Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Hay! Chơi hay lắm! Được. Các anh em, các anh em. Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Chúng ta không nhất thiết phải mệt đến vậy. Dù có tập hay không thì vẫn thắng. Nào. Đội Chiến Thần. Tất thắng! Anh Đản, hay là… Không làm chức lớp trưởng nữa.
Làm quan cũng đâu có gì tốt, đúng không? Đúng đúng đúng. Nếu anh vì nghĩ cho các bạn khác thầy chủ nhiệm sẽ cảm thấy anh không xứng đáng với chức trách. Nếu thầy chủ nhiệm cảm thấy anh xứng đáng với chức danh đó, thì trong mắt các bạn
Anh lại là tên hán gian. Ừm. Các cậu có biết, thứ cứng nhất trên cơ thể người là gì? Tính khí. Tính khỉ hả? Là anh nói mà. Đúng! Đàn ông nói lời phải giữ lấy lời. Tôi là không phục tính cách của Trần Triết. Nhưng, chúng ta…
Không có nhưng nhị gì hết. Không có gì, không có gì. Hầu Tử và Lão Sa xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đừng để bị đánh bại bởi sự kiêu ngạo của Trần Triết. Chúng ta phải có tinh thần đồng đội. Tinh thần đồng đội là gì?
Không bao giờ bỏ cuộc. Tất cả nghe rõ đây. Tôi tham gia vào đội các cậu, chỉ là để chiến đấu vì bản thân mình. Tôi không chịu nổi cách Trần Triết lừa dối mọi người. Tôi muốn để cho cậu ấy thấy,
Thành thật thực sự quan trọng hơn thành tích rất nhiều. Đến đây nào, đội Bốn Người chiến đấu. Oa, cũng đặt xong tên rồi. Hawkeye, cậu nói hay quá đi! ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ Không bao giờ bỏ cuộc.
♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ Không từ bỏ, cố lên! ♫ Không muốn ♫ ♫ Mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫ Ai đấy? Tôi, Thiên vương cái địa hổ. Tên ngốc Hộ này.
Ban ngày ban mặt anh làm gì thế? Doanh Doanh. Là tôi đang muốn bày tỏ nỗi lòng mình. Nỗi lòng gì? Đứng núi này trông núi nọ sao? Nhầm rồi. ♫ Yêu một chú ngựa hoang ♫ Chơi bóng cũng mất sức thật đấy. Cậu phải mời chúng tôi ăn ít đồ bồi bổ.
Ừm. Chỉ cần mua được ở căng tin thẻ cơm của tôi cứ quẹt thoải mái. Được lắm. Này, đó chẳng phải cô tiếng Anh sao? Này, người đeo đầu ngựa đó là ai thế? Không phải là tên côn đồ ngoài trường chứ? Thật quá ngang tàng.
Ban ngày ban mặt dám chặn đường Diệt Tuyệt Sư Thái? Ừm. Đi thôi. Qua đó xem. [Hỏng rồi, hỏng rồi.] [Anh Hộ sao lại tỏ tình ở đó chứ?] ♫ Nhưng nhà anh không có thảo nguyên ♫ Đừng hát nữa. ♫ Em vẫn luôn khiến anh tuyệt vọng ♫ Im mồm!
Doanh Doanh, rốt cuộc cô sao thế? Đừng tháo ra. Phía sau có mấy học sinh. Này, Doanh Doanh. Cô cũng nên cho tôi một đáp án chứ. Bản tiếng Anh cũng được. Cô hãy nói tôi biết. Tấm vé tàu đó của tôi
Rốt cuộc có thể bước lên du thuyền của cô không? Như này cũng được. Còn du thuyền nữa cơ đấy. Thầy Hộ đúng là tốn không ít công sức rồi. Doanh Doanh, tôi biết. Cô yên tâm đi. Tôi nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu. Hả?
Chăm chỉ cày cấy sẽ được thu hoạch lớn. Chăm chỉ cày cấy sẽ được thu hoạch lớn. Không bỏ cuộc. Không bỏ cuộc. Không bỏ cuộc. Chào cô giáo. Tôi tìm Ngưu Phúc. Ngưu Phúc, Ngưu Phúc. Chúng ta sẽ học liền hai tiết này. Có bạn nào muốn đi vệ sinh không?
