Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫

    ♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫

    ♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫

    ♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫

    ♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫

    ♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Không có gì cũng đến nịnh bợ. Không phải gian thì cũng là tà. Nói đi! Cậu mua nhiều đồ ăn vặt như vậy đến lấy lòng tôi còn muốn tránh né Thanh Gỗ, cậu có chuyện gì muốn nhờ tôi à? Anh Đản. Em đã viết một lá thư.

    Anh nghiên cứu giúp em. Thư? Tôi thấy là thư tình mới đúng chứ. Đã lúc nào rồi, còn tâm trạng viết những thứ này nữa. Thư tình cũng là bài văn mà. Chỉ là đổi từ đề mục sang tình cảm mà thôi. Mùi hoa quế sao? Loại thẳng luôn. Tại sao? Lãng mạn.

    Lãng mạn, hiểu không? Ngôn ngữ của hoa quế là rất cao quý, đẹp đẽ, vinh quang và vinh hạnh. Cậu nên dùng oải hương. Oải hương đại diện cho lời hứa tình yêu. Chuyên nghiệp đấy! Còn phải nói! Đợi đã, để em ghi lại. Tôi có thể đọc lên không?

    Tất nhiên là có thể rồi. Phảng phất như mặt trăng bị mây nhẹ che lấp, Phiêu diêu như tuyết bị gió thổi cuốn lên. Văn ngôn cơ à! Chà! Được đấy, Ngưu Ngốc. Không ngờ cậu cũng sâu sắc đến vậy. Thư tình là phải càng khó hiểu càng tốt.

    Phải để cô ấy đoán. Đoán đi đoán lại. Tốt nhất là đoán không ra. Ồ! Còn có chiêu đó nữa sao. Còn phải nói. Tôi tiếp tục đây. Từ xa ngắm nhìn, trắng như ráng mặt trời lên trong sương sớm,

    Tới gần nhìn kỹ, rực rỡ như hoa sen lên khỏi dòng nước trong. Vai như vót đẽo thành, eo như lấy dải lụa thắt lại. Cổ trước sau thon dài, da trắng hé lộ. Môi son rực rỡ bên ngoài, răng trắng tinh khiết ở trong.

    Con ngươi sáng liếc nhìn, má lúm đồng tiền hiện trên má. Đáng ghét, nhỏ tiếng thôi. Đừng để người khác nghe được. Ái chà, Ngưu Ngốc. Không ngờ cậu lại có tài văn chương đến vậy. Tài văn chương gì chứ.

    Đó là bài “Bài Phú Về Nữ Thần Sông Lạc” của Tào Trực trong sách giáo khoa Ngữ Văn. Kiến thức nông cạn. Cậu lắm lời vậy! Không chân thành. Làm gì có ai viết thư tình lại đi chép văn cổ. Hơn nữa còn là bài văn người qua đường còn biết.

    Ai ya. Là em thấy bài thơ này của Tào Trực viết rất tao nhã. Nên mới chép lại. Tôi nói cậu biết. Nhất định phải né mấy chiêu trò truyền thống đó ra. Cái gì mà từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã liền thích em. Nhưng câu như vậy,

    Cố gắng đừng dùng. Ồ! Vậy dùng cái gì? Dùng… Tiếng Anh. Tiếng Anh mới khó hiểu. Vậy nhờ cả vào anh rồi, anh Đản. Để đó cho anh! Bảo đảm khiến cậu hài lòng. Cảm ơn anh Đản. Haizz! Đoán chừng bức thư này

    Sẽ là bức thư độc nhất vô nhị, chưa ai từng viết. Lần đầu tiên nghiêm túc viết tiếng Anh như vậy. Haizz! Hôm qua bài văn tiếng Anh cô tiếng Anh để lại. Bây giờ phải nộp lên rồi. Mọi người hãy chuẩn bị đi. Viết tên. Tiểu Nga, bài tập.

    Ừm! Ừm! Của Thiện Cầu Tư đâu? Đây, cậu lấy đi. Tên cũng không viết. Còn ai chưa nộp không? Không còn ai tôi nộp lên cho cô tiếng Anh đây. Thưa cô, đây là bài tập của lớp chúng em. Ừm! Của Thiện Cầu Tư sao? Bài tập đâu? Cậu không cần lo.

