Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 05 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Những năm qua chàng sống có tốt không? Sau khi thành thân được ba tháng, Cẩm Nhi đã lâm bệnh qua đời rồi. Sau đó ta đã nhận nuôi một nghĩa tử, đặt tên là Mục Trạch. Nay đã khôn lớn trưởng thành rồi.
Mục Trạch có tốt với chàng không? Nó đối xử với ta như cha ruột. Nếu như có thể làm lại từ đầu, chàng có còn lừa ta nữa không? Hoàng thượng đã hạ lệnh giam cầm ta ở trong phủ công chúa. Sau này ta sẽ không được ra ngoài nữa. Chàng…
Phải chăm sóc tốt cho bản thân. Có tuổi rồi, đừng chuyện gì cũng phải tự mình làm lấy nữa. Nếu có kiếp sau mong hai ta sẽ không phụ lại tình cảm đã dành cho nhau, sẽ không bỏ lỡ nhau. Nếu có kiếp sau Mục Vân nguyện từ bỏ tất cả
Chỉ mong được cùng nàng bên nhau trọn đời. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 05] Đóng máy! Tuyệt quá rồi, tuyệt quá rồi. Nào, nào, nào. Vất vả rồi, vất vả rồi. Về nghỉ ngơi chút. Tạm biệt, công chúa của ta. Minh Vi. Qua đây cùng chúc mừng đi chứ. Được. Anh Mục,
Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi. Cảm ơn. – Không có gì. – Đi. Đóng máy thuận lợi! Đóng máy thuận lợi! Đạo diễn vất vả rồi. [Đoàn làm phim “Nhất Đại Thủ Phụ” – Đóng máy thuận lợi – Cháy vé phòng thu] Nào, nào, nào. Bưng rượu lên nào.
Cảm ơn, cảm ơn. – Nào, nào, nào. – Vất vả rồi. Nào, chúng ta cùng qua đây. Qua đây chụp chung tấm ảnh nào, nào. Chụp chung một tấm. Nào, nào, được rồi. Nào, nào, nào. Cảm ơn. Nào, mọi người cùng tụ tập lại. Chúng ta cùng chụp chung một tấm. Được, được.
Tụ tập lại, tụ tập lại. Chúc cho “Nhất Đại Thủ Phụ” của chúng ta đóng máy vui vẻ, lượt xem luôn nằm trong top. Nào, mọi người nâng ly lên. Nâng ly, nâng ly. Cảm ơn mọi người, mọi người vất vả rồi. Cạn ly! Vất vả rồi. Vất vả rồi.
Nào, nào, uống thôi. Nào, chúng ta qua bên này. Bộ phim này của chúng ta ấy à, lối suy nghĩ tốt, kịch bản hay. Đặc biệt là hai người, diễn rất tốt. Tôi có lòng tin sau khi bộ phim này lên sóng sẽ trở thành một bộ phim kinh điển. Đạo diễn,
Tôi kính anh một ly. Cảm ơn anh trong thời gian quay bộ phim này đã luôn bao dung và chỉ dạy tôi tận tình như vậy. Bộ phim đầu tay gặp được anh, quả thật là may mắn của tôi. Cô thật sự không cần phải cảm ơn tôi.
Người cô cần cảm ơn nhất, nên là Đình Châu kìa. Nói thật lòng, lúc mới đầu tôi không chọn cô. Nhưng mà Đình Châu đã nhìn thấy điểm sáng trên người cô, kiên quyết muốn để cô làm nữ chính cho bộ phim này. Quả nhiên, mắt nhìn của Đình Châu không hề sai.
Nếu không nhờ cậu ấy, tôi suýt chút nữa đã bỏ lỡ đi một hạt giống tốt rồi. Anh Mục. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã chọn em, còn giúp đỡ em nhiều như vậy. Đừng nói như vậy chỉ cần em nhớ, trong tương lai, còn làm diễn viên ngày nào
Thì phải làm sao cho xứng đáng với nghề, xứng đáng với trái tim của em. Em nhớ rồi. Chào anh chị, chúng tôi có thể chụp chung với hai người một tấm không? – Được chứ. – Được. Tốt quá rồi, Giúp tôi cầm nó một chút. Được, được. Nào, đứng bên này.