Không có đúng không? Vậy chúng ta tiếp tục thôi. Mẹ, sao mẹ lại đến tận trường tìm con? Không phải chúng ta đã nói rồi sao? Nói gì chứ? Đã một tháng rồi. Chỗ cậu con vẫn đang đợi con đấy. Mẹ, con đã hứa với các bạn
Đợi thi đấu bóng rổ xong mới đi. Đấu bóng rổ gì chứ? Nếu không phải bận việc nhà mẹ đã đến đây tìm con từ lâu rồi. Mấy ngày nữa thôi mẹ. Không được, chuyện này không cần bàn bạc gì thêm. Cho cậu ăn phần của tôi.
Anh Đản, sao giờ anh mới đến? Em thấy anh chạy nhanh đến vậy, tưởng anh đến căng tin từ lâu rồi chứ? Tôi vào nhà vệ sinh lát. Hôm nay có phải nên luyện… Truyền bóng. Đúng đúng đúng. Anh Đản. Em định ngày mai sẽ chuyển trường. Anh Đản. Này, anh Đản.
Anh Đản. Anh Đản, anh không sao chứ? Không sao chứ. Có chuyện… chuyện lớn rồi. Này, trứng kho. [Đáng đời.] [Ai bảo các cậu đặt nhầm đĩa chứ?] [Tôi sẽ không đổi lại đâu.] Buồn nôn quá đi. Trứng trong đĩa tôi chính là trứng của tôi. Đã vào đến dạ dày rồi
Các cậu đừng tiếc nữa. Này, Ngưu Phúc. Không phải cậu đã nói, đấu xong trận bóng rổ mới đi sao? Đúng đó. Em cũng nghĩ như vậy. Nhưng mà… Nhưng mà sao? Cậu có còn là anh em không, có phải quân tử không? Cậu có thôi đi không.
Để người ta nói hết câu đã được không? Hôm nay mẹ em đến là để nói với em. Cậu em đã đợi em rất lâu rồi. Em cũng chẳng còn cách nào khác. Cậu nói tôi nghe, có phải vì thiếu tiền không? Tôi có thể cho cậu mượn. Anh Đản.
Không phải vấn đề tiền. Em không nói rõ được với anh. Anh em với nhau, có gì mà không nói rõ được chứ. Nếu cậu muốn vừa học vừa làm, tôi có thể giúp cậu. Anh Đản. Chuyện này thực sự anh không thể giúp gì được.
Vậy cậu đến nhà tang lễ quét dọn ống khói… Cái gì? Này, Ngưu Phúc. Anh làm gì thế? [Trước ngày hôm nay,] [tôi vẫn luôn tự tin mà cho rằng] [bản thân mình mạnh mẽ hơn bất kì ai khác.] [Tự mình xông pha vào năm ngôi trường.]
[Cho dù có gặp phải loại người nào] [tôi cũng chưa từng để thua trước họ.] [Nhưng không biết tại sao,] [đứng trước sự ra đi của Ngưu Phúc,] [tôi lại không có cách nào hết.] [Ngưu Phúc cũng vẫn đi.] [Tôi còn tưởng cậu ấy sẽ nói một tiếng.]
