Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Giám đốc Thiện. Hả? Tư Tư chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ? Lão Quý, anh vẫn chưa hiểu thằng bé rồi. Đây nếu là bình thường thì tôi thật sự lo rằng nó sẽ kiếm chuyện. Nhưng chỉ duy chuyện ra nước ngoài tôi dám chắc rằng nó không dám.
Tư Tư quả thật là người si tình. Nếu không phải vì Tịnh Tịnh thì e rằng đã tốt nghiệp Đại học từ lâu rồi. Haiz. Đúng vậy. Ban đầu không cho nó và Tịnh Tịnh đi du học là sợ bọn nhỏ hành động theo cảm tính,
Nhưng không nghĩ rằng chữa tốt thành xấu. Haiz, Giám đốc Thiện à, chuyện này cũng không thể trách anh được. Ai mà biết được máy bay Tịnh Tịnh ngồi lại mất liên lạc chứ? Ngày kia là sinh nhật của Tịnh Tịnh rồi, tôi đoán đây chính là khúc mắc
Mà hôm nay thằng bé muốn đi gỡ. Mong là sau lần này Tư Tư có thể nhanh chóng hiểu được chuyện này. Mong là vậy. Hawkeye. Nếu cậu kiên quyết muốn đi, vậy tôi hát cho cậu một bài vậy. Đừng. Tim tôi không khỏe, cậu đừng có hát đấy. [Ngốc ạ!]
[Sao phải vì mình mà tự làm xấu mặt trước mặt mọi người chứ?] Hawkeye, bài hát này là tôi viết cho cậu ấy, sau lần đó tôi thề mãi mãi không hát nữa. ♫ Ánh sáng chiếu rọi gương mặt cậu ♫ Nhưng lời hứa để chúng ta càng sống tốt hơn,
Chứ không phải càng chịu đau khổ nhiều hơn. ♫ Mọi chuyện trong quá khứ phủ kín trước mặt tôi ♫ Tôi hy vọng cậu có thể phấn chấn trở lại. Nếu sinh mạng của cậu là bầu trời, thì nguyện cậu vẫn là ♫ Không phải không muốn gặp mặt ♫
Hawkeye bay lên vì ước mơ. Không bao giờ từ bỏ. ♫ Thường mơ thấy đôi mắt cậu trong mỗi giấc mơ ♫ Hawkeye, ở lại đi. ♫ Khuôn mặt cậu ♫ Ở lại đi. ♫ Ngay trước mắt ♫ Ở lại đi. Ở lại đi. Đúng vậy, ở lại đi.
♫ Dung nhan đã trải qua bao năm tháng nhưng vẫn không đổi ♫ – Ở lại đi. – Ở lại đi. ♫ Mùa hạ ♫ ♫ Của năm đó ♫ – Ở lại đi. – Ở lại đi. ♫ Thời khắc thanh xuân trong hồi ức ♫
♫ Nụ cười mãi mãi rạng rõ tươi đẹp đó ♫ ♫ Khuôn mặt cậu ♫ ♫ Ngay trước mắt ♫ ♫ Dung nhan đã trải qua bao năm tháng nhưng vẫn không đổi ♫ ♫ Mùa hạ ♫ ♫ Của năm đó ♫ ♫ Thời khắc thanh xuân trong hồi ức ♫
♫ Nụ cười mãi mãi rạng rõ tươi đẹp đó ♫ Tư Tư. Chúng ta đi thôi. Tư Tư à, vẫn còn hành lý mà? Được, đi. ♫ Khuôn mặt cậu ♫ ♫ Ngay trước mắt ♫ ♫ Dung nhan đã trải qua bao năm tháng nhưng vẫn không đổi ♫
♫ Mùa hạ ♫ ♫ Của năm đó ♫ ♫ Thời khắc thanh xuân trong hồi ức ♫ ♫ Nụ cười mãi mãi rạng rõ tươi đẹp đó ♫ Cậu đúng là không chọc gì tôi. Nhưng Ngưu Ngốc và Thanh Gỗ cũng là bạn của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn họ
Bị tên bỉ ổi như cậu lợi dụng. Vậy cậu gọi điện thoại cho bố tôi ♫ Mùa hạ ♫ mách lẻo, hại tôi khó xử trước mặt bố. Cái gì? Cậu lừa họ cũng thôi đi, ♫ Của năm đó ♫ cậu còn dám vu tội bà đây à? Tôi đánh chết cậu.
