Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 06 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Người nào đang đánh đàn? Thái phó. Cuối cùng chàng cũng tới rồi. Minh Hoa đã đợi ở đây nhiều canh giờ rồi. Minh Hoa? Người là công chúa Minh Hoa? Thái phó đã hứa với ta, sẽ bảo vệ, yêu thương ta.
Nhưng tại sao lại để ta một mình chết trước? Nếu như có kiếp sau, thần nhất định sẽ không phụ công chúa. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 06] [Kinh Thành] Đi! Thái phó, chàng nhất định sẽ bảo vệ chu toàn cho ta, phải không? Từ từ thôi.
Cái này của cậu nhìn ngon hơn của bọn mình. Minh Vi, cậu nói xem cậu đã bước vào xã hội rồi, sao tính cách không thay đổi chút nào vậy? Phải đó, vẫn cứ ngốc nghếch, ngây thơ như thế. Ý gì hả? Mình ngốc như thế
Mới có thể làm nổi bật sự thông minh của hai cậu. Hai người phải cảm ơn mình mới phải. Lúc còn học đại học, Hàn Tiểu Nhã vẫn luôn đối đầu với cậu, cậu còn nhớ không? Lúc đó cậu ta nghĩ mình xinh đẹp hơn cậu ấy,
Còn muốn tranh giành vị trí hoa khôi với cậu ấy nữa kìa. Phải, phải, phải. Ngoài chuyện học hành không đem ra để so sánh, các chuyện khác đều tỏ vẻ ngoan ngoãn giả nai. Như vậy mà cậu còn đồng ý làm phù dâu cho cậu ta à? Bạn học với nhau mà.
Mình sớm đã quên chuyện trước đây rồi. Phải rồi, cậu ta còn nói cái gì mà muốn ba chúng ta tuỳ ý xem, tuỳ ý lựa trang phục phù dâu. Bất kể đắt thế nào, cậu ta đều sẽ trả tiền. Thật sao? Được đấy. Vậy chúng ta sẽ lựa thật kỹ,
Đừng phụ ý tốt của cậu ấy. Có lý. Các cậu mau xem top tin tìm kiếm đi. Mục Đình Châu bị tai nạn xe rồi. Vẫn đang cấp cứu. [Ảnh đế Mục Điều Châu bị tai nạn xe] Minh Vi. Tin tức Mục Đình Châu bị tai nạn xe là thật.
Hiện giờ chỉ biết được anh ấy đang nằm trong bệnh viện, những chuyện khác thì đều không rõ. Em nhất định không được đăng lên Weibo, mọi chuyện hãy đợi cho tới khi tin tức chính thức được công bố rồi hẵng nói, rõ chưa? [Tiêu Chiếu]
Em mới nghe được tin anh Mục bị tai nạn xe. Nếu như không phiền có thể nói cho em tình hình của anh ấy không? Em thật sự rất lo lắng. Hy vọng anh ấy bình an. Cô chú, hai người uống chút nước trước đã. Không uống đâu. Ra ngoài rồi.
Bác sĩ, tình hình sao rồi? Có một vài chuyện tôi cần nói rõ với mọi người thì vẫn hơn. Gia đình ấy à, chuẩn bị tâm lý trước đi. [Bệnh viện Đức Đạt Thượng Hải] Mục Mục! Xin đứng sang hai bên. Mục Mục! Mục Đình Châu!
Fan hâm mộ và nhà báo đứng sang hai bên. Cho chúng tôi xem đi, được không? Mục Đình Châu thế nào rồi? Tôi muốn lên đó xem. [Mục Mục cố lên] Lùi về sau một chút đi. Tôi có thể lên đó xem không? Cho tôi lên nhìn thoáng một cái thôi.
Đều tại mình. Sao mình lại từ chối ngồi xe anh ấy chứ? Nếu như lúc đó mình có thể ở bên cạnh anh ấy, [Mục Mục cố lên] có phải chuyện này sẽ không xảy ra không? Mục Mục cố lên!
[Phong toả các tầng trong bệnh viện, người quản lý Tiêu Chiếu không nghe điện thoại] [Em đã nghe nói về chuyện anh Mục bị tai nạn xe, nếu như không phiền, có thể nói cho em tình hình của anh ấy không?] [Em thật sự rất lo lắng, hy vọng anh ấy bình an.]
