Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 16 | iQiyi Vietnam

    Cậu gầy thật rồi. Bác sĩ nói thế nào? Bác sĩ nói tôi bệnh nặng lắm, rất có khả năng tiến triển thành ung thư dạ dày. Sếp Thời, đây là của cô Lâm mang tới. Không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc anh nhớ ăn cơm. Sợ anh đói chết

    Thì không ai ký tên cho tôi nữa. Đang ở đâu thế? Tôi đang đi dạo trong công viên. Kéo hành lý đi dạo à? Sao anh biết được? Có người chụp được cảnh cô kéo hành lý đi dạo trong công viên. Vậy mà cũng chụp được á? Anh, anh muốn làm gì?

    Sao dính nhiều mỡ vậy? Không có chỗ ở à? Tất nhiên là có. Tôi chỉ ra ngoài đi dạo thôi. Có chỗ ở thì cô còn kéo theo hành lý đi dạo đêm khuya à? Không liên quan đến anh. Tôi có một đề nghị. Cô muốn suy nghĩ một chút không?

    Chẳng phải cô không có chỗ ở à? Vừa hay chỗ tôi có phòng trống. Cô có thể dọn về. Dọn về? Ừ. Hợp đồng của chúng ta đã kết thúc rồi, với quan hệ bây giờ nếu lại sống chung với nhau thì không hay lắm. Cô nghĩ nhiều rồi.

    Bây giờ tôi chỉ là chủ nhà tìm khách thuê phòng thôi, còn cô vừa hay lại phù hợp với tiêu chuẩn của tôi. Tiêu chuẩn gì? Im lặng ít nói, thích sạch sẽ, sống, làm việc, nghỉ ngơi lành mạnh, suy nghĩ tích cực, không lan truyền cảm xúc tiêu cực,

    Hiền lành hiếu thảo cầu tiến, hơn nữa cũng không đáng ghét. Tiêu chuẩn này của anh giống tìm khách thuê chỗ nào? Rõ ràng là đang tìm đối tượng xem mắt. Nhưng cũng đúng. Anh có chứng nghiện sạch sẽ, lại thường xuyên mất ngủ,

    Hơn nữa còn là một nhân vật công chúng phiền phức, muốn tìm khách thuê phòng thích hợp còn khó hơn lên trời nữa. Tôi cảm thấy cô rất thích hợp, hơn nữa cũng không cần làm quen lại với lối sống của nhau. Dù anh không ghét tôi cũng không được.

    Vì mối quan hệ bây giờ của chúng ta đã không thích hợp sống cùng nhau nữa. Cũng muộn rồi, tôi băng bó cho anh xong rồi sẽ đi. Shhh. Không sao. Tôi hơi khát, cô rót chút nước cho tôi nhé. Shhh. Shhh. Shhh. Chẳng phải lúc nãy máu đã ngừng chảy rồi à?

    Sao lại đột nhiên trở nên nghiêm trọng như vậy? Bây giờ chúng ta đến bệnh viện ngay. Không cần đâu. Chỉ là vết thương bị rách ra thôi. Cô yên tâm. Nhưng bị con dao gỉ cắt một đường, chắc sẽ không xui xẻo bị uốn ván đâu nhỉ? Cũng muộn rồi,

    Chẳng phải cô muốn đi à? Tôi lái xe đưa cô về. Đã bị thương đến vậy rồi còn đưa gì nữa? Không sao. Những lúc như vậy anh đừng đưa tôi về, mau đến bệnh viện đi. Shhh. Không được. Khuya vậy rồi không thể để cô về một mình.

    Chuyện khách thuê phòng cô để ý giúp tôi nữa nhé. Nếu thấy ai thích hợp cũng có thể nói với tôi. Cô cũng biết tình hình gần đây của Hoán Trăn, vì những tin đồn thất thiệt mà lợi nhuận ngày càng ít. Không chừng một thời gian nữa sẽ sụp đổ.

    Không nói việc này nữa. Đi thôi. À… Tiền thuê bao nhiêu? Cô cũng đừng khó xử quá, tuy chúng ta là quan hệ ông chủ và nhân viên bình thường. Tôi biết cô sợ bị người khác hiểu lầm, tôi cũng không muốn ép cô. Anh đừng nói nữa. Tôi đã quyết định rồi.