Anh, anh nhìn vào cái này. Cảm ơn chị, cảm ơn chị. Không có gì, không có gì. [Minh Đức Duy Hinh] Có chuyện gì vậy? Lẽ nào đây chính là không thoát ra khỏi phim trong truyền thuyết sao? [Minh Đức Duy Hinh] Phải. Có vẻ không tệ đấy, thật.
Tôi nói anh nghe, anh nhất định phải cùng chúng tôi… – Phải. – Được không? Thật. Minh Vi. Chúng tôi muốn đi hát, cô cũng đi chung nhé, được không? Đi chung đi. Cái đó… tôi không đi đâu. Hai người đi đi. Vậy thì đáng tiếc quá.
Vậy chúng ta chụp chung một tấm nhé. – Phải đó. – Đều đã đóng máy rồi vậy mà vẫn chưa được chụp chung với cô tấm ảnh nào. Nào. Thang máy tới rồi. Anh Mục, anh lên chung nhé. Hay là hai người lên trước đi. Vậy tôi lên trước.
Hình như không nhét thêm được hai người rồi. Được, chúng ta dồn lại là được. Không phải ban nãy cậu nói cậu cần đi nhà vệ sinh gấp hay sao? Phải, ban nãy ăn nhiều quá, bụng có hơi khó chịu. Hay là để tôi lên trước, chút nữa cậu tới tìm tôi.
Lên thôi. Lên, lên. Anh Mục, tạm biệt. Vậy chúng tôi đi trước. Được, được. Tạm biệt, tạm biệt. Anh Mục. Minh Vi. Anh Mục. Em nói đi. Đóng máy rồi. Sắp phải nói tạm biệt rồi. Anh Mục. Công chúa. Sau này thần không ở bên cạnh người, người hãy nhớ bảo trọng.
Thái phó. Bất kể là Minh Vi hay là công chúa đều sẽ ghi nhớ ân tình của anh. Còn cả… khoảng thời gian chúng ta quay phim chung. Anh Mục, thang máy tới rồi. Ừ, cảm ơn. Minh Vi. Khoảng thời gian này cũng coi như em đã được luyện tập qua rồi.
Đừng chê anh phiền. Anh dặn em một câu. Khởi điểm của em cao. Những bộ phim sau nếu có thể nhận vai nữ chính, thì đừng nhận vai nữ phụ. Vâng, em biết rồi. Anh Mục. Thực ra mới đầu em cũng có rất nhiều hiểu lầm về anh. Cảm thấy anh
Lạnh lùng ngạo mạn, không dễ gần. Nhưng mà giờ em biết anh là một người ngoài lạnh trong nóng, hiền lành lương thiện. Cho dù là từ kỹ năng diễn xuất hay con người, đều là tấm gương để em noi theo. Hy vọng sau này còn có cơ hội để học tập anh.
Minh Vi. Cuối cùng cũng đuổi kịp rồi. – Trần Chương. – Anh còn sợ không tiễn được em. Không cần phải khách sáo như vậy. Hành lý đều đã sắp xếp xong cả rồi chứ? Không sao, chuyến bay của anh vào buổi chiều. Em có dự định gì tiếp theo?
Em muốn nghỉ ngơi vài ngày trước đã. Em đã ký hợp đồng với bên Đông Ảnh rồi, chắc mấy ngày nữa sẽ chọn kịch bản mới. Còn anh? Anh nhận được một tác phẩm vô cùng lớn, đạo diễn và biên kịch đều rất giỏi. Đội ngũ sản xuất phim cũng rất xuất sắc.
Tốt quá rồi, em mừng cho anh. Minh Vi. Nếu như có cơ hội hợp tác tiếp, anh hy vọng không chỉ là phò mã của em trên danh nghĩa. Anh muốn giấc mơ trở thành hiện thực. Xe của em tới rồi. Sau này gặp lại. Để anh giúp em. Tạm biệt.