[Nội bộ của bệnh viện tiết lộ, ảnh đế Mục Đình Châu đã qua đời] Tình hình hiện tại của anh Mục sao rồi? Em tới thăm có tiện không? Nếu như có thời gian xin hãy trả lời tin nhắn của em. Chị. Đã ba rưỡi sáng rồi, còn không ngủ sao?
Chị không ngủ được. Từ nhỏ tới lớn em cũng chưa từng thấy chị hâm mộ ai, bây giờ cảm thấy chị sắp trở thành fan của Mục Đình Châu rồi. Bây giờ chị chỉ hy vọng anh ấy có thể bình an vô sự. [Ảnh đế Mục Đình Châu qua đời]
Đây là tin gì thế không biết, vậy mà lại đồn Đình Châu qua đời rồi. Không được, chúng ta vẫn phải nói rõ với bên truyền thông. Bác trai, bác gái. Chuyện của Đình Châu không thể cứ tiếp tục giấu giếm nữa. Chúng ta phải cho bên truyền thông một câu trả lời.
Những gì cần thông báo, cháu đều đã làm rồi. Cho dù có buồn thêm nữa, chúng ta cũng phải đối mặt với hiện thực. Người mà Đình Châu không buông bỏ được nhất, chính là người diễn vai công chúa, Minh Vi. Cháu thông báo cho Minh Vi trước,
Để em ấy tới bệnh viện một chuyến. Cháu tin, đây cũng là tâm nguyện của Đình Châu. Khi nào mới có thể tỉnh lại đây? Mau qua đây, mau qua đây. Hiện giờ tỉnh lại rồi, nhưng không biết sau đó sẽ thế nào. Minh Vi, đợi chị với. Mình hối hận quá,
Hối hận tại sao không sớm nói với anh ấy thực ra mình rất thích anh ấy. Minh Vi. Nếu như anh ấy thật sự xảy ra bất trắc gì, nếu như lời này không còn có cơ hội để nói ra, chẳng phải mày sẽ hối tiếc cả đời sao? Anh Mục.
Vẫn may, vẫn may, chưa tàn phế. Vi thần bái kiến công chúa. Ôi trời, đây chắc không phải là đầu óc có vấn đề rồi đó chứ? Anh Mục. Chúng ta đứng dậy nói chuyện được không? Thần… y phục không chỉnh tề. Vậy… vậy về lại giường nói chuyện.
Đắp chăn lên là em sẽ không nhìn thấy gì nữa. Anh vẫn chưa khỏi bệnh, nằm xuống mới không làm cho bệnh tình nặng thêm. Thần… tuân mệnh. Anh ấy đang diễn sao? Hay là đang chơi mình? Sẽ không ngốc thật đó chứ? Công chúa, hay là người ngồi lên trước.
Tại sao công chúa lại mặc y phục kỳ lạ như vậy? Lẽ nào cũng là đám kẻ xấu đó ép người. Anh Mục, không phải như vậy. Công chúa cứ gọi thần là Thái phó đi. Xưng hô như vậy thần nghe có chút không quen. Nhưng mà… anh không phải Thái phó,
Em cũng không phải là công chúa. Em chỉ là diễn viên đóng vai công chúa, Minh Vi. Xem ra bọn chúng cũng đã cho công chúa uống thuốc để công chúa quên đi mọi chuyện đã qua rồi. Người quên đi mọi chuyện đã qua là anh, không phải em.
Con trai, con tỉnh rồi sao? Con tỉnh rồi, con trai. Con có thấy chỗ nào không khoẻ không, nói mẹ nghe. Chuyện này là sao đây? Con… con làm sao vậy? Con sao làm vậy? Đình Châu, cậu tỉnh rồi à. Chuyện gì vậy? Con bị sao vậy? Đình Châu, cậu làm gì vậy?
