Full | Phim bộ Trung Quốc Ngôn Tình Siêu Hài Hước | Truy Cầu Tập 30 | iQiyi Vietnam

    Tại sao Tại sao Tề Cảnh Hạo lại đối xử với tôi như vậy Tôi không hiểu Hiệu trưởng thực sự đã đổng ý Cho nghỉ thêm vài ngày đợt cuối năm Gần đây tâm trạng ông ấy Thực sự khá tốt Trước đây khi gặp cháu ngoại của mình

    Mặt mày luôn tối sầm lại Bây giờ gặp đều tươi như hoa Liệu có phải đã xảy ra chuyện gì đó không Tôi hỏi một chút Dường như là Chuyện nhiều năm trước đây đã được giải quyết rồi Cũng coi như là đã thắt một nút thắt trong trái tim ông ấy

    Trong lòng đã nhẹ nhõm hơn nhiều Tôi hy vọng hiệu trường ngày nào tâm trạng cũng tốt Như vậy chúng ta mới có thể thoải mái được Đúng vậy Mẹ Làm gì vậy Mẹ đang làm gì vậy Con đừng có lo lắng như vậy

    Đây là loại thuốc mà bác sĩ bảo mẹ dùng Số điện thoại bác sỹ là bao nhiêu Mẹ đã hứa với con Mẹ sẽ không làm chuyện ngốc nữa Bao nhiêu Cuộc gọi của quý khách tạm thời không có người nhận Vui lòng để lại lời nhắn sau âm báo

    Là Hiệu trưởng Lâm phải không? Tôi biết cậu không muốn gặp tôi Cậucũng không muốn nghe điện thoại của tôi Sau khi rời xa khỏi cậu Trong lòng của tôi chỉ có chuyện này Tôi không thể ngừng suy nghĩ về nó Là Hiệu trưởng Lâm làm Tôi đã suy nghĩ rất lâu

    Đây là lời giải thích duy nhất có thể được nghĩ đến Bởi vì là anh ấy Cậu mới không thể không che đậy Cậu đã yêu cầu tôi từ bỏ đúng không Cảnh Hạo Nếu thực sự là như vậy Tôi hiểu rồi Tôi sẽ không làm khó cho cậu

    Chân tướng rút cục là gì Tôi sẽ tự mình tìm hiểu ra Cảm ơn cuộc gọi của cậu Hiệu trưởngLâm đã làm gì? Được, tôi hiểu rồi Cảm ơn bác sỹ Ngô Lần này thì yên tâm rồi Thuốc này để ở chỗ con Con sẽ qua đây hàng ngày

    Hãy uống theo liều lượng bác sỹ kê Ta nghe con Mẹ ngày nào cũng buồn rầu như vậy Rất dễ nghĩ lung tung Hay là tìm việc gì đó để làm Mẹ ngoài biết điêu khắc ra Còn biết làm gì chứ Nấu ăn Mẹ không phải là rất thích nấu ăn sao

    Mẹ quên rồi sao Tối nay ông ngoại còn qua đây ăn mà Là muốn tổ chức sinh nhật cùng mẹ đó Con thích ăn gì Món gì mẹ làm con cũng muốn ăn Khi con còn nhỏ rất thích ăn hải sản Hay để mẹ gọi điện Bảo họ giao tôm hùm tới đây

    Con đang nghĩ gì vậy Không có nghĩ gì Con cãi nhau với bạn gái à Không Không Là bởi vì mẹ sao Không phải Mẹ ơi, mẹ đừng nghĩ quá nhiều Cảnh Hạo Hiểu Hy thật sự là Mẹ Mẹ xem bông hoa đó đang tàn rồi kìa

    Hay là mua chút hoa mới đi Con đừng có đánh trống lảng Con với Hiểu Hy đã xảy ra chuyện gì rồi Mẹ hai đứa tụi con vẫn rất tốt mà Ông ngoại săp tới rồi Mau nấu ăn thôi Còn thuốc này nữa Chưa đến giờ Chưa uống được

