Full | Phim Ngôn Tình Ngột Ngào Siêu Hay | Chỉ Có Sắc Đẹp Không Thể Phụ Mùa 1 Tập 12 | iQiyi Vietnam
Các thầy cô đều không nhớ ra. Em không đoán ra được vấn đề. Em cũng tình cờ lật ảnh. mới nhớ đến bạn cùng bàn. Mọi người. xem ai đến. Kỷ Tiêu. Sao giờ anh mới đến Đại luật sư. Bận mà, xin lỗi. Kỷ Tiêu. Xem đây là ai Vương Thụy.
Luật sư Kỷ. Lâu như vậy không gặp, Không nhận ra tôi nữa à? Đừng đứng đó. Nào nào, ngồi bên này. Tôi đã để lại chỗ tốt nhất cho cậu rồi. Nào. Nào, nào, nào, chúng ta ngồi đây. Mọi người nói đi. Luật sư Kỷ đến rồi, chúng ta mới có cơm ăn.
Đúng không? Nào, các vị. Nhiều năm không gặp, Có phải chúng ta nên cùng uống một ly không? Nào, nào, nào, cạn ly. Đi thôi. Tôi nói này các vị, Thời gian dài như vậy, Cậu nói xem trong số các bạn học chúng ta, người có tiền đồ nhất trước mắt
Vậy phải là ai? Kỷ Tiêu. Vương Thụy à. Kỷ Tiêu đúng là không tệ. Tuổi còn trẻ Vậy đã là cộng sự của văn phòng luật sư khá nổi tiếng rồi. Vậy trong ngành đó là một đội tài năng mới. Vương, Thụy. Vậy thì càng giỏi. Nghe nói bây giờ ở phố Wall.
Chuyên làm cố vấn tài chính làm cố vấn tài chính. Vậy thu nhập Vậy phải tính theo giây. Được rồi. Người anh em coi trọng tôi đấy. Thực ra tôi chỉ ăn một miếng thôi. Cơm ông trời thưởng. Nếu nói về học vấn, và trình độ chuyên nghiệp,
Chắc chắn không thể so sánh với Kỷ Tiêu chúng ta. Kỷ Tiêu. Nào Uống với Vương Thụy một ly Nào Của Vương mỗ. Vinh hạnh. Sao thế Kỷ Tiêu? Không phải còn nhớ chuyện ở trường năm đó chứ? Chuyện đó đã qua rồi. Hơn nữa, mọi người đều là bạn học.
Chi bằng hôm nay Hai người Cốc rượu mẫn ân thù thế nào? Không nhớ nữa. Quên từ lâu rồi. Nào, tôi cạn nhé, cô cứ tự nhiên. Tuy tửu lượng của tôi không tốt, nhưng hôm nay liều mạng cùng quân tử. Được. Thoải mái. Tửu lượng tốt. Nhớ lại năm đó.
Nếu không phải Kỷ Tiêu đập cái chai rượu đó vào đầu tôi, Tôi thật sự không có quyết tâm đi xa. Tôi có được thành tựu như bây giờ. thật sự cảm ơn. Kỷ Tiêu của chúng ta Nào. Hai chúng ta uống thêm ly nữa. Anh khách sáo quá rồi.
Có gì mà cảm ơn chứ? Sau này cơ hội ăn cơm của mọi người nhiều lắm. Nếu cần Tôi đập thêm cái nữa. Đều còn trẻ mà. Ai mà chưa từng làm mấy chuyện chứ? mấy chuyện không phải người chứ? Bạn học cũ ngày càng hài hước. Được đấy.
Ai cũng lượng lớn đấy. Rượu no cơm no rồi. Kỷ Tiêu xin cáo từ. Cố lên. Vẫn chưa thông à? Thông rồi. Nhưng không ai nghe máy. Chắc anh ấy đang bận. Lát nữa em gọi cho anh ấy. Chúng ta qua đó trước. Vậy tôi gọi điện cho người nhà trước. Chị cả.
