Full | Phim Ngôn Tình Học Đường Siêu Hay | Cậu Ngồi Bên Phải Tôi Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã nói tất cả chỉ vì ngày mai? ♫ ♫ Trong lúc vô tình lại gầy đi hẳn ♫ ♫ Không muốn mở mắt tỉnh giấc ♫ ♫ Nhưng bài tập hôm qua vẫn chưa làm xong ♫
♫ Là ai đã nói khoảnh khắc chia tay vẫn còn rất xa ♫ ♫ Thế mà vừa chớp mắt đã phải nói tạm biệt ♫ ♫ Có quá nhiều giấc mơ chưa kịp thực hiện ♫ ♫ Mới hiểu được có một loại thời gian mang tên “trước đây” ♫
♫ Ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm ♫ ♫ Mơ tưởng về tình yêu và ngày mai ♫ ♫ Ngước nhìn những mảnh giấy bay trên đỉnh đầu ♫ ♫ Đó chính là khung cảnh đẹp đẽ nhất ♫
♫ Mặc dù con đường phía trước còn nhiều mạo hiểm ♫ ♫ Dù rằng từ nay về sau vẫn còn rất nhiều thử thách ♫ ♫ Cho dù trong cuộc sống có muôn vàn khó khăn ♫ ♫ Chỉ cần cậu luôn ở bên tay phải của tôi ♫
♫ Khuôn mặt non trẻ trước giờ chưa từng thay đổi ♫ ♫ Chưa từng nói lời tạm biệt, thế nhưng lại chẳng thể gặp lại nhau ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đến việc cùng cậu nắm tay kề vai ♫ ♫ Nhưng lại nhận ra, cậu vẫn luôn ♫
♫ Ở phía bên tay phải của tôi ♫ ♫ Lúc ấy mới nhận ra rằng, cậu vẫn luôn ♫ ♫ Ở bên phía tay phải của tôi ♫ CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI (Phần 1) ♫ Nghỉ chân ngoài đình, bên con đường cổ ♫ ♫ Cỏ thơm xanh mướt tới tận chân trời ♫ ♫ Gió đêm mang theo tiếng sáo lướt nhẹ qua rặng liễu ♫ ♫ Hoàng hôn xuống bên ngoài núi ♫ ♫ Dù chân trời hay góc bể ♫
♫ Kết giao bao tri kỉ giờ đi đâu về đâu ♫ ♫ Một hũ rượu đục vẫn vui vẻ hoan ca ♫ ♫ Đêm nay chia li, giấc mơ lạnh lẽo ♫ [Thanh xuân của chúng tôi] [luôn vẫn thích mơ mộng.] [Mơ mộng rằng]
[có được những khoảnh khắc rực rỡ như pháo hoa.] [Mãi đến sau này tôi mới phát hiện ra] [có lẽ chúng ta mãi mãi cũng không hiểu ra.] [Tại sao sau lần vô thức nói câu tạm biệt đó] [thì thực sự không còn được gặp lại nhau nữa.]
[Những con người và câu chuyện tưởng như vô tâm đó] [thì ra lại đáng quý và đáng trân trọng đến vậy.] [Cũng giống như mùa hè năm đó] [bạn không cẩn thận] [mà gặp phải] [người mà cả đời này bạn cũng không muốn gặp phải nhất.]
CẬU NGỒI BÊN PHẢI TÔI [Thiện Cầu Tư Biệt danh: Cầu Đản] [Tôi tên Thiện Cầu Tư.] [Đúng vậy.] [Sở dĩ tôi không lên lớp] [là vì đêm qua tôi lên mạng tìm tài liệu học tập quá mệt.] [Tôi không phải học sinh giỏi.] [Nhưng] [tôi cũng đâu phải học sinh dốt.]
[Tuy tôi đã lưu ban đến năm năm ở một trường cấp ba] [nhưng, tôi vẫn yêu thích việc học.] Thầy chủ nhiệm, có chuyện gì vậy? [Nhà trường quyết định đuổi học em rồi.] Thật sao? [Bà nội cũng thật là…] [lại chỉnh quai cặp lỏng ra nữa rồi.] Này! Khốn kiếp!