    Bây giờ Hoán Trăn như vậy tôi cũng có một phần trách nhiệm. Nếu bây giờ chúng ta chỉ có quan hệ chủ nhà và khách thuê phòng, tôi nghĩ cũng không có ai hiểu lầm đâu. Vậy được. Tôi đi tắm trước. Cô nghỉ ngơi sớm đi.

    Cẩn thận đừng để vết thương dính nước. Ừ. Đúng rồi, phòng của cô ở trên lầu. Tôi… Phải tự hiểu lấy mình, sau này hai người chỉ là quan hệ chủ và người thuê đơn thuần thôi, bớt nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đi. Sau này cô ngủ ở đây. Nghỉ ngơi sớm đi.

    Lâm Lộc, phải nhớ rõ, hai người chỉ là quan hệ chủ nhà và khách thuê thôi. Anh Sâm, anh Sâm. Dạo này tôi phát hiện một thứ hay lắm, giờ dạy cho cậu nhé. Đảm bảo giúp cậu nhanh chóng theo đuổi được chị dâu.

    Bảy chiêu nắm bắt tình yêu của bé chó săn. Một, không biến thành có. Không có cơ hội thì chúng ta tạo ra cơ hội. Hai, một mũi tên trúng hai đích, chủ động tỏ ra yếu đuối để kích thích tấm lòng người mẹ muốn bảo vệ che chở của con gái.

    Ba, lạt mềm buộc chặt. Khoảng cách mới sinh ra cái đẹp. Bốn, lời ngon tiếng ngọt. Nếu một cái miệng của cậu không giải quyết được, thế thì cứ quẹt thẻ, mua tất. Năm, mỹ nhân kế. Phô bày sự quyến rũ hormone thân xác của cậu. Sáu, tỏ tình.

    Cậu yêu cô ấy thì phải lớn tiếng nói với cô ấy. Bảy, đeo bám không bỏ. Tục ngữ nói đúng lắm, gái lành sợ trai đeo bám. Nếu cậu đạt được đến trình độ không cần mặt mũi nữa, thì cậu là vô địch rồi. Anh Lương Thực, anh qua đây ăn khuya đi.

    Em thấy dạo này công việc của anh khá bận nên đã đặc biệt nấu món canh ngân nhĩ hạt sen. Anh không đói, em tự ăn đi. Một mình em ăn không hết đâu. Em thấy dạo này anh cứ bận đi xã giao, hết sếp này đến sếp kia,

    So với hồi anh làm cửa hàng trưởng ở Hoán Trăn lúc trước còn bận hơn nữa. Có gì thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo nữa. Nói trắng ra chẳng phải đang khinh thường anh đó sao? Các người cảm thấy trước đây anh chỉ là nhân viên quèn ở Hoán Trăn

    Không bằng Tổng giám đốc Thời chứ gì? Nhưng anh cho em biết, rồi sẽ có một ngày anh xóa sạch vết nhơ đó. Anh biết em không có ý này mà. Bao nhiêu năm qua, trong tim em chỉ có mỗi mình anh. Bất kể là

    Lương Thực hai bàn tay trắng của quá khứ, hay Phó tổng giám đốc Lương của Sally bây giờ, tấm lòng của em đối với anh chưa bao giờ thay đổi. Xin lỗi. Phục vụ. Mang rượu ra. Thưa anh, chúng tôi sắp đóng cửa rồi, hay anh đổi chỗ khác nhé.

    Muốn tiền phải không? Xin lỗi anh. Chúng tôi đã đóng cửa rồi. Mang rượu lên đây. Sếp Lương cũng uống rượu ở đây à? Giỏi thật đấy. Bây giờ sếp Lương cũng biết cầm tiền đập người ta rồi à. Có thấy chưa?