♫ Thời khắc thanh xuân trong hồi ức ♫ Hawkeye, cậu đừng làm bậy đó. ♫ Nụ cười mãi mãi rạng rõ tươi đẹp đó ♫ Chào anh, máy bay sắp cất cánh rồi. Phiền anh nhanh chóng tắt điện thoại, cảm ơn. Được. Alo, bố. Trước khi đi con muốn hỏi bố rằng
Người giám sát bố sắp xếp ở bên cạnh con là Vương Viện Nga đúng không? [Tư Tư à, máy bay sắp cất cánh rồi,] [đã đến lúc nào rồi sao còn hỏi chuyện này.] Chuyện này rất quan trọng với con, bố mau nói sự thật cho con biết đi. [Không phải.]
[Bố từng thử hối lộ con bé,] [nhưng bị con bé từ chối rồi.] Vậy tức là mỗi lần con dẫn người về nhà, không làm được bài kiểm tra, đều không phải Vương Viện Nga tố giác sao? [Ừ,] [con bé chưa bao giờ gọi điện cho bố cả.]
[Tư Tư, con bé rất ngay thẳng.] [Con kêu chú Quý đi sửa kho củi cho bà nội con bé,] [sau kỳ nghỉ hè] [con bé trả bố không thiếu một đồng.] [Tư Tư, con có một người bạn cùng bàn tốt đó.] [Đều nói kí ức là thuốc độc.]
[Nên đi cuối cùng vẫn phải đi,] [nên đến cuối cùng vẫn chưa đến.] [Bố ơi, bà nội ơi, con rất nhớ hai người.] Tuy tôi không muốn nói lời này, nhưng bố của Thiện Cầu Tư vừa gọi điện thoại đến nói rằng bạn Thiện Cầu Tư đã đi du học rồi. Ở đây
Em ấy kêu tôi thay em ấy tạm biệt các em. Em ấy rất cảm ơn những ngày tháng ở cùng các em, hy vọng sau khi tốt nghiệp mọi người vẫn nhớ em ấy. Được rồi, các em nghiêm túc tự học đi. [Cuối cùng cũng đi rồi,]
[mình đỡ phải chuẩn bị áo lông.] [Mấy ngày nay toàn sống trong lo sợ.] Trần Triết, coi chừng kiếm này. Này, trận đấu còn chưa kết thúc mà. Tôi muốn tiếp tục tuyên chiến với cậu, phấn đấu đến cùng. Bạn học Thiện, qua đó đi. Sau này Nhất Trung là nhà của em,
Cố gắng lên nhé. Cố lên nhé. [Nhìn thấy Thiện Cầu Tư cười tự tin và cởi mở như vậy,] [thì tôi biết anh ấy đã buông bỏ Tịnh Tịnh,] [buông bỏ quá khứ rồi.] [Làm mới bản thân để đón lấy ngày mai.]
[Dường như tôi đã nhìn thấy một bạn cùng bàn mới] [đang đi về phía tôi.] [Đồ khốn, dám đụng mình.] Cút. Đừng nhúc nhích, cây cuối cùng rồi. Được rồi, hết rồi. Tôi thấy con người Hawkeye xuống tay ác độc thật đó. Lần nào cũng dùng cây xương rồng. Lần này tôi
Chỉ bất cẩn đụng tay cậu ta một chút thôi mà. À anh Đản à, không phải anh đi nước ngoài rồi sao? Sao lại quay về vậy? Đúng vậy. Một phút trước khi máy bay cất cánh tôi đã nghĩ rằng mình không phải kẻ thất bại, tại sao phải đi nước ngoài chứ?