    Chờ con quay lại thì uống nha Con sẽ quay lại sớm Tất cả tâm huyết bao nhiêu năm của tôi Đều nằm ở đây Đây là lần cuối Chỉ cần hiệu quả tốt Tôi có thể đưa nó cho cậu dùng Giám đốc Đỗ Cậu làm gì vậy Đỗ Tuấn Tài

    Cậu đã nói gì với ba tôi Tôi đang cứu ba của cậu Đừng hòng lừa dối tôi Tôi mới không tin lời cậu nói Thuốc này có thể cứu bacậu Đừng nói thuốc gì Cậu đã làm gì với ba tôi? Thuốc của tôi Ngón tay ba cử động rồi Ba ba ba ơi

    Ba, ngón tay của ba đang cử động phải không? Ba ơi Ba ơi ba hãy cử động lần nữa cho con xem đi Ba hãy cử động ngón tay đi mà ba Được không ba ơi Ba có nghe con nói không? Ba chớp mắt rồi Ba, nhìn xem Con là Kiến Anh đây

    Tỉnh rồi, thực sự đã tỉnh rồi Con là Kiến Anh Ba ơi ba đừng có nhắm mắt Đừng có nhắm mắt mà Ba Bác sĩ bác sĩ Đừng la hét Bác sĩ ơi, batôi tỉnh rồi Ông xem có phải ông ấy đã tỉnh rồi không

    Trên sàn nhà sao lại bừa bộn như vầy Kiến Anhlàm vãi thuốc nước ra ngoài Tôi sẽ dọn dẹp ngay Đừng nói nhảm Bác sỹ thế nào rồi Có phải là ba tôi đã tỉnh lại không Không thể nào Hồi nãy chính mắt tôi đã nhìn thấy Ba tôi mở mắt ra

    Bệnh nhân hôn mê Thỉnh thoảng có lúc cũng mở mắt ra Đây là một phản ứng cơ bắp vô thức Không có nghĩa gì cả Ba Ba hãy chớp mắt lần nữa đi được không Ba ơi Ba hãy cử động một chút được không Ba

    Ba ơi, ba có nghe thấy con nói không Ba, nhìn con nữa đi Nhìn thấy rồi Nếu muốn cứu ba cậu Phải nghe lời tôi Hiệu trưởng có thư gửi cho ông Được Vậy tôi xin phép ra ngoài Được, cậu đi đi Vào đi Hiệu trưởng Bên ngoài có một học sinh

    Kiên quyết muốn gặp ông Hỏi xem cô ấy cần gì Cô ấy từ chối nói Cô xem Học sinh được tôi gọi đến văn phòng Vốn không hề ít Nhưng chủ động đến gặp tôi Thực sự là không nhiều Để cô ấy vào Vâng Thư ký Cao

    Hôm nay ở đây không có việc gì nữa Cậu trở về đi Cảm ơn thầy, hiệu trưởng Gọi cô ấy vào Hiệu trưởng Lâm Cô là cô gái thường Ở cùng với Cảnh Hào đúng không Tôi là học sinh lớp thiết kế 1 Nhan Hiểu Hy Bacủa tôi

    TRước đây cũng là học sinh của Đằng Viễn Nhan Chí Vân Cô là con gái của Nhan Chí Vân Vâng Năm đó Là ông đã khai trừ ông ấy ra khỏi trường Đuổi ra khỏi Đằng Viễn Không biết là hiệu trưởng Lâm còn nhớ không Nhớ Tôi đương nhiên là nhớ

    Tôi chỉ không ngờ rằng Đã nhiều năm như vậy Con gái của Nhan Chí Vân Đã trở thành một học sinh của Đằng Viễn Tôi đang đến Đằng Viễn Chỉ để tìm hiểu cho rõ Rút cục là năm đó Đã xảy ra chuyện gì với ba tôi

    Tôi muốn nhận được một câu trả lời từ ông Cô muốn nhận được câu trả lời gì Tôi đã tìm hiểu rõ Batôi năm đó bị người ta hạ độc Lọ thuốc cũng bị vất Trong thùng rác của trạm y tế trường Tề Cảnh Hạo vốn dĩ biết chuyện này

