm của cô đúng không? Thực ra, cháu đâu có muốn ăn gì đâu. Cháu chỉ đang tìm cớ

    Để mẹ cháu rời đi thôi. Cháu không muốn mẹ cháu nghe thấy suy nghĩ của mình. Mẹ cháu rất quan tâm chăm sóc cháu, nhưng cũng khiến cháu thấy rất áp lực. Nhưng cháu là một cậu bé rất hiểu chuyện. Cháu sẵn sàng hiểu cho nỗi vất vả của mẹ, đúng không?

    Trước đây mẹ cháu làm việc rất bận rộn, gần như không có thời gian chơi với cháu. Cháu cũng không trách mẹ. Nhưng thực ra mẹ cháu rất muốn dành nhiều thời gian cho cháu nên mới dẫn cháu đến khách sạn suối nước nóng chơi. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm đó

    Đã khiến cháu rất buồn, đúng không? Bé Nguyện à, cháu rất dũng cảm. Cháu không làm gì sai cả. Cháu đã bảo vệ được mẹ mình. Vậy bảo vệ mẹ là điều quan trọng nhất ạ? Tất nhiên rồi. Quả nhiên là cô nói dối. Tuy cháu không biết sao cô lại làm được,

    Nhưng cô không hề có thần giao cách cảm gì hết. Cô và chú ấy bắt tay với nhau lừa cháu. Bé Nguyện. Bé Nguyện. Cháu có đồng ý kể cho cô nghe về cái đồng hồ quả quýt này không? Bé Nguyện, con sao vậy? Xin lỗi chị Trần. Có lẽ lúc nãy…

    Bé Nguyện. Đi nào, mình về nhà thôi. Chị Trần! Đi thôi. Em xin lỗi, em không giúp được gì cả. Em đến là đã giúp ích rất nhiều rồi. Em nghĩ Phương Nguyện thật sự muốn nói gì đó, nhưng có lẽ cậu bé vẫn còn lưỡng lự. Em lại cảm thấy

    Phản ứng của Trần Tâm Tuệ hơi kỳ lạ. Vậy là liên quan đến việc ngón tay có đụng vào hay không à? Cậu đang nói gì vậy? Thì trò vừa nãy các anh chơi đó. Nếu không thì là ngầm ra hiệu bằng tay chân. Đây là Trình Nặc, cộng sự của anh.

    Đây là An Thu, đàn em cùng trường đại học của tôi. Cô ấy rất giỏi về tâm lý học. Chào anh. Nếu không thì là hai người đã bàn bạc với nhau trước khi vào đó và đã chuẩn bị sẵn đáp án rồi. Đừng đoán mò nữa, không có cái nào đúng hết.

    Không đúng? Vậy thì là thế nào? Lúc nãy, cậu đã thấy hết từ phòng điều khiển rồi mà. Thế mà vẫn chưa hiểu sao? Thật ra đây là một trò mà chúng tôi hay chơi khi trị liệu tâm lý. Nguyên tắc rất đơn giản, là ra dấu… Tôi biết ngay mà.

    Chắc chắn hai người đã ra dấu cho đáp án, có đúng không? Tất nhiên là không phải cho đáp án. Không có đáp án nào giống nhau hết. Không phải đáp án? Thế thì là ở đâu? Cậu cứ suy nghĩ đi. Tôi đưa An Thu đi trước đây. Tôi còn có việc nữa.

    Trước đáp án là gì ấy nhỉ? Trước đó thì cậu tự nghĩ cho kĩ đi. Vẫn đang nghĩ về câu trả lời à? Anh tưởng tôi ngốc thật à? Trước câu trả lời chính xác đều là vật liên quan đến màu đen. Trò chơi này tên là ma thuật hắc ám đúng không?

    Cậu đang nghi ngờ Trần Tâm Tuệ à? [Nghề nghiệp: Doanh nhân] [Trần Tâm Tuệ – Chủ tịch Công ty TNHH trang phục Một Điều Ước] Phải. Anh còn nhớ camera không? Người phụ nữ điên gõ nhiều cửa phòng mà sao chỉ có Trần Tâm Tuệ mở cửa?

    Tôi thấy giữa họ không phải là không hề có quan hệ gì như Trần Tâm Tuệ nói. Anh nhìn này. Đây là ghi chép cuộc gọi của Trần Tâm Tuệ trong năm nay. Ngoài giáo viên của Phương Nguyện, cô ta hầu như không hề liên lạc với người khác.

