[VIETSUB] Khoảng Cách Xa Nhất – Tập 2 | Chung Sở Hy & Trương Vân Long | WeTV

    ♪Này, người yêu hỡi♪ ♪Chớ nhìn trộm phút giây hiện tại♪ ♪Cất tiếng hát shalalala♪ ♪Có em, câu chuyện cổ tích và cỗ xe ngựa♪ ♪Oh, người yêu ngọt ngào của tôi, hỡi người yêu ngọt ngào♪ ♪Là em khiến cho gió biển trở nên ấm áp♪

    ♪Đung đưa chú bồ câu trắng ngủ say trong rừng dừa♪ ♪Em là người tôi yêu nhất, người tôi yêu nhất♪ ♪Tiếng chuông đánh thức người yêu say đắm♪ ♪Shalala, cứ vậy đến mãi mãi về sau♪ ♪Này, người yêu hỡi♪ ♪Chớ nhìn trộm phút giây hiện tại♪ ♪Muốn cất tiếng hát shalalala♪

    ♪Có em, có tôi cùng đến mãi mãi về sau♪ =Khoảng Cách Xa Nhất= =Tập 2= (House Design – Phòng họp số 1) Cho một tràng pháo tay nào. Tràng pháo tay này không phải cho bản thân tôi mà là cho mọi người. (House Design) Chủ yếu là dành tặng cho hai vị đây. Chào mừng họ trở lại với

    House Design chúng ta. Nào! Giới thiệu với mọi người một chút. Tôi là nhà sản xuất chính của chương trình này, họ Lưu, có thể gọi tôi là Peter Lưu. Peter Lưu? Chị Huệ Huyến,… – Tôi tin là từ sáu năm trước… – chị đổi sếp mới khi nào thế?

    – các bạn đã có duyên với nhau rồi. – Trên trời rớt xuống. Tôi không biết sáu năm qua trên mặt mọi người để lại bao nhiêu nếp nhăn, nhưng bản thân tôi vẫn nhớ sáu năm trước vừa hay là lúc tôi mới

    Bước chân vào ngành chương trình giải trí truyền hình này. Chương trình đầu tiên tôi làm “Một Phần Chín Mươi Chín”, tin là các bạn ngồi đây đều xem rồi đúng không? Đó là tác phẩm mở đường cho chương trình tuyển chọn nhóm nhạc nữ. Chương trình của tôi khi đó… Sếp Lưu.

    Sếp Lưu, xin lỗi anh. Tôi cắt ngang một chút. Hôm nay anh Tần có hơi vội, cho nên chúng ta khớp phương án cụ thể trước đi. À được thôi. Nào, xin mời. Nhà thiết kế Tô. Tôi đã đi xem nhà rồi. Theo kinh nghiệm của tôi, kết cấu chính của nhà kính

    Có thể giữ lại, sửa sang cục bộ là được. Cô xem, quả nhiên là nhà thiết kế nổi tiếng trong và ngoài nước. Nhưng về chuyện sửa sang cục bộ, Tiểu Tô à, tôi có chút lo lắng. Liệu việc sửa sang cục bộ này có tạo ra được sự khác biệt rõ rệt

    Trong những cảnh quay lên hình ở giai đoạn hậu kỳ không? Yêu cầu của chủ nhà là phục hồi nguyên trạng. Thực ra vấn đề hiện tại của nhà kính không quá lớn, chỉ cần tiến hành một số biện pháp tu sửa tập trung vào chống ẩm, chống gió và bạc màu thôi.

    Tôi sẽ hoàn thành trong thời gian ngắn nhất. Sao tôi nghe nói vấn đề của căn nhà này rất lớn, rất nghiêm trọng nhỉ? Chúng ta có đủ kinh phí mà, có cần cải tạo triệt để không? Nếu cải tạo hoàn toàn thì chẳng khác nào trị liệu quá mức,

    Giống như việc anh vốn dĩ chỉ bị cảm cúm thông thường, nhưng bác sĩ lại bảo anh đo điện tim, chụp cộng hưởng từ, cấy ghép nội tạng hoặc là cắt bỏ tay chân. À phải, đúng là thế. Bác sĩ Tần, tôi muốn hỏi một chút. Anh muốn tu sửa nhà kính

    Có phải vì cô Mễ Tố không? Còn nữa, sau khi cô Mễ Tố qua đời, anh vẫn luôn sống ở nhà kính sao? Thường ngày, tôi đều ở ký túc xá của bệnh viện, thỉnh thoảng sẽ đến nhà kính. Xin lỗi nhé.

