Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 11 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [là gì] [Biểu hiện khi thích một người là gì – Baidu tìm kiếm] Biểu hiện khi thích một người là gì? [Khi thích một người thì sẽ có biểu hiện gì] Thứ nhất, luôn luôn muốn được gặp đối phương, muốn ở bên cạnh đối phương.
Sau khi bị Quan Vũ bắt làm tù binh vẫn không chịu quỳ gối khuất phục. Quan Vũ nói với hắn: “Huynh trưởng của ngươi ở Hán Trung ta chuẩn bị để ngươi làm tướng lĩnh của ta. Tại sao không sớm đầu hàng chứ?” Bàng Đức mắng lớn: “Tên nhãi, đầu hàng là gì?”
Nguỵ Vương điều khiển cả trăm vạn quân, – lẫy lừng thiên hạ. – Thái phó. [Thế lực ngoại thích càng lớn…] Thứ hai, luôn nghĩ cách để làm gì đó cho đối phương. Thứ ba, sẽ ngấm ngầm ghen tuông. Thái phó! Thứ tư, thích một người,
Chính là mỗi khi nhớ tới cô ấy trái tim đều sẽ bất giác mà phấn khích, tim đập loạn xạ. Thứ năm, sẽ có ham muốn sinh lý với người đó. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 11] Anh Mục. Anh tới rồi. Lâu rồi không gặp. Thế tử? Thế tử.
Tại sao thế tử cũng ở đây? Thần là Mục Vân đây, người có còn nhớ không? Anh Mục. Chúng tôi quay phim ở đây mà. Anh Mục bị sao vậy? Đầu óc có vấn đề rồi sao? Sau này anh Mục làm sao mà quay phim đây?
Tôi còn nghĩ là tin tức đưa tin linh tinh nữa kìa. Hoá ra anh Mục thật sự mất trí nhớ à. Thái phó. Thái phó? Thái phó là ai? Minh Vi. Công chúa. Không có gì, không có gì. Mọi người tản ra đi. Đạo diễn đang giục rồi.
Công chúa, phiền người qua bên này. Công chúa. Thần không quan tâm tới ánh mắt của người khác. Bọn họ ở trong mắt của thần chẳng qua chỉ là thứ cỏ rơm bụi bặm. Duy chỉ có công chúa mới là ánh trăng sáng rọi trong lòng thần.
Vì vậy công chúa không cần phải để tâm bọn họ nói gì. Minh Vi. Anh Mục đây… Thái phó. Vị này là nam diễn viên của bộ phim này, Trần Chương. Anh ấy diễn vai thế tử trong “Nhất Đại Thủ Phụ”. Xem ra thế tử vẫn chưa thức tỉnh.
Là ta suy nghĩ nhiều rồi. Đây… Anh Mục. Anh còn nhớ tôi không? Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau. Tên tôi là Vương Doanh Doanh. Xin lỗi, ta không nhận ra cô là ai. Vả lại, ta cũng không phải là anh Mục gì đó. Phải.
Minh Vi được Thái phó thương yêu, thật là khiến người khác ngưỡng mộ quá. Dẫu sao loại may mắn này cũng không phải ai tu cũng có được. Công chúa là lá ngọc cành vàng, thiên tôn vạn quý, nhận được sự ngưỡng mộ của hàng vạn người cũng là lẽ đương nhiên.
