Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 13 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cuối cùng công chúa cũng bằng lòng tha thứ cho thần rồi. Từ nay về sau, Thái phó sẽ không bỏ rơi ta, phải không? Đúng vậy. Mục Vân. Ngươi là… Mục Đình Châu? [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 13] Minh Vi à,
Cảnh quay lát nữa phải quay vài cảnh cô thúc ngựa phi nhanh. Cô chuẩn bị đến đâu rồi? Trước kia có từng học qua, tôi sẽ cố hết sức. Được. Còn một khoảng thời gian nữa mới tới lúc quay phim. Chuẩn bị thêm đi nhé. Vâng, đạo diễn. Được. Nào, ăn chút đi.
Chị thấy em hôm nay hơi căng thẳng. Ngoan nhé. Đợi lát nữa quay xong, chị lại cho em ăn ngon được không? Thế nào? Nói chuyện với nó có ổn không? Nói chuyện được là ổn rồi. Em sợ rằng lát nữa nó lật mặt không nhận ra người. Không đâu, nó ngoan lắm,
Em yên tâm đi. Nào, em đặt tay ở đây. Nắm chặt nhé. Ở đây, nắm chặt chỗ này. Rồi dẫm chân vào đây. Nào, anh đỡ em. Lên. Chỗ này giữ thẳng. Chỗ này phải giữ thẳng. Nắm chặt. Thẳng lưng lên nhé. Đúng rồi. Chân này phải kéo căng.
Mũi chân dẫm ở đây, dẫm chắc nhé. Ở đây. Anh làm gì thế? Công chúa, ngồi chắc nhé. Thần dạy người. Đi! Đi! Đi! Đi! Thái phó, em tự làm được. Nếu công chúa làm được thì tại sao vừa rồi còn nhờ Trần Chương dạy?
Còn có dáng vẻ thân thiết với hắn nữa. Nếu Thái phó đã tuân thủ lễ nghi như vậy, thì vừa rồi là đang làm gì? Thần không giống hắn. Tối qua thần đã biểu đạt ý muốn với công chúa rằng thần muốn cưới công chúa. Nhưng em không có đồng ý.
Anh và Trần Chương có gì khác biệt? Không đúng. Vẫn là có khác biệt. Trần Chương đối xử tốt với em, ít nhất không xuất phát từ trách nhiệm. Cô đánh lại son đi. Cảm ơn. Anh Mục. Vì muốn giành được Minh Vi mà anh nóng vội như vậy,
Không chừa chút chỗ trống nào, không cho tôi cơ hội thể hiện nào sao? Trước kia, tôi đã công khai lẫn âm thầm cảnh cáo anh vô số lần. Đừng có ý đồ tiếp cận công chúa, ngấp nghé đến công chúa.
Còn nếu anh cố tình nhắm mắt làm ngơ, không lượng sức mình thì đừng trách tôi vô tình. Anh Mục, bây giờ là thời đại yêu đương tự do. Tôi thật lòng thích Minh Vi, vì thế tôi theo đuổi cô ấy. Còn anh thì sao? Anh lấy thân phận gì ngăn cản?
Là bề trên hay là người theo đuổi? Tôi thỉnh cầu công chúa gả cho. Anh Mục, anh cũng hoang đường quá đó. Minh Vi, cô ấy đồng ý chưa? Nếu chưa đồng ý vậy chúng ta đều là người theo đuổi, là quan hệ cạnh tranh bình đẳng. Tôi sẽ không lùi bước đâu.
Tuy công chúa chưa từng đồng ý nhưng anh nhất định không có phần thắng đâu. Có phần thắng hay không, Minh Vi nói mới tính. Cắt. Qua rồi. Công chúa. [Bệnh viện Đức Đạt Thượng Hải]
[Công chúa Minh Vi quay phim ngã ngựa ngoài ý muốn, Thái phó Mục Đình Châu liều mạng phóng đến cứu giúp] Cũng không biết hai người họ giờ sao rồi. Khi hai người bị đưa vào thì đều hôn mê cả.
Đây đã lần thứ hai Đình Châu bị thương trong thời gian gần đây rồi. Bây giờ sốt ruột cũng vô ích. Cũng đã vào trong lâu vậy rồi, chắc cũng nhanh ra thôi. [Cấp cứu] – Bác sĩ. – Thế nào rồi? – Bác sĩ, thế nào rồi?
