Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 10 | iQiyi Vietnam

    Đêm hôm khuya khoắt không ngủ đứng đây dọa người ta à? Tôi làm cô sợ à? Sao tự dưng anh lại quan tâm tôi ngủ hay chưa vậy? Đừng nói anh muốn nhân lúc tôi ngủ để… Cô nghĩ nhiều rồi đấy. Báo cho cô một tin tốt, hôm nay tôi dọn đến đây,

    Sau này chúng ta là hàng xóm rồi đó. Rõ ràng mình mua con gấu, tại sao lại gửi con heo? Vậy cô muốn làm gì? Tôi muốn làm thợ trang điểm quốc tế. Mấy năm nữa tôi sẽ ra nước ngoài học trang điểm. Cô ấy hả? Thôi quên đi cho rồi.

    Nếu như là lỗi của Hoán Trăn, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm thích đáng. Nhưng tổn thương mà cô gây ra cho cô ấy chúng tôi cũng sẽ bảo lưu quyền truy cứu theo pháp luật. Cũng chẳng phải do tôi cố ý, huống hồ chi là các người đã bán hàng giả trước,

    Đừng có dùng pháp luật uy hiếp tôi. Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu, chờ đấy! Rốt cuộc có phải hàng giả hay không? Không dám mua nữa. Thôi mau đi đi, đi thôi! Không sao chứ? Không sao, nhưng áo của anh… Chuyện nhỏ thôi. Cô làm gì vậy?

    Không phải anh có bệnh sạch sẽ sao? Tôi mang về nhà giặt giúp cho, đảm bảo sạch đẹp như lúc đầu. Không cần đâu. Anh yên tâm đi, lần này tôi không làm hư áo anh nữa đâu. Dù gì thì chuyện này cũng do tôi, không liên quan đến cô.

    Chuyện hàng giả công ty sẽ điều tra, hóa đơn và camera đều có cả, vấn đề ở chỗ nào sẽ tìm ra nhanh chóng thôi. Vậy thì tốt. Anh cứ cởi áo khoác ra đi. Tùy cô vậy, nếu muốn giặt đến vậy thì cứ giặt đi. Em thích cậu ấy đến vậy sao?

    Thành công rồi. Cô ở trong đó một tiếng đồng hồ rồi, không có chuyện gì chứ? Không sao, không sao, tôi ra ngay đây. Nhanh lên nào. Nghĩ ngợi lung tung cả một buổi chiều rồi đấy. Lâm Lộc, mày nghiêm túc chút xíu được không? Nửa đêm rồi còn trang điểm gì nữa?

    Khùng thật. Đến lúc chứng kiến điều kì diệu rồi đây. Cô ở trong đó lâu như thế là vì cái áo này à? Cái gì mà “vì cái áo này”? Chiếc áo vest này của anh gấp mấy lần lương của người bình thường đó. Lần sau còn gặp chuyện này,

    Anh đừng chắn trước mặt tôi nữa, tôi không có yếu đuối như anh nghĩ đâu. Anh có ý gì đây? Bớt xem thường người khác đi. Mặc dù dáng người tôi nhỏ bé, nhưng đó giờ đánh nhau chưa bao giờ thua đâu. Vậy thì bảo vệ bản thân cho thật tốt đấy.

    Chuyện hàng giả thế nào rồi? Bao nhiêu năm nay, Hoán Trăn chưa từng xuất hiện vấn đề hàng giả mà. Liệu có phải có người vu oan hãm hại không? Có phải là cô người yêu cũ nào đó của anh không đấy?

    Đầu của cô cứ tiếp tục dùng làm vật trang trí đi, ít nhất giúp cô cao hơn được một chút. Đừng tưởng tôi không biết anh đang mắng tôi nhé. Alo? Sếp Thời, Hôm nay trên mạng bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều

    Những bình luận liên quan đến vấn đề hàng giả của Hoán Trăn. Cô khách chiều nay mở livestream trên mạng công khai lên án công ty ta, còn khóc lóc kể lể về chuyện anh đe dọa uy hiếp cô ta bằng lời nói và hành động nữa. Nửa tiếng sau

    Triệu tập mọi người tới họp gấp. Tôi đến công ty một chuyến, cô ngủ sớm đi nhé. Lại vì chuyện hàng giả sao? Chuyện nhỏ thôi, tôi đi trước nhé. Quá đáng dễ sợ, rõ ràng là nói bậy bạ mà. Trả hàng, trả hàng, chúng tôi muốn trả lại hàng. Trả hàng!

