Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 03 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) Ôi, nguy hiểm thay, cao thay! Ôi, nguy hiểm thay, cao thay! Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh. Thầy chủ nhiệm Hách, thầy đã khỏe lại chưa? Mới vừa gỡ băng, bác sĩ nói không có vấn đề gì nữa rồi. Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh.
Các vua Tàm Tùng và Ngư Phù, ở chốn xa xôi biết bao! Các vua Tàm Tùng và Ngư Phù… Lâu rồi không nghe thấy tiếng đọc sách đầy phấn chấn như vậy. [Từ đó đến nay, đã bốn vạn tám nghìn năm…] Đúng là rất nhiệt tình, giống như một dòng chảy mạnh mẽ.
Thầy hãy thông báo với các thầy cô chủ nhiệm lớp khác, kêu mọi người lập tức đến lớp 11/8 để quan sát học hỏi liền. Vâng! Tôi sẽ thông báo ngay. Chỉ một người canh giữ ải, đến muôn người cũng không mở nổi. Chỉ một người canh giữ ải,
Đến muôn người cũng không mở nổi. Lý Đức Lượng! Thầy… Thầy Lý Đức Lượng! Tiêu rồi, tiêu rồi, thầy chủ nhiệm nhập vai quá rồi. Rượu chưa làm người say, người đã tự say rồi. Những kẻ giữ ải có thể không phải là người thân,
Lại biến đổi thành ra loài sài lang. Thầy Lý à, thầy nói múa kiếm là cải cách phương pháp dạy tôi có thể hiểu. Nhưng tại sao thầy lại ôm thầy chủ nhiệm Hách làm ra cái chuyện đó trước đám đông chứ? Không phải, chuyện là… Hiệu trưởng Mao,
Thầy hiểu nhầm rồi. Tam quan của tôi tuyệt đối tuyệt đối là bình thường đó. Lúc đó chỉ vì sáng tạo nghệ thuật, dạy học sinh cách đọc bài khóa có tình cảm. Vậy chuyện thầy ôm thầy chủ nhiệm Hách hét Doanh Doanh là thế nào đây hả? Hiệu trưởng Mao,
Thầy tuyệt đối đừng hiểu nhầm nhé. Thầy cũng đừng đừng có nghĩ nhiều quá. Chuyện này… Ồ, nó là thế này. Vị thi tiên Lý Bạch này, ông ấy không chỉ biết ngâm thơ. Thật ra ông ấy còn là một vị kiếm khách nữa. Vậy nên khi cầm kiếm lên
Cảm giác như Lý Bạch nhập vào người. Tôi đột nhiên nhớ đến nữ hiệp Nhậm Doanh Doanh trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, thế nên mới nhập vai hùng hồn như vậy. Thầy Lý, tôi có thể nhìn ra được đối với cách dạy học của thầy, các em học sinh
Rất có hứng thú. Vốn tôi cũng muốn phổ cập rộng rãi, nhưng cách dạy học của thầy độ khó quá lớn, không có tính phổ cập. Vậy được rồi, hiệu trưởng Mao, tôi sẽ về nghiên cứu thêm, sẽ cải tiến hơn. Thầy không cần nghiên cứu gì nữa đâu,
Tốt nhất là nên nâng cao thành tích của các học sinh lên đi. Chỉ cần thành tích được nâng cao, cả ngày thầy đóng phim cổ trang cũng được. Hiệu trưởng Mao, Lệnh Hồ Xung thường không đi theo cách thường. Hôm nay thầy cũng đã nhìn thấy
Phản ứng của các học sinh đích thực là phấn chấn hơn bình thường. Sắp đến kì thi giữa học kì rồi. Dù gì thành tích của lớp thầy ấy vẫn luôn đứng hạng nhất từ dưới đếm lên, sao thầy không thử buông tay thử một phen,
Để Lệnh Hồ Xung lấy thành tích kiêu ngạo mỉm cười trước mọi người chứ? Cô Phùng, ân oán giang hồ chẳng bao giờ dứt. Tôi chỉ sợ những môn khác có ý kiến thôi. Hiệu trưởng Mao, thầy nghĩ nhiều rồi. Chỉ dựa vào mỗi chiêu Hấp Tinh Đại Pháp,
Chắc cũng không thể làm loạn cả trường Nhất Trung này đâu. [Tiếng đọc bài phấn chấn lòng người như vậy] [cũng đã rất lâu không nghe thấy rồi.] [Hay là] [cứ liều một phen xem sao,] [dù gì cũng chẳng trông mong được gì nữa.] Lệnh Hồ Xung về rồi kìa.