    Đây là sếp Lương mà anh vừa nói với mấy em đó, cậu ấm tài giỏi nhất trước mặt ông già nhà anh. Ai nói thế? Anh mới là cậu ấm thật sự của Sally cơ mà. Tất nhiên rồi. Ông già có cưng chiều cỡ nào

    Cũng không giấu được chuyện một số kẻ chỉ là đồ con hoang thôi. Sắc mặt sếp Lương xấu quá, do công việc không thuận lợi à? Không cần anh lo. Tôi tốt lắm. Vậy thì vì phụ nữ rồi. Chẳng lẽ là cô nàng lớn lên từ nhỏ của cậu?

    Chẳng phải bây giờ cô ta là bạn gái của Thời Liễm Sâm đó sao? Trèo cây cao nên đá cậu rồi à? Tôi cứ tưởng cậu chỉ kinh doanh không bằng cậu ta, không ngờ cả phụ nữ cũng giành không lại. Đừng nói anh đây đối xử với cậu không tốt.

    Đây, tặng cậu cô em này. Sếp Lê à, anh hư quá đi, đẩy bừa em cho ai cũng được sao. Cục cưng à. Xem ra ai có mắt nhìn đều biết nên đứng ở phe nào. Bây giờ sếp gì gì đó ra khỏi Sally chúng ta,

    Thì chẳng phải là cái thá gì nữa đâu. Có một số kẻ tưởng rằng dỗ ngọt được ông già là sẽ một bước lên trời, nhưng thật ra chỉ là con chó nhà chúng ta nuôi mà thôi. Đi. Đi đâu đó? Ra trạm xe buýt. Lên xe đi, tôi đưa cô ra.

    Không cần đâu. Còn sớm, tôi ngồi xe buýt vẫn kịp. Sao họ lại đến đây? Sao lại là cậu? Đón tên này xuất viện đó. Hai người… Hai người tận tình thật đó. Tôi biết cậu mạnh miệng yếu lòng mà. Nhưng mới sáng sớm

    Thật sự không cần cố ý ra đây chờ tôi đâu. Cậu hiểu lầm rồi. Đúng lúc tôi muốn đưa cô ấy đi làm thôi. Trái tim tan nát. Dụng cụ cắm trại chất đầy xe cậu kìa, có thật là mang ra từ bệnh viện không? Cửa hàng bán đồ cắm trại

    Ở trên đường từ bệnh viện về nhà, nên tiện thể mua luôn một ít. Bác sĩ nói tôi vừa khỏi bệnh, cần ra ngoài trời hít thở không khí mới mẻ trong lành. Cũng hết cách, chỉ có thể đi cắm trại theo thời bác sĩ dặn dò thôi. Vậy à? Cũng muộn rồi,

    Chẳng phải các cậu còn đi làm nữa à? Mau đi đi mau đi đi, đừng để trễ giờ. Lên xe đi. Tôi đưa cô ra trạm xe buýt để tránh cho cô xuống xe bị họ hỏi thăm. Cảm ơn anh. Tay anh đã đỡ hơn chưa? Rồi. Last night, you are very impotent.

    Cái gì? Tôi đang đọc tiếng Anh. Important. Important Vậy so với từ lúc nãy tôi đọc impotent có gì khác nhau? IMPOTENT. Tự lên mạng tra đi. Lúc nãy mình nói đêm qua anh liệt… Mình lại nhục mặt nữa rồi.

    Mãi luôn ngóng chờ sẽ được nhìn thấy anh vào ngã rẽ tiếp theo. Vờ như tình cờ, bé nai mừng thầm, đây là duyên trời định đó. Muốn chiếm lấy anh, muốn được đi vào tim anh. Tình yêu như bước vào vở kịch, mở máy chẳng hô dừng.

    Những ấm áp dịu dàng đong đầy lãng mạn được nâng niu trong lòng bàn tay em. Lần đầu gặp anh, chắc chắn biết mấy Để thời gian dạy em yêu anh. Càng đến gần càng tin rằng… Vào đi. Sếp Thời. Lần nguy cơ này đã đưa ra chiến lược PR kịp thời,

    Trước những hình ảnh và clip của anh với cô Lâm, thị trường phản ứng rất tốt. Phòng PR cũng đang kiểm soát bình luận. Ừ, vất vả rồi. Chờ bàn được dự án châu Âu lần này rồi, cô bảo phòng Nhân sự chuẩn bị chuyến du lịch cho nhân viên.