    Mọi người đừng nóng vội ạ. Bình tĩnh đi! Mong mọi người tin chúng tôi, chuyện trả hàng chúng tôi sẽ giải quyết từng đơn một. Trả hàng, trả hàng! Mọi người đừng bao giờ tin vào lời bịa đặt trên mạng, đồ trang điểm của chúng tôi chắc chắn không có vấn đề gì.

    Cô là người đại diện, đương nhiên phải nói thế rồi. Các người cùng một giuộc với nhau cả. Tẩy chay những kẻ làm ăn gian dối. Trả hàng đi, không trả hàng thì chúng tôi không đi. Trả hàng, trả hàng! Camera mà anh muốn điều tra đã được gửi qua mail rồi ạ!

    Bộ phận đối ngoại cũng đã chuẩn bị xong bản thanh minh. Thêm nữa là sản phẩm mới đã qua kiểm duyệt, chỉ cần anh đồng ý là có thể đưa ra thị trường bất cứ lúc nào. Được, tôi biết rồi. Bây giờ Hoán Trăn đang gặp chuyện gì vậy?

    Có cần em giúp không? Không cần, tôi đang giải quyết rồi. Liễm Sâm, hàng giả không phải chuyện nhỏ đâu, đây là đòn chí mạng… Sếp Thời, không ổn rồi. Nói luôn đi. Bên cửa hàng xảy ra một số vấn đề. Cô Lâm bây giờ đang bị rất nhiều khách hàng bao vây.

    Trả hàng, trả hàng! Alo? Mẹ ạ? Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Mẹ ở trong bệnh viện nghe người ta bàn tán, cái gì mà Hoán Trăn bán hàng giả. Mọi người xung quanh cứ chỉ trỏ mẹ và em con, Tiểu Thành… Mẹ yên tâm đi, không sao cả,

    Con có thể giải quyết được. Trả hàng, trả hàng!!! Mọi người yên lặng đi. Mọi người bình tĩnh lại đã. Có vấn đề gì chắc chắn chúng tôi sẽ giải quyết ổn thỏa. Xin hãy bình tĩnh. Chúng tôi sẽ xử lý hết mà. Mọi người bình tĩnh đã! Trả hàng, trả hàng!

    Đừng đẩy nữa! Tiểu Lộc, em không sao chứ? Trả hàng, trả hàng! Mọi người yên lặng đi. Bảo vệ, bảo vệ an toàn cho nhân viên. Nếu như có người lợi dụng cơ hội để gây chuyện, trực tiếp báo cảnh sát xử lý. Tổng giám đốc Thời! Đúng là anh ấy đó.

    Cô Lâm, cô Lâm! Chúng tôi có thể phỏng vấn cô mấy câu không? Cô Lâm à! Sao các người mãi chưa chịu buông, còn chạy theo đến đây thế? Cô Lâm, là người đại diện của Hoán Trăn, có phải cô đã biết chuyện hàng giả từ lâu rồi không?

    Cô Lâm, đối với chuyện hàng giả, bản thân cô là một người trong cuộc cô có gì muốn nói không? Nói mấy câu đi. Trả lời chúng tôi đi. Muốn tôi nói à? Được thôi! Bây giờ tôi sẽ nói cho các người nghe. Hoán Trăn của chúng tôi không hề làm hàng giả,

    Chính các người mới là người nói những điều giả dối. Chỉ một biến động nhỏ thì đưa luôn tin thất thiệt. Các người còn muốn hỏi gì không? Đừng sợ, có tôi đây. Tổng giám đốc Thời, bên ngoài vẫn luôn đồn rằng cặp đôi Sâm Lâm

    Chỉ được tạo ra đề làm tiền đề cho sản phẩm bình dân mới được đề xuất ra. Xin hỏi anh nghĩ thế nào về chuyện này? Nếu như các người đã gọi là lời đồn anh nghĩ xem tôi có gì để nói? Tổng giám đốc Thời, tổng giám đốc Thời!

    Nói thêm vài câu đi! Tổng giám đốc Thời, trả lời thêm vài câu đi! Cô Lâm, cô trả lời thêm vài câu hỏi đi! Cô Lâm! Cô Lâm! Cô Lâm à, cô Lâm! Đừng đi. Cô Lâm! Cô Lâm! Tổng giám đốc Thời, đừng đi! Không được, tôi phải quay về.

