Full | Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Bé Lọ Lem | Thời Gian Dạy Anh Cách Yêu Em Tập 14 | iQiyi Vietnam
Mẹ, con không muốn về. Vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường mà. Tại sao? Tại sao phụ nữ toàn thích khuôn mặt cứng ngắc của cậu chứ? Sao cậu lại được yêu thích như thế hả? Là lỗi của tôi, nếu không phải do tôi nhắc tới… Cô khóc gì thế?
Không… không phải anh Vậy anh ta… Ngại quá, ngại quá, bất cẩn chưa kéo chặt cửa. Tôi chưa nghe thấy gì hết, hai người tiếp tục đi. Hai người tiếp tục đi. Sao anh lại ở đây? Đi ngang qua thôi. Vậy anh tính khi nào thì ký tên? Tôi sẽ dự tính.
Bây giờ tôi đưa cô về nhà trước đã. Tiểu Lộc về rồi à? Vâng. Có cả tổng giám đốc Thời à. Tiểu Lộc, em không mời tổng giám đốc Thời lên nhà uống trà à. Không còn sớm nữa, anh về sớm đi nhé. Chơi đủ rồi thì về nhà sớm,
Cô lên nhà nghỉ ngơi đi. Tổng giám đốc Thời, nếu đã chia tay rồi thì đừng đến đây quấy rầy cuộc sống của Tiểu Lộc nữa. Tôi mới là người quyết định đã chia tay hay chưa. Phải, tổng giám đốc Thời luôn thích việc chi phối cuộc sống của người khác.
Kể cả anh. Xin hỏi cô Lâm, cô đã chia tay với tổng giám đốc Thời thật rồi sao? Có thể nói đơn giản một chút không? Cô Lâm, cô nói chuyện đi chứ. Magge, Maggie, cửa tiệm gặp chuyện rồi, rất nhiều phóng viên kéo đến. Sếp Thời, quầy chuyên doanh gọi điện đến
Bảo rằng cô Lâm bị phóng viên bao vây rồi. Cô Lâm! Có vấn đề gì sao? Chia tay khi nào thế? Cô Lâm chia tay khi nào thế? Có vấn đề gì thì cứ hỏi tôi, tôi với cô Lâm Lộc lớn lên cùng nhau, chúng tôi cùng nhau ăn một bữa cơm
Cũng đâu phải là chuyện gì to tác. Hơn nữa cho dù hôm nay một người bạn bình thường của tôi bị các người bao vây như thế này thì tôi cũng sẽ không bàng quan. Anh này, anh có quan hệ gì với cô Lâm vậy? Anh nói gì đi, nói gì đi.
Nói một chút được chứ? Anh thích cô ấy à? Anh Sâm, sao sắc mặt kém thế? Chắc không phải có mâu thuẫn nội bộ gì đấy chứ? Tôi nói đúng rồi à, có điều một cô gái đáng yêu như Lâm Lộc cũng khiến con trai thích lắm.
Cậu cứ trưng bản mặt ủ dột suốt ngày thì đổi lại là tôi, tôi cũng chạy theo người khác. Đừng đừng đừng! Tôi nói chuyện chính này. Kiều Kiều có liên lạc với cậu không? Cậu ấy vẫn không trả lời tôi. Không có. Vậy cậu biết cậu ấy ở đâu không?
Lâu như vậy mà cậu ấy không liên lạc với tôi, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Mười phút trước cô ấy có đăng bài lên wechat. Vậy tại sao lại không trả lời tôi chứ? Bởi vì cậu lắm lời, sẽ gãy tay mất. Tôi… Nhìn đi,
Đều là chuyện tốt mà con làm đấy. Gây ra mấy tin tức thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Con tự sắp xếp. Con… Nhằm vào nguy cơ cổ phiếu hạ giá hiện nay, phòng quan hệ xã hội đã đưa ra một phương án, tạp chí làm đẹp Yêu Cái Đẹp
Vẫn luôn muốn chụp hình CP của anh và cô Lâm. Chúng tôi muốn nhân cơ hội này dùng sức ảnh hưởng của CP Sâm Lâm để đè vụ tai tiếng này xuống. Tôi không muốn lợi dụng Lâm Lộc. Con nói gì?
