Điền Canh Kỷ Tập 05 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 5] Cho dù huynh ở bên cạnh Man Nhi có mục đích gì đi nữa, làm xong việc hãy mau chóng rời đi. Nếu ta không đi thì sao? Vậy chắc chắn ta sẽ không để huynh làm hại muội ấy.
Nói đùa thôi mà, làm gì mà căng thẳng vậy chứ? Tú Nhi cô nương. Nói chứ Vương Nhị này. Tú Nhi cô nương nhà người ta không thèm để ý đến ngươi đâu. Cô ấy sắp được gả tới một nhà giàu có trong trấn giống như Liên Hoa Nhi rồi. Ngươi đó,
Đừng có mà cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mơ mộng hão huyền nữa. Các người biết là được rồi. Chỉ tiếc là Tú Nhi của chúng ta coi trọng họ nhưng người ta đâu có thèm ngó đến cô ấy, nên ngày nào cô ấy cũng phải chạy lên trấn
Tìm đàn ông thôi. Cô nói năng lung tung gì vậy hả? Ta nói năng lung tung hay không trong lòng cô tự biết rõ nhất. Này là do Lý công tử của quán trọ Đồng Phúc chính miệng nói cho ca ca ta nghe đó. Cô ấy
Còn từng đến tận cửa nhà người ta chặn đường Lý công tử cơ. Người ta còn chẳng thèm liếc mắt nhìn cô ấy cái nào cơ. Hóa ra ngoài mặt thì thanh cao nhưng sau lưng thì lại không có tự trọng đến vậy. Thế mà còn nói Liên Man Nhi người ta
Không biết liêm sỉ, không gả được đi. Nhìn bên cạnh Liên Man Nhi người ta có biết bao nhiêu đàn ông vây quanh. Rồi cô nhìn lại mình xem. Mấy người nói xem. Người một nhà với nhau cả, vậy mà tại sao người thì vừa xinh đẹp vừa đáng yêu,
Mà Tú Nhi của chúng ta… Cong vẹo gì à? Cong vẹo rồi đó. Mấy người chờ đó cho ta. Chờ thì chờ thôi. Giận rồi. Ngã rồi. Nào, tiểu cô. Tránh ra, không cần cháu lo. Tránh ra. Bắt đầu tế nguyệt. Đêm nay trăng sáng, gió đêm se lạnh. Ánh trăng linh thiêng
Tỏa sáng trên trời cao, cưỡi gió xuất hiện to lớn trên không trung. Ánh sáng lấp lánh từng hàng dòng sông che lấp đi ánh trắng. Băng thiềm ngọc khiết hương quế tỏa khắp nơi. Ánh sáng như gương lạnh lẽo như băng. Đèn đuốc lúc này mọi nhà đều đã lên.
Nghi lễ ngàn năm, muôn đời không đổi. Thành tâm cúng bái cảm động trời xanh. Cúng trăng. Cúng. Lên. Cúng. Lên. Cầu nguyện. Hoạt động ở thôn này cũng thú vị quá nhỉ. Cảm ơn. Ta đã nói cảm ơn rồi mà. Mau lại đây giúp một tay đi. Như này được rồi chứ?
Sao huynh ăn nhiều như vậy mà chả chịu làm gì cả thế? Đựng thêm ít nữa thì sao chứ? Mệt chết huynh à? Chia hết chỗ trái cây cúng này cho bọn trẻ đi. Đi, đi. Ra chỗ bà nội lấy quả cúng đi. Nào. Thu dọn hết mấy cái đệm này đi.
Dọn xong rồi. Cái đồ tham lam này. Mẹ. Mẹ, thì là… Kế Tổ vẫn chưa về nhưng đồ thì không thể thiếu được. Đồ ngon mà để trong phòng cô thì còn để được đến mai chắc? Thêm quả lựu nữa. Cảm ơn mẹ. Tiểu Thất. Mẹ.
Cô đúng là đồ quỷ đói gửi hồn mà. Con xem, hôm nay trăng tròn biết bao. Mẹ. Cảm ơn mẹ. Cảm ơn bà nội. Cảm ơn bà nội. Cảm ơn mẹ. Cảm ơn bà nội. Cảm ơn bà nội. Thật là, đồ ham ăn. Mẹ. Chắc bà nội con
Vẫn còn đang giận chuyện lần trước. Bà giận thì cứ trút ra là được. Có mỗi mấy quả quýt hỏng lựu thối thôi mà. Bà làm thế để chọc tức ai không biết. Tính bà là như vậy đó. Đi, về thôi. Mẹ, mẹ về trước đi. Tiểu cô, cô sao vậy?
