Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 2) Tặng cho cậu. Kỳ Kỳ, không giúp đỡ không nhận quà, sao cậu lại tặng quà cho tôi chứ? Tư Tư, sau khi thi xong kì thi tốt nghiệp, mình định sẽ ra nước ngoài, thế nên muốn tạm biệt cậu trước, Kỳ Kỳ! Nước ngoài có gì hay ho đâu? Ghét ghê,

    Không phải trước đây cậu cũng muốn ra nước ngoài sao? Trước đây là do tôi nghĩ rằng không khí ở nước ngoài sẽ tự do hơn, trăng ở nước ngoài cũng sẽ tròn hơn. Nhưng sau này, sau khi trải qua một số chuyện,

    Tôi nhận ra rằng những điều đó đều không phải. Thanh xuân thật sự không phải trường học, không phải thành phố, càng không phải nước ngoài và nước mình. Vậy đó là gì? Là bạn bè. Bạn bè? Kỳ Kỳ, tình bạn thật sự sẽ khiến cậu yêu một thành phố,

    Yêu một cái lớp học, thậm chí là yêu cả việc học tập. Tình bạn thật sự sẽ khiến cậu phá vỡ mọi khó khăn, khiến bản thân cậu trở nên mạnh mẽ hơn. Tư Tư, chúng ta có được coi là bạn bè không? Thật ra mình cũng không muốn ra nước ngoài,

    Chỉ là mình không được thông minh như cậu, mình không linh hoạt với những công thức toán học này nọ đâu. Không linh loạt mà mỗi lần kiểm tra cậu toàn đứng top đầu lớp à? Đó là do mình chép bài của Trần Triết thôi. Không phải chứ?

    Đây chính là bí quyết chiến thắng từ trước đến giờ của cậu sao? Dù gì sau khi thi tốt nghiệp là mình phải đi rồi. Hơn nữa ai lại quan tâm mấy điểm số lạnh lẽo đó chứ? Tư Tư, hay là chúng ta cùng đi đi? Không!

    Cuộc đời chính là một trận đua, chỉ cần bắt đầu là sẽ không được dừng lại. Đi thôi! Tôi dẫn cậu đi ăn món mì thịt bò loại xịn. [Thật buồn cười.] [Sao lại chạy đến đây nghe lén người ta chứ?] [Vương Viện Nga,] [cố lên!] Tôi đã từng nói rất nhiều lần,

    Đóng cánh cửa này lại, chúng ta sẽ là người một nhà. Thế mà vẫn có người ảnh hưởng đến tập thể, đúng lúc quan trọng lại làm hại người khác. Phiên âm của mất ngủ là SHI MIAN. Phiên âm của giấc ngủ là SHUI MIAN. Xét tới xét lui,

    Chỉ thiếu một chữ U. [Bức thư tình này đều phải mình viết đâu,] [lẽ nào là…] Là ai? Tôi cho các em ba giây suy nghĩ. Nếu không tự chủ động thừa nhận, tôi sẽ so sánh nét bút đấy. Trong lúc quan trọng, quyết không thể tha cho những kẻ

    Làm rối loạn lòng quân. Trần Triết! Thầy chủ nhiệm, không phải em. Em là lớp trưởng, sao có thể là em được chứ? Tôi chỉ muốn hỏi mấy nét vẽ trên mặt em là chuyện gì thế kia? Được rồi, sau khi tan học nhớ rửa đấy, ngồi xuống đi.

    Có ai chủ động đứng dậy thừa nhận không? Ba. Hai. Một. Không có à? Dám làm không dám nhận sao? Là em. Tôi biết là em mà, ra ngoài đây cho tôi. Nói đi, em là 2B hay vô danh? Có gì khác biệt không ạ? Thiện Cầu Tư,

    Em đừng có tưởng thi được top đầu trong lớp thì muốn gì được nấy. Em viết cho ai không viết, lại cứ phải là Vương Viện Nga cơ? Em có biết là Vương Viện Nga là đối tượng bồi dưỡng vào trường Đại học trọng điểm của lớp chúng ta không?