Lệnh Hồ Xung! Lệnh Hồ Xung! Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung! [Dù gì cũng đắc tội với thầy chủ nhiệm Hách,] [mặt mũi cũng mất cả rồi.] [Ngang dọc đều là đường chết,] [chi bằng chết cho đẹp một chút.] Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung!
Hôm nay, chúng ta chiến đấu vì tự do. Tự do, tự do, tự do! [Lớp thực nghiệm 11/8] [Và như thế,] [chiêu Hấp Tinh Đại Pháp mà thầy chủ nhiệm dành cho thầy chủ nhiệm Hách] [đã mở ra cải cách điên khùng nhất trong lịch sử dạy học]
[mà không ai nghĩ ra được,] [cũng không ai dám nghĩ đến ở Nhất Trung.] [Thành quả của cuộc cải cách vô cùng to lớn.] [Mọi người đều như kẻ điên vậy,] [rực cháy ngọn lửa học tập nhiệt tình.] Jack! Jack, em ở đây. Rose, anh ở đây. Tại sao anh lại ở đây?
Bởi vì… Bởi vì… Bởi vì anh… Tôi đói bụng quá. [Chiêu Hấp Tinh Đại Pháp của thầy chủ nhiệm] [dường như đã lấy lại được toàn bộ nhiệt tình bị mất] [của các bạn trong lớp.] [Mọi người đều tập trung hết sức,]
[thậm chí cả tôi cũng có cảm xúc muốn học tập.] Anh hứa với em. Rose, nhất định em phải giữ lời hứa. Thế này cũng ác quá rồi, đến cả mơ cũng không tha. Này! Thanh Gỗ, cậu xem giúp tôi có sáng không,
Đừng để thầy đi kiểm tra vào ban đêm phát hiện. Cực kì an toàn không chút sơ hở, anh cứ yên tâm đi. Ừ. Không cần khoa trương vậy chứ? Đây là lớp kém nhất đấy. Học sinh quay cóp không từ thủ đoạn, tôi phải canh kĩ từ đầu đến cuối.
Thế không phải rất mệt sao? Chuông reo rồi, các em ấy quay không đủ điểm sẽ không đi đâu. Truyền ra phía sau nhé. Này! Này các em, không cần phải nộp bài gấp như vậy đâu, còn 40 phút nữa mới hết giờ cơ mà. Không hợp lý.
[Kì thi chính là một tấm gương chiếu yêu.] [Từ miệng của mỗi người,] [tôi có thể biết họ thi được bao nhiêu điểm.] Kì này khó thật đó. Ai ra đề vậy không biết? Đúng đấy. Bình thường thì biết làm. [80 điểm.] Tối qua tôi mới bắt đầu ôn bài đó.
Tôi cũng thế. [82 điểm.] Khó quá đi mất. Đúng đó, mấy câu này không dễ chút nào. [85 điểm.] Cậu thi thế nào rồi? Xém chút nữa là tôi không làm kịp rồi. [90 điểm.] Tôi thấy đề hôm nay khó quá. Thôi đừng nhắc nữa, câu cuối trong đề
Xém nữa tôi đã tính ra rồi. [95 điểm.] [Sợ nhất vẫn là loại người này.] [Cười nhưng không nói, không có cảm giác tồn tại,] [phần lớn phải được tới 98 điểm.] Có mấy câu tôi đã làm qua một lần rồi, thế mà khi gặp lại vẫn không biết làm.
Các cậu thì sao? [60 điểm.] Kì này em vững rồi. Em cũng thế. [Hai thằng này ấy hả,] [59 điểm.] Ôi, tôi không muốn sống nữa. [Cái gì?] [Kiểu như thằng này thì khó đoán đây.] [Không muốn sống nữa là cái quái gì?] Được rồi, được rồi.