Đều là tại Liên Man Nhi. Lúc xem Đạp Ca nó nhảy nhót với bao nhiêu đàn ông, oai oách lắm cơ. Đúng là cái đồ đê tiện bẩm sinh. Nó dám cười nhạo ta. Nó cười nhạo ta. Chờ đến khi có cơ hội
Ta nhất định sẽ dạy cho nó một bài học nhớ đời. Tiểu cô, cháu nói cô nghe. Cô lại đây. Cháu nói thật không? Ngọt không? Nuốt phải hạt thì sẽ mọc cây trong bụng đó. Nhỏ hạt ra, nhổ hạt. Nhổ ra đi. Bà nội. Mẹ. Sao mẹ lại sang đây thế ạ?
Tú Nhi. Bà nội. Bà nội. Mẹ, mẹ làm gì vậy? Bà nội đang tìm gì thế? Mẹ. Mẹ làm gì thế? Bà nội. Chuyện này là sao vậy? Mẹ làm gì vậy? Bà nội, bà làm gì thế? Bà nội. Mẹ. Sao bà lại lấy tiền của người khác chứ?
Tiền cháu kiếm được tất nhiên phải đưa ta rồi. Còn chưa tách hộ mà cháu đã giấu tiền riêng rồi. Làm phản hết rồi. Vậy thì chia đi. Tiền cháu kiếm được cũng không thể chia cho bà một văn. Giỏi lắm cái đồ mất nết. Muốn tách hộ à? Được thôi,
Mày giết chết tao với ông mày đi. Nhìn đi. Nhìn đứa con gái ngoan mà mấy đứa nuôi đi. Mẹ, mẹ bớt giận đi. Man Nhi. Không được nói chuyện với bà như vậy. Mẹ tha cho Man Nhi đi. Mẹ, mẹ bớt giận đã. Nó vẫn còn là trẻ con,
– mẹ đừng chấp nhặt với nó. – Cút đi. Mẹ. Mẹ bọn nhỏ à. Mẹ. Mẹ bọn nhỏ à. Mẹ, mẹ không sao chứ? Mẹ ơi, mẹ không sao chứ? Không sao, không sao. Mẹ, mẹ không sao chứ? Không sao, không sao. Đi đi, đi đi. Nào, ngồi đây, ngồi đây.
Trả túi tiền lại cho con. Làm gì đó? Mày muốn đánh cô mày đấy à? Không trả túi tiền lại cho cháu thì đừng hòng nghĩ đến việc bỏ đi. Thả tay ra. – Thả ra. – Man Nhi. Thả, thả ra. Thả ra, thả ra. Man Nhi. Hai mẹ con ta
Không thể sống nổi nữa. Sao mày lại nuôi dạy ra một đứa… – Man Nhi. – Không sống nổi nữa mà. Con đang làm cái gì mà cứ giữ mãi không buông vậy chứ? Con giữ mãi không buông? Họ lấy hết số tiền mà con vất vả kiếm được đi rồi.
Con giữ mãi không buông à? Bà nội cứ như một tên cướp vậy. Sao con có thể nói bà nội mình thế chứ? Người một nhà với nhau cả, tiền trong nhà đưa cho bà thì cũng là lẽ thường tình thôi. Tiểu Thất. Ai nói cho bà biết trong phòng ta có tiền?
Là tiểu cô. Cô nói cho bà biết lúc ở nhà chính. Man… Man Nhi muội muội… Muội muốn làm cái gì? Có chuyện gì thì cứ thương lượng tử tế với ông bà là được. Muội đừng có lại đây. Nếu muội bước tới đây ta sẽ hét lên đó.