Chị bao nhiêu tuổi rồi mà còn nói với gia đình à? Trong mắt bố mẹ tôi, tôi vẫn là một đứa trẻ. Em không biết đâu. Hóa ra lúc bà ngoại tôi còn sống, bảo con, mẹ. đừng quá chín rưỡi về nhà. Mệt cả ngày rồi.
Chị đưa em đi thư giãn một chút. Bác tài. Phiền anh lái nhanh một chút. Vậy đến nơi thì gọi điện cho tôi. Bye bye. Là Kỷ Tiêu. Anh ấy muốn đến. Con nhóc này vận đào hoa tốt thật đấy. Có hai đại hộ hoa Kỷ Tiêu và Hàn Thiệu
Ngày nào cũng xoay quanh cậu. Được rồi. Chúng ta đi nhảy thôi. Đi. Không sao. Thắng bại là chuyện bình thường của binh gia. Bây giờ em thật sự muốn uống rượu. Bây giờ được chưa? Vừa hay có bạn hẹn tôi đến quán bar uống rượu. Đưa em đi cùng. Được. Đi.
Kỷ Tiêu, cậu đến rồi à? Cậu đến lúc nào vậy? Em đến từ buổi họp lớp. Họp lớp, có những ai vậy? Vương Thụy. Không đúng. Em cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Bởi vì cảm giác như trong bóng tối bị thay đổi vậy. Mấy hôm trước, gặp Raymon.
Hôm nay lại nghe thấy tên của Vương Thụy Trùng… trùng hợp đúng không? Đúng không Tô Diệp? Đúng vậy. Vậy… Wang Ray đang làm gì vậy? Cũng liên quan đến pháp luật đúng không? Làm cố vấn tài chính ở phố Wall. Mọi người đến rồi à? Được, tôi xuống ngay đây. Ai vậy?
Lá. Anh xuống được không? Đón giúp tôi một người được không? Ai vậy? Cậu xuống là biết. Mau đi, mau đi đi. Mau đi đi. Được rồi. Ôi trời. Thần bí bí bí. Ai vậy? Ngồi đâu? Chỗ nào cũng không có. Sao mọi người lại ở đây? Trùng hợp vậy.
Đại mỹ nữ cũng ở đây à? Nghiêm túc chút. Cái đó… Mọi người đều ở trên đó. Có muốn cùng nhau không? Được. Đi. Hàn Thiệu Bên này. Nào. Hàn Thiệu Anh muốn uống gì? Tôi tùy, tùy. Đây. Sao mỗi lần nhìn thấy cô ấy, giống như đổi người khác vậy? Không có.
Đừng nói linh tinh. Thật là. Buồn thế à? Vậy chúng ta có cần gọi mấy người lông mày xinh đẹp lên đây không? Bọn họ thích nhất kiểu công tử như Hàn Diệp. Tô Diệp. Sao cậu lại vặn tôi? Hôm nay Hàn Thiệu giúp cậu nhiều như vậy
Cậu phải cảm ơn người ta cho tốt. Tôi… Tôi cảm ơn anh ấy làm gì? Chỉ thêm phiền phức thôi. Anh ấy giúp cô ấy cái gì? Sao tôi lại không biết chứ? Hàn Thiệu người ta đã gọi Một đám người đẹp phát thanh viên thu hút sự nổi tiếng cho Tô Diệp.
Kỷ Tiêu. Hành động của cậu đâu? Maruko, cậu đừng nói linh tinh nữa Hàn Thiệu Chúng ta đi nói chuyện liên quan đến vụ kiện. Mọi người chơi trước đi. Maruko. Steven, chúng ta uống rượu. Nào. Chậm thôi, chậm thôi. Thường xuyên tụ tập. Đúng không? Mọi người, Hôm nay
Thực sự rất vui. Tôi ở khách sạn này. Không tiễn mọi người nữa. Được. Chúng ta nhất định sẽ liên lạc thường xuyên. Thường xuyên liên lạc. Chăm sóc tốt cho chủ tịch nhé. Yên tâm đi. Đi đây. Đi đường cẩn thận nhé. Bên xe. Kỷ Tiêu sao lại quen với Hàn Thiệu?
