Công Chúa Của Ảnh Đế Tập 10 | Phim Ngôn Tình 2022 | Từ Chính Khê, Chu Khiết Quỳnh | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cái gì mà Nhất Đại Thủ Phụ chứ, từ ngữ phóng túng, bừa bãi. Toàn là hoang đường. Mục Vân, ngươi phải kiên định, không thể để những thứ tà thuật kia ảnh hưởng. Điều kỳ lạ ở một thế giới khác. Lần đầu ta biết đến.

    Đèn điện thay nến. [Mười] Điện thoại thay viết thư. Ta hao tâm tốn sức tu luyện bao ngày vừa rồi mới nhìn lén được cách dùng đúng. [Giờ hợi đêm ngày 17. Công chúa] Trí thông minh của đời sau khiến ta khuất phục. [Công Chúa Của Ảnh Đế] [Tập 10]

    Thân thể cao quý của công chúa, sao có thể hạ mình đánh đồng với một bình hoa chứ. Tiền của thần chính là tiền của công chúa, công chúa chớ có muộn phiền. Em vẫn nên thu dọn thôi. Công chúa, để thần thu dọn đi. Công chúa, thần mạo phạm rồi.

    Xin công chúa thứ tội. Thực ra chuyện này cũng không có gì cả. Ở xã hội hiện đại, nam nữ chạm tay nhau là rất bình thường. Nhưng sao đến lượt Thái phó lại cảm thấy kỳ lạ vậy chứ. Nhất định là bởi vì Thái phó là người xưa, quá nhiều phép tắc

    Nên mới trở nên khó xử như vậy. Nhất định là vậy. Nhưng tại sao chỉ chạm tay một chút thôi mà trái tim mình lại đập mạnh như vậy. Tủ đồ này giống như dựa vào chiều cao của mình mà làm vậy. Chào buổi sáng, Minh Vi. Chào buổi sáng, Tiêu Chiếu.

    Xin lỗi nhé. Hại anh không thể ở đây, còn phải đi đi lại lại. Bây giờ anh tự do lắm. Hơn nữa cũng không phải lỗi của em. Phải xin lỗi cũng là Mục Đình Châu xin lỗi anh. Thế nào? Sống ở đây có quen không?

    Cậu ấy không gây ra rắc rối gì nữa hả? Đều tốt lắm. Đúng rồi. Em đã nghe Kiều Kiều nói về chuyện của phòng tập thể hình. Cảm ơn anh giúp đỡ em chăm sóc nó. Không có gì. Lần này em đã giúp bọn anh chuyện lớn như vậy.

    Em giúp em chút chuyện cũng là lẽ đương nhiên. Bây giờ em định đi… Em đi tập thể dục, rồi đưa chút đồ cho Minh Kiều. Để anh đưa đồ giúp em. Anh lái xe nên tiện lắm. Vậy thì ngại lắm. Không đâu. Em giúp anh chăm sóc Mục Đình Châu,

    Anh giúp em chăm sóc em gái. Hai chúng ta đôi bên cùng có lợi. Vậy được rồi, cảm ơn anh nhé. Khách sáo rồi. À có chuyện này. Em gái em anh… anh đừng thấy nó khá độc lập, thực ra vẫn còn ít tuổi, bên trong vẫn là một đứa trẻ.

    Vậy thì sao? Minh Kiều rất ngây thơ, cũng chưa từng yêu đương. Vì thế… Vì thế gì? Em nói thẳng nhé, anh đừng tức giận đó. Minh Kiều, nó không giống những cô gái mà anh quen. Vì thế anh… Minh Vi, sao em nói cứ như anh là cầm thú vậy.

    Minh Kiều là em gái em, vậy cũng giống như là em gái anh vậy. Yên tâm đi. Đây là thứ em thích ăn nhất. Chị em đúng thật là, em cũng tự đi mua được mà. Làm gì mà cứ để anh đi một chuyến. Không có gì.

