Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Khách hàng Vương Viện Nga thân mến,] [chuyến bay của cô đã sắp khởi hành.] [Sau khi nghe xong tin này,] [mời cô nhanh chóng đến cổng kiểm vé check in.] [Khách hàng Vương Viện Nga thân mến,] [chuyến bay của cô đã sắp khởi hành.] [Sau khi nghe xong tin này,]
[mời cô nhanh chóng đến cổng kiểm vé check in.] Bác tài. Lát nữa quay đầu lại đi. Không đến sân bay nữa sao? Không đi nữa. Cũng là lời hứa thời còn trẻ thôi, còn ai sẽ để ý đến nữa chứ? Thật tình cờ.
Không ngờ hai chúng ta lại cùng ngồi trên một chuyến bay. Sao tôi không thấy cậu ở khoang hạng nhất nhỉ? Tôi ngồi ở khoang hạng phổ thông. Sao cơ? Cậu điên… Cậu điên rồi à? Đường đường là giám đốc Thiện lại ngồi khoang hạng thường. Không nói sớm với tôi,
Tôi tặng cho cậu tấm thẻ Bạch Kim. Miễn phí thăng hạng khoang ngồi. Vậy cảm ơn cậu! Nhưng nếu nhiều tiền đến vậy cậu chuyển giúp tôi đến tổ chức từ thiện. Đúng rồi. Xem như cậu cũng nhắc nhở tôi. Lần này tôi trở về không phải là vì hẹn ước
Mười năm gì đó của chúng ta. Tôi cũng không phải loại người bụng dạ hẹp hòi. Ồ, vậy sao? Lần này, tôi cũng đã tiếp quản một quỹ đầu tư tư nhân khá lớn. Gần đây tôi có tiếp quản một quỹ đầu tư tư nhân rất lớn. Ông chủ Trương Mộ Thủy
Là nhà đầu tư khét tiếng thế giới. Đã thu mua rất nhiều công ty lớn ở nước ngoài. Là một thiên tài. Cậu là phụ trách… Tất nhiên là tôi phụ trách cả một quỹ ngân sách rồi. Ngày mai là đến lễ kí kết rồi.
Thế nên tôi và ông chủ sau khi đã bàn bạc cũng đã quyết định thực hiện buổi lễ đó ở Nhất Trung. Không có ý gì khác. Chủ yếu là muốn trường cũ cũng được chứng kiến sự trưởng thành của tôi. Vậy xin chúc mừng cậu.
Đạt được thành tựu lớn như ngày hôm nay. Cũng tàm tạm thôi. Cậu đeo đồng hồ gì vậy, Thiện Cầu Tư. Vẫn là cái trước đây thôi. Rolex. Hơn 300 ngàn. Ngày mai kí kết xong, cho cậu một cái như này. Sao lại phải đợi đến ngày mai kí kết xong chứ?
Chưa kí kết thì tôi lấy đâu ra tiền. Tự tôi móc túi ra cho cậu chắc? Cậu nghĩ tôi ngốc à? Trần Triết. Trước giờ tôi vẫn có một thắc mắc. Năm đó chuyện video của tôi bị truyền ra từ lớp học cậu có còn nhớ không? Nhớ… nhớ chứ. Sao nào?
Tôi vẫn luôn nghĩ, là ai đã lan truyền nó đi. Là Lâm… Lâm Côn truyền đi, tôi cũng đã trông thấy. Cậu trông thấy sao? Đúng vậy. Trần Triết. Cậu cảm thấy Trương Mộ… Thủy. Ông chủ lớn. Trương Mộ Thủy. Được. Ông chủ lớn. Ông ta thích cậu ở điểm nào
Mà lại để cậu tiếp quản quỹ đầu tư cá nhân đó? Năng lực. Cái xã hội này, kẻ nào mạnh thì kẻ đó thắng. Thông qua sự nỗ lực của tôi cũng đã cứu sống bao vụ chết hụt của công ty. Tôi thấy… có lẽ là sự lương thiện. Lương thiện.
Tôi cũng đã từng lương thiện. Nhưng chẳng phải vẫn bị người ta ức hiếp hay sao? Cũng vẫn bị người ta giẫm đạp. Từ khi đó tôi đã thề, tôi thề tôi sẽ phải thật lớn mạnh. Tôi thề những người đã từng ức hiếp tôi tôi sẽ cho họ biết tay.