    Chuyện như vậy tôi còn không dám nói trong lớp, sợ ảnh hưởng đến các em khác. Nể tình em dám dũng cảm nhận sai, tôi sẽ không trách nữa. Nếu như em còn dám tái phạm cuốn chiếu lăn về nhà. Em biết rồi. Tôi thấy khó hiểu thật,

    Cái vô danh thì thôi đi, em còn ghi bút chì 2B vẽ hình Trung Hoa, em nghĩ cái gì thế hả? Bởi vì như thế có thể luôn nắm trong tay. Ối trời. Lúc về nhà, viết mười ngàn chữ cho tôi kiểm tra. Văn tường thuật, văn thuyết minh,

    Văn nghị luận, văn ứng dụng, mỗi thứ một bài, nghe rõ chưa? Về lớp đi! Thiện Cầu Tư! Hóa ra là lớp trưởng à? Tìm tôi có chuyện gì? Có phải cậu đã vẽ lên mặt tôi không? Có phải cậu là người dán mảnh giấy lên người tôi không? Đúng đó, sao nào?

    Không giống ai kia dám làm không dám nhận. Thiện Cầu Tư, tôi với cậu không oán không hận, sao cậu cứ phải dây dưa với tôi hết lần này đến lần khác? Tôi không quen nhìn những kẻ có thành tích tốt nhưng phẩm chất đạo đức lại kém.

    Phẩm chất đạo đức của tôi kém? Có ảnh hưởng gì đến cậu chưa? Đúng. Cậu không ảnh hưởng đến tôi, nhưng cậu ảnh hưởng đến Vương Viện Nga rồi. Sắp phải thi Đại học rồi, tém bớt tình cảm của cậu lại, để cô ấy chuyên tâm học hành.

    Hóa ra là vì Vương Viện Nga à? Tôi có động lòng đấy, tôi muốn thế. Tôi thích Vương Viện Nga đấy, Vương Viện Nga cũng thích tôi, cậu quản được không? Cậu đừng nằm mơ nữa, Vương Viện Nga mà thích cậu ư? Không tin à?

    Tuần trước khi bố mẹ tôi không có ở nhà, cậu ấy đã ở nhà tôi đấy. Ghen rồi sao? Loại người xấu xa như cậu không xứng để có người thích. Cậu nói lại lần nữa xem. Sao nào? Muốn đánh tôi ư? Nào, đánh đi! Đánh vào đây này, đánh mạnh vào.

    Đánh đi! Tôi thích nhìn bộ dạng hữu dũng vô mưu của cậu lắm. [Chú thích: chỉ có sức mạnh, không có mưu trí] Đánh cậu, tôi sợ dơ nắm đấm của tôi. Không phải cậu chỉ học giỏi thôi sao, có gì mà bày đặt dữ vậy? Đành chịu,

    Lần trước do tôi lơ là, khiến cậu đắc ý. Từ nay về sau, cậu đừng hòng thắng tôi nữa. Vậy hả? Bố! Kỳ Kỳ à. Vài hôm nữa là phải nộp đơn ra nước ngoài rồi. Trường Đại học ở nước ngoài ngoại trừ việc xem trọng thành tích bình thường của con ra,

    Còn rất quan tâm đến thành tích thi tốt nghiệp nữa, thế nên con phải cố gắng đó. Bố, không phải bố nói thi tốt nghiệp không khó sao? Thi tốt nghiệp dễ hơn thi Đại học, nhưng quá trình giám sát cũng thuộc cấp cao nhất, giống y chang thi Đại học vậy.

    Thế nên bất cứ ai cũng không được lơ là. Vậy chẳng phải không thể mang phao vào à? Lại còn tài liệu nữa. Ngay cả con ruồi cũng không bay vào được đâu. Vậy phải làm sao đây? Thế nên bố mới bảo con gái phải lo chuẩn bị đi thôi. Alo?