    Dù sao bây giờ có Minh Vi thay anh chăm sóc Đình Châu. Hiếm lắm anh mới có chút thời gian rảnh. Đúng rồi. Gần đây không gặp chuyện giống lần trước chứ? Không có. Đã nói rồi, lần đó là chuyện hiếm gặp thôi. Em phát hiện

    Thực ra giáo viên dạy riêng cũng có điểm giống như quản lý. Anh xem nhé. Chúng em giúp học viên lập ra kế hoạch tập thể hình, cung cấp chỉ đạo chuyên nghiệp. Quản lý chính là giúp diễn viên lập ra đường đi cho nghệ sĩ, rồi giải quyết vấn đề.

    Hình như vậy nhỉ. Có lý đó. Ảnh đế xảy ra chuyện lớn như vậy, anh cũng rất đau đầu nhỉ? Anh có từng nghĩ sẽ dẫn dắt nghệ sĩ khác không? Dựa vào thực lực của anh thì không lo không có ai để dẫn dắt đâu nhỉ.

    Chuyện này đúng là anh chưa từng nghĩ tới. Đình Châu chỉ có mình anh là bạn. Anh cũng bởi vì Đình Châu mới làm quản lý. Anh Tiêu Chiếu, em có thể hỏi anh một vấn đề không? Em hỏi đi. Trên mạng nói

    Anh có rất nhiều rất nhiều bạn gái cùng một lúc, là thật sao? Rất nhiều rất nhiều là bao nhiêu thế? Anh chưa từng có nhiều bạn gái cùng một lúc đâu nhé. Vậy anh có bạn gái không? Chỉ mình Mục Đình Châu thôi đã đủ đau đầu rồi,

    Anh làm gì có thời gian tìm bạn gái chứ. [Bố] Bố đến Thượng Hải rồi. Bây giờ đi tìm chị con. Anh Tiêu Chiếu, mau lên. Đưa em đi tìm chị em. Ngủ sớm dậy sớm, rèn luyện sức khỏe. Tuy trước mắt tất cả cung nữ đã thôi việc, chỉ giữ lại một…

    Người máy. Nhưng thân phận chưởng sự cô cô của ngươi sẽ không thay đổi, chức trách với toàn phủ không thay đổi. Tất cả mọi chuyện đều đặt công chúa lên hàng đầu. Hiểu chưa? Đã hiểu, đã hiểu. Xin cậu yên tâm. Tiểu Bảo. Có.

    Lát nữa con mang phân bón hoa mà cô vừa mua đến phòng hoa tìm cô. Tuân mệnh, cô Triệu. Người nào cản tôi? Có thích khách, có thích khách. Bảo vệ công chúa, bảo vệ Thái phó. Có thích khách, có thích khách. Bảo vệ công chúa, bảo vệ Thái phó.

    Có thích khách, có thích khách. Bảo vệ công chúa, bảo vệ Thái phó. Đồ này chất lượng kém như này, vẫn nên để nó về quê dưỡng lão đi. Có thích khách, có thích khách. Bảo vệ công chúa, bảo vệ Thái phó. Người nào mà dám vô lễ như vậy?

    Người đến là ai mà dám tùy tiện xông vào đây? Cậu không cần quan tâm tôi là ai. Tôi phải đưa Minh Vi đi. Minh Vi. Vi Vi. Minh Vi. Chuyện này là sao thế? Đừng đánh nữa. Phải làm sao đây? Đừng đánh nữa. Tôi gọi 110. Gọi 110. Bố! Cậu chủ.

    Cậu chủ. Sao bố lại đến đây? Về nhà với bố. Bố. Không phải, chuyện này… – Bác trai. – Bố. Không phải đã nói với bố là đừng đến rồi sao? Sao bố vẫn đến thế? Bố, bố nhịn chút nhé. Vi Vi. Con vẫn nên chuyển về ở cùng Minh Kiều đi.