Chuyện vụ án không cần phải nói ở đây chứ? Tôi cũng nghĩ vậy. Vậy chúng ta nói chuyện về Tô Diệp đi. Anh ghen à? Anh coi em là bạn. Anh không thể nói trước mặt,sau lưng nói sau. Anh đã nói là anh không thích Tô Diệp mà.
Tại sao anh lại lấy lòng cô ấy? Ta không lấy lòng ai cả. Ta chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Ta thích Tô Diệp. Tôi cũng thích Tô Diệp. Còn em, Từ hồi cấp ba đã thích Su Ye rồi. Sau đó cứ nghĩ là đã buông bỏ rồi. Nhưng thực ra không có.
Được. Vậy sau này chúng ta là tình địch rồi. Nếu như vậy, Anh nói xem dự án năng lượng mới của tôi anh còn quản không? Chuyện nào ra chuyện đó. Tôi không thể vì thể diện mà không kiếm tiền được. Trượng nghĩa. Nào. Chính là người đó.
Người theo dõi chúng ta sao? Hình như không phải một người. Là một nhóm. Vậy chúng ta đi xem. Kỷ Tiêu và Hàn Thiệu đi đâu rồi Sao vẫn chưa về? Tôi cảm thấy Hình như hai người đó đang nói chuyện của Tô Diệp. Steven. Cậu nói gì vậy?
Lẽ nào ngươi không nhìn ra chàng trai Kỷ Tiêu đó rất thích cậu, được không? Cậu mới biết à? Anh ấy theo đuổi anh ấy nhiều năm rồi. tỏ tình rất nhiều lần. Ít nhất cũng 20 năm rồi, Maruko. Chỉ còn cách theo đuổi cô ấy từ trong bụng mẹ thôi.
Thật không dễ dàng gì. Nhưng chuyện tình yêu không chú trọng đến trước đến sau. Steven. Cậu nói nhiều quá. Hàn Thiệu rất thích cậu đấy Anh ấy vì em mà từ chối rất nhiều người đẹp. Hàn Thiệu à Tôi và anh ta không thể nào. Anh bảo anh ấy từ bỏ đi.
Vậy sao? Nhưng giữa hai người, Hình như tôi nhìn thấy Ánh lửa. Chúng ta là hai người nước lửa không hòa hợp. Anh ấy càng không thể thích tôi. Vậy… cô cũng sẽ không thích anh ấy chứ? Vậy sao? Đừng nghĩ những chuyện này nữa. Maruko. Chúng ta đi nhảy đi. Được. Đi.
Anh đẹp trai. Mời tôi uống ly rượu đi. Xin lỗi. Bạn gái tôi ở đây. Xin lỗi. Sao em lại tự đến nhảy disco vậy? Em nhảy cùng anh. Nghe đây. Cậu trông chừng Tô Diệp giúp tôi. Lát nữa chúng tôi sẽ quay lại. Trông Tô Diệp giúp tôi nhé.
Lát nữa quay lại nhé. Người dự bị. Trà núi mua từ quê. Rất quý giá. Anh thử xem, tỉnh rượu đi. Anh yên tâm. Chuyện này vẫn chưa làm xong, Sao tôi dám uống say chứ? Buổi họp lớp thiếu niên không gặp Cũng coi như là một chuyện tốt
Có thể xuất đầu lộ diện. Nhưng cũng không thể quá say đắm. Thành công là tạm thời. Con người vẫn phải nhìn về phía trước. Rõ. Bên Hàn Thiệu tôi đã phái người đi theo dõi rồi. Đảm bảo không có sơ suất gì. Đã điều tra được tin gì có ích chưa?