Tình hình của bệnh nhân nữ vẫn ổn, chỉ có bị thương nhẹ ngoài da. Nhưng chàng trai đến cùng thì tình hình khá nghiêm trọng. Trừ trên người có nhiều nơi bị thương ra thì não còn bị chấn động. Xem ra vào ở thời khắc nguy hiểm,
Cậu ấy đã liều mạng bảo vệ cô gái ấy. Vậy bác sĩ, Đình Châu bị va chạm như vậy đầu óc sẽ không tệ hơn chứ. Có khi nào bệnh mất trí nhớ của cậu ý càng nghiêm trọng hơn không? Hoặc là cậu ấy tỉnh lại sẽ khôi phục trí nhớ?
Chuyện này giờ vẫn chưa nói trước được, phải đợi bệnh nhân tỉnh lại mới có thể biết được. – Cảm ơn. – Cảm ơn bác sĩ. Chị, Minh Vi, em tỉnh rồi à. Thế nào rồi? Khỏe hơn chưa? Làm bọn em sợ chết mất. Chị… Chị ngồi dậy làm gì thế?
Chị phải nằm xuống nghỉ ngơi. Từ từ thôi. Thái phó đâu? Thái phó thế nào rồi? Anh ấy đang ở đâu? Cậu ấy không sao. Tiêu Chiếu đang ở cùng cậu ấy, yên tâm đi. Lúc đó… Công chúa! Anh ấy ôm em lăn xuống. Anh ấy thật sự không sao chứ?
Mọi người đừng lừa em. Anh ấy thật sự không sao. Bọn anh không lừa em. Không được, em phải đi tìm anh ấy. Chị đi đâu thế? Chị vừa tỉnh lại, – chị đừng… – Minh Vi. Chị, Từ khi cậu xảy ra tai nạn giao thông, cuộc sống trở nên rối tung,
Đúng là một mớ bòng bong. Có lúc tôi thật sự không phân biệt được rốt cuộc cậu và Thái phó có phải cùng một người hay không. Đình Châu. Cậu đang ở đâu? Lúc nào thì cậu trở lại? Thái phó thế nào rồi? Tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh?
Bác sĩ nói đầu cậu ấy đập vào đá, não bị chấn động nghiêm trọng. Có lẽ sẽ hôn mê một thời gian. Nhưng mà bây giờ đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm rồi. Không cần quá lo lắng đâu. Đều tại em. Đều do em không tốt. Đều do em không tốt.
Người mà em muốn gả, anh ấy nhất định phải thích em thật lòng. Nhưng trong lòng anh ấy nghĩ không phải là bề tôi và công chúa. Bây giờ là thời đại yêu đương tự do. Tôi thật lòng thích Minh Vi. [Kim Phong] Anh lấy thân phận gì ngăn cản?
Trần Chương đối tốt với em, ít nhất không xuất phát từ trách nhiệm. Anh Mục. Công chúa. Sao không gọi thần là Thái phó nữa. Thái phó. Thái phó. Công chủ, hãy yên tâm. Thần không sao. Trần Chương, chuyện ở trong đoàn phim còn rất nhiều, hay là anh về trước đi.
Tôi thấy tình hình bây giờ của Minh Vi, có lẽ rất nhanh sẽ có thể về quay phim rồi. Phải đó, Trần Chương. Còn làm phiền cậu chạy đi chạy lại. Vất vả rồi. Vậy được rồi. Anh Tiêu, chị Thẩm. Tôi sẽ nói lại tình hình. Vậy tôi đi trước đây.
Được, tạm biệt. Được, cảm ơn nhé. Vậy tôi cũng đi trước đây. Hai người họ cũng không sao rồi, còn một đống vấn đề quan hệ công chúng cần xử lý. Công chúa và Thái phó trong hai tháng này không biết đã lên bảng tìm kiếm bao nhiêu lần rồi.
Có gì cần tôi làm thì tôi sẽ phối hợp mọi lúc. Được, đi nhé, tạm biệt. Tạm biệt. – Tạm biệt. – Tạm biệt. Anh Tiêu Chiếu, đến giờ ăn rồi, hai chúng ta cùng đi ăn cơm đi. Anh vẫn hơi lo lắng cho Đình Châu.