Chuyện này là sao? Đình Châu, cậu làm gì vậy hả? Các ngươi là ai? Chúng tôi vừa mới tiêm thuốc an thần cho cậu ấy. Đợi sau khi cậu ấy tỉnh lại chúng tôi sẽ cùng bác sĩ khoa thần kinh và cả bác sĩ khoa ngoại thần kinh
Cùng làm hội chẩn cho cậu ấy. Tình hình hiện tại của cậu… Giết! Giết! Tránh ra! Tránh ra! Mẹ… Là kẻ nào đã bắt ta tới đây? Đình Châu. Đừng làm loạn nữa. Đình Châu mà các ngươi nói tới là ai?
Đến bố và mẹ của mình mà con cũng không nhận ra sao? Hoá ra các ngươi là muốn hạ độc để mê hoặc tâm trí ta, giả bộ làm người thân để ta buông lỏng cảnh giác. Lẽ nào ngươi không biết, ta thuở nhỏ mất cha, thuở niên thiếu mất mẹ?
Ngươi không chỉ đã hạ độc, lại còn cắt cả tóc của ta. Chẳng lẽ không biết thân thể tóc da là cha mẹ ban cho. Các người là muốn để ta phạm tội bất trung bất hiếu. Con đang nói linh tinh gì thế hả? Bố cả đời làm đạo diễn phim
Còn chưa gặp diễn viên nào nhập vai giống như con. Con đúng là tẩu hoả nhập ma. Cô, chú, có thể để cháu nói chuyện riêng với Đình Châu, được không ạ? Được, được, được. Đi thôi, đi thôi. Mục… Thái phó. Chúng tôi không có ác ý gì với cậu cả.
Sức khoẻ hiện giờ của cậu hẵng còn yếu, có thể bỏ cái này xuống trước không? Chúng ta từ từ nói chuyện. Ngươi biết tại hạ? Vậy ngươi nói cho ta biết, các ngươi là thế lực phương nào phái tới? Tại sao lại muốn giam cầm ta ở đây?
Rốt cuộc Đình Châu là ai? Điều này bắt đầu nói từ đâu đây. Điều đầu tiên tôi muốn nói với cậu là, triều Ninh đã diệt vong vài trăm năm trước rồi. Nói năng xằng vậy. Cái này gọi là đèn điện. Cái này gọi là ti vi. Cái này gọi là điện thoại.
Nào, cười một cái. Nhìn này. Đèn điện, ti vi, nhà nhà đều có. Đứa trẻ ba tuổi đều biết nghịch điện thoại. Tất cả những gì cậu nhìn thấy không phải là pháp thuật, cũng không phải là ảo giác. Những thứ này là kết tinh trí tuệ của nhân loại
Trong mấy trăm năm đấy. Có thể khiến người ta sau khi thức giấc tới được vài trăm năm sau đó. Nếu không phải là pháp thuật gây ảo giác, há chẳng phải chính là vu thuật sao? Tới lượt ta đặt câu hỏi rồi. Mời nói. Đình Châu.
Tại sao các người đều nhận nhầm ta thành hắn? Cậu chính là Mục Đình Châu. Cậu là diễn viên diễn vai Mục Vân. Diễn viên là ý gì? Theo cách nói của người xưa cậu là một người hát kịch. Ngươi dám đánh đồng ta với kẻ hát kịch? Không, không, không.
Bây giờ thân phận và địa vị của diễn viên và người bình thường là bình đẳng. Một người diễn viên xuất sắc thậm chí còn rất được tôn kính. Tôi muốn hỏi một câu. Mau nói. Vào trước lúc cậu tỉnh lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì rồi?
Mà cậu đang ở đâu? Phụng ý chỉ bệ hạ, ta tạm thời đảm nhiệm chức Thái phó dạy bảo cho thái tử và công chúa. Ôi trời, cậu ta vẫn đang ở tập đầu tiên của kịch bản sao? Anh Mục, anh có tin em không?
Công chúa là người duy nhất mà thần có thể tin tưởng ở thế giới kỳ lạ này. Nếu đã tin em, vậy thì có thể nghe em nói vài lời không? Xin công chúa cứ nói. Anh Mục. Anh vẫn luôn là một người diễn viên đàn anh mà em vô cùng tôn kính.
