Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 15 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 15] Thần nói cho người nghe, món này siêu ngon. Trước đây anh từng ăn đậu phụ thối rồi sao? Có, chỗ bọn thần có rất nhiều. Lạp xưởng này cũng rất ngon. Sao nào? Rất tươi. Ăn nhiều một chút.

    Công chúa, miệng người bẩn rồi. Thôi xong, bị phát hiện rồi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Đừng đi mà. Cho chúng tôi chụp đi mà. Đừng đi mà. Cho tôi chụp một chút đi. Năm mươi tư. Năm mươi lăm. Năm mươi sáu. Năm mươi bảy. Ba. Bốn. Hai mươi tám.

    Hai mươi chín. Được rồi. Mười sáu. Mười bảy. Mười tám, thêm một cái nữa. Không được, không được nữa rồi. Cô ơi, hôm nay cô tha cho em một mạng đi. Được thôi. Nể tình hôm nay là giao thừa, tha cho em một mạng đó. Thật sự không tập nữa sao?

    Không tập nữa, em đi nghỉ ngơi đi. Cô ơi, hôm nay tâm trạng của cô không tệ nhỉ. Có phải tối nay có hẹn không? Thái phó. Sao em cảm thấy hôm nay anh cứ lạ thế nào ấy. Công chúa, người mở cửa đi. Anh lại muốn bày trò gì nữa đây?

    Nếu anh nói trước với em, thì còn gì là bất ngờ nữa. Em phát hiện gần đây anh không còn xưng thần nữa. Lúc trước khác, bây giờ khác. Công chúa, mời. Đây là… [Hợp hôn – Thiếp canh] Đây là thiếp canh kết hôn của hai chúng ta.

    [Cá nước nghìn năm hoà hợp – Hương quế hương lan bay toả] Muôn đời chi lan, trời đất tác hợp. Những thứ này đều là sính lễ của anh. Thái phó. Anh biết công chúa vẫn luôn lo lắng Mục Vân sẽ biến mất,

    Cho nên hôm nay chỉ là đưa sính lễ đính hôn. Phong thư này chính là bằng chứng Mục Vân anh nguyện ý cưới hỏi công chúa đàng hoàng. Chỉ cần đợi công chúa gửi lại thiếp canh của mình, chúng ta mới chính thức kết thành phu thê. Bên nhau hạnh phúc đến già.

    Anh không biết phải làm thế nào mới có thể xoá tan nỗi lo lắng của công chúa. Nhưng anh bằng lòng đợi. Nhận lấy phong thư này, có thành hôn hay không, khi nào thành hôn. Tất cả quyền lựa chọn đều nằm trong tay công chúa. Ở cùng với Thái phó

    Mình mới biết thế nào là tình yêu thật sự. Mới lần đầu cảm nhận được niềm vui khi hai người yêu nhau. Alô? Alô, cậu đừng quậy nữa, tiệc cuối năm mà cậu không đến thật sao. Mình đã đến nơi tổ chức xem qua giúp cậu rồi,

    Không khí buổi tiệc hôm nay rất đã, người đẹp nhiều như mây. Không đi, không đi đâu. Hôm nay mình phải đi xem buổi diễn của ban nhạc đó. Ban nhạc gì chứ? Ban nhạc tốt nhất trong nước hôm nay đã ở đây rồi. Tên nhóc cậu chắc không phải là…

    Lén lút đi hẹn hò với người đẹp nào rồi chứ? Chính là cái cô… Alô, – Alô. – Cúp máy trước nhé. [Chúc mừng năm mới] [Chúc mừng năm mới] Anh Tiêu Chiếu. Đi thôi. Còn có bất ngờ nữa sao? Những thứ đó là sính lễ, còn đây là quà năm mới.

    Làm sao anh biết em thích trâm cài tóc? Anh vốn không biết. Nhưng theo lễ nghi cổ đại ở triều nhà Ninh, thì đây chính là tín vật định tình. Công chúa, mời qua bên này. Đẹp không? Đẹp cực kỳ. Cây trâm cài tóc này rất hợp với công chúa.