Không phải anh nói môi trường trong nước không tự do sao? Đâu có, tôi cảm thấy môi trường trong nước rất tự do. hơn nữa còn rất đậm đà văn hóa Trung Quốc 5000 năm, quốc gia nhỏ bé phương Tây mấy trăm năm lịch sử sao có thể đẹp bằng chứ?
Này, không phải anh nói bóp chết cá tính sao? Cậu vẫn là Ngưu Ngốc đúng không? Cậu vẫn là Thanh Gỗ đúng không nào? Cá tính thật sự có thể bóp chết sao? Không thể. Ừ, nghe anh nói như vậy hình như cũng có lý thật. Này, anh nói
Máy bay lên đường băng thì không thể dừng lại mà. Sao anh làm được vậy? Xem 《An Actor Prepares》 chưa? Mẹ của thầy chủ nhiệm từng xem qua. Cậu không nên nói đến chuyện riêng của người khác. Tôi nói cậu biết, tôi có một cách không chỉ khiến Hawkeye
Chủ động xin lỗi tôi, mà còn phải nịnh tôi nữa. Anh Đản, anh không sao chứ? Chắc không bị đánh cho ngu người đâu nhỉ. Hawkeye từng viết một câu chuyện, tôi muốn giúp cậu ta quay thành một bộ điện ảnh. Cái gì? Quay thành điện ảnh? Vậy tốt quá rồi,
Tôi không dám tin luôn đó. Có gì mà không đáng tin chứ? Tôi cảm thấy mấu chốt của phim điện ảnh là ở cốt truyện. Chỉ cần câu chuyện hay, xây dựng nhân vật hay là được các nhà tư bản xem trọng rồi. [Trời ơi.] [Vậy mình chẳng phải một bước lên trời,]
[được làm biên kịch sao?] Nói hay lắm. Anh Đản, cho em một vai nữa được không? Em có thể hiến thân cho nghệ thuật. Cậu tránh ra cho tôi. Anh Đản, em không cần lời thoại, nằm làm thi thể là được rồi. Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi. Hawkeye à,
《Chiến tranh Canon》 cậu viết có thể đổi tên nhân vật phản diện trong đây không? Tôi đâu có viết ba chữ Thiện Cầu Tư, tôi viết Thiện Cầu Đản mà. Nó cũng như nhau thôi mà. Sao hả? Thừa nhận biệt danh của mình rồi à? Không có đâu nhé. Nếu cậu đổi
Thì tôi giúp cậu xuất bản. Thật à? Đơn giản thôi, chỉ đổi tên thôi mà. Đợi đã, tôi còn chưa nói xong mà. Cậu phải đổi tên vai phản diện thành Trần Triết, đổi tên của nam chính thành tôi mới được. Hừ, được rồi đó. Ở hiện thực không đoạt được quyền
Muốn bước vào tiểu thuyết của tôi giở trò à? Muốn làm nam chính mà còn muốn bôi nhọ Quốc vương Cát Cát của tôi ư? Mơ đi. Vậy thì hết cách rồi. Một tác phẩm có một không hai vì tác giả u mê bất ngộ mà bị chôn vùi rồi. Đáng tiếc.
Đáng tiếc thật. [Làm gì vậy?] [Nhìn mình với ánh mắt như vậy] [cứ cảm thấy lạ thế nào.] [Hừ, vai phản diện, đợi đó đi.] Cậu mời tôi ăn cái này à? Có mấy thứ này là được lắm rồi. Những thứ tôi cho cậu, đừng có mà không trân trọng. Cho cái gì?
Mặt mũi đó. Đổi tên xong chưa? Đổi rồi, đổi rồi. Nam chính Thổ Đản, là một đứa bé lang thang được nghệ sĩ dương cầm nhận nuôi rồi đi lính. Này. Sao tên của tôi quê vậy? Đứa bé lang thang mà, quê chút mới dễ nuôi. Vả lại,
Không quê thì sao có thể tôn lên sự thanh cao sau này của cậu chứ? Được, cậu nói gì cũng đúng cả. Này, tôi nghe nói nhà sản xuất đều có chủ trương tiết kiệm tiền, mà cậu chưa làm gì cả mà uống quỵt hai chai nước của tôi rồi.
