Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Mẹ, con thật sự rất nhớ mẹ. Con cứ tưởng mẹ chưa kịp chờ đến lúc con về đã đi mất rồi. Được rồi, mẹ còn chưa tính sổ với con mà con đã giương cái mặt thẹn thùng ra mà khóc rồi. Đàn ông không được dễ dàng rơi nước mắt,
Giữ lại để sau này lập nghiệp mà khóc. Anh, giờ chúng ta đi đâu đây? Nghe theo cô chủ đi. Đến chợ hoa đi, tôi muốn mua cây xương rồng. Các em, mau lên nào. Tất cả chúng ta cùng chụp hình tốt nghiệp thôi! Nào nào, đứng vào chỗ nhé,
Xếp hàng nào. Nào nào nào. [Chuyện lần trước quá nguy hiểm rồi.] Vui vẻ lên, hào hứng lên nào. Xếp hàng vào nhé, nào nào nào, đứng đúng chỗ mình nha. Đứng chỗ tôi chỉ này, đúng rồi, đứng ở đó. Mau nhìn đi. Sao thế? Vương Viện Nga! Nào, mau lên. Hawkeye.
Anh chụp hình ơi, mau đến chụp đi. Nào nào các em, nhìn ống kính nhé. Vâng. Ba, hai, một, cheese! Mai Mai à, có phải em còn quần áo chưa giặt không? Thế này đi, để anh giúp em giặt nhé. Không cần, em đã giặt rồi. Giặt rồi à?
Em xem, em đúng thật là đây đáng ra là việc anh phải làm mà. Mệt rồi phải không? Để anh bóp vai giúp em nha? Cũng không cần, em không mệt. Mai Mai à, em xem thế này được không nhé? Anh xuống bếp nấu thêm cho em mấy món ăn nha?
Vậy thì càng không cần rồi, em không đói. Thế… Anh cứ ngoan ngoãn quỳ ở đó cho em đi. Nếu làm vỡ mì gói, trực tiếp quỳ lên sầu riêng nhé. Em yêu à, làm sao thế? Nhớ nhà rồi. Nghĩ kĩ rồi chứ? Không chào các bạn một tiếng sao?
Nghĩ kĩ rồi ạ, bốn năm sau gặp lại. Lên xe đi! Các em, đây là tiết Văn cuối cùng rồi. Mời các em lấy giấy và bút ra, chúng ta kiểm tra nghe viết. Thiện Cầu Tư. Có! Ngồi xuống đi, em ngồi xuống đi. Không phải điểm danh,
Đây là nội dung tôi muốn kiểm tra. Viết xong chưa? Tiếp theo nhé. Vương Viện Nga. Ngưu Phúc. Trần Triết. Hách Giai Kỳ. Lâm Côn. Kì thi đại học đã kết thúc, các em cũng tan học đi. [Hawkeye cứ thế mà đi,] [ngay cả câu chào tạm biệt cũng không có.]
[Tôi chưa từng nghĩ] [cấp ba của mình] [sẽ kết thúc trong tiếc nuối như vậy.] Tư Tư, làm đề mô phỏng thế nào rồi? Rốt cuộc được bao nhiêu điểm thế? Các nhà lãnh đạo à, giờ con không nhớ kĩ nữa rồi, mọi người cứ đợi thông báo đi. Thiện Cầu Tư!
Thanh Hoa. Anh Đản. Chúc mừng em. Anh giỏi quá đi. Ước mơ thành hiện thực rồi. Tôi không sống nữa. Không sao mà, cậu đã thi tốt lắm rồi, vẫn còn nhiều cơ hội mà, đâu phải chỉ mỗi lần này đâu, tôi còn không thi tốt bằng cậu nè. Trần Triết.