Hay là em đi ăn một mình đi. Hai người họ cũng phải ăn cơm mà. Không phải anh hiểu rõ khẩu vị của anh Mục nhất hay sao? Cùng đi đi. Vậy được rồi. Đi thôi. Thái phó, tình hình lúc đó nguy hiểm quá. Em muốn dừng lại mà không kiểm soát được,
Trở mình lăn xuống núi. Tim em cũng sắp nhảy ra ngoài rồi. Nhưng em biết là anh đã bảo vệ em, giúp em chắn mọi thương tổn. May mà anh không sao. Chứ không thì em sẽ tự trách cả đời mất. Lời này của công chúa nói ngược rồi.
Nếu như thần không bảo vệ được sự bình an cho công chúa, để công chúa gặp phải tổn hại gì thì thần mới hối hận cả đời. Thái phó nặng lời rồi. Nỗi băn khoăn của công chúa, thần cũng từng nghĩ đến. Thần tự hỏi mình, nếu vứt bỏ thân phận Thái phó
Và lời dặn dò của bệ hạ, liệu có còn bằng lòng bảo vệ người, chăm sóc người cả đời hay không. Vào thời khắc tận mắt nhìn thấy công chúa ngã ngựa, thần đã có đáp án. Cho dù không có trách nhiệm, Mục Vân ta cũng bằng lòng quên mình
Bảo vệ công chúa bình yên vô sự. Thần đối với công chúa đã không phải là tình nghĩa thầy trò mà là tình cảm nam nữ. Cho dù công chúa có đồng ý lời cầu hôn của thần hay không thì Mục Vân ta lấy nhân phẩm ra thề rằng
Sẽ mãi bảo vệ công chúa cả đời cả kiếp. Thái phó, anh nằm lâu như vậy rồi, em đi rót cốc nước cho anh. Công chúa. Người vẫn chưa trả lời có chấp nhận thần hay không. Nếu có một ngày anh phát hiện em không phải là công chúa,
Anh có còn giống như hôm nay, dũng cảm quên mình cứu em không? Có. Anh Mục cũng kén chọn quá đi. Không tươi không ăn, dầu mỡ quá không ăn, có hành tỏi cũng không ăn, không ăn cuống lá cải thảo, lá rau thì phải cắt thành sợi nhỏ.
Hoàng thượng cũng không khó hầu hạ như vậy. Anh vất vả rồi, anh Tiêu Chiếu. Thực ra cũng vẫn ổn. Đình Châu cũng có mặt lương thiện, đáng yêu. Chỉ là các em vẫn chưa hiểu cậu ấy mà thôi. Không hổ là quản lý hàng đầu, có cả IQ lẫn EQ.
Nếu như anh Mục rời khỏi anh thì phải làm sao đây? Anh cũng từng có khoảng thời gian cho rằng cậu ấy không rời khỏi anh được. Anh là người hiểu cậu ấy nhất trên thế giới này. Không ngờ bây giờ… Nếu như bảo đây là của Minh Vi đưa cho,
Đừng nói là bỏ hành tỏi vào mà cho dù có bỏ thuốc độc thì cậu ấy vẫn ăn bình thường. Anh đang ghen với chị em à? Làm ơn, không phải đang trong thời kỳ đặc biệt sao? Anh ấy là Thái phó cũng chẳng phải là ảnh đế.
Công chúa đưa cho cái gì thì đương nhiên phải ăn rồi. Anh thông qua Thái phó hiện giờ là có thể dự đoán được sau này Mục Đình Châu yêu đương cũng trọng sắc khinh bạn y như vậy. Em đừng có cười. Thực ra bây giờ trong lòng anh cũng khá khó chịu.
Anh sắp trở thành người thừa rồi. Anh Tiêu Chiếu, trong lòng em anh là lợi hại nhất. Công chúa, không cần đâu, thần tự làm. Thái phó, ngày mai em phải về đoàn phim rồi. Đến lúc đó anh muốn để em chăm sóc anh thì em cũng không có thời gian đâu.
Hôm nay phải nắm lấy cơ hội đó. Công chủ thân thể ngọc ngà, làm sao có thể để công chúa hầu hạ thần. Thần không nhận nổi. Trước đó Thái phó còn cầu hôn em kia. Nếu như lấy em thật, phu nhân không nên chăm sóc phu quân bị thương sao? Công chúa,
Người đồng ý với thần rồi? Em chỉ nói ví dụ mà thôi. Tay đau. Công chúa, hay là người giúp thần đi. Em không giúp anh đâu. Công chúa. Công chúa. Thực ra hồi nhỏ em cũng tưởng rằng em và chị em sẽ là người thân thiết với nhau nhất.
