Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 16 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Mục Vân. Rốt cuộc ngươi là ai? Giữa ta và ngươi rốt cuộc có quan hệ gì? Ngươi đừng đi. Ngươi đừng đi. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 16] Công chúa cũng đến khuyên anh sao? Đúng vậy. Mời công chúa nói.

    Cho dù họ không phải là bố mẹ của Thái phó, nhưng nhìn thấy hai người họ khẩn thiết như thế, nhớ nhung con trai của mình như thế. Quả thật em không thể nhẫn tâm từ chối họ. Em tin Thái phó cũng sẽ không nhẫn tâm khiến họ thất vọng.

    Công chúa thật sự hy vọng anh trở về làm Mục Đình Châu, từ nay về sau quên hết tất cả mọi chuyện giữa chúng ta. Em và anh trở thành người xa lạ sao? Đương nhiên là em không muốn. Em hy vọng Thái phó mãi mãi đừng rời xa em.

    Nhưng em làm như thế thực sự quá ích kỷ rồi. Ích kỷ đến mức vì tình yêu của bản thân mà cướp đoạt quyền lợi khôi phục sức khỏe của Mục Đình Châu, cướp đoạt tình yêu của anh ấy và Từ Lâm.

    Cướp đoạt sự nhớ nhung của hai người già đối với con họ. Lương tâm của em không cho phép em làm như thế. Vậy nên công chúa thà hy sinh bản thân cũng muốn anh đi? Nếu anh chắc chắn bản thân chính là Mục Vân, không phải Mục Đình Châu,

    Vậy anh hãy cùng Từ Lâm đi đến những con đường đã từng đi qua, để chứng minh anh chính là Thái phó. Nếu công chúa đã nói như thế, vậy thần xin tuân theo ý chỉ của công chúa. Nhất định sẽ cố gắng chứng minh thân phận của bản thân.

    Nhưng thần xin công chúa đi cùng với thần. Đây là tâm nguyện duy nhất của thần. Để mình đi nhìn tận mắt quá khứ của Thái phó và một người phụ nữ khác có được tính là sự trừng phạt của ông trời cho lòng tham của mình không?

    Được, em đồng ý với anh. Đình Châu, anh còn nhớ không? Hiệu sách này là nơi trước kia chúng ta thường cùng nhau đến. Trước khi đến em còn lo không biết nó còn mở cửa không, không ngờ nó quả thật vẫn ở đây. Còn có quyển truyện tranh này,

    Lúc đó em nhất định bám lấy anh đòi anh mua cho em. Anh còn sợ em đọc truyện tranh sẽ ảnh hưởng đến việc học đó. [Chiến Sĩ Đáng Yêu] Người phụ nữ giống như Từ Lâm, đúng là rất khó khiến người khác không thích. Đừng nói là đàn ông,

    Đến bản thân mình thực ra cũng không thể ghét cô ấy nổi. Thật sự không nhớ à? Vậy được. Đình Châu, anh nhìn đi. Lúc đó chúng ta ngồi ở đằng kia, giống như bọn họ vậy. Em học năm nhất, anh học năm tư. Để đốc thúc em học tập,

    Anh thường cùng em đến đây học, quản em. Còn hung dữ hơn cả giáo viên. Xin lỗi. Đó không phải tôi. Không sao cả. Cứ từ từ. Phục hồi trí nhớ cũng cần thời gian mà. Đình Châu. Năm đó anh thường chơi bóng rổ ở đây.

    Có rất nhiều bạn học nữ vây quanh anh, tặng hoa, tặng quà cho anh. Nhưng còn anh, không cho họ chút mặt mũi nào, từ chối hết. Anh còn kéo em đang đứng bên cạnh đến làm bia đỡ đạn cho anh, nói với bọn họ em là bạn gái của anh.

    Nhưng anh có biết hành động này của anh hại em bị bao nhiêu bạn nữ và người hâm mộ của anh coi là kẻ địch không? Anh phải bồi thường cho em đó. Hóa ra giữa hai người họ có nhiều quá khứ như thế. Mình mới là người thứ ba kia.