    – Chuyện là, tôi nói này… – Chị Huệ Huyến, cái anh Peter này giỏi pha trò thật đấy. Còn biết gài bẫy người khác nữa. Tuy rằng tôi đến chương trình này chưa lâu, nhưng tôi là khán giả trung thành bao năm trời. Năm đó anh và cô Mễ Tố

    Đúng là vợ chồng tình sâu nghĩa nặng. Tôi xem mà cảm động vô cùng. Thế nên tôi có một ý tưởng. Chúng ta phải gây dựng bản đặc biệt kỷ niệm tròn sáu năm. Cuốn hồi ký câu chuyện tình yêu lãng mạn của hai người họ,

    Cũng xem như một món quà đặc biệt dành tặng cho cô Mễ Tố. Tôi thấy không cần thiết đâu. Cô đừng cuống. Tuy rằng chúng tôi xây dựng nội dung đặc sắc cho anh ấy, nhưng cô cũng có. Cô nghĩ mà xem, danh tiếng của cô đã được

    Mọi người trong và ngoài nước biết đến. Lần này, cô không quên ước nguyện ban sơ, trở về với chính mình, lật đổ tác phẩm kinh điển sáu năm qua. Ôi trời ơi, tỷ suất người xem của chương trình này chắc phải tăng vùn vụt luôn ấy. Với lại bác sĩ Tần à,

    Bao năm qua anh vì cô Mễ mà vẫn luôn độc thân, đúng không? Chao ôi, chương trình này mà lên sóng thì hình tượng tuấn tú và thâm tình của anh đùng một cái là xây dựng thành công luôn. Tôi có một yêu cầu. Đừng mang chuyện sáu năm trước ra câu khách,

    Nếu không tôi sẽ rút lui. Ngoài việc tu sửa ra, anh còn có yêu cầu gì khác không? Tôi nhớ lúc đó anh nói là anh còn một nỗi tiếc nuối. Là gì thế? Cô vẫn còn nhớ à. Nếu như… Nếu như tôi muốn ngày nào

    Cũng thấy được cầu vồng từ nhà kính, liệu cô có nghĩ đầu óc tôi có vấn đề không? Cầu vồng ư? Trong nhà kính? Từ góc độ thường thức mà nói thì cầu vồng là một hiện tượng quang học, là sản phẩm kết hợp giữa nước và ánh mặt trời. Mới nghe

    Thì có vẻ huyền ảo, mơ hồ, quả thực là có chút phi thực tế. Bởi vậy mới là nuối tiếc. Quá phi thực tế rồi. Nhưng là một nhà thiết kế, nếu đã là yêu cầu của chủ nhà, tôi sẽ cố hết sức đáp ứng. Tôi nghĩ là chuyện cầu vồng này…

    Tôi đùa thôi, đừng tưởng thật. Có muốn vào ngồi một lát không? Thôi. Buổi chiều bệnh viện còn có việc. Được rồi. Dù sao cũng không xa nhau lắm, sau này anh có thể ghé thường xuyên. Có ý tưởng gì cứ liên lạc với tôi. Được. Đừng sợ.

    Chuyện không đáng sợ như cậu tưởng đâu. Đàn chị, đây là Thái Thần, thực tập sinh mới của văn phòng chúng ta. Chào mọi người, tôi là… tôi… tôi là Thái Thần. Thả lỏng chút đi. Tốt nghiệp khoa nào? Chuyên ngành Truyền thông Hình ảnh. Vậy tôi hỏi cậu,

    Cậu có biết làm thế nào mới có thể nhìn thấy cầu vồng trong nhà không? Cầu vồng? Cầu vồng trong nhà? Thả lỏng đi. Đàn chị không ăn thịt người đâu. Ngày… Ngày trước thì có ăn à? Cậu nghĩ sao? Thế này đi. Trước ba giờ chiều nay,

    Cậu nộp phương án cho tôi. Dù sao yêu cầu của tôi là nhìn thấy cầu vồng trong nhà. Hiểu chứ? Vâng. Trong nhà có cầu vồng. – Cầu vồng. – Em đưa cậu ấy ra ngoài nhé, đàn chị. Đi thôi. Tạm biệt, đàn chị. Chị Tiểu Diệp. Đàn chị,