    Công chúa có thích không? Em thích lắm, cảm ơn Thái phó. Thực ra, em cũng có một món quà muốn tặng cho anh. Kết bình an trên đây là do em tự mình thắt đấy. Có lẽ thắt không được tốt lắm. Đây là món quà trân quý nhất mà anh từng nhận được.

    Túi thơm cũng là tín vật định tình. Anh nhất định sẽ cất giữ thật kỹ. Mình cũng xem như đã thay công chúa Minh Hoa hoàn thành ước nguyện một đời rồi. Em thích họ lâu như thế, đây là lần đầu tiên em đến sân khấu xem họ biểu diễn.

    Tuy rằng ban nhạc này ít được quan tâm, cũng có rất ít người biết đến, nhưng quả thật cũng không tệ. Đúng chứ? Cũng không tệ. Khi nãy hét dữ quá cổ họng em muốn khàn luôn. [Anh trai nhìn em đi] Anh có đói không? Anh bình thường, em muốn ăn gì không?

    [Anh trai nhìn em đi] Em có hơi đói. Em biết gần đây có một quán ăn đêm rất ngon, hay là chúng ta đến đó ăn đi. Được. Sao vậy? Em làm gì thế? Không cần, không cần, không cần đâu. Anh… Đứng yên, nghe lời em. Xong rồi. Hết lạnh rồi đúng không?

    [Anh trai nhìn em đi] Đẹp lắm đó. Đi thôi. Nào. Xin chào, mời thưởng thức. – Vâng, cảm ơn. – Cảm ơn. Nào. Chẳng phải em đói rồi sao? Ăn nhiều một chút. Anh Tiêu Chiếu, anh thật tốt. Đình Châu là bạn hơn hai mươi mấy năm của anh rồi,

    Minh Vi cũng là bạn của anh. Bây giờ Đình Châu là anh rể của em. Tính ra như thế hai chúng ta cũng là một nửa anh em rồi. Anh em? Đúng vậy. Anh cũng có một đứa em gái, anh giỏi chăm sóc em gái nhất đó.

    Anh vẫn luôn xem em là em gái sao? Đương nhiên rồi. Sau khi Đình Châu và Minh Vi ở bên nhau, em cũng được xem như là em gái danh xứng với thực của bọn anh. Anh còn có một cô em gái ruột nữa sao? Chưa từng nghe chị em nhắc đến.

    Cô ấy cũng không biết. Công chúa. Đêm giao thừa hết sức tuyệt vời, [Minh Kiều] cảm ơn sự đồng hành của anh Tiêu Chiếu. Sao thế? Sao thế? Tối qua, cậu ở cùng với ai? Minh Kiều. Sao vậy? Sao anh lại đón giao thừa cùng với Minh Kiều? Đêm giao thừa,

    Chắc các cuộc hẹn của anh xếp kín hết đúng không? Cô ấy nói muốn đến xem buổi biểu diễn của ban nhạc gì đó, cũng không tiện làm phiền hai người, nên mới gọi tôi đi cùng. Tốt nhất cậu nên giữ khoảng cách với Minh Kiều.

    Hai người các cậu đang nghĩ gì thế? Tôi cũng có nguyên tắc đấy được không? Thỏ không ăn cỏ gần hang, tôi có thể làm gì với Minh Kiều chứ? Tôi chỉ thiếu nước coi cô ấy là em gái ruột thôi đó. Không phải.

    Em chỉ sợ Minh Kiều sẽ nảy sinh những hiểu lầm không đáng có bởi sự chăm sóc đặc biệt của anh. Sao có thể chứ? Hôm nay tôi phải về công ty làm chút chuyện, hai người tự đi đến đoàn phim trước đi, tôi qua đó trễ chút. Công chúa,

    Theo như anh thấy, mặc dù Tiêu Chiếu thỉnh thoảng có hành vi không đứng đắn, nhưng phẩm chất không xấu. Nếu cậu ấy đã nói là tình cảm anh em, thì chắc là, sẽ có chừng mực. Ăn đi. Công chúa. Anh giúp em đọc thoại nhé. Được. Công chúa và… Tiểu thư.