Trần Triết. Trở nên lớn mạnh không phải là để đối phương biết tay mà là giúp nhiều người hơn nữa không phải chịu ức hiếp. Còn nhớ những lời hiệu trưởng Mao đã nói với chúng ta ở lễ tốt nghiệp không? Thời gian qua đi, mọi thứ cũng sẽ thay đổi.
Những trò trước đây giờ không còn tác dụng nữa. Cậu.. là quá bảo thủ. Chịu thiệt cũng là chịu thiệt ở đó mà ra. Được rồi, tôi không nói với cậu nữa. Tôi tìm xem nó có còn hay không? Tìm thứ gì vậy? Đúng là vẫn còn.
Mười năm trước, Vương Viện Nga có viết cho cậu bức thư. Cậu ấy bảo tôi đợi sau khi cậu tốt nghiệp sẽ đưa lại cho cậu. Tôi quên mất, hôm nay mới nhớ ra. Tôi còn có việc, đi trước đây. Cậu từ từ đọc. [Thiện Cầu Tư.] [Xin lỗi cậu.]
[Không biết cậu có đọc được bức thư này không.] [Vì đến giờ ít nhất nó cũng đã qua bốn năm.] [Từ trước đến nay,] [sự ra đi của những người thân,] [khiến tôi có lần rơi vào nỗi đau khổ tột cùng.] [Chính cậu đã khiến tôi dũng cảm trở lại.]
[Đối diện với mọi chuyện.] [Tôi vốn là người thích tự mua dây buộc mình.] [Là cậu khiến tôi tìm lại được chính bản thân mình.] [Sự ra đi của Ngưu Phúc khiến tôi chợt hiểu ra] [ngày mai và điều bất trắc]
[cậu sẽ không bao giờ biết được thứ nào sẽ đến trước.] [Bởi vậy,] [hi vọng cậu có thể tha thứ cho tôi.] [Bốn năm Đại học,] [tôi sẽ hoàn thành giấc mơ của mình.] [Bốn năm sau cậu cũng đã tốt nghiệp Đại học.] [Nếu như có thể,]
[xin cậu hãy liên lạc với tôi.] [Xin chào,] [số máy quý khách vừa gọi không đúng.] Lại là tin vay tiền. Thiện Cầu Tư. Anh có thể thông minh hơn chút không. Đặt mật mã phức tạp hơn chút. Khốn kiếp. Uổng công tôi hồi học Đại học chuyển tiền cho anh.
Không được. Cho dù anh có dùng QQ hay không, tôi nhất định cũng sẽ lừa lại anh. Tôi là Vương Viện Nga. Tôi gặp chút khó khăn bên ngoài, xin hãy mau chóng chuyển khoản 500 tệ đến số tài khoản dưới đây. Cái gì? Chuyển tiền cho tôi thật sao?
Tên lừa đảo chết tiệt. Cũng nhiều chiêu trò đấy. Xem anh diễn kịch như nào. Muốn dùng chút lợi ích này cho tôi sập bẫy, đừng quên là, tôi là biên kịch đấy. [Tôi biết em là tên lừa đảo,] [nhưng tôi vẫn chuyển tiền qua cho em.]
[Em có thể đừng lên tiếng không?] [Để tôi nói hết đã.] [Được.] [Em biết không?] [Bao nhiêu năm nay] [tôi vẫn luôn đợi tin nhắn của em.] [Tại sao lúc tốt nghiệp ra đi mà không nói lời từ biệt.] [Tại sao bặt vô âm tín suốt bốn năm Đại học?]
[Tôi đã rất hi vọng] [Được ôm lấy em thật chặt không buông tay.] [Mới chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng em.] [Còn nhớ khi đó tôi đã hứa] [Sẽ quay cho em bộ phim không?] [Em có xem chưa?] [Vương Viện Nga.] [Tôi hận em.]
Tôi hận vì sao cậu không xuất hiện sớm một chút. Như vậy tôi sẽ không phải học lại năm năm vẫn chưa được tốt nghiệp. Tôi hận cậu quá trọng tình bạn. Quá xem trọng nghĩa khí. Đã khiến tôi thay đổi rất nhiều. Thậm chí,
Còn thay đổi được cả tình cảm của bố mẹ tôi. Tôi hận cậu, tôi hận cậu đến thấu xương. [Được rồi, tên lừa đảo.] [Cảm ơn em đã nghe tôi nói hết.] [Em có thể nói rồi.] [Lừa gạt chính là lừa gạt.] [Chúng ta đã từng ở trong lớp]
[xì hơi cũng sẽ thông báo với đối phương.] [Nhưng sau đó đi đến đâu cũng không biết.] [Sao lại không nói nữa?] [Anh đi đâu rồi?] [Anh đi đâu rồi?] [Anh còn ở đó không,] [Thiện Cầu Tư?] [Tôi là Vương Viện Nga.] [Cầu Đản.] [Tôi là Hawkeye đây.]