    Hình như mẹ tôi gặp chuyện, không biết Tiểu Thành đã gặp chuyện gì nữa. Bây giờ tôi bắt buộc phải quay về. Cô bình tĩnh lại đã. Nếu cô về với bộ dạng này, họ sẽ chỉ lo lắng thêm thôi. Bình tĩnh? Làm sao mà bình tĩnh được?

    Bọn họ là người nhà của tôi, tôi không muốn bọn họ phải dính líu đến chuyện này. Đừng lo lắng, vẫn còn tôi mà, sẽ không có chuyện gì đâu. Alo? Viện trưởng Trương, phiền ông tăng thêm bảo vệ trong bệnh viện giúp tôi. Tôi không muốn người nhà của mình

    Phải chịu sự làm phiền không đáng có. Được! Mấy lời dư thừa cô không cần nói nữa đâu. Đợi sau khi bình tĩnh lại thì gọi cho bác gái một cuộc điện thoại. Cảm ơn anh. Chiêu này của bố quả nhiên rất sáng suốt, một mũi tên trúng hai con nhạn.

    Đúng là gừng càng già càng cay. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Tìm thêm nhà báo viết thêm bài đi, rồi tìm thêm mấy người gây chuyện nữa. Ta muốn làm cho bọn chúng không bán được một sản phẩm nào nữa. Bố yên tâm, chuyện này con giỏi nhất rồi,

    Cứ để con lo. Đây đều là do con tự chuốc lấy. Những chuyện khác bố không nói nhiều nữa, cứ làm theo lời hội đồng quản trị đi. Đổ mọi trách nhiệm lên con bé, rồi cắt đứt quan hệ của Hoán Trăn với Lâm Lộc đi. Danh tiếng của Hoán Trăn

    Không cần phải lấy lại bằng việc vu oan cô ấy. Nhờ bố chuyển lời cho hội đồng quản trị, Lâm Lộc không chỉ là người đại diện, cô ấy còn là bạn gái của con. Thật ra tôi không sao đâu. Đừng nghĩ nhiều, về nhà nghỉ ngơi sớm đi. Tôi đi trước đây.

    Vậy anh cũng đừng làm việc vất vả quá, cố lên nhé, tôi tin anh. Sao anh ấy vẫn chưa về nữa nhỉ? Thôi vậy, chắc chắn bây giờ anh ấy đang rất bận. Phát video chậm một chút. Có phát hiện gì mới không?

    Tổng giám đốc Thời, tạm thời vẫn chưa có gì ạ. Tiếp tục điều tra đi. Được, xin hãy yên tâm. Xem đoạn trước nữa xem có thấy gì không. Chờ đã! Hay là mọi người nghỉ một tiếng đi. Maggie, gọi đồ ăn khuya cho họ nhé. Được ạ! Đi thôi.

    Đi nào, chúng ta nghỉ một chút. Đám anh hùng bàn phím này nửa đêm rồi còn không chịu ngủ. Vào đi. Tôi không ngủ được, rảnh rỗi quá nên là làm đồ ăn khuya mang đến cho anh. Cô cũng mất ngủ à? Là người đại diện của Hoán Trăn,

    Cũng là một người có liên quan đến chuyện làm hàng giả lần này, tôi thấy mình có trách nhiệm phải cùng tăng ca với anh, góp một phần sức. Đi thôi, mau ăn chút gì đó đi. Sếp Thời, mời dùng bữa. Cô làm à? Ngon chứ? Kiều Kiều!

    Khuya rồi còn đi đâu thế? Đi xe buýt tới Hoán Trăn. Dạo này Hoán Trăn xảy ra chút chuyện Liễm Sâm không kịp ăn cơm. tôi mang đồ ăn khuya đến cho anh ấy. Anh Sâm cũng hạnh phúc thật! À đúng rồi, sao cậu lại đi xe buýt? Xe cậu đâu? Hư rồi.

    Nếu cậu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây. Ấy cậu chờ đã. Mặc dù tôi cũng không tình nguyện làm chân sai vặt, thậm chí là còn hơi ngưỡng mộ với ghen tỵ nữa, nhưng đêm khuya vầy rồi, để cậu đi xe buýt một mình tôi không yên tâm.

