Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 13 | iQiyi Vietnam
Đừng tưởng ta không biết con định làm gì bố cảnh cáo con tiệc đính hôn với Phương Kiều là chuyện buộc phải làm. Cái khác, con đừng mơ. Thực ra chuyện này cũng không có ảnh hưởng gì. Xin hỏi có phải người thân của Lâm Thành không?
Đây là Trung tâm Ghép tạng của Bệnh viện Hạ Thành. Được, được, không vấn đề. Chắc chắc chúng tôi sẽ cố gắng phối hợp. Được, vậy thứ hai tuần sau giao đủ 500.000 tệ, được chứ? Được, thứ hai tuần sau, 500.000 tệ. Tổng cộng chúng ta còn thiếu 277.00 lẻ 8 xu 4.
Nếu cô Lâm đã thiếu tiền như vậy vậy tôi cho cô cơ hội kiếm tiền. Tôi đang cần một cô bạn gái trên danh nghĩa. Nhiệm vụ đầu tiên của cô phối hợp với tôi diễn tròn vở kịch này. Liễm Sâm. Anh là cái thá gì mà hôn tôi? Anh có biết
Đó là nụ hôn đầu của tôi không? Chị là loại người vì tiền mà bất chấp sao? Nếu là thật vậy chị cho em gặp anh rể đi. Chốt rồi nhé. Cô đã rõ rồi? Rõ rõ. Tối qua tôi đã nghĩ rõ ràng rồi. Tóm lại, tôi sẽ phối hợp vô điều kiện.
Sống chung. Được đó, sếp Thời. Đây chính là nhà lớn trong truyền thuyết. Cô ngồi yên ở đây đừng đi đâu. Hiểu không? Thì ra tên này có chứng ưa sạch sẽ. Vậy thì không trách mình được rồi. Nếu rảnh thì dọn dẹp mình luôn đi. Anh chụp lén tôi?
Tỉnh ngủ rồi thì mở to mắt ra mà nhìn đi. Tin tức lần này được tôi làm lắng xuống. Xem ra ngày uống rượu mừng của cậu sắp đến rồi. Ra ngoài. Rẽ trái. Xuống lầu. Xem cô có thể thức đến bao giờ. Pha cho tôi ly cà phê. Nhiều chuyện quá.
Rót cho tôi ly cà phê. Anh ta mắc chứng mất ngủ? Phải. Cà phê. Biết rồi. Cà phê của anh. Sao còn chưa ngủ? Không ngủ. Vậy anh định bao giờ ngủ. Xem tâm trạng. Anh còn xem phim tình cảm à. Sao cô biết tôi không thích phụ nữ.
Không phải anh và anh Ngôn… Sở thích gì thế? Biến thái quá. Cho cô biết một tin tốt hôm nay tôi mới dọn đến. Sau này chúng ta là hàng xóm. Rõ ràng mình mua con gấu mà vì sao lại giao con lợn? Lời anh nói còn tính không? Đương nhiên tính.
Vậy chúng ta ký hợp đồng tình yêu đi. Không vấn đề. Chào em. Anh là… Anh là Thời Liễm Sâm. Hình như anh ấy thích Lâm Lộc thật rồi. Chăm sóc mình cho tốt. Liễm Sâm. Không sao chứ? Không sao. Anh ta và Phương Kiều… Tên khốn Thời Liễm Sâm.
Sau này tôi sẽ mặc kệ anh luôn. Thời Liễm Sâm. Bắt đầu từ giờ phút này hôm nay, Phương Kiều em không thích anh nữa. Lời chào hỏi lễ phép, nụ cười tự nhiên phải hợp đến mức nào mới không để lại tiếc nuối? Thời gian không phân biệt,
Tự cười nhạo bản thân thậm tệ. Yêu phải biết giữ chừng mực. Kí ức khẽ thì thầm bên tai, người cô độc đang lắng nghe. Phải nghe khúc nhạc thế nào mới được coi là đã từng yêu em? Là do anh tự cho mình thông minh, đã yêu em một cách thỏa đáng.
Chủ nghĩa hoàn mỹ lại khiến anh quên đi khoảng cách thân mật giữa hai trái tim. Nước mắt rơi phía sau lưng em, không cần hiểu cũng chẳng cần an ủi. Cố giấu nước mắt cũng là một sự dũng cảm, quay lưng lại với em rồi mới bật khóc.