    Bố thuê cho con vài vệ sĩ. Bố. Con sống ở đây là vì giúp anh ấy chữa bệnh, giúp anh ấy khôi phục trí nhớ. Không có gì nguy hiểm cả. Đầu cậu ta có vấn đề, con ở đây, nhỡ cậu ta tái phát bệnh thì phải làm sao? Bố.

    Bố muốn tốt cho con thôi. Bác Minh. Bác trai. Ta vừa rồi không biết bác là bố của Minh Vi, nên đã thất lễ, mong bác thứ lỗi. Thứ lỗi hay không không quan trọng. Dù sao hôm nay tôi phải đưa Minh Vi về. Bác trai.

    Cháu thấy giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Bác xem có thể cho cháu chút thời gian chúng ta nói chuyện được không? Cậu muốn làm gì? Nói chuyện thì nói chuyện. Tôi đây còn sợ cậu chắc. Bác trai. Mời. Bố. Đã qua bao lâu rồi, sao vẫn chưa xuống thế?

    Chị ngồi chút đi chị. Đừng lắc lư nữa. Yên tâm đi Minh Vi. Tuy EQ của Đình Châu không cao, nhưng vẫn có IQ. Chắc sẽ không đánh nhau lần nữa với bác trai đâu. Với tính khí nóng nảy của bố em thì em không yên tâm nổi.

    Bác trai đúng là thích nói đùa. Đình Châu à, nhớ lời cháu vừa nói với bác nhé. Bác trai, bác yên tâm đi. Cháu nhất định sẽ không nuốt lời đâu. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Tứ mã nan truy. Được rồi. Vi Vi à.

    Con chung sống hòa thuận với Đình Châu nhé, bố về quê đây. Bố, nhanh vậy đã muốn đi rồi à? Bố qua đây chính là xem con sống thế nào. Bây giờ yên tâm rồi. Mẹ con vẫn đang ở nhà đợi bố. Bác trai, ăn cơm trưa xong hãy đi.

    Dì Triệu đã bắt đầu nấu rồi. Không cần đâu. Bây giờ mà bác về thì còn có thể ăn bữa tối cùng vợ. Đình Châu, Vi Vi giao cho cháu nhé. Liên lạc với bác bất cứ lúc nào nhé. Vâng, không vấn đề. Bố. Con gái à, nắm bắt thời gian

    Để cậu ấy trở thành con rể của bố càng sớm càng tốt. Bác trai, hay là cháu đưa bác về nhé. Thuận tiện cũng đưa Minh Kiều về luôn. Không cần, không cần đâu. Bác tự về là được rồi. Được, bố. – Bố… bố về được. – Được.

    – Đi thôi. – Bác trai. – Được. – Bố… Em đi nhé chị. Bố, vậy đi thong thả nhé. Bác trai, đi đường bình an nhé. Đi nhé chị. Được, được rồi, đi đây. Thái phó, tự em làm là được rồi. Thái phó, vừa rồi anh nói gì với bố em thế?

    Sao ông ấy thay đổi thái độ lớn như vậy? Thần chỉ nói với ông ấy thần thật lòng đối xử với công chúa, dùng tấm lòng chân thành của thần cảm động ông ấy. Chỉ vậy thôi? Chỉ vậy mà thôi. Thần biết có lẽ công chúa không tin thần.

    Nhưng điều thần nói là sự thật. Theo thần thấy tất cả mọi thứ đều không quý bằng tấm lòng chân thành. Chỉ có chân thành mới khiến đối phương cảm động. Được thôi. Nếu anh đã thuyết phục được bố em, người nhà em cũng không phản đối nữa,

    Vậy em có thể tiếp tục ở đây một thời gian nữa rồi. Thần biết có lẽ công chúa không hoàn toàn bằng lòng ở đây. Thần cũng biết có những lúc chỉ là mình thần tình nguyện. Vì thế thần quyết định tuân trọng ý nguyện của công chúa.