Cô gặp được công chúa thì nên quỳ xuống hành đại lễ mới đúng. Quỳ xuống. Quỳ xuống! Thái phó. Em nói mấy lời với anh. Đi. Thái phó. Chúng ta thương lượng một chuyện đi. Xin công chúa cứ nói, thần nhất định tuân mệnh. Thái phó. Em biết, trong mắt anh
Em là công chúa. Nhưng mà trong mắt người khác em chỉ là một nữ diễn viên hết sức bình thường. Dù gì thì hiện giờ chúng ta đang sống ở năm 2021, không phải là triều đình Đại Ninh. Vì vậy, sau này khi ở ngoài, anh có thể
Kín đáo lại một chút chút không? Bằng không thì quả thực làm em rất khó xử. Người khác còn nghĩ em tự cho mình là giỏi nữa kìa. Công chúa chịu ấm ức rồi. Là thần vô dụng, khiến công chúa ở nơi này phải nhìn sắc mặt người khác mà hành sự,
Chịu khổ sở tột cùng. Không có chuyện đó, đều rất tốt, không có chịu đựng khổ sở. Lời của công chúa thần xin ghi nhớ trong lòng. Được. Tiểu thư, hôm nay chúng ta đi đâu đây? Người đẹp. Đẹp quá. Để chuyến này cho tôi đi. Để chuyến này cho tôi đi.
Chuyện này tôi nhận rồi. Các cậu đừng tranh, tôi mời các cậu ăn. Đều ở yên đó cho tôi. Đi uống trà đi. Được ạ, được ạ. Xích lô. [Nhà hát và khiêu vũ Dream Paris] Lên xe. Tiểu thư, hay chúng ta đổi người kéo xích lô khác đi.
Người này trông không được tốt lắm. Không ngồi xe cậu ấy? Tiểu thư, tiểu thư. – Ngồi xe của tôi. – Ngồi xe của tôi. Này! [Nhà hát và khiêu vũ Dream Paris] Sao thế? Sợ anh đây ăn thịt em sao? Ngồi chắc vào. Đi nhé. [Zhukov] [Sân ga] [Kim Phong] Tới rồi.
Cao Trường Thắng tôi sống 25 năm nay lần đầu nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy. Em cứ giữ lấy tiền, hôm nay anh đây vui. Chuyến này miễn phí cho em. Tiểu thư. Chúng ta đi thôi. [Kim Phong] Chị Dương thật tốt với anh Dương. [Ngõ Trường Đức]
Cậu còn nhớ Thanh Khê không? Phải đó. Cảm ơn Thái phó. Minh Vi. Địa điểm quay tiếp theo có hơi xa, em vẫn đi được chứ? Anh xem thường em quá rồi, đương nhiên là được. Vậy chúng ta cùng đi nhé. Những kiến trúc ở đây trông đều rất đẹp. Dạ được.
Nào, để anh che ô cho em. Phiền Trần tiên sinh rồi. Ta thân là Thái phó, có trách nhiệm chăm sóc công chúa. Vẫn xin Trần tiên sinh bất kể là trong phim hay ngoài đời đều hãy giữa khoảng cách với công chúa. Thái phó. Em có để bụng không? Em…
Vậy chúng ta cùng đi đi. Vừa đi vừa có thể cùng tập kịch bản. Em đi trước đây. [Ngõ Trường Đức] Huynh đài. Ngươi đi qua đi lại làm ta chóng mặt. Hay là, anh nhắm mắt lại. Anh muốn làm gì? Lời này nên là ta hỏi ngươi mới phải.
Ngươi đi qua đi lại trước mặt ta để làm gì? Tôi tìm Minh Vi để tập thoại. Đây là công việc của diễn viên chúng tôi. Anh Mục, trước đây anh cũng là diễn viên, chắc hẳn cũng đủ để có thể hiểu chứ? Ta đương nhiên hiểu. Ta ủng hộ công chúa,
Cũng ủng hộ công việc của ngươi. Có điều công chúa đang nghỉ ngơi, ta cũng không tiện gọi người. Ngươi đợi ở trong đây cũng rất mất thời gian của ngươi. Không sao, tôi có thể đợi một lát. Cứ để ngươi ở đây đợi công chúa ta cũng áy náy. Hay là
Ta tập thoại với ngươi nhé. Không cần, không cần, tôi nào dám phiền anh chứ. Tôi vẫn nên là tự mình học thuộc trước đã. Đừng khách khí như thế. Anh Mục, anh như vậy không được thích hợp cho lắm. Không thích hợp chỗ nào chứ? Ta có lòng tốt.