Không muốn em phải khó xử, bởi vì anh muốn em khi nghĩ về anh, chỉ nhớ về những điều vui vẻ. Nước mắt rơi phía sau lưng em, không cần hiểu cũng chẳng cần an ủi. Cố giấu nước mắt cũng là một sự dũng cảm,
Quay lưng lại với em rồi mới bật khóc. Không muốn em phải khó xử, bởi vì anh muốn em khi nghĩ về anh, Chỉ để lại hình ảnh tốt đẹp nhất trong lòng em, nên anh tự tạo ra một con người phóng khoáng. Chỉ là càng buồn bã càng phóng khoáng
Lại càng nặng nề và sâu sắc hơn. Nước mắt rơi phía sau lưng em. Sếp Thời, dư luận trên mạng đã có tác dụng rồi. Bây giờ Sally đã bị đẩy đến đầu sóng ngọn gió rồi. Biết rồi. Chị, sao chị đến đây? Anh rể em đâu?
Lo chơi game đi, bớt lo chuyện bao đồng. Sao còn mang theo cả hành lý vậy? Đừng nói là cãi nhau với sếp Thời nhé? Đúng lúc hai hôm nay con rảnh thấy mẹ chăm sóc Tiểu Thành rất vất vả. Mẹ cứ nghỉ ngơi đi. Ngày mai Tiểu Thành xuất viện rồi,
Không cần con đến chăm. Người yêu cãi nhau, mẹ là người từng trải. Lúc mẹ còn trẻ cũng toàn cãi nhau với bố con. Cãi nhau xong vẫn tốt đẹp mà. Mẹ, con không muốn quay về. Hai vợ chồng cãi nhau đầu giường cãi nhau, cuối giường làm lành.
Ngày mai Tiểu Thành xuất viện con nói với nó một tiếng chúng ta cùng ăn bữa cơm. Đến lúc đó mẹ hỗ trợ con lo biểu hiện cho tốt là được. Mẹ. Được rồi. Hay là tối nay đến chỗ Tịnh Tịnh ở một đêm đi. Ngày mai đi với sếp Thời qua đây.
Đi thôi. Đến mẹ ruột cũng ghét bỏ mình. Thôi vậy, tối nay không có chỗ ngủ thôi mà, đâu có gì ghê gớm. Đến mày cũng dám ức hiếp tao. Còn mày nữa. Cầm lấy. Cảm ơn bà chủ. Thong thả nhé. Là cô à? Sao hôm nay có mình cô thế?
Sao bạn trai cô không đến? Anh ta không phải bạn trai tôi. Không phải bạn trai cô. Nhưng tôi thấy hai người bên nhau rất hợp. Làm gì có. Sao tôi có thể xứng với người ngày nào cũng ăn món Tây. Chú xem, tôi với bát canh Mala này mới là xứng nhất.
Được thôi, vậy cô ăn ngon miệng. Hay là nếm thử của tôi xem. Sao anh ta có thể vừa mắt mình chứ, đúng không? Anh Sâm. Hôm qua tôi còn nói mấy lời tức giận, cậu hãy nể tình hai chúng ta từng mặc chung một chiếc quần,
Cùng chung một chiếc quần nhỏ mà lớn. Đại nhân không chấp tiểu nhân. Cậu tha thứ cho tôi đi. Anh Sâm, tôi đã thất tình rồi cậu cũng không an ủi tôi. Cậu có từng yêu sao? Còn uống à? Nói nhảm. Không uống rượu sao gọi là thất tình? Cậu uống đi.
Tôi không uống. Cậu không cần uống thật. Cậu và Lâm Lộc yêu nhau rồi. Hai người nhanh biết mấy. Mãnh liệt nóng bỏng. Tiến triển đó phải gọi là thần tốc. Quen nhau 2 tháng đã ở chung, không chừng hai tháng nữa là có con luôn ấy chứ.
Tôi và Phương Kiều thì sao? Hai chúng tôi đã quen biết hơn 20 năm rồi vẫn giậm chân tại chỗ. Tôi không hiểu thật ấy. Vì sao? Vì sao phụ nữ toàn thích khuôn mặt cứng ngắc của cậu chứ? Sao cậu lại được yêu thích như thế hả? Tử Thần, cậu say rồi.