    Ủy viên giáo dục thành phố à? Xin chào, xin chào. [Hiệu trưởng Mao,] [dạo đây thành phố chúng ta tổ chức tuyển chọn] [mấy nhóm của học sinh lớp 12] [để tham gia cuộc thi giao lưu văn hóa hữu nghị quốc tế.] [Anh xem thử bên trường anh]

    [chọn một lớp để chuẩn bị nhé!] Còn hơn một tháng nữa là thi Đại học rồi, chuyện này không hợp lý lắm. [Đừng nói với tôi có hợp hay không,] [hoạt động của tôi không cần tổ chức nữa sao?] Là thế này,

    Nhất Trung là trường cấp ba trọng điểm đứng đầu thành phố. Anh xem, thị trưởng của chúng ta cũng là một trong những học sinh xuất sắc. Nếu như ảnh hưởng đến kì thi Đại học, tôi cũng không gánh vác nổi. [Đây là nhiệm vụ,] [tôi chỉ phụ trách truyền đạt lại,]

    [có chấp hành hay không anh cứ tự tính toán.] Không phải, này, alo… Ở phía trên lại đốc thúc rồi ạ? Mỗi năm đều có cái này, không hề để ý đến cảm nhận của học sinh và thầy cô gì cả. Mặc dù nói như vậy

    Nhưng các trường cấp ba trong thành phố đều đã tham gia rồi. Lần này chắc không thể kéo dài được nữa nhỉ? Không được cũng phải được, có gì tôi sẽ chịu trách nhiệm. Thầy cầm gì thế? Đây là kết quả khám sức khỏe của em Vương Tiểu Hầu.

    Em ấy đã hoàn toàn khỏe mạnh, đã có thể xuất viện rồi. Tôi với thầy cô có đi nói chuyện với gia đình em ấy. Chủ yếu là do mâu thuẫn gia đình mà nên. Không sao là tốt rồi. Quay về lớp để còn chuẩn bị thi Đại học.

    Em Vương Tiểu Hầu nói với tôi, em ấy không định thi Đại học nữa. Thầy nói gì cơ? Em Vương Tiểu Hầu, có kết quả khám sức khỏe rồi đây, tất cả số liệu đều bình thường. Chiều nay có thể quay về trường học rồi. Sao thế? Cẩn thận. Không sao.

    Thầy chủ nhiệm Hách. Em muốn chuyển trường. Chuyển trường? Tại sao vậy? Nhất Trung là trường đứng đầu trong các trường của thành phố mà. Nhất Trung không phải là trường đứng đầu thành phố, nó chỉ đứng đầu về mặt thành tích thôi. Nhưng trong lĩnh vực mỹ thuật và âm nhạc,

    Tam Trung mới đứng hạng nhất. Còn về thể thao, Nhị Trung còn mạnh hơn. Em thích bóng rổ, bóng rổ là sinh mạng của em. Ý của em là… Em muốn giao sinh mạng của mình cho Nhị Trung. Em muốn giống như Thiện Cầu Tư, học lại một năm nữa.

    Chỉ có bóng rổ mới khiến em trở thành bản thân tốt hơn. Nhất Trung không đáng để em gửi gắm sao? Không đáng ạ. Nhất Trung không phải trường đứng hàng đầu trong thành phố? Thầy chủ nhiệm Hách, thầy cũng cho rằng như vậy sao?

    Nhìn ở góc độ khác nhau sẽ cho ra kết quả khác nhau. Hiệu trưởng Mao, chuyện này có thể hiểu được ạ. Mười năm trước, Nhất Trung đứng thứ tám trong bảng xếp hạng các trường học của thành phố, đứng thứ 20 trên toàn thành phố. 20 năm tôi tiếp quản trường,

    Dùng từng bước một khiến Nhất Trung đuổi tới vị trí hạng nhất. Điều này còn phải nghi ngờ sao? Nhìn thấy chưa? Thiện Cầu Tư, hạng nhất! Anh Đản giỏi quá đi! Đúng đó. Đãi ăn, đãi ăn đi, bữa trưa em muốn ăn hai trái trứng.

    Tôi cho cậu ăn thêm cái đùi gà nữa. Được. Đi thôi! Đi nào. Cát Cát, được rồi mà. Thất bại là mẹ thành công, cậu tiếp tục cố gắng sẽ được hạng nhất thôi. Được rồi, đừng khóc nữa, con trai mà khóc cái gì chứ. Được rồi mà. Các em, người nhà à,

    Sau khi trải qua ba lần thi thử tuần trước, các em chỉ còn lại hai đợt thi nữa thôi, đó là thi tốt nghiệp và thi Đại học. [Sao vẫn chưa đổi chỗ nữa?] [Tôi đã rất mong đợi rồi.] Theo như thường lệ, chúng ta sẽ đổi vị trí.

