Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 21 | iQiyi Vietnam

    Đi thôi. chẳng phải anh bảo là chờ bọn trẻ ở văn phòng à? Mới có một lát thôi mà, không gấp. Lượng Lượng, anh sợ bọn trẻ không đến đúng không? Cũng… Cũng không phải. Vậy thì dũng cảm đối mặt đi. Đây cũng là bài kiểm tra tốt nhất

    Cho ba năm cực khổ của anh. Bất luận kết quả như thế nào thì tôi cũng ủng hộ anh. Thầy nói đi, chuyện gì vậy? Hiệu trưởng Mao, cho dù thầy có đồng ý hay không thì sở giáo dục đã gửi văn kiện đến rồi. Lúc trước cũng gửi rồi mà?

    Lúc trước là mời, lần này thì khác. Khác cái gì? Lần này là tổ chức. Thầy nói cái gì? Vì thái độ của thầy quá cứng rắn nên sở giáo dục đã giao quyền tổ chức hoạt động lần này cho Nhất Trung chúng ta. Toi rồi, toi rồi. Lần này toi rồi.

    Hiệu trưởng Mao, thầy quyết định lớp nào tham gia chưa? Nếu không được thì tôi đi sắp xếp. Đừng gấp, đừng gấp. Để tôi suy nghĩ. Để tôi suy nghĩ đã. Sao bây giờ? Thiện Cầu Tư, Vương Viện Nga, cảm ơn hai em.

    Thầy chủ nhiệm, bọn em đã cố gắng hết sức rồi, họ không chịu ra. Tôi hiểu, hai em chịu đến là tôi rất cảm động rồi. Hai em có biết tôi thật sự sợ sẽ giống như những gì Lý Quảng Đông nói không? Không có ai chịu chiến đấu vì tôi.

    Cảm ơn hai em. Thầy chủ nhiệm, cảm ơn thầy đã tin chúng em. Thầy chủ nhiệm, chúng ta cùng nhau cố lên. Cảm ơn hai em. Thầy chủ nhiệm, mời. Thầy chủ nhiệm, cảm ơn thầy. Cảm ơn. Cảm ơn. Thầy chủ nhiệm. Cảm ơn thầy. Thật không ngờ Lý Đức Lượng

    Càng ngày càng có trách nhiệm và biết gánh vác rồi. Nhớ năm đó thầy ấy là giáo viên tôi ngứa mắt nhất. Bao nhiêu năm nay nhìn thầy ấy của bây giờ tôi rất yên lòng, cũng không uổng niềm kỳ vọng của tôi.

    Hiệu trưởng Mao, thầy thật sự yên tâm để thầy ấy làm sao? Nói thật thì không yên tâm. Nhưng tôi cho rằng kí ức cuối cùng ở năm cấp ba thì nên để các em ấy tự sáng tạo và viết lên, kết quả như thế nào không còn quan trọng nữa.

    Chẳng lẽ không phải sao? Vâng, tôi hiểu. Vậy tiếp theo tôi sẽ dốc hết sức để trang trí hội trường. Trang phục, trang điểm, đạo cụ và bố cảnh cơ bản cũng xong rồi. vậy thì chỉ còn lại mấy vai chính thôi. Nam chính Tôn Ngộ Không ai diễn?

    – Trần Triết. – Trần Triết. Được rồi, tôi cảm thấy tôi không hợp lắm đâu. Được, nếu lớp trưởng cảm thấy không hợp thì mọi người đừng làm khó cậu ta nữa. Còn ai diễn nữa? – Thiện Cầu Tư. – Thiện Cầu Tư. Không không, như vậy không tốt lắm đâu. Tôi…

    Vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh. Vậy ai diễn Vương Mẫu? Nếu không có ai vậy tôi… Để tôi diễn. Được. Vậy chỉ còn lại bảy nàng tiên thôi. Vương Viện Nga. Tôi không phải tiên nữ, tôi muốn diễn Thái Thượng Lão Quân. Được. Thành công rồi.