Bây giờ là giây phút mấu chốt liên quan đến sự sống còn của Hoán Trăn. Không thể để con quậy phá được. Bố đừng nhúng tay vào chuyện này. Bố không nhúng tay? Hoán Trăn là do một tay bố dựng nên, bố không nhúng tay thì ai nhúng tay đây?
Mau sắp xếp đi. Nhưng cô Lâm… Ta sẽ đi xử lý. Nhỏ giọng thôi. Cô đang làm gì thế? Chú à. Cháu đang nhìn xem có phóng viên nào ở gần đây không. Chú không biết sáng nay đám phóng viên đó đáng sợ cỡ nào đâu.
Thân là người đại diện phát ngôn cho Hoán Trăn, lúc nào cũng phải chú ý hình tượng của mình. Cô trông cô bây giờ giống cái gì chứ? Chú à, cháu có chuyện mà… Không cần giải thích, không còn quan trọng nữa. Chuyện đã xảy ra rồi, cô bớt gây sự đi.
Bây giờ hãy ngoan ngoãn giải quyết nguy cơ này với Liễm Sâm đi. Cháu đã quyết định rồi, chuyện này… Cô cũng không cần xin lỗi, bây giờ cái gì cũng không còn quan trọng nữa. Tốt nhất là cô bớt gây ra mấy việc tai tiếng lung tung đấy đi.
Bây giờ hãy ở bên Liễm Sâm. Cháu chia tay với Liễm Sâm rồi, chú yên tâm đi. Cô nói gì? Chú à, chú sao thế? Đau đầu. Bệnh cũ thôi. Về nhà uống thuốc ngay. Vâng, để cháu đỡ chú. Đi thôi. Chú à, chú có khỏe hơn chút nào chưa?
Cô với Liễm Sâm đã chia tay thật rồi à? Vâng ạ. Chú cứ yên tâm, cháu thấy nhà chú cũng chăng có ai, không thì cháu gọi cho anh ấy bảo anh ấy về đây. Tôi muốn ăn táo. Vâng. Sao không gọt vỏ? Sao phải gọt vỏ chứ?
Nhà cháu trước giờ ăn táo đều không gọt vỏ. Tôi muốn ăn cam. Vâng. Cam vừa khéo, có trái đã cắt sẵn rồi. Chua thế? Cô muốn làm tôi chua chết à? Ngay cả cam mà cô còn không lựa đàng hoàng, tôi thật không biết Liễm Sâm coi trọng cô ở điểm nào.
Không chua, ngọt lắm mà. Chú xem, ngọt thật đấy. Cô… ra ngoài. Thế thì chú dưỡng bệnh nhé, cháu đi đây. Tôi lại đau đầu rồi… Cô xem ông già tôi đây đáng thương biết bao, bị bệnh mà không ai chăm sóc, khó khăn lắm mới có người thì lại muốn đi.
Cháu không đi nữa, chú à, cháu ở lại với chú. Được rồi, cô cứ ngồi đó đi, nói chuyện với tôi là được. Anh về rồi à, vừa hay chú muốn ăn táo, anh mau đi gọt cho chú ấy đi. Tôi đi trước nhé. Tôi không biết gọt táo.
Tôi lại đau đầu rồi. Hai đứa không ai được đi hết. Bây giờ Hoán Trăn đang trong thời kì bất thường, ba chúng ta phải đồng tâm hiệp lực. Tạp chí làm đẹp Yêu Cái Đẹp chuẩn bị chụp hình CP của hai đứa vào cuối tuần này. Hai đứa chuẩn bị đi.
Nhưng cháu cảm thấy như thế không ổn lắm đâu. Anh nói xem. Vâng ạ. Cô có vấn đề gì sao? Tại sao anh lại đồng ý chứ? Chẳng phải đã bàn là sẽ chấm dứt hợp đồng à? Nếu cô đã nói là bàn bạc thì có nghĩa là vẫn chưa chấm dứt.