Lẽ nào không phải sao? Lúc chị em có bạn trai, em còn ghen nữa. Em xác nhận với chị em bao nhiêu lần rằng nếu như em và bạn trai chị ấy cùng rơi xuống nước thì chị ấy có cứu em trước không. Em còn hỏi vấn đề này à.
Nhưng mà sau này em nghĩ thông rồi. Chính là đừng bao giờ tính toán chữ “nhất” trong một mối quan hệ thân thiết. Bởi vì cho dù chị ấy yêu ai nhất thì em vẫn mãi là em gái duy nhất của chị ấy. Vì thế anh Tiêu Chiếu, [Trạm y tá]
Anh cũng giống vậy. Với ảnh đế mà nói thì anh cũng không thể thay thế. Chị, có phải là chị với ảnh đế đã yêu nhau rồi không? Chị vẫn chưa nghĩ kỹ. Vẫn chưa nghĩ kỹ sao? Chị đã viết rõ trên mặt rồi đó chị à.
Chị vẫn chưa nghĩ kỹ thật mà. Dù sao người chị thích là Thái phó. Em cũng biết rõ tình hình bây giờ mà. Rốt cuộc Mục Đình Châu và Thái phó là một người hay là hai người đây. Điều này rất quan trọng sao? Chỉ cần người đứng trước mặt chị hiện giờ
Là người chị thích, người chị muốn có thì không phải là đủ rồi sao. Dù sao nếu như em thích một người, em mới không quan tâm trước kia anh ấy là người thế nào đâu. Em cũng mặc kệ sau này anh ấy sẽ là người thế nào.
Chỉ cần vào lúc này anh ấy khiến em rung động, thậm chí nảy sinh ý muốn rằng muốn ở bên anh ấy cả đời thì em nhất định sẽ cố gắng giành lấy. Kiều Kiều, có phải em thích ai rồi không? Cứ cho là vậy đi. Ai thế? Quen biết thế nào?
Bạn học à? Đợi sau khi em xác nhận thì sẽ nói với chị. Không được. Bây giờ em phải nói với chị. Chị là chị em đó. Phải kiểm định thay em. Lúc nào em sẽ nói với chị sau. Anh Tiêu Chiếu. Hai vị tiểu thư, có thể đi được chưa? Được.
Đi trước đã. Nào, anh giúp em. Vâng, cảm ơn. Cũng không biết Đình Châu có tự đi lấy cơm được không. Không có anh ở đó, cậu ấy không được để bụng đói. Phải đó. Anh mau về bệnh viện đi. Bây giờ anh ấy là bệnh nhân, càng cần chăm sóc hơn em.
Anh không dám về đâu. Nếu như anh về thì thể nào cũng bị ăn mắng. Em vẫn chưa biết sao, bây giờ trong lòng cậu ấy chuyện của em chính là chuyện lớn nhất khắp thiên hạ này. Chính bản thân cậu ấy cũng phải xếp sau. Ăn đi, ăn đi.
Sắp xếp hẹn hò. Tạo cơ hội tiếp xúc, [Sắp xếp hẹn hò, tạo cơ hội tiếp xúc] tặng quà thích hợp, tạo bất ngờ cho cô ấy, chọn thời khắc thích hợp để tỏ tình. Không phải tôi bảo cậu chăm sóc công chúa cho tốt sao? Cậu còn quay lại làm gì?
Anh Mục. Cảm ơn. Cảm ơn anh đến thăm tôi. Nhưng mà tôi nghĩ mục đích anh đến có lẽ không chỉ vì chuyện này nhỉ. Anh Mục nói đúng. Ngoài việc đến thăm anh, mục đích chính là đến cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã cứu Minh Vi.
Tôi và công chúa tâm đầu ý hợp, người ngoài nói câu cảm ơn cũng thừa thãi quá rồi. Thực ra phản ứng của Minh Vi ngày đó, tôi đã nên hiểu rồi. Tôi từng nói rồi, anh không có phần thắng. Anh Mục, anh vẫn luôn là thần tượng của tôi,
Là mục tiêu phấn đấu của tôi, thậm chí là nhân vật thần kỳ trong giới. Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày cạnh tranh cùng một người phụ nữ với anh. Nhưng chuyện tình cảm này sao có thể dễ dàng nhận thua được chứ. Tôi không phải là Mục Đình Châu
Nhưng tôi biết anh ta là một diễn viên giỏi. Anh coi anh ta là mục tiêu phấn đấu thì chứng minh anh có chút chí hướng. Quả thực vậy. Chuyện tình cảm không thể dễ dàng nhận thua, nhưng nếu kết cục đã định cũng phải thừa nhận thua cuộc. Đương nhiên.