    Đây là tất cả phương án cầu vồng của tôi. Hiệu suất của cậu cao thật đấy. Tôi muốn chị xem được rõ hơn nên đã in ra hết. Tiểu Thần à, văn phòng chúng ta không sung túc gì cả, từng viên gạch viên ngói, từng cái cốc tờ giấy trong văn phòng này

    Đều do đàn chị của cậu cặm cụi vẽ từng nét một để kiếm tiền đấy. Giấy in không đủ nên tôi đã lưu trong USB. Để tôi cắm cho chị. Cậu… Sau này có thể cho hết vào USB. Được chứ? Vâng. USB này được đấy. Chị thích à? Chỗ tôi vẫn còn đây.

    Nếu chị thích thì tôi tặng chị hết. Tiểu Thần à, cậu khá lắm. Cảm ơn nhé. Đàn chị à, tôi đi trước đây. Đợi đã. Làm giúp tôi một việc. Thông thường thiết kế đèn trong nhà đều theo hướng tái hiện ánh sáng mặt trời, đều sử dụng

    Nguồn sáng màu vàng và trắng. Chẳng hạn như với đèn LED mà chúng ta hay gặp, bằng cách kết hợp bốn loại hạt đèn màu cơ bản là trắng, đỏ, xanh dương và xanh lục thì có thể tạo ra bất cứ màu sắc nào mà anh muốn, cộng với con chip thông minh

    Thì có thể tạo ra hiệu ứng chuyển màu. Đổi màu khi nhìn gần, màn hình nhấp nháy, có hơn 400 chế độ biến đổi, anh còn có thể kết nối Bluetooth qua điện thoại nữa, rất tiện lợi. Kích cỡ và độ dài anh cũng có thể tự mình lựa chọn.

    Tuy là công nghệ cao, nhưng không phải là cái mà tôi muốn. Loại này sử dụng hạt đèn LED khúc xạ, dựa trên nguyên lý kính khúc xạ, khúc xạ ánh đèn lên mặt tường, khoảng cách khúc xạ càng xa thì cầu vồng càng lớn. Loại này tuy rất đẹp, rất tiện lợi,

    Nhưng mà… chỉ là đèn thôi. Được. Có lẽ tôi hiểu ý anh rồi. Thế này đi. Tôi quay về nghĩ tiếp cách khác giúp anh. Được, làm phiền cô rồi. Có chuyện gì thế? Chắc là nhảy cầu dao. Để tôi đi xem sao. Đợi đã. Cô sợ à? Tôi… Tôi đâu sợ.

    Giờ tôi đi tìm người. Cô bảo cô không sợ mà? Tôi… Tôi lo cho sự an toàn của anh. Hay là tôi đi cùng anh. Tôi không sao, tôi đi được. Không được, không an toàn. Để tôi đi cùng anh thì hơn. Đèn cảm ứng này. Đúng. Đây là đèn cảm ứng.

    Giờ thì được rồi. Tôi đi tìm người. Khoan đã. Anh đừng sốt ruột. Chúng ta có thể ở đây đợi người đến mà. Anh đừng có nhạt nhẽo vậy. Anh xem, cái này vui thế còn gì. Có giống trò chơi vỗ tay đồng dao mà chúng ta chơi hồi nhỏ không? Anh xem.

    Nó sáng lên rồi. Vậy cô đã từng nghe chuyện ma hai đứa trẻ chơi trò vỗ tay rồi mất tích một cách lạ lùng chưa? Lúc nãy cô vỗ tay à? Không phải anh vỗ sao? Không có. Vậy ai vỗ? Tôi vỗ. Hai người ở đây làm gì?

    Không còn việc gì thì về mau đi. Anh xem, tôi đã bảo chắc chắn sẽ có người đến mà. Đi thôi. Đợi đã. Cảm ơn. Không phải chứ. Cái đám mù văn hóa này, đây là tulip! Tulip, hiểu không? Về rồi à. Trẻ nhỏ lớn rồi. (Ký túc xá bác sĩ) Bây giờ cuối cùng cũng biết tan ca (Ký túc xá bác sĩ) đi hẹn hò với bạn nữ rồi. Đúng thế, mệt chết mất. Mệt chết? Hôm nay cậu đã làm gì? Lượn khắp các cửa hàng đèn. Mệt chết mất.