Bây giờ Hoán Trăn đang trong tình thế cấp bách, không chụp hình không được. Nhưng chúng ta đã không phải là bạn trai bạn gái nữa rồi. Tôi có nói chúng ta là bạn trai bạn gái à? Hợp đồng vẫn chưa chấm dứt, trước khi chấm dứt
Cô vẫn có nghĩa vụ phối hợp chụp hình cho Hoán Trăn. Thế có phải chụp hình xong là có thể chấm dứt hợp đồng? Không chụp không được. Chụp thì chụp. Chẳng phải chỉ là chụp hình thôi à. Thoải mái thế mà không chịu trả lời tin nhắn,
Núi không tìm mình thì mình đi tìm núi. Anh Ngôn, đến giờ kiểm tra rồi. Không cần đâu. Tôi đã khỏi bệnh từ lâu rồi, ăn gì cũng ngon. Không cần kiểm tra đâu. Anh chắc chứ? Tôi chắc chắn. Anh Ngôn, anh phải phối hợp chữa trị với bệnh viện,
Nếu không sẽ có chuyện đấy. Có chuyện gì được chứ? Có chuyện cũng không cần mấy người chịu trách nhiệm. Phải rồi, bác sĩ à, hôm nay tôi muốn xuất viện. Ông làm giấy xuất viện cho tôi đi. Anh Ngôn, tôi không làm giấy xuất viện được, xin lỗi.
Bây giờ bác sĩ đều ngang đến thế à. Anh. Em vừa mua hai vé xem phim trên mạng này, chiều nay chúng ta đi xem phim đi. Phim gì thế? “Avengers” Nhà ở trạm tàu điện ngầm à? Tôi đến ngay. Anh chờ tôi một lát nhé. Tiểu Lộc. Ngại quá.
Để anh đi cùng em. Không cần đâu, em có thể xử lý mà. Đừng, để anh đi cùng em. Lần tới chúng ta đi nhé. Anh đến tìm Lâm Lộc à, anh không cần lên đâu, cô ấy không có nhà. Anh Lương Thực đã đi xem phim với cô ấy rồi.
Dạo này Tiểu Lộc nhà tôi đào hoa thật, xem phim còn phải xếp hàng nữa mà. Maggie, cô liên hệ với tạp chí ngay, bây giờ sắp xếp tôi chụp hình với Lâm Lộc. Xem phim à? Bây giờ chỉ có căn này có giá rẻ thôi,
Công trình sinh hoạt xung quanh đầy đủ. Đi hai bước là có siêu thị và chợ. Mười phút là đến trạm tàu điện ngầm. Ba chục phút là đến trung tâm. Được, chính nó. Cọc một một hay là cọc một ba? Hai cây số mà mười phút là đi tới à?
Tôi nói là lái xe mười phút. Vậy siêu thị và chợ mà anh bảo ở đâu thế? Sao không tìm thấy trên bản đồ? 101 dưới tầng đấy. Chủ cửa tiệm rất nice, mở cửa hai mươi bốn tiếng, hàng hóa đầy đủ, còn bán thức ăn nữa.
Sáng nay anh đâu có nói với tôi như thế, anh bảo là có siêu thị lớn và cả chợ nữa. Có chuyện gì thế? Bây giờ? Không phải nói là cuối tuần mới chụp sao? Đạo diễn chỉ rảnh vào hôm nay à? Vậy được rồi, tôi qua đó ngay. Anh Lương,
Em có chuyện gấp, đi trước nhé. Đi đi, để anh xem giúp em. Sao lại đi rồi? Có thuê nữa không đấy? Vừa muốn gần vừa muốn giá rẻ, sao mà được chứ. Thế này đi, anh tìm một căn nhà mà cô Lâm hài lòng, cho cô ấy thuê giá rẻ,
Số tiền còn lại để tôi bù vào. Bây giờ trên đời này ít người con trai nào có thể trả giá như cậu lắm. Tôi nói rõ với anh đấy, sau này anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, sao lại chia tay thì anh cứ nói theo ý mình.