Thật sự không cần. Nào, nào, nào. Thật… Anh Mục, tôi tự mình học thuộc. Tới đây. Cảnh 279. Chẳng phải anh chính là tên kéo xe rách sao? Toàn bộ gia tài chỉ có mỗi chiếc xe rách, cũng chẳng có thân phận gì. Vậy mà lại suồng sã với tôi như vậy.
Đàn bà các cô đừng thấy hiện giờ ông đây sa sút. Nhưng ông đây gan dạ khí thế đầy mình, không chừng ngày nào đó tôi sẽ chuyển mình rồi phát tài cũng nên. Một tên đàn ông lỗ mãng không có đầu óc,
Còn không biết xấu hổ mà vỗ ngực tự khen mình gan dạ khí thế. Em xinh như hoa như ngọc, khẩu khí quả không nhỏ. Có điều ông đây chính là thích dáng điệu mồm miệng sắc bén của em. Cứ đợi đấy. Rồi sẽ có ngày em gào khóc
Muốn gả cho ông đây. Nói nhiều lời như vậy cũng không sợ cắn vào lưỡi. Đợi tới ngày anh có đủ khả năng để lái được xe tây, rồi hẵng tới cửa nhà tôi. Tôi còn nghĩ tầm mắt của đàn bà các em cao thế nào, hoá ra để chinh phục được em
Chỉ cần một chiếc xe tây thôi. Có xe tây chỉ khiến bà đây nhìn anh lâu hơn một chút thôi. Muốn chinh phục được tôi e là anh phải đợi tới kiếp sau, đầu thai lần nữa. Tập thoại xong rồi, thế tử diễn không tồi. Hài lòng rồi chứ? Ai đấy? Đình Châu.
Có chuyện gì à? Đây là… Vậy mấy giờ em bắt đầu công việc? Tám giờ hôm nay. Hai vị, trang chỉnh sửa. Cảm ơn. Chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại thay đổi nhiều cảnh như vậy? Phải đó. Không phải trước đây nói đã hoàn thiện kịch bản rồi sao?
Không biết nữa, đạo diễn bảo sửa, cả tối qua chúng tôi đều phải tăng ca. – Được, vất vả rồi. – Hai vị tiếp tục xem. Ừ. Cảm ơn. Tại sao toàn… toàn bộ kịch bản của anh đều bị thay đổi rồi.
Hơn nữa lời thoại cũng trở nên nhiều như vậy, em xem này. Cảnh này có tận hai trang thoại. Lời thoại của em không có thay đổi gì. Anh đã học thuộc nhiều ngày rồi. Bây giờ toàn bộ đều thành công cốc cả. Em đã xem qua rồi.
Quả thật kịch bản sau khi được sửa đổi đã đặc sắc hơn lúc trước. Xem ra đạo diễn này rất có tài. Vì một tác phẩm hay, dâng hiến một lần vậy. Được rồi. Như vậy… Anh Trần, trang chỉnh sửa. Sửa đổi kịch bản? Sao lại là trang chỉnh sửa nữa?
Thật ngại quá, tôi cũng không biết. [Trang mua sắm] Cậu trúng xổ số rồi? Tôi đường đường là Thủ phụ Đại Ninh mà phải dựa vào trúng xổ số để phát tài sao? Vậy cậu đã hiểu thấu được điều bí ẩn trong không gian của vũ trụ,
Tìm được cách trở về triều Ninh rồi? Nếu tôi có cách đó sớm đã đưa công chúa rời khỏi thế giới kỳ lạ này rồi. Cậu đừng nói danh hiệu ảnh đế này của Mục Đình Châu cũng coi như danh xứng với thực. Cậu… cậu đã làm gì rồi?
Cậu thật sự coi Mục Đình Châu là huynh đệ ruột à? Tôi vừa nhắc tới hắn là người đã căng thẳng như vậy. Cậu mau nói đi, cậu đã làm gì rồi. Thì là tôi lấy thân phận của ảnh đế giúp đạo diễn phân tích một chút về kịch bản của Nam Thành.