    Mà còn rất ủng hộ tôi Cảnh Hạocũng biết Cô đang điều tra chuyện này sao Không sai, anh ấy biết Nhưng anh ấy đã thay đổi thái độ Để buộc tôi phải từ bỏ chuyện này Mà không ngần ngại nói lời chia tay với tôi

    Anh ấy không phải là người vô tình vô nghĩa như vậy Trừ khi anh ấy tìm ra một chuyện gì đó Mà việc đó Lại không thể để cho tôi biết Vậy cô muốn nói gì với tôi Người đã hạ độc ba tôi năm đó Có phải là ông không

    Cô nghi ngờ tôi Cô có biết rằng sau tai nạn của Nhan Chí Vân Con gái tôi đã tổn thương đến thế nào không Tôi biết Nhưng trước khi ông động thủ Có lẽ ông cũng không hề biết

    Tình cảm của con gái ông dành cho Nhan Chí Vân sâu đậm đến thế nào Ông không ngờ rằng Chuyện mà ông làm ra Không chỉ khiến Nhan Chí Vân phải trả giá Mà còn khiến con gái của chính mình Phải trả một cái giá rất lớn Ông Hai mươi năm trước

    Ông có khả năng, có động cơ Quả đúng như ông mong đợi Bọn họ đã phải rời xa nhau Hai mươi năm sau Cháu ngoại của ông Đã phát hiện ra sự thật Để bảo vệ ông Đã không ngần ngại chia tay với tôi Hiệu trưởng Lâm

    Ông cảm thấy những suy đoán của tôi Có phải là hợp tình hợp lý không Nhảm nhí Thật nhảm nhí hết sức Hiệu trưởng không ngay thẳng trường học sao có thể chính chuyên Là câu nói cửa miệng của ông Tôi hôm nay chỉ muốn Nhìn thẳng vào mắt ông mà hỏi

    Kẻ hủy hoại cuộc đời của ba tôi và con gái ông Có phải là ông không Cô cô thật là Hiệu trưởng Hiệu trưởng Hiệu trưởng ông không sao chứ Thuốc Thuốc Thuốc của tôi Thuốc Trạch Dương Tôi đã gặp ba tôi vài ngày trước

    Anh ấy nói rằng bác sỹ Hà bệnh rồi Ba tôi một phần là đã già Một phần là tâm bệnh Nói ra Đây đều là lỗi của tôi Bây giờ chỉ cầnông ấy tỉnh lại Sẽ hỏi tôi Lọ thuốc giấu ở đâu Lọ thuốc gì chớ Năm đó

    Ngày diễn ra trận chung kết Bên trong thùng rác của trạm y tế trường Tôi tìm thấy một lọ thuốc Tôi biết Lọ thuốc đó Có khả năng liên quan đến việc Chí Vân bị phát điên Ba tôi, ông ấy Đã vất vả nuôi tôi từ nhỏ tới lớn

    Tâm nguyện lớn nhất là Là hy vọng có thểnhìn thấy tôi đạt được thành tích Tôi thực sự không thể kìm lòng Vậy nên Tôi đem giấu lọ thuốc đó đi anh đã giấu lọ thuốc đó Hai mươi năm rồi Tôi cứ tưởng rằng có thể bảo vệ được ba

    Nhưng khi tôi nhìn thấy Ba mình đang nằm yếu ớt trên giường bệnh Tôi mới hiểu ra Thật ra, tôi đã giày vò ông ấy Tôi đã tự tưởng rằng đó là sự trừng phạt cho ba Cậu nghĩ rằng Là ba của cậu hạ độc Chí Vân sao

    Để cậu có thể giành được danh hiệu quán quân Hồi đó Tôi thực sự đã nghĩ như vậy Nhưng bây giờ Tôi thực sự lo sợ Chính tôi là người đã hiểu lầm ba 20 năm nay Tôi sai rồi Tôi nên giao lọ thuốc đó cho cảnh sát

    Để họ điều tra chân tướng Như vầy đi Chúng ta không phải rối lên Nhiều năm như vậy rồi Có lẽ đã sớm từ bỏ rồi Bây giờ lọ thuốc không còn Chí Vân năm đó Rút cục là ai đã đưa thuốc cho anh ấy Rút cục sự thật là gì

