Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 15 | iQiyi Vietnam
Có chuyện gì vậy? Họ bảo có lẽ còn phải chụp một số ảnh sinh hoạt trước khi ngủ của chúng ta. Buổi tối lấy cảnh đẹp hơn. Thế chừng nào họ đi? Tiểu Lộc, Tiểu Lộc, hai người thật sự chia tay rồi à? Không phải hai người vừa chụp tạp chí CP sao?
Cô không biết à, bây giờ trên mạng chửi mắng dữ lắm, đều nhằm vào Hoán Trăn cả. Chắc chắn là do Sally giở trò. Tự đi hay để tôi gọi cho bệnh viện? Thôi bỏ đi. Có nói nhiều với cậu cũng vô ích, đúng là đầu gỗ.
Tự mình ngộ ra từ từ đi. Tôi đi nghỉ mát đây. Tạm biệt. Cao thủ yêu đương. Chuyện tin tức đó là sao vậy? Tôi cũng rất tò mò. Tôi còn cho rằng là chiêu trò mà sếp Lương âm thầm thực hiện cơ. Xem ra tôi đã đánh giá cậu quá cao rồi.
Cũng đúng thôi, với khả năng của cậu thì sao có thể làm ra mấy việc quyết đoán như vậy được. Chung quy thì phòng RP dưới sự quản lý của cậu, càng ngày càng chả cần thiết phải tồn tại nữa rồi. Tôi có nên kiến nghị với bố dẹp phòng RP không nhỉ?
Quả thực là tôi không quyết đoán bằng anh. Nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đây anh đã không cẩn thận tạo ra đủ loại tin tức nổi bật khiến phòng PR của công ty bận đến sứt đầu mẻ trán. Tôi có nên xin chủ tịch Lê chỉ thị không nhỉ?
Giờ tôi rất mơ hồ về sự tồn tại của phòng PR trong công ty. Anh thấy sao? Cậu dám à? Tôi cho rằng nếu cậu rảnh quá thì có thể chú ý thêm về những bình luận nhắm vào Sally kìa. Mắc gì Hoán Trăn bị phốt dồn dập
Mà Sally lại bị đồn thành người đứng sau một cách khó hiểu như vậy. Tự cho rằng bản thân giỏi hơn người khác nhưng lại bị người ta xem như đồ ngốc để chơi đùa mà thôi. Được, cậu hay lắm. Nhưng cậu phải nhớ rõ điều này,
Đã là cá muối thì dù có lăn lộn thế nào cũng chỉ là cá muối mà thôi. Chờ mà xem. Ai cũng có chí hướng riêng mà. Vì Sally, tôi sẵn sàng làm một con cá muối biết suy nghĩ. Nó đang bảo mình không có não sao?
Cậu mới là đồ không có não đó! Chị ơi, chị vẫn ổn chứ? Cô Lâm, cô muốn hỏi xem sếp thời có ổn không chứ gì? Không phải. Giờ anh ấy bận đến nỗi chưa ăn được cơm. Vậy em có thể làm gì giúp anh ấy không? Không cần.
Nhưng mà CP Sâm Lâm của hai người là hi vọng duy nhất vào lúc này. Vậy em có thể vào thăm anh ấy không? Chỉ liếc qua thôi. Cô Lâm, bây giờ anh ấy không có thời gian đâu. Vậy em ngồi bên kia đợi anh ấy. Được, cô ngồi đó đợi xem,
Biết đâu lát nữa anh ấy sẽ rảnh rỗi. Tài liệu này của cô, chỗ này không được tốt, về nghĩ lại xem. Phương án này không ổn. Vào đi. Sếp Thời, anh thật sự không định gặp cô Lâm sao? Hình như trong lòng cô ấy… Tôi biết rồi, tạm thời thì không.