    Lên xe đi! Không sao, tôi tự đi được. Chờ đã! Cậu đi một mình thế này, đến nơi cơm cũng nguội rồi. Với lại cậu đã đi xe buýt bao giờ chưa? Có mang theo thẻ xe buýt không? Chuẩn bị tiền lẻ chưa? Tay cậu làm sao đấy? Không sao,

    Bị bỏng chút thôi. Bỏng như vầy mà còn nói không sao. Kiều Kiều, có mấy lời tôi luôn muốn nói với cậu, hôm nay nhất định phải nói. Kiều Kiều, cậu phải nhớ cậu là Phương Kiều, không phải Lâm Lộc. Cậu chỉ uống cà phê Jamaica,

    Chỉ mặc hàng hiệu mới nhất của mùa đó. Đừng nói đến chuyện nấu ăn, cậu đã bước vào bếp bao giờ chưa? Cậu còn muốn hạ mình tới mức nào vì Thời Liễm Sâm nữa? Muốn giống như Lâm Lộc, sau đó phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của cô ấy luôn sao?

    Có gì không được chứ? Anh ấy thích Lâm Lộc, vậy tôi sẽ trở thành Lâm Lộc. Cho dù anh Sâm có chấp nhận cậu như vậy đi chăng nữa, thì cậu có thể đóng kịch cả đời hay không? Hơn nữa cứ phải bắt chước theo dáng vẻ của Lâm Lộc,

    Cậu không cảm thấy khó chịu hay sao? Không liên quan đến cậu, tôi bằng lòng làm thế vì anh ấy. Sao mà không liên quan đến tôi được chứ? Nhìn cậu như vậy tôi rất đau lòng. Uổng công tôi ủng hộ couple Sâm Lâm, thế mà các người lại bán hàng giả.

    Sao các người có thể bán hàng giả được chứ? Tôi còn mua rất nhiều nữa chứ. Tôi sắp đem vứt hết luôn đây. Chả trách mặt tôi ra nông nỗi này hóa ra là do các người. Đúng là không cần mặt mũi nữa rồi. Bán hàng giả rồi sẽ bị trời phạt đấy.

    Da bị sần sùi là do nhiều nguyên nhân như thời tiết, ăn uống, giờ giấc ngủ nghỉ, mất cân bằng nội tiết. Tôi có thể chỉ các bạn cách giải quyết, không thể đổ hết lên đồ trang điểm được. Hơn nữa Hoán Trăn tuyệt đối không bán hàng giả đâu.

    Hoán Trăn không bán hàng giả, sếp Thời cũng không phải kẻ buôn bán gian dối, nói chuyện lịch sự một chút! Được, lượt share đã hơn năm trăm rồi, tôi sẽ tố cáo các người. Kì lạ thật, cũng không phải mắng tôi, tôi tức thế làm gì nhỉ? Kiều Kiều, cậu sao thế?

    Cậu đừng quan tâm đến tôi nữa được không? Tôi không lo thì ai lo cho cậu đây? Tôi thật sự rất mệt, không thể chịu đựng được nữa. Rốt cuộc tôi không tốt chỗ nào? Tôi có điểm nào không bằng Lâm Lộc? Vì anh ấy, tôi từ bỏ tôn nghiêm của mình,

    Từ bỏ sự kiêu ngạo của mình, cố gắng trở thành dáng vẻ mà anh ấy thích. Nhưng cho dù tôi có cố gắng lấy lòng anh ấy thế nào đi nữa dường như anh ấy cũng chẳng có hứng thú gì với tôi. Hình như anh ấy đã thích Lâm Lộc mất rồi.

    Cậu có từng thấy anh ấy cười thật dịu dàng chưa? Tôi thấy rồi, khi nhìn Lâm Lộc đấy. Không sao cả, trong mắt tôi cậu tốt hơn bất kì người nào. Nếu như có thể quay về quá khứ, tôi mong mình chưa từng gặp anh ấy. Tôi thì không dám trở về đâu,

    Tôi sợ sẽ không thể gặp lại cậu nữa. Ngay cả lúc ngủ cũng đẹp trai như vầy, lông mi đẹp, mũi cũng đẹp, miệng cũng đẹp nốt. Cô đang làm gì thế? Không có gì cả, tôi chỉ muốn xác nhận xem có phải anh ngủ rồi hay không? Thôi tiêu rồi tiêu rồi,

    Chưa rửa mặt, chưa trang điểm, mà lúc nãy lại ở sát như thế, nhất định là anh ấy chê mình dữ lắm. Quầng thâm này, còn chỗ này nữa, cái mụn này mọc ra từ khi nào vậy? Cô làm gì thế? Anh đừng qua đây, đừng nhìn tôi,

    Quay mặt qua bên kia đi. Mặt cô làm sao thế? Không sao, nói chung là đừng nhìn tôi, giờ tôi không có mặt mũi gặp ai. Để tôi kêu người đặt đồ ăn sáng. Không cần đâu, tôi không đói chút nào hết. Alo? Chúng ta nói chuyện đi. Được. Gặp ở chỗ cũ.