Chẳng phải cậu làm rất ổn à? Làm thì làm xong hết rồi, nhưng lần này nộp trễ hơn lần trước những năm phút lận. [Tôi… năm ngoái cũng mua cái đồng hồ.] Tránh giùm cho, tránh giùm chút. Nhường đường chút với. Tránh giúp tôi với. Em hạng mấy? Hạng hai. Em thì sao?
Hạng nhất. Chẳng có kịch tính gì hết, phí công vô ích rồi. Vương Viện Nga đâu? Vương Viện Nga thì sao? Không thấy. Đi thôi. Anh được hạng mấy? Hạng mười từ dưới lên. Ối trời, tiến bộ nhanh đấy chứ. Ôi, tiếc là Vương Viện Nga không có. Nhưng mà
Rõ ràng tôi nhớ lúc thi chị ấy nộp bài sớm lắm mà. Lần này chắc chắn chị ấy bị thầy chủ nhiệm đuổi đi rồi. Không đâu. Cậu ta được hạng nhất. Ghét ghê, em mới hạng nhất nè. Từ trên đếm xuống. Hả? Tránh đường! Tránh đường giùm cho!
Tránh ra chút với ạ. Chen gì mà chen. [Chúng tôi học được bài học đầu tiên] [của môn Hành vi học nhân loại.] [Khi bạn của bạn không qua môn,] [bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng.] [Khi bạn của bạn đứng đầu lớp,] [bạn sẽ thấy hụt hẫng hơn.] Ôi trời.
Hạng nhất, Vương Viện Nga. [Dám cướp chỗ của tôi,] [chúng ta cứ chờ mà xem.] Hạng hai, Trần Triết. Các em à, các em đã nhìn thấy chưa? Đây là bảng vàng, vàng đó. Ôi dào. Các em không tin sao? Ừ mạ đó, mạ vàng thôi. Nhưng điều này không quan trọng,
Quan trọng là thành tích của lớp chúng ta, từ hạng nhất từ dưới đếm lên trong cả khối leo lên hạng năm từ trên đếm xuống. Sự tiến bộ nhanh chóng này trước giờ chưa từng xảy ra. Đều là nhờ sự cố gắng không ngừng của các em,
Mới tạo nên khoảnh khắc lịch sử này. Các em! Là thầy chủ nhiệm của các em, thầy xin cảm ơn các em nhiều lắm. Thầy cảm ơn các em, trong lúc thầy hụt hẫng nhất, đã không bỏ cuộc, đã không bỏ rơi thầy. Chúng ta của hôm nay
Làm thế nào để lặp lại chuyện ngày hôm qua? Một tấm vé tàu cũ liệu rằng có thể bước lên chiếc thuyền của em không? Được! Các em, đây là phần thưởng trường tặng cho chúng ta. Vé tàu miễn phí tham gia trại hè ở đảo hoang trong kì nghỉ hè.
Bây giờ thầy chính tức tuyên bố, nghỉ hè rồi! Wow! Tiểu Nga! Cái này do thầy chủ nhiệm lén đưa cho tôi đấy, hai tấm vé khoang thượng hạng. Này, cho cậu một tấm. Cảm ơn. Đừng nói cho bạn khác biết nhé. Có chuyện gì vậy?
Vương Viện Nga đang cố gắng học tập, tôi hy vọng cậu đừng làm phiền cô ấy. Cậu ấy thích tôi là tự do của cậu ấy, cậu không quản được đâu. Cậu tìm tôi càng không thể làm được gì. Tôi còn tưởng có chuyện gì nữa chứ. Nhưng tôi nói này,
Có một số người gu thẩm mỹ kém thật, không ngờ lại đi thích Vương Viện Nga. Cái thằng xấu xa này, cậu là bạn thuở nhỏ của Vương Viện Nga cơ đấy. Người có tiền đúng là giỏi thật, ngay cả gốc gác của người ta cũng nắm rõ.