    Nếu công chúa thật sự muốn chuyển đi, thần cũng sẽ không ngăn cản. Đến lúc đó thần sẽ nghĩ cách sống bên cạnh công chúa là được. Nhưng thần chỉ muốn nói với công chúa rằng vào buổi tối người sống ở đây là buổi tối sau khi thần tỉnh lại

    Cảm thấy chân thực nhất, yên ổn nhất. Thái phó, em đồng ý với anh, sẽ không bỏ lại mình anh. Anh cứ yên tâm đi. Chuyện gì? Nói đi. Sao làm được vậy? Làm cái gì? Có chuyện gì mà tôi không làm được. Cũng tự tin như Mục Đình Châu nhỉ.

    Sao cậu thuyết phục được bố của Minh Vi thế? Tôi thấy dáng vẻ kính cẩn lễ phép của cậu, tôi thật sự không ngờ cậu lại tôn kính ông ấy như vậy. Làm vậy là đúng rồi, như vậy Minh Vi mới vui vẻ. Chẳng qua là muốn để ông ấy đi nhanh,

    Lí do thoái thác mà thôi. Sao tôi có thể tin được ông ấy là phụ thân của công chúa chứ. Phụ thân của công chúa chính là hoàng đế của vương triều Đại Ninh. Ông ta là một kẻ lừa đảo, sao có thể đánh đồng với tiên đế được. Ầm ĩ cả ngày,

    Hóa ra là cậu đang diễn à. [Hà tu hổ phách phương vi chẩm, khởi đắc chân châu thủy thị xa] Cậu nghe kỹ cho tôi đây. Tôi mặc kệ cậu là ảnh đế hay là Thái phó. Vi Vi là con gái tôi. Minh Cường tôi có một võ quán,

    Tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng đủ để hai chị em nó không phải lo cơm áo. Bây giờ cậu xin Minh Vi giúp cậu, nhưng tôi phải nói lời cảnh cáo trước. Nếu bởi vì cậu mà khiến Minh Vi chịu chút ấm ức nào

    Thì Minh Cường tôi đây sẽ trả lại mười lần, trăm lần. Không tin thì cậu cứ thử xem. Bác trai à, có lẽ bác đã hiểu lầm cháu rồi. Thực ra cháu đang theo đuổi Minh Vi. Tôi đã sớm nhìn ra mục đích của cậu không đơn thuần.

    Cháu thật lòng thích Minh Vi. Cảnh trước kia ở hôn lễ cũng là thực sự không nhìn nổi chú rể bắt nạt Minh Vi nên mới ồn ào như vậy. Cháu đón Minh Vi về nhà ở chính là muốn chung sống gần gũi với cô ấy, để cô ấy hiểu rõ cháu hơn.

    Có lẽ là tình cảm của cháu nhiệt tình quá mức, theo đuổi gấp gáp quá, nên mới mang đến cho người khác nhiều nghi ngờ và rắc rối nhiều như vậy. Cháu cảm thấy vô cùng có lỗi. Nói như vậy cậu muốn theo đuổi con gái tôi. Chứng minh cậu có mắt nhìn.

    Nhưng muốn trở thành con rể của Minh Cường tôi, [Hà tu hổ phách phương vi chẩm, khởi đắc chân châu thủy thị xa] e là không dễ dàng như vậy. Bác trai, năm nay cháu 30 tuổi, cố gắng làm việc, kiên định, chăm chỉ. Vẻ bề ngoài cũng nhìn được.

    Về mặt tố chất thân thể, chắc hẳn khi hai ta quyết đấu vừa rồi, bác cũng hiểu được ít nhiều. Quan trọng nhất là tình cảm của cháu dành cho Minh Vi vô cùng sâu đậm. Cô ấy là cô gái tốt nhất trên thế giới này, cũng là người cháu quý trọng nhất.

    Cháu muốn đem những thứ quý giá nhất dâng tới trước mặt cô ấy. Cháu dám bảo đảm trên đời này không có người đàn ông nào khác đối xử với cô ấy tốt hơn cháu. Đương nhiên, trừ bác ra. Minh Vi là viên ngọc trong tay bác, cũng là công chúa của cháu.