Thượng lộ bình an, chú ý an toàn. Anh cũng vậy. Tạm biệt. Kiều Kiều, chị về rồi đây. Kiều Kiều. Chào mừng cô Minh Vi, ngôi sao tương lai về nhà. Nhớ em chết đi được. Chị, em nhớ chị chết mất. Chị xem, em đã làm một bàn đầy đồ ăn.
Đều là em làm? Đương nhiên rồi. Chị gái về nhà, không phải là em nên thể hiện chút tài năng sao? Mau lên rửa tay rồi ăn thôi. Được. Để chị nếm thử món ăn mà Kiều Kiều của nhà chúng ta làm thế nào, có tiến bộ không. Đương nhiên là có rồi.
Lúc chị không ở nhà em đều tự nuôi sống mình đó, được chứ? Có thật không vậy? Dở quá đi mất. Sao em còn có thể sống tiếp được thế? Cái này của em có thể chọc vào mắt của chị bất cứ lúc nào đó, em nói chị nghe. Chị đùa đấy,
Rất ngon, tiến bộ rồi. Chị. Em nói đi. Em hỏi chị này, chị quay phim thế nào? Đoàn làm phim có thú vị không? Cùng ảnh đế lạnh lùng quay cảnh… Ấy, cái này… Đợi chút, đừng kích động. Quay cảnh hôn, cảm giác thế nào? Em đừng nhắc đến nữa.
Cả đoàn làm phim chỉ có mình chị là người mới. Em không biết chị đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện làm người khác xấu hổ đâu. Không dám nhớ lại. Lần trước em tới thăm may mà không để em nhìn thấy chị diễn. Lần tới thăm trước cũng rất tuyệt mà.
Tiêu Chiếu đó thật không hổ danh là quản lý hàng đầu. Chẳng trách có nhiều bạn nữ thích anh ấy như vậy. Em tránh xa anh ấy chút. Tuy rằng con người anh ấy rất tốt, nhưng mà, hai người không hợp. Trân quý tính mệnh tránh xa Tiêu Chiếu,
Đạo lý này em hiểu mà. Tầm mắt của em gái chị rất cao, vốn sẽ không mắc bẫy kiểu này đâu, được chứ? Vậy thì được. Phải rồi. Chị có quà cho em. Chị tuyệt vời nhất. Thái phó. Chuyện gì? Cậu nhập vai sâu quá rồi đấy. Kể từ khi đóng máy
Ngày nào cậu cũng ở lì trong phòng xem lại tài liệu của “Nhất Đại Thủ Phụ”. Phim quay xong rồi, Đình Châu, cậu phải phấn chấn lên chứ. Chúng ta cần phải về lại cuộc sống thực. Chuẩn bị nhận bộ phim tiếp theo rồi. Tôi không có tâm trạng. [Mục Đình Châu]
Chữ ký của ảnh đế. Chị, đây là tiền đấy. Chị, em yêu chị. Con bé này, sao em chỉ nghĩ tới tiền vậy? Chẳng phải em nói muốn có chữ ký hay sao? Em muốn chứ. Chị, thế nào rồi? Ảnh đế lạnh lùng có dễ kết bạn không?
Quả thực anh ấy thích bày ra vẻ mặt đối với chuyện gì cũng đều lạnh như băng. Chỉ có khi diễn anh ấy mới cống hiến hết mình. Tuy rằng bình thường trông anh ấy rất lạnh lùng, nhưng thực ra anh ấy rất biết nghĩ cho người khác. Theo tôi thấy,
Sự tôn trọng thực sự đối với nữ giới, chính là không lừa gạt tình cảm của họ, quấy rối cuộc sống của họ. Hôn anh. Có phải chị thích người ta rồi không? Em nói linh tinh gì thế? Anh ấy là ảnh đế ở vị trí cao, tiếng tăm lừng lẫy.
Chị chỉ là một diễn viên nhỏ bé, chênh lệch lớn quá rồi. Chị xem anh ấy như là thần tượng và tấm gương của mình trong công việc, kính trọng anh ấy mà thôi. Vậy sao ban nãy mắt chị lại như có tia lửa xẹt xẹt xẹt vậy.