Tôi tôn trọng sự lựa chọn của Minh Vi. Nhưng nói thật tôi không thấy hai người có hy vọng. Ngày đó trước kia anh tỉnh lại, Minh Vi vô cùng lo lắng. Tôi nhìn ra được. Ngoài việc lo lắng về vết thương của anh
Thực ra trong lòng cô ấy cũng rất sợ hãi. Cô ấy sợ sau khi anh tỉnh lại thì không phải là Thái phó nữa. Cô ấy sợ anh sẽ hoàn toàn quên đi cô ấy. Vì thế anh Mục, anh có từng nghĩ tới nếu có một ngày Thái phó hoàn toàn biến mất
Thì Minh Vi sẽ thế nào không? Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi công chúa. Nhưng mong rằng câu này có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô ấy. Vậy không còn chuyện gì rồi, tôi đi trước đây. Thái phó. Sao anh không ở bệnh viện
Mà lại chạy tới đây rồi? Sức khỏe của thần đã ổn, có thể xuất viện rồi. Hơn nữa công chúa không ở trước mắt, có chút nhớ nhung. Mấy ngày nay công chúa quay phim hẳn là vất vả lắm. Thần mang cho người mặt nạ đất sét mà người thích nhất,
Còn cả đồ ăn mà người thích. Nào. Ở trong đoàn phim quay phim nhất định phải chăm sóc tốt cho mình. Thái phó, em rất ổn, anh không cần lo lắng. Ngược lại là anh, nhất định phải chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình. Sao không nói gì thế?
Trong lòng thần rất vui, cảm thấy dường như có rất nhiều điều muốn nói lại không biết nói từ đâu. Trước giờ thần chưa từng có quan hệ với cô gái nào. Đây là lần đầu thần cảm nhận được tình yêu. Đến nay mới hiểu được sự vui vẻ giữa đôi nam nữ
Được nói trong lời thơ. Quả thực tuyệt không thể tả. Chỉ nói lung tung thôi. Lẽ nào công chúa không thấy vui sao? Trước giờ vẫn cho rằng anh là người bảo thủ, không ngờ lại ngược lại. Ngược thế nào? Nói đi. Minh Vi, mau đi thay quần áo đi.
Vâng, đến ngay đây. Thái phó, em đi trước đi đây. Anh về trước đi, đừng ở đây chịu lạnh. Không được. Thần đợi người quay phim. Nghe lời, mau về đi. Nghe lời, người đi bận việc đi. Vậy được rồi, em đi trước đây. Em đi đây. Ừm.
Anh coi Du Uyển Âm tôi là loại người gì vậy? Tôi… Tôi… Công chúa, người học thuộc nhầm dòng rồi. Đều tại anh. Thần chẳng làm gì cả mà. Anh ở đây chính là đang làm em mất tập trung. Đúng rồi, công chúa. Bộ phim này của người lúc nào kết thúc?
Có lẽ phải đợi đến năm sau. Sao thế? Thần đã nghĩ kỹ rồi. Đợi công chúa quay xong bộ phim này, thần sẽ đề nghị kết hôn với bố mẹ của công chúa ở thế giới này. Chỉ cần nhận được sự đồng ý, thì lập tức định ngày lành tháng tốt,
Chuẩn bị hôn sự, được không? Thái phó, có lẽ anh cũng biết trong cả nước chỉ có mình anh luôn tin rằng mình là Thái phó. Tất cả mọi người, bao gồm cả chính em, đều cho rằng anh là một bệnh nhân đang mất trí nhớ tạm thời.