Cậu có giỏi thì tập trung học hành đi, đồ hạng bét. Sao nào? Muốn đánh tôi à? Đánh đi! Đánh vào đây này. Đánh thật mạnh vào. Đánh đi! Đánh cậu thì bẩn cú đấm của tôi. Chẳng phải cậu học rất giỏi sao, cậu giả vờ làm gì?
Đúng là tôi học giỏi đó, sao nào? Ngồi cuối lớp nên cậu không phục sao? Nếu cậu có bản lĩnh thì hãy thi được hạng nhất rồi giành chỗ của tôi đi. Sợ rồi à? Sự hống hách lúc nãy đâu rồi? Cứ so sánh chuyện học tập cậu đã sợ rồi à?
Cậu dám đánh cược không? Nói đi, cược cái gì? Cậu nói đi, tránh để người khác nói tôi bắt nạt cậu. Được. Người thua sẽ phải mặc áo lông cả ngày. Ba ngày? Ừ. Nhìn thấy rồi chứ? Vé tàu của khoang thượng hạng.
Đây chính là niềm vui mà việc học đem lại cho tôi. Những người chỉ được ngồi khoang hạng ba như cậu không cảm nhận được đâu. Anh Đản! Hay thật. Anh Đản! Thật đó à? Anh Đản! Anh đợi bọn em với. Anh chờ chút nào. Anh Đản, xem nè.
Bạn cùng bàn của anh giành được vé tàu khoang hạng hai cho anh này, xịn quá đi. Bọn em chỉ được ngồi khoang hạng ba thôi đó. Tôi không đi đâu, các cậu tự mà đi. Thật là, anh không đi cũng đừng xé chứ, em cho người khác. Anh Đản!
Em thấy mấy người chúng ta cùng đi chơi cũng vui mà. Không phải chỉ là đi đến cái hòn đảo hoang thôi sao? Thiếu này thiếu nọ, đi gì mà đi chứ? Tôi đây phải về ăn tiệc hải sản đây. Tiệc hải sản đấy, trên đảo có không? Có không hả?
Anh ấy sao thế nhỉ? Trái tim của đàn ông như kim dưới đáy biển, mò không ra đâu. Đi thôi. Vé của tôi. Đi thôi! Chờ đã. Nhanh lên. Đừng có nhặt nữa. Đi thôi nào! Các em ơi, thuyền tới rồi! Nhật kí cậu viết vào hôm qua,
Liệu rằng đến ngày mai cậu còn nhớ đến? Người từng rất thích khóc như cậu… Chán thật. Này Côn, nào. Rose! Jack! Em nhảy đi, anh sẽ nhảy theo. Em nhảy đây, em nhảy thật đó nhé. Nhảy đi! Được rồi. Làm cái trò gì thế hả?
Hai đứa em là ồn ào nhất đó. Thiện Cầu Tư đâu? Sao em ấy không tới? Anh ấy nói anh ấy không muốn đi, hai đứa em cũng không biết tại sao. Người ta đã nói rồi, người ta phải về nhà ăn tiệc hải sản. Tiệc hải sản? Vâng. Được rồi,
Hai đứa đừng quậy nữa, thuyền sắp chạy rồi đấy. Vâng. Tư Tư, đã nghĩ kĩ chưa? Rốt cuộc chúng ta nên đi đâu đây? Cứ ngồi trôi nổi thế này cả ngày rồi. Đến cái đảo hoang của trại hè đi. Được. Khi nào chú đến đón cháu?
Chú không cần đến đón cháu nữa đâu, đưa cháu lên đảo là được rồi. Khi trại hè kết thúc, cháu sẽ đi thuyền với các bạn cùng về. Được. Khởi hành thôi! Mấy cái đứa này cắm trại có gì hay ho đâu chứ, quê mùa. Chẳng thú vị gì hết,
Chi bằng về ăn tiệc hải sản của mình cho rồi. Kì thật, người đâu hết rồi? Đi đâu hết rồi nhỉ? Yêu quái, nộp mạng đi! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa Ngưu Ngốc, là tôi đây. Anh Đản? Đừng đánh, đừng đánh nữa, là người của mình, người phe mình.