Ta lại cứ tưởng Hoa Nhi tỷ nhẫn nhịn giỏi lắm chứ. Không ngờ cũng biết sợ nha. Muội muội ta tới để nói cho tỷ biết chuyện này ta nhận thua. Nhưng nếu sau này Hoa Nhi tỷ còn làm mấy trò hãm hại sau lưng ta
Thì ta sẽ không khách sáo nữa đâu. Man Nhi muội muội, muội đang nói gì vậy? Sao ta nghe không hiểu gì hết. Tiểu cô không thích ta, nhưng cô ấy không có nhiều mưu mô. Người ngày nào cũng nhìn chằm chằm ta, nghĩ cách hại ta, trong ngôi nhà này,
Cũng chỉ có Hoa Nhi tỷ mới có thể nghĩ ra được cách tàn ác vậy thôi. Lại còn xúi giục tiểu cô tố cáo với bà nội nữa. Tiểu cô ngốc nghếch, bà nội ham tiền. Cha ta lại còn là người trung thực, hiếu thảo chắc chắn sẽ không bảo vệ ta.
Hoa Nhi tỷ, thủ đoạn này của tỷ hay thật. Tài năng này của tỷ mà lại phải dùng vào những việc nhỏ nhặt cỏn con này thì thật là đáng tiếc quá. Sau này tỷ tới nhà họ Tống chắc chắn sẽ có nhiều chỗ để phát huy đó. Man Nhi muội muội,
Muội hiểu lầm rồi. Xưa giờ ta có nhắc đến chuyện túi tiền với tiểu cô bao giờ đâu. Đó là do bà nội tự mình suy nghĩ nhiều nên mới bảo tiểu cô theo dõi muội thôi. Hoa Nhi tỷ, ta nói nhiều như vậy nhưng có câu nào nhắc đến túi tiền chưa?
Muội cố ý? Lúc mới vào cửa ta vẫn chưa nắm chắc hoàn toàn. Nhưng giờ xem ra chính là tỷ rồi. Sau nay ở trước mặt ta tỷ đừng giả bộ nữa. Yên tâm, không đánh tỷ đâu. Kẻ đê tiện tự khắc có trời phạt. Huynh rảnh rỗi thật đó.
Huynh không hỏi xem ta bị làm sao ư? Nếu muốn nói thì tự cô sẽ nói. Bà nội Liên quý báu của huynh lấy hết tiền chúng ta kiếm được đi rồi. Biết vậy đã không để hết tiền ở chỗ của cô rồi. Huynh còn cười được à?
Đó là số tiền chúng ta vất vả kiếm được đó. Lại để một bà già muốn lấy là lấy. Quan trọng là chuyện này cha ta cũng không thấy có vấn đề gì hết cơ. Nghĩ cái kiểu gì không biết. Cô lớn lên ở nhà họ Liên từ nhỏ, loại chuyện này
Không nên lạ lẫm gì nữa mới phải. Ta thật sự… Không nói mấy thứ vô dụng nữa. Bà nội thích huynh như vậy, huynh có thể dùng đến cái miệng khéo léo, linh hoạt của mình để đòi lại tiền giúp ta không? Ta là người ngoài,
Chạy ra chỗ bà nội Liên của cô đòi tiền, với bản tính yêu tiền như mạng của bà thì có chịu đưa ta không? Vậy cứ để mất số tiền đó như vậy thật à? Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Để bà nội Liên lấy tiền đi
Vào lúc mấu chốt này vẫn tốt hơn sau này kiếm được nhiều rồi lại bị bà ấy cướp đi chứ. Bỏ số tiền nhỏ mua được bài học lớn, cũng coi như là một chuyện tốt. Cô nói đúng không? Đúng nhỉ. Sao ta cảm thấy mình còn kiếm được thêm thế nhỉ?
Dù sao ta nghĩ đi nghĩ lại rồi, nhìn về lâu về dài thì chúng ta cũng chỉ có một lối thoát này thôi. Tách hộ. Chỉ khi tách hộ ra ở riêng thì mỗi một đồng chúng ta kiếm được mới có thể là của ta… của chúng ta.
Cô nói nghe nhẹ nhàng thật đó. Chuyện này chưa nói là ông bà cô sẽ phản đối, mà cha mẹ cô biết được cũng sẽ không đồng ý đâu. Vậy thì cũng phải tách hộ chứ. Cuối cùng ta cũng hiểu rồi. Cha mẹ ta không ngu, không ngốc
Nhưng lại luôn bị người khác bắt nạt. Chính là vì họ quá mềm lòng, lại quá trọng tình cảm. Nói chung là bị tình cảm che mờ đôi mắt. Nhưng họ không biết rằng trong lòng một số người không hề có tình thân gì cả.