    Có lẽ là cô ta đã dồn hết sự chú ý cho con của mình rồi. Anh nhìn đi. Vậy là cô ta rất hay ra ngoài. Điều này không hề khớp với thông tin trước đó. Khớp chứ. Đúng là cô ta hay ra ngoài.

    Và cô ta không thích rời khỏi nhà cũng là thật. Vợ chồng Trần Tâm Tuệ từng mở một công ty kinh doanh quần áo. Sau khi chồng cô ta qua đời vì bệnh tật, thì chỉ còn mình cô ta quản lý nó. Lợi nhuận khá tốt. Nhưng ba năm trước,

    Cô ta đột nhiên chuyển nhượng công ty. Sau đó cô ta không khởi nghiệp gì nữa, cũng không đi làm, mà chỉ ở nhà lo việc nhà. Tất nhiên là chỉ riêng việc quản lý tài chính số tiền kiếm được ngày trước

    Đã đủ để trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày cho hai mẹ con họ. Thế có nghĩa là ba năm trước, tính cách của cô ta đột nhiên thay đổi. Bé Nguyện. Nào. Con ăn một chút trái cây nhé? Nào. Thế mẹ ép thành nước trái cây cho con uống nhé?

    Gần đây cô có liên lạc với Trần Tâm Tuệ không? Không lâu trước đó, đột nhiên cô ấy lại vay tiền tôi. Nhưng tôi lấy đâu ra nhiều tiền thế, rồi cô ấy nổi giận với tôi. Sếp Trần à? Lâu rồi sếp Trần không đến đây. Trước kia,

    Cô ấy hay đến đây liên hoan cùng đồng nghiệp. Cô ấy đặt sẵn rượu ở chỗ chúng tôi và số dư trong thẻ hội viên tới giờ vẫn chưa tiêu hết. Bao lâu rồi anh và Trần Tâm Tuệ chưa liên lạc với nhau? Hình như là nhiều năm rồi.

    Vậy là khi bố của hai người qua đời, cô ấy cũng không về sao? Đúng vậy, cô ta không về. Đừng nhắc đến việc này với tôi nữa, được không? Tất cả đã là quá khứ rồi. Tôi còn nghe bạn tôi nói cô ấy đã bán công ty của mình

    Và mắng đối tác của mình một trận. Anh có tới nhà tìm cô ấy không? Có chứ. Có vẻ trong nhà cũng có người. Nhưng mà khi tôi đến, cô ta không mở cửa. Về sau chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa. Trong vòng ba năm, Trần Tâm Tuệ

    Không chỉ chuyển nhượng công ty, mà còn cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè, người thân. Nguyên do cắt đứt quan hệ rất đa dạng. Có thể giải thích được việc cô ta vay tiền bạn bè, nhưng anh cô ta nói khi bố cô ta mất,

    Cô ta còn không đến dự cả lễ tang của bố mình. Thế thì không thể nào hiểu nổi. Có lẽ là cô ta không muốn người khác biết được bí mật của mình. Trình Nặc. Đây là kết quả khám nghiệm tử thi mà trưởng bộ phận Vạn nhờ tôi đưa cho anh.

    Đúng là vậy thật. Đây là gì thế? Đây là báo cáo khám nghiệm tử thi của người chết. Anh xem đi. nạn nhân hít vào lượng lớn khói trước khi chết] [Cặn khói được tìm thấy trong phổi cho thấy nạn nhân chết vì vết đâm ở bụng gây vỡ lá lách]

    [Báo cáo khám nghiệm] [Theo kết quả khám nghiệm tử thi, Báo cáo khám nghiệm cho thấy khi còn sống, người chết đã sử dụng thuốc gây ảo giác trong thời gian dài [Xét nghiệm máu cho thấy người chết đã dùng thuốc gây ảo giác một thời gian dài trước khi chết]

    [Người chết có dấu hiệu teo cơ và suy dinh dưỡng] và bị suy dinh dưỡng, cơ bắp có tình trạng thoái hóa. Có thể người này đã bị giam cầm. Anh có nhớ lời khai của cô Vương ở khách sạn xảy ra vụ án không?

    Sau đó tôi nghe thấy một loạt tiếng động rất ồn. Cô ấy nói là nghe thấy có người hét lên “Buông con tôi ra!” “Buông con tôi ra!” Nếu chỉ hiểu đơn giản theo nghĩa đen thì chúng ta sẽ vô thức cho rằng đó là câu nói của Trần Tâm Tuệ.