    Nếu có một ngày Đình Châu phục hồi trí nhớ, vậy mình được tính là cái gì đây? Cảm ơn. Đình Châu. Đình Châu. Chúng ta vào bên trong ngồi đi. Được. Được. Công chúa, mời vào trong. Công chúa, đợi chút. Từ Lâm. Ngồi đi. Thái phó, được rồi mà. Đình Châu.

    Anh mau ăn đi. Cô Minh, cô cũng ăn đi. Cảm ơn cô nương. Trước kia chỉ cần em thi không tốt, thì anh sẽ đi siêu thị mua một đống đồ ăn vặt dỗ em vui. Hôm nay đổi lại em dỗ anh vui. Công chúa. Chắc đây là thứ em thích. Đình Châu.

    Anh… Anh nhớ lại rồi à? Nhớ lại cái gì? [Ô mai] Loại ô mai này. Loại ô mai này là thứ trước đây em thích ăn nhất. Lần nào anh cũng đều mua nó, sau đó đưa cho em ăn giống như vừa nãy.

    Động tác và biểu cảm khi nói chuyện lúc vừa rồi của anh giống hệt với trước đây. Có phải anh đã nhớ lại rồi không? Thái phó. Anh Mục. Có phải anh đã nhớ lại điều gì đó rồi không? Công chúa. Thần hoàn toàn không nghe hiểu cô ấy đang nói cái gì.

    Công chúa, anh mở ra giúp em. Thái phó. Hôm nay lúc đưa đồ ăn vặt cho Từ Lâm, có phải anh đã nhớ lại gì đó rồi không? Anh chưa bao giờ cảm thấy bản thân đã lãng quên điều gì đó. Anh không cần để ý đến cảm nhận của em. Thực ra,

    Nếu anh thật sự có thể phục hồi trí nhớ, em cũng sẽ rất vui. Anh không hy vọng em vui vẻ một cách trái với lòng. Anh hy vọng em thật sự vui vẻ, vui vẻ đến từ nội tâm. Có thật sự vui vẻ hay không? Có những lúc

    Không do bản thân chúng ta quyết định. Những chuyện nên xảy ra đều sẽ xảy ra thôi. Rốt cuộc ta và Mục Đình Châu có quan hệ như thế nào? Rốt cuộc là ta ngủ say trong cơ thể của hắn ta, hay là hắn ta ngủ say trong cơ thể của ta?

    Công chúa là của ta. Chỉ có thể là của một mình ta. Chị, sao hôm nay chị lại về thế? Còn uống thành bộ dạng này. Để bản thân vui vẻ. Thích quá. Nhưng chị, chị thật sự không vui. Chị thật sự không vui. Chị khó chịu quá.

    Chị thật sự rất khó chịu. Chị thật sự rất khó chịu. Chị không nỡ bỏ Thái phó. Chị không muốn rời xa anh ấy. Chị không muốn rời xa anh ấy. Chị rất yêu anh ấy. Buồn như thế. Sao chị lại buồn? Chị nói với em.

    Em đi xử lý nó giúp chị, có được không? Đừng buồn nữa. Chị không muốn rời xa Thái phó. Chị thật sự rất yêu anh ấy. Em có biết là chị chưa từng yêu một người nào như thế không? Chị thật sự rất yêu anh ấy.

    Rất yêu, rất yêu, rất yêu anh ấy. Nào, nào, nào. Khó chịu rồi. Chắc uống nhiều quá nên khó chịu. Uống ngụm nước đi. Từ từ thôi. Từ từ, từ từ thôi. Chị nói em nghe, thực ra trước kia chị có hơi thích Mục Đình Châu một chút. Một chút, một chút thôi.