    Vậy tôi xin thay mặt mọi người cảm ơn anh trước. Ừ. Chào chị, chị cần dịch vụ gì ạ? Hoán Trăn các cô có sản phẩm gì mà làm mặt tôi vừa khô vừa ngứa. Tôi muốn trả hàng. Vậy để tôi xem giúp chị đã. Thưa chị,

    Thông thường Hoán Trăn chúng tôi xử lý việc trả hàng tại quầy đều trong vòng bảy ngày. Đầu tiên khoan nói đến việc chị có hóa đơn mua hàng tại đây hay không, nhưng chị đã dùng hết sản phẩm này rồi, nên theo quy định của công ty chúng tôi,

    Không thể giúp chị trả hàng được. Quy định điên khùng gì vậy? Tôi nói cô nghe, đừng tưởng tôi không biết trước đây công ty các người bán hàng giả. Tại sao người khác đến đổi thì được, mà tôi đổi thì không được? Thứ nhất, chuyện hàng giả của công ty

    Đã được xử lý rõ ràng. Thứ hai, sản phẩm của chị không nằm trong phạm vị được phép trả hàng. Không đổi cho tôi đúng không? Cô có tin tôi khiếu nại cô với sếp cô không? Trong giờ làm mà ngồi đây thả hồn nghĩ vẩn vơ, xem mấy thứ lung tung.

    Tôi là người phụ trách của Hoán Trăn, có gì muốn khiếu nại với tôi à? Được. Tôi hỏi cậu, lúc trước công ty các cậu từng nói có thể cho khách trả hàng không cần nguyên nhân điều kiện. Bây giờ sản phẩm của các cậu làm hư da mặt tôi,

    Tôi muốn trả hàng thì cô nàng này ở chỗ các cậu không những không cho tôi trả hàng, còn nói một đống lý lẽ với tôi. Còn nói gì mà quy định của công ty. Đúng là không hiểu nổi. Cô ấy không có hóa đơn mua hàng,

    Hơn nữa đã dùng hết sản phẩm rồi. Tôi thấy chắc cô ấy không phải mua trong cửa hàng chúng ta đâu. Các người bàn bạc nãy giờ, rốt cuộc đã bàn xong chưa? Thì thà thì thầm mãi. Tôi thấy các người không muốn cho tôi trả hàng chứ gì.

    Cô khoan nóng giận đã. Nếu mua trong cửa hàng của chúng tôi, tôi chắc chắn sẽ khiến cô hài lòng. Cô nhớ lại xem, cô mua sản phẩm này ở đâu? Tất nhiên là mua trên mạng rồi. Tôi nói cho cậu biết, cái tôi coi trọng là

    Nhãn hiệu Hoán Trăn của các người đó biết không? Nếu đã là mua trên mạng, tôi sẽ nhờ người giúp cô liên hệ bộ phận chăm sóc khách hàng của cửa hàng đó để giải quyết vấn đề hậu mãi của cô. Vậy cũng được đấy. Tôi vừa thấy cậu

    Đã biết ngay là người thông minh làm chuyện lớn. Không giống nhân viên của cậu, đầu óc chẳng lanh lợi gì, đi làm mà nghĩ đâu đâu, xem sách truyện. Người như cô ta, đuổi cổ sớm đi. Xin lỗi. Tôi không dám đuổi bạn gái của tôi. Cindy.

    Cô giúp cô khách này giải quyết vấn đề của cô ấy. Vâng. Thưa cô, mời theo tôi. Ừ. Ai là bạn gái của anh? Xin lỗi. Lỡ lời. Trước đây gọi quen rồi. Quen? Cái thói quen kỳ quặc gì chứ? Không biết xấu hổ. Amy, vào đây một lát.

    Sếp Lương, anh tìm tôi có chuyện gì? Sản phẩm mới quý này của Sally nghiên cứu đến đâu rồi? Trước mắt đã đến giai đoạn thiết kế bao bì sản phẩm. Nếu không có vấn đề gì thì tháng sau sẽ ra mắt như kế hoạch. Không được, tốc độ quá chậm.