Về việc Hàn Thiệu từ chức CEO, Tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng sau khi tôi điều tra chi tiết, Chuyện này chỉ là thay đổi nhân sự đơn thuần. Không liên quan gì đến của mẹ cậu ấy. Anh chắc chứ? Vô cùng chắc chắn. Anh có thể
Tiếp tục tiến hành bước tiếp theo. kế hoạch nhằm vào tập đoàn Địch Thượng. Tôi sẽ hết sức ủng hộ anh. Rất tốt. Ngoài ra, có một chuyện tôi vẫn rất để ý. muốn hỏi thăm một người. Ai? Kỷ, Tiêu. Anh còn nhớ không? Có ấn tượng. Cái đó
Luật sư chính của vụ án xâm phạm năng lượng mới Làm việc cho Hàn Thiệu Là một nhân vật khó giải quyết. Thật ra, hai chúng tôi từng là bạn đại học. Năm đó còn xảy ra một vài khúc mắc. Trong buổi họp lớp hôm nay, hai chúng ta lại gặp nhau rồi.
Luật sư Vương Anh phải nhớ đừng vì cảm xúc cá nhân mà làm lỡ việc lớn. Không đâu. Ta rất mong có thể giao đấu với hắn. Tiếc là lần này không còn cơ hội nữa. Được. Đứng lại. Sao thế? Chân tôi không thể vận động mạnh được. Vết thương cũ.
Mặc kệ ta. Mau đuổi theo. Một mình ta không giải quyết được hắn. Sao anh lại tàn phế như vậy? Đi. Anh ấy lên sân thượng rồi. Mau đuổi theo. Người này rốt cuộc là ai? Người khác cử đến. Có thể là sự kiện năng lượng mới.
Hôm đó tôi ở quán cà phê muốn nói với anh là một công ty vỏ rỗng. Cái gì? Chỉ là một cái cớ mà thôi. Chủ mưu chắc chắn là người khác. Nhưng nhất định là nhắm vào anh. Cho nên anh nhất định phải cẩn thận. Tìm được người này,
Thì chân tướng sẽ được phơi bày. Đợi đã. Mọi người đang ở đâu vậy? Chúng tôi phải đi rồi. Mọi người mau xuống đi. Tô Diệp, hai người ở tầng 1 sao? Anh bảo cô ấy nói với Steven. Chặn người đó lại. Đúng, đúng, đúng. Các cậu lập tức cùng Steven
Đến cửa thang máy chặn một người đội mũ. Chúng tôi xuống ngay đây. Được. Vậy gặp ở dưới lầu. Được. Đi. Tô Diệp. Rốt cuộc là chuyện gì? Nói đi. Không biết. Kỷ Tiêu và Hàn Thiệu có phải uống say rồi không Sao lại chạy lên sân thượng rồi? Không giống.
Nghe giọng điệu của Kỷ Tiêu, Chuyện này vô cùng nghiêm túc. Vô cùng nghiêm túc. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Không nhìn thấy ai đội mũ cả. Không sao. Vừa nãy chân không cẩn thận bị đập. Chân của cậu. Chuyện gì vậy? Thật sự không sao. Yên tâm đi.
Sao lại bất cẩn như vậy? Rốt cuộc chúng ta phải đuổi theo ai? Người đó đã chạy rồi. Bỏ đi. Đi thôi. Anh có thể cho tôi số điện thoại của anh không? Anh không quẹt một đồng quà cho em. Còn muốn phương thức liên lạc của tôi.