    Còn cả cái tên Trình Diệu kia. Bọn họ so với Thái phó, không là thứ gì cả. Chị thật sự rất thích Thái phó. Chị thật sự rất yêu Thái phó. Chị rất yêu anh ấy. Chị không muốn rời xa anh ấy. Chị thật sự không muốn rời xa anh ấy. Chị muốn…

    Chị muốn ích kỷ một lần. Chị nhất định phải ích kỷ một lần. Chị không muốn rời xa anh ấy. Không muốn rời xa. Không rời xa anh ấy. Chị muốn làm thế nào thì làm thế đó. Khó chịu thì đừng rời xa. Chúng ta ích kỷ một lần cũng không sao cả,

    Có được không? Được. Không buồn nữa nhé. Không buồn nữa. Không muốn rời xa Thái phó. Em sẽ không rời xa. Em không muốn rời xa anh. Anh có yêu em không? Có yêu không? Anh nói đi. Em không muốn rời xa anh. Em không muốn rời xa anh. Không xa nhau.

    Không xa nhau. Được, công chúa. Thần hứa với người, mãi mãi không rời xa người. Không xa nhau, không xa nhau. Mình đang ở đâu đây? Vẫn chưa đánh răng. Không thể hôn. Anh không chê. Em chê. Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao anh lại ở đây thế?

    Không rời xa. Tôi không rời xa đó. Cái gì mà… Cái gì mà Lâm Lâm, Tinh Tinh, Meo Meo, Đậu Đậu, hoa lá cỏ cây, các người tránh ra hết cho tôi. Nếu không tôi sẽ không khách sáo với các người đâu. Không khách sáo với các người đâu!

    Tôi không chia tay đó. Không chia tay. Không chia tay. Được rồi, được rồi, được rồi. Nào, không chia tay, không chia tay. Ngồi xuống đi. Anh sẽ mãi mãi không chia tay với công chúa đâu. Lâm Lâm, Mèo Mèo, Tinh Tinh, Thiến Thiến gì đó,

    Đến nhìn một cái anh cũng không thèm. Nào, công chúa. Uống chút canh giải rượu đi. Công chúa không tẩy trang đã ngủ sẽ không tốt cho da đâu. Tối hôm qua chắc chắn là em rất xấu đúng không? Công chúa quốc sắc thiên hương, trong tim anh

    Mãi mãi là người xinh đẹp nhất. Đợi đã. Sao lại sạch sẽ như thế? Vừa mềm vừa mịn. Không giống khuôn mặt ngủ khi say rượu gì cả. Còn tẩy trang rồi nữa. Tối qua chắc là mình không có năng lực hành động để tẩy trang mà. Công chúa.

    Chúng ta bỏ trốn đi. Công chúa. Chỉ cần chúng ta rời khỏi đây, sẽ cắt đứt tất cả chuyện thị phi, mãi mãi ở bên nhau. Thái phó. Anh nghĩ đơn giản quá rồi. Bây giờ ở bên ngoài

    Khắp nơi đều là người hâm mộ và phóng viên nhìn chằm chằm vào chúng ta. Chúng ta rời đi cho xong chuyện như này, công việc hiện tại của em thì sao? Người nhà của em thì sao? Em biết, anh không thừa nhận bản thân là Mục Đình Châu.

    Nhưng anh cũng đối mặt với vấn đề giống của em. Nếu chúng ta rời đi như thế, bọn họ không tìm thấy chúng ta chẳng phải sẽ vô cùng lo lắng sao? Về phần công việc, chúng ta có thể quay xong bộ phim “Thành Nam” rồi mới rời đi.

    Cho dù công chúa bỏ trốn với anh, cũng không phải là không thể liên lạc với người nhà. Gọi điện thoại gì đó cũng không có vấn đề gì. Đợi sau khi khoảng thời gian sóng gió này qua đi, không còn ai nhìn chằm chằm vào chúng ta nữa,

    Anh đương nhiên sẽ cùng với công chúa về quê Tô Thành, gặp mặt bố mẹ, cả nhà đoàn tụ. Hóa ra anh đã nghĩ xong hết rồi. Sự lo lắng của em chính là sự lo lắng của anh. Anh đã sớm nghĩ đến những điều này.