Này, tôi không trừ tiền lương của cậu là được lắm rồi. Cậu phải biết thỏa mãn đi chứ. Giám đốc Thiện, rốt cuộc chuyện này có thể thành công không? Tôi cảm thấy chỉ cần không đổi tên của nam chính, không đổi tên của vai phản diện
Thì chắc chắn thành công. Chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Cậu có ý gì hả? Cậu đùa với tôi à? Đâu có. Cậu có biết thời gian chuẩn bị cho bộ phim điện ảnh cần một đến ba năm không? Sắp thi Đại học rồi,
Cậu cảm thấy cậu còn thời gian làm cái này ư? Vậy ý của cậu là nước ngọt của tôi mời cho vui thôi à? Không có. Tôi đưa kịch bản cho bố tôi là được rồi. Công ty ông ấy có bộ phận văn học, bộ phận văn học sẽ họp để thảo luận.
Bàn bạc với cậu chuyện này nhé. Chuyện gì? Có thể đổi tên của vai phản diện không? Không có cửa, người xấu phải tên là Trần Triết. Hăng hái ghê nhờ. Này, tối nay đến nhà tôi giúp một việc đi. Chuyện tôi không đi du học bố tôi vẫn chưa biết,
Cậu về nhà giải thích với tôi đi. Giám đốc Thiện, tiễn Tư Tư ra nước ngoài rồi. Chúng ta có thể bắt đầu đổi mới công việc trong hội đồng quản trị rồi đúng không? Lão Quý à, tình hình lời lỗ bây giờ của tập đoàn sao rồi? Không tốt lắm.
Do ảnh hưởng của khủng hoảng tài chính của Mỹ, nên giá cổ phiếu của công ty vẫn đang giảm liên tục, tình hình thị trường vô cùng ảm đạm. Nếu không nhanh chóng ra tay xử lý, e rằng sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của các cổ đông.
Vậy bây giờ có ngành nào đang nổi lên không? Bây giờ chỉ có ngành điện ảnh là nổi thôi. Nhưng thị trường ngành này rất mạo hiểm, tôi cảm thấy đừng nên chen chân vào. Được, tôi biết rồi. À, anh về trước đi. Hay là tối nay tôi ăn mừng với anh nhé.
Bỏ đi. Tôi muốn yên tĩnh một mình, anh về trước đi. Được, vậy anh cũng nghỉ ngơi sớm đó. Được. [Không biết thằng nhóc này đã đến nơi chưa?] [Không gọi mình một cuộc nào cả.] [Xin lỗi,] [thuê bao quý khách vừa goi tạm thời không thể gọi được.]
[Xin vui lòng gọi lại sau.] [Xin lỗi…] Đúng là phụ nữ, bao nhiêu năm rồi anh vẫn sống trong danh sách đen của em à. [Rất nhiều người đều cho rằng] [có một tập đoàn lớn] [là người thành công.] [Nhưng những thứ này] [đều là tôi hy sinh gia đình để đổi lấy.]
[Hôm nay là sinh nhất của tôi,] [mà người nhà của tôi] [lại không thể ở bên cạnh tôi.] [Đây mới là thất bại lớn nhất của đời người.] Cảm ơn, cảm ơn. Không được nhúc nhích, giơ tay lên đi. Không được nhúc nhích. Mấy người là ai? Nhắm mắt lại.
Bọn cháu là ai à? Đất nước đang trong thời bình chú nói xem bọn cháu là ai? Mấy người muốn làm gì? Cháu… Chú lo bọn cháu làm gì? Đi. Bọn cháu có súng đó. Chúc bố sinh nhật vui vẻ. Chúc bố sinh nhật vui vẻ. Chúc bố sinh nhật vui vẻ.
Chúc bố sinh nhật vui vẻ. Hầm chết đi được. Tư Tư không phải con… À, đúng vậy. Con đúng là đi du học, nhưng sau đó con lại nghĩ nếu con đi như vậy chẳng phải lợi dụng sơ hở hợp đồng sao? Dùng thủ đoạn để chiến thắng.