Cậu dừng lại cho tôi! Tránh ra, mau tránh ra. Cô bé ơi, cô đâm thật đấy à? [Vương Viện Nga – Biệt danh: Hawkeye] [Tôi tên Vương Viện Nga,] [là cô học sinh cấp ba thờ ơ với những chuyện bên ngoài,] [chỉ một lòng chuyên tâm đọc sách Thánh hiền.]
[Sở dĩ hôm nay đến muộn] [là vì dậy muộn, không kịp bắt chuyến xe sớm.] Đến rồi, đến rồi. [Người tôi tôn sùng nhất chính là lớp trưởng lớp chúng tôi,] [cũng là bạn thuở nhỏ của tôi, Trần Triết.] [Trần Triết – Biệt danh: Quốc vương Cát Cát]
[Cậu ấy không những học giỏi] [mà còn rất đẹp trai nữa.] [Sở thích lớn nhất của tôi] [chính là đọc tiểu thuyết.] [Mơ ước lớn nhất của tôi] [chính là có thể trở thành một nhà văn] [trong tương lai không xa.] Tư Tư, cuộc họp cổ đông công ty vừa nãy
Sau khi nghiêm túc thảo luận quyết định tiến quân vào thị trường Châu Âu. Công việc trong nước đã không làm hết lại còn đến Châu Âu sao? Đất nước đang lớn mạnh dân tộc cũng đang đổi mới. Chúng ta là một phần của giấc mơ Trung Quốc
Chúng ta cũng cần xắn tay áo lên, hăng hái hơn nữa. Đúng vậy, đây là trận chiến không khói lửa. Bố hi vọng con có thể an tâm mà ở lại trường thêm một năm nữa. Sao cơ? Một năm? Bố. Bố, bố muốn con ở lại trường làm thầy giáo à?
Hiện giờ cả thành phố đều nhất loạt từ chối nhận con. Bố bảo con đi đâu học thêm năm nữa đây? Chuyện này con có thể yên tâm. Chú Quý con, đã liên hệ được với người bạn hiệu trưởng mà trước đây chú ấy quen.
Hai người làm như vậy không hay cho lắm. Vốn không phải như con nghĩ đâu. Nhất Trung là trường cấp ba trọng điểm rất có tiếng. Sao cơ? Nhất Trung? Không ngờ đúng không? Bố. Bố không đùa đấy chứ?
Kiểu trường vùi dập người khác như vậy, mà là nơi con người có thể sống á? Có đánh chết con cũng không đi. Tư Tư. Bố nghiêm túc hỏi con thêm lần nữa. Con tự nguyện đúng không? Đương nhiên rồi. Ngôi trường tốt như vậy sao con lại không đi chứ?
Chủ tịch Thiện. Được. Bố rất thích tư tưởng thức thời này của con. Ngồi im. [Toi rồi, toi rồi. Bất cẩn, bất cẩn quá!] Ngồi im, tất cả ngồi im. Các em nói xem Chơi trò trộm long tráo phụng với tôi đúng không? Các em vẫn còn non lắm.
Ngồi im, không được động đậy. [Cuốn tiểu thuyết này mình mới xem được một nửa.] [Nếu lại bị tịch thu nữa,] [thì phí sinh hoạt tháng này lại mất hết rồi.] Lén đọc tiểu thuyết à? Em đấy. Còn đọc tiểu thuyết nữa. Còn lén lút đọc.
Có giỏi thì đọc công khai đi. Tại sao lớp chúng ta lại xếp hạng cuối? Nếu các em đi thi cũng hăng hái như vậy, các em đã đỗ đại học Thanh Hoa, đại học Bắc Kinh từ lâu rồi. Ngồi yên đó. [Hách Giai Kỳ – Hoa khôi của lớp]
Lấy ra đây! Em đó. [Ba anh em sân thượng: Dưa – Naruto – Ngốc] Tôi đổ máu hi sinh vì các bạn nhưng các bạn có mấy người là nhớ đến tôi. Anh Minh, điện thoại. Đang trong thời gian dưỡng sinh không nghe điện thoại. Anh Minh, là Hách Giai Kỳ.