    Lượn khắp các cửa hàng đèn? Có ánh đèn, có âm nhạc, kể ra cũng lãng mạn đấy. Trai đơn gái chiếc, cùng chung một phòng. Cô ấy chỉ là nhà thiết kế giúp tôi sửa lại nhà kính mà thôi. Vô vị. Đàn chị, xem này, lần này tôi đã biết sắp chữ in hai mặt rồi. Chị yên tâm, chị Tiểu Diệp đã dạy tôi rồi. Từ nay về sau, tôi nhất định sẽ không lãng phí một nhành cây ngọn cỏ nào của công ty nữa. Đàn chị. Đàn chị? Phương án. Để đó đi.

    Đúng rồi, đàn chị. Hôm qua bác sĩ Tần có vừa ý không? Hôm qua tôi đã dặn dò họ rồi, bày hết tất cả đèn có liên quan đến cầu vồng ra. Họ còn nói chưa bao giờ thấy khung cảnh hoành tráng như vậy. Thế cậu có biết nhiều đèn như vậy

    Sẽ làm nhảy cầu dao không? Tôi biết chứ. Thế nên tôi còn đặc biệt để lại một cái đèn cảm ứng âm thanh. Chính là nó. Đàn chị, thực ra có thể giúp được chị, tôi cũng rất vui. Thực ra tôi cũng đã tốn rất nhiều công sức.

    Họ còn nói đứa trẻ như tôi… – rất nghiêm túc… – Ra ngoài. Tôi mang đi giúp chị. Đèn để lại, cậu ra ngoài. Đàn chị, đã giặt xong đồ rồi, để đây nhé. Cảm ơn. Còn nữa, chủ căn Quan Triều số một ở khu biệt thự Giang Cảnh

    Đã gửi ý kiến sửa đổi đến, nói là có thể giảm bớt độ xa xỉ, tăng thêm một số… Em nói với anh ta, chỉ sửa hai lần thôi, thích làm thì làm. Được. Đàn chị ra ngoài à? Đi gặp chủ nhà. Tắt máy tính giúp chị nhé. Vâng, bà chủ.

    Bác sĩ Tần, chúng tôi đi ăn cơm trước đây. Đi thôi, xem ăn quán nào. Được. Bác sĩ Tần, xin lỗi nhé. Chúng tôi đến muộn. Không sao. Đến rồi à, Đào Đào. Nói gì nào? Đào Đào, vết thương hồi phục thế nào? Có uống thuốc đúng giờ không? Có ạ. Có à?

    Để chú kiểm tra nào. Đi. Giỏi quá. Sắp xong rồi. Được rồi. Tiếp theo là tới lúc thực hiện lời hứa rồi. Lần trước chú nói chỉ cần thay thuốc mà cháu không khóc thì sẽ thưởng cho cháu một cây kẹo mút. Cảm ơn chú Tần. Nói lời giữ lời, tuyệt đỉnh.

    Tuyệt đỉnh. Xong rồi. Được. Bác sĩ Tần, chúng tôi cũng đi trước đây, không làm phiền anh nữa. Đào Đào, mau tạm biệt chú đi. Tạm biệt. Tạm biệt chú Tần. – Tạm biệt. – Đi thôi. Sao cô lại đến đây? Tôi tới trả áo khoác. Vào đi.

    Lần trước cảm ơn anh nhé. Không có gì. Anh vẫn chưa ăn cơm à? Mẹ thằng bé chỉ rảnh buổi trưa để đưa nó đi khám, thế nên tôi cũng chưa kịp ăn. Vừa hay tôi cũng chưa ăn. Tôi mời anh ăn cơm nhé. Mời tôi ăn cơm? Cái này nguội rồi.

    Thế này đi. Để tôi mời cô, nếm thử đồ ăn ở căng-tin bọn tôi. Được thôi. Nào. Cảm ơn. Thông thường bệnh viện sẽ có thời gian dùng bữa cố định mà? Thường ngày chúng tôi khá bận, thời gian ăn cơm không cố định, nhất là ở khoa Cấp cứu. Sau khi bệnh viện nắm được tình hình thì đã cho một, hai đầu bếp ở lại chờ chúng tôi.

    Nhìn có vẻ ngon đấy. Nếm thử đi. Sáng nay làm tôi mệt chết mất. Tôi nói cậu nghe. Vân Sinh, vị này là…? Đây là nhà thiết kế của nhà kính, Tô Doanh, nhà thiết kế Tô. Cậu ấy là đồng nghiệp của tôi. Không quan trọng, ăn đi. Con người cậu thật là.