Nên là con cố tình trở về chứng minh bản thân với bố lần nữa. Được rồi, đừng nói nhiều nữa, nến sắp cháy hết rồi kìa. Bố, sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn con. Bố ước đi. Được. Bố hy vọng… Chú à, điều ước không được nói ra đâu,
Nói ra là không linh đâu. Đúng, đúng vậy. Vậy sao? Vậy được. Nhanh lên nào. Xong chưa? Xong rồi. Thằng nhóc xấu xa này. Mấy đứa à, từ trước đến nay chú chưa bao giờ tự nhận mình là một thương nhân. Nhưng chú xin lỗi nhé,
Chú đã dùng suy nghĩ của thương nhân đánh giá tình bạn của mấy đứa, vì vậy chú tự phạt một ly. Nào. Bố à, con muốn tuyên bố với bố một chuyện. Con định đi thi Đại học. Cái gì? Tư Tư à. Con có lòng tin. Con… Haiz. Có lòng tin.
Có lòng tin. Có lòng tin. Có lòng tin. Có lòng tin. Có lòng tin. Được. Nếu các cháu đã có lòng tin như vậy, vậy thì chú sẽ chúc các cháu được đề tên lên bảng vàng. [Từ sau khi Thiện Cầu Tư trở về,] [thì Trần Triết vốn không bình thường]
[càng trở nên bất thường hơn.] [Thường hay làm] [những hành động khiến người khác không hiểu nổi.] Trên người tôi có gì à? Không có. Vậy trên mặt tôi có gì à? Không có luôn. Vậy Trần Cát Cát quay đầu lại nhìn gì vậy? Chắc là nhìn tôi đó. Được rồi,
Ai đọc nào? Cô ơi, em đọc. Được. Dưới tình huống thông thường, căn bệnh hoặc vết thương này không nghiêm trọng lắm. Nhưng cũng có lúc nhanh chóng thực hiện cấp cứu có thể cứu được mạng sống. Chia đội và nhìn hình thảo luận xem
Mỗi hình đã xảy ra chuyện gì? Nếu có thể hãy thảo luận cách cấp cứu đầu tiên mà bạn nên đưa tôi. Nhìn gì vậy? Không có gì đâu thầy chủ nhiệm, em chỉ xem lúc dọn vệ sinh bàn có đều chưa. À, là vậy à. Đều rồi. Được, tiếp tục.
[Tôi quả thật đã thích Trần Cát Cát rồi.] [Vì tôi phát hiện] [từ sau khi tôi biết] [cách học của cậu ta,] [thì cảm thấy cả người vô cùng tự tin.] [Mỗi lần nhìn thấy đối thủ] [phải thua mình] [trong lòng rất hạnh phúc.] [Không sai.] [Hạnh phúc của tôi]
[được xây dựng từ đau khổ của Trần Triết.] [May quá, may quá.] [Cuối cùng cũng có cơ hội học nhiều hơn cậu rồi.] [Muốn đấu với tôi à?] [Khi mọi người ngủ say,] [thì tôi vẫn đang học.] [Tôi không phải là vua,] [thì ai là vua chứ?] Bể Bắc có loài cá,
Được gọi là cá Côn. [Kỳ lạ,] [ai lại nửa đêm ở trong nhà vệ sinh chứ?] Hóa làm loài chim. [Chẳng lẽ mình xuất hiện ảo giác sao?] Vỗ cánh bay, cánh nó như đám mây che rợp bầu trời. Bằng bèn bay sang bể Nam Thiện… Thiện Cầu Tư,
Không phải cậu ở kí túc xá sao? Được rồi, nhỏ tiếng thôi, đừng làm phiền tôi học. Là bầy ngựa hoang chăng, hay là bụi trần? Hay là cái hơi thở của muôn vật nổi lên? Còn màu trời xanh xanh kia có phải là màu thật của nó không? Anh Đản à,
Ngày mai thi cuối kỳ rồi, anh nắm chắc chưa? Đương nhiên là nắm chắc rồi. Chủ tịch Mao từng nói trong chiến lược phải xem thường kẻ địch, trong chiến thuật phải xem trọng kẻ địch. Tôi đã chuẩn bị đầy đủ tư tưởng rồi. Chuẩn bị
Khiến Trần Triết cũng mặc áo lông một lần. Đúng rồi anh Đản, búp bê em mua cho anh sao rồi? Tối qua có thoát được tra hỏi không? Miễn cưỡng chịu đựng thôi. Thanh Gỗ, tôi nói rồi mà, lúc mua phải để ý ngày sản xuất. Ngày sản xuất sao vậy?