Vậy cô đã nghĩ đến việc phải chia nhà thế nào chưa? Huynh nghĩ ra chưa? Ta? Ta là người ngoài đó. Huynh là người thân của ta mà. Ta không xen vào chuyện gia đình cô đâu. Cũng muộn rồi đấy, về phòng ngủ đi. Huynh… Huynh thông minh lắm mà,
Nghĩ hộ ta cái đi. Thẩm Nặc. Thẩm Nặc. Thẩm Nặc ca ca. Thẩm Nặc. Nghĩ đi, nghĩ đi. Dùng tay không cắt lúa thì cắt đến tháng nào, năm nào đây chứ? Người trong nhà đều đang làm việc. Nhiều cặp mắt đang nhìn đó, đừng có lười biếng. Chẳng lẽ…
Rõ ràng vậy sao? Huynh không phải là nông dân ở thôn Thẩm Gia sao? Trong nhà nhiều ruộng như vậy mà không biết cắt lúa sao? Ta dạy huynh. Nắm chặt một nắm cắt xuống cái chỗ cách mặt đất năm đốt ngón tay. Chú ý đừng cắt vào tay. Tay huynh to
Nắm thêm mấy ngọn cũng không vấn đề gì. Nhìn đi. Đơn giản đúng không? Mẹ, sao mẹ lại bất cẩn vậy chứ, suýt nữa là ngã rồi. Cẩn thận đứa bé trong bụng đó. Con nói cái gì cơ? Con bảo là cẩn thận đứa bé trong bụng. Vợ lão tam đừng cắt nữa.
Lên bờ trên kia rồi bó lúa lại đi. – Đi đi. – Vâng. Cũng thông minh đó. Lão đại này, chuyện mà mấy hôm trước ta nói với con đó, con suy nghĩ thế nào rồi. Cha nói sao thì làm vậy thôi ạ. Con thấy như vậy cũng tốt.
Vợ con cũng đồng ý sao? Đồng ý ạ. Chờ thu hoạch xong chỗ lúa này ta sẽ nói với mọi người một câu. Liên Phương ơi. Thủ Nhân là tú tài trạng nguyên rồi mà năm nào cũng quay về làm ruộng. Ta nói với nó rồi, bảo không cần tới,
Ở nhà chăm chỉ đọc sách là được rồi, mà nó không nghe. Cứ phải đến làm lụng vất vả cơ. Cha. Làm người bất hiếu với cha mẹ thì còn không bằng cây cỏ nữa. Đây là việc con nên làm mà. Thằng bé này hiếu thảo lắm. Tốt lắm.
Đại ca làm được có tí việc thì làm lụng vất vả chỗ nào chứ? Muộn lắm rồi, vẫn còn thời gian nói chuyện nữa sao? Mau lên, về ruộng của nhà mình làm thôi. Mọi người đi làm ạ. Làm đi. Hiếu thảo cái nỗi gì? Chỉ là kéo con trai ra đây
Giả bộ một chút để cho mọi người trong thôn ngưỡng mộ thôi. Lát nữa cái thằng không được việc kia thể nào cũng gào ầm lên cho xem. Sao vậy? Sao vậy đại ca? Trẹo chân rồi. Trẹo chân rồi. Con ngồi đi, ngồi đi. Nào, để cha xem thử coi. Đừng xem.
Cha, không sao, không sao. Lên cái chòi kia nghỉ ngơi đi. Lát nữa xe ba gác tới để chở lúa thì con đi về cùng họ luôn đi. Ngày mai không cần tới đây nữa đâu. – Không, không, không. – Con đi đi. Cha, con làm được mà. Đi nghỉ đi.
Cha, con làm được. Đại ca. Đại ca. Huynh cứ nghe lời cha đi. Chuyện ở ruộng có ta với nhị ca là được rồi. Đi đi. Cha xem, chuyện này… Ngại quá. Ngại quá, ngại quá. Nhờ cả vào hai đệ đệ rồi. Chậm thôi. Chậm thôi đại ca.
Trong nhà lại thêm một người què nữa. Sao thế, ông cũng què à? Sao vậy cha? Trời ơi. Thủ Nghĩa à. Cha. Cha mau lại đây xem thử đi. Còn thở được thì làm tiếp cho ta. Trong mấy hôm tới bắt buộc phải thu hoạch xong ruộng lúa.