    Chào cô Tô, tôi là Trương Nghi Sâm. Bác sĩ Trương, chào anh. Là Trương Nghi Sâm. Chào anh, bác sĩ Trương. Tô Doanh. Lượn cửa hàng bán đèn? Đúng rồi. Mau ăn đi. Cô Tô, nghe danh đã lâu. Vậy lần này cô đến bệnh viện chúng tôi tìm Vân Sinh để…?

    Tôi đến tìm bác sĩ Tần để thảo luận về phương án cho nhà kính. Phải. Thế à. Cô Tô, đây là bánh có nhân nổi tiếng của bệnh viện chúng tôi. Món này chỉ trên trời mới có, nhân gian thì không. Tôi nói cô nghe, nước súp này

    Được nấu theo phương pháp cổ xưa, nhất định phải nếm thử nhé. Để tôi dạy cô, làm như tôi này, gắp lên, để bên miệng, cắn một miếng lớn. Tôi đi lấy giấy. Xin lỗi nhé. Hai người… nhắm chuẩn thật đấy. Hay là đến ký túc xá của tôi thay đồ đi.

    Vết dầu mỡ mà không kịp thời xử lý thì sẽ để lại vệt ố. Đây là ký túc xá của tôi. Cô ngồi tạm đi. Vậy… cô thay ở đây đi, tôi qua phòng của Trương Nghi Sâm. Cảm ơn anh. Có chuyện gì cứ gọi tôi. Bác sĩ Tần từng nói với tôi,

    Tình yêu là thứ khiến ta hạnh phúc. Tôi nghĩ nếu được ở trong một căn nhà như vậy, mặt hướng ra biển, người yêu cận kề, chắc chắn sẽ rất lãng mạn. Thế nào rồi, cô xong chưa? Xong ngay đây. Sao lại đồng ý với anh ấy? Mình đào đâu ra cầu vồng? Mình đào đâu ra cầu vồng? Sao mà khó thế trời ơi. Anh Tỏi, anh nói em nghe đi, làm thế nào mới biến ra cầu vồng? Anh nói đi chứ.

    Anh đến nhà em cũng hai ngày rồi nhỉ. Em không bạc đãi anh đúng không? Ngày nào cũng tưới nước cho anh, nuôi anh béo trắng ra như thế. Đúng chưa? Anh xem giờ anh thoải mái nằm đây, anh cho em chút cảm hứng đi chứ. Thôi vậy. Hỏi cũng như không. Làm thế nào mới có thể biến ra cầu vồng? Cái này thì tất nhiên là tôi biết rồi. Tôi cũng không cần cô nói. Tôi nói rõ thế còn gì? Tôi nhả chữ chưa đủ rõ hả? Tôi kiểm soát cảm xúc kiểu gì? Chào buổi sáng. Chào đàn chị. Chào đàn chị. Sao thế? – Không có gì. – Không sao. Bỏ ra. Sao không tắt sớm đi? Khác hẳn những gì tôi nói. Đây là chương trình mà cậu mới tham gia đúng không? Mới đó đã tung trailer rồi. Vấn đề của căn nhà kính này đúng là không nhỏ, chỉ có vẻ ngoài mà không thực dụng. Thế nên tôi mới bảo cậu dọn về ký túc xá. Cậu đừng khôi phục căn nhà kính nữa,

    Phải đập đi xây lại. Đây là yêu cầu tôi đề ra, không liên quan đến người ta. Đàn anh, có phải anh bị nhà thiết kế lừa rồi không? Tôi nghe nói bây giờ có rất nhiều nhà thiết kế rất thích tẩy não khách hàng, khiến khách hàng cảm thấy

    Cái họ làm chính là cái khách cần. Đàn anh, anh phải học cách từ chối. Hơn nữa anh xem, bình luận trên mạng còn tệ hơn. Anh nhìn này, cái gì mà nhà thiết kế vứt đi, chỉ chạy theo thẩm mỹ, không nghĩ cho chủ nhà chút nào. Anh xem toàn gì này. Để tôi xem nào. Đúng thật vậy này. Cậu xem này. Đàn chị không nên nhận vụ này, tốn công còn không được lòng. Không đến mức đó đâu, chị Tiểu Diệp. Sao lại không? Không những chuyện nhiều năm trước bị lật lại, mà còn phải tiếp tục xử lý căn nhà kính này.