Tôi chưa say. – Thời Liễm Sâm. – Tôi đưa cậu về nhà. Tôi biết cậu không đủ nghĩa khí mà. Vì sao chỉ có mình tôi đường tình cảm khó khăn. Tôi cho cậu biết hôm nay cậu phải truyền cho tôi chút kinh nghiệm. Bằng không, tôi sẽ rủa cho
Cậu và Lâm Lộc chia tay. Cậu không uống mà. Ý, đợi đã. Tôi nhìn cậu là thấy sai sai rồi. Có phải là bị miệng quạ tôi nói trúng rồi không? Anh Sâm, tôi đau bụng quá. Tử Thần. Tôi đưa cậu đến bệnh viện. Không. Đợi đã, anh Sâm nếu tôi chết rồi
Cậu nói với Kiều Kiều rằng tôi yêu cô ấy. Không nói. Anh Sâm. Bà chủ, vẫn như cũ hôm nay thêm rau sống thêm mì ăn liền. Anh Lương. Tiểu Lộc. Vừa nãy anh nhìn bóng lưng là thấy giống em rồi mà không dám nhận. Sao anh lại ở đây?
Sao em lại ở đây? Thực ra, sau khi anh đi em vẫn rất khó chịu. Cảm giác không còn mặt mũi gặp anh. Em nói gì thế hả? Anh luôn luôn là anh Lương của em. Em đừng nghĩ về chuyện lúc trước nữa, đã qua hết rồi. Gần đây em sống thế nào?
Vẫn ổn chứ? Ừm, e rất tốt. Còn anh thì sao? Thế nào? Tìm được công việc chưa? Anh đã đến Sally. Sally? Chính là công ty vẫn luôn cạnh tranh với Hoán Trăn… Ý em là anh tìm được công việc là tốt. Như vậy thì em cũng có thể thoải mái chút.
Nhưng mà sau này chúng ta là đối thủ cạnh tranh rồi. Xưa nay trung nghĩa khó vẹn toàn. Yên tâm đi. Anh Lương sẽ không cạnh tranh với em đâu. Sao nửa đêm mà em kéo valy đến đây ăn cơm thế? Sếp Thời đâu? Hai người mới vừa yêu nhau
Mà đã qua thời kỳ yêu đương nồng nhiệt rồi sao? Anh ấy, em… Ngày mai em trai em xuất viện, em phải đi đón nó. Ngày mai Tiểu Thành xuất viện rồi à? Anh đi đón nó với em. Không cần đâu. Mẹ em đã gọi xe cả rồi.
Em với anh mà khách sáo gì chứ? Bà chủ, mau lên món cho tôi nhé. Xe sang thế. Đừng nói anh trúng vé số nhé? Coi như là phúc lợi mà Sally cho anh. Đưa em đi hóng gió. Không cần đâu. Không còn sớm nữa, em về trước vậy.
Tiểu Lộc, anh đưa em về. Thật sự không cần đâu. Bệnh viện rất gần chỗ này, em đi vài bước là qua rồi. Giờ này muộn quá, không an toàn. Anh đưa em về nhà anh, về phòng lúc trước của em ngủ một đêm. Sáng mai đưa em đi sau. Đi nào.
Đi thôi. Được. Anh về rồi à. Em không vào thì hơn. Tiểu Lộc, em không biết thôi. Từ sau khi em đi căn nhà này cứ lạnh lẽo chẳng giống nhà chút nào. Nếu em còn không về Tịnh Tịnh cũng không ở nổi nữa. Một mình em ấy ở một phòng
Chẳng có ai nói chuyện. Đúng không, Tịnh Tịnh? Tịnh Tịnh, lần trước em đã nói rồi mà. Em rất hối hận khi cãi nhau với Tiểu Lộc. Bây giờ anh đưa người về cho em rồi Không phải em cứ nhắc hoài không nên cãi nhau với Tiểu Lộc sao?
Hai người nói chuyện thoải mái đi. Chị em tốt hơn 20 năm nay, có gì mà không giải quyết được. Ngơ ra đó làm gì? Khẩu thị tâm phi ấy, đi đi. Ngủ chưa? Ngủ rồi. Tịnh Tịnh, có phải cậu vẫn còn giận mình không? Không giận, vì sao mình phải giận cậu?
Anh Lương Thực không phải bị đuổi vì cậu. Anh ấy chủ động thôi việc. Cậu không cần phải áy náy. Càng không cần vì chuyện này mà xích mích với sếp Thời nhà cậu. Nếu cậu bỏ nhà đi vì chuyện này vậy thì ngày mai dọn về đi. Tịnh Tịnh, Tịnh… Được, 313.