Nếu không những cây lúa chín này mà gặp phải gió thổi qua thì sẽ rụng hết. Vợ chồng hai đứa có ra nhặt được không? Thế tại sao đại ca trẹo chân thì có thể nghỉ ngơi chứ? Đúng đó, cha xem… Con so được với đại ca con không? Đại ca con là
Tú tài cầm bút viết văn. Còn con thì vừa lười vừa háu ăn. Ta mà thả con đi thì không phải sẽ lại giống lúc trước chạy tới sòng bạc rồi bắt ta phải đền tiền sao? Nói chuyện đó làm gì chứ? Con cắt, cắt mà, cắt mà.
– Bà cũng trẹo chân à? – Mẹ? Chưa, chưa. Thôi xong, thôi xong. Cha. Con… con lại sao nữa? Con phải về nhà đi nhà xí. Mẹ, hay con tìm một chỗ ở đây cho mẹ? Con… con tránh ra đi. Nhanh lên. Đúng là lý do lý trấu.
Nhà cô đúng là kiểu biết càng nhiều khổ càng nhiều. Sao hạt dưa nhà mình mốc nhiều thế nhỉ? Về rồi kìa. Cha. Từ từ, từ từ. Hoa Nhi, dìu cha cháu về phòng nghỉ đi. Cha, cha sao thế này? Trẹo chân mất rồi. Năm nay thu hoạch khá quá.
Cháu làm gì thế? Không làm việc thì tránh ra một bên, cẩn thận quệt trúng tiểu cô đấy. Cháu này… Tú Nhi, Tú Nhi, Man Nhi không cố ý đâu. Đừng giận, đừng giận. Trời nắng quá, mau lên, vào phòng đi, vào phòng đi. Tiểu cô ơi. Tiểu cô,
Cô không cắn hạt dưa nữa à? Cắn gì nữa? Cháu nhìn Liên Man Nhi kia đi, rõ ràng vừa nãy nó cố ý. Con bé Man Nhi này không coi cô ra gì thật. Mấy hôm trước mẹ thu bạc của con bé, nó còn túm tóc ta,
Ta vẫn chưa tính sổ với nó. Con bé thì hay rồi, còn quay ra gây chuyện với ta. Tiểu cô ạ, cô không đối đầu với người ta, nhưng khổ nỗi người ta cứ chọc vào cô. Tính tình cô mềm mỏng quá, cô mà cứ như vậy,
Sớm muộn gì cũng bị đám con cháu này cưỡi lên đầu lên cổ đấy. Đúng vậy, người hiền lành thường dễ bị bắt nạt. Nhưng Man Nhi làm thế với ta thì ta phải làm sao? Tiểu cô, cô còn nhẹ tay quá. Hay chúng ta nghĩ cách dạy cho nó bài học đi.
Nhưng dù gì chúng ta cũng là người một nhà, nếu ta mà dạy hơi quá tay, trở mặt với Man Nhi luôn thì chắc chắn cha sẽ dạy dỗ ta. Vâng, cô nói phải, dù gì cũng là người một nhà mà. Ta bọc hậu, mọi người cẩn thận.
Thưa các ngài, xin hãy nương tay. Tiểu nhân có món quà mọn, mong ngài nhận rồi cho bọn ta qua. Nếu là trước kia, số bạc này cũng đủ cho ta vui vẻ rồi. Nhưng hôm nay ta dẫn theo nhiều huynh đệ, dù ta muốn thả lô hàng này đi,
Các huynh đệ của ta cũng không đồng ý đâu. Ngươi làm vậy là phá quy tắc. Quy tắc? Ta chính là quy tắc đây này. Ra tay. Ơ… Lên. Dừng tay, dừng lại cho ta. Các ngươi… các ngươi… Các ngươi có biết mình đang cướp hàng của ai không?
Đây là hàng của nhà họ Tống đấy. Ta cướp của nhà họ Tống các ngươi đấy. Có giỏi thì đọc tên ra đây. Muốn biết tên đúng không? Có sơn phỉ cướp hàng của nhà họ Tống? Đúng vậy. Không ngờ lại có người đi trước một bước.