    Chúng ta về bằng đường cũ hay là đổi đường khác? Nào, nhìn xem, đây chính là đoàn phim đó. Em xem, Đình Châu ở đằng đó kìa. Đình Châu. Em đến thăm anh này. Tôi là Mục Vân, không phải là Mục Đình Châu. Không sao, em về rồi,

    Mọi thứ sẽ tốt lên thôi. Lâm Lâm, chẳng phải anh đã nói với em từ trước rồi sao? Bây giờ Đình Châu chính là dáng vẻ này, cậu ấy đã quên hết tất cả mọi chuyện trước đây rồi. À đúng rồi, nào, giới thiệu cho em. Vị này là Minh Vi. Minh Vi,

    Đây là em gái ruột của anh, Từ Lâm. Có thể nói Đình Châu nhìn Từ Lâm lớn lên đấy, cho nên tình cảm của em ấy đối với Đình Châu vô cùng thân thiết. Xin chào, Minh Vi. Tôi là Từ Lâm. Được rồi, để tôi tự tô son. Minh Vi.

    Em xem dáng lông mày này thế nào? Minh Vi. Đẹp lắm ạ, cảm ơn. Chị đi lấy túi tóc giả. Cô gái vừa nãy là chuyện gì thế? Nói chuyện chút đi mà. Tôi thấy quan hệ giữa cô ta và Mục Đình Châu chắc chắn không bình thường.

    Cô xem hôm nay cô ta đến với điệu bộ đó. Đó chính là bạn gái chính hiệu đấy. Tôi không hiểu lắm, có phải cô có bản chất làm người thứ ba không? Nếu không thì sao loại chuyện như này sao suốt ngày tìm đến cô vậy? Nhưng mà lần này,

    Tôi thấy chắc chắn cô sẽ không dễ dàng giống như lần trước rời khỏi Trình Diệu đâu. Có phải hơi đau lòng rồi không? Dù sao không phải tất cả mọi người đều giống cô, có niềm yêu thích đặc biệt với những gã cặn bã. Bắt đầu. Cảm ơn đại tiểu thư.

    Đại tiểu thư vất vả rồi. Chúng em phải về quê rồi. Tốt, cắt. Cảnh quay này ổn rồi. Nào, chúng ta đổi góc quay. Vất vả rồi. Vất vả rồi. Tạm biệt. Công chúa. Công chúa, anh xin thề, anh thật sự không quen cô gái đó. Em biết. Người Mục Đình Châu quen,

    Nhất định Thái phó sẽ không quen. Nhưng, điều này không chứng tỏ quan hệ của hai người không tồn tại. Nhưng anh thật sự không biết. Chuyện này không trách Thái phó, không liên quan đến anh. Đây cũng là chỗ em đau lòng nhất. Hình như em… lại làm người thứ ba rồi.

    Nhưng em cũng không thể trách ai, chỉ có thể tự trách chính mình. Minh Vi. Có phải anh làm phiền đến hai người rồi không? Không sao đâu. Hai người, hai người nói chuyện trước đi. Trần Chương, có chuyện gì sao? Anh muốn tìm em diễn thử cảnh phim. Không có gì đâu,

    Hai người nói chuyện đi. Được, em đi diễn thử với anh. Thái phó, chúng ta về rồi nói chuyện sau. Được. Đi thôi. Tiêu Chiếu, Từ Lâm là em gái ruột của anh, nhưng tại sao anh và cô ấy lại không cùng họ? Thật ra tên thật của anh là Từ Nhuận.