Giả thân không phải kiểu như vậy đâu. Tôi… sau này sẽ bù lại cho em được không? Nói đi. Có phải em thích anh không? Nhỏ tiếng thôi được không? Em không… Có phải em thích anh không? Cảm động rồi. Đây. Hôm nay Hàn Thiệu đã giúp cậu rất nhiều đúng không
Tôi biết. Nhưng tôi sẽ trả lại cho anh ấy. Ta không muốn nợ ân tình của huynh ấy. Em có thể nghĩ như vậy là anh yên tâm rồi. Tại sao? Điều này chứng tỏ trong tiềm thức anh vẫn coi anh ta là người ngoài. Đúng rồi. Cái đó…
Trước khi chúng ta học đại học, có khoa quản lý thương nghiệp không? Đúng không? Sao đột nhiên lại muốn hỏi chuyện này? Em đang nghĩ nếu trường đại học tôi học quản lý công thương, thì hôm nay sẽ không khiến bản thân trở nên nhếch nhác như vậy.
Càng không cần tìm Hàn Thiệu đến giúp đỡ Vẫn ổn chứ? Bây giờ cũng không nhất thiết phải học ở đại học. Em giúp anh đăng ký lớp đào tạo MBA nhé. Không cần làm phiền cậu đâu. Tôi tự có cách. Vậy tôi trả học phí giúp cậu. Đề điền trống.
Câu này đơn giản quá. Năm đó tại sao lại làm sai? Mặt nghiêng đối tác lần lượt song song. Đúng vậy. Sao câu này lại không biết chứ? Quá đơn giản. Giao lại một chút với góc. Gần như đều nhớ hết rồi. Tô Diệp. Làm gì thế? Em đang tìm anh đây.
Mau điền nguyện vọng đi. Kỷ, Tiêu. Anh muốn học luật sao? Pháp luật, cũng được. Nhưng không phải báo kế hoạch thành phố sao? Đừng quan tâm mấy chuyện này nữa. Sau này em sẽ học luật. Làm gì thế? Anh muốn tôi học luật à? Còn tôi, từ trước đến nay.
Chuyện của em anh đều biết. Được, được, được. Nhanh lên, nhanh lên, điền nguyện vọng trước đã. Chào thầy. Chuyện đó em đã nói với thầy rồi. Em yên tâm đi. Tôi không biết Tiểu Tiểu nói với tôi Nếu tôi không đăng ký cùng ngành với cô ấy
Thì cô ấy sẽ chia tay với tôi. Nhưng mà… Tôi không muốn học y chút nào. Không phải, tôi nói này. Cậu ấy, vẫn nên đăng ký chuyên ngành mà mình thích đi. Cho dù hai người cùng học y, lúc tốt nghiệp đại học cũng sẽ chia tay.
Bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi. Coi như tôi chưa nói. Tôi cũng đang phiền đây. Mẹ em bảo em ra nước ngoài. Nhưng em muốn ở lại nước học tài chính. Làm sao đây? Em… Anh vẫn nên ra nước ngoài đi. Mấy năm nữa khủng hoảng tài chính
Cổ phiếu của anh bồi thường một đống lộn xộn. Anh căn bản không phải là khối mao liêu này. Tô Diệp. Vậy, Tô Diệp. Anh đăng ký chuyên ngành gì vậy? Quản lý công thương. Tô Diệp. Chúng ta không phải cùng nhau Hẹn rồi sao? Báo kế hoạch thành phố sao? Tôi…
Đã hẹn với anh rồi. Đúng vậy, anh nói anh muốn báo kế hoạch thành phố. Thế nên tôi… Báo rồi. Nhưng tôi đổi ý rồi. Nhưng em không cần sửa nữa. Dù sao sau này cũng sẽ trở thành một luật sư lớn độc trách. Ai muốn trở thành luật sư?
Tôi chỉ muốn cùng anh Đi. Phụ nữ đều rất dễ thay đổi. Em phải hiểu anh. Ta không nhận ra huynh nữa rồi. Có lẽ… Không quen luôn nhỉ? xây nhiều tòa nhà như vậy sao có thể bán được chứ? Đúng vậy. Mẹ. Mua nhà. Mau mua nhà.