    Sẽ không còn ai biết nữa Ngữ Dung Đều là tôi không tốt Nếu như tôi không mù quáng Lén lút giấu lọ thuốc đó đi Có lẽ Uẩn khúc của Chí Vân sẽ được làm sáng tỏ Có lẽ hai người bọn cậu đã không phải xa rời Tôi xin lỗi, Chí Vân

    Tôi xin lỗi Bacậu bị bệnh gì Bệnh Alzheimer Có lẽ điều này cũng rất hay Nếu có thực sự có một ngày Ông ấy quên đi tất cả Ông ấy sẽ không còn Hỏi tôi giấu lọ thuốc đó ở đâu nữa Ông ấy cũng sẽ không nhớ

    Tôi đã từng cố dằn lòng mình Ông ấy thì luôn hỏi Hai mươi năm tròn Ông đã khá hơn chưa Hiểu Hy Cô có tin hay không thì tùy Tôi chỉ muốn nói hai điều với cô Thứ nhất Tôi không ủng hộ Ngữ Dung và Nhan Chí Vânở bên nhau

    Nhưng Lâm Tú Minh tôi làm người Chưa hề làm bất cứ điều gì Trái lương tâm với ai Những lời ông nói là thật chứ Tôi bị những lời suy diễn hoang đường của cô Làm cho tức đến mức phát bệnh tim Cô vẫn còn muốn nhìn thấy tôi

    Phát bệnh thêm một lần nữa sao Là tôi đã sai rồi Lần đầu tiên trong đời tôi làm chuyện xấu hổ như vậy Hiệu trưởng, ông sẽ khai trừ tôi chứ Tôi sẽ không khai trừ cô Ông vừa nói Có hai điều Còn một điều nữa là gì Điều thứ hai

    Đó là chuyện của Nhan Chí Vân Tôi mặc dù Bây giờ chưa tìm được câu trả lời Nhưng cô hãy an tâm Tôi nhất định sẽ có một lời giải thích với cô Tôi là hiệu trưởng của Đằng Viễn Tôi phải có trách nhiệm với mọi sinh viên Nếu như đã từng

    Xử oan cho một học sinh Vô cớ đuổi anh ta ra khỏi Đằng Viễn Tôi không thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra Là ai hạ độc Ai đã giết học sinh của tôi Làm hại con gái tôi Nhất định phải điều tra ngọn ngành

    Cứ cho là cô đã từ bỏ Tôi sẽ không từ bỏ Hiệu trưởng, tôi không có chứng cớ Lọ thuốc cũng bị mất rồi Ông dựa vào cái gì để tin tôi Nếu như chỉ có một mình cô đến Thì tôi sẽ không dễ dàng tin Nhưng người nói đến chuyện này

    Không chỉ có một mình cô Cô hãy đến xem cái này Ngữ Dung Hôm nay sau rất nhiều năm Tôi đã đều nói ra hết Những điều chất chứa trong lòng Ngoài ra Tôi cũng đã viết một lá thư cho hiệu trưởng cũ Thú nhận mọi chuyện với ông ấy

    Cậu đã viết thư cho ba tôi sao Tôi nên làm điều này từ 20 năm trước Bây giờ làm Vẫn còn tốt hơn là vĩnh viễn không làm Vậy tôi đi đây cậu hãy bảo trọng Mẹ ơi, mẹ đứng đây làm gì vậy Có một người bạn cũ đến

    Mẹ đi ra để tiễn Vào trong thôi Bác sỹ Hà Đã ở Đằng Viễn lâu như vậy Tôi thấy ông ấy cũng giống tôi Ngày một già thêm Tôi biết Anh ấy cũng nhớ con trai của mình Như là mẹ nhớ con gái của mình Sự việc năm đó

    Đã hại biết bao nhiêu người Nói như vậy Ôngủng hộ tôi tiếp tục điều tra Không phải là ủng hộ cô Mà là chúng ta cùng nhau điều tra Tôi sẽ rà soát kiểm tra lại Tất cả các tài liệu Của trường năm đó Chỉ cần có chút manh mối