    Chúng ta phải nhanh chóng cho ra mắt, nên bảo họ làm nhanh hơn một chút. Vậy bây giờ tôi sẽ liên hệ với các đồng nghiệp phòng Thiết kế. Đi đi. Vâng. Mấy dòng bình luận này là ý gì? Còn bỏ tiền ra bình luận mắng mình?

    Mình xấu? Không xứng với Thời Liễm Sâm? Mình có chỗ nào không xứng với tên ba chữ mộc chứ? Cư dân mạng bây giờ bạo lực quá, chuyện gì cũng không biết đã nói bậy bạ. Mình phải mắng lại. Lâm Lộc là một

    Thiếu nữ xinh đẹp siêu cấp đáng yêu vô địch vũ trụ, tính cách lương thiện, nghiệp vụ lại giỏi, được mệnh danh là thần bút trang điểm Mã Lương trong giới. Từ tiểu học đã được nhiều vẻ vang, từng năm lần đạt danh hiệu Đội Thiếu niên Tiền phong xuất sắc,

    Ba lần đạt bằng khen Cống hiến nhiều nhất khối. Tiểu Lộc. Tối mai có rảnh không? Anh chờ em ở nhà hàng Lạc Hoa, có chuyện quan trọng muốn gặp mặt nói với em. Tối qua do anh nhất thời xúc động. Anh đã nghĩ kỹ rồi,

    Em đừng để chuyện tỏ tình trong lòng. Di động của tôi. Do mình thấy tay anh ta không tiện hôm qua còn giúp mình nói chuyện, mới làm bữa sáng cho anh ta thôi. Xem như trả ơn cho anh ta vậy. Dĩa đâu rồi? Đang tìm dĩa à? Ừ.

    Tôi làm dư bữa sáng rồi, một mình ăn không hết bỏ uổng. Anh đừng hiểu lầm, do tôi muốn ăn bữa sáng kiểu Tây thôi. – Hôm qua anh… – Hôm nay cô… Hôm nay cô có kế hoạch gì đặc biệt không? Không có, chỉ cùng… chỉ phải tăng ca thôi.

    Chắc sẽ về muộn một chút. Tăng ca? Đúng, tăng ca. Dạo này khách tại quầy nhiều quá, nên tôi… Mình lại nói gì sai làm anh ta tức giận sao? Sếp Thời có gì cần dặn dò? Maggie. Địa điểm hẹn với sếp Trần chiều nay đổi thành Lạc Hoa,

    Khá gần với công ty bên đó. Nhưng Lạc Hoa cách công ty chúng ta đi và về phải mất những một tiếng. Hơn nữa lần này là bên kia muốn chủ động móc nối, Tổng giám đốc như anh đích thân đi đã nể mặt lắm rồi,

    Không cần phải chịu thiệt lặn lội sang bên kia đâu. Tôi sẽ liên hệ với bên đó đổi địa điểm hẹn. Không sao đâu, để tự em làm là được. Khách sáo với anh Lương của em làm gì? Tiểu Lộc, xin lỗi. Hôm đó do anh xúc động,

    Đã nói nhiều lời khó hiểu như vậy, hơn nữa còn quá đột ngột. Em có thể không nhận lời anh, nhưng chúng ta vẫn có thể giống như lúc trước. Dù sao chúng ta cũng đã sống cùng nhau mười sáu năm rồi. Em sẽ không tuyệt tình đến mức

    Bỏ rơi anh Lương chứ? Bây giờ nói thẳng ra, sau này chúng ta đừng nhắc đến nữa. Em muốn ăn gì, anh mời. Anh Lương. Cảm ơn tấm lòng của anh. Thật đó. Nếu em thật sự muốn cảm ơn anh thì gọi nhiều món vào. Được. Sếp Thời đến rồi à? Chào anh.