Vậy có cần tôi bảo cô ấy về không? Cứ mặc kệ đi. Lâm Lộc à Lâm Lộc, rốt cuộc mày đang lo lắng gì thế hả? Mình đâu có lo lắng cho anh ấy, mình chỉ thấy áy náy thôi. Dẫu sao Hoán Trân trở thành thế này
Cũng có một phần trách nhiệm của mình mà. Đừng quên là người người sắp kết thúc hợp đồng rồi. Nhưng mình cũng không thể ngồi không nhìn được. Anh ấy bận cả một buổi trưa, đến cơm còn chưa ăn. Vậy mày thì sao? Mày ăn cơm rồi hả? Lải nhải cả buổi trưa.
Đúng nhỉ, hình như mình cũng chưa ăn. Nhưng mà sắp đến thời gian làm việc buổi chiều rồi, mày cũng chẳng còn thời gian để ăn nữa đâu. Cần giúp gì không? Không, không cần. Xin lỗi, ngại quá. Maggie, cô gọi ít đồ ăn xế đến quầy chuyên doanh đi. Vâng, sếp Thời.
Ừm. Mọi người ơi, tạm dừng việc đang làm lại đi. Hôm nay công ty có phúc lợi, sếp Thời mời mọi người bữa xế. Tốt vậy sao. Nào, nào. Lấy đi. Cảm ơn. Nè. Thật tốt. Giờ anh ấy bận đến nỗi chưa ăn được cơm. Bác tài,
Có thể đi nhanh hơn không vậy? Chuyện này liên quan đến chuyện lớn cả đời tôi đấy. Tôi cũng muốn đi nhanh hơn nữa, nhưng con xe này lại không thể. Bác tài, anh làm ơn nhanh lên dùm tôi, nhanh hơn nữa đi. Woah! Chuyện gì vậy?
Xe hỏng rồi, cậu đi trước đi. Vậy thì bác tài, tôi đưa tiền cho anh này. Không cần, không cần đâu. Không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc anh nhớ ăn cơm. Sợ anh đói chết thì không ai ký tên cho tôi nữa. Cô về rồi sao? Ừm.
Ồ, lại về rồi à? Chẳng phải cậu bảo không cần khám nữa sao? Hai ngày tôi trốn viện, thật lòng nhận ra rằng bác sĩ, ông nói rất đúng. Bệnh của tôi chẳng những không đỡ, mà còn nặng hơn nữa. Bác sĩ, phải nhờ ông một chuyện.
Lát nữa có một cô gái xinh đẹp đến tìm tôi, nhất định ông phải nói với cô ấy là bệnh của tôi rất nặng. Hạnh phúc nửa đời còn lại cảu tôi nhờ cả vào ông đấy. Điều dưỡng, đo huyết áp cho cậu ấy. Nào, để tôi đo xem.
Thật ra, khoảng thời gian này, tôi đã suy nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện, cũng đã buông bỏ được một số người. Thật ra, tôi luôn muốn nói xin lỗi cô. Sao cô vẫn cứ như trước vậy? Trước đây thích nói xin lỗi, đến giờ vẫn thế. Phải nhớ rằng
Cô không có lỗi với bất kỳ ai cả. Cảm ơn cô. Tôi có thể ôm cô không? À đúng rồi. Cô có biết chuyện Ngôn Tử Thần nằm viện không? Cũng xem như đã gặp rồi. Xem như… Vậy là gặp rồi hay chưa? Tôi định trở về sẽ đi thăm cậu ấy.
Nhưng trên đường về, tôi nhìn thấy cậu ấy rất vui vẻ nên không lo nữa. Không phải anh ấy đang ở bệnh viện sao? Sao lại xuất hiện trên đường được? Chuyện này thì cô không biết rồi. Cậu ấy luôn mang đến bất ngờ không dứt. Chỉ có chuyện cô nghĩ không ra
Chứ không có gì cậu ấy không làm được. Từ nhỏ cậu ấy đã thế rồi. Vậy cũng được à. Đừng nhắc đến cậu ấy nữa. Cô với Liễm Sâm sao rồi? Tôi thấy hai người lại lên báo rồi. Có chuyện gì thế? Thật ra bọn tôi… Chuyện này dài dòng lắm.