    Đã nộp lên cho cậu rồi. Ai bảo cậu nộp cho tôi? Tôi là đại diện lớp tất nhiên là phải thu bài tập của cậu rồi. Điên thật rồi. Hỏng rồi, hỏng rồi. Cậu đừng đi vội. Ái chà! Cậu có để bài của tôi ra phía sau không? Tôi…

    Bài cuối cùng tôi thu là của cậu. Tất nhiên là xếp đầu tiên rồi. Trời ạ! Hai chúng ta người đi trước người đi sau tôi chạy như bay đến đây, Cậu biết di chuyển siêu tốc đấy à, anh hai? Tôi chết chắc rồi. Tôi nhấn mạnh lại lần nữa,

    Nhất định không được yêu sớm. Đóng cánh cửa này vào thì chúng ta chính là người một nhà rồi. Chào thầy! Xin chào, bà là… Tôi là bà của Tiểu Nga. Tôi đến tìm Tiểu Nga. Bà! Ây! [Từ khi nào trở thành bà các cậu thế?] [Xì!] Bà! Nếu bà muốn gặp cháu

    Gọi điện thoại cho cháu là được. Muộn như vậy rồi, bà ra đây chú cháu có biết không? Biết, có biết. Tiểu Nga. Là bà muốn đến trường thăm cháu. Một mình bà ở bên ngoài nguy hiểm biết bao. Lỡ gặp phải kẻ xấu thì sao? Gặp phải kẻ xấu.

    Gặp phải kẻ xấu bà sẽ nằm đó không đứng lên. Xem bọn chúng ai dám động vào bà. Trông cháu cũng trưởng thành như người lớn rồi. Có thể gánh vác trách nhiệm rồi. Có những chuyện, cũng đến lúc nói với cháu rồi. Cháu đã là người lớn từ lâu rồi.

    Bà, bà nói đi. Tính cách cháu hệt như bố cháu vậy. Thiên Tiếu lúc còn trẻ cũng rất bướng. Mấy năm bố cháu bỏ nhà ra đi, vẫn luôn không liên lạc gì với gia đình. Người trong thôn đều nói nó đã không còn nữa.

    Nhưng bà cảm thấy bố cháu vẫn còn sống. Bà! Rốt cuộc bố cháu còn sống hay không? Ông ấy sẽ trở về chứ? Haizz! Bà cũng không biết. Bà! Bà, sao bà lại đến đây? Ai yo! Tiểu Cát Cát đến đấy à? Đã cao đến vậy rồi. Mau ngồi xuống, ngồi xuống.

    Để bà xem nào. Bà! Bà vẫn cứ goi cháu Tiểu Cát là được rồi. Bao nhiêu năm chưa được gặp bà rồi. Bà uống nước đi. Ừ, ừ. Dạo này học hành thế nào? Cũng được. Rất tốt ạ! Đứng đầu lớp. Thật tốt quá. Ai za, tốt, tốt lắm.

    Hai cháu học cùng một trường thật tốt quá đi! Bíp bíp, bíp bíp. Các người… Bíp, bíp. Các người là ai? Các người định làm gì? Bíp bíp. Tiếng chim gì đây? Tôi… tôi nghe không hiểu. Tôi là người đến từ hành tinh Stanford. Cậu đã phát hiện ra hành tung của tôi,

    Tôi phải giải phẫu bộ não cậu. Xóa sạch đoạn kí ức đó đi. Khốn kiếp! Quả nhiên cậu là người ngoài hành tinh. Tạo sao cậu lại muốn tham gia thi Đại học? Tại sao cậu lại đến lớp chúng ta. Thi Đại học là ma quỷ.

    Người có thể chiến thắng ma quỷ, mới là kẻ mạnh. Người như cậu đã được định sẵn không phải kẻ mạnh. Bắt đầu thôi! Tôi… tôi là kẻ mạnh, tôi là kẻ mạnh. Tôi là kẻ mạnh. Không gian cá nhân rất quan trọng đối với đời sống sức khỏe.

