Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 30 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 30 Dùng giấy tái chế và quần áo cũ như thiết kế trước của tôi, biết chưa? Tôi nghĩ tới một người. Xong rồi? Để anh xem nào. Được đấy, La Khê. Mặc dù nguyên liệu rất đơn giản,
Nhưng trông không tệ chút nào. Đúng vậy. Nhưng không biết thiết kế chính có hài lòng không? Đừng thấy nó giản dị, đây đều là các anh tự tay chặt đấy. Trong một lúc cũng chỉ được có bấy nhiêu thôi. Mong là có thể giúp được mọi người. Chắc chắn là được.
Tổng giám đốc Trương. Tôi thấy chắc chắn sẽ được. Vậy anh gọi Aslen đến xem xem. Vâng. Vậy tôi đi gọi. Gọi cả Đào Luân đến nữa. Được. Đẹp không? May mà có em. Ông hài lòng chứ? Có, tất nhiên rồi.
Tôi rất hài lòng, còn tốt hơn so với yêu cầu của tôi nữa. Vậy sao? Thật, mọi thứ trông hài hòa hơn hẳn. Anh