Chỉ cần hai người ở bên nhau thì chẳng có gì là vấn đề cả. Cảm ơn cô. Khách sáo với tôi làm gì? Tiếng gõ cửa hay thế này, chắc chắc là Kiều Kiều của mình rồi. Kiều Kiều, xem như cậu quay về rồi. Tôi còn tưởng… tôi bị ảo giác cơ. Woah!
Cậu gầy thật rồi. Bác sĩ nói thế nào? Bác sĩ nói tôi bệnh nặng lắm, rất có khả năng tiến triển thành ung thư dạ dày. Bác sĩ, tình trạng hiện tại của cậu ấy thế nào? Tình trạng cũng xem như hơi nghiêm trọng. Nhưng… cần phải xét nghiệm thêm nữa.
Vậy thì nội soi đại tràng và dạ dày thêm lần nữa để xác định nguyên nhân là tốt nhất. Nội soi đạu tràng và dạ dày? Kiều Kiều, thật ra tôi thấy cậu trở về thì bệnh tật trôi tuột đi ngay. Giờ tôi thấy mình khỏe hẳn ra.
Cậu bị dày vò lâu đến thế rồi, vẫn nên xác định lại thì tốt hơn. Bác sĩ, chúng ta đặt lịch nội soi đại tràng và dạ dày vào sáng mai đi. Không đâu, tôi… Sao không giống với những gì mình nghĩ vậy ta?
Tại sao lại phải nội soi đại tràng và dạ dày? Tại sao lại thế này? Rõ ràng Lâm Lộc hôm đó còn khóc cơ mà. Sếp Thời, đây là của cô Lâm mang tới. Hình như cô ấy chưa ăn. Không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc anh nhớ ăn cơm.
Sợ anh đói chết thì không ai ký tên cho tôi nữa. Mời vào. Sếp Lương, chuyện anh bảo tôi tìm trường bổ túc, tôi đã sắp xếp xong rồi. Anh xem thử đi. Vất vả rồi. Cảm ơn. Alô, anh có thể gọi điện thoại cho cô ấy rồi.
Đừng quên những gì tôi đã nói với anh. Được. Căn nhà này cách trạm tàu điện ngầm đúng là chỉ có tám phút. Ừm. Tiền thuê bao nhiêu? Một nghìn. Còn rẻ hơn căn nhà hôm trước nữa. Còn có thể nhìn thấy cảnh sông. Phong cảnh cũng rất đẹp. Cô Lâm,
Cô vừa ý căn nhà này chứ? Nếu vừa ý thì chúng ta ký hợp đồng nha. Được, được… Có thể nhìn thấy cảnh sông, gần trạm tàu điện ngầm đến vậy mà tiền thuê lại rẻ thế này, sao tôi thấy có chỗ nào đó không hợp lý nhỉ. Chủ căn nhà này
Đặc biệt yêu cầu người thuê phải là nữ, còn tiền thuê thì không cần quan tâm. Anh ấy chỉ muốn tìm người trông coi nhà giúp. Vậy thì giá kiểu này cũng rẻ quá. Tôi ký hợp đồng với chủ nhà hay là với bên môi giới các anh? Ký với chúng tôi.
Vậy phí điện nước tính thế nào? Nếu như đồ bị hư thì tìm chủ nhà hay tìm các anh? Tiền nhà đã bao gồm cả tiền điện nước rồi, đồ đạc hư thì cứ trực tiếp liên lạc với tôi. Vậy… thì quá tốt rồi.
Tốt đến mức có gì đó không được bình thường. Không phải là có người từng chết trong căn nhà này đấy chứ? Hay là có đồ gì đó không sạch sẽ? Không… cái này… cô Lâm, sao có thể chứ? Căn nhà này từng cho nhiều người thuê rồi. Nếu giống như cô nói,
Căn nhà này từng có người chết hoặc có gì đó không sạch sẽ, thì không có người ra giá cao giành thuê rồi, phải không? Ra giá cao? Ừm. Anh… không phải anh vừa nói là chủ nhà muốn tìm người trông nhà giúp sao? Đúng vậy… Ăn nói mập mờ.