Anh Đản không sao chứ? Ai đánh đó hả? Mấy người ai đánh tôi đấy? Thầy nói chứ Thiện Cầu Tư, cho em vé thì em không chịu đi, tự dưng lại cầm cái ống nhòm ở đó lén lút nhìn gì vậy hả? Em đi thám hiểm khu dã ngoại đó mà.
Thám hiểm khu dã ngoại? Em có biết giữa đêm thế này hai con mắt màu xanh xuất hiện giữa bụi cỏ đáng sợ thế nào không? Thầy chăm nhiều học sinh đâu dễ dàng gì. Thầy sắp bị em dọa cho bị bệnh tim luôn rồi đó. Thầy chủ nhiệm à,
Đó là chức năng nhìn ban đêm. Được rồi, đừng lắm lời nữa. Đến trễ phải biểu diễn tiết mục, hát hay nhảy, em chọn một cái đi. Hát đi, hát đi, hát đi! [Trải nghiệm đau khổ] [thường khiến người ta có ấn tượng sâu sắc thật.] Em còn ngẫm nghĩ gì nữa?
Mau lên đi! Thầy chủ nhiệm à, em có biết hát đâu. Không biết hát cũng phải hát. Hát đi, hát đi, hát đi! Được được được. Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt em, tất cả khung cảnh hiện lên trước mắt. Thôi em đừng hát nữa. Không phải… Đừng hát nữa!
Không muốn gặp lại em. Tôi… tôi xin em luôn đó, tôi xin em đấy, đừng hát nữa. Ở đây có mấy chục mạng người, nên đừng hát nữa. Để thầy xem em đi thám hiểm khu dã ngoại mang theo những thứ gì. Còn không cho tôi xem à?
Không phải chứ Thiện Cầu Tư. Thiện Cầu Tư, em… Em đi thám hiểm ngoài trời mang theo pháo hoa làm gì chứ? Cái này để cầu cứu đó, em dùng để cầu cứu mà. Cậu xem kìa, cái này đẹp quá đi. Đẹp thật đó. Cái đó kìa. Đẹp quá đi thôi. Đẹp ghê.
[Không biết tại sao] [đột nhiên tôi muốn ôm chặt cô gái đứng trước mặt này.] Cái này cũng đẹp nữa. [Tôi muốn chữa lành vết thương trong tim cô ấy.] Đẹp quá đi, cái này đẹp quá đi thôi. Nè anh Đản. Ừ. Anh Đản, em thấy khó hiểu ghê.
Gà nướng ngon như vậy sao anh không ăn chứ? Kém sang quá, ăn gà làm gì cơ chứ? Đến đảo hoang đương nhiên phải ăn hải sản rồi, hơn nữa nhất định phải ăn sống. Cái gì? Tại sao chứ? Hải sản quan trọng nhất là phải tươi,
Ăn sống mùi vị không những tươi ngon, mà giá trị dinh dưỡng lại cao. Quan trọng nhất là làm như vậy khiến chúng ta rất đàn ông. Vậy nhất định rất là ngầu. Ừ. Này anh Đản, giờ mà anh vẫn còn chơi trò thần chú tình yêu à?
Lỗi thời lắm rồi. Gì cơ? Thần chú cũng lỗi thời được à? Đương nhiên rồi. Bây giờ đang thịnh hành trò đếm nét trong tên. Dùng số nét trong tên của anh trừ đi số nét trong tên người con gái anh thích, con số đó
Sẽ là quan hệ của hai người. Thế sao? Tôi phải tính thử mới được. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy… Bao nhiêu? Tên của tôi có 17 nét, trừ đì chín nét trong tên của Phi Cơ. Cậu dò giúp tôi xem cách tám nét là có ý gì đi.
Nào, để xem nhé. Tám nét. Là bạn đời đó. Thật hay đùa vậy? Đương nhiên là đùa rồi, có quỷ mới tin cậu sẽ kết hôn với Phi Cơ. Thế cũng chưa chắc. Ước mơ của em là trở thành nhà du hành vũ trụ. Phi Cơ chính là bạn đời của em,
[Chú thích: Phi Cơ = máy bay] thế nghe cũng hợp lý mà. Thế bốn nét thì sao? Không phải anh không tin sao? Tôi chỉ muốn dùng sự thật để lật đổ cậu thôi, sao nào? Được được được. Để em xem nhé. Bốn nét.