Ông ấy cảm thấy lời tôi nói rất có lý. Có lý? Như nào? Lẽ nào còn có thể để cậu thay đổi kịch bản à? Sao đạo diễn lại tuỳ tiện để cậu thay đổi kịch bản? Tôi đường đường là Thái phó văn thái phỉ nhiên,
Đưa ra cho đạo diễn một số ý kiến mang tính xây dựng đạo diễn vui mừng còn không kịp, nhất quyết thay đổi kịch bản ngay trong đêm. Đâu phải là tôi bắt ông ấy sửa đổi. Bái phục. Tôi sớm đã lật xem
Tiểu thuyết và kịch bản của “Nhất Đại Thủ Phụ” rồi. Bên trong có viết tôi sẽ yêu công chúa, [Nhất Đại Thủ Phụ] nhưng công chúa sẽ gả cho Bình Tây Hầu thế tử. Hoàn toàn đều là bừa bãi, không có chút trách nhiệm gì. Mà một thế tử bị mất trí nhớ
Đối với việc tôi bảo vệ công chúa và quay về lại triều Ninh mà nói chẳng hề có bất cứ giá trị nào. Hơn nữa, hắn lại ham muốn công chúa, hành sự không nghiêm túc. Tôi nhất định phải xử lý hắn. Cậu nói thì hay, rốt cuộc là có chuyện gì
Trong lòng cậu hiểu rõ. Trong lòng tôi đương nhiên hiểu rõ rồi. Cậu hiểu rõ à? Cậu hiểu rõ cách làm này của cậu ở trong mắt người khác, đó gọi là ghen tuông. Bởi vì cậu ghen tuông nên mới báo thù Trần Chương,
Mà nguyên nhân của mọi chuyện chính là bắt nguồn từ việc cậu đã thích công chúa. Lời nói vô căn cứ, nói năng xằng bậy, đừng hòng mưu hại bổn quan. Lần sau cậu còn nói những lời vô căn cứ nữa, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu. Cậu đi đi.
Nhận sự uỷ thác của tiên đế dạy dỗ thái tử công chúa, tuyệt đối không thể vượt qua khuôn phép. Nàng ấy là công chúa, mà ta chỉ có thể là Thái phó của nàng ấy. Đi nhé. Tạm biệt cô giáo. Tạm biệt, tạm biệt. Minh Kiều. Em không sao chứ Minh Kiều?
Em gọi anh qua đây, có phải là người đàn ông đó lại tới quầy rầy em không? Đâu có đâu, em không sao. Anh Tiêu Chiếu. Tại sao gần đây anh không tới thăm em? Anh… gần đây anh có hơi bận. Em không làm lỡ chuyện của anh chứ? Không có, không có.
Vậy em gọi anh qua đây làm gì? Vì để báo đáp sự chăm sóc của anh đối với em. Chắc đây không phải là báo đáp mà em nói đó chứ? Phải đó. Anh xem trước đây anh giúp em nhiều như vậy
Em vẫn luôn không biết báo đáp anh thế nào mới phải. Nghĩ kỹ lại, hay là dạy anh một tiết học yoga. Một tiết dạy yoga riêng của em rất đắt đấy. Không được, không được. Cơ thể anh cứng nhắc, không học được cái này.
Hơn nữa anh cũng không cần em báo đáp. Vậy… vậy nếu như sau này bị người ta bắt nạt hoặc là trong nhà có cướp vậy quả thực không dám làm phiền tới anh nữa. Dẫu sao thì con người em không thích nợ ân huệ của người khác. Nhưng…
Nhưng mà anh không đem theo quần áo phù hợp. Em chuẩn bị rồi. Anh tới rồi. Thử đi, chỉ mấy động tác thôi. Anh… hay là thôi bỏ đi. Em tuyệt đối không phải là tới để báo đáp anh em tới để báo thù anh. Rất đơn giản thôi.