Anh chắc chắn đang giấu tôi gì đó. Anh có nói ra không? Anh không nói thì giờ tôi sẽ đi khiếu nại mấy người. Ấy đừng đừng. Tôi nói là được mà. Cô Lâm, tôi nói rồi thì cô không được đi nói lại với anh Lương đâu đấy. Anh Lương? Đúng.
Chính là anh Lương mà lần trước đến cùng với cô đấy. Anh Lương này đối với cô thật tốt. Anh ấy cố ý ra giá cao để thuê căn nhà này còn bảo tôi ra giá thấp cho cô. Cô Lâm, người đàn ông tốt như vậy trên đời này không còn nhiều đâu.
Tiểu Lộc, anh giúp em liên lạc với một trường bổ túc rất tốt. Em xem thử đi. Anh Lương, em có thể tự lo được chuyện học bổ túc mà. Anh đã liên lạc giúp em rồi. Trường này tốt lắm. Em xem đi này. Chiều nay em đi gặp bên môi giới,
Họ đã nói với em rồi. Thật tình anh không cần phải thế đâu. Anh cảm thấy chuyện này cũng không có gì cả. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. Muốn tìm cho em căn phòng tốt nhất. Em biết anh luôn tốt với em. Em cũng rất cảm kích.
Nhưng anh như thế sẽ khiến em thấy áp lực, em không biết phải sống chung với anh ra sao. Vả lại, sau này khi anh có bạn gái, thì cô ấy sẽ ghen đó. Tiểu Lộc, anh thích em. Anh vẫn luôn thích em. Lúc trước anh cho rằng
Anh không thể mang đến cho em cuộc sống em muốn nên anh cứ luôn… Anh đừng nói nữa. Em đừng đi, Tiểu Lộc. Em đừng đi, em nghe anh nói đã. Anh đã nói ra rồi thì anh phải nói cho thật rõ ràng. Em nghe anh nói này.
Anh đã thích em tròn 16 năm rồi. Từ bé chúng ta đã lớn lên bên nhau. Anh thích em gọi anh là anh Lương. Anh cũng thích dáng điệu em vui vẻ cười tươi mỗi ngày. Lương Thực, Em vẫn luôn xem anh là người bạn thân nhất. Vả lại
Em đã có bạn trai rồi. Bạn sao? Em chỉ xem anh là bạn bè thôi sao? Bao nhiêu năm nay em chỉ xem anh là bạn bè sao? Tiểu Lộc, anh cảm thấy giữa hai chúng ta không chỉ là bạn bè thôi đâu. Anh đừng như thế nữa.
Là vì Thời Liễm Sâm sao? Phải không? Em không biết nữa. Em phải dọn đi rồi. Những lời anh nói khiến em cảm thấy sau này chúng ta sống chung sẽ rất ngượng ngùng. Cảm ơn anh vẫn luôn chăm sóc cho em. Thời Liễm Sâm. Khung cảnh này sao mà quen thuộc thế.
Nếu có thêm bát canh Mala thì hay rồi. Giờ này cũng không gọi cho ai được. Thời Liễm Sâm? Sao anh ấy lại ở đây? Xin lỗi, tôi nhầm người. Không sao. Đến lúc này rồi mà mày còn nhớ anh ta sao. Phải có tiền đồ chứ. Maggie,
Cô đặt hết toàn bộ phòng khách sạn gần công viên Sâm Lâm cho tôi, không được bỏ sót phòng nào. Anh hai. Không đúng, ông ơi, chiếc ghế này là địa bàn của ông sao? Hai chúng ta cũng xem là người lang thang như nhau. Quen biết chính là duyên phận đó.