Đám người đó có lai lịch gì? Lang quân có nhận ra không? Ta bám theo chúng cả chặng đường tới một ngã rẽ. Chúng buộc cành cây sau xe ngựa để xóa dấu bánh xe dọc đường nên ta không đuổi được nữa. Nhưng nhìn vào cách hành động của chúng
Thì không phải một đám ô hợp bình thường. Nghe giọng điệu như thể chúng tới vì nhà họ Tống vậy. Hóa ra đã có người để mắt tới nhà họ Tống lâu rồi. Nhà họ Tống này là nhà giàu số một, số hai ở vùng này,
Bị người khác để mắt tới cũng không có gì lạ. Không phải chúng ta cũng không cam tâm với ít tôm cá đó, muốn ra tay làm mối lớn sao? Mặc dù bị người khác cướp mất chuyến này nhưng cũng xem như có được manh mối. Lô hàng đó của nhà họ Tống
Cũng là muối giống Tôn Ly. Quả nhiên là một con cừu béo. Ông chủ quán rượu mà chúng ta theo dõi lần trước đúng là tai mắt của nhà họ Tống. Bây giờ nhà họ Tống vừa bị cướp, chắc thời gian tới sẽ không cho hàng đi ngay đâu. Lang quân yên tâm,
Gần đây tùy tùng nhà họ Tống thường tới đây nghe kịch. Ta sẽ tiếp tục thăm dò tin tức ở đây. Sao thế? Có gì không ổn à? Ta cứ cảm giác từng gặp băng cướp này ở đâu đó rồi. Không nghĩ được nhiều như vậy nữa.
Làm như mọi khi, nếu có tin gì thì buộc vải đỏ trước trạm nghỉ chân. Sau khi ta thấy sẽ tới gặp cậu. À mà, mặc dù gần đây người của quan phủ không có động tĩnh gì, nhưng chắc chắn chúng sẽ không tha cho huynh đâu.
Lang quân vẫn nên đề phòng cẩn thận. Lúc huynh trốn ở nhà họ Liên cũng phải cẩn thận hơn. Bây giờ đang là mùa thu hoạch, nhà họ Liên có thêm một người lao động, kiểu gì cũng vui vẻ đón nhận thôi. Yên tâm, họ sẽ không nghi ngờ đâu. Được. Lão tam,
Buộc chặt số lúa con gặt hôm nay lại, tối nay chúng ta kéo về một thể. Ông ạ. Chắc hồi xưa không phải làm việc bao giờ hả? Vâng ạ. Mấy việc này nhìn thì dễ, khi làm mới biết không nhẹ nhàng, làm tới nỗi bị thương đầy tay. Bị ông
Nhìn là biết ngay. Ta không nói mấy vết thương của cậu. Nhà nông làm việc có ai mà không sứt sẹo, chuyện bình thường thôi. Nhưng người nhà nông chỉ cần từng làm ruộng thì đều biết lúa này đáng quý, không mạnh tay mạnh chân như cậu đâu. Cậu nhìn đi, cây lúa
Vãi hết ra đây này. Nào, nghỉ một lát đi. Cậu tới nhà họ Liên bọn ta được một thời gian rồi nhỉ? Mặc dù Thanh Sơn gặp nạn, di mẫu cậu nhận cậu vào đây ở, nhưng con trai là trụ cột gia đình. Cậu ở đây cũng không phải kế lâu dài.
Cậu có dự định gì chưa? Cháu nghĩ sau khi giúp ông và di mẫu thu hoạch xong sẽ lên trấn kiếm việc làm. Ông ơi, cháu thấy năm nay thu hoạch được nhiều, lúa ăn không hết có thể mang lên trấn đổi bò, dê đúng không ạ? Sao… sao cậu
Lại có suy nghĩ ngây thơ như thế? Cháu ngu ngốc, xin ông chỉ dạy. Nhà nông, nhỏ thì nông cụ trong tay, giày cỏ dưới chân, lớn thì là mỗi mẫu ruộng đất, mỗi con dê, bò. Cậu nói xem, có thứ nào không phải nộp thuế?
Vả lại bây giờ thuế nông nghiệp chia làm năm bậc. Cậu càng có nhiều tài sản thì càng phải nộp nhiều thuế, ai dám nuôi thêm gia súc nữa? Mọi người đều sống tạm cho qua thôi. Nhưng cháu nghe người ta nói chiến tranh biên giới liên miên,
Triều đình chỉ đặt ra tô thuê cồng kềnh một thời gian thôi. Quan gia chia thuế nông nghiệp thành năm bậc như thế là để nộp thuế công bằng mà ạ? Chuyện đấy thì ta chịu. Ta chỉ thấy quyền lợi của việc chia cấp bậc đều nằm trong tay quan địa phương.