Anh Minh. Mau mau mau. Các em chơi bời lêu lổng. Tốt nghiệp rồi sẽ có ngày các em hối hận cho mà xem. Được. Tài sản được nâng cấp rồi. Chúng mày đoán xem, cái nào mới là của Kỳ Kỳ? Anh Minh, em đoán là thanh kiếm đó. Đó là cái nỏ.
Thiếu hiểu biết. Này, anh Minh. Có phải con chó độc thân đó không? Chó nhất định phải độc thân sao? Chó nhất định phải độc thân sao? Mày coi thường ai thế? Tư Tư. Thay quần áo xong chưa? Tư Tư. [Alô lão Quý, các anh đến đâu rồi?]
Giám đốc Thiện, không thấy Tư Tư đâu. Cái gì? Nó nói muốn về nhà thay quần áo. Vừa nãy khi tôi lên tầng, phát hiện nó chạy trốn ra ngoài cửa sổ rồi. Như vậy đi, lão Quý. Anh mau chóng đến trường trước đã.
Lát nữa vẫn sẽ giao tiếp bằng thân phận của anh. Được, được rồi. Tôi sẽ đến trường ngay. Tư Tư. Xin lỗi nhé! Các em! Tôi đề nghị mọi người hãy vỗ tay thật lớn chào đón sự có mặt của bạn học mới. [Thì ra là cậu ta.]
Vậy bạn nào muốn ngồi cạnh bạn Thiện đây? Em, em, em. Ngồi xuống. Cậu làm gì thế? Được rồi, bỏ tay xuống cả đi. Vương Viện Nga. Em thu dọn lại chỗ ngồi của mình. Thầy chủ nhiệm. Em đâu có giơ tay. Tôi biết em không giơ tay. Mau thu dọn đi.
Em Thiện. Qua đó đi. Sau này Nhất Trung chính là ngôi nhà của em. Nỗ lực hết mình. Cố lên! Vâng. Các em! Tôi nhấn mạnh lại với các em về nội quy. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiết. Dựa vào thành tích để luận anh hùng.
Sau kì kiểm tra hàng tháng, chỗ ngồi sẽ được sắp xếp theo thứ hạng. Những người muốn ngồi vị trí giữa phải cố gắng hết sức đấy. Mọi người nhất định phải dốc hết sức mình, học hành cho tốt, nghiêm túc thực hiện. Thấp kém. Làm gì thế? Vụng về hậu đậu.
Các em đừng coi thường bạn cùng bàn của các em. Mỗi lần điều chỉnh chỗ ngồi rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời các em đấy. Được rồi. Những món đồ các em giấu bên ngoài cửa sổ đó tôi tạm thời cất giữ hộ các em.
Sau này đừng mong giở trò gì với tôi nữa. Trần Triết. Có phải em làm mất ví tiền rồi không? Không có. Không có? Thế thì lạ thật. Tấm ảnh trong chiếc ví này là em mà. [Toang rồi,] [ví tiền của mình.] Vậy ạ? Nhưng ví của em đang ở đây.
Không phải của em? Vậy cũng đúng. Là nhặt được ở nhà vệ sinh nữ. Mọi người đừng hiểu nhầm. Thực ra không phải do tôi nhặt được là cô giáo tiếng Anh của các em nhặt được. [Ví tiền của mình.] [Phí sinh hoạt của mình.]
Vậy xin hỏi chiếc ví này là của bạn nữ nào? Không ai nhận? Không ai nhận thì tiền tiên vặt trong chiếc ví này sẽ đóng vào quỹ lớp đấy. [Dài dòng gì chứ, lấy tiền của người thì gánh họa thay người.] [Nói xong thì mau đi đi.]
[Nếu không thì cả lớp sẽ biết] [là mình thích Trần Triết mất.] Thực sự không có ai nhận? Đừng hối hận đấy. Thầy chủ nhiệm. Sao thế? Của em hả, Thiện Cầu Tư? Không phải, là của bạn ấy ạ. Là của em sao, Vương Viện Nga? Không, không phải.