    Tuyệt đối không phải suy nghĩ nhất thời nảy ra, mà là kết quả của quá trình suy nghĩ kỹ càng. [Lưu Viên] [Đại Lý Sùng Thánh Tự] Công chúa thích đến nơi mát mẻ hay là nơi ấm áp? Vẫn nên đến nơi ấm áp thì tốt hơn. Công chúa sợ lạnh,

    Cứ đến mùa đông là tay chân lạnh ngắt. Sau này thần còn phải điều dưỡng cơ thể cho công chúa thật tốt mới được. Nếu không sẽ không có lợi cho việc mang thai sau này. Thái phó, anh nói gì vậy? Được. Vậy chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía nam,

    Đi đến nơi ấm áp. À đúng rồi. Công chúa thích ăn cay hay là không cay? Vẫn nên đừng cay quá. Ăn nhiều đồ cay sẽ dễ bị nổi mụn. Được. Công chúa thích cái đẹp, để ý đến làn da nhất. Vậy chúng ta hãy đi những nơi như Quảng Châu, Hồng Kông.

    Thức ăn đều không cay. Hoặc là chúng ta có thể rời khỏi Trung Quốc, đi đến nơi xa hơn. Thiên hạ lớn như thế, anh tin là kiểu gì cũng có nơi cho chúng ta dung thân. Vậy chúng ta phải kiếm sống bằng cách nào đây? Hay là

    Em tiếp tục làm phiên dịch tiếng Ý nuôi anh? Anh đường đường là nam nhi cao bảy thước, sao có thể để công chúa nuôi sống được? Thể diện ở đâu? Tôn nghiêm ở đâu? Anh đã tính toán rồi. Với tài sản trước mắt của Mục Đình Châu,

    Chúng ta chi tiêu tiết kiệm một chút, đủ cho chúng ta sống rồi. Đến lúc đó chúng ta tìm một nơi có phong cảnh đẹp đẽ, mở một trường học, chuyên dạy lễ nghi văn hóa cổ điển, dạy trẻ con làm thơ, truyền bá văn hóa Trung Quốc,

    Cũng có thể kiếm chút tiền bù vào chi tiêu gia đình. Không ngờ Thái phó suy nghĩ chu đáo như thế. Nếu công chúa muốn làm phiên dịch, thì cứ làm. Anh sẽ không nhốt công chúa ở nhà đâu. Nhưng nếu công chúa không muốn làm việc,

    Vậy thì hãy ở nhà chăm chồng dạy con, chúng ta sinh thêm vài đứa con, nam cày cấy nữ dệt vải, bình yên hạnh phúc. Ai muốn sinh khỉ con với anh chứ? Con cái do anh và công chúa sinh ra, nhất định sẽ đẹp đẽ thông minh, đầu óc nhanh nhạy.

    Nếu những điều này đều có thể biến thành hiện thực thì tốt rồi. Nhất định sẽ như thế. Chỉ cần anh và công chúa ở bên nhau, ngập tràn tự tin với tất cả. Để em suy nghĩ thêm. Công chúa, hôm qua ngủ không ngon sao? Không sao.

    Anh muốn hôm nay ra ngoài mua chút đồ. Hôm nay công chúa có tiện tự đến phim trường không? Được. Phiền lấy cho tôi cái này. Được, thưa anh. Xin đợi chút. Mời vào trong. Anh à, anh xem đi. [Khu vực nghỉ ngơi của diễn viên]

    Sao hôm nay anh Mục không đến đón cô? Anh ấy có việc khác phải làm. Thảo nào cả ngày không thấy anh ấy đâu. Tiêu Tiêu, có thể giúp tôi một chút không? Tôi qua đó trước nhé. [Thái phó]

    [Hôm nay trời lạnh, nhớ chú ý giữ ấm nhé.] [Được, anh cùng vậy nhé, đừng để lạnh rồi bị cảm đó.] [Chị Thẩm] Alô, chị Thẩm. Là thế này. Phim sắp quay xong rồi. Nên chị thấy bây giờ là thời điểm tốt để em

    Rèn sắt khi còn nóng, tích lũy tác phẩm hay. Chị lại tìm cho em mấy bộ phim mới. Đã gửi tài liệu vào hòm thư của em rồi. Có thời gian em xem thử đi nhé. Em… lại không vội nhận phim mới lắm. Sao vậy? Em có kết hoạch gì mới,

    Nói ra để mọi người cùng nhau bàn bạc. Em… cũng không có kế hoạch gì. Chỉ là… muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Nghỉ ngơi? Đương nhiên là chị tôn trọng ý kiến của em. Quay xong một bộ phim đúng là cần để bản thân nghỉ ngơi một chút.