    Đến trạm Cao Kiều rồi, đến Cao Kiều rồi. Xuống trước lên sau, có thẻ quẹt thẻ, không thẻ mua vé. Đến Cao Kiều rồi. Xuống trước lên sau, có thẻ quẹt thẻ, không thẻ mua vé. Đến Cao Kiều rồi. Đóng cửa. Không phải nói xã hội là Đại học sao?

    Cậu xem cậu ta đắc ý, thoải mái chưa kìa. Cái bộ dạng hồi cấp ba, lên Đại học cũng chả thay đổi chút nào. Tân sinh viên nhập học thì có mấy ai biết trời cao đất dày chứ? Tùy cậu ta vậy. Đi thôi. Ngưu Ngốc, anh con nói

    Sau khi thi xong đại học sẽ bắt đầu nhập ngũ. Chỗ báo danh ở ngay trước cửa nhà đó. Vậy phải đợi một tháng à? Một tháng trôi qua nhanh lắm. Chào cô chú, xin hỏi cô chú biết nhà của Ngưu Phúc ở đâu không? Ở trước mặt nè. Ở bên kia kìa.

    Cảm ơn cô chú. Không có gì. Xin hỏi đây phải nhà của Ngưu Phúc không? Làm gì vậy? [Ngưu Phúc, cậu có ở nhà không?] Bạn học con à? Con không quen họ. Mẹ, chút nữa mẹ cứ nói là tìm nhầm người đi. Con lại kiếm chuyện gì ở bên ngoài à?

    Hay là mượn tiền bạn học chưa trả? Xin hỏi đây phải nhà của Ngưu Phúc không? Ngưu Phúc, cậu có ở nhà không? Mẹ, con là loại người đó sao? Mẹ mau đi đi, mau đi đi mà. Hai cháu tìm ai? Xin hỏi cô là mẹ của Ngưu Phúc sao? Ngưu gì?

    Ngưu Phúc. Cái gì Phúc? Ngưu Phúc. Phúc cái gì? Ngưu Phúc. Gì mà Ngưu với Phúc chứ? Mẹ Phúc à. Cô à, cháu từng thấy cô rồi. Cô từng đến trường tìm Ngưu Phúc mà, cháu là bạn của cậu ấy, muốn đến thăm cậu ấy. Hai đứa tìm nhầm rồi,

    Tôi không quen người đó. Ủa, nhưng chính mắt cháu từng thấy cô mà. Người giống người thôi, đúng không? Biết đâu là chị em thất lạc nhiều năm của tôi nữa đó. Tôi còn đang bận lắm. Cô ơi, đây là số điện thoại và địa chỉ của cháu,

    Nếu Ngưu Phúc có khó khăn gì thì cứ kêu cậu ấy gọi tìm cháu. Tôi nói như vậy là cháu nghe không hiểu hay giả vờ không hiểu đây? Tôi không quen người này, tìm nhầm rồi. Ảnh hưởng tôi làm việc. [Tôi không hiểu]

    [tại sao Ngưu Phúc lại từ chối gặp chúng tôi.] [Là thật sự không ở nhà] [hay vẫn hối hận trong lòng?] [Anh Đản, xin lỗi.] [Ban đầu] [mấy lần anh không vượt qua kiểm tra của bố anh] [là vì] [em làm gián điệp.] [Chăm sóc tốt cho Hawkeye nhé.] [Cố lên.]

    [Tôi không hề hận Ngưu Phúc,] [ngược lại] [còn muốn cảm ơn cậu ấy,] [cảm ơn cậu ấy đã dạy tôi trưởng thành.] [Đến lúc này tôi mới hiểu] [từ khi mẹ Ngưu Phúc đóng cửa lại,] [thì Ngưu Phúc và chúng tôi] [đã không còn là người cùng một thế giới nữa rồi.]

    Có thẻ quẹt thẻ, không có thẻ thì mua vé. Anh ơi, quẹt thẻ. IC IP IQ đó. Thẻ IC đó. À, hai người phía sau à. À, bác tài ơi đừng lái xe. Không có thẻ thì sao bây giờ? Không có thẻ thì đưa tiền. Không có tiền luôn.