    Nhưng từ khi dân số tăng trưởng đến không đủ diện tích đất sử dụng. [Thì ra là người ngoài hành tinh.] Tận dụng hết mọi không gian cá nhân vẫn luôn là một vấn đề. A! Ai đó? Ai? [Thì ra những giây phút thong dong thoải mái]

    [đằng sau đó cần phải đánh đổi lại bằng mồ hôi nước mắt.] [Và cả sự nỗ lực.] Người đứng đầu vẫn là Trần Triết. Cảm ơn thầy chủ nhiệm. [Thời khắc này trong mắt tôi,] [Trần Triết đã không còn là người ngoài hành tinh nữa.]

    [Cậu ta là đối thủ và cũng là tấm gương của tôi trong việc học.] Tối qua tôi lại quên không đóng cửa. Không mấy người có thể có cơ hội trở thành người mở đường. Trải qua một lần mạo hiểm đích thực.

    [Trận chiến cuối kì giờ mới thực sự bắt đầu.] [Nhất định tôi sẽ khiến cậu thua tâm phục khẩu phục.] Không gian cá nhân rất quan trọng đối với đời sống sức khỏe. Nhưng từ khi dân số tăng trưởng đến không đủ diện tích đất sử dụng.

    Tận dụng hết mọi không gian cá nhân vẫn luôn là một vấn đề. Này! Bà bị ốm rồi, cậu biết không? [Không phải là bệnh gì nghiêm trọng chứ?] Xin chào! Xin hỏi, phòng bệnh của Tống Mỹ Văn ở đâu? Cậu là… À, đó là bà tôi. Làm cháu kiểu gì vậy?

    Vào viện bao nhiêu ngày rồi giờ mới đến. Đến rồi còn không biết số phòng bao nhiêu. Tôi… Cậu gì mà cậu. Bình thường không chăm sóc cho bà cụ, người sắp mất rồi mới ra vẻ hiếu thảo. Cái gì? Cậu đừng giả bộ không biết gì với tôi.

    Loại người như cậu tôi gặp nhiều rồi. Đây là báo cáo xét nghiệm. Cầm lấy rồi mau đến phòng bệnh 103. Cô ngầu thật đấy. Ngày đầu tiên đi làm đã dám la người khác. Mặc kệ cậu ta là ai, không ưa nổi loại người như vậy.

    Trên mạng ai ai cũng là con cháu hiếu thảo. Ốm thật ra đấy, chẳng có được ai đến trước tiên. Được rồi, đừng để y tá trưởng thấy. Nếu không sẽ bị phạt đấy. [Ung thư não.] Hoan nghênh khiêu chiến. Hôm nay chúng ta sẽ học bài mới.

    Ai muốn đọc thật to bài văn đó? Thưa cô! Em có thể. Ba vị bác sĩ của Quốc vương. Ngày xửa ngày xưa, có một vị bác sĩ. Cai trị một phần nghìn nước Anh. Một ngày, Quốc vương hỏi ba vị bác sĩ của ông. Họ yêu ông ta đến mức nào?

    Hai người trong đó nói họ yêu ông ta. Còn quan trọng hơn cả bất kì thứ gì trên đời. Mấy thanh niên các cháu, quá nông nổi. Món đồ hỏng rồi, chỉ biết ném rồi thay thứ khác. Ở thời đại chúng ta chỉ có sửa sang lại.

    Vật như nào thì tình cảm cũng như thế. Vâng, bà nói rất đúng. Bà à, cái này là Vương Viện Nga viết sao? Là Tiểu Nga viết đó. Mỗi lần con bé viết xong tiểu thuyết, đều đưa bà xem trước. Còn nói, sau này còn muốn quay thành phim nữa.

    Nhưng, như này quá li kì và ngoắt nghéo. Còn nữa, cháu vô cùng nghi ngờ nguyên mẫu của nhân vật nam chính trong đó chính là Trần Triết. Còn cả tên gian tặc đó, viết thẳng tên cháu vào đó. Nhân vật Thiện Cầu Tư được miêu tả

    Đúng là có hơi gây tranh cãi. Nhưng, nội dung câu chuyện lại rất cảm động. Bà à! Lần trước đến nhà bà, có một câu hỏi cháu vẫn luôn ngại hỏi. Vương Viện Nga luôn nói rằng bố bạn ấy là cao thủ võ lâm. Vậy mẹ bạn ấy thì sao?