Hình như có người nói xấu sau lưng anh đấy. Anh Đản, ai vậy? Không phải là Vương Viện Nga đó chứ? Cần cậu quan tâm chắc? Thế năm nét thì sao? Năm nét có nghĩa là cùng sống đến già đó. Này anh Đản, anh có tới mấy mục tiêu luôn cơ à?
Đúng là không chuẩn chút nào. [Bị phát hiện như vậy rồi,] [nhất định không được ngồi khoang hạng ba về,] [nếu không thì thật quá mất mặt.] Này Lâm Côn, Thiện Cầu Tư đâu rồi? Không biết nữa ạ, em không thấy anh ấy, có lẽ là tự về trước rồi.
Dù gì lúc đến anh ấy cũng không ngồi thuyền với chúng ta. Được rồi. Các em mau chóng thu dọn đồ đạc nhé, dựa vào vị trí lúc tới rồi lần lượt lên thuyền. Mau đi thu dọn đi, nhanh nào. Vâng. Đi thôi, đi thôi. Nhanh chân lên.
[Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.] Cuối cùng cũng cắt đuôi bọn họ được rồi. Đúng rồi, điện thoại. Không thấy điện thoại đâu nữa. Không sao, thế cũng tốt. Thế này họ sẽ không tìm thấy mình nữa. Không đúng,
Nếu vậy thì chú Quý cũng không liên lạc với mình được. Tiêu rồi, tiêu rồi. Chờ tôi với, đừng đi mà. Tôi còn ở đây nè, mau quay lại đi! Đừng đi mà! Đừng đi mà! Tiêu rồi. Mấy người các cô
Sẽ phụ trách dọn dẹp vệ sinh cho trung tâm thương mại. Trên nguyên tắc, rác không được để quá nửa tiếng, nếu không sẽ bị trừ mức lương tương ứng. Đã nhớ rõ chưa? Nhớ rồi ạ. Được, đi làm việc đi. [Tiếp theo sẽ phát sóng một tin khẩn cấp.]
[Do ảnh hưởng của cơn bão Ella,] [khu vực biển gần thành phố chúng ta sẽ có mưa lớn.] [Tất cả thuyền ngư dân sẽ ngưng hoạt động.] [Cuộc sống tốt đẹp cần phải dùng hai bàn tay gầy dựng.] [Có điều] [đợi kiếm được tiền,]
[tôi có thể mua thứ mình thích rồi.] [Buổi sáng làm xong việc ở trung tâm thương mại,] [đến tối vẫn còn thời gian,] [nên tôi đến phòng tập gym.] [Tố chất những người ở đây rất tốt,] [ai cũng có thứ để theo đuổi.]
[Mặc dù công việc của tôi hơi mệt, nhưng cũng đơn giản.] [Chủ yếu là] [tôi rất thích dáng vẻ của họ lúc nhảy.] Nào, nào, cùng nhảy đi. Nào, đừng xấu hổ. Tôi thừa nhận ngay khoảnh khắc này, tôi khát vọng được học tập hơn bất cứ điều gì.
Tôi muốn ăn thịt gà trống nướng, thịt vịt nướng, thịt gà con nướng, thịt ngỗng nướng, thịt dê hấp, chân gấu hấp, đuôi nai hấp, thịt gà kho mặn, gà sốt tương, thịt sấy, trứng bách thảo, bao tử chần, thịt nguội, xúc xích, các món thập cẩm, gà hun, bao tử,
Thịt heo hấp, gạo nếp hầm thịt vịt, thịt gà rừng, thịt chim cút, món kho thập cảm, thịt ngỗng kho. Tôi không nói nữa, tôi phải đi ăn hải sản đây. Người anh em à, xin lỗi nhé, tôi cũng phải sinh tồn mà thôi. Cậu cố chịu một chút. Đi đi. Đi đi.
Tôi ở đây này. Tôi ở đây. Cứu tôi. Cứu với. Cứu tôi với. ♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫
♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫ ♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫
♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫ ♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫
♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫
♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫
♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫
♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫ ♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