Được cùng anh quay “Nhất Đại Thủ Phụ” em đã lĩnh hội được sự nghiêm túc và tập trung của anh với diễn xuất. Có lẽ chính vì như vậy nên sau tai nạn xe anh mới coi bản thân là nhân vật trong phim, Mục Thái phó.
Những lời thoại trong “Nhất Đại Thủ Phụ” thần đều đã xem qua rồi. Sau khi xem xong thần càng thêm khẳng định bản thân là Mục Vân, Mục Thái phó, chứ không phải là Mục Đình Châu mà mọi người cứ luôn nhắc tới. Vì sao?
Nội dung của những lời thoại này hoang đường vô lý. Thân phận của thần và công chúa chênh lệch nhau quá lớn, lại gánh trên vai sự uỷ thác của điện hạ, sao có thể một đời si mê công chúa. Đây là điều hoang đường.
Công chúa hồn nhiên ngây thơ, cao quý không thể với tới, – sao có thể có ý với thần. – Không phải chứ. Đây là điều vô căn cứ. Nếu như thần thật sự là Mục Đình Châu, tuyệt đối không thể nào chấp nhận tình tiết
Không thấu tình đạt lý như vậy được, thậm chí còn mất đi ý muốn lúc đầu. Cái này… Phim, quả thực cần phải có tính kịch tính. Phần tình cảm ở đoạn phim này cũng là biên tập cố ý làm tăng thêm tỉ lệ. Nếu như công chúa đã biết phim là giả,
Vậy sao lại có thể cho là thật? Bọn họ bịa đặt những lời thoại này rõ ràng là muốn gây chia rẽ mối quan hệ giữa thần với hoàng thượng và công chúa để triều Ninh ta sinh loạn. Được rồi, được rồi. Anh Mục,
Suýt chút nữa đã bị anh quấn vào trong rồi. Bộ phim là giả, điều này không sai. Vì vậy, Mục Thái phó cũng không phải là nhân vật có thật. Trên thế giới này chỉ có Mục Đình Châu, không có Mục Thái phó.
Nếu như công chúa muốn thần tin vào những lời thoái thác này, vậy thần sẽ không phải là thần, công chúa cũng không phải là công chúa nữa. Nếu không có mối quan hệ này người và đám người ngoài kia có gì khác biệt chứ? Nói cách khác,
Chỉ có người là công chúa, thần mới có thể đối đáp lễ nghĩa, trung thành và tôn kính. Không đúng. Những tên xấu xa này có thể bắt được công chúa tới nhất định cũng sẽ không bỏ qua cho bệ hạ và thái tử. Lẽ nào hai người họ cũng…
Thần buộc phải đi tìm hai người họ. Đợi chút. Bọn… bọn họ đều không sao. Vừa rồi công chúa nói tất cả đều là lời thoại trong phim, vậy tại sao lại vào lúc này lại ngầm đồng ý về sự tồn tại của bệ hạ và thái tử? Em… ban nãy em
Đầu óc mới vừa ngẩn ngơ, hình như đã nhớ lại được gì đó rồi. Dù sao bọn họ đều không sao cả. Anh không tin em? Nhất định là đám người xấu đó đã hạ độc với công chúa, để công chúa rối loạn trí nhớ. Lời của công chúa
Thần tất nhiên là tin. Công chúa, trời cao biển rộng này không thiếu cái lạ. Thần từng nghe tin đất trồng mạ có độc lạ, trong đó có một loại nếu dùng sẽ sản sinh ra ảo giác, giống như là biến ảo vô thường, thật giả khó phân.
Tạm thời thần không cách nào biết được đám người đó đã bắt cóc hai chúng ta tới đây thế nào, có mục đích gì, nhưng thần nhất định sẽ dốc sức tìm ra kẽ hở của nơi này, đưa công chúa trở về. Sao lại có chuyện như vậy chứ?
Đúng là bệnh mắc phải không nhẹ. May mà em phản ứng nhanh, chứ không anh còn phải đi tìm hoàng thái tử cho cậu ấy. Cô Minh, bây giờ Đình Châu chỉ tin tưởng cháu, vì vậy, chúng ta còn có chuyện không thể không xin cháu giúp đỡ.