    Cháu chưa từng nghe bạn ấy nhắc đến. Con bé Tiểu Nga này đúng là số khổ. Mẹ nó vừa sinh nó ra thì đã mất. Ồ! Thì ra là như vậy. Nghe Tiểu Nga nói, bố mẹ cháu rất giàu có. Từ nhỏ có phải cháu đã lớn lên trong nhung lụa không?

    Cũng không phải vậy. Lúc nhỏ cháu cũng đã từng nghèo. Năm cháu học lớp 11, bố mẹ cháu đã li hôn rồi. Lớp 11 là năm ngoái sao? Không. Là… sáu năm trước rồi. Vậy tình cảm giữa bố mẹ cháu cũng nên vun vào rồi. Cho cháu đấy, mặc đi! Cảm ơn bà.

    A! Là ai đã làm? Toi rồi! Em biết. Là em! Năm năm trước, em đã bị nhà trường đuổi học rồi. Em có biết tại sao nhà trường vẫn quyết định thu nhận em không? Em không bận tâm, cũng không muốn biết. Đó là vì

    Trước đây em là một trong mười học sinh giỏi nhất toàn trường. Còn là lớp trưởng lớp thực nghiệm. Em nhìn xem em hiện giờ, sao em lại trở nên như vậy? Năm năm rồi, Những học sinh tôi dẫn dắt cũng đã tốt nghiệp Đại học.

    Tại sao khi tôi gặp lại em em vẫn đang học lớp 11. Em đang làm gì thế? Tôi nói cho em biết, những thầy cô khác có thể không làm gì được em. Nhưng tôi không thể cứ nuông chiều em mãi được. Tùy cô thôi!

    Bảo mãi không chịu thay đổi, vô phương cứu chữa. Em có biết bao nhiêu năm nay tôi vất vả là vì cái gì không? [Cái gì?] [Thiện Cầu Tư năm năm trước từng bị nhà trường đuổi học.] [Vậy chẳng phải cậu ta…] [Chả trách già như vậy.] [Khốn kiếp.]

    [Còn tự xưng mười sáu tuổi vị thành niên nữa chứ.] Nhìn gì chứ? Trên mặt tôi có chữ à? Không… không có. Thiện Cầu Tư, cảm ơn cậu. Cậu vốn không cần phải chịu tội thay tôi. Không có gì, bạn bè mà. Giúp đỡ lẫn nhau cũng là việc nên làm thôi.

    [Bạn.] [Từ khi nào chúng ta đã trở thành bạn bè vậy?] Cậu muốn ăn gì? Tùy ý chọn, tôi mời. Hào phóng vậy sao? Vậy tôi không khách sáo đâu. Này này, cũng đừng làm lớn quá. Biết ngay cậu sẽ sợ. Vậy tôi sẽ lấy một lon nước. Ừm.

    Không thể cho cậu dễ dàng thế được, lấy thêm cái nữa cho Thanh Gỗ. Lấy cái nữa cho Ngưu Ngốc. [Cũng không biết bắt đầu từ khi nào,] [cảm giác Thiện Cầu Tư đã thay đổi.] [Không còn đáng ghét như trước đây nữa.] Này, Hawkeye. Hôm nay sao lại chăm chú vậy?

    Tôi… tôi đang viết tiểu thuyết. Cần cậu quản sao? Sao cậu lại căng thẳng như vậy? Đồ thần kinh. Haizz! Này, muốn chết à? Khi về nhớ tắt đèn. Bye bye! 520. [Thất bại, thất bại, lại thất bại.] [Rốt cuộc mật mã là gì đây?] Anh Đản.

    Anh vẫn chơi trò lời nguyền tình yêu sao? Nó lỗi thời từ lâu rồi. Cái gì, lời nguyền mà cũng lỗi thời sao. Tất nhiên rồi. Bây giờ trò chơi đang rất thịnh hành là nét bút theo tên. [Không phải là cái này đấy chứ?] [Thiện Cầu Tư trừ đi Di Tịnh.]