    Như vậy không tốt lắm đâu. Lần nào đi xe bus cũng bắt tôi mua vé, tôi cũng khó… Nói cái gì hả? Tao bảo vệ mày không bị người khác ăn hiếp mà vé xe bus cũng không mua cho tao. Ngồi xe mà không chịu mua vé

    Đây chính là giở trò lưu manh. Còn tiền vé lúc trước nữa, hôm nay anh đưa một lần cho tôi luôn đi. Này, Trường Minh, sao hả? Nhận đại ca mới rồi đúng không? Nói chuyện cứng nhỉ? Hôm nay anh đánh chết tôi cũng phải đưa tiền vé. Trường Minh,

    Hôm nay mày gặp người quen đúng không? Tao cho thằng nhóc mày khí phách này. Ủng hộ chính nghĩa. Chính nghĩa. Mẹ nó. Hai người bị đánh thành như vậy mà còn cười à? Này, lâu lắm chưa đã như vậy rồi. Quá đã. Hả giận. Sắp thi Đại học rồi,

    Sao hai người còn đi ra ngoài? Đi đâu vậy? Không lẽ là… Ngừng. Tôi cũng muốn, nhưng mà người ta cũng phải đồng ý mới được chứ. Nói chuyện đàng hoàng. Trường Minh à, cậu làm nhân viên bán vé à? Ờ, nghiêm túc mà nói thì tôi là một người bán vé

    Kiêm môi giới bất động sản. Nhưng từ khi không đi học nữa mới phát hiện đi làm thật sự rất vất vả. Hai tháng tôi đã đổi hơn 30 công việc rồi. Tôi còn làm ở quán thịt nướng của anh Đông một thời gian nữa đó. Vậy sao cậu không làm nữa?

    Anh ấy ở đó thì ai dám ăn hiếp cậu? Cũng đúng. Chỉ là thịt nướng của quán anh ấy ngon quá nên nhịn không được ăn vài miếng. Nghiêm khắc vậy? Ăn hai miếng là bị đuổi rồi? Anh Đông. Dạo này thịt bò không đúng số lượng, chênh lệch hơi lớn.

    Chênh bao nhiêu? 40 – 45kg gì đó. Được, tôi biết rồi. 40 – 45kg? Vậy hai miếng đó bự biết bao, một miếng cũng 20 – 25kg đó. Nếu tôi là anh Đông thì không đánh chết cậu không được. Cũng không phải. Thì mỗi lần khách của anh ấy đến ăn,

    Ăn sạch hết thịt ngay cả dầu cũng không còn. Tôi chỉ lấy chút thịt sống thôi mà. Vậy thì là cậu sai rồi. Tuy cậu học không giỏi nhưng cậu không thể làm những chuyện làm Nhất Trung mất mặt chứ. Đúng vậy. Vả lại, tôi cũng đâu thấy cậu mập đâu. Thịt

    Không phải tôi ăn. Vui đúng không? Giống tôi đúng không? Đáng yêu quá. Cậu làm gì đáng yêu như nó. Nào, nào, nào. Thì ra cậu vì nó à? Đúng vậy. Năm đó tôi tặng nó cho Hách Giai Kỳ, rồi Lý Đức Lượng lại đưa nó cho A Mao,

    A Mao lại trả lại cho tôi. Tôi nuôi nó đến tận bây giờ, cũng hai năm rồi đấy. Trường Minh, cậu về học lại một năm đi. Tôi thấy cậu rất có tài, chỉ là tâm tư đặt sai chỗ mà thôi. Đi học lại? Đã nói ba năm rồi mà.

    Ba năm sau rồi lại ba năm nữa, thôi bỏ đi. Trước khi đi tôi muốn cảm ơn anh. Nếu không phải anh thường giúp tôi, bênh vực người yếu thì có thể tôi sẽ không thuận lợi hoàn thành kế hoạch điều tra nghiên cứu. Thầy Đường, nặng lời rồi.

    Tôi phải cảm ơn thầy đã nói chuyện với tôi đấy. Đại hiệp, anh vẫn chưa chịu nói tên cho tôi biết. Anh xem ngày mai tôi đi rồi, anh có thể ký tên cho tôi không? Được, tôi ký cho thầy. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Vương Thiên Tiếu? Đúng vậy, sao thế?