Được. Nghe nói chàng trai uống rượu đến nỗi xuất huyết dạ dày tối qua rất đẹp trai. Nghe nói là say vì tình. Bạn gái bỏ ảnh. Hình như người đưa anh ta đến hôm qua là tổng giám đốc của Hoán Trăn. Tổng giám đốc của Hoán Trăn, thật sao?
Xin hỏi, tình hình của Ngôn Tử Thần thế nào rồi? Anh ta, vì say rượu nên bị xuất huyết dạ dày cấp tính. Hiện tại bác sĩ đã cấp cứu xong, đã được chuyển vào phòng bệnh thường. Anh đừng lo lắng quá. Phòng nào thế? 2630, phòng thứ 2. Cảm ơn.
Alo, Tiểu Thành. Không phải chiều nay em mới xuất viện sao? Sao giờ đã gọi cho chị rồi? Chị, đại sự không lành rồi. Nghe nói anh rể nhung nhớ chị quá nên lúc lái xe mất tập trung, xảy ra tai nạn. Bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện chỗ em nè.
Không sao. Không sao. Chắc chắn anh ta không sao. Có lẽ chỉ là đập vào đầu chút bị chấn động não chút thôi. Cũng có thể là bị cán qua chân, gãy xương. Bó bột chút là khỏi. Do tôi cả nếu không phải do hôm qua tôi đòi đi anh sẽ không…
Là lỗi của tôi. Nếu không phải do tôi nhắc tới… Cô khóc gì thế? Anh, không phải anh… Vậy anh ta… Chào. Lâm Lộc, đã lâu không gặp. Vừa nãy tôi chẳng nghe thấy gì cả. Tôi thề đó. Đúng, vừa nãy tôi nói mấy câu đó với anh mà.
Tôi nghe Tiểu Thành nói anh nhập viện. Thế nên cố ý đến thăm anh. Anh nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi đi làm thủ tục xuất viện cho em trai tôi. Đừng đừng, cô đi đâu thế? Người nên đi là tôi. Đừng, anh nên nghỉ ngơi cho khỏe gì hơn.
Đừng, cô nghe tôi nói bác sĩ bảo, tôi cần vận động. Thế nên, giờ tôi chuẩn bị đi dạo chỗ y tá chút. Anh Sâm, lo mà tiếp đãi cô Lâm tử tế. Cố lên. Rốt cuộc anh ta đến khi nào nhỉ? Bắt đầu nghe từ câu nào nhỉ? Không sao, không sao.
Mình nói không rõ âm. Chắc chắn anh ta không nghe thấy. Nghe thấy cũng không hiểu. Ngồi với tôi một lát nhé. Vừa rồi anh đến từ khi nào thế? Mới đến. Trùng hợp quá, tôi mới đến thôi. Vốn tưởng anh rất nghiêm trọng xem ra anh ta vẫn rất ổn.
Khi nào hợp đồng được ký? Giờ cô ở đâu? Tôi tạm ở nhà anh Lương. Hôm nay em trai tôi xuất viện rồi tôi cũng có thể yên tâm tìm nhà rồi. Bảo đảm sẽ không để người ta biết chuyện chúng ta chia tay. Chắc chắn sẽ không có bất cứ ảnh hưởng
Gì đến Cinderella. Cô muốn kết thúc hợp đồng? Phải. Vì Lương Thực? Không phải vì anh ấy. Chỉ là bản thân tôi muốn kết thúc hợp đồng. Chỉ là anh cũng biết tình hình tài chính của tôi hiện giờ. Tiền vi phạm hợp đồng. Tôi có nhắc tiền vi phạm hợp đồng sao?
Ngại quá, ngại quá, bất cẩn chưa kéo chặt cửa. Tôi chưa nghe thấy gì hết, hai người tiếp tục đi… Tôi đi làm thủ tục xuất viện giúp em trai tôi. Cô đừng đi. Đợi đã. Tôi không cố ý nghe trộm. Cậu cũng không chỉ bí quyết cua gái cho tôi,
Hết cách, tôi chỉ có thể nghe lén. Sao cậu chẳng thương xót cho bệnh nhân như tôi chút nào thế? – Cảm ơn. – Đừng khách sáo. Lần này tốt rồi về nhà có thể đi học rồi. Sao thế, không vui à? Mẹ, đi thôi. Anh rể. Đây là dì hả?