    Vậy em định nghỉ ngơi bao lâu vậy? Một tháng có đủ không? Chị thật sự cảm thấy, hiện tại là thời gian vàng để em thăng tiến trong sự nghiệp. Nghỉ ngơi lâu quá không có lợi cho bản thân em. Em hiểu. Em cũng sẽ không nghỉ ngơi quá lâu đâu.

    Em và Thái phó thế nào rồi? Vẫn như cũ thôi. Hai người ở bên nhau rồi, đúng không? Vâng. Minh Vi, là như này nhé. Chị thì tin là trong lòng em biết rõ. Mục Đình Châu tỉnh táo lại là chuyện sớm muộn.

    Sau khi anh ấy tỉnh táo lại sẽ xảy ra chuyện gì, chúng ta không ai có thể biết được. Tình yêu của hai người được bữa nay lo bữa mai, thậm chí là không có gì cả, đến một kết cục ra hồn cũng không có. Em đừng cảm thấy chị nói khó nghe.

    Trên thế giới này, chỉ có chị mới nói những lời khó nghe nhất cho em nghe. Bởi vì chị không muốn lừa em. Em biết không? Trên thế giới này phụ nữ muốn có được nguồn lực tương đương vốn đã vất vả hơn đàn ông rất nhiều.

    Em thật sự muốn chôn vùi sự nghiệp của mình trên người một người đàn ông sao? Huống hồ người đàn ông này còn là một bệnh nhân. Em nghe hiểu lời chị nói không? Chị Thẩm. Em hiểu rồi. Thái phó. Đây là? Anh biết gần đây công chúa vẫn luôn không vui.

    Mặc dù có những lời anh đã nói rất nhiều lần, nhưng anh vẫn muốn nhấn mạnh lại. Trên thế giới này, người anh quan tâm chỉ có công chúa thôi. Sự gặp gỡ của anh và em chính là sự sắp đặt của ông trời. Hôm nay Mục Vân anh hứa với công chúa.

    Bất kể xảy ra chuyện gì tấm lòng của anh với công chúa mãi mãi như thuở ban đầu. Chỉ cần công chúa cho phép, anh sẽ đưa công chúa rời khỏi nơi này bất cứ lúc nào. Đi tìm kiếm chốn đào nguyên thuộc về chúng ta. Đẹp không? Công chúa đồng ý rồi?

    Thái phó, bây giờ chúng ta liền rời khỏi đây đi. Công chúa, em đợi một lát. Anh đã chọn ra một vài nơi, không biết công chúa muốn đi đâu. Đợi em chọn được, chúng ta lập tức lên đường. Thái phó. Cứ giao cả cho em sắp xếp, được không?

    Phong cảnh chỗ này của chúng tôi không tồi đâu. Hai người cứ yên tâm ở lại đây. Yên tâm, cũng sẽ không có người làm phiền đến hai người đâu. Được, cảm ơn. [Phan Trạch] Đây, đưa chìa khóa cho cô này. Vậy tôi đi trước đây. Cảm ơn.

    – Tạm biệt. – Tạm biệt. [Phan Trạch] Thế nào? Thích không? Thích. Vậy chúng ta bỏ hành lý vào bên trong trước đi. Thái phó. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải tự lực cánh sinh rồi. Anh làm gì đó? Quét dọn.

    Nhìn cái là biết anh không phải người quét dọn vệ sinh. Còn không biết quét sân nữa. Anh cẩn thận chút. Khiến công chúa tủi thân rồi. Không có đâu, em cảm thấy nơi này rất tốt. Ăn đi. Ngon không?