[Tôi còn tưởng tôi sẽ không bận tâm.] Các em! Bạn Ngưu Phúc, vì lí do gia đình mà đã chuyển trường. Hả? Mọi người cũng đừng tiếc nuối. Em ấy cũng đã dặn dò tôi, muốn chào từ biệt mọi người. Cảm ơn sự quan tâm và chăm sóc
Của mọi người bao năm nay dành cho em ấy. Thật là… Nói đi là đi. Cũng không nói tiếng nào. Các em phải biết rằng, môi trường dạy học tốt hơn nữa sẽ càng có những tài nguyên giảng dạy tốt hơn. Các em! Có lẽ các em không có được may mắn
Như bạn Ngưu Phúc. Nhưng không sao. Điều đó không quan trọng. Tôi tin rằng, chỉ cần các bạn không ngừng cố gắng, kết quả của các bạn cũng sẽ vậy thôi. Được rồi. Các em mau vào học thôi. [Haizz!] [Ngưu Phúc đi rồi,]
[cá cược giữa tôi và Trần Triết phải làm sao đây?] Anh Đản. Anh dám chắc hai người họ không đánh nhau được? Hawkeye cũng là vì không thể hòa hợp với Trần Triết. Mà Kỳ Kỳ vốn lại không thích Trần Triết. Xuất phát điểm không giống nhau,
Thế nên, chắc chắn không đánh nhau được. Sao anh biết Hách Giai Kỳ không thích Trần Triết? Vì cậu ta đã từng nói cậu ta thích tôi. Hả? Trận thứ nhất, ném rổ ba điểm. Thời gian, ba phút. Chuẩn bị. Ba, hai, một. [Hawkeye này,] [cũng mạnh mẽ đấy chứ.]
[Ba phút ném rổ] [có thể bật bóng ra xa đến vậy.] [Đáng tiếc là] [ném đúng vào rổ thì lại kém quá.] [Nhưng…] [Sự mãnh liệt của cậu ta] [thích hợp làm hậu vệ khống chế bóng.] [Tuy sức của Hách Giai Kỳ kém hơn nhiều] [nhưng lại ném trúng rổ tốt hơn.]
[Thích hợp làm hậu vệ ghi điểm.] [Tên Thanh Gỗ này gặp phải chuyện thì khá bình tĩnh,] [miễn cưỡng cho làm trung phong.] [Mình làm tiền đạo ghi điểm.] [Ây za.] [Chỉ còn thiếu Ngưu Ngốc đến làm tiền đạo] [cướp bóng nữa thôi.] Hết thời gian. Hách Giai Kỳ, vào một trái.
Vương Viện Nga, vào một trái. Ván thứ nhất, hòa. Trận thứ hai, dẫn bóng qua người. Mỗi người ba lần. Chuẩn bị nào. Anh Đản. Có phải chị ấy đi bộ dẫn bóng không? Vương Viện Nga. Cậu đi bộ rồi cậu biết không? Cậu không được ôm bóng chạy.
Cậu tưởng đang chơi bóng bầu dục chắc. Ồ. Lại nào. Đi. [Trời ạ.] [Muốn chết đấy à?] Vương Viện Nga. Lại sao thế? Cậu dẫn bóng đâm phải người rồi. Đến quy tắc cơ bản nhất cuả bóng rổ cũng không biết. Cậu đánh kiểu gì đây? Cậu chỉ biết nói người khác.
Nào, cậu đánh cho tôi xem. [Cho các người xem kĩ năng chơi bóng rổ của anh đây.] Anh Đản. Anh lợi hại quá đi, hãy nhận em làm đệ tử đi. Cậu đừng có cười. Chơi thử cho tôi xem nào. À! [Lần này sẽ cho các người được mở mang tầm mắt,]
[thế nào gọi là cao thủ.] Trận thứ ba, thi ăn mỳ. Anh Đản. Tại sao phải ăn mỳ? Sủi cảo trứng để trong bát. Sủi cảo ngắn, thế nên trước khi đi xa đều phải ăn sủi cảo trước. Ngụ ý là đi nhanh về nhanh. Còn mỳ dài
Ngụ ý là tình bạn bền vững lâu dài. Ăn thôi, tôi mời. Anh Đản. Hửm? Nói như vậy chúng ta cũng đã có hậu vệ, trung phong, tiền đạo nhỏ, Có phải vẫn thiếu một tiền đạo không? Ừm. Ngưu Phúc thật không ra gì. Có thế nào
Cũng nên thi đấu xong hãy đi chứ. Được rồi, được rồi. Mỗi gia đình có một khó khăn riêng. Ai cũng có chỗ khó của mình. Ăn đi. Tôi cũng không nuốt được cục tức này. Anh em thân thiết đến vậy nói đi là đi. Đến điện thoại cũng không thèm trả lời.