    Nhưng khi nghe kĩ trong camera tôi phát hiện ngữ điệu của câu này có vấn đề. Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Trọng âm của cô ta nằm ở chữ “tôi” chứ không phải “buông ra”. Vì vậy tôi nghĩ người nói câu này có lẽ là người phụ nữ điên

    Và cũng là Trần Tâm Tuệ thật. Được rồi, giờ thì rõ cả rồi. Ký tên đi. Trình Nặc. Ta có nên suy nghĩ cẩn thận hơn về việc ký tên không? Phương Nguyện vẫn còn nhỏ mà lại bắt mất người thân duy nhất của thằng bé.

    Tôi sợ nó sẽ không chịu nổi mất mát lớn đến thế. – Hơn nữa Trần Tâm Tuệ… – Anh đang biện giải cho người phỏng sinh? Cậu có bao giờ nghĩ kết quả này có ý nghĩa thế nào với hai người họ không? Đấy không phải việc của tôi,

    Cũng không phải việc của anh. Anh chỉ cần xác định mục tiêu có phải người phỏng sinh học hay không thôi. Vậy bảo vệ mẹ là điều quan trọng nhất ạ? Tất nhiên rồi. Quả nhiên là cô nói dối. Tuy cháu không… Bảo… bảo vệ mẹ.

    [Bảo vệ mẹ là điều quan trọng nhất sao?] Em chào anh. Anh muốn rời khỏi Mắt Sáng. Tại sao thế? Em nhớ Trình Nặc, cộng sự của anh chứ? Sự khác nhau giữa người phỏng sinh học và người thường cũng chỉ nằm ở nỗi ám ảnh ban đầu.

    Nó là nền móng cho mọi logic hành vi và cảm xúc của người phỏng sinh học. Có thể coi nó như một loại bản năng. Tôn chỉ của Mắt Sáng là phối hợp với cơ quan công an để giám định và truy quét người phỏng sinh học.

    Đồng thời cũng phải quan tâm đến họ. Nhưng Trình Nặc thì khác. Cậu ấy rất căm ghét người phỏng sinh học. Cậu ấy có thể trả bất cứ giá nào để bắt được một người phỏng sinh học. Nhưng người phỏng sinh học không phải là người máy.

    Họ cũng giống chúng ta mà thôi. Họ có thể là bất kỳ ai trong chúng ta. Mỗi lần anh truy bắt họ, anh đều gặp được những con người có mối liên hệ tình cảm với họ. Nếu người phỏng sinh học đó biến mất,

    Cuộc sống của họ cũng sẽ bị thay đổi hoàn toàn. Chúng ta cần thay đổi suy nghĩ con người ỷ lại quá mức vào người phỏng sinh học. Nhưng trong quá trình đó lại khiến anh cảm thấy áp lực nặng nề về tâm lý. Anh xin lỗi

    Vì bắt em nghe anh phàn nàn nhiều vậy. Không sao đâu. Anh à. Bất kể là nhân viên điều tra hay là bác sĩ tâm lý, công việc của chúng ta đều là giúp cho mọi người có thể chấp nhận sự thật, không phải sao? Có những người từ bỏ chính mình,

    Nhưng chúng ta không thể từ bỏ họ. Anh kiên trì thêm chút nữa đi, có khi cơ hội thay đổi sẽ đến nhanh thôi. Cảm ơn em. An Thu. Thật ra, anh cảm thấy em hợp với công việc này hơn anh. Em đợi một chút nhé. Em xem cái này đi.

    [Tuyển dụng hàng quý] Hôm đó, khi em nói chuyện với Phương Nguyện anh đã thấy hết rồi. Nếu em làm cộng sự của Trình Nặc thì có thể cậu ấy sẽ khác. Thế sao? Em cứ tưởng em không giúp được gì chứ. À phải rồi. Vụ của Phương Nguyện

    Cuối cùng thế nào rồi? Sắp xong rồi. Chắc là ngày mai sẽ xác nhận lần cuối. Thật ra em rất lo cho Phương Nguyện. Ngày mai em có thể tới xem không? Anh Thẩm. Có một cô gái tìm anh ở ngoài. Vâng. An Thu. Sao cảnh sát lại đến?