Cháu còn có thể làm gì sao ạ? Cô Minh. Khoảng thời gian này có thể nhờ cháu tạm thời lấy thân phận của công chúa để ở bên nói chuyện với Đình Châu nhiều hơn không? Thử dẫn dắt nó làm trị liệu tâm lý.
Anh Mục có lẽ đã mắc phải bệnh mất trí nhớ do rối loạn tâm thần. Thông thường người bệnh sau khi phải chịu đả kích đau đớn đã kích hoạt cơ chế tâm lý tự bảo vệ, đem xoá bộ đi toàn bộ những ký ức tạo thành khổ đau.
Lẽ nào là nó khó lòng chấp nhận được kết thúc bi thảm công chúa tự vẫn vậy nên mới cố tình lựa chọn quên đi cốt truyện phía sau. Chị nói như vậy cũng có lý. Vậy bây giờ các cậu có phương án trị liệu nào cụ thể chưa?
Chúng ta có thể dùng thử liệu pháp thôi miên bị động, kéo anh Mục từ trong cốt truyện về lại với hiện thực. Cháu không đồng ý. Chúng ta càng ép cậu ấy, thì tâm trạng chống đối của cậu ấy sẽ chỉ càng tăng cao lên thôi.
Nếu như chúng ta lại sử dụng liệu pháp thôi miên bị động, cháu đoán cậu ấy sẽ càng phản kháng kịch liệt hơn. Vậy ý của cháu chính là chúng ta không làm gì được. Cháu đã nghĩ ra một cách. Cách gì? Cô xem, hiện giờ cậu ấy không tin chúng ta,
Nhưng cậu ấy tuyệt đối sẽ tin tưởng công chúa. Bác trai, bác gái, cháu rất sẵn lòng giúp đỡ anh Mục. Nhưng cháu nghĩ việc dựa vào thân phận công chúa để phối hợp với Thái phó, điều này càng giống như uống rượu độc giải khát vậy,
Trị phần ngọn chứ không trị phần gốc rễ. Quan trọng nhất là cháu không tự tin có thể kéo được anh Mục ra khỏi cốt truyện. Dây an toàn. Cô à, dây an toàn. Em ấy à, đừng nghĩ nhiều như thế. Chuyện này quả thực chúng ta không giúp được gì cả.
Em từ chối là đúng. Em không sao. Chỉ là em… chỉ là em có hơi buồn. Em không ngờ mình chẳng giúp được gì cả. Nếu như có cách gì có thể giúp anh Mục tốt lên, em đều sẵn lòng làm. Nhưng mà… Chị rất hiểu tâm trạng của em.
Nhưng mà em không thể đem tránh nhiệm lớn như vậy gánh lên người mình được. Biết đâu tất cả những sự lo lắng của chúng ta đều là dư thừa. Nói không chừng ngày mai tỉnh lại anh ấy sẽ nhớ ra tất cả. Mong vậy. Tôi muốn cậu ăn cơm
Chứ đâu phải muốn cái mạng của cậu. Cậu xem bây giờ cậu đã yếu tới mức nào rồi. Rốt cuộc cậu muốn đối kháng với chúng tôi tới bao giờ? Chỉ cần các người thả công chúa ra, muốn ta làm gì, ta đều đồng ý với các người. Thái phó
Phiền cậu xem cho rõ thế giới này đi. Cậu nhìn những chiếc xe đang chạy trên mặt đất, nhìn những chiếc máy bay đang bay trên trời đi. Cậu nghĩ kỹ xem, nếu như chúng tôi thật sự có thể tạo ra những thứ này,
Vậy huỷ diệt triều Ninh cậu cũng không phải là chuyện trong tích tắc. Còn tới nỗi tôi phí sức đi làm việc không đâu đem bắt cậu và công chúa tới? Tuy tại hạ tài hèn học ít nhưng cũng biết được thế gian này
Không nhất định những gì mắt thấy mới là thật. Lão Mục à, cậu nói tôi biết tôi nên giúp cậu thế nào đi. Tôi thật sự hết cách rồi. Thái phó, cậu có thể nói cho tôi biết vết sẹo này của cậu tới từ đâu không?