Các cậu nhẹ tay chút. Đừng kẹp hỏng đầu tôi đấy. Đừng hét lên nữa. Nhẹ tay chút. Toàn là nước thôi, không kẹp hỏng được đâu. Họ Thiện kia. Cậu bớt lo chuyện bao đồng đi. Nếu không phải do cậu tôi sẽ không đến nỗi này. Còn nữa,
Cậu dựa vào đâu mà cho rằng cái ví đó là của tôi. Dựa vào đâu? Nhìn cái bộ dạng như con đà điểu rụt đầu của cậu đi, đừng nói với tôi những lời vô ích đó. Anh đây là người từng trải. Họ Thiện kia. Cậu đụng nhầm người rồi.
Tôi sẽ cho cậu biết, tại sao hoa lại đỏ. Vừa phải thôi. Đừng lên giọng thế! Hai cậu, giữ chắc lấy. Làm gì thế? Thả xuống. Từ từ thôi. Cằm tôi. Không được. Chị Nga. Chị Nga, không sao chứ? Chị Nga. Làm tôi sợ chết đi được. Không sao chứ?
Vấn đề được giải quyết rồi. Tôi rút trước đây. Còn về chuyện… Cái cúc áo, hôm khác sẽ tính sổ với cậu. Đứng lại! Đừng kéo tôi. Đừng kéo tôi. Họ Thiện kia! Tôi giết chết cậu. Thả tôi ra. Tôi muốn giết chết cậu ta. Các cậu đừng kéo tôi. Họ Thiện kia.
Có giỏi thì đừng đi. Tan học cậu đợi tôi ở sân tập. Kéo chặt vào. Chị Nga. Đi xa rồi. Đừng giả bộ nữa. Thiện Cầu Đản. Làm ơn đi! Là Thiện Cầu Tư, có hiểu không? Tư trong Ngô Tử Tư. Cậu không biết chữ à? Cậu có biết
Cũng tại cậu nên cả lớp mới cho rằng tôi thích lớp trưởng. Lần này chịu thừa nhận ví tiền là của cậu rồi à? Đâu có. Nó vốn không phải của tôi. Sao tôi lại làm chuyện trẻ con như vậy? Nếu đã không phải của cậu,
Thì bỏ tay ra có được không? Bạn Vương Viện Nga. Vương Viện Nga lại là loại người vậy sao? Lại để ảnh lớp trưởng vào trong ví của mình. Đúng đó. Tôi nói cậu biết, cậu dây phải chuyện lớn rồi. Chuyện gì? Cậu có biết,
Bạn cùng bàn cậu là nhân vật rất ghê gớm. Bố chị ấy là nhân vật máu mặt. Thật hay đùa vậy? Cậu ta mà là nhân vật ghê gớm? Đúng vậy. Bố chị ấy là cao thủ võ lâm, cao nhân thiên hạ đấy. Cậu lại dám chọc vào chị ấy.
Hậu quả là không thể tưởng tượng được. Khủng vậy sao? Sao cậu ta lại thích kiểu người như Trần Triết chứ? Sở thích của mỗi người là khác nhau. Cậu vẫn nên bớt chọc giận chị ấy sẽ tốt hơn.
Vậy ý của hai cậu là hai cậu cũng đã từng bị cậu ta bắt nạt? Đâu chỉ là bắt nạt. Rõ ràng là áp bức mà. [Trông hai tên này cũng thuộc loại ngốc nghếch] [thu nhận làm đàn em cũng được lắm.] Đến mức vậy sao? Một đứa con gái
Mà khiến hai cậu sợ hãi đến vậy. Tôi… Thiện Cầu Tư. Lặn lộn giang hồ bao lâu nay. Nếu hai người anh em đây tin tưởng tôi. Tôi bằng lòng giúp hai người thoát khỏi bể khổ. Này. Các cậu còn đang lải nhải gì thế? Không… không có gì.
Cần làm việc gì thì đi làm đi. Dạ thưa chị. Hai người anh em suy nghĩ đi nhé! Này! Cậu nghe đây, tôi muốn tuyên chiến với cậu. Cái gì? Tuyên chiến với tôi? Giữ lại cái mạng quèn của cậu mà học cho tốt đi. Cậu đứng lại.
Rốt cuộc cậu có dám hay không? Tôi đang tuyên chiến với cậu đấy. Phụ nữ tốt không đấu với đàn ông xấu. Cậu rút lại lời đi. [Bà chị tôi cũng lợi hại lắm.] [Học lại năm năm cấp ba] [xem ra cuối cùng cũng gặp được đối thủ đích thực rồi.]