Đó là vì em nhìn nhầm rồi. Chị. Chị có từng nghe qua, người đàn ông, sẽ bởi vì yêu mà sùng bái một người phụ nữ. Còn người phụ nữ, sẽ bởi vì sùng bái mà yêu một người đàn ông. Câu này… là tự em nghĩ ra hả?
Sao chị chưa từng nghe qua chứ. Nói những điều này thì có tác dụng gì chứ. Sau này sẽ không còn xuất hiện chung nữa. Cậu nói thật với tôi đi. Bộ dạng hiện giờ của cậu là vì nhập vai sâu quá, hay là vì luyến tiếc Minh Vi.
Nếu như cậu nhập vai sâu quá, vậy tôi sẽ tìm một bác sĩ tâm lý để khai thông cho cậu. Tôi cùng cậu đi du lịch cho khuây khỏa, cùng cậu mua đồ để giải tỏa. Nhưng nếu như là vì cậu nhớ nhung Minh Vi
Vậy thì cậu đi tìm cô ấy, theo đuổi cô ấy đi. Cậu ngày ngày ở lì trong phòng thì làm được chuyện gì? Nam tử hán nên có chút hành động thực tế đi chứ. Bọn tôi chỉ là đồng nghiệp. Xin cậu đấy, đóng máy rồi, đóng máy rồi đại ca à.
Những ngày sau, ngoại trừ lồng tiếng hậu kỳ và buổi họp báo ra mắt phim cậu rất khó có cơ hội gặp lại Minh Vi. Đồ ngươi đút cho ta ngon quá. Công chúa. Phu nhân. Phu quân. To gan. Thế tử, vậy mà người lại dám cợt nhả với công chúa. Công chúa,
Sao người lại có thể thân mật như vậy với nam nhân lạ mặt chứ? Còn ra thể thống gì nữa? Công chúa là thê tử của ta. Liên quan gì tới ngươi? Thế tử là phu quân của ta. Ta thiếu chừng mực ở chỗ nào chứ? Chó lại đòi bắt chuột.
Lo chuyện bao đồng. Công chúa, đừng để kẻ gian mê hoặc. Công chúa… [Nam Huyền Truyện] [Nam Huyền Truyện] [Lời tựa] Chị đã xem qua dự án gần đây rồi. Hai bộ phim này là hai bộ chị thấy phù hợp với em nhất. Bộ “Nam Huyền Truyện” này
Là bộ phim cổ trang được cải biên từ tiểu thuyết. Nam chính nữ chính, đều là những diễn viên hạng nhất. Đầu tư lớn, kinh phí cao. Em có thể đóng vai nữ phụ trong bộ phim này, đất diễn cũng không ít đâu. Còn một bộ khác có tên là “Nam Thành”,
Là bộ phim dân quốc của công ty chúng ta được làm với kinh phí thấp. Em có thể chọn diễn vai nữ chính. Em xem em muốn chọn bộ nào trong hai bộ này? [Nam Thành] [Khởi điểm của em cao.] [Những bộ phim sau]
[nếu có thể nhận vai nữ chính, thì đừng nhận vai nữ phụ.] Quyết định của em là nhận “Nam Thành”. “Nam Huyền Truyện” là bộ phim được đầu tư rất lớn. Nhưng chẳng phải người xưa có câu, “Thà làm đầu gà, còn hơn làm đuôi phượng” hay sao?
Không biết em có nghĩ đúng không nữa. Chị nghĩ sao? Chị cũng nghĩ như vậy. Vậy chúng ta cứ quyết định vậy đi. Về chuyện tiền cát xê chị sẽ đi thương lượng giúp em. Em về nhà xem kỹ kịch bản, sau đó mau chóng tham gia tập huấn trước khi bấm máy.