Con bé này nói gì vậy? Muốn làm gì thì làm. Mẹ. Nhà tương lai chắc chắn rất đáng giá. Sẽ tăng giá đấy. Em không nghe anh chắc chắn sẽ hối hận. Bảo bối. Về rồi à? Bố. Con làm gì vậy? Bôi son đi học. Để tôi xem nào. Con gái yêu mỹ.
Nhưng đi học không được trang điểm. Mẹ. Mẹ nói mua nhà các con nghe thấy chưa? Không được, không được, phải lau nó đi. Đúng, đúng, đúng, lau đi. Nào. Lau đi. Nếu lần này bố mẹ không mua nhà, thì con sẽ uổng công đi một chuyến. Mẹ. Mẹ. Mua nhà chưa?
Có nhớ những lời tôi nói với các cậu lớp 12 không? Mua rồi. Mua bộ này rồi. Chỉ mua bộ này thôi à? Đúng vậy. Bảo bối. Cả nhà ba người chúng ta Mua được bao nhiêu bộ? Một người bạn của tôi thì hay rồi. nói anh ấy thích làm việc tốt.
Anh ấy mua rất nhiều căn nhà. Tôi hỏi anh ấy Anh làm gì vậy? Mua nhiều nhà thế? Anh ấy nói bây giờ giá nhà quá cao. Anh ấy mua thêm vài căn cho những người nghèo cho những người nghèo không mua nổi nhà. Đúng vậy. Chúng ta mua bộ này.
Là bán bộ trước đây. Kết quả bây giờ mới biết. Căn nhà trước đây là khu học chuẩn. Bây giờ đã tăng lên mười mấy vạn một mét vuông rồi. Bây giờ con có chút chấp nhận số phận rồi. Mẹ. Vậy mẹ có nhớ
Chuyên ngành tôi viết trên giấy tốt nghiệp là gì không? Chuyện cũ lâu năm, cậu nhắc đến làm gì? Trên giấy tốt nghiệp em viết là biên tập tin tức. Biên tập tin tức à? Trời ơi. Chuyện gì vậy? Kỷ Tiêu. Cậu chắc chắn nguyện vọng thi đại học năm đó của tôi
Điền vào quản lý công thương? Đúng vậy. Đúng là kỳ lạ. Cậu đỡ bóng đi. Đón bóng. Maruko, cậu đi nghe điện thoại đi Cậu làm gì vậy? Cậu ngốc à? Tôi đang chạy. Anh chạy đi. Maruko, cậu đi nghe điện thoại đi Cậu cần Kỷ Tiêu làm gì? Kỷ Tiêu, mau, mau.
Kỷ Tiêu, cậu mau đi nghe điện thoại đi. Tôi đang chạy đây. Xin chào. Đây là nhà Tô Diệp sao? Ừ, Tô Diệp tìm cậu. Anh không thấy tình hình chiến tranh của tôi bây giờ kịch liệt sao? Anh nói giúp tôi một chút. Xin chào.
Chúng tôi tổ chức tuyển sinh ở đại học kinh doanh. Thế này đi. Danh sách hiện tại của chuyên ngành quản lý thương nghiệp đã tuyển đầy rồi. Bạn Tô Diệp bây giờ có thể được điều chỉnh chuyên ngành biên tập tin tức. Nếu không đồng ý,
Có thể sẽ được điều đến trường tiếp theo. Tôi đến xin ý kiến của cô ấy. Tô Diệp. Anh có tiếp nhận điều chỉnh chuyên nghiệp không? Mau, mau, mau. Được, được, được. Tôi đang chạy. Nếu đồng ý điều chỉnh, Tô Diệp có thể ở cùng trường với tôi rồi.