    Em có nghe nói đến Tập đoàn Từ Thị không? Tập đoàn Từ Thị danh tiếng lẫy lừng, đương nhiên em biết rồi. Từ Tu, chủ tịch Tập đoàn Từ Thị là bố của anh. Vốn dĩ anh nên làm theo nguyện vọng của bố anh kế thừa tập đoàn của gia tộc,

    Nhưng anh rất thích lĩnh vực phim ảnh. Anh và Đình Châu lại là bạn từ nhỏ đến lớn, nên anh đổi tên thành Tiêu Chiếu, trở thành người quản lý của cậu ấy. Hoá ra có nhiều chuyện mà em không biết như thế. Hay là anh với em đi ăn

    Món lẩu mà em thích ăn. Sau đó lại đi xem phim, thả lỏng tinh thần. Thái phó. Chúng ta về nhà nói chuyện rõ ràng đi. Được. Đều nghe theo công chúa. Được rồi. Từ từ thôi. Đình Châu, các anh về rồi.

    Các món ăn hôm nay do em và dì Triệu cùng nấu đó. Anh mau đến nếm thử xem tay nghề của em có tiến bộ không. Làm nhiều món thế này sao. Anh. Hôm nay anh được hưởng ké Đình Châu đấy, anh biết không? Vậy sao? Triệu cô cô,

    Tại sao lại tuỳ tiện để người lạ vào nhà? Chuyện này… Cái này… Cô ấy… Đình Châu, anh đừng trách dì Triệu nữa, là em tự mình đến. Trước đây em là stylist của anh. Tạo hình khi tham gia các hoạt động của anh đều do em phụ trách.

    Anh thật sự không nhớ ra được gì sao? Tôi đã hẹn với công chúa chuẩn bị chút nữa sẽ ra ngoài ăn lẩu. Mời cô mau chóng rời khỏi đây. Thái phó. Cô ấy là em gái tôi đó. Trước đây tôi đã nói với cậu rồi mà. Em có thể đi,

    Nhưng trước khi đi… Không biết cô Minh có thể cho tôi thời gian mười phút không? Chúng ta trò chuyện một chút. Lâm Lâm, em muốn làm gì? Công chúa, không có gì cần phải nói với cô ấy cả. Được. Trước đây nơi này là thư phòng của Đình Châu,

    Chúng tôi thường ở nơi này thảo luận các vấn đề về tạo hình thời trang của anh ấy. Không ngờ lại bị anh ấy sửa thành dáng vẻ này. Nói một cách chính xác là do Thái phó sửa sang lại, không phải là Mục Đình Châu. Ngoại trừ căn phòng này ra,

    Phòng tắm và phòng quần áo cũng đều sửa sang lại. Có lẽ cô còn không biết, Nhà họ Mục và nhà họ Từ chúng tôi có mối quan hệ nhiều đời. Từ nhỏ tôi và Đình Châu đã lớn lên bên nhau. Quen biết Đình Châu nhiều năm như thế, bên cạnh anh ấy

    Ngoại trừ tôi ra, không có người bạn nữ giới thân cận nào khác. Đình Châu rất thích tôi. Chúng tôi đã hẹn nhau, đợi tôi du học về nước sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới. Nhưng bây giờ tôi quay về rồi,

    Anh ấy lại quên hết tất cả các lời hứa giữa chúng tôi. Cô Từ, nếu quả thật giống như cô nói, giữa hai người có ước định, có hứa hẹn. Vậy sau khi anh ấy xảy ra chuyện, cô ở đâu? Tại sao bây giờ mới xuất hiện?

    Bởi vì anh trai tôi cho rằng sự xuất hiện của tôi có lẽ sẽ tạo kích thích cho Đình Châu. Nên bảo tôi tạm thời không cần xuất hiện. Anh tôi đã nói với tôi rồi. Cô ở lại bên cạnh của Đình Châu là để chữa bệnh cho anh ấy. Cô Minh,

    Tôi rất cảm ơn cô. Vào lúc này cô bằng lòng đứng ra giúp đỡ mọi người việc này. Nhưng xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, phương thức chữa trị này vô cùng hoang đường. Đối với Đình Châu mà nói,

    Chuyện quan trọng nhất lúc này chính là tìm lại trí nhớ cho anh ấy. Nhưng việc đóng vai của cô không chỉ không thể khiến anh ấy thức tỉnh, mà còn khiến cho anh ấy ngày càng lấn sâu vào thế giới hư cấu đó.