    [24 nét trừ đi 22 nét.] [Hai.] [Không phải là hai hai hai đấy chứ?] A! [Như vậy có phải không hay cho lắm.] [Như này chẳng phải là kẻ biến thái điên cuồng sao?] [Không được, không thể làm như vậy.]

    [Cái này hoàn toàn có thể cải biên thành tiểu thuyết rồi.] [Câu truyện tình cảm của một học sinh giỏi ở trường.] [Nam chính Thiện Cầu Tư] [là một chàng trai ngây ngô hay xấu hổ.] [Phải lòng hoa khôi học giỏi của lớp Di Tịnh.]

    [Thế nên mượn thời cơ cố gắng học hành, để chọn chỗ ngồi.] [Đạt được tâm nguyện được ngồi cùng bàn.] Tư Tư. Hửm? Mục tiêu của cậu là gì? Đại học Thanh Hoa hoặc đại học Bắc Kinh. Hay là chúng ta cùng nhau đến Standford học đi. Ừm. Được. Bà chủ.

    Có tài liệu hướng dẫn TOEFL IELTS không? Tất cả đều ở bên đó. Ten ten. Có phải cuốn cậu muốn tìm là cái này? [Sau đó hai người vì có cùng chung mục tiêu,] [bắt đầu nỗ lực phấn đấu.] [Nhưng bố của Thiện Cầu Tư]

    [sống chết cũng không đồng ý cho Thiện Cầu Tư ra nước ngoài.] Nếu con ra nước ngoài, bố không thể lúc nào cũng ở bên con. Ai sẽ đảm bảo cho sự an toàn của con đây? Bố, cho dù lúc con học ở trong nước. Bố cũng đâu có chăm sóc con.

    Con đến Mỹ ít nhất cũng có mẹ con ở đó, mẹ sẽ chăm sóc cho con. Bố nói cho con biết, từ nay về sau đừng nhắc đến bà ấy trước mặt bố nữa. Con quay lại cho bố. ♫ Gió lên rồi, mây trôi rồi, hoa nở rồi ♫

    ♫ Quanh quẩn một chỗ rồi ở lại ♫ ♫ Đã nói sẽ không lưỡng lự ♫ ♫ Và không giả vờ nữa ♫ ♫ Nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ và hướng về ♫ [Ngày hẹn đã đến,] [nhưng, Thiện Cầu Tư lại không thể đến kịp.]

    ♫ Sự đời của mai sau quả thật luôn vô thường ♫ [Di Tịnh chỉ đành đi trước một bước.] ♫ Đừng ra vẻ và đừng trốn tránh nữa ♫ ♫ Hãy đi theo cậu ấy đi ♫ ♫ Khắc sâu cậu vào tận đáy lòng ♫

    ♫ Tình yêu giống như một đóa hoa nở rộ trong bàn tay ♫ Này này. Các người thả ra. ♫ Nguyện làm bờ vai cho cậu ♫ Thả cho tôi đi. ♫ Nguyện ở bên cạnh cậu ♫ Khốn kiếp, thả ra, thả tôi ra.

    ♫ Không phụ lòng khoảng thời gian tuổi trẻ ♫ [Đợi đến khi Thiện Cầu Tư thoát khỏi được sự khống chế,] [vội chạy đến sân bay mới phát hiện ra,] ♫ Ánh đèn sáng lấp cả ánh sao ♫ [lúc đó đã muộn rồi.]

    Những cảnh đẹp hoa xuân, trăng thu bao giờ mới hết? ♫ Cậu là hướng đi duy nhất trong lòng tôi ♫ Ngoài gác nhỏ đêm qua gió đông lại thổi, Chẳng kham ngoảnh đầu nhìn lại cố quốc dưới ánh trăng sáng. ♫ Con đường của đời này dài đằng đẵng ♫

    ♫ Mong từ nay không còn mơ màng ♫ Thềm son bệ ngọc có lẽ vẫn còn y nguyên đó, chỉ có mặt người là đã thay đổi ♫ Nguyện đợi cậu khoác lên cho tôi một chiếc váy cưới ♫ Hỏi lòng chàng có thể có được bao nhiêu sầu?