    Trần Tâm Tuệ mất tích rồi. Sao lại thế? Trần Tâm Tuệ đã được xác định là người phỏng sinh học. Rốt cuộc người phỏng sinh học đó đã đi đâu? Chú đã hỏi cháu 30 phút rồi. – Cháu không định nói gì đúng không? – Đội trưởng!

    Tôi tìm thấy một cánh cửa bí mật trong phòng khách. Cô mau đến xem đi. Được, tôi đến đây. Em trông Phương Nguyện giúp anh nhé. Vâng. Đúng là vậy thật. Bé Nguyện. Nếu cháu nói ra tất cả thì cháu sẽ thấy nhẹ nhõm hơn đấy. Chú hỏi lại cháu một lần cuối.

    Người phỏng sinh học đó đã đi đâu? Đến lúc này rồi mà cháu còn giấu gì nữa? Anh đừng ăn nói kiểu đó với trẻ con có được không? Cô có biết nó đã làm gì không? Người chết là mẹ của nó. Chúng tôi đã xét nghiệm DNA của người chết

    Ở khách sạn suối nước nóng và hai mẹ con họ. Kết quả chứng thực rằng người chết cũng là Trần Tâm Tuệ. Một người trong số họ chắc chắn là người phỏng sinh học. Cháu không chịu nói chứ gì? Vậy để chú giúp cháu nhớ lại toàn bộ quá trình. Chú đoán là

    Vì bận rộn công việc nên mẹ cháu đã đặt làm một người phỏng sinh học giống hệt bà ấy từ chợ đen để thay bà ấy chăm lo cho cháu. Nỗi ám ảnh ban đầu của bà ta chắc chắn là tốt với cháu vô điều kiện, ngoan ngoãn thuận theo cháu.

    Dừng lại, dừng lại! Mẹ cháu yêu cầu rất cao ở cháu, nên khiến cháu thấy rất áp lực. Đó vốn là một kiểu yêu thương. Nhưng đối với người phỏng sinh học, nó đã trở thành một sự tổn thương. Người phỏng sinh học không thỏa mãn

    Với việc chỉ làm một người mẹ thế thân nữa. Bà ta nghĩ mình đủ tư cách làm mẹ của cháu hơn. Bé Nguyện, mẹ đi làm đây. – Con ở nhà nhớ vâng lời dì nhé. – Nhưng muốn thật sự thay thế một người không phải là việc dễ dàng. Ban đầu

    Là bắt chước cơ bản nhất. Bé Nguyện, mẹ đi làm đây. Bé Nguyện. Bé Nguyện. Bé Nguyện, mẹ đi làm đây. Nhớ ngoan ngoãn ở nhà vâng lời dì nhé. Cảm ơn. Ngày qua ngày, người phỏng sinh học đã bỏ thuốc vào thức ăn và nước uống. Dần dần,

    Cơ thể mẹ cháu bắt đầu có vấn đề. Cùng lúc đó, bà ta bắt đầu kế hoạch tu hú chiếm tổ. Sếp Trần, chị muốn bán công ty thật sao? Để không bị người thân quen phát hiện, bà ta đã chủ động gây rối.

    Bà ta nhắm ngay vào mâu thuẫn giữa mẹ cháu và bạn bè, người thân để cắt đứt quan hệ hoàn toàn với mọi người. Anh có thể thông cảm cho em được không? Bây giờ tôi là người quyết định. Em không về được. Bé Nguyện, mẹ đã trả dì về rồi.

    Từ nay mẹ sẽ hết lòng chăm lo cho con. Có lẽ người phỏng sinh học chưa thực sự dám giết con người nên bà ta nhốt mẹ cháu ở dưới tầng hầm. Vì bị bỏ thuốc nên đầu óc bà ấy lúc tỉnh lúc mê. Tôi… Tôi có thể hỏi cô một việc không?

    Tôi… Khi tôi vắng mặt, Phương Nguyện có sống tốt không? Nó có vui vẻ không? Nó… Nó có nhớ mẹ không? Tôi chính là mẹ nó. Bây giờ nó rất vui vẻ. Tôi sẽ không làm bất cứ việc gì khiến nó không vui. Khi nào cô có sức thì hãy uống.

    Vào ngày xảy ra vụ việc, trời mưa giông. Rất có thể vì cúp điện nên cửa tầng hầm đã tự động mở. [Khách sạn suối nước nóng] Mơ đẹp nhé. Mẹ ơi, sao vậy ạ? Không sao đâu, để mẹ đi xem thử. Ai vậy? Chính mày đã cướp con tao! Mẹ!