Anh Đản. Nếu lần này đánh thắng, anh lấy gì để cảm ơn em đây? Thật xin lỗi. Tiểu sinh bán thân không bán tài nghệ. Cậu… xem xét đã. Cậu biến đi! Đừng có tỏ vẻ lên mặt nữa. Mau ăn đi. Ông chủ. Thêm đĩa nữa. [Tôi biết,]
[chỉ dựa vào đội ngũ trước mặt.] [Nhất định sẽ rất khó khăn.] [Nhưng tôi cũng đã hiểu] [làm bất cứ chuyện gì] [có cố gắng cũng chưa chắc đã đạt được thành công.] [Nhưng nếu không cố gắng,] [bạn sẽ không bao giờ có thể thành công được.] Cái này đáng yêu thật đấy.
Này. Hết sách rồi. Không có cuốn nào em muốn xem hết. Em nhìn thấy Ngưu Ngốc. Không thể nào. Thật đó, chị mau nhìn đi. Ây za. Chị xem đi. Chị Nga. Không lẽ thực sự là Ngưu Ngốc sao? Không phải cậu ấy đã chuyển trường đến nơi khác rồi sao?
Nếu quay về cũng nên thông báo với chúng ta chứ. Có lẽ không phải. Nếu cậu ấy trở về nhất định sẽ thông báo với chúng ta. Nói không chừng, khó nói lắm. Mau bám theo. Là do cậu đấy. Nếu không phải tại cậu cứ hay chen lời,
Chúng ta có thể đi đến nơi rách nát này sao? Chị Nga, thực sự em không nhìn nhầm. Đúng là Ngưu Ngốc đi về hướng này mà. Chó chết. Ngưu Ngốc đang học ở một trường trọng điểm của tỉnh. Khó khăn lắm mới về một chuyến, đến đây làm gì chứ?
Có lẽ đến thăm họ hàng thì sao. Thôi vậy, không đôi co với cậu chuyện đó nữa. Về thôi. Cũng đúng. Ngưu Ngốc sao thể đến nơi này được chứ. Không chừng đúng là em nhìn nhầm rồi. Ngưu Ngốc, cậu vác nhanh lên chút. Sắp không kịp rồi.
Được được rồi, xong ngay đây. [Sau khi Ngưu Ngốc đi,] [tôi đã vô số lần tưởng tượng ra,] [nếu gặp lại sau khi xa cách sẽ như thế nào?] [Là ở trường Đại học] [hay là ở cuộc thi viết văn đề tài mới.]
[Hoặc là những giờ vui chơi ở trung tâm thương mại sau giờ làm.] [Có thể tưởng tượng ra] [Ngưu Ngốc chuyển trường đến một trường cấp ba trọng điểm của tỉnh] [có lẽ số mệnh cũng không tệ lắm.] [Nhưng…] [Rõ ràng là mình đã thấy bóng dáng của Ngưu Ngốc.]
[Tôi đã rất hi vọng đó không phải cậu ấy,] [tôi đã rất hi vọng] [lúc đó là do tôi đã nhìn nhầm.] [Giả dụ thời gian có thể quay ngược lại,] [tôi tuyệt đối sẽ không lựa chọn] [gặp lại nhau vào lúc này.] Ngưu Phúc. Tại sao cậu nhất định phải đi?
Mẹ em cảm thấy thành tích học của em không tốt muốn chuyển em đến một ngôi trường khác có điều kiện tốt hơn. Điều này cũng dễ hiểu thôi. Này, em sắp đến hưởng phúc ở một trường cấp ba trọng điểm của tỉnh rồi. Ăn, ăn đi. Hôm nay, em mời.
[Thiện Cầu Tư kết bạn với Ngưu Phúc, Lâm Côn] [chỉ vì để hoàn thành màn cá cược với bố cậu ta.] [Ngưu Phúc luôn miệng nói] [chuyển đến một trường cấp ba trọng điểm] [nhưng tại sao lại đến kéo xe ở một xưởng gạch?]
[Thậm chí giờ đây tôi cũng đang nghi ngờ chính mình,] [bắt đầu nghi ngờ những lời bà nói.] [Rốt cuộc bố tôi còn có thể trở về không?] Hai cậu sao thế? Cho tôi leo cây sao? Đã nói là cùng nhau luyện bóng. Thì ra lại đang ngồi hưởng phúc ở trong lớp.