    Đầy như một dòng sông xuân chảy hướng về đông. [Việc không may chính là chuyến bay mà Di Tịnh ngồi,] [UA630 đã mất liên lạc.] [Từ đó Di Tịnh sống chết không rõ.] [Thiện Cầu Tư cũng bắt đầu từ khi đó] [trở thành một con người khác.] A! Này!

    [Nhìn anh ấy cố tỏ ra vẻ kiên cường.] [Tôi quyết định làm chút chuyện gì đó cho anh ấy.] Alô, Mai Mai. [Đừng gọi tôi Mai Mai, xin hãy gọi tôi là Giám đốc Đổng.] Giám đốc Đổng. Em gọi điện cho anh là có việc gì sao?

    [Tôi đã nói với anh bao lần rồi.] [Đưa Tư Tư sang chỗ tôi.] [Rốt cuộc anh có phải đàn ông không vậy?] [Nói lời có giữ lời không?] Mai Mai à! Anh cũng đã nói với Tư Tư. Nhưng thằng bé không muốn. Em nói xem anh cũng đâu có cách nào.

    [Tôi không tin.] [Anh cho nó theo học trường nào?] [Lừa tôi đến phát nghiện đúng không?] Không nghiện. Mai Mai em xem như vậy được không? Anh sẽ khuyên bảo thằng bé. Mau chóng đưa nó sang chỗ em, được chứ? Haizz! Vương Viện Nga, em ra đây lát. Mau lên.

    Các em học bài đi. Nào nào. [Bệnh viện gọi điện đến, nói không thấy bà đâu.] Chú ơi, lái nhanh lên, nhanh lên. Tiểu Nga à! [Khi cháu đọc được bức thư này,] [bà đã mang theo hành lý đi đến một nơi xa xôi rồi.] [Cháu không cần lo cho bà.]

    [Bà hiểu bản thân mình hơn bất kì ai khác.] [Hành trình của sinh mệnh] [cũng giống như việc cháu học ba năm cấp ba.] [Có khai giảng thì cũng sẽ có tốt nghiệp.] [Bà không muốn trong lúc tốt nghiệp,] [bị người khác trói trên giường.]

    [Chấp nhận để cơ thể mình bị người khác chi phối điều khiển.] [Bà yêu chính bản thân mình, bà càng yêu thế giới này hơn.] [Sau khi bà đi, cháu nhất định phải chịu khó học hành.] [Không được buông lỏng bản thân mình.]

    [Nếu trong thể xác 18 tuổi của các cháu] [chứa đựng tư tưởng cũ của người 80 tuổi.] [Vậy thì các cháu giữ lại thanh xuân còn có tác dụng gì chứ?] [Cố gắng học hành.] [Bất kể lúc nào, bà cũng sẽ nhớ đến cháu ở nơi xa.]

    [Tôi biết việc bà bỏ nhà ra đi] [là rất tàn khốc với Vương Viện Nga.] [Nhưng tôi vẫn không có đủ dũng khí] [nói sự thật với cô ấy.] ♫ Khẽ xoa đầu cậu, cậu đã mệt chưa ♫ ♫ Bước chân đi cũng không còn loạng choạng nữa chứ ♫

    [Giấc mơ của cô ấy nhất định là rất đẹp.] ♫ Có lẽ là nhất thời mệt mỏi ♫ ♫ Cậu cũng cần sự an ủi ♫ [Có lẽ là đang mơ thấy được ở bên bà.] ♫ Tạm thời quên đi bóng tối trước mặt ♫

    [So sánh với lần đầu gặp cô ấy ở quê,] ♫ Thi thoảng mở rộng cánh cửa tâm hồn ♫ [Hawkeye trước mắt thật sự đã khác rồi.] ♫ Để đổi lại những mệt mỏi đau thương ♫ ♫ Nhưng lại không cách nào đổi lại con người đó ♫ [Tôi vốn cho rằng,]

    [trước khi mình rời khỏi thành phố này,] ♫ Oh, người đó ♫ [có thể chữa lành vết thương trong tim cô ấy.] ♫ Tôi muốn được khẽ cất giọng bên tai bạn ♫ [Nhưng tôi nhầm rồi.] [Cô ấy một lòng cố gắng]

    ♫ Gió thổi trong chốc lát sẽ thổi bay những ưu tư trong bạn ♫ [san bằng những khúc mắc trong lòng tôi.] [Tôi của lúc này,] ♫ Cùng bạn đợi đến ngày mai ♫ [lại không biết có thể làm chuyện gì cho cô ấy.]