Được. [Nam Thành] Xin chào mọi người. Vào khoảng thời gian này tôi sẽ lên lớp để giảng cho mọi người. Mọi người đều là các diễn viên của bộ phim “Nam Thành” này. [Nam Thành] Tôi tin rằng trải qua khoảng thời gian tập huấn này,
Sẽ có được sự hiểu biết cặn kẽ hơn về bối cảnh lịch sử xuyên suốt bộ phim. Hy vọng chúng ta cùng học vui vẻ. Cảm ơn mọi người. Xin lỗi chị, em tới muộn. Không sao đâu. Mời ngồi. Vậy mọi người có thể mở tài liệu trên tay của chúng ta ra
Để xem qua một chút. Tiếp theo chúng ta bắt đầu vào bài học. Cho tôi xem chút. Không ngờ lại gặp tôi ở đây hả? Giới giải trí rộng lớn như vậy, gặp lại cũng là chuyện bình thường. Chỉ là không biết vai diễn lần này của cô là gì.
Hy vọng tương lai sẽ hợp tác vui vẻ. Số của tôi không được may mắn như cô, có kim chủ nâng đỡ. Vừa mới ra mắt đã được diễn vai nữ chính. Nhưng lần này chúng ta diễn tay đôi cũng rất nhiều đấy.
Tôi ấy à, diễn vai nữ phụ ở bộ phim này, cũng chính là mẹ kế của cô. Tuổi tác của mẹ kế ở trong kịch bản thực ra cũng không lớn, kể ra cũng rất hợp với cô. Cô không cần ngạo mạn như vậy đâu. Vật đổi sao dời.
Nói không chừng ngày nào đó sẽ đổi sang tôi cũng nên. Tôi là diễn viên. Cho dù hôm nay chỉ có thể diễn vai nữ phụ, tôi cũng sẽ dốc hết sức mình, không coi nhẹ bất kỳ cơ hội nào. Tôi tin. Tuy rằng tôi không thích con người cô lắm,
Nhưng điều đó không nói lên rằng cô không phải là một diễn viên giỏi. Ngoài ra, tôi muốn nói rõ một điều. Tôi không có kim chủ nào cả. Bước vào giới này cũng chưa từng dựa dẫm vào ai. Hy vọng rằng sau này
Đừng để tôi nghe được lời nào tương tự như vậy từ miệng cô. Bằng không, tôi tố cáo cô tội phỉ báng. [Em chính là công chúa của tôi] Thái phó. Xin chào. Đình Châu. Sao cậu nói thay đổi thời gian lồng tiếng là liền thay đổi vậy?
Cũng không nói trước với tôi tiếng nào. Kế hoạch ở phía sau được sắp xếp cho cậu đều vì thế mà lộn xộn hết cả. Minh Vi? Tôi nhớ cô ấy và cậu không được sắp xếp lồng tiếng chung một ngày mà. Được đấy. Cánh cứng cáp rồi.
Vậy lát nữa tôi đưa cậu lên trên thì tôi có thể rút rồi. Chuyện sau đó phải tự mình nắm bắt. Tốt quá rồi, tôi giành được cái thứ ba. Chúc mừng, chúc mừng. Em thích anh quá. Lần sau, lần sau, lần sau còn có cơ hội. Thái phó. Anh Mục.
Lâu rồi không gặp. Lâu rồi không gặp. Không ngờ lại gặp anh ở đây. Em cứ nghĩ hôm nay chỉ có mình em tới lồng tiếng. Phải. Anh cũng không biết sao nữa. Đột nhiên bọn họ sắp xếp để hai chúng ta cùng lồng tiếng. Trùng hợp thật đấy. Vậy anh Mục,
Chúng ta vào trong thôi. Vào trong thôi. Dừng. Thật ngại quá, phiền hai vị đừng có tiếp xúc cơ thể, như vậy sẽ có tiếng ma sát. Cảm ơn. Thật xin lỗi, đạo diễn. Thật xin lỗi, đạo diễn. Được rồi, chúng ta ghi âm lại một lần nữa. Làm lại từ đầu.
Được, chúng ta bắt đầu thôi. Những năm qua chàng sống có tốt không? Sau khi thành thân được ba tháng, Cẩm Nhi đã qua đời rồi. Sau đó ta đã nhận nuôi một nghĩa tử, đặt tên là Mục Trạch. Bây giờ cũng đã khôn lớn rồi. Mục Trạch… có tốt với chàng không?