Cô tính để họ chụp như vậy luôn à? Không thì thế nào? Cứ chụp vậy đi. Đẩy mấy thứ này qua đi. Chính là góc này. Chụp lại đi. Rồi cut cut cut. Hai người có thể tình cảm hơn một chút được không? Nào nào, lại nào lại nào.
Dịch qua, dịch qua kia. Có thể tình cảm hơn một chút không? Hãy ôm cô ấy. Nào, ôm đi. Phải, tốt lắm. Được rồi, gần nhau thêm chút nữa. Đúng rồi. Ôm cô ấy, ôm lấy. Tốt, tốt lắm. Chúng ta giữ nguyên nhé. Giữ nguyên. Nào, tốt lắm. Rất tốt, tiếp tục.
Anh đi xem canh cà rốt kiểu Tây đi. Tôi không ăn cà rốt. Tốt lắm. Tốt. Ngon không? Ngon. Tốt, cut. Chúng ta tiến hành phần tiếp theo. Tôi muốn chụp một vài cảnh sinh hoạt đời thường của hai người. Là chụp gì cơ? Chúng ta sẽ chụp cô Lâm Lộc
Làm việc nhà lúc thường. OK. Được rồi, chuẩn bị thôi, chuẩn bị cảnh tiếp theo. Máy ảnh phía bên trái, cô ngây ra đó làm gì? Mau lau đi. Sao cô ngốc thế hả? Cuối cùng họ cũng đi rồi. Quả thật là chịu tội mà. Chuyện hợp đồng…
Anh nhớ ký tên sớm đấy. Trễ rồi, tôi về đây. Có chuyện gì vậy? Sao máy ảnh còn ở bên ngoài? Họ bảo có lẽ còn phải chụp một số ảnh sinh hoạt trước khi ngủ của chúng ta. Buổi tối lấy cảnh đẹp hơn. Thế chừng nào họ đi?
Về rồi sửa hai tấm này rồi gửi cho tôi. Đạo diễn. Tổng giám đốc Thời, anh còn việc gì à? Anh có tiện cho tôi thuê những dụng cụ chụp ảnh này một buổi tối không? Hay là cứ bán cho tôi luôn đi. Được. Vâng.
Ở bên em qua rất nhiều buổi tà hoàng hôn. Tựa hồ đã trở nên thật khác. Dường như những thứ người cần không nhiều bằng những thứ em cho đi. Yên tĩnh đến mức khiến người ta đau buồn. Thời gian ngấm vào đồng hồ cát, cẩn thận từng li từng tí,
Hay là vui vẻ náo nhiệt đều có cả. Cái gì đã nhạt nhòa… Bầu trời rực rỡ, nụ cười xán lạn. Thổi nên ngọn gió không sợ gì cả. Khoảng thời gian không thể thay thế, từng giây từng phút đang trôi đi, những hồi ức không nơi để trốn
Cứ nhắc nhở tôi hết lần này đến lần khác rằng hãy nhớ người đã từng nghiêm túc bước đến. Đừng quan tâm đúng sai. Sao thế? Xấu hổ à. Sao chúng ta lại ngủ chung với nhau chứ? Cô nói thử xem. Tôi không biết gì cả. Tối qua mệt quá,
Nên ngủ mất tiêu. Cô suy nghĩ kỹ lại xem. Thôi bỏ đi, cứ xem như tôi ngủ với anh vậy. Tôi cũng không phải loại người tính toán chi li. Nhưng tôi thì phải. Xem này, cô tính chịu trách nhiệm thế nào? Anh muốn tôi chịu trách nhiệm thế nào?
Thiếu nợ trước đã, chờ tôi nghĩ ra rồi sẽ nói. Cô thay bộ đồ đó vào cho tôi trước đi, năm phút sau chúng ta ra ngoài ăn cơm. Tặng tôi à? Ừ, xem như phần thưởng cho buổi chụp hình hôm qua. Cảm ơn. Ở đây à?