Cái này đâu có hạn sử dụng đâu? Đây không phải là chuyện hạn sử dụng. Mấy cậu không hiểu rồi, hẹn hò là phải xem chòm sao. Anh Đản, sao vậy? Có nắm chắc không đấy? Có chí thì nên. Cậu cứ đợi Trần Cát Cát mặc áo lông đi.
Vui hơi sớm rồi đó. Báo cáo. Người đâu? [Là bài thi giữa kỳ.] [Nó nằm trong phòng chấm thi mà,] [sao thầy chủ nhiệm lại lấy ra chấm?] [125 điểm à.] [Cũng cỡ như mình đoán.] [Sao có thể vậy được?] Hạng nhất, Trần Triết. [Tỏ vẻ gì chứ?] [Ngồi ở giữa thôi mà,]
[ai mà thèm chứ?] [Vẫn là vị trí trong góc của mình] [có cảm giác an toàn.] [Không khí trong lành, cảnh vật vô biên.] [Chuyện gì vậy?] [Làm gì vậy nhỉ?] [Sao Trần Triết lại như vậy?] [Trời ơi,] [Quốc vương Cát Cát chủ động như vậy ư?] [Trời ơi, kích động quá.]
Trần Triết, em làm gì vậy? Thầy chủ nhiệm, em cảm thấy thầy nói đúng. Mọi người đều được học. Em ngồi ở đây đầu tiên là vì cổ vũ các bạn học yếu đừng vì chỗ ngồi mà từ bỏ bản thân. Đồng thời thân là lớp trưởng
Em cũng dễ đốc thúc những bạn trong tiết thích làm việc riêng. Ngồi xuống đi. Hạng hai, Hách Giai Kỳ. [Người giỏi ắt có người giỏi hơn.] Lần này có phim hay xem rồi. Hách Giai Kỳ, em sao vậy hả? Em ngồi đó đốc thúc được ai hả?
Thầy chủ nhiệm, ba năm cấp ba em luôn ngồi ở giữa, em cũng muốn dùng góc độ khác để ngắm nhìn ba năm cấp ba và bục giảng. Các em kiếm chuyện đúng không? Các em kiếm chuyện với tôi đúng không? Ngồi xuống. Hạng thứ ba, Vương Viện Nga. Mấy đứa các em
Tuổi không còn nhỏ nữa rồi, trưởng thành chút đi. Tranh thủ học đi. Làm gì vậy? Không ngờ tôi cũng có thể ngồi ở đây đúng không? Có gì ghê đâu chứ? Màu son của cô đẹp ghê, hãng nào vậy? Mộng Tuyền đó, dùng thích lắm. Lần sau dẫn cô đi mua. Được.
Hoan nghênh ghé thăm. Bánh sầu riêng ngon không? Bán mỹ phẩm thì không nên ăn những thứ nặng mùi như vậy, cái này cũng cần dạy sao? Ghi lại mã số nhân viên của nhân viên này đi. Được. Đây là ai vậy? Không biết nữa. Alo.
Alo, Giám… Giám đốc Thiện, không xong rồi. Sao vậy? Cửa hàng xảy ra chuyện gì sao? Không phải cửa hàng mà là Giám đốc Đổng, Giám đốc Đổng về rồi. Giám đốc Đổng? Giám đốc Đổng nào? [Đổng Mai, cô Đổng đó.] Giám đốc Thiện, anh sao vậy? Đổng Mai. Tôi không hiểu.
♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫
♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫
♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫
♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫
♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫
♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