    Nhất định sẽ không bỏ cuộc Cảm ơn thầy, hiệu trưởng Vừa nãy cô nói Cảnh Hạomuốn cô từ bỏ chuyện này Đề nghị chia tay với cô Là tôi đã hiểu lầm anh ấy Là do tôi Thấy thái độ của Cảnh Hạo thay đổi Mà đã nghi ngờ người nhà của anh ấy

    Hiệu trưởng nếu không có ông thì…. Có lẽ nào Cô cô cô không phải là Nghi ngờ Ngữ Dung đó chớ Nghi ngờ ông vốn đã không đúng rồi Nếu như còn nghi ngờ mẹ của Cảnh Hạo Như vậy thật sự là có lỗi với Tề Cảnh Hạo Cháu bây giờ

    Chỉ hy vọng nhanh chóng tìm ra sự thật Hãy để Tề Cảnh Hạo Cho tôi một cơ hội khác Liệu có cần tôi Nói giúp cô vài câu Thật sự là có thể sao Tôi sẽ thử xem Cảm ơn hiệu trưởng, cảm ơn hiệu trưởng Không có gì

    Cô hãy mau trở về đi Tôi phải đến nhà của con gái tôi Tôi sẽ ăn món Mướp đắng cà rốt trộn tương Vậy tôi đi trước nha Đi nha Ông hãy bảo trọng Tôi là Lâm Tú Minh Lạc Yên Sơn Nếu như cậu đã thành công rồi

    Cậu có thể đảm bảo để lại một bản sao cho ba tôi không Tôi đảm bảo Tôi lấy Vũ Yến mà tôi quan tâm nhất Để đảm bảo với cậu Ok, tôi tin ông Nhớ rằng Sự việc này Không được nhắc đến với bất cứ ai Bao gồm cả anh trai của cậu

    Hiệu trưởng Chuyện gì vậy Đừng vội, hãy từ từ nói Mẹ điều này có nghĩa gì Mẹ đưa nó choHiểu Hy Đưa cho người cần biết chân tường Tại sao mẹ lại làm như vậy Mẹ đã tự trách mình trong hai mươi năm Trong hai mươi năm Mẹ nên sớm nói ra

    Chân tướng sự việc Nói với mọi người Mẹ không muốn giấu diếm nữa Mọi chuyện đã kết thúc rồi Chỉ cần không nói ra chân tướng sự việc Chuyện này mãi mãi không bao giờ qua được Mẹ đã quyết định rồi Buổi tối hôm nay Sẽ đem tất cả mọi chuyện

    Nói với ông ngoại con Mẹ không muốn Ông con sẽ biết được sự thật Từ miệng của người khác Qua đêm nay Mẹ sẽ đi đầu thú Cảnh Hạo Con có hiểu cho mẹ không Cảnh Hạo Người nên ủng hộ mẹ nhất Nên là con Mẹ có dũng khí như vậy

    Mà con lại ép Hiểu Hy phải lựa chọn Tôi thực sự đã quá sai, quá hồ đồ Con ủng hộ quyết định của mẹ Được rồi Buổi tối hôm nay Mẹ sẽ làm một bàn lớn thức ăn Cho ông ngoại con ăn thật no Mới có sức để la mắng mẹ

    Vào trong đi Hiệu trưởng Đến rồi đến rồi Nào nào Ông đừng lo lắng Tôi thấy cậu còn lo lắng hơn tôi Không thể nào Tôi nghe qua điện thoại Thấy nói cảnh sát gọi điện gì đó Tôi rất lo lắng Chuyện gì đã xảy ra vậy Kho của trường

    Bị mất một lô nguyên liệu Đã báo cảnh sát chưa Tôi nhớ sau tai nạn Nhan Chí Vân Kho hàng Đằng Viễn bị cháy Trong kho năm đó Cũng lưu trữ một số nguyên liệu thí nghiệm Trước giờ tôi không có chú ý Bây giờ nghĩ ra