Em cũng thi vào trường hàng đầu rồi, đã rất giỏi rồi. Tại sao chứ? Tại sao em không thi đậu Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh? Tại sao chứ? [Khoảng khắc nhận được thông báo nhập học,] [cuối cùng tôi cũng hiểu ra,]
[từ đại diện cho thanh xuân chính là cố gắng.] [Rốt cuộc thầy chủ nhiệm đã không lừa chúng tôi.] [Tôi đã được như ý nguyện, thực hiện được mục tiêu] [ngay cả mơ cũng không dám nghĩ đến.] [Tất cả mồ hôi và sự bỏ ra đều là xứng đáng.] Các em,
Các em phải nhớ rằng, trường hạng nhất vẫn có học sinh hạng ba, trường hạng ba cũng có học sinh hạng nhất. Từ nay về sau, các em không còn ở trong cái xã hội liều mạng vì thành tích nữa rồi. Tất cả đều phải cố gắng, đã biết chưa? Trần Triết,
Ngẩng đầu lên, giống một người đàn ông. [Từ sau hôm đó,] [mọi người đều đi trên con đường riêng của mình.] [Còn về Vương Viện Nga và Ngưu Phúc] [sau này đã đi đâu] [thì không ai biết.] Tiểu Nga, cậu không cần phải lo cho mình, mình ở đây tốt lắm. Ngưu Ngốc,
Rốt cuộc cậu định lảm nhảm đến khi nào hả? Tôi cũng phải gọi nữa đó. Được được được, được rồi. Người yêu à, mình không nói với cậu nữa nhé, bạn cùng phòng hối mất rồi. Cậu đi tắm rửa trước đi, đợi họ gọi xong hết mình lại gọi lại cho cậu.
Hôn cái nè. Tôi phục cậu luôn đó. Cả ngày phô tình yêu không biết giới hạn, có hay ho gì không? Hay ho chứ. Tôi có bạn gái, các cậu có không? Có không? Ôi chà, bách tính chúng ta hôm nay thật vui vẻ. Lát nữa cậu gọi xong
Nhớ rút dây điện thoại ra nhé, xem cậu ta còn lảm nhảm được không. Alo, là con đây. Yên tâm, con ở đây tốt lắm. Thế nào rồi? Đã gọi điện xong hết chưa các chú trai độc thân? Vậy thì tôi xin phép nhé. Mấy cậu nói coi, tôi cũng thật là.
Ngày nào mà không gọi điện nói chuyện với bạn gái thì tôi ngủ không ngon. Nói đi, tha hồ mà nói. Được. Alo, Tiểu Nga. Chắc chờ sốt ruột rồi phải không? Mình cũng mới tắm rửa xong. Không có gì cần lo lắng cả.
Vẫn còn hai năm nữa cậu mới tốt nghiệp đại học mà, Cậu cứ yên tâm đi, đến lúc đó mình nuôi cậu. Tiểu Nga, nói cho cậu nghe một bí mật. Thật ra mình không bị cận đâu, vì thấy cậu đeo kính nên mới đeo theo thôi.
Mình lại kể cho cậu nghe một bí mật nữa. Thật ra thư tình không phải do anh Đản viết đâu, là do Trần Triết viết đó, còn có một bức do mình viết nữa. Anh Đản nhìn không lọt mắt nên mới đứng ra nhận.
Vốn là mình đã không muốn đi học nữa rồi. Cậu biết đó, mình vẫn luôn muốn làm phi hành gia. Bây giờ mình sống rất vui, bạn cùng phòng cũng đối xử rất tốt với mình. Họ biết mình đang gọi điện cho cậu, nên đã ra ngoài hết rồi. Tiểu Nga,
Mình nhớ cậu rồi, cực kì nhớ. [Năm năm sau] Xin chào biên tập. Tôi là người trước đây từng gửi bản thảo đến đấy ạ, Vương Viện Nga. Ồ là cô sao? Đúng rồi ạ. Nội dung đại khái của câu chuyện tôi gửi cho anh anh đã xem qua chưa?
Xem thì xem rồi. Nhưng không có thương nghiệp hóa. Cô đã tốt nghiệp hơn một năm rồi, thế mà vẫn qua đắm mình vào câu chuyện. Cô đã quên mất hiện thực xã hội một cách rất nghiêm trọng. Loại tiểu thuyết như vậy chúng tôi sẽ không xuất bản đâu.
Không có tính thương mại? Vậy như nào mới là thương nghiệp hóa ạ? Đầu tiên phải có một cái mở đầu gây tò mò. Sau đó là một sự chuyển biến khiến người ta bất ngờ. Cuối cùng là kết thúc đoàn viên đầy cao trào.
Lúc căng thẳng, khiến người đọc chấn động lòng người. Lúc tình cảm, khiến người đọc đau đến từng khúc ruột. Lúc yêu, khiến người đọc sục sôi nhiệt huyết. Lúc hận, khiến người đọc cắn răng nghiến lợi. Cô đã hiểu chưa? Ồ, xin lỗi anh ạ. Nghe hiểu rồi chứ?