Không phải anh bảo muốn dẫn tôi đi ăn tiệc đắt tiền à? Phải, ở đây đấy. Tôi có nói là sẽ dẫn cô đi ăn tiệc đắt tiền à? Không phải lần trước anh không thích chỗ này sao? Sao lại muốn đến đây ăn thế? Không phải cô thích chỗ này à.
Làm sao? Cô gọi giúp tôi đi. Chúng ta đâu có thích ăn thứ giống nhau, anh tự gọi đi. Ông chủ, chúng tôi chọn xong rồi. Đến đây. Hôm nay hai người đều tới à. Tôi gọi giống cô ấy. Giống cô ấy. Vậy hôm nay muốn khẩu vị gì?
Cái của tôi để tôi tự làm, anh ấy không có khẩu vị nặng, anh làm xong rồi đem lên luôn là được. Vâng. Cảm ơn. Tại sao anh cứ nhìn tôi hoài thế? Không kiềm được. Đến đây. Coi chừng nóng. Vâng. Dùng thong thả. Chúng ta đổi đi. Tôi đã ăn rồi mà.
Không sao. Tôi có giành với anh đâu, anh ăn vội thế làm gì? Nước. Ngại quá, ngại quá, tôi không có cố ý đâu. Nào, uống cái này đi. Cười đủ chưa? Ăn đi. Anh… đã thế này rồi, anh còn ăn à? Thật ra anh không cần làm vậy đâu.
Tuy tôi không biết tại sao anh lại làm thế nhưng xin anh dừng ở đây thôi. Anh cứ tiếp tục thế nữa tôi sợ tôi sẽ càng ngày càng lún sâu. Dù sao thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải trở về quỹ đạo sống của mỗi người.
Cô muốn đẩy tôi đi như thế sao? Đã chụp poster xong rồi, tôi nghĩ nhiệm vụ của tôi cũng xem như đã hoàn thành. Chúng ta vốn là người của hai thế giới, ai đi đường nấy rất tốt. Sếp Thời, hình chụp CP của anh và cô Lâm được hưởng ứng thành công.
Tất cả tai tiếng trên mạng đều được đè xuống. Hiện tại cổ phiếu của Hoán Trăn đã lên trở lại. Cô đi liên lạc với mấy đài truyền thông thân quen, để họ tiết lộ tin CP Sâm Lâm chia tay, uy tín của Hoán Trăn gặp khó khăn.
Sếp Thời, như vậy không tốt đâu, anh làm thế sẽ đẩy Hoán Trăn vào dư luận đấy. Dư luận đi hướng nào thì phải xem cô dẫn dắt về hướng nào. Tôi muốn một mũi tên trúng hai đích. Vâng. Tiểu Lộc, Tiểu Lộc, hai người thật sự chia tay rồi à?
Không phải hai người vừa chụp tạp chí CP sao? Cô không biết à, bây giờ trên mạng chửi mắng dữ lắm, đều nhằm vào Hoán Trăn cả. Chắc chắn là do Sally giở trò. Có phải tôi lại gây rắc rối cho anh rồi không? Cậu xuất viện khi nào thế?
Sáng nay vừa trốn ra đó. Đi tìm Phương Kiều à? Sao có thể. Người anh em, tôi phải dùng lịch sử máu và nước mắt của mình để nói cho cậu biết đàn ông không thể chủ động quá. Ai chủ động thì người đó thua.
Nhất là những người bên ngoài đẹp trai cao to bên trong nhiều tiền như chúng ta, không thể để con gái vả mặt được. Hôm nay, tôi sẽ truyền thụ bí quyết yêu đương này cho cậu. Nhớ đấy. Chỉ có thể để con gái chủ động đến tìm cậu,
Chứ không thể rớt giá được. Học tập đi. Tự đi hay để tôi gọi cho bệnh viện? Thôi bỏ đi. Có nói nhiều với cậu cũng vô ích, đúng là đầu gỗ. Tự mình ngộ ra từ từ đi. Tôi đi nghỉ mát đây. Tạm biệt. Cao thủ yêu đương.