Không từ bỏ, không bỏ cuộc. Tinh thần của cả đội đã bị ném ra sau nhanh như vậy sao? Còn là anh em nữa không? Đang nói cậu đấy, Hawkeye. Đừng giả bộ quân tử với tôi. Cậu đã hứa rồi tại sao không đến? Còn cậu nữa, Thanh Gỗ.
Cậu còn muốn sống nữa không? Suỵt. Suỵt suỵt gì chứ, suỵt cái đầu cậu. Ngưu Phúc đã không coi trọng tình nghĩa thì thôi. Giờ hai cậu cũng như vậy. Đủ rồi. Người đâu? Rõ ràng vừa nãy vẫn ở đây mà. Haha, Thanh Gỗ. Cậu quá đáng rồi đấy.
Chiều nay không tập bóng cũng không sao. Nhưng lại bịa ra lí do nực cười như vậy hơi phô trương quá thì phải. Thôi vậy, thôi vậy. Không thèm đôi co với cậu. Về thôi, về thôi. Anh Đản, thực sự em không có lừa anh. Cậu ấy đâu, cậu ấy đang ở đâu?
Rõ là hăng hái. Hai tên nhóc làm gì thế? Chú à! Chúng cháu đến tìm một người. Tìm người? Chỗ chúng tôi không có học sinh nào hết. Tìm người đi chỗ khác mà tìm. À, là như vậy. Một người bạn của chúng cháu hình như ở đây. Tên Ngưu Phúc.
Biệt danh Ngưu Ngốc. Không có người như vậy. Các cậu tìm nhầm chỗ rồi. Nhưng… Nhưng sao chứ? Tôi đã nói là không có người đó. Đừng làm lỡ việc của tôi. Không có thì không có, hung dữ gì chứ? Thanh Gỗ, chúng ta đi. Ồ. Được rồi, Thanh Gỗ, đừng diễn nữa.
Tôi quyết định sẽ tha thứ cho cậu. Tôi thực sự chịu đủ rồi, về thôi. [Làm phiền chút.] [Anh có thể nói cho tôi biết] [giá chiếc áo sơ mi này bao nhiêu tiền?] [Chín bảng mười lăm xu.] [Bạn sẽ có năm giây] [để đánh dấu câu trả lời đúng vào bài thi.]
[Giá của chiếc áo sơ mi đó là] [Chín bảng mười lăm xu.] Đùa gì thế? Ở nơi chết tiệt này cũng có người nghe tiếng anh sao? Nhìn gì mà nhìn chứ? Mau làm bài đi. [Không biết tại sao] [lúc này trong lòng tôi chỉ có sự áy náy.]
[Tuy năng lực Ngưu Phúc có hạn,] [nhưng cậu ấy rất ham học.] [Cho dù đang ở xưởng gạch,] [cũng chưa từng đặt cuốn sách giáo khoa xuống.] [Những người giỏi hơn tôi, những người kém hơn tôi] [đều vẫn đang cố gắng học tập.] [Còn tôi thì sao?] [Tôi đang làm gì thế này?]
[Tôi thì có thể làm gì?] Tư Tư. Con hãy nghĩ cho kĩ. Nếu như con muốn rút toàn bộ tiền tiết kiệm ra thì tài sản của con chỉ còn là con số không thôi. Nếu nói từ góc độ đầu tư thì đó không phải cách làm chín chắn đâu.
Bố cần một lí do tại sao con lại làm như vậy? Từ nhỏ con đã lớn lên trong một môi trường đầy đủ. Con vốn không cho rằng việc học với con mà nói có tác dụng gì. Nhưng điều đó không chứng tỏ nó không có tác dụng với người khác. Bố.
Con muốn lấy số tiền đó đi giúp đỡ những người có khát khao tri thức. Bố hiểu ý tốt của con. Nhưng… con có bao giờ từng nghĩ con như vậy vô duyên vô cớ đem tiền đi giúp đỡ người khác người khác chưa hẳn đã cảm kích con không?