Trong kịch bản không có tình tiết cậu bị thương. Nếu như cậu không thể ngay lập tức nói ra vết sẹo này tới từ đâu, vậy thì chứng tỏ Mục Vân là nhân vật hư cấu. Vết thương này do kéo sắc gây nên. Phải, chính là do kéo gây nên.
Lão Mục, cậu nhớ lại rồi? Thuở niên thiếu gia cảnh nhà tại hạ nghèo khó, cần phải tằn tiện mọi thứ. Mỗi khi tới đêm ta và mẫu thân chỉ có thể dùng chung một chiếc đèn dầu. Trước khi xảy ra án, ta vất vả đọc sách,
Mẫu thân luôn ở cạnh để cắt may quần áo. Ngày hôm đó trời tối sớm thị lực của mẫu thân ta không được tốt, đã không cẩn thận làm ta bị thương bởi chiếc kéo cắt quần áo trên tay. Thế nào? Các hạ còn có lời gì muốn nói?
Không hổ danh là lão Mục. Những tiểu sử chi tiết về nhân vật này cũng đúng là chẳng còn ai làm được. Lời thoại có dài nữa cũng không chiếm hết đời người. Thủ đoạn thấp kém này có thể đem ra để mê hoặc công chúa thơ dại thôi. [Nhất Đại Thủ Phụ]
Bất luận cậu nghĩ thế nào nhưng đối với tôi mà nói, vết sẹo này là bằng chứng cho tình bạn của tôi và Mục Đình Châu. [Hưng Khánh Lý] Bạn học, làm diễn viên nhất định rất kiếm được tiền nhỉ. Chia sẻ một chút cho mọi người cùng tiêu đi.
Không thành vấn đề chứ? Đàn anh nói chuyện với cậu, cậu không nghe thấy chứ gì? Đợi lát nữa bị đánh cho mặt mũi bầm dập… Còn đứng ngây ngốc ra đó làm gì? Chạy thôi! – Đuổi theo. – Đuổi theo. Không được chạy! Đứng lại! Đứng lại! Không được chạy! Đứng lại!
Đứng lại! Hết cách rồi, bò thôi. Nếu không phải vì cậu, tôi sớm đã thoát thân rồi. Cậu thật là biết đập bỏ đi cây cầu tốt đấy. Tôi cứu cậu còn sai sao? Ra đây. Cho mày chạy này, cho mày chạy này! Mau chạy, mau chạy. Mục Đình Châu.
Mục Đình Châu, cậu không sao chứ? Mục Đình Châu. Mục Đình Châu. Lúc đó nếu như không nhờ cậu chắn cho tôi, cứ cho là mắt tôi không mù cũng sẽ rơi vào kết cục mặt mày be bét. Vậy cho nên, tôi nợ cậu. Chứ không ai lại từ bỏ gia nghiệp lớn
Đến để làm quản lý cho cậu hả? Quản lý là gì? Thì là… tổng quản của cậu. Nếu như ta là Mục Đình Châu sau khi xảy ra chuyện này chắc chắn sẽ kết thù với ngươi, để ngươi tránh ta càng xa càng tốt. Lúc đó Đình Châu cũng nói y như vậy.
Cậu còn nói mình không phải là Đình Châu. Thái phó à, cậu có từng nghĩ thật kỹ xem nếu lời chúng tôi nói là thật, cậu thật sự bị ký ức của chính mình vùi lấp thì sao? Vậy ngươi có từng nghĩ chúng sinh trên thế gian này
Bao gồm cả ngươi trong đó, toàn bộ đều đang sống trong hoang tưởng nhưng bản thân lại không hề hay biết. Mà ta chỉ là tỉnh trước các vị một bước, phát hiện bản thân không phải là Mục Đình Châu mà là Mục Vân.