[Chẳng lẽ chúng ta lại bỏ lỡ nữa sao?] [Thiện Cầu Tư.] [Anh quay lại cho tôi.] Không hối hận vì con tim ban đầu. Thầy chủ nhiệm. Không giấu gì thầy lúc đầu, em cho rằng những điều thầy dạy đều là thứ vô dụng. Không, không, không.
Tôi không cho phép em nói bản thân như vậy, có ai là không có thời trẻ chứ? Chỉ là, năm tháng cũng như những bông hoa, năm tháng qua đi, con người cũng sẽ đổi khác. Đúng vậy. Quyết định trở về rồi sao? Vậy lễ kí kết ngày mai của Trần Triết
Em không định tham gia sao? Không tham gia. Việc ở công ty rất bận rộn. Gia đình lại thúc giục em đi xem mắt. À, đúng rồi. Trần Triết thì sao? Sao các em không đến cùng nhau? Người ta đi bàn dự án lớn với lãnh đạo rồi.
Vậy mục đích lần này em về lại trường không phải chỉ là muốn về thăm tôi đấy chứ? Một mặt là về thăm lại trường cũ, mặt còn lại nghe ngóng tin tức về Vương Viện Nga. Vương Viện Nga, tôi chỉ nghe nói giờ em ấy đã trở thành nhà văn.
Là nhân vật có tiếng tăm rồi. Nhưng em ấy không có liên lạc với tôi. Nhưng nếu như em cần, tôi có thể phát động những bạn học trong trường đi tìm em ấy. Không cần đâu. Thầy chủ nhiệm. Tùy duyên vậy. Vậy được.
Thế sau này em hãy về thăm trường nhiều hơn. Vâng! Đợi chút! Ai thế này? Alô. Doanh Doanh. Chuyện gì? Vậy sao? Được được. Anh sẽ đến ngay. Thầy chủ nhiệm. Thì ra trước mỗi kì thi, người nhét mảnh giấy vào chính là thầy sao?
Thầy chính là cây bút chì 2B của Trung Hoa. Sao có thể chứ, đừng nói linh tinh. Bút chì là Ngưu Phúc. Tôi như vậy cũng là muốn để các em học hành cho tốt thôi. Đúng rồi. Doanh Doanh vừa nãy có gọi điện đến nói Tiêu Lộ sinh con rồi.
Bảo tôi đến đó ngay. Tôi phải đến đó trong ba phút. Thiện Cầu Tư. Vậy tôi không tiễn em nữa. Tiêu Lộ sinh rồi sao? Là con của ai vậy? Của lão Hộ. Giám đốc Trương anh xem. Công ty của anh là công ty lớn nhất thế giới. Còn tôi
Muốn tăng đầu tư lên ba triệu. Làm nên một bộ phim điện ảnh về chủ đề bạn cùng bàn thời cấp ba. Anh thấy sao? Ít sao, ít, đúng là hơi ít. 30 triệu? Tôi bỏ ra 30 triệu. Vẫn hơi ít sao? Tôi bỏ ra 300 triệu. Nhưng điều kiện cần là
Nam chính, nữ chính sẽ do tôi quyết định. Nam chính anh quyết định. Nữ chính tôi quyết định. Được. Do anh quyết định hết. Do anh quyết định hết. Được. Do anh quyết định hết. Do anh quyết định hết. Tôi ra ngoài nghe điện thoại lát. Được, được. Thư kí Triệu.
Tiếp đãi giám đốc Lý. Anh đi đi. Xin anh đợi một lát. Mời anh uống tách trà. Thư kí Triệu ngồi đi. Cô đóng vai nữ phụ trong bộ phim này thì thế nào? Alô. Mẹ có thôi đi không? [Không thôi.] [Con đã bao nhiêu tuổi rồi?] Mẹ à!
Độc thân thì có tội sao? [Nếu độc thân mà có tội,] [thì có lẽ con bị phán tử hình rồi.] [Bắn chết.] [Hành quyết ngay.] Mẹ. Con đã nói bao lần rồi. Hiện giờ con đang bận sự nghiệp. [Sự nghiệp cái cóc khô gì.] [Năm đó nếu A Tín bận sự nghiệp,]
[lúc này đây vốn không thể có sự xuất hiện của con được.] [Hôm nay,] [con không được trì hoãn nữa.] [Bắt buộc phải đi xem mắt.] [Lần này là cô con giới thiệu cho.] [Người này rất đáng tin.] Mẹ đã gặp chưa? [Chưa gặp nhưng cũng đáng tin.]