Các vị lãnh đạo, hôm nay không có chủ tịch hội đồng quản trị, nếu tiếp đãi không chu đáo, mong các vị bỏ qua. Tôi xin phép cạn trước. Cậu nhóc, tôi thấy rượu cũng uống đủ rồi đó, nhưng bây giờ vẫn còn sớm. Vậy ý của anh là… Hay là
Chúng ta tìm nơi nào đông phụ nữ một chút, để mọi người thư giãn? Được. Ý này hay lắm. Ý này rất hay. Ý tưởng tuyệt đấy. Được! Sao lại dẫn chúng ta đến đây vậy? Đúng thật là. Đi hay không đây? Đi thôi. Nào. Alo? Giám đốc Cao ạ? Giám đốc Cao,
Xin chào. [Tốt gì mà tốt,] [tôi không khỏe gì cả.] [Mai cậu không cần đến nữa đâu.] Hả? Tại sao chứ? [Lúc cậu làm việc] [quá thư giãn rồi.] Thế giới này toàn là người kiểu gì thế này? [Vì không muốn bị người ta nói là ăn bám bố mẹ,]
[tôi từ chối lời mời vào công ty của hai người,] [tự mình dọn ra ngoài sống.] [Hy vọng có thể dùng sức của chính mình] [làm nên sự nghiệp.] [Thế nhưng,] [chúng ta thường đánh giá cao] [khả năng hiện tại của mình.] Phù hộ, trời phù hộ. Nếu còn không được,
Ngày mai không còn phí sinh hoạt nữa rồi. Giám đốc Mã. Giám đốc Mã, xin chào, tôi là Thiện Cầu Tư. Tuần trước tôi có làm bản kế hoách cho anh, anh hài lòng chứ ạ? [Cũng tạm,] [sửa thêm đi.] [Không sửa 20 lần] [sao có thể gọi là bản kế hoạch?]
Vâng vâng vâng. Nhưng tôi có thấy trên báo, anh đã sử dụng dự án đó rồi. Hơn nữa cũng đã thu hút đầu tư rồi, không phải anh định lấp liếm chứ? [Ồ, cậu là?] Tôi là Thiện Cầu Tư. [Ồ, tôi nhầm mất,] [bản kế hoạch của cậu làm rất xuất sắc.]
[Thế này đi,] [chiều mai cậu đến công ty tôi] [tôi sẽ trả tiền cho cậu.] Cảm ơn giám đốc Mã, cảm ơn anh rất nhiều. [Đến thì nhớ gọi điện thoại cho tôi.] [Giờ tôi còn việc,] [nên cúp máy trước nhé.] Cảm ơn ạ, xin cảm ơn giám đốc Mã. Tuyệt!
[Một người chỉ có năm tệ trong túi như tôi,] [đi từ ngoại thành đến trung tâm thành phố.] [Trong lòng nghĩ trong tối nay] [có thể ăn một bữa hoành tráng.] [Thế nhưng lại rơi vào] [cái cảnh ngay cả vé tàu điện ngầm] [cũng không mua nổi.] Không phải không cho cô thịt,
Chỉ là nấu lên nó tan hết rồi, không nhìn ra được thôi. Sao chỉ có mỗi bát này tan chứ? Tại sao những bát khác đều có chứ? 20 tệ chỉ được một bát thế này, vậy mà anh còn cắt xén đồ ăn nữa, sao anh nỡ như thế chứ? Thôi được rồi,
Coi như tôi sợ cô rồi đó. Tôi sẽ tặng cô thêm một chén vậy. Không phải chỉ là một chén cháo thịt thôi sao? Không đáng. Tôi khóc không phải vì chuyện này. Tôi buồn là vì bây giờ tôi đã 30 tuổi rồi, thế mà vẫn phải tính toán với người khác
Chỉ vì một chén cháo. Đây hoàn toàn không phải là cuộc sống mà tôi mong muốn. Rốt cuộc đến lúc nào tôi mới thoát khỏi chuỗi ngày thế này chứ? [Tôi nghĩ] [đã đến lúc phải thay đổi rồi.] [Tôi đã từng nói]
[không được đánh giá cao năng lực hiện tại của bản thân.] [Thế nhưng] [càng không được đánh giá thấp tiềm năng sau này của mình.] [Bắt đầu từ việc chén cháo trứng thịt đó,] [tôi đã thay đổi thái độ của bản thân,] [cũng thay đổi cuộc sống sau này của mình.]