Em nói anh nghe, anh Tiêu Chiếu. Anh ấy à, bình thường giãn cơ quá ít cơ thể quá cứng nhắc. Có học giả từng nghiên cứu gân dài thêm một tấc, thọ dài thêm mười năm. Em làm mẫu cho anh nhé. Đầu tiên tìm điểm trung tâm. Đơn giản chứ?
Anh xem, có giống như kéo một cây cung không? Nếu như anh làm cái này thì sẽ giống như Hậu Nghệ. Thật đấy, vô cùng đẹp trai. Anh… có làm được không? Anh làm được, rất dễ thôi. Anh thử đi mà. Được. Đầu tiên phải tìm được điểm trung tâm. Phải.
Lòng bàn tay hướng xuống, tách đôi võng lụa. Phải. Sau đó đưa chân trái lên. Lên đi. Như vậy sao? Giẫm vào. Phải. Sau đó đầu gối hướng về trước một chút. Tiếp đó đưa tay lên trên một chút, tay nắm lấy phía trên, lên trên nữa. Nắm lên trên, lên trên nữa.
Được. Được rồi. Sau đó dùng hết sức của cơ lưng rồi trèo lên. Lên? Cái này em không giúp anh được. Anh tự mình lên đi. Lên. Lên mạnh bạo quá đi, anh làm vậy sẽ bị lắc đấy. Chậm, chậm chút. Tiêu Chiếu. Anh sao thế? Em gái của em
Đúng là được đấy. Minh Kiều? Con bé đánh anh à? Đánh anh? Cái đó còn đau mỏi hơn cả bị đánh. Anh làm gì nó rồi? Hai người… Em đừng nghĩ linh tinh. Không phải như em nghĩ đâu. Minh Kiều đã dạy anh một tiết yoga trên không.
Em cũng biết tay chân anh già yếu, toàn thân đau đớn nhức mỏi. Em hiểu lầm rồi. Không sao. Nói với em chút chuyện chính. Tối hôm nay phải quay cảnh hôn rồi. Anh dám cá, Thái phó tuyệt đối sẽ không để em quay. Nhưng mà, đây là cảnh mà cốt truyện cần,
Là công việc. Em không thể nào từ chối được. Anh chỉ cho em một cách. Được. Công chúa, hiếm khi hoàn thành xong công việc sớm như vậy, thần cùng người đi làm đẹp, thêm cả chăm sóc toàn thân, rồi cả dùng bữa ở nhà hàng mà công chúa thích nữa. Thế nào?
Thái phó. Em rất mệt, rất buồn ngủ. Muốn tắm gội sớm rồi đi ngủ. Vậy công chúa nghỉ ngơi cho khoẻ. Có cần bất cứ điều gì thì cứ gọi thần. Không phải là anh ấy bưng lên cho mình đó chứ? Hỏng rồi, hỏng rồi. Công chúa. Người vẫn chưa ăn tối,
Uống chút sữa lót bụng đi. Nếu không buổi đêm sẽ đói mà tỉnh giấc. Công chúa. Công chúa không phải là đang tắm bồn thì chắc cũng đã đi ngủ rồi. Hay là cậu đừng gõ nữa, làm phiền tới công chúa thì không hay. Đi thôi. Vừa hay tôi vẫn hơi đói,
Hay là… để tôi uống đi. Cảm ơn. Cảm ơn. Để ý thời gian chút để mà điều chỉnh. Nào, nào, nào, mau lên, mau lên. Đừng dựng cao như thế, thấp xuống chút. Cảnh phim tiếp theo nói về việc Cao Trường Thắng đi lên phía Bắc buôn bán.
Trước khi lên đường, cậu ấy đã hẹn Du Uyển Âm tới để gặp mặt. Còn Du Uyển Âm thì lại chê bai cậu ấy. Nhưng trong lòng ấy à, lại nảy sinh cảm xúc mơ hồ với cậu ấy. Vì vậy, cô ấy lựa chọn đi tới nơi hẹn.