    Buông con tôi ra! Buông con tôi ra! Bé Nguyện, chạy đi! Cháu không giết người phải không? Kẻ giết người là người phỏng sinh học Trần Tâm Tuệ. Điều chú không hiểu là tại sao cháu vẫn khăng khăng đó là do cháu làm? Bà ta đã vứt bỏ cháu rồi

    Mà sao cháu còn nghĩ cho bà ta? Mẹ sẽ không vứt bỏ cháu. Tại sao? Nỗi ám ảnh ban đầu à? Cháu có chắc chắn nỗi ám ảnh ban đầu của bà ta là chăm lo cho cháu không? Lỡ như đó là trở thành một Trần Tâm Tuệ khác thì sao?

    Chính vì điều đó nên bà ta mới loại bỏ người thật và thay thế bằng chính mình. Còn cháu – cũng chỉ là một công cụ bị lợi dụng. – Chú nói bậy! Việc đó không được lên kế hoạch trước. Mẹ không cố ý làm vậy. Vậy tại sao cháu lại nói dối?

    Chuyện là thế nào? Trình Nặc. Bé Nguyện, đừng sợ, đừng buồn. Chỉ khi nào biết được sự thật, cô chú mới giúp được cháu. Cháu có thể nói cho cô chú biết rốt cuộc thì tối hôm đó đã xảy ra việc gì không? Bé Nguyện. Làm sao đây? Mẹ không cố ý.

    Mãi đến đêm hôm ấy, cháu mới nhận ra người mẹ ở bên cháu là người phỏng sinh học. Mẹ xin lỗi, bé Nguyện. Mẹ bận quá nên không có thời gian chăm lo cho con. Nào, đây là một món quà nhỏ mẹ thưởng cho con vì đã đoạt giải.

    Cháu đã mất đi một người mẹ rồi, cháu chỉ không muốn mất thêm một người mẹ nữa thôi mà. Hôm ấy cháu hỏi cô là bảo vệ mẹ có phải điều quan trọng nhất không chắc hẳn lúc đó cháu đang tự trách mình. Nhưng mà cô không nói sai.

    Bé Nguyện à, cháu rất dũng cảm. Cháu chỉ đang bảo vệ một người mẹ khác thôi. Một người mẹ khác. Nói thì nhiều nhưng cô ta vẫn bỏ đi khi cần đấy thôi. Bé Nguyện. Bà ấy sẽ không tự dưng bỏ đi đâu. Cháu biết bà ấy đi làm việc gì đúng không?

    Mẹ sẽ có một danh tính hợp pháp chứ? Nghĩa là sao? Hôm nay mẹ nhận được một cuộc gọi từ người lạ nói là đã biết bí mật của mẹ con cháu. Ông ta có cách giúp chúng cháu. Cháu có biết họ gặp nhau ở đâu không? Ở công viên rừng xanh.

    Chia nhau ra tìm đi. Trần Tâm Tuệ! Trần Tâm Tuệ! Trần Tâm Tuệ. Anh ơi! Đứng lại, không được chạy! Anh ơi! Vụ án thiếu niên giải cứu mẹ có diễn biến bất ngờ. [Bản tin thời sự thành phố Tây Nguyên]

    Vì quá ỷ lại vào người phỏng sinh học, thiếu niên mười tuổi đã giấu cảnh sát việc người phỏng sinh học giết hại mẹ ruột của mình. Người bệnh hít phải quá nhiều khói khiến não thiếu oxy và thiếu máu. Tạm thời anh ấy vẫn ở trong tình trạng hôn mê.

    Nếu hôn mê quá lâu thì sẽ rất dễ để lại di chứng. Tại sao anh không cứu anh ấy? Lúc đó, nếu anh không chạy đi thì có lẽ anh ấy đã không nằm ở đây rồi. Tôi chạy đi là để bắt hung thủ. Thế à?

    Vậy anh có bắt được hung thủ không? Đối với anh thì bắt được hung thủ quan trọng hơn cả việc cứu người, đúng không? Tôi tin nếu đổi lại là Thẩm Lập – thì anh ấy cũng sẽ lựa chọn như vậy. – Anh sai rồi.

    Chắc chắn là anh ấy sẽ chọn cứu người. [Tuyển dụng hàng quý] Xin chào, phòng Nhân sự phải không? Tôi muốn xin vào Mắt Sáng.