Có lẽ thức ăn đến rồi đấy. Xin chào. Chào. Vào đi, vào đi. Một vài món ăn. Hải sản. Tốt lắm. Rất tốt. Tôi thích nhất là hải sản đó. Có cần tôi mở bình rượu không ạ? Mời cậu. Vâng ạ. Được. Mở đi. Cậu đang làm gì vậy? Cái gì?
Kungfu của Trung Quốc. Cậu rất tuyệt! Tốt lắm, tốt lắm. Xin chào. Xin hỏi bản thảo kịch bản lần trước đã được thông qua chưa ạ? Cô Vương Viện Nga, chúng tôi đã xem qua rồi, cô viết rất đặc sắc. Cảm ơn. Nhưng mà
Nó vẫn chưa phù hợp với yêu cầu thương nghiệp hóa của chúng tôi. Ồ, thế sao? Vậy làm sao để thương nghiệp hóa hơn? Cô có thể viết thêm về một số câu chuyện của người lớn không? Ví dụ như kiểu thế này này.
Cảm ơn anh đã thu mua công ty điện ảnh của chúng tôi. Tôi tin rằng, dưới sự lãnh đạo của người Trung Quốc đây sẽ là một sự bắt đầu mới. Thông qua cách dùng tài liệu phim ảnh để đưa văn hóa của Trung Quốc đến khắp nơi trên trái đất,
Là ước mơ của cá nhân tôi, cũng là một phần của giấc mơ Trung Quốc. Rất cảm ơn anh. Bác ơi, bác có biết tình yêu là gì không? Ói ra xe đền 200 tệ đấy nhé. Xin chào anh Thiện. Theo tôi được biết, kịch bản này đã được hình thành
Từ khi anh còn học cấp ba phải không? Đúng vậy. Đây là điều tôi phát hiện ra trong một lần thu mua kho công ty điện ảnh ngoài ý muốn. Tôi cảm thấy nhất định phải thể hiện được tình yêu đẹp đẽ này cho mọi người thấy. Hay lắm!
Xin hỏi đạo diễn Đinh. Nghe nói đây đã không phải lần đầu tiên anh với giám đốc Thiện hợp tác rồi phải không ạ? Đúng thế. Tôi rất ngưỡng mộ sự nghiêm túc của giám đốc Thiện trong quá trình sáng tác, và sự hiểu biết với nghệ thuật. Hay lắm!
Là một đạo diễn, có thể đem đến tác phẩm điện ảnh xuất sắc cho mọi người, là sơ tâm chưa từng thay đổi của tôi. Hay lắm! Mọi người đều biết, giám đốc Thiện đã là Golden bachelor rồi. [Chú thích: Người đàn ông đã qua 35 tuổi, độc thân và giàu có]
Vậy thì tôi muốn hỏi, anh quay bộ phim này có liên quan đến tình yêu của anh không? Tôi nghĩ nó không chỉ là tình yêu của tôi, mà còn là tình yêu trong tim mỗi người nữa. Thời cấp ba, tôi đã đánh cược với bạn bè rất nhiều lần.
Một trong số những lời cược đó, đến giờ khi nhớ lại tôi vẫn cảm thấy buồn cười. Chỉ duy nhất cái này, tôi chưa từng quên. Tuyệt! Cuối cùng cũng hoàn thành rồi. 《Bạn Cùng Bàn Của Tôi Là Hàng Xịn》. Vẫn nên để là 《Cậu Ngồi Bên Phải Tôi》 đi. Thưa cô,
Xin cô hãy thắt dây an toàn. [Tôi không biết liệu rằng Vương Viện Nga] [có thực hiện lời hẹn ước mười năm này hay không.] [Nhưng giờ phút này,] [tôi thật sự rất căng thẳng.] Tôi dám đánh cược với cậu, cho dù mười năm sau
Không còn nhớ gì về những công thức này, tôi vẫn có thể sống rất tốt. Ít nhất là, sống tốt hơn cậu. Hay lắm! Được. Tôi cũng cược với cậu, sau mười năm chúng ta cùng quay về Nhất Trung xem ai sống tốt hơn. [Khách hàng Vương Viện Nga thân mến,]
[chuyến bay của cô đã sắp khởi hành.] [Sau khi nghe xong tin này,] [mời cô nhanh chóng đến cổng kiểm vé check in.] [Khách hàng Vương Viện Nga thân mến,] [chuyến bay của cô đã sắp khởi hành.] ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫
♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫
♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫
♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫
♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