[Con đi cho mẹ là được.] Được, được rồi. Con đi thế đã được chưa? Con sẽ đi ngay. [Đã là thời đại nào rồi.] [Còn chơi trò mai mối này.] Hôm nay sao lại đến sớm vậy? Sợ tắc xe trên đường. Nên đi sớm chút. Gọi đồ trước đi.
Lát nữa cô gái ấy sẽ đến. [Những người này giới thiệu đối tượng cho mình] [tích cực như vừa tiêm máu gà vậy.] [Không được.] [Tôi phải dọa họ một phen mới được.] Cô à! Cô cũng biết, bây giờ cháu làm gì có thời gian nghĩ đến những chuyện đó. Thực ra,
Cháu có một sở thích đặc biệt. Không phải là… Sợ rồi chứ? Sợ rồi thì sau này đừng bận tâm những chuyện này nữa. Cháu không nói sớm cô cũng quen biết mấy người. Hôm khác sẽ giới thiệu cho cháu. Đến rồi, đến rồi. Mau lau đi. Tiểu Nga. Mau qua đây ngồi.
Sao lại là anh ấy chứ? Phiền chết đi. Đợi tôi chút, Thiện Cầu Tư. Tôi không thể cứ thế này gặp anh. Đợi tôi chút nữa. Đợi tôi tẩy trang xong, đợi tôi. Chúng ta cũng đã bỏ lỡ bao lần, lần này tôi nhất định sẽ không để lỡ anh nữa.
Phiền chết đi. [Alô, Tiểu Nga.] [Cháu đi đâu vậy?] Cô à. Cháu trong nhà vệ sinh. Sẽ đến ngay. Đi rồi. Cô! Cháu không cố ý. Thực sự cháu không cố ý. Ừm. Thằng bé này… lần nào cũng không đáng tin như vậy. Xin lỗi. Vừa nãy tôi ra ngoài lấy món đồ.
Tư Tư. Cháu làm gì thế? Tiểu Nga. Cô giới thiệu với cháu. Không cần giới thiệu đâu. Có lẽ hôm hay có chút hiểu nhầm. Tư Tư nó.. nó có sở thích đặc biệt. Vừa nãy anh đã đi đâu vậy? Là vì chậu cây xương rồng tôi đã tặng anh sao? Không phải.
Em có còn nhớ tấm ảnh này không? Lần đầu tiên tôi đến nhà em đã trông thấy nó. Bà à! Đây là ai vậy? Người này là Tiểu Nga. Thời gian cũng trôi qua thật nhanh. Mới chớp mắt đã mười mấy năm rồi. Đưa tôi.
Ai cho cậu tự ý động vào đồ của tôi? Mỳ cay không chặn được cái miệng cậu sao? Khốn kiếp. Lần đầu đến nhà đã lấy ảnh của tôi. Không phải. Tôi chỉ muốn nói với em cậu bé đứng bên cạnh em là tôi. Côn.
Hình như hôm nay ở sân bay tôi có nghe thấy… Suỵt! Vô tổ chức, vô kỉ luật. Thật chẳng ra làm sao. Trần Triết. Lãnh đạo đang đợi ở trong đó. Em nói xem ông chủ em bao giờ sẽ đến? Thầy chủ nhiệm. Thầy đừng sốt ruột. Để em gọi điện giục xem.
Được. Vậy tôi đợi em trên đó. Mau lên đấy. Dạ được. Côn. Đáng ghét. Gọi em Côn Tử. Côn Tử. Tôi thật sự không ngờ, cậu thực sự đã mở được nhà hàng. Đó là mơ ước năm đó của cậu. Đẳng cấp, đúng là rất đẳng cấp. Đừng nói đến em nữa.
Không phải mọi người đều cũng đã thực hiện được ước mơ của mình sao? Nào, cạn ly. Em nghe thầy chủ nhiệm nói, hôm qua anh đã về trường cũ, đến đó làm gì? Hẹn ước mười năm. Trần Triết cũng đến đó thật sao? Người ta không những đi,
Còn đem theo một đơn hàng lớn, làm lễ kí kết tại đó. Trần Triết hôm qua đã làm xôn xao hết ở trên lớp nói có một ông chủ lớn nổi tiếng thế giới chỉ định cậu ta tiếp quản quỹ đầu tư. Tên Trương Mộ Thủy gì đó. Này, anh Đản.