Kính ta như cha ruột. Đạo diễn, thật xin lỗi. Tôi cảm thấy trạng thái và tâm trạng hiện giờ có hơi khác xa với lúc chúng tôi quay ở phim trường. Chúng tôi có cần ôm nhau không? Như vậy không được. Điều này sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả.
Chúng ta hãy cố gắng hết sức để tình cảm hòa vào trong ngôn ngữ diễn đạt, được chứ? Được. Được, đạo diễn. Được, cảm ơn. Đọc xong câu này thật sự phải nói lời tạm biệt với ảnh đế rồi. Cũng có thể là không còn gặp lại nữa. Mục Trạch
Có tốt với chàng không? Đạo diễn, xin lỗi. Tôi cảm thấy tâm trạng của chúng tôi có chút không ăn nhập với tình huống trước đó. Hay là chúng tôi đọc lại đoạn này. Ừ, được. Được, chúng ta làm lại một lần. Những năm qua chàng sống có tốt không?
Đạo diễn, xin lỗi, cổ họng có hơi rát, tôi uống chút nước. Được, chúng ta làm lại lần nữa. Mục Trạch có tốt với chàng không? Tôi muốn vào nhà vệ sinh. Đạo diễn, ban nãy tôi nuốt mất hai từ rồi. Đạo diễn, thật xin lỗi, nhắc tôi chút,
Câu tiếp theo là gì ấy nhỉ? – Đặt tên là Mục Trạch. – Cảm ơn. Kính ta như cha ruột. Chưa đong đầy cảm xúc, đạo diễn. Đạo diễn, cảm xúc nhập tâm quá rồi. Tôi có thể xì mũi một chút không? Không hổ danh là ảnh đế.
Đúng là tích cực thật đấy. Được, chúng ta làm lại một lần nữa. Được. Mục Đình Châu, đừng do dự nữa. Nắm chắc lấy cơ hội này, đừng để bản thân phải hối hận. Minh Vi. Anh Mục. Về nhà à? Để anh đưa em về. Không cần phiền tới anh đâu.
Em không về nhà. Một người bạn gọi em qua để nói về chuyện làm phù dâu trong hôn lễ của cô ấy. Chắc không tiện đường anh đâu. Anh về trước đi. Mưa lớn quá rồi, vào lúc này cũng không dễ để gọi xe đâu. Hay là để anh đưa em về nhé.
[Dự tính còn cần 2 phút nữa] Xe tới rồi? Phải. Không ngờ nhanh như vậy đã tới rồi. Trước đây có một lần trời mưa em đã phải đợi cả tiếng đồng hồ nữa kìa. Anh Mục. Hay là anh về trước đi. Lái xe nhớ chú ý an toàn. Không vội.
Không sao, anh ở cùng em thêm lát nữa. – À thì… – À thì… Em nói đi. Công việc tiếp theo của anh sắp xếp thế nào rồi? Có phải anh đã lại nhận được một bộ phim lớn rồi không? Đã thương lượng qua vài bộ nhưng vẫn chưa nhận.
Anh cảm thấy không phù hợp lắm. Tại sao không phù hợp lắm? Là vấn đề về nhân vật sao? Đều không phải. Anh không thích cảnh hôn trong phim lắm, vì thế không nhận. Anh có thể dán băng keo mà. Cho dù là dán băng keo anh cũng không muốn quay.
Xem ra, quả thực là anh không thích quay cảnh hôn. Lần trước là em hưởng lợi từ anh rồi. Thực ra, Minh Vi, anh… Anh Mục, xe của em tới rồi. Em đi trước đây. Tạm biệt. Cảm ơn. Bác tài, lái chậm thôi. Thực ra anh không có ý đó.
[Bài hát chủ đề của Nhất Đại Thủ Phụ] Nếu có kiếp sau mong hai ta sẽ không phụ lại tình cảm đã dành cho nhau, sẽ không bỏ lỡ nhau. Nếu có kiếp sau Mục Vân nguyện từ bỏ tất cả chỉ mong được cùng nàng bên nhau trọn đời.