Con không nghĩ được nhiều như vậy. Con chỉ muốn giúp đỡ bạn con. Bạn… bạn? Đúng, bạn. Thủ tục rời trường đều là do tôi làm cho bạn Ngưu Phúc. Tôi chỉ nhớ khi đó bạn Ngưu Phúc đã khóc rất nhiều. Em Ngưu Phúc. Sau khi chuyển đến nơi đó,
Nhất định phải cố gắng học hành. Đúng vậy. Đừng phụ sự kì vọng của tôi còn cả toàn thể học sinh lớp 12/8 dành cho em. Nào. Tôi vẫn luôn nói đóng cảnh cửa này vào thì chúng ta chính là người một nhà.
Ngưu Phúc, chào mừng em trở về bất cứ lúc nào. Em mãi mãi là người nhà lớp 12/8 chúng ta. Được rồi, được rồi. Được rồi. [Lý Đức Lượng vẫn rất thấu hiểu lòng người.] [Đó là vinh dự của người thầy giáo.] Xin lỗi, các thầy. Thằng nhỏ này trọng tình cảm.
Như này có hơi lưu luyến. Có thể hiểu được, hiểu đươc. Đừng khóc nữa. Em là đàn ông, đừng khóc nữa. Được rồi, được rồi. Ngưu Phúc. Em xem em khóc kìa. Không sao. Khi đó tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy. Dù sao việc chuyển trường cũng rất bình thường.
Nhưng nếu như chuyện các em nói là đúng thì chuyện này tôi cần phải báo cáo lên nhà trường. Để nhà trường ra mặt. Dù sao cũng là đối diện với ông chủ lò gạch. Thầy chủ nhiệm. Sở dĩ chúng em nói chuyện đó với thầy
Chính là vì chúng em không muốn làm lớn chuyện này lên. Dù sao lòng tự trọng của một người có bỏ ra bao nhiêu tiền cũng không mua lại được. Điều này tôi cũng hiểu. Vậy các em thấy nên làm thế nào? Được, vậy tôi sẽ thử xem. Thầy chủ nhiệm.
Thầy uống nước đi. Ngưu Phúc. Em đã bảo tôi uống đến năm chai rồi. Chai này tôi thực sự không uống nổi nữa. Em Ngưu Phúc. Tôi biết em rất muốn quay lại trường học. Thế nên tôi đã đặc biệt nói chuyện với ông chủ ở đây rất lâu.
Ông ta đang sử dụng lao động trẻ em trái phép. Sau khi tôi nói rõ với ông ta, ông ta quỳ xuống xin tha cho. Dưới sức ép của tôi, ông ta cũng đã đồng ý để em đi. Ông chủ. Ông chủ là cậu em. Cái gì?
Bạn Ngưu Phúc vốn không phải không muốn quay về, là em ấy chịu áp lực vấn đề gia đình và cả lòng tự trọng. Lúc mới đầu tôi còn tưởng rằng là quản đốc cố ý giấu giếm. Nhưng sau đó tôi phát hiện không phải,
Là Ngưu Phúc sợ có người tìm được em ấy. Cố ý đế cậu em ấy nói như vậy. Rõ ràng rất thích trường học, vì sao còn không quay về? Nhất định là họ đang sử dụng lao động trẻ em trái phép. Lao động trẻ em? Trên chứng minh thư của Ngưu Phúc
Đã viết đủ 18 tuổi. Không phải các em cũng đã 18 tuổi sao? Còn nghĩ bản thân là trẻ lên ba. Đã 18 rồi sao? Em đã nói rất rõ ràng với thầy chủ nhiệm rồi, mọi người về đi. Ngưu Ngốc. Tôi biết gia đình cậu khó khăn
Tôi cũng biết cậu sống rất vất vả. Chẳng lẽ cậu đã quên tinh thần đồng đội của chúng ta sao? Không bao giờ từ bỏ. Không bao giờ từ bỏ. Em không quên. mọi người về đi! Chỉ là em không thích những tiết học khô khan mà thôi.
Ngưu Ngốc, cậu nhất thiết phải lừa dối bản thân thế sao? Nếu không thích, sao cậu còn giữ lại những sách vở đó. Với thành tích của em sẽ không thi nổi vào Đại học. Thành tích học tập của chúng ta đều rất kém. Hawkeye cũng rất kém.