    Tất nhiên cháu sẽ lấy bác trai làm gương, quan tâm và yêu quý cô ấy cả một đời. Lời này của cậu là thật lòng. Nhưng mà những người trẻ tuổi các cậu bây giờ theo đuổi con gái tôi có thể thực tế chút không.

    Chỉ làm mấy thứ giả dối này thì có ích gì. Những thứ này tôi đã gặp nhiều rồi. Bác trai, hợp đồng mua bán nhà ở đây. Bác trai, những thứ này đủ thực tế chứ? Cháu tin rằng cho dù là giả hay thật thì cháu cũng sẽ không thua bất cứ ai.

    Cháu thật sự nghiêm túc với Minh Vi. Những thứ này đều không quan trọng. Nhưng mà tôi thấy được sự chân thành của cậu. Được rồi. Bắt đầu từ hôm nay tôi không can thiệp vào tình cảm của hai đứa nữa. Nhưng cậu phải nhớ lấy lời mình vừa nói,

    Phải luôn đối xử tốt với Minh Vi. Nếu không… Cháu bảo đảm trên đời này không có người đàn ông nào khác đối xử với cô ấy tốt hơn cháu. Lời thoại thật mãnh liệt, điên cuồng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Thái phó, cậu đúng là đủ…

    Cậu không thấy bây giờ mình chính là Mục Đình Châu sao? Diễn xuất tài tình như vậy. Lừa một người già xoay lòng vòng. Đại trượng phu biết co biết duỗi, lời nói dối tạm thời chỉ vì yên ổn đại cục. Huống chi tôi cũng không lừa ông ấy. Những lời này

    Cũng có một nửa là thật lòng. Tuy tôi không thể lấy công chúa, nhưng tôi sẽ bảo vệ công chúa chu toàn cả đời. Lợi hại. Cậu thật là lợi hại. Cậu nên đi rồi. Người ta ngày nào cũng đi đi lại lại mệt lắm. Sau giờ hợi không giữ khách,

    Đây là phép tắc. Bỏ đi. Tôi cũng không muốn ở cùng với đồ bảo thủ như cậu. Cuối cùng tôi cũng có thể đi ăn chơi rồi. Thế nào? Có muốn tôi đưa cậu đi mở rộng tầm mắt không? Được… đi thong thả không tiễn. Bỏ đi. Số của quản lý nghiệp vụ.

    Số của quản lý nghiệp vụ. Số của quản lý nghiệp vụ là bao nhiêu ấy nhỉ. Muộn vậy rồi chắc quản lý nghiệp vụ tan làm rồi. Chắc chắn là tan làm rồi. Muộn quá rồi, làm phiền người ta cũng không hay. Vậy em cũng hết cách rồi, [Anh Tiêu Chiếu]

    Chỉ có thể làm phiền anh thôi. Phía sau có người nhìn anh lâu lắm rồi đó. Có người nhìn không phải là chuyện thường sao? Anh cũng không phải chưa từng thấy. Sức hấp dẫn của anh trời ghen người oán. Anh đẹp trai, có thể cùng muốn một ly không?

    Vô cùng vinh hạnh. Đợi chút nhé. [Minh Kiều] Làm phiền rồi. Anh biết đột nhiên mất điện thì phải làm sao không? Xin lỗi nhé. Đột nhiên có chuyện, không tiếp chuyện được. Đi trước đây. Anh Tiêu Chiếu. Sao em không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại thế?