    Làm tốt thì nói là không sáng tạo, sáng tạo rồi thì kêu là câu khách. Càng nghĩ càng bực mình. Vậy xem ra bác sĩ Tần này là kẻ vong ơn phụ nghĩa. Lần trước anh ta chọn đèn cảm ứng âm thanh là tôi đã thấy gu anh ta chẳng ra sao rồi.

    Xem ra hình như nhân phẩm anh ta cũng không tốt đẹp gì. Chúng ta đừng bàn tán người khác nữa được không? Làm việc đàng hoàng đi. Bực ghê. Cắt chỗ này cho tôi. Ở đây sao? Đúng. Không. Cắt cái chữ kia ra cho tôi, để ra phía sau. Vâng.

    Chú ý tính liền mạch của động tác. Không được thì chèn cảnh quay của mấy người kia qua đây cho tôi. Nhanh. Mau lên đi. Thế này sao? Đúng. Đúng rồi, chính là cảm giác này. Thế nào? Sếp Lưu, anh đúng là lão luyện. Thảo nào lượt truy cập lần này

    Lại cao như thế. Cái này có là gì đâu. Kinh nghiệm. Tuyệt vời. Tốt lắm. Được đấy. Đẩy ra phía sau. Đạo diễn Huệ, sao chị đã về rồi? Tôi còn không về thì House Design sẽ biến thành Rumor Design mất. Đạo diễn Huệ. Ra ngoài đi. Sao thế, đạo diễn Huệ?

    Đến xem thành quả của tôi à? Sếp Lưu, anh có ý gì? Được rồi, tôi cũng không nhiều lời với cô nữa. Nói chuyện bằng số liệu luôn đi. Nhìn này. Cô xem preview tập một đi. Xem bình luận màn hình đi. Thấy số lượng không?

    (Cảm không nổi) Có nhìn thấy màn hình không? Không thấy được, bị bình luận che hết rồi. Đã bao giờ thấy sốt dẻo vậy chưa? Đã bao giờ thấy nhiều bình luận vậy chưa? Còn nữa, cho cô xem này. Số liệu hậu trường. (Lượt theo dõi: 2.781.700) Nhìn thấy chưa?

    (Xếp hạng 2 show giải trí ăn khách) Tương phản lớn vậy đấy, so với số liệu khác cùng kỳ thì nổi vậy đấy. Ngạc nhiên chưa, bất ngờ chưa? Anh chỉ vì chút số liệu này mà đổ oan cho người ta, vì tạo ra mâu thuẫn

    Mà cắt câu lấy nghĩa của chủ nhà, cắt ghép ác ý. Cho dù anh muốn số liệu tốt thì cũng phải có giới hạn chứ. Đạo diễn Huệ, cô bớt giận. Là thế này. Thị trường hai năm qua cô cũng biết rồi đấy, tình trạng rất không tốt.

    Chúng ta nói tới lý tưởng, đam mê cũng được thôi, nhưng có thể nghĩ cách giữ lại được chương trình của chúng ta trước không? Nhưng chương trình của chúng ta không phải là một clip ngắn câu view. Anh quay như này thì về sau tôi phải làm thế nào? Anh có biết

    Tôi mời hai người họ khó thế nào không? Thế là đúng rồi. Nó gọi là hợp tình hợp lý, vượt ngoài mong đợi. Vậy chúng ta sẽ làm thành kịch bản chê trước khen sau. Thế nào? Cô xem, tại sao bây giờ chương trình các cô lại tệ như thế.

    Tôi… tôi không nói nổi anh nữa. Sao thế? Tôi còn chưa nói xong mà. Đầu óc người trẻ phải linh hoạt chứ. Vân Sinh. Vân Sinh. Cậu mau xem này. KNK đăng bài giải thích rồi. Nhà thiết kế Tô Doanh của văn phòng thiết kế SU đã dùng hai ngàn tấm kính để làm bên ngoài mặt tiền, (Thông cáo KNK) bằng thời gian thi công ngắn nhất