Nhưng chúng ta đều đã có tiến bộ. Không phải ngày thường cậu hận Trần Triết nhất sao? TF4 chúng ta nhất định sẽ đánh bại được bọn họ. Đúng đó. Chỉ cần chúng ta cố gắng, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi. Cậu nhất định không được từ bỏ.
Ngưu Ngốc, cậu đừng thả tay mà. Ngưu Ngốc, cậu điên rồi, mau kéo lên. Mọi người tưởng rằng chỉ cần cố gắng sẽ có kết quả sao? Đừng ngây thơ nữa. Mọi người không ngăn được chiếc xe đang lăn xuống. Nhưng em nhất định phải làm được. Thắng làm vua thua làm giặc.
Mạnh hiếp yếu, đó mới là hiện thực. Mọi người về đi! Trời sắp mưa rồi. Em phải mau đi làm đây. Nan Đạo Thục, Bạch Lý. [Chú thích: đọc ngược bài thơ] Than thở, tây phía sang trông mình nghiêng. Xanh trời lên hơn khó. Khó Thục Đường. Nhà về sớm bằng đâu.
Thú vui tuy thành cẩm. Gai như người giết. Máu hút nạnh mài. Dài rắn tránh tối. Dữ hổ lánh sớm. Lang sài ra thành biến. Thân người là phải chẳng. Ải mở khôn người muôn. Quan cửa giữ người một. Mây ngất cao leo cheo Các Kiếm. Xanh trời lên hơn khó.
Khó Thục Đường. Thay cao, thay hiểm nguy. Ôi! Không bao giờ khuất phục. Không bao giờ từ bỏ! Không từ bỏ! Không bỏ cuộc! Không từ bỏ! Không bỏ cuộc! Các anh em! Chúng ta cùng nhau chiến đấu đi. [Đồng phục bóng quái quỷ gì đây?]
[Số áo còn có cả số thập phân nữa.] Anh Đản. Anh nói xem Ngưu Ngốc sẽ đến chứ? Sẽ đến! Nhất định sẽ đến! Còn 30 giây nữa là đến trận đấu. [Ngày tàn của cậu tới rồi!] [Đợi mà xấu hổ đi.] [Ở đó mà kiêu ngạo đi.] Vào vị trí! Chuẩn bị!
Cố lên, cố lên! [Tôi đã từng tưởng tượng ra vô số lần] [có thể thoát khỏi những bài giảng khô khan.] [Tôi tưởng tượng ra mất điện,] [tưởng tượng được nghỉ học.] [Tưởng tượng thầy cô bị bệnh.] [Các phần tử khủng bố đột kích.]
[Thậm chí tôi còn tưởng tượng đến động đất, sóng thần.] [Sẽ nhấn chìm trường học.] [Mà lúc này đây,] [tôi lại chỉ muốn được quay lại trường học.] [Nơi bình thường giống như nhà tù đó.] Thiện Cầu Tư, cố lên! Cố lên, Thiện Cầu Tư! Cố lên, cố lên!
Trần Triết cố lên, Trần Triết cố lên! Trần Triết cố lên! Đội Chiến Thần. Đẩy người phạm quy. Làm thế nào đây? Không sao chứ? Sao cậu ấy lại đẩy người chứ, thật là. Trận đấu còn lại ba phút nữa. Đội Quét Phân đã thua 12 điểm rồi.
Cái gì mà đội Quét Phân. Là Team fighting 4. Đội Bốn Người cùng cố gắng. Thiện Cầu Tư. Cậu còn tiếp tục thi đấu được nữa không? Này! Họ Thiện kia! Sao lại nằm đây? Còn ba phút nữa trận đấu mới kết thúc. Định nhận thua luôn sao? Cậu đứng lên cho tôi.
Trận đấu vẫn chưa kết thúc. Cậu xem đội Quét Phân của cậu kìa. Đứng dậy! Đứng lên như một thằng đàn ông. Không bao giờ khuất phục. Không bao giờ bỏ cuộc! ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫
♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫
♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫
♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫
♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