    ♫ Đợi đến khi sau cơn mưa trời lại ngập tràn ánh nắng ♫ ♫ Năm tháng vội vã như chưa từng quên ♫ Tư Tư. ♫ Những cái xấu cái đẹp đều giấu trọn trong con tim ♫ Bố, bố. ♫ Đã có tôi ở bên bạn ♫

    Còn nhớ con đến Nhất Trung lúc nào không? Chắc là tầm này năm ngoái. ♫ Cùng bạn dần dần tìm lại những năm tháng đó ♫ ♫ Tôi muốn được khẽ cất giọng bên tai bạn ♫ Một tuần sau, là con có thể đi du học rồi.

    ♫ Gió thổi trong chốc lát sẽ thổi bay những ưu tư trong bạn ♫ Nhưng… Một năm rồi, thời gian chúng ta đã hẹn cũng đã đến. ♫ Cùng bạn đợi đến ngày mai ♫ Con yên tâm. Bố không phải loại người nói lời không giữ lời.

    ♫ Đợi đến khi sau cơn mưa trời lại ngập tràn ánh nắng ♫ Thật sao? ♫ Năm tháng vội vã như chưa từng quên ♫ Vậy tốt quá. ♫ Những cái xấu cái đẹp đều giấu trọn trong con tim ♫

    [Ngày mai tôi sẽ phải rời khỏi thành phố này rồi.] ♫ Đã có tôi ở bên bạn ♫ [Sau khi tôi đi, cô ấy sẽ rời khỏi trường chứ?] ♫ Cùng bạn dần dần tìm lại những năm tháng đó ♫ [Thời đại này nếu không học hành]

    ♫ Có tôi ở bên cạnh ♫ [Dấn thân vào xã hội, thì có thể làm được gì chứ?] ♫ Cùng nhau hát đến khi ♫ ♫ Trời sáng ♫ Bác tài. Có thể lái xe chậm chút không? [Mới có ba li rượu thôi mà.] [Không phải đến giờ vẫn chưa tỉnh chứ.]

    [Còn không đến, mình phải đến sân bay ngay bây giờ rồi.] Hawkeye, cậu làm gì thế? Tôi đã nói với thầy chủ nhiệm rồi, nào, giúp tôi với. Không định thi Đại học nữa sao? Cậu không thể lấy tương lai mình ra làm trò đùa được.

    Cậu quản được chắc, là tôi muốn vậy. Không phải cậu cũng sắp ra nước ngoài sao? Sao cậu biết? Tôi như vậy cũng là vì người tôi yêu. Tôi cũng là vì người tôi yêu. Tôi biết, cậu đã từng thề với bà cậu. Cậu hãy cố gắng học hành.

    Cho dù giờ đây không có bà bên cạnh, không có nghĩa là bà hi vọng bây giờ cậu sẽ thôi học. Vậy tại sao cậu phải ra nước ngoài chứ? Chẳng lẽ là vì việc học sao? Tôi… tôi ra nước ngoài là vì

    Bản thân mình không muốn cũng đừng vu cho người khác. Đưa nhật kí cho tôi. Sao cậu biết? Tôi không so đo với cậu, đưa tôi đi! Hawkeye, sao cậu phải ngang ngạnh như vậy? Lời cậu đã thề thì không thể thay đổi sao? Không thể, không thể.

    Bà là người yêu tôi nhất trên thế gian này. Cậu có thể hiểu cảm giác hiện tại của tôi không? Tôi cần một lí do để tiếp tục mạnh mẽ. Cậu có hiểu được không? Hawkeye. Nếu cậu đã quyết định sẽ đi, vậy để tôi hát cho cậu nghe một bài hát.

    Đừng mà! Tim tôi không tốt, cậu đừng có hát. [Ngốc ạ!] [Sao phải vì mình mà tự làm xấu mặt trước mặt mọi người chứ?] ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫

    ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫

    ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫

    ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫

    ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫

    ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫

    ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