Ông có muốn ăn xiên nướng không? Ông không đói à? Không đói thì cháu ăn đó. Xiên nướng này thật thơm. Cháu nói ông nghe, ngày hè phải có xiên nướng. Lúc bé, khi cháu gặp chuyện không vui sẽ đi ăn một chầu đồ nướng. Nếu như còn không vui nữa
Thì sẽ ăn hai chầu. Không có nỗi buồn nào mà đồ nướng không giải quyết được cả. Đúng rồi, ông ơi, ông có biết tại sao khách sạn quanh đây lại bị đặt trước hết rồi không? Có phải do khách du lịch gần đây tăng mạnh không?
Hay là ông cứ ăn chút đi ạ. Cháu đặt phía sau ông này, lát ông tình dậy thì phải cẩn thận đừng làm xiên nướng rơi xuống đất nha. Nếu rơi xuống đất sẽ bị dơ, không ăn được đâu. Không ăn được… Cô nói xong chưa vậy hả? Là một cô bé
Mà sao lắm lời đến vậy? Ai da lão già này, cuối cùng cũng tìm được ông rồi. Ông về nhà với tôi đi, đã trễ lắm rồi. Tôi không về đâu. Ông đừng ghen nữa mà. Sau này tôi không khiêu vũ với mấy lão già khác nữa, được chưa vậy?
Nếu không phải mấy khách sạn xung quanh bị đặt hết phòng rồi thì chắc chắn bà không tìm được tôi. Cũng không biết làm sao mà gần đây có nhiều người rảnh vậy nữa. Thôi được rồi. Ông xem lại ông đi, đã ngần ấy tuổi rồi còn y hệt con nít.
Không sợ con bé cười cho sao? Cười thì cứ cười đi, tôi chả quan tâm. Thôi được rồi mà. Hôm nay tôi vừa nhận ra điều này, bà ơi, bà không phải là người nói nhiều nhất. Tôi định đến đây tịnh tâm, ai biết được con bé ấy…
Con bé nó ồn đến đau hết cả đầu. Thôi được rồi. Chúng ta đi. Chúng ta về nhà nào. Còn tưởng ông cụ là người vô gia cư, kết quả lại bị bắt xem cảnh ngọt ngào. Thì ra mình mới là người không có nhà để về. Đang ở đâu thế?
Tôi đang đi dạo trong công viên. Kéo hành lý đi dạo à? Sao anh biết được? Có người chụp được cảnh cô kéo hành lý đi dạo trong công viên. Vậy mà cũng chụp được á? Rất nhiều phóng viên sắp đến rồi đó. Nhân lúc họ chưa đến,
Cô mau tìm một khách sạn trốn đi. Vậy phải làm sao bây giờ? Phòng khách sạn xung quanh đã bị đặt chỗ hết rồi. Hơn nữa điện thoại của tôi cũng sắp hết pin rồi. Càng quan trong hơn là tôi cũng không biết đường. Đợi ở đó đi, tôi đến ngay. Ừm.
Anh à, nửa đêm rồi mà bên kia có một cô gái. Hay là để em qua đó… Để anh đây tự đi. Cô em à, nửa đêm ngồi một mình ở đây à, để anh ngồi với cô em. Anh à, muốn cướp sắc thì thôi dẹp đi, trông cũng chẳng ra sao.
Xem ra thì đầu óc cô ta cũng không nhanh nhạy, đòi ít tiền bảo kê là được rồi. Cực kì sến sẩm, thiếu nữ thanh xuân. Xem ra cô em dậy thì không được ổn, bọn anh cũng không muốn động vào cô em, đưa tiền đây. Cảnh sát!
Cũng biết cách làm khó đấy. Thôi bỏ đi đại ca, chúng ta ra tay đi. Lấy vali đi. Đụng vào người của tao à, mày đã hỏi qua tao chưa? Lo chuyện bao đồng. Mày là thằng đàn ông của nó à? Tôi khuyên các người mau chạy đi,
Anh ấy không có ăn chay đâu. Ông đây ăn tạp đây này. Đừng đánh nữa, chạy nhanh! Anh… tay của anh chảy máu kìa. Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Đau không? Không đau. Anh muốn làm gì?