    Nhưng bắt đầu từ hôm nay, kế hoạch không như vậy nữa. Chỉ còn 38 ngày nữa là thi Đại học, các em không cần phải làm những bài khó nữa đâu. Hãy ôn tập những bài đơn giản và cơ bản nhiều hơn. Còn những tiết thể dục,

    Muốn ra ngoài quẩy thì cứ tha hồ đi. Hét cho thanh cổ họng, giải phóng áp lực của các em. Thầy chủ nhiệm, khi nào mới đổi vị trí? Không quên sơ tâm mới có thể hoàn thành mục tiêu. Các em, tấm hình này là tấm hình chụp chỗ ngồi đầu tiên

    Sau khi các em phân chia khoa tự nhiên và xã hội hồi lớp 11. Lần thi này, dù thi tốt hay không, chúng ta vẫn sẽ ngồi theo vị trí tốt đẹp ban đầu. Bruce Lee – thịnh thế triều Đường. Lão Đường, chỉ cần nhìn cái này

    Cũng đủ thấy thầy là người nước ngoài sâu sắc nhất mà tôi từng gặp, không có ai tốt hơn nữa. Trong lòng cô Phùng có thầy đấy. Tôi biết chuyện này. Vốn là cô ấy có thể đi du học, nhưng lại bỏ cuộc, chạy tới đây với tôi. Đúng rồi.

    Sao thầy biết tôi hỏi thầy chuyện này vậy? Nước Mỹ? Mỹ có gì hay ho mà đến chứ? Giấc mơ Trung Quốc đó, thầy hiểu không? Cả thế giới đều đang nhìn vào Trung Quốc. Vậy thầy tính thử xem hai chúng tôi có thành cặp không? Thiên cơ bất khả lộ. Lão Đường,

    Nếu không phải tôi cứu thầy hết lần này đến lần khác đề tài nghiên cứu của thầy… Được rồi, được rồi, được rồi, hai người có thể thành. Nhưng vẫn có người đứng giữa ngăn cản. Hộ Cực Ngạnh. Anh ta thì cứ theo đuổi Phùng Doanh đấy,

    Bắt đầu từ hồi đại học rồi. Không phải thầy ấy, bố cô Phùng cơ. Bố cô ấy? Đúng thế, hiệu trưởng Mao đó, thầy cứ xem xét mà làm. Vậy Hộ Cực Ngạnh thì sao? Thầy ấy không sao cả, trời tự có sắp xếp.

    Xin hỏi, giám đốc Tiêu Lộ đang ở đâu thế? Hãy đi thẳng qua bên này rồi quẹo trái. Được, cảm ơn cô. Không có gì. Anh Trương, anh Trương. Lộ Lộ! Anh Trương. Lộ Lộ. Anh Trương, xin đừng làm phiền đến công việc thường ngày của chúng tôi, cảm ơn. Anh Trương!

    Lộ Lộ, em nghe anh nói. Chỉ khi quay đầu nhìn 500 lần ở kiếp trước mới đổi được một lần chạm vai ở kiếp này đó. Em có biết không? Những cái này, chỉ là quà tặng của những người theo đuổi tôi tặng trong một tuần đấy.

    Trùng lặp quá nhiều, không xài hết. Anh Trương, đây là tất cả số điện thoại của những người đàn ông từng theo đuổi giám đốc Tiêu của chúng tôi. Nếu không tin, anh có thể gọi điện xác minh. Tên của anh sẽ được xuất hiện tại vị trí cuối cùng trong trang cuối.

    Được được được. Tôi là người theo nữ quyền, tôi sẽ không vì bất cứ tình cảm nào mà làm tổn thương bất kì một người phụ nữ nào tôi không muốn làm kẻ thứ ba. Anh mau chóng quay về bên Lily, vị hôn thê của anh giùm đi.