Vừa nhìn Tiểu Lộc là biết giống dì. Vừa đẹp lại phóng khoáng. Chào dì, con là… Cậu là Tiểu Thời à? Trông thanh tú lắm. Dì vừa nhìn thấy con là thấy rất thân thiết. Con nhóc Lâm Lộc này đúng là không hiểu chuyện. Con bận như thế
Sao còn bảo con đến đón bọn ta. Làm phiền con làm việc rồi nhỉ? Mẹ, người bên cạnh mới là anh rể con. Chào dì, con mới là Thời Liễm Sâm. Vẫn là Tiểu Thời điềm tĩnh hơn. Con nhóc Lâm Lộc này từ nhỏ đã ngốc nghếch, dễ bị lừa.
Cũng may, sau này có con ở cạnh chăm sóc nó. Ta có thể yên tâm rồi. Con sẽ chăm sóc ạ. Mẹ, không phải anh ấy đến đón chúng ta đâu. Ảnh đến thăm Ngôn Tử Thần. Tiểu Lộc. Dì à, ngại quá con đến trễ.
Mẹ, anh Lương mới là người đến đón chúng ta. Con đã đỗ xe rồi, chúng ta đi thôi. Được. Người không biết còn tưởng anh ta mới là con rể nhà họ Lâm. Giọng điệu giống như khổ tâm lắm, nôn cũng không được, nuốt cũng không xong. Anh Sâm, ngậm đắng nuốt cay.
Nếu tôi là cậu bây giờ tôi lập tức xông lên đích thân đưa mẹ vợ và em vợ về nhà. Dáng vẻ này… có phải cậu thích Lâm Lộc không? Cậu cứ nói, có phải bây giờ trong đầu toàn là hình bóng của cô ấy không? Sao hắn biết được?
Trời ạ, bị tôi nói trúng thật rồi à? Thời Liễm Sâm, cậu tiêu đời rồi. Cậu yêu Lâm Lộc rồi. Giữ lại chút sức lực còn lại đi, lo dưỡng bệnh cho tốt. Vịt đến chết vẫn cứng miệng. Không được. Mình phải mau cho Kiều Kiều biết.
Kiều Kiều cậu đang làm gì thế? Kiều Kiều, Liễm Sâm yêu Lâm Lộc rồi. Làm sao mới có thể khiến Kiều Kiều chủ động tìm mình nhỉ? Do tôi cả. Nếu không do hôm qua tôi đòi bỏ đi anh sẽ không… Là lỗi của tôi. Có rồi.
Tiểu Thực, hôm nay nhờ có con đến đón. Nếu không có Tiểu Thực ở đây, chắc chắn mẹ sẽ đánh con đấy, con nhỏ chết tiệt này . Phải đó, đáng đánh. Dì, bớt giận, Lâm Lộc không cố ý đâu. Sếp Thời đã dẹp công việc đích thân đến đón con rồi,
Con còn không cho người ta chút cơ hội, đúng là. Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, không phải anh ta đến đón con đâu. Không tin thì mẹ hỏi Tiểu Thành đi. Vậy con nói xem bây giờ con đi đâu tìm người đàn ông
Vừa có nhân phẩm tốt vừa giàu có hơn nữa còn rất đẹp trai như sếp Thời. Mẹ, ngoài trời nắng quá, mau lên xe thôi. Anh Lương Thực, anh không rõ đó chứ. Chuyện nhà bọn em, bây giờ mẹ em đang giận tức tối. Sếp Thời. Một, lúc nói chuyện với cô ấy,
Bạn luôn trả lời tin nhắn rất nhanh. Đạt. Hai, bạn sẽ nói rất nhiều nội dung với cô ấy. Đạt. Ba, bạn sẽ luôn bất chợt nhìn lén cô ấy. Bốn, bạn nhìn thấy cô ấy sẽ trở nên vui vẻ. Maggie,
Cô gửi tình hình tiêu thụ gần đây của Hoán Trăn cho tôi. Được. Đến lúc tung lưới rồi. Những phóng viên đó quá đáng thật ấy. Chẳng biết gì cả mà quay rồi đăng linh tinh. Đúng là tức chết. Rõ ràng là xúc phạm danh dự táo tợn. Anh Lương,
Nếu chia sẻ bình luận hơn 500 lượt, em có thể kiện họ rồi. Vô dụng thôi. Họ chỉ kể lại sự thật họ quay được mà thôi. Em cũng không thể ngồi yên chờ chết. Em phải chủ động ra tay. Đừng lo lắng. Bây giờ anh về công ty tìm cách giải quyết.