    Hai chuyện đó đều liên quan đến nguyên liệu thí nghiệm Có phải là có một chút kỳ lạ Hiệu trưởng à, chuyện từ nhiều năm trước rồi Ông nghĩ quá nhiều rồi Còn nữa Năm đó trong kho có 1 tờ danh sách đăng ký thuốc hóa học Cũng cần tìm ra

    Để bàn giao cho cảnh sát Hiệu trưởng có lẽ tìm không thấy nữa rồi Thời gian trước Tầng hầm chứa dữ liệu cũ bị rò nước Sau đó dữ liệu sao lưu gì đó Đều bỏ đi hết rồi Bỏ hết các tài liệu trong kho Không thể nào Cậu có nhớ nhầm không

    Tôi xem nào Hiệu trưởng Ông xem đều ở trong đó Báo cáo hỏa hoạn Còn có danh sách đăng ký Có phải nhấn vào đây là gửi đi không Hiệu trưởng cái này hơi phiền phức với ông Ngày mai tôi sẽ gửi đi Cũng được, cậu rành cái đó

    Ngày mai cậu gửi đi Bây giờ tôi phải gọi điện cho Lạc Yên Sơn Cậu đang làm gì vậy Tôi làm gì sao Cậulàm gì vậy Làm gì Năm đó tôi và Vũ Yến Được phân công đến làm việc tại Đằng Viễn Chỉ một bút ký của ông

    Ông khiến cho tôiphải đến làm việc ở kho Kho chỉ có vài đồng bạc Tôi đành phải ra tay Nhà kho bị cháy năm đó Những nguyên liệu đó Chính là cậu Tôi chỉ lấy nguyên liệu Tôi bí mật tìm người trộn ít đồ

    Tôi chỉ tranh thủ kiểm thêm chút đỉnh không sai chớ Là ông đó, chính là ông Ông lúc thì kiểm tra nhà kho Lúc thì đối chiếu tài liệu Tôi không có cách nào khác Tôi chỉ có thể thiêu rụi bằng một mồi lửa Cậulà một tên điên

    Tại sao tôi không sớm phát hiện ra Cậulà loại người như vậy chớ LâmTú Minh Là ông có lỗi với tôi Ông đã hại Vũ Yến phải nằm viện 20 năm Đều là tại vì ông Cậu nói cái gì Cậu sao có thể làm như vậy Kết hôn có thể đơn giản

    Cũng không cần đến nhiều tiền như vậy Càng không đến mức khiến anh đánh mất cả đạo đức làm người Anh lập tức dọn dẹp hết mấy thứ đó Anh đã bị sa thải rồi Dọn dẹp mấy thứ đó Anh sao kiếm được tiền chứ Anh lấy gì để nuôi em đây

    Đỗ Tuấn Tài Nếu anhcòn mù quáng như vậy Anh sẽ không có vị hôn thê này nữa Được, tôi sẽ gọi cảnh sát để làm rõ Vũ Yến Vũ Yến hãy nghe anh Em không nghe Anh thật sự là toàn tâm toàn ý vì em Hãy buông tôi ra

    Đừng đi, đừng đi mà Vũ Yến Buông tay Vũ Yến Đều là ông Nếu như không phải ông giữ tôi ở kho này Vũ Yến có thể xảy ra chuyện không Cậu đã làm cho vị hôn thê của cậu như thế này Còn đổ tất cả lỗi lầm cho người khác

    Những đạo lý này Hãy giữ lấy mà nói với cảnh sát Ông già Lại phát bệnh đau tim sao Kích động chứ Tôi thêm một chút nữa sẽ càng kích động hơn Loại thuốc khiếnNhan Chí Vân phát điên Là do chính tay tôi pha chế Còn con gái của ông nữa

    Sau khi ông khai trừNhan Chí Vân, Con gái ông có phải là đã rất hận ông không Đến tận bây giờ vẫn không thèm quan tâm ông Hầy Thơm quá Nếm thử xem Không đợi ông ngoại con nữa Ông ngoại tới thì đồ ăn đã không còn ngon nữa Đã muộn rồi

    Ngon tuyệt Thật vậy không Thật mà Vậy thì mẹ sẽ làm thêm món Con mau gọi điện thoại cho ông ngoại đi Hỏi xem ông đang ở đâu Mẹ Sao vậy Không có gì Mẹ từ nhỏ đã vậy rồi Mỗi khi làm sai chuyện gì Phải thú nhận với ông ngoại con