    Anh có thể có được tình yêu thật sự ở chỗ cô ấy, anh hiểu chứ? Hai chúng ta không hợp đâu. Lộ Lộ, dường như anh đã đến gần em hơn lúc trước rồi. Được rồi. Anh thà là ế cả đời cũng phải giữ mối tình đơn phương thuần khiết này với em.

    Em đánh thêm cái nữa đi. Tay em lạnh như vậy sao? Trời ạ. Bảo vệ, đừng để người này đến gần tôi. Lộ Lộ! Lộ Lộ, em nghe anh nói đi. Anh mới bị tát có hai cái thôi, phải kiểm soát bản thân, tuyệt đối đừng kích động quá anh Trương à.

    Tôi không thể kiểm soát bản thân. Phải kiểm soát bản thân. Tuyệt đối phải kìm chế lại. Tôi phải chạy theo tiếng gọi con tim. Anh Trương. Tránh ra. Lộ Lộ, Lộ Lộ. Lộ… Lão Hộ. Lão Hộ, anh… Lộ Lộ, chuyện này… tôi tôi mời cô uống gì nhé? Lộ Lộ. Lần này

    Với lần trước tôi gặp cô không giống lắm nhỉ. Lần trước là style học đường, lần này là style nữ vương. Đúng, style nữ vương rất tốt. Lộ Lộ, người lúc nãy là Trương Minh phải không? Hồi học đại học, cái tên đó từng theo đuổi Phùng Doanh, đa tình lắm đấy.

    Đúng, tôi quen vào một lần đi họp lớp. Hình như sau khi tốt nghiệp có kiếm được ít tiền nhờ chơi chứng khoán. Ngày nào cũng đến quấy rầy tôi. Đúng. Cô style nữ vương, người đến quấy rầy cô chắc chắn có rất nhiều. Đàn ông là đồ hèn.

    Càng đối xử tốt với họ, họ lại càng không để ý anh. Ngược lại anh mà càng không để ý tới, họ lại cứ dứt mãi không thôi. Cũng có lý đấy, rất có lý. Lão Hộ, sao hôm nay anh lại có thời gian đến chỗ tôi vậy? Tôi…

    Không phải các học sinh của tôi sắp thi xong Đại học rồi sao? Tôi nghĩ kì nghỉ hè cũng rảnh, muốn đến xem có thể kiếm việc làm thêm ở chỗ cô được không. Anh ư? Thôi đừng đùa nữa. Anh đến chỗ này có thể làm được gì chứ?

    Tôi có thể làm bảo vệ nè. Lộ Lộ, tôi đùa đấy, chỉ đùa thôi. Cô đừng có nhìn chằm chằm như thế, tôi căng thẳng lắm. Được, quyết định thế nhé. [Bạn đoán không sai.] [Hộ Cực Ngạnh trước giờ chưa từng chiếm ưu thế,] [cứ ngốc nghếch ở cạnh Phùng Doanh,]

    [giờ đây đã đổi mục tiêu sang Tiêu Lộ.] [Đây gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.] Đi nhé! Ừ. Về trước nhé. Bái bai. Sao hai cậu vẫn chưa về nữa? Ngày mai phải thi tốt nghiệp rồi, trễ rỗi, nên về nhà nghỉ thôi. Anh Đản về trước đi ạ,

    Lát nữa hai đứa em về liền. Về hay không? Cậu ra góc tường chờ tôi đi, tôi làm xong câu này rồi đi. Nhớ chờ tôi đó. Vậy cậu nhanh lên đấy. [Cuộc sống chính là như vậy.] [Bạn mãi mãi không biết được]

    [ngày mai và điều bất ngờ, cái nào sẽ đến trước.] [Ngưu Phúc đột nhiên nói với chúng tôi cậu ấy phải chuyển trường.] [Cuối cùng chúng tôi vẫn không thể giữ cậu ấy lại.] Anh Đản, mẹ em bị ung thư, không còn nhiều thời gian nữa, hôm qua em mới biết tin.

    Em phải đến bệnh viện với mẹ đây. Nhưng mà… Chăm sóc cho chị ấy giúp em nhé! ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫

    ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫

    ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫

    ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫

    ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫

    ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