Cô ấy chấp nhận. Vâng. Tôi biết rồi. Chạy đi. Chạy đi, chạy đi. Anh làm gì thế? Tô Diệp. Bây giờ anh có tiện ra ngoài không? Bây giờ. Hôm nay em phiền chết đi được. Hôm khác được không? Không phải em muốn gặp anh. Là Steven muốn gặp em.
Cậu tranh thủ thời gian đi. Steven, cái đầu óc này của cậu Boy. Bảo vệ Hàn Thiệu, xin lỗi nhé. Tôi cần điện thoại của anh. Lại bắt tôi đến đường cong cứu nước. Maruko. Rõ ràng em rất thích anh mà. Em rất chủ động đòi số điện thoại của anh đấy.
Đúng rồi Steven. Em nói có chuyện muốn nói với anh. Đúng vậy. Có một số chuyện liên quan đến Hàn Thiệu về Hàn Quốc. anh phải nói cho tôi biết. chuyện liên quan đến Hàn Thiệu. Ừ. Bởi vì tôi cảm thấy em không đủ hiểu anh ấy. Tôi hiểu anh ấy làm gì?
Anh ấy là gì của tôi? Anh nghe anh ấy nói trước đi. Tôi nói cho cậu biết trước. Lúc Hàn Thiệu học đại học là một vận động viên đấu kiếm vô cùng xuất sắc. Lúc đó cậu ấy có tư cách tham gia tham gia đội huấn luyện đặc biệt Caliju.
Cậu thổi giúp cậu ấy đi. Cậu ấy giỏi như vậy, sao không tiếp tục tham gia? Anh ấy… Không phải là vì phải kế thừa gia nghiệp. Từ bỏ ước mơ. Câu chuyện cũ tầm thường như vậy. Anh nói như vậy cũng đúng. Bởi vì Lúc đó mẹ của Hàn Thiệu
Quả thực hy vọng sau khi nó tốt nghiệp sẽ về nước tiếp quản công ty trong nhà. Từ bỏ đấu kiếm. Nhưng hai người họ cãi nhau rất lớn. Vì chuyện này Hàn Thiệu còn bỏ nhà ra đi Em có thể học hành chăm chỉ được không?
Em có thể mặc kệ anh được không? Cho tôi chút tự do đi. Ngày nào em cũng chơi mấy thứ không nhập lưu này. Sau này có tiền đồ gì chứ? Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Con không cần. Đưa cho tôi. Đưa cho tôi. Anh tránh ra.
Hàn Thiệu, cậu quay lại cho tôi Hàn Thiệu Hàn Thiệu Mau về đi. Mưa to rồi. Hàn Thiệu Mau quay lại đi. Hàn Thiệu Em phải đi thi đấu. Em muốn đi đấu kiếm. Em muốn thi đấu. Thi đấu? Em muốn thi đấu. Thi đấu. Thi đấu? Em muốn thi đấu. Thi đấu.
Trận đấu? Trung Quốc các cậu có một câu chính là Rút dao. Nước đứt càng chảy. Mẹ của Hàn Thiệu rất thông minh Cô ấy cũng biết đạo lý này. Cho nên để cậu ấy càng cam tâm tình nguyện từ bỏ đấu kiếm. Cô ấy liền đưa ra một điều kiện.
Cũng chính là đại diện cho trường học. Phải. Giành được Jeonju. Quán quân của cuộc thi đấu gấm anh ấy mới có thể tiếp tục. Vậy có bao nhiêu đội tham gia? Cũng… Không nhiều đâu. Khoảng 40-50 đội. giành quán quân. Chắc chắn không thể nào. Mọi người đừng xem thường anh ấy.
Cậu ấy thực sự có thực lực đó. Chỉ là vì vấn đề ở chân cậu ấy. Steven. Anh gọi tôi ra đây là để nói với tôi những điều này sao? Vậy em đi đây. Đợi đã. Còn một chuyện nữa. Nguyên nhân chân anh ấy bị thương lúc đó là để cứu em.