Vâng. Vậy em đi đây. Tịnh Tịnh, mình về rồi. Về bằng cách nào ấy? Anh Lương đưa mình về. Vậy anh ấy đâu? Anh ấy đến công ty xử lý chuyện tai tiếng giúp mình rồi. Tai tiếng gì? Là tai tiếng cậu bắt cá hai tay sao? Đúng đó. Lâm Lộc à,
Cậu có thể cách xa anh Lương chút không? Đừng có chuyện gì cũng kéo anh ấy vào nữa. Không phải như tin tức viết đâu. Rốt cuộc cậu muốn bắt mấy con cá? Hả? Một sếp Thời còn không đủ, cậu còn muốn bắt thêm anh Lương sao? Mình cho cậu biết
Nếu cậu còn tiếp tục như vậy đừng trách mình không nể tình chị em. Cậu bình tĩnh chút được không? Sao nhắc đến anh Lương cậu lại phản ứng gay gắt vậy? Mình đang thấy không đáng cho anh Lương. Thường ngày anh tốt với cậu bao nhiêu.
Sao chuyện gì cậu cũng kéo anh ấy vào để anh ấy gánh họa cho cậu. Hơn nữa bây giờ cậu có thân phận gì? Là bạn gái của Tổng giám đốc Thời, là đại diện phát ngôn của Hoán Trăn. Cậu không thấy với thân phận của cậu hiện giờ mà ở nhà này
Chẳng thích hợp chút nào sao? Cậu yên tâm đi, Tịnh Tịnh. Mình đã tìm phòng rồi. Nếu tìm được mình sẽ dọn đi ngay. Nào, cạn ly. Chiêu này quả nhiên cao minh. Đến lúc đó cổ phiếu của Hoán Trăn rớt giá bao nhiêu thì chúng ta tăng bấy nhiêu. Sau này,
Anh em hai đứa phải giúp đỡ nhau cùng phát triển Sally của chúng ta. Triều Giang, sau này con phải học tập Tiểu Thực đó. Đừng làm mấy thứ vô dụng nữa. Nào, chúng ta cạn ly vì sự phát triển của Sally. Hơn nữa, bây giờ cậu có thân phận gì?
Là bạn gái của Tổng giám đốc Thời, là đại diện phát ngôn của Hoán Trăn. Cậu không thấy với thân phận hiện giờ của cậu mà ở trong nhà này chẳng thích hợp chút nào sao? Chắc kiếp này của mình là sao chổi chuyển thế.
Mặc dù bố nói mình là phúc tinh của ông ấy nhưng ông ấy cũng không còn nữa. Không biết giờ Hoán Trăn thế nào? Mình lại chuốc họa cho anh ta rồi. Tự dưng vô ý lại đi đến đây. Không sao cả, dù sao mình cũng đâu cố ý.
Hơn nữa thỏa thuận của chúng mình đã kết thúc rồi. Tôi biết chuyện bức ảnh lần này đã gây nên ảnh hưởng không tốt cho Hoán Trăn. Tôi xin lỗi. Nhưng thật sự tôi không cố ý đâu. Tôi cũng không biết lại gặp được anh Lương. Biết là tốt.
Nên làm thế nào chắc cô rõ. Nhưng tôi đã nói với anh rồi, thỏa thuận của chúng ta đã kết thúc. Tôi vẫn chưa ký tên. Trước khi tôi ký tên, cô vẫn mãi là đại diện phát ngôn của Hoán Trăn. Thế nên mong cô hãy cách xa Lương Thực một chút.
Tôi cũng không thể lãng phí cả đời vào hợp đồng. Tôi cũng phải có cuộc sống của mình chứ. Cả đời? Kỳ hạn hợp đồng của chúng ta đổi thành cả đời khi nào thế? Nhưng mà, nếu cô Lâm cần, tôi có thể phối hợp bất cứ lúc nào. Không phải.
Ý tôi là 100 ngày. Ngày nào hợp đồng chưa hủy thì ngày đó còn có tính ràng buộc. Sao anh lại ở đây? Đi ngang qua thôi.