Cao Trường Thắng là loại người gì? Cao Trường Thắng là một người thô kệch, muốn làm gì là làm. Du Uyển Âm vừa tới cậu ấy liền ép cô ấy vào tường rồi hôn kịch liệt. Được rồi, hai người chuẩn bị cảnh quay này chút đi, được chứ? Vâng. Ừ.
– Cảm ơn đạo diễn. – Ừ. Em có lo lắng không? Có chút chút. Em đang nhìn gì vậy? Yên tâm đi. Hôm nay anh đã đánh răng hai lần, nhai năm viên kẹo cao su. Bây giờ trong miệng đều có vị ngọt. Thật xin lỗi, em chưa chuẩn bị gì cả.
Không sao, em thế nào cũng được. Đừng đặt cái chết lên miệng như vậy. Em không nỡ để anh chết, phải không? Anh làm gì vậy? Sắp hôn rồi. Sắp hôn rồi. Sắp hôn rồi. Có… có chuyện gì vậy? Mau, mau, cậu đi xem sao đi. Anh bị điên à.
Xin lỗi đạo diễn Cao. Gây thêm phiền phức cho mọi người rồi. Tôi nghĩ, hay là nói chuyện rõ ràng với anh Mục trước đã. Cảnh quay hôm nay có lẽ thật sự không quay được rồi. Nhưng mà tôi đảm bảo tôi sẽ hoàn thành sớm nhất có thể,
Bao gồm cả cảnh hôn. Vậy cảnh quay này để lại đằng sau vậy. Cô đi làm việc với Đình Châu một chút đi. Vâng, cảm ơn đạo diễn. Không có gì. Vất vả rồi. Ừ. Vừa nãy anh không bị thương chứ? Không sao. Anh rất lo cho em.
Mục Đình Châu, anh ấy là ảnh đế, còn em chỉ là một người mới. Nếu như bây giờ em vì anh ấy mà làm chậm trễ việc quay phim làm hỏng danh tiếng diễn viên của em. Sau này nếu như anh ấy nhớ lại, đính chính không có quan hệ gì với em.
Vậy em phải làm sao? Em tin anh Mục không phải người như vậy. Được rồi. Anh chỉ là lo lắng cho em mà thôi. Em nhớ kỹ, bất kể có xảy ra chuyện gì cũng đừng vì người bên cạnh mà làm bản thân chịu ấm ức. Anh sẵn lòng đứng về phía em.
Cảm ơn anh. Em sẽ giải quyết ổn thoả chuyện này. Công chúa. Chúng ta đi thôi. Đợi em thay quần áo đã. Đánh ngược lại người của mình, tối nay anh có ý gì hả? Là lỗi của anh. Có điều, Thái phó thông minh tuyệt đỉnh như vậy,
Chút chiêu trò trẻ con của anh sao lừa được cậu ấy chứ. Cậu ấy đã trực tiếp vạch trần anh rồi. Thái phó. Em… điểm xuất phát để em làm chuyện này là vì không muốn anh tức giận, không muốn anh lo lắng.
Cách mà công chúa làm để không muốn thần phải lo lắng, chính là lừa thần. Không phải, không phải, không phải. Thái phó. Em không cố ý lừa anh. Em cũng rất khó xử mà. Một bên là Thái phó, một bên là đạo diễn, em chẳng thể làm gì được.
Em chỉ có thể tự mình gánh vác. Xem ra công chúa vẫn chưa coi thần như người của mình. Tất cả những chuyện này thà tự mình gánh vác cũng không chịu để thần gánh vác chung. Thái phó. Anh hiểu sai ý của em rồi. Em đâu có sai,
Tại sao muốn để em nhận sai chứ? Là lỗi của thần. Là thần làm công chúa phiền nhiễu rồi, là thần không bảo vệ tốt cho công chúa. Thái phó. Thái phó, anh sao vậy? Thái phó, Thái phó. Thái phó. Tiêu Chiếu, toàn thân tôi rét run. Tôi khó chịu.