    Có bạn trùng tên à? Cũng không phải. Lúc ở trường không có ai tìm tôi tư vấn, chỉ có Vương Viện Nga thường đến tìm tôi. Có một thời gian em ấy từng nhắc đến chuyện của bố em ấy, tôi nhớ rất rõ là bố em ấy tên là Vương Thiên Tiếu.

    Vậy thầy đánh giá bạn học này thế nào? Kiên cường, dũng cảm và cũng rất lương thiện. Em ấy là cô gái xinh đẹp nhất tôi từng gặp, không có một trong luôn đó. Vậy ở trường có ai ăn hiếp con bé không? Cũng không tính là ăn hiếp.

    Gia đình của em ấy rất đặc biệt. Em ấy mồ côi, mẹ khó sinh nên đã qua đời. Khoảng thời gian trước bà nội của em ấy cũng bị ung thư rồi mất. Nên tôi rất quan tâm em ấy. Bà nội mất rồi? Mẹ, vậy con đi nha. Thiên Tiếu,

    Ở bên ngoài cho dù con có như thế nào, thì gia đình cũng sẽ không ruồng bỏ con đâu. Con biết rồi. Mẹ, đây là tấm hình mấy hôm trước chụp cho Tiểu Nga, mẹ giữ giúp con nhé. Đi đường chú ý an toàn nhé.

    Một mình ở bên ngoài phải chăm sóc tốt bản thân đó. Mẹ cũng phải bảo trọng đó. Ừ. Mẹ, con đi đây. Mẹ vào đi. Vào đi. Nhớ thường viết thư về đó. Con biết rồi, mẹ vào đi. Ừ. Cậu có thể nghiêm túc không? Sao hả? Đâu có cảnh của tôi.

    Cậu là một phần trong vở kịch, cậu phải hiểu kết cấu câu truyện của bộ phim. Cậu diễn Ngọc Hoàng Đại Đế thì nên theo dõi tình tiết để phản ứng hợp với tình tiết nữa chứ? Được rồi, đừng nói với tôi chuyện diễn xuất nữa. Cậu diễn được đi rồi tính,

    Cả cây gậy cũng xoay không được mà còn nói người khác. Này, cậu… Người xưa đi học phải có thầy. Người làm thầy là người truyền đạo, truyền nghề và hoá giải những điều còn nghi hoặc. Con người không phải sinh ra là hiểu hết đạo lý,

    Ai mà không có nghi hoặc? Sao cứ đánh trúng người vậy nhỉ? Như này? Như này? Hay là như này? Như này sao? Mình nhớ trong TV một tay mà xoay cũng nhanh lắm mà. Này. Hawkeye, sao cậu lại đến đây? Đúng lúc đi ngang qua

    Nhìn thấy cậu nghĩ không thông nên qua đây. Cho cậu nước nè. Ừ, cảm ơn nhé. Nào. Không phải chứ? Hawkeye, này mà cậu cũng làm được à? Lúc nhỏ không có đồ chơi xem 《Tây Du Ký》 rồi luyện chơi thôi. Không lẽ lại là anh Cát Cát dạy cậu à?

    Vậy thì không phải, tự học thành tài đó. Thật ra cái này cũng dễ lắm. Cậu nên chú ý lực ở cổ tay rồi xoay thôi. Cái này cũng giống với Thái Cực của Trung Quốc mà. Cậu nói vậy cũng giống thật. Thật ra tôi cảm thấy cái này

    Không khác gì xoay bút cả. Chủ yếu cậu tĩnh tâm lại là được, đừng mãi nghĩ đến chuyện thi Đại học nữa, bình tĩnh lại là được. Vẫn là cậu hiểu tôi. Nhưng mà điều tôi đang lo lắng không phải là chuyện thi Đại học, chuyện duy nhất tôi đang lo

    Là Trần Triết. Tôi cũng nhìn ra rồi. Cậu ấy làm sếp quen rồi, nên bản thân không còn cảm giác tồn tại nữa. Cái này không sao cả, không nghiêm túc luyện tập cũng không sao. Tính ra Ngọc Hoàng không có bao nhiêu thoại. Tôi chỉ sợ đến lúc đó