    Anh tới rồi à? Ừ. Anh còn nhớ nơi này chứ? Hồi nhỏ chúng ta thường tới đây. Ừm, lúc đó chúng ta chơi đùa trên biển, cô bị té đến nỗi đập đầu xuống đất mà cũng không khóc. Cuối cùng lại dọa Ngôn Tử Thần phát khóc.

    Lúc đó anh vô cùng bình tĩnh gọi cho 120, giống y chang bây giờ. Lúc nào anh cũng tỏ ra lạnh lùng, chỉ nói “ồ”. “Không, tôi không thích cô đâu Phương Kiều.” “Phương Kiều, chúng ta không thể hẹn hò được.” Khiến em mỗi lần nghe anh gọi tên mình

    Là cảm thấy sợ hãi. Xin lỗi. Nhưng biết làm sao đây? Em vẫn cứ thích anh. Anh từ chối em mười lần, em liền nghĩ xem lần thứ mười một phải mở đầu thế nào. Bao nhiêu lần em bất chấp lao đến chỗ anh thì bấy nhiêu lần anh đẩy em ra xa.

    Em đã từng vì chuyện bị anh từ chối mà cảm thấy nhục nhã, nhưng bây giờ thì hết rồi. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng ngưỡng mộ ai, cho tới khi Lâm Lộc xuất hiện. Lúc đó em mới biết thế nào là ghen tỵ đến đau lòng.

    Em ghen tỵ với Lâm Lộc, ghẹn tỵ với chuyện cô ấy có thể đến gần anh rất dễ dàng, ảnh hưởng tới cảm xúc của anh. Chúng ta quen biết nhau hai mươi năm, em chưa bao giờ làm được như vậy. Tôi vẫn luôn nhớ tới Phương Kiều luôn kiêu ngạo tự tin,

    Chưa từng đánh mất bản thân của trước đây. Nếu như có lần thứ mười một, tôi vẫn hy vọng cô ấy có thể kiêu ngạo đứng trước mặt tôi và lớn tiếng nói rằng: “Thời Liễm Sâm, em không coi thường anh.” Thời Liễm Sâm, hôm nay hẹn anh tới,

    Là để nói cho anh biết, bắt đầu từ hôm nay, từ giờ phút này, Phương Kiểu em sẽ không còn thích anh nữa. Mọi người nghe chưa? Hoán Trăn của chúng ta sắp phá sản rồi đấy! Thật hay giả vậy? Công ty chúng ta đã vượt qua biết bao nhiêu sóng gió rồi,

    Không đến nỗi chứ. Dù gì tôi cũng tìm được công ty khác rồi. Hai người xem này, công ty mỹ phẩm này cũng tốt lắm, đãi ngộ rất ổn. Xin chào, Tôi là Lâm Lộc, nhân viên trang điểm tại quầy của Hoán Trăn… Xin chào, tôi là nhân viên của Hoán Trăn,

    Tôi muốn mời… Xin chào, tôi là nhân viên của Hoán Trăn, tôi muốn… Cô Châu! Là như vầy, lúc nãy tôi đến công ty tìm cô, nhưng bị bảo vệ đuổi đi mất. Cô có thể cho tôi ba phút không? Tôi muốn nói là Hoán Trăn của chúng tôi…

    Chẳng có gì để nói cả. Tôi chẳng muốn nói câu nào với một người mặt dày như cô. Cô nghe tôi nói đã, Công ty Hoán Trăn của chúng tôi không có sản xuất hàng giả đâu ạ! Cô nghe tôi nói vài phút thôi. Còn nói không bán hàng giả à?

    Mặt tôi đến giờ vẫn chưa khỏi đây này. Xin lỗi, tôi thay mặt công ty xin lỗi cô. Cô Châu! Vẫn là tôi đây ạ, là thế này. Lúc qua đường đừng có gọi điện thoại. Cô nghĩ đến cái gì mà quan trọng hơn mạng sống vậy? Nghĩ đến anh.