Thêm việc mấy năm nay quan địa phương và đám phú thương cấu kết với nhau, cướp ruộng của người làm nông, rồi gọi đấy là ruộng công, muối quan biến thành muối tư. Người dân sắp không sống nổi nữa rồi. Lão tam, lão tam, con về nhà lấy mấy bình nước tới đây.
Cha, tam đệ gặt lúa nhanh, việc ngoài ruộng đâu thể thiếu đệ ấy được. Để con đi cho. Cha, con chạy nhanh, con đi cho. Ơ này, ông… Chỗ này cách nhà vài dặm, đi lại vất vả lắm. Ta đi cho, ông ở lại đi. Trượng phu không thể để vợ mệt,
Sao ta để bà vất vả làm việc này được chứ? Ta đi cho. Ông… Bà buông tay ra, buông ra. Ta đi cho. Bà đã đi nhà xí mấy lần rồi. – Ta đi cho. – Đừng tranh nhau nữa. Cháu đi đi. Được rồi. Đây. Đi làm gì ạ? Nào, Tú Nhi,
Hết nóng rồi. Ăn từ từ nhé. Sao muội về đây? Ông bảo ta về lấy nước. Bà, cơm trưa của chúng ta thịnh soạn thật, còn được ăn bánh kẹp thịt nữa. Cháu mơ đẹp quá, đây là bánh kẹp thịt cho đại ca và ta, không có phần cháu.
Man Nhi đã làm việc mấy ngày, cũng mệt mỏi rồi. Nó thì có gì mà vất vả? Ngày nào bọn con gái trong thôn chẳng ra đồng, quen cả rồi. Đại bá cháu gặt lúa làm trẹo chân, muốn ăn bánh kẹp thịt. Cháu đừng cứ thèm thuồng như ma đói nhập thế.
Giữ kín chuyện bánh nướng trong bụng cho ta, không được ra ruộng nói. Không nhìn xem mình trông như thế nào, có giống người xứng được ăn bánh kẹp thịt không? Nhìn gì mà nhìn? Không nhìn gì ạ. Cháu chỉ nhìn bánh kẹp thịt trong tay cô, thật sự rất thèm.
Nếu không cho cháu một miếng, cháu không giữ miệng được đâu. Mẹ, mẹ nhìn kìa. Con ranh này. Con ranh chết tiệt này… Bà nội, bà đừng giận. Để cháu nói với muội ấy. Man Nhi, đúng là cha ta không ra ruộng làm việc, ông ấy ngã trẹo chân,
Muốn ăn tử tế một tí. Bà nội chỉ nướng có mấy cái bánh, muội cầm cái này rồi ăn lúc còn nóng đi. Ăn xong hẵng về ruộng làm. Ăn bánh rồi thì đừng nói ra, cẩn thận ta xé miệng cháu ra đấy. Yên tâm, cháu tuyệt đối không nói. Nếu nói ra,
Cháu uống nước bị sặc chết, đi mưa bị sét đánh chết, ra ngoài bị bốn con ngựa ở cổng thôn kéo xe đâm tới nỗi không nhận ra mẹ ruột. Bánh kẹp thịt ở đâu ra đây? Man Nhi không được nói. Nói đi, ông nội chống lưng cho. Cháu về nhà lấy nước,
Nhìn thấy bà nội, Hoa Nhi và tiểu cô đang nướng một nồi bánh kẹp thịt. Cháu nghĩ đương nhiên phải để cả nhà cùng ăn chứ. Nhưng tiểu cô nói không cho cháu ăn. Ôi trời. Hoa Nhi tỷ sợ cháu nói với mọi người chuyện bánh kẹp thịt
Nên mới cho cháu một cái. Nhưng sao cháu ăn được chứ? Mặc dù cháu chỉ có một cái bánh, cũng phải để ông nội ăn mà. Đúng. Ông là người vất vả nhất nhà. Nhưng ông ạ, cháu không tài nào hiểu nổi, người một nhà không nên có phúc cùng hưởng,
Có họa cùng chia sao? Nhà chúng ta tách hộ rồi ạ? Ai nói tách hộ? Thế sao lại bất công đến thế được? Lão nhị, con về nói với mẹ con, tối nay ăn bánh kẹp thịt. Quay lại. Chuyện này… chuyện này cha về nói thì hơn ạ.