    Anh gọi điện cho em à? Xin lỗi nhé, em không xem điện thoại. Em đốt nhiều nến như thế không an toàn đâu. Một mình em ở nhà mà, mất điện nên em hơi sợ tối. Vừa rồi đi qua dưới lầu nhà em, đèn dưới lầu vẫn đang sáng,

    Có lẽ nhà em bị đứt cầu dao rồi. Trước khi mất điện em đã làm gì? Em cũng không làm gì cả. Chỉ là tắm xong rồi ngồi ở đây sấy tóc, sau đó xem ti vi. Có lẽ chính là nó. Lần sau nhớ

    Đừng dùng nhiều đồ điện cùng lúc như thế nhé. Cầu dao nhà em ở đâu? Cầu dao? Em cũng không biết. Vị trí của cầu dao thường ở sau tranh. Tranh? Cái kia? Có khả năng. Chắc là cái này. Cái này sao? Không phải cái này. Không giống.

    Xem nào, có phải ở đây không? Cũng không phải. Sao lại không có chứ. Tìm không thấy thì thôi vậy. Cùng lắm ngày mai em tìm quản lý nghiệp vụ đến sửa là được. Nhưng mà không phải em sợ tối sao? Hơn nữa đốt nhiều nến vậy cũng không an toàn.

    Không phải anh đang ở đây sao? Ở trong nhà không có thì có khi nào ở hành lang không. Hình như là ở đây. Em cũng xem xem anh làm thế nào. Thế này sau này mà gặp phải chuyện như vậy thì em sẽ tự biết làm, không cần làm phiền anh.

    Con gái thì không cần mạnh mẽ quá. Gặp phải chuyện như này thì việc cẩn thận là đúng, có điều có lẽ tình hình mỗi lần đều không giống nhau. Lần sau gặp phải chuyện này em cứ tìm anh. Anh đã hứa với chị em là sẽ chăm sóc em rồi. Được rồi.

    Được rồi. Về thôi. Anh không lên nữa. Anh… Anh không lên uống chút gì đó sao? Không cần, không cần đâu. Lát anh còn có chuyện. Em đừng quên khóa trái cửa nhé. Hôm nay làm phiền anh rồi. Ngủ ngon, anh Tiêu Chiếu. Ngủ ngon.

    Hôm nay cô bé này cứ kỳ lạ sao ấy. Lẽ nào là mình nghĩ nhiều rồi? Chị Thẩm, em đã đọc kịch bản “Nam Thành” hai lần rồi. Công tác chuẩn bị gần như đã xong về mọi mặt, chỉ đợi khai máy thôi. Tốt lắm.

    Phía sản xuất còn muốn mời anh Mục qua đó diễn vai khách mời, nhưng mà tôi đã từ chối rồi. Cảm ơn chị nhé, chị Thẩm. Tình hình trước mắt của Đình Châu quả thực không thích hợp để nhận phim. Minh Vi sắp vào đoàn làm phim rồi.

    Tôi thấy mọi người nên chú ý chút, đừng ảnh hưởng đến công việc bình thường của em ấy. Được. Bộ phim mới của công chúa, tuy tôi không biết diễn vai gì, nhưng tôi cũng không thể ngồi nhìn. Tôi sẽ dốc chút sức lực nhỏ bé của mình. Tôi quyết định

    Lấy thân phận trợ lý của công chúa vào đoàn phim cùng công chúa. Dù sao đi cùng bảo vệ công chúa là nhiệm vụ duy nhất của tôi. Tôi phải làm tốt chức trách của Thái phó. Em đồng ý đưa theo Mục Đình Châu vào đoàn phim thật à?

    Em không ngờ hôm nay anh ấy sẽ đưa ra yêu cầu này. Nhưng em nghĩ lại, em nghĩ đây cũng được xem là một cách hay. Em đọc rất nhiều sách tâm lý, bên trong đều nói muốn để người mất trí nhớ lại thì cách tốt nhất

    Chính là để người đó trở về môi trường quen thuộc trước kia. Môi trường mà anh Mục quen thuộc nhất chắc chắn là trong đoàn phim rồi. Anh ấy ở trong đoàn phim quay phim nhiều năm như thế, đối với anh ấy mà nói thì đoàn phim còn thân thuộc hơn nhà.