Thái phó, Thái phó, chúng ta tới bệnh viện đi. Tiêu Chiếu, Tiêu Chiếu, mau tới bệnh viện. Thần không đi. Lá rụng về cội, thà chết cũng phải chết ở trong nhà. Không đi bệnh viện sẽ xảy ra chuyện mất, Thái phó. Nếu như công chúa còn nguyện nghe thần một câu
Vậy thì đừng đưa thần tới bệnh viện. Được, được. Vậy… vậy… vậy… Tiêu Chiếu, hồi phủ. Hồi phủ, hồi phủ. Tiêu Chiếu, mau hồi phủ. Được, được, được, hồi phủ. Thái phó, anh không sao chứ? Thái phó. Thái phó, anh không sao chứ? Sao đột nhiên lại như vậy? Thái phó.
Con người sao có thể vô liêm sỉ tới mức này. Chịu không nổi nữa rồi. Khó chịu. Thái phó, anh cố chịu một chút. Thái phó. Em đã thay khăn lạnh cho anh rồi, như vậy anh có lẽ sẽ dễ chịu hơn chút. Công chúa đừng quan tâm tới thần,
Thần không xứng được công chúa hầu hạ. Thái phó, rốt cuộc anh muốn em phải làm sao đây? Em phải làm gì thì anh mới nguôi giận? Anh nói cho em đi, em bảo đảm làm được. Công chúa không được lừa gạt thần nữa. Không được quay loại phim đó nữa.
Hứa với thần. Thái phó. Sau này em sẽ không gạt anh nữa. Nhưng mà, vĩnh viễn không quay cảnh thân mật, chuyện này em không làm được. Chắc hẳn khi Thái phó vẫn là Mục Đình Châu cũng sẽ không đồng ý với yêu cầu này. Em là diễn viên,
Đây là công việc của em. Công chúa nói như vậy có khác gì để thần đi chết. Thần không thể chăm sóc, dạy dỗ tốt cho công chúa, thần hổ thẹn với sự uỷ thác của tiên đế. Thần xin lấy cái chết để tạ tội! Thần giữ lại cái mạng già này
Sẽ chỉ làm công chúa thêm ngột ngạt chướng mắt. Thái phó. – Thái phó, anh… – Đừng cản thần. Anh bình tĩnh lại. Đừng cản thần! Thái phó, nếu như anh chết rồi, triều Ninh phải làm sao đây? Đừng cản thần! Sao anh lại có thể đi tìm cái chết chứ?
Để thần chết đi! Thái phó. Đừng cản thần! Thái phó. Trời ơi, đất ơi, hãy cứu tôi đi. Thái phó. Thái phó. Người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói đến mức không chịu được. Từ hôm qua tới giờ anh đã không ăn gì rồi.
Chắc là đói rồi chứ hả? Thế này đi, anh mở cửa ra, tiểu dân tự mình làm đồ ăn sáng cho anh. Tuy rằng nấu cũng chẳng ra sao, nhưng mà, cũng là một phần thành ý của em. Công chúa không đồng ý lời thỉnh cầu của thần, thần quyết định
Tuyệt thực tới cùng. Lấy cái chết chứng minh quyết tâm của mình. Thái phó. Em phát hiện anh ngày càng tùy hứng rồi. Anh từ triều Ninh tới hiện đại cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, cũng đã xem không ít bộ phim truyền hình rồi.
Sao lại không thể chấp nhận một diễn viên chuyên nghiệp quay cảnh hôn chứ? Diễn viên khác thì có thể, nhưng công chúa thì không được. Thân phận công chúa cao quý, không ai được phép vấy bẩn nó. Thái phó, anh nói nặng lời rồi.
Sao lại còn thăng cấp lên thành “vấy bẩn” chứ? Thái phó. Bây giờ em lấy thân phận của công chúa lệnh cho anh ăn. Anh không ăn, chính là kháng chỉ.