Cậu định làm gì? Cảm ơn sự cất nhắc của các bạn. Chỉ có điều, yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến việc học. Tôi không có hứng thú với các bạn nữ. Đứng dậy! Chào buổi chiều cô Phùng. Ngồi xuống. Cảm ơn! Hôm nay, chúng ta sẽ học bài mới. Mở trang 30 ra.
Cô Phùng. Cô có thể đừng dùng hoàn toàn tiếng Anh thế được không? Em nghe không hiểu. [Quả nhiên là nghé con mới sinh không sợ hổ.] [Đúng là tên không có đầu óc.] [Duyệt Tiệt Sư Thái cũng dám động vào.] Giở sách đến trang 30. [Không phải chứ?]
Bộ phận cứng nhất trên cơ thể người là gì? Tính khí. Điều cơ bản nhất để định tội xét xử một tên tội phạm là gì? Đã bị bắt. Thép được hình thành từ đâu? Về chỗ đi. [Nhìn tên đại ma đầu trước mặt này,]
[tôi bất chợt nhận ra mình đã gặp được đối thủ.] Ai gạt chân tôi? Đừng động đậy, cái cuối cùng rồi. Thiện Cầu Tư, cậu đúng là tên khốn không biết điều. Trong mắt cậu không có phép tắc, hạ nhục giáo viên.
Vi phạm nội quy nhà trường, kéo thành tích lớp xuống. Tôi nguyền rủa cậu, thi môn nào rớt môn đấy, vĩnh viễn đứng cuối bảng. Ai viết vậy? Đứng lên cho tôi. Nếu đã làm thì cũng nên đứng ra thừa nhận. Lén lén lút lút còn ra gì nữa.
Không dám thừa nhận đúng không? Còn không mau ra, đừng trách tôi không khách sáo đấy. Hôm nay, đúng là tôi bất cẩn quá. Thầy chủ nhiệm cầm lấy ví tiền tôi hỏi có phải của tôi không? Trời ạ! Đó là toàn bộ phí sinh hoạt của tôi. Là vì bên trong có…
Thiện Cầu Tư. Cậu nghe cho rõ đây. Tôi muốn tuyên chiến với cậu. Đưa bóng cho tôi. Đưa tôi, đưa tôi! Ngừng bóng à? Bên này! Đá hay lắm! Truyền qua đây. Chạy về phía trước. Sau giờ học. Vương Viện Nga. Tám giờ sáng ngày mai ở bãi rác,
Tôi muốn quyết một trận thư hùng với cậu. Sợ cậu chắc! Có giỏi thì cậu hãy đến. [Em học sinh mở cửa ra, tôi đến sửa đường điện.] Em học sinh ơi! Toang rồi. Rõ ràng mình nhớ phải dậy để lên lớp mà. Xin chào! Tôi đến để sửa đường điện. Toang rồi!
Ảo giác có hơi thật quá thì phải. Túi tôi đâu? Xong rồi, xong rồi! Thiện Cầu Đản. Cậu định làm gì? Tôi định làm gì? Tình bạn cùng bàn sâu như biển rộng. Mọi người quen biết nhau cũng là duyên phận khó gặp được. Dừng! Sao nào, sợ rồi à? Trong lớp,
Đàn ông tốt tôi không đấu với phụ nữ xấu, là muốn giữ thể diện cho cậu. Ra đến đây rồi, cũng nên trả đi thôi. Tôi… Bố tôi là cao thủ võ lâm đấy! Cẩn thận phải gánh hậu quả lớn đấy. Tôi nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền.
Chút tiền chữa bệnh đó, tôi vẫn trả được. Này! Hai cậu mới có mấy ngày đã thành đồng bọn với cậu ta. Chị Nga. Thực sự không phải như vậy. Hai bọn em cũng không muốn nhận tiền thuốc men đâu. Chị Nga. Bọn em cũng là bị ép buộc mà thôi.