Cho dù chỉ có một phần mười triệu khả năng, ta thà tin vào suy đoán của bản thân. Nếu đến bản thân mình còn không thể tin tưởng, há chẳng phải ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, không có cách nào an tâm mà sống sao. Bỏ đi, bỏ đi,
Hay là chúng ta đừng rơi vào vòng tuần hoàn không lối thoát này nữa. Chi bằng chúng ta đưa ra điều kiện trao đổi đôi bên cùng có lợi, thế nào? Xin nói rõ ngụ ý. Là thế này, chúng ta mỗi người nhượng bộ một bước. Bắt đầu từ bây giờ,
Chúng tôi sẽ thật sự coi cậu là Mục Thái phó. Lấy tư cách trao đổi, tôi cũng hy vọng cậu có thể thật sự tin rằng cậu bị thế lực vô hình đưa tới vài trăm năm sau đó. Đừng dùng thái độ thù địch để cư xử với chúng tôi nữa, được chứ?
Có lợi ích gì? Ở điều kiện này tôi hứa tôi có thể cố gắng hết sức để thoả mãn tất cả điều kiện của cậu. Lập tức thả ta ra khỏi nơi này, cho ta một nơi ở riêng, không được hạn chế sự tự do của ta nữa. Không thành vấn đề.
Còn điều quan trọng nhất, ta muốn giữ liên lạc với công chúa mọi lúc, đích thân bảo vệ cho sự an toàn của người. Điều này… Minh Vi. Nào, mời ngồi. Xin hỏi chị uống gì ạ? Một tách cà phê, cảm ơn. Dạ được. Minh Vi. Anh nói thẳng vào vấn đề nhé.
Bây giờ Đình Châu rất cần sự giúp đỡ của em. Anh rất hy vọng em có thể thay đổi suy nghĩ, giúp Đình Châu chuyện này. Những điều khác em có thể làm em đều sẵn lòng làm, chỉ có điều… Anh hiểu. Thực ra anh rất đồng tình với những lời em nói
Lúc ở bệnh viện. Làm như vậy chẳng khác nào là đang tiêm morphine, không thể trị được tận gốc chứng bệnh, ngược lại là đang thúc đẩy cơn nghiện của cậu ấy. Nhưng chuyện của Đình Châu không phải là chuyện bình thường, không có tiền lệ để làm theo.
Chẳng ai trong chúng ta có thể khẳng định phải làm sao mới thật sự có lợi với cậu ấy, đúng không? Trước khi em lại một lần nữa từ chối, mong em hãy xem cái này trước đã. [Thần xuất thân bần hàn, tuyệt đối không dám trèo cao]
Đây là những thứ mà anh phát hiện được ở trong cuốn sổ ghi chép mang theo bên mình của cậu ấy sau khi Đình Châu xảy ra chuyện. Trong cuổn sổ ghi chép có ghi lại mỗi cảnh quay mà em diễn.
[Công chúa Minh Hoa rộng lượng với hắn ta một cách trắng trợn] Cậu ấy từng cho em xem. [Sổ ghi chép kịch bản] Đây là sổ ghi chép anh ấy làm cho em, tại sao anh ấy không đưa cho em, cũng không nói gì với em?
Tính cách của Đình Châu kỳ cục như vậy đấy. Có rất nhiều người đều nói cậu ấy lạnh lùng, không hiểu nhân tình. Đó thực ra là bởi vì rất hiếm có ai tiến được vào nội tâm của cậu ấy. Sự việc đến nước này rồi anh cũng không muốn giấu em nữa.
Đình Châu đã vì em mà làm rất nhiều chuyện, chỉ có điều cậu ấy không nói ra thôi. Hôm đó hai người quay cảnh Thái phó rời kinh. Cậu ấy vì để em có thể càng nhập tâm vào cảm xúc hơn vậy nên lúc ở phim trường mới bàng quang với em.
Hôm nay sao vậy chứ? Có chuyện gì vậy? Cô đắc tội với cậu ấy sao? Tôi nào dám chứ. Sau đó em vì chuyện của Trình Diệu mà tâm trạng không tốt, cũng là cậu ấy có lòng thay em xin nghỉ với đạo diễn, giúp em cởi bỏ nút thắt trong lòng.
[Sổ ghi chép kịch bản] Em có biết vì sao Thái phó lại quên đi phần cốt truyện phía sau không? Bác sĩ nói, đó là bởi vì cậu ấy không muốn chấp nhận kết cục công chúa tự vẫn. Cái chết của công chúa là nút thắt trong lòng của cả đời cậu ấy.