Anh nói sau chén cháo trứng thịt đó, anh đã đổi lại tên. Đổi theo họ mẹ đúng không? Không phải. Là tôi không muốn dựa vào cha mẹ. Thế nên mới dứt khoát thay đổi. Vậy anh tên Đổng gì đó hay Thiện gì đó? Thật xin lỗi.
Đây, chính là danh thiếp của tôi. Cái gì? Trương Mộ Thủy. Anh chính là Trương Mộ Thủy sao? Anh chính là ông chủ Trương Mộ Thủy nổi tiếng chuyên đi thu mua các dự án lớn đó sao? Đúng vậy. Chúa ơi! Vậy bây giờ anh đang phải có mặt
Ở lễ kí kết với Trần Triết mới phải chứ. Nói Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Anh Trương. Xin chào. [Xin chào!] Giám đốc Trần. Anh đã nói hôm nay sẽ đến kí hợp đồng, anh định khi nào sẽ đến? Giám đốc Trần. Thật ngại quá! Tôi không đến được rồi. Vì sao?
Vì hôm qua cậu đã mua cho tôi vé máy bay trở về. Hiện giờ, tôi đang ngồi ăn cơm với bạn. Xin lỗi nhé. Anh Đản. Anh cũng xấu xa thật đấy. Lần này Trần Triết mất mặt đến chết rồi. Nào nào. Cùng chụp chung tấm ảnh. Tôi gửi cho cậu ta.
Tôi sợ cậu ta sẽ phản ứng không kịp. Được. Nào. Là anh Trương. Bạn học Trần Triết. Cậu như này là sao? Trường Minh. Sao cậu lại ở đây? Giờ tôi đã là thầy giáo của Nhất Trung rồi. Sao có thể chứ? [Sau khi kết thúc kì thi Đại học,]
[Thiện Cầu Tư bỗng đến tìm tôi,] [cậu ấy đưa hết những ghi chép] [trong ba năm cấp ba cho tôi.] Trường Minh. Quay lại đi. Tôi học lại năm năm vẫn có thể thi đỗ Đại học. Cậu tự cho mình năm năm cậu nhất định sẽ thi đỗ. Cậu đừng đến đây nữa.
Thi đỗ thì đã sao chứ? Cuộc sống cũng như một con chó mà thôi. Chẳng lẽ cậu không có mơ ước sao? Tôi không có mơ ước. Ngay cả trong mơ cũng không có. Nếu không có mơ ước thì bắt đầu từ hôm nay, hãy thử ước mơ đi.
Bởi vậy, tôi đã về học lại. Đúng rồi. Cậu có còn liên lạc với Vương Viện Nga không? À, không có. Tôi cũng đã kết hôn rồi. Tốt quá rồi! Sao cơ? À, không có gì. Không có gì. Anh Minh. Đây chính là giuờng của Thiện Cầu Tư. Anh xem,
Ngay gần cửa sổ. Chỉ cần ngó đầu ra, là nhìn được toàn cảnh 360 độ. Đặc biệt để lại cho anh đấy. Anh Minh. Giường của Thiện Cầu Tư cũng không đem đi. Để em thu dọn giúp anh. Không cần đâu. Tự tôi làm. Vậy sau khi tốt nghiệp thì sao?
Cậu có còn liên lạc với Thiện Cầu Tư không? Có liên lạc. Tất nhiên là có liên lạc rồi. Cậu xem tòa nhà này, tòa nhà này chính là do Thiện Cầu Tư đóng góp xây dựng nên. Tòa nhà thí nghiệm vườn ươm trứng công nghệ. Mấy người các em đứng thẳng lên.
Quốc vương Cát Cát. Quốc vương Cát Cát. Cậu tỉnh lại đi. Còn đứng đó làm gì, mau đến đây. Bạn học Trần Triết. Gần đây, tôi cũng đã đem những câu chuyện trong những năm cấp ba của chúng ta viết thành một cuốn tiểu thuyết.
Có tên là 《Cậu ngồi bên phải tôi》. Tôi dự định sẽ cải biên nó thành một bộ phim. Các cậu thấy thế nào? Được đấy! Anh sẽ làm nhà sản xuất. Em sẽ đến giao cơm hộp. Em sẽ đóng vai phụ. Nào! Tình bạn vạn tuế! Vạn tuế!