    Thường cảm thấy hơi bồn chồn Mẹ Nếu như mẹ vẫn chưa chuẩn bị kỹ Tối nay tạm thời đừng nói với ông vội Đã kéo dài lâu như vậy rồi Nếu còn kéo dài nữa Mẹ sẽ càng không có dũng khí để nói ra Cảnh Hạo Con nói xem ông của con

    Có phải là đã đoán ra chuyện gì không Cho nên đã không đến Mẹ ơi, mẹ đừng nghĩ quá nhiều Khi con ở trường Con có gặp ông rồi Ông vô cùng vui vẻ Ông nói sẽ cố gắng nhanh chóng Hoàn thành công việc bận rộn

    Sau đó sẽ đến sớm để ăn cơm Nếu như mẹ cảm thấy không an tâm Con sẽ gọi điện thoại cho ông Không có ai nhấc máy Gọi số di động đi Điện thoại trong văn phòng, di động Con đều đã gọi rồi Không có ai nghe Hay là như vầy đi

    Con đi đến trường tìm xem sao Con mau đi đi, mẹ ở nhà đợi Thấy ông thì gọi điện báo cho mẹ Vâng Mẹ đừng quá lo lắng Hãy chờ bọn con Còn có loại thao tác này sao Đúng vậy Tôi không có cách nào khác Nếu tôi có cách

    Thì phải vào phòng hiệu trưởng làm gì chứ Cho nên cậu mới bị hiệu trưởng khai trừ Không Tôi vốn đã có dự tính Quyết trận sống mái Kết quả không ngờ là Hiệu trưởng xem ra thì dữ dằn như vậy Nhưng lại rất tốt

    Không những không trách tôi không lễ độ với ông ấy Mà còn đồng ý sẽ giúp con Hạch Đào đến rồi Hiểu Hy Sao vậy Gặp rắc rối ở trường sao Không có rắc rối gì đâu Không có Vậy thì tại sao ba vừa đi vào Nghe thấy con nói cái gì mà

    Hiệu trưởng hiệu trưởng Còn nữa Con nói Hiệu trưởng Lâm Có phải là hiệu trưởng Lâm Tú Minh không Ba luôn nghĩ rằng Ông ấy đã nghỉ hưu rồi Không còn làm việc nữa Không ngờ vẫn còn ở Đằng Viễn Ông ấy thế nào, có khỏe không Vẫn khỏe ạ Khi tức giận

    Nộ khí bừng bừng Sức khỏe vẫn tốt như trước Bavẫn còn hận ông ấy sao Tại sao con lại hỏi như vậy Ba làm sao phải ghét ông ấy Không phải là năm xưa ông ấy khai trừ ba sao Là con nhiều lời Con lại nói rồi Là vì chuyện này Không sai

    Năm xưa là Hiệu trưởng Lâm khai trừ ba Nhưng tại sao ba lại hận ông ấy chứ Hận ông ấy cái gì Ghét ông ấy đã duy trì kỷ luật trường học Hay là ghét ông ấy không nể tình riêng Nhưng mà Đã nhiều năm trôi qua Những chuyện này

    Còn phân định tốt xấu gì nữa Không phải sao Hai người dường như là biết không ít Chuyện về tôi Tôi tôi đang nghe NhanHiểu Hy Con Hiện tạicon đang theo học tại Đằng Viễn Không phải Dù ít dù nhiều Cũng nên nghe ngóng một chút đúng không Có khả năng

    Hiểu Hy à Ba nói với con Con đang học ở Đằng Viễn Thì hãy học hành chăm chỉ Những việc kỳ quặc dư thừa khác Con không nên đi nghiên cứu Cũng đừng tham gia vào Đượccon nhớ rồi Nhớ rõ rồi Ăn Hạnh Đào Ông ngoại Ông ngoại Đã muộn như vậy rồi

    Làm sao lại ngủ ở đây chứ Ông dậy đi Dậy đi Ông ngoại Ông ngoại