Thầy chủ nhiệm đến rồi. Đợi đã. Chị Nga. Mọi người quen biết nhau cũng là duyên phận khó gặp mà. [Vui lòng không bắt chước tình tiết trong phim] Cậu nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền thôi phải không? Cũng không hẳn. Để tăng khí thế, nên hơi mạnh mồm chút.
Vậy chút tiền thuốc men đó nhất định là trả được rồi. Chị Nga. Cậu đừng làm càn. Cậu đừng làm càn, chị Nga. Cậu đừng kích động. Thầy Lý Lượng. Vừa nãy thầy… Hiệu trưởng Mao, hiệu trưởng Mao. Là Lý Đức Lượng. Đừng có thiếu Đức. Lý Đức Lượng,
Vừa nãy thầy nói. Là “chị Nga” này đánh “anh Đản” này. Là như vậy, hiệu trưởng Mao. Nếu không phải chính mắt tôi trông thấy, tôi cũng không dám tin. Là bạn ấy bắt nạt em trước. [Phòng giám thị thông báo.] [Phòng giám thị thông báo.]
Học sinh Vương Viện Nga, học sinh Thiện Cầu Tư lớp 11/8. Lên lớp muộn không lí do. Vi phạm nghiêm trọng nội quy kỉ luật nhà trường. Đặc biệt nhắc nhở lần đầu, hi vọng mọi người lấy đó làm gương. Vừa đến đã bị phạt rồi, đúng là cực phẩm.
Nào, khởi động đi. Chuẩn bị. Bắt đầu! [Phòng giám thị thông báo,] [Học sinh Vương Viện Nga, học sinh Thiện Cầu Tư lớp 11/8.] [Lên lớp muộn không lí do.] [Vi phạm nghiêm trọng nội quy kỉ luật nhà trường.] [Đặc biệt nhắc nhở lần đầu,]
[hi vọng mọi người lấy đó làm gương.] Cái gì? Thiện Cầu Tư đó thực sự lợi hại vậy sao? Mới đến có mấy ngày đã bị thông báo rồi. Anh Minh. Có cần dạy dỗ cậu ta chút không? Đúng đó. Cậu ta quá khinh thường chúng ta rồi.
Tao là người yêu thích người tài. Đi! Đi dạy dỗ cậu ta! Nếu cậu ta chịu phục tùng thì tha cho! Anh Minh. Lỡ như không phục tùng thì sao? Nếu không phục tùng, sẽ như quả dưa này. Một, hai, ba, bốn, năm. Xong rồi, xong rồi!
Nhất định là bố của Vương Viện Nga rồi, đúng là không phải hạng tầm thường. Thanh Gỗ. Hay hai chúng ta nhận lỗi với chị Nga đi. Không đi theo anh Đản nữa. Quà cũng đã nhận rồi, cũng kết bái rồi. Vụ này có hơi khó đó. Hai, ba, bốn.
Đừng thì thầm qua lại nữa. Tập luyện nghiêm túc. Bố. Rõ ràng không phải lỗi của con. Đừng nói nữa, con khiến bố quá thất vọng. Bố đã nói với con bao lần rồi. Là đàn ông thì phải có trách nhiệm.
Sao con có thể để một cô gái khóc ngay trước mặt con chứ? Bố, con… Con gì mà con. [Chuyện gì thế này?] [Không làm như bình thường sao?] Bố hỏi con, con có từng nghĩ. Tại sao mỗi lần nhà trường đuổi học con, đều không có ai đến tiễn con không?
Đó cũng là vì họ sợ bị con làm liên lụy thôi. Ngụy biện. Bố thấy chính là vì con không có tài cán gì. Vốn dĩ không có ai muốn coi con là bạn. Phát biểu tầm bậy. Hôm nay nếu con không phục
Hai chúng ta có thể kí một thỏa thuận bổ sung. Bắt đầu từ hôm nay, nếu con có thể tìm được ba người bạn chân thành ở Nhất Trung, con có thể tìm bố bất cứ lúc nào, bố sẽ thực hiện ngay lập tức, thế nào?
Kí thì kí, ai sợ ai chứ. Nào, chúng ta nhìn vào đây. [Tuy từ nhỏ bố tôi đã rời xa tôi.] [Đến giờ không rõ tung tích, chưa biết sống chết ra sao.] [Nhưng nhìn thấy Thiện Cầu Tư trước mắt,] [bỗng nhiên tôi không nhớ đến bố mình nữa.]