Mọi người cũng sẽ không để gánh nặng giúp cậu ấy khôi phục trí nhớ lên người em. Mọi người chỉ hy vọng cậu ấy đừng khép mình thêm nữa. Chúng ta đặt ra giả thiết, cho dù cậu ấy cả đời làm Thái phó cũng còn tốt hơn việc cả đời
Làm người câm không chịu nói chuyện. [Sổ ghi chép kịch bản] [Công chúa Minh Hoa ở giai đoạn này tâm lý nhân vật có biến hoá nhất định so với lúc ban đầu.] Công chúa Minh Hoa ở giai đoạn này tâm lý nhân vật có biến hoá nhất định
So với lúc ban đầu. Cô ấy không còn là một tiểu công chúa vô lo vô nghĩ nữa mà trong lòng đã tràn đầy tình cảm. Đồng thời, đối với phong ba bão táp trên triều cũng khiến cô ấy chín chắn lên vài phần. Là ta.
Anh Mục, nơi quay phim đã chuẩn bị xong xuôi, có thể qua đó quay rồi. – Được. – Vâng. [Công chúa Minh Hoa – Người mà Thái phó Mục Vân gắn bó một đời.] [Bệnh Viện Đức Đạt Thượng Hải] Diễn viên nhập viện vì tai nạn xe, Mục Đình Châu,
Mới nãy đã được xuất viện rồi, xem ra quả thực là không có trở ngại gì lớn. [Đang tắt máy] Minh Vi, xin lỗi nhé, làm phiền em rồi. Mau vào đi. Vào trong đi. Vi thần bái kiến công chúa. Không phải… Miễn lễ, miễn lễ.
Trước đó… không phải là đã nói không được làm vậy rồi hay sao? Vâng. Công chúa là thiên kim ngọc thể sao lại có thể sống ở trong cung điện nhỏ bé chật hẹp như vậy? Thái phó, hiện giờ ở chỗ chúng ta đây
Đã được coi là nơi ở tương đối rộng rãi rồi. Đình Châu nhất mực đòi tới xem nơi ở của công chúa. Chuyện… Không sao, không sao. Anh Mục. Em sống ở đây rất tốt. Công chúa sống một mình ở đây? Còn có em gái của em sống cùng với em. Muội muội?
Công chúa là người con gái duy nhất của điện hạ, lấy đâu ra muội muội. Nữ nhân này hiện giờ đang ở đâu? Giả mạo thân phận, cố ý tiếp cận công chúa là có âm mưu gì? Không phải, Minh Kiều rất tốt với em.
Em ấy luôn ở bên cạnh chăm sóc em. Nói như vậy cô ta là nữ tì tới hầu hạ công chúa? Thái phó. Trước đó không phải tôi đã nói với cậu rồi hay sao? Bây giờ ở xã hội này đều đã bình đẳng cả rồi.
Sớm đã không còn cái gì mà tì nữ, nha hoàn rồi. Nếu như bên cạnh công chúa không có nô tì, nha hoàn, vậy thì ai sẽ thay công chúa giặt giũ nấu ăn, dọn dẹp vệ sinh, hầu hạ những chuyện thường ngày. Cái đó… Em có chân có tay,
Không cần ai hầu hạ. Cậu trừng mắt nhìn tôi làm gì? Công chúa là lá ngọc cành vàng, vậy mà các người lại để công chúa tự mình may vá nhóm lửa. Anh hiểu lầm rồi. Cái đó… Em đều là quần áo may sẵn, gọi đồ ăn ngoài,
Không vất vả như những gì anh Mục nghĩ đâu. Công chúa khổ mà không tự biết, càng khiến thần cảm thấy tội lỗi hơn. Thần thấy hổ thẹn với lời uỷ thác của tiên đế. Thần… tội đáng muôn chết. Đừng như vậy, đừng như vậy. Thái phó, hay là thế này đi,
Tôi để dì Triệu, bảo mẫu của Đình Châu tới chăm sóc cho việc ăn ở, đi lại của công chúa. Cậu thấy thế nào? Không cần đâu. Theo như thần thấy, hay là để đích thân thần hầu hạ công chúa thì sẽ tốt hơn.