    Lỡ như lên sân khấu rồi mà cậu ta lại giở trò gì đó. Chắc sẽ không đâu. Mong là vậy. Đây là cái gì vậy? Ai động vào xe của tôi vậy? Hehe cái đầu cậu. Cậu làm đúng không? Hawkeye, cậu đừng gỡ ra. Tôi cảm thấy chiếc xe này

    Chạy nặng nề quá. Tôi muốn thử xem có thể lắp thêm động cơ điện không. Rảnh không gì làm thì đi giải đề còn tốt hơn nghiên cứu mấy thứ nhảm nhí này. Cũng không thể nói vậy được. Bố tôi từng nói với tôi là những gì cậu bỏ ra

    Thì sẽ xoay một vòng về lại bên cạnh cậu. Cậu cứ nói đi, làm hư xe là tôi lấy mạng cậu đó. Tôi về trước đây. Được, tôi luyện thêm chút nữa. Trò chưa chắc không bằng thầy, thầy chưa chắc giỏi hơn trò. Học thức có trước có sau,

    Học tập có nghiên cứu chuyên môn, chỉ vậy mà thôi. [Tính tặng quà tốt nghiệp cho Hawkeye] [không ngờ đã bị phát hiện rồi.] [Không được,] [mình phải nhanh chóng làm cho ra.] Quốc vương Cát Cát, mọi người đang đợi cậu đó. Được rồi, được rồi. Hôm nay không có cảnh của tôi

    Tôi đi cũng đâu được gì. Vả lại, không có tôi cũng không sao cả. Không có cậu đúng là không sao cả. Không có cậu chúng tôi vẫn có thể luyện tập. Không có cậu thì chúng tôi vẫn có thể diễn vở kịch này như thường. Nhưng không có cậu

    Thì 12/8 chúng ta không thể gọi là một tập thể. Đúng vậy. Bớt giả nai với tôi đi. Nên làm gì thì làm đi, tôi còn phải giải đề nữa. Này Côn, trả cho tôi. Cậu là lớp trưởng thì nên phụ trách. Nếu cậu cứ muốn như vậy

    Thì tôi không khách khí nữa. Không khách khí thì có thể làm gì tôi chứ? Này. Này. Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư, thả tôi xuống. Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư, thả tôi xuống. Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư, thả tôi xuống đi. Thả tôi xuống.

    Được rồi, được rồi mà. Thiện Cầu Tư. Nào. Được, cảm ơn nhé. Yo, lão Hộ anh hay thật đấy. Thảo nào dạo này tôi chả thấy anh đâu. Thì ra là hẹn hò à? Không có hẹn hò, đừng nói bậy. Tôi lấy ảnh thẻ. Ảnh thẻ? Tôi chưa bao giờ nhìn thấy

    Ảnh thẻ bự như vậy đó. Chụp với ai vậy? Tôi xem với. Đừng xem mà. Tôi xem tí. Không được. Tôi đánh anh đó. Anh chỉ biết động tay động chân thôi. Nhìn anh hết hồn kìa. Xin chào, hai ngày trước tôi có đặt huy chương đã xong chưa?

    Là cái học sinh tỏa sáng đúng không? Đúng vậy. Đây. Cảm ơn cô nhé. Không có gì. Sao nhỏ vậy? Nương nương. Nương nương, không xong rồi. Đào trong vườn bàn đào đều bị Tề Thiên Đại Thánh ăn vụng hết rồi. Báo. Nương nương, không xong rồi. Con khỉ đó

    Đã ăn hết cống phẩm rồi. Vậy phải làm sao mới được đây? Nương nương. Nương nương. Vương Mẫu nương nương, vừa nãy còn khỉ yêu đó truyền ý chỉ giả lừa ta đi điện Thông Minh. Đây… Đây… Đây rõ ràng là đến quấy rối hội bàn đào mà. Láo xược.

    Quá láo xược rồi. Con khỉ ngang ngược này. Chết rồi, tiên đơn của ta. Được rồi, dừng. Có vấn đề hả? Hình như không có vấn đề gì cả. Hai vị thiên binh, lau sàn đi. Mọi người vất vả rồi. Tối nay tôi mời mọi người ăn mì ăn liền.

    Tôi muốn ăn hai hộp.