    Những khoảng khắc ngọt ngào đẹp đẽ giữa cô và Thái phó được đổi lấy bằng cách cướp đoạt cuộc sống của Đình Châu. Cô có từng nghĩ đến cảm nhận của Đình Châu không? Em và Minh Vi đã nói những gì? Không nói gì cả.

    Hình như anh rất bảo vệ người tên Minh Vi đó. Anh có đâu. Anh chỉ cảm thấy, có rất nhiều chuyện không thể cưỡng cầu. Bây giờ Đình Châu và Minh Vi đều sống rất tốt, em làm gì mà cứ phải chen một chân vào? Đây là chuyện của ba người bọn em.

    Em không cầu xin anh giúp em, nhưng anh cũng đừng ngăn cản em. Anh sợ em bị tổn thương. Đình Châu chỉ là mất đi ký ức thôi, anh dựa vào gì mà cho rằng anh ấy sẽ chọn Minh Vi? Công chúa. Công chúa. Cô ấy đi rồi sao? Đi rồi.

    Trước đây họ gọi em đến là để em giúp anh Mục khôi phục trí nhớ. Nhưng bây giờ em lại bất giác nghĩ nếu cứ tiếp tục như thế này thì tốt biết bao nhiêu. Có phải em ích kỉ quá rồi không? Công chúa. Đừng nghĩ như thế.

    Mục Đình Châu có quay lại hay không, không phải chỉ dựa vào suy nghĩ của công chúa mà có thể quyết định được. Hai chúng ta lưỡng tình tương duyệt muốn tiếp tục sống như thế này, có chỗ nào sai chứ? Nhưng em chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân,

    Mà cướp đoạt đi sự tồn tại của anh Mục. Mọi quyết định của em đều có khả năng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của anh ấy. Như thế rất không công bằng đối với anh ấy. [Nhật kí trải nghiệm thế giới khác] [Nhật kí trải nghiệm thế giới khác] [Tiêu Chiếu]

    Nếu không ngủ được, có muốn xuống lầu trò chuyện không? Đình Châu nhìn Lâm Lâm lớn lên, cậu ấy đối xử lạnh lùng với tất cả các cô gái, chỉ duy nhất đối với Từ Lâm là có sự khác biệt. Nhưng về mặt riêng tư họ đi đến bước nào rồi,

    Quả thật anh không biết được. Nhưng hai người họ cho anh cảm giác giống là tình cảm anh em hơn. Hơn nữa anh có thể chắc chắn rằng khi Đình Châu quay phim Nhất Đại Thủ Phụ, thái độ cậu ấy đối với em mới đúng là tình cảm giữa nam nữ.

    Chúng ta không thể tuỳ tiện đoán bừa tâm tư của anh Mục. Từ Lâm nói đúng, những khoảng khắc ngọt ngào giữa em và Thái phó đều cướp đoạt từ cuộc sống của Mục Đình Châu mới có được. Như thế không công bằng với anh ấy. Dáng vẻ hiện tại của Đình Châu

    Cũng không biết cậu ấy có hồi phục lại được nữa không. Khi nào mới có thể hồi phục? Em rất tự trách, cũng rất khó xử. Em biết mình không nên lún quá sâu vào đoạn tình cảm này, nhưng em rất khó để buông xuống. Minh Vi.

    Anh biết lựa chọn này rất khó khăn đối với em, hơn nữa dường như mọi áp lực đều đẩy lên người em. Tuy Từ Lâm là em gái của anh, nhưng anh sẽ không thiên vị bên nào cả. Anh cũng hy vọng có thể nhìn thấy em hạnh phúc.