Con mà đi thì chắc chắn sẽ bị mẹ đuổi ra ngoài mất. Để ta đi. Tối nay cả nhà ăn bánh kẹp thịt. Vâng. Phải có đủ. Vâng. Đi, đi. Đúng, đủ ăn, đủ ăn. Ôi mẹ ơi. Đúng là nhờ ơn Man Nhi, nhị bá nương mới được ăn bánh kẹp thịt.
Nhị bá nương, bá nương nói vậy không đúng đâu. Là nhờ có ông nội, chúng ta mới được ăn bánh. Cũng đúng. Đừng ngây ra nữa, ăn đi. Chỉ riêng bột mì, thịt lợn bữa này là bằng tiền thức ăn cả nửa tháng rồi đấy. Không biết làm việc, chỉ toàn mấy người
Phá của. Ông nói ai hả? Ta không làm việc? Chỉ ông làm việc thôi, mỗi bữa ăn uống của người già, trẻ nhỏ nhà này từ trên trời bay xuống chắc? Ta ở nhà hưởng phúc như nương nương ấy hả? Mẹ, đừng giận nữa. Con nói xem, cả nhà này… Đúng,
Ông muốn nướng bánh cho cả nhà. Nướng bánh xong, cũng là ông kêu ca. Ta tốn bao công sức cho cái nhà này, bận rộn không kể ngày đêm, cuối cùng vẫn bị lão già ông mắng. Tất cả là tại con ranh con nhà cháu, đã bảo cháu giữ trong lòng rồi,
Lại còn đi chia rẽ mọi người à? Lương tâm của cháu bị chó ăn à? Không biết ai vừa mới thề độc, đã ăn bánh còn nói bậy bạ, không sợ linh nghiệm à? Cháu đã ăn bánh đâu, cháu sợ gì chứ? Vậy ta cũng bảo ông trời cho sét đánh chết cháu,
Xe ngựa đâm chết cháu. Con im ngay. Thứ khốn nạn, làm gì có tiểu cô nào trù cháu ruột của mình chết chứ? Sao cha lại sinh ra một con bé ác độc như con chứ? Đều tại mẹ con chiều hư. Cha, đều tại Liên Man Nhi đấy. Cha nhìn đi.
Con còn cãi đúng không? Con không… Ông dám đánh con bé à? Ta không xong với ông đâu. Con xem ta… Ta liều với ông. Mẹ. Mẹ. Về đi. Về phòng đi. Về đi. [Trạm nghỉ chân] Đợi đã. Đi đi. Có tuổi rồi, con trai nhà Lão Trương thật thà lắm.
Sao người của quan phủ lại tới nữa? Ai biết được. Khoan đã. Đợi đã. Hôm nay có chuyện gì thế? Đứng lại. Tới từ đâu đây? [Truy nã] Doanh trại Thập Tam Lý. Ta thường xuyên tới doanh trại Thập Tam Lý, sao chưa từng gặp ngươi?
Quê ta ở ở thôn Thẩm Gia, huyện Thanh Sơn, đầu năm mới gặp nạn lũ bèn xuôi Nam, tới đây ở nhờ nhà di mẫu ta. Lúc xuôi Nam có giấy thông hành không? Bổ đầu khéo đùa. Thiên tai giáng xuống, quan phủ đều chạy nạn rồi, lấy đâu ra giấy thông hành?
Đúng là huynh đệ này sống ở nhà họ Liên đầu thôn, không sai được đâu. Quan phủ đang truy nã sơn phỉ, người này không những có mặt mũi giống người trên tranh, mà cậu ta còn không có giấy tờ của quan phủ. Nếu thả nhầm người, đừng nói là Lý chính ông,
Ngay cả những người làm quan sai như bọn ta cũng khó gánh tội được. Hằng ca, lại đây. Hôm đi Đạp Ca, ta thấy cậu cười nói với huynh đệ này, chắc cũng thân quen với nhau. Cậu nói xem, huynh đệ này có đúng là cháu bên ngoại của nhà họ Liên không?
[Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng] [Thu: 0] [Chị: Bị bà nội tịch thu, 22 lượng 56 văn]