    Vì thế em thấy lần này sẽ thuận theo anh ấy, mang theo anh ấy đi cùng. Vậy em phải chuẩn bị tốt tâm lý. Em như mang theo một quả bom hẹn giờ vào đoàn phim. Em nghĩ xem “Nam Thành” là một bộ phim tình cảm,

    Không thiếu được ôm ấp, thân mật ngọt ngào. Đến lúc đó về phía Mục Đình Châu, em phải chuẩn bị trước tâm lý cho cậu ấy, nói rõ cho cậu ấy hiểu. Vâng, em có lòng tin. Xảy ra chuyện gì còn có Tiêu Chiếu giúp em nữa. Được rồi. Đi đây.

    Chị Thẩm, đi thong thả nhé. Tạm biệt. [Tập đoàn Đông Ảnh] Trần Chương. Sao anh lại ở đây? Anh đặc biệt đến thăm em đó. Thăm em? Sao anh biết hôm nay em tập huấn? Em không tin. Được rồi, không đùa em nữa. Anh sẽ diễn nam chính của “Nam Thành”,

    Nối tiếp mối tình duyên kiếp trước chưa hết thời Ninh với cô Minh Vi. Vẻ mặt này là sao? Sẽ không phải là không chào đón anh đấy chứ? Thật hay giả vậy? Chuyện lớn như vậy, sao không có ai nói với em nhỉ. Trước kia không phải nói anh nhận đóng

    Nam chính của bộ phim chế tác lớn sao? Sao lại diễn “Nam Thành” thế? Chị Thẩm, tôi nghe nói dự án “Nam Thành” kia bổ sung thêm vốn đầu tư. Tôi nghĩ có lẽ họ cũng muốn thay diễn viên nổi tiếng hơn.

    Tôi thấy dựa vào độ nổi tiếng và năng lực của tôi bây giờ hoàn toàn có thể đảm nhiệm được vai diễn này. Vì thế tôi muốn đến thử sức xem sao. Không phải cậu vừa mới nhận vai chính trong một phim cổ trang chế tác lớn sao?

    Làm gì có thời gian diễn “Nam Thành” nữa. Hay là cậu muốn từ chối bộ phim kia? Tôi từ chối rồi. Tại sao cậu lại làm vậy? Bởi vì tôi cảm thấy so với tài nguyên lớn kia thì tôi càng thích dự án “Nam Thành” này hơn.

    Hơn nữa tôi rất thích kịch bản và vai diễn này. Tôi cảm thấy diễn viên khi chọn kịch bản không nhất định phải hùa theo thị trường và lưu lượng, càng nên làm theo chủ định của mình. Chị thấy sao? Tôi thấy sao à. Cậu cũng đã quyết định rồi.

    Được rồi, tôi sẽ bàn bạc lại với công ty rồi trả lời cậu. Cảm ơn. Bộ phim đó sau này xuất hiện chút vấn đề phía sau, sau đó cũng không bàn bạc lại nữa. Không phải chị Thẩm Tố tốt bụng sao? Thu nhận anh để anh quay “Nam Thành”.

    Đáng tiếc quá, cơ hội tốt như vậy. Có gì đáng tiếc chứ. Chúng ta là bạn cũ, có thể cùng nhau hợp tác vui biết bao. Công chúa, mong người ban thưởng miếng cơm, phò mã xin được tạ lễ ở đây. Phê chuẩn. Bình thân. Đi thôi. [Xương Tân Hòa Kí Yên Hào]

    Anh đến làm gì? Anh đi đường anh. Dựa vào đâu mà phải đợi anh? Anh đi đường anh. Dựa vào đâu mà phải đợi anh? Trần Chương trang điểm xong rồi à? Hôm nay anh ấy đến sớm, đã trang điểm xong đến phim trường rồi. Nghe nói

    Hôm nay anh Mục đưa cô đến phim trường. Anh ấy đâu? Anh ấy… anh ấy nói bên ngoài nắng quá nên đi tìm ô che rồi. Xong rồi, Trần Chương. Anh Mục, anh đến rồi à. Đã lâu không gặp. Thế tử?