    Bất luận là Đình Châu, Từ Lâm, hay là em. Đối với anh mà nói đều là những người rất quan trọng. Cảm ơn anh, Tiêu Chiếu. Em sẽ suy nghĩ thật kĩ. Cách này của Lâm Lâm rất hay. Cứ tiến hành theo cách này của con bé. Lâm Lâm,

    Vào lúc này cháu có thể quay về giúp Đình Châu, cháu không biết trong lòng hai bác cảm động biết bao nhiêu đâu. Bác trai, bác gái khách sáo rồi. Hai bác nhìn cháu lớn lên từ nhỏ. Việc của Đình Châu cũng chính là việc của cháu. Minh Vi à. Nào, đến đây,

    Ngồi đi, ngồi xuống đi. Cuối cùng cô chú cũng nghĩ ra được một cách có thể khiến Đình Châu hồi phục được trí nhớ. Mau ngồi xuống đi. Cùng ngồi đi. – Ngồi đi. – Ngồi xuống, ngồi xuống nào. Cô nói đi ạ. Là như thế này,

    Từ Lâm đã lớn lên từ nhỏ cùng với Đình Châu, hai đứa đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cho nên cô chú nghĩ để Lâm Lâm dẫn theo Đình Châu đi đến những nơi mà hai đứa đã từng đi qua. Như thế có thể sẽ kích thích Đình Châu

    Gợi ra trí nhớ của thằng bé, có đúng không? Đúng vậy. Lâm Lâm. Cháu quay về thật tốt quá. Bây giờ Đình Châu trở thành dáng vẻ này, bác quả thật là không có cách nào cả. Không sao đâu, bác gái. Nhất định Đình Châu sẽ khoẻ lại thôi.

    Hai người các cháu đã ở bên nhau từ nhỏ, bác gái chỉ có thể dựa vào cháu mà thôi. Bác trai, bác gái cứ yên tâm đi, có cháu ở đây. Cách này quả thực rất hay. Tôi không đi. Đình Châu. Sao con lại không đi chứ?

    Con cứ xem như đi giải toả tâm tình. Hơn nữa, Lâm Lâm ở xa về, con xem như là đi chơi cùng con bé, ra ngoài thả lỏng tinh thần cũng tốt mà. Xin lỗi. Tôi không quen các người. Càng không quen biết cô Từ này.

    Tôi không có lý do tham gia vào chuyến du lịch hồi phục trí nhớ gì đó với một người không liên quan. Trách nhiệm duy nhất của tôi ở nơi này chính là đồng hành, bảo vệ công chúa. Những chuyện khác đều không liên quan đến tôi. Đình Châu à,

    Cho dù con có thừa nhận hay không, con cũng chính là con trai của bố mẹ. Xem như bố mẹ cầu xin con, đi một chuyến đi được không? Thứ lỗi cho tôi không thể đồng ý. Đình Châu. Cháu nghĩ, bây giờ người mà Thái phó có thể nghe theo

    Cũng chỉ có Minh Vi mà thôi. Minh Vi, giúp đỡ Đình Châu, được không? Minh Vi, khoảng thời gian này cô chú đã làm phiền đến cháu rồi, nhưng cháu cũng phải khuyên Đình Châu. Xem như là cô cầu xin cháu. Được ạ, cháu sẽ cố gắng.

    Công chúa cũng đến khuyên anh sao? Đúng vậy. Mời công chúa nói. Cho dù họ không phải là bố mẹ của Thái phó, nhưng nhìn thấy hai người họ khẩn thiết như thế, nhớ nhung con trai của mình như thế. Quả thật em không thể nhẫn tâm từ chối họ. Em tin

    Thái phó cũng sẽ không nhẫn tâm khiến họ thất vọng. Công chúa thật sự hy vọng anh trở về làm Mục Đình Châu, từ nay về sau quên hết tất cả mọi chuyện giữa chúng ta. Em và anh trở thành người xa lạ sao?