[Thậm chí tôi có hơi đồng cảm với cậu ta.] [Đây…] [chính là tình ruột thịt sao?] Ba hai một. Cheese! Cảm ơn nhé! [Không phải cái tên Hawkeye đó cho người tới gây sự chứ?] [Có cá tính.] [Cứ im lặng mãi như vậy] [cũng không hay cho lắm.]
[Để mình lên tiếng trước vậy.] Nghe khẩu âm không phải dân ở đây đúng không? Đúng vậy. Chuyển trường đến. Làm quen cái nào. Xì! Dựa vào đâu mà cậu dám cứng như vậy. Mới đến có ba ngày, đã bị nhà trường thông báo phê bình. Cậu có biết,
Cậu bị thông báo đến lần ba là sẽ bị đuổi học đấy. Ừ nhỉ, sao tôi lại không nghĩ ra chứ. Còn cần kết bạn làm gì, chỉ cần mắc lỗi ba lần, là sẽ được rời khỏi đây rồi. Này! Đợi đã. Tôi nhìn tướng mạo cậu cũng miễn cưỡng chấp nhận,
Rất có khí phách. Vậy đi! Tôi nhận cậu làm đàn em. Đảm bảo cậu được an toàn ở trường. Nếu dám nói nửa chữ “không”. Thì sao nào? Nói với cậu ta. Không qua nổi học kì này đâu. Thế thì tốt quá. Anh Minh. Cậu ta bỏ đi rồi. Tao biết. Thầy Lý.
Chủ nhiệm Hách. Có chuyện này, tôi phải tiết lộ chút với thầy. Được, thầy nói đi. Gần đây nhà trường thông qua cải cách nhân sự mới, muốn lấy đánh giá thành tích làm trọng tâm. Cải cách thì cải cách.
Dù sao lớp chúng tôi lần nào cũng xếp thứ nhất từ dưới lên. Cùng lắm tôi không nhận thưởng cuối năm nữa. Nhưng cải cách lần này trước giờ chưa từng có, lớp có thành tích thứ nhất từ dưới lên không những bị khiển trách, còn cả
Làm việc không lương nữa. Chủ nhiệm Hách, nghiêm trọng vậy à? Phải. Mục đích cải cách lần này là muốn thúc đẩy một bộ phận giáo viên, không được làm biếng. Thầy Lý. Thầy phải cân nhắc cho kĩ đấy. Tự thu xếp cho ổn thỏa nhé! Chủ nhiệm Hách.
♫ Chúng ta vui đùa không biết mệt mỏi ♫ ♫ Chìm đắm trong trò chơi tình ái ♫ ♫ Trận mưa lớn thường đặt dấu chấm câu cho câu chuyện đầy rối bời ♫ ♫ Không thể so sánh chuyện quá khứ với hiện tại ♫
♫ Hồi ức giống như một nắm bùn ♫ ♫ Khiến kẻ rớt vào đầm lầy như cậu phải đối mặt với kẻ thù thiên nhiên ♫ ♫ Người hay an ủi người khác cũng dần bị lời nói dối che lấp ♫
♫ Người bước ngang qua cũng có nhiều tủi thân không thể yên lòng ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫ ♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫
♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Bây giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫ ♫ Lùi đến bước đường cùng mới thấy tôi thật thảm hại ♫
♫ Chống chọi đến cuối cùng, tôi không dám đồng hành nữa ♫ ♫ Nước mắt đã rơi, lại còn giả vờ không sợ hãi ♫ ♫ Giờ tôi đã nếm được mùi vị cô đơn khi không còn đường lui ♫ ♫ Lùi bước ♫
♫ Lùi đến vách đá dựng đứng, tim tôi tan nát ♫ ♫ Dù có tan xương nát thịt tôi cũng không sợ phải trở thành ma quỷ ♫ ♫ Tại sao trong đáy mắt cậu vẫn còn ngấn lệ? ♫
♫ Cuối cùng tôi đã hiểu chúng ta luôn chìm đắm trong đêm đen ♫ ♫ Chìm đắm ♫