Bác sĩ từng phân tích bệnh tình của anh có ba loại khả năng. Loại thứ nhất, anh sẽ mất trí nhớ hoàn toàn, nhưng xác suất này không lớn. Loại thứ hai, khi anh khôi phục trí nhớ sẽ nhớ lại tất cả mọi chuyện. Loại cuối cùng,
Là anh khôi phục ký ức trước khi xảy ra tai nạn, những chuyện trong thời gian bình phục, có lẽ anh sẽ quên đi. Cũng có nghĩa là đợi anh khỏi bệnh có lẽ anh sẽ phủ nhận lại mối quan hệ của chúng ta. Như vậy,
Anh cảm thấy bố mẹ em sẽ đồng ý cho chúng ta kết hôn sao? Công chúa sợ rồi sao? Đợi anh trở lại làm ảnh đế, nếu như anh quên mất em, còn em vẫn nhớ về anh của hiện tại, vậy cũng giống như bị thất tình,
Không phải em sẽ đáng thương lắm sao? Nếu như thật sự có ngày đó công chúa có đi tìm Mục Đình Châu không? Lời em nói có lẽ anh sẽ không thích nghe. Thân phận thật sự của anh là ảnh đế. Khoảng cách chênh lệnh giữa em và ảnh đế xa qua rồi.
Em không có dũng cảm đối mặt với sự kiêu ngạo của Mục Đình Châu. Cũng không có dũng khí gánh vác những lời đồn thổi rằng nữ diễn viên mới theo đuổi ảnh đế. Được rồi, được rồi. Chúng ta đừng nghĩ nhiều như vậy nữa. Có thể quen biết Thái phó
Em đã rất thỏa mãn rồi. Thái phó, đây… là hoa mẫu đơn? Công chúa cành vàng lá ngọc, chỉ có hoa mẫu đơn mới xứng với công chúa. Đây… Người khác yêu đương đều tặng hoa tươi. Chậu hoa này của anh vẫn chưa nở nữa, trụi lủi thế này thì ngắm gì được.
Hoa hái bên ngoài chỉ vài ngày sẽ khô héo. Mà chậu hoa này chỉ cần công chúa tỉ mỉ chăm sóc thì sau này vào tháng ba tháng tư mỗi năm đều có thể thưởng thức. Nhưng mà, em chưa từng trồng hoa mẫu đơn, em sợ nó không sống nổi.
Công chúa cứ yên tâm. Thần chăm sóc thay công chúa. Công chúa chỉ cần phụ trách thưởng thức là được. Vậy anh dạy em nhé. Công chúa, bón phân trước nhé. Thế này à. Công chúa hôm nay vất vả rồi. Tối nay muốn ăn gì? Hôm nay là đông chí,
Đương nhiên phải ăn sủi cảo rồi. Thái phó, em còn tưởng chuyện gì anh cũng biết, không gì không thể cơ. Thần đã nhờ Triệu cô cô dạy qua rồi, chỉ là vẫn chưa thành thục mà thôi. Thái phó, anh thành mèo mướp rồi. Mèo mướp. Người còn cười. Đừng chạy, công chúa.
Công chúa, đừng chạy. Công chúa, sủi cảo đến rồi đây. Thái phó, nào, cạn ly. Em ăn thử xem sao. Công chúa, thế nào? Tuy rằng quá trình rất chật vật nhưng kết quả vẫn là hoàn hảo. Sủi cảo thôi mà, không đáng nhắc đến. Nào, Thái phó. Anh ăn thử miếng đi.
Tạ công chúa. Thế nào? Ngon… ngon lắm. [Trần Chương: Minh Vi, cảnh hôn mà trước kia hai chúng ta bỏ lại ấy sắp phải quay rồi] [Anh nghĩ, đợi lúc chúng ta quay phim, ban đầu ra vẻ hôn thật, sau đó mượn góc máy quay]
[Tỏ vẻ rất mãnh liệt là được rồi, anh tìm vài video cho em tham khảo] [Em tìm cảm giác, trước khi bắt đầu quay chúng ta luyện tập động tác cụ thể sau] Công chúa. có chuyện gì sao? Không sao, không sao. Chỉ là ngày mai phải quay
Cảnh hôn trước kia của em và Trần Chương. Anh ấy vừa gửi cho em vài video, thảo luận với em xem nên quay thế nào. Thần biết rồi. Vậy công chúa mau ăn đi. Ăn xong thì đi nghỉ sớm, ngày mai còn phải dậy sớm nữa. Thần ăn nhiều chút.
Là ý gì vậy? Thậm chí chẳng có chút phản ứng ghen tuông nào cả. Em sợ anh không đồng ý, không vui nhưng anh cũng đồng ý nhanh quá đi. Đây là không để ý đến em sao?