    Là một tháng rưỡi để tạo nên hiệu ứng thị giác bắt mắt nhất. Kể từ khi hoàn thành, lượng khách đã tăng vọt, mang đến hiệu quả kinh tế đáng kể cho tập đoàn KNK và các khu thương mại xung quanh. Bình luận của cư dân mạng không được… Tổ chương trình cắt chữ lấy nghĩa, cắt ghép ác ý, thảo nào cư dân mạng lại nói vậy. Một tháng rưỡi đã xây xong thì đúng là hơi thần tốc quá rồi. Đúng. Lồng hết đoạn này vào, không được sót cảnh nào. Yên tâm đi. Chờ tôi một lát, chỗ tôi sắp xong rồi. Được. Chuyện trailer thành thật xin lỗi anh, do tôi giám sát chưa triệt để. Tôi cần một lời giải thích hợp lý. Trailer lần này quả thực

    Đã sử dụng thủ đoạn cắt ghép rất dễ gây hiểu lầm. Nhưng anh yên tâm, mỗi clip được tung ra sau này, tôi đều sẽ kiểm duyệt chặt chẽ, quyết không để tái diễn chuyện cắt ghép lung tung như vậy nữa. Với lại mỗi video của các anh, chúng tôi đều sẽ

    Giữ lại nguyên vẹn. Thực ra cái tôi muốn hỏi không phải là chuyện này. Chuyện sáu năm trước rốt cuộc là thế nào? Sáu năm trước gì cơ? Sáu năm trước, tại sao Tô Doanh lại chọn dùng vật liệu kính? Thực ra lúc đó có rất nhiều nguyên nhân, nhưng dùng kính quả thực đưa đến hiệu quả rất tốt. Tôi muốn xem video phỏng vấn, buổi phỏng vấn sáu năm trước. Các cô chắc là vẫn có, đúng không? Chính nhà thiết kế Tô đã không cho tôi lồng đoạn này vào. Tôi biết tại sao cô lại dùng kính rồi. Vì lắp kính nhanh, hơn nữa không mất thời gian bay mùi, chủ nhà có thể dọn vào ở trong thời gian ngắn nhất. Cảm giác căn bệnh của cô Mễ Tố

    Có hơi nghiêm trọng. Nếu dùng kính thì thời gian thi công chỉ mất một tháng rưỡi. Đạo diễn Huệ, tôi có một thỉnh cầu. Cô nói đi. Trong dự án này, cô có thể đừng nhấn mạnh vấn đề thời gian được không? Vì như thế đối với cô Mễ Tố mà nói,

    Có lẽ hơi tàn nhẫn. Những lời tôi nói khi phỏng vấn có thể đừng cắt vào được không? Nhưng những nhà thiết kế đến chỗ chúng tôi đều muốn thông qua chương trình này để tạo dựng hình ảnh bản thân, đón những cơ hội mới. Tôi thấy cô dùng kính để giảm bớt

    Thời gian cho Mễ Tố là một ý rất hay. Chúng tôi có thể quảng bá cô là nhà thiết kế có tình yêu thương, có trái tim ấm áp. Tôi biết, nhưng bây giờ không còn quan trọng nữa. Họ thích là được. Lúc đó, tôi cảm thấy mình nhất định

    Phải kết bạn với cậu ấy. ♪Nếu chúng ta giống như làn gió quan tâm chiếc lá cây♪ ♪Lướt qua là nhẹ lòng♪ ♪Để lại sự hụt hẫng, đợi chờ♪ ♪Chẳng bất ngờ, không có ngoại lệ♪ ♪Là lòng can đảm bị thay thế bởi nỗi bất lực♪

    ♪Rời đi ngắn ngủi, đằng đẵng đợi chờ♪ ♪Nếu tôi có thể tự tại như gió đẩy mây♪ ♪Đến nhanh, đi cũng nhanh♪ ♪Lại xua được nỗi cô đơn♪ ♪Cả ngàn lần, cả vạn lần♪ ♪Tôi lao vào biển người tìm kiếm em♪ ♪Nhìn vào tôi, tin ở tôi, đợi chờ♪

    ♪Là tôi thú nhận trong thầm lặng♪ ♪Là tôi đợi cho đến khi gió đến xúc động bùi ngùi♪ ♪Nói em đến gần rồi đẩy ra hết lần này đến lần khác♪ ♪Nhưng con tim rung động chẳng thể điều khiển♪ ♪Tôi lệ thuộc hay lãng quên♪

    ♪Em bước tới lại lần nữa khiến tâm tôi dậy sóng♪ ♪Ở bên em♪ =Khoảng Cách Xa Nhất=