    Mời ngồi. Đây là món sở trường của tiệm, không cần xem giá đâu, để anh mời. Đúng rồi. Hôm nay anh gọi em đến chẳng phải vì có chuyện rất quan trọng muốn nói với em sao? Là chuyện gì? Em biết vì sao anh vào Sally không? Anh là con riêng của

    Tổng giám đốc Sally, Lê Xương Tân. Năm xưa ông ấy bỏ rơi anh và mẹ anh. Hơn hai mươi năm qua, luôn không quan tâm cũng không hỏi han, nhưng bây giờ lại đột nhiên gọi anh về, muốn anh gánh tội thay cho đứa con trai kia của ông ta. Anh Lương,

    Từ nhỏ đến lớn trong lòng em anh là người không gì không làm được, chẳng có chuyện gì đánh gục được anh cả. Ân oán của đời trước cứ để nó qua đi. Em tin anh sẽ có thể xử lý tốt những chuyện khó khăn này. Xin lỗi.

    Tôi không thể chấp nhận con số phần trăm mà anh đưa ra, tôi đi trước. Xin lỗi, tôi đến muộn. Hả? Sao, sao anh lại ở đây? Chẳng phải cô bảo tôi cùng cô đến gặp anh Lương của cô sao? Bây giờ kết thúc công việc rồi,

    Tôi có thể đến đây cùng cô. Tôi nói hồi nào chứ? Tối qua trước khi ôm cô ngủ đấy. Sao tôi không có ấn tượng gì hết. Chẳng lẽ tôi lại nói mớ nữa à? Sếp Lương và bạn gái tôi đã trò chuyện nửa ngày trời rồi, có muốn tiếp tục không?

    Không cần đâu. Sếp Lương đừng khách sáo, Tiểu Lộc là bạn gái của tôi, bạn của cô ấy cũng là bạn của tôi. Đúng không Tiểu Lộc? Ai là… Vậy mới nghe lời chứ. Tiểu Lộc, anh có chút chuyện phải đi trước. Vào đi. Tôi nhớ tiếng Anh của anh khá tốt.

    Hay anh dịch giúp tôi một chút nhé. Đang bận, không có thời gian. Anh đang bận gì? Bận nặn hình người à? Hay anh dịch giúp tôi nhé, tôi nặn giúp anh. Cô nhận lỗi thì tôi sẽ giúp cô. Nhận lỗi? Nhận lỗi gì? Cô có thể ra ngoài rồi đấy. Khoan đã.

    Tôi sai rồi. Tôi thật sự biết lỗi rồi. Nhờ anh đó, anh giúp tôi đi. Nếu lần này anh không giúp, tôi thi sẽ bị điểm không mất. Cô sai ở đâu? Tôi sai ở đâu? Tôi sai ở chỗ không nên nói xấu sau lưng anh,

    Không nên bày bừa đồ đạc trong phòng, không nên… Sau này không được gạt tôi nữa, nhất là khi đi gặp anh Lương của cô. Bài đâu? Anh xem chỗ này. Chẳng phải từng nói trong một câu không được có hai động từ à? Đã có have rồi

    Thì sao phải chọn đáp án này? Câu này đang chia theo thì hiện tại hoàn thành, have set nghĩa là đã bố trí rồi. Set là quá khứ phân từ. Quá khứ phân từ là gì? Sao tôi chưa nghe qua bao giờ. Hơn nữa trong đây đâu có chữ “đã” nào đâu. Have.

    Have? Chẳng phải have nghĩa là “có” à? Tôi học hồi cấp hai rồi. Anh sống ở nước ngoài nhiều năm như vậy rồi mà cả have cũng không biết. Thôi, cô bỏ cuộc đi. Với trình độ tiếng Anh bây giờ của cô chắc chắn không đậu nổi phỏng vấn đâu. Thôi thôi.

    Anh không biết thì nói không biết, còn viện cớ nhiều như vậy làm gì? Có gì hay ho chứ? Với sự tài giỏi thông minh của mình chắc chắn cũng làm được. Bắt đầu từ việc nghe vậy. Nhanh quá đi. Thôi mình xem đọc hiểu trước vậy. Thôi bỏ đi.

    Mình học thuộc từ vựng đã. Abandon. B o n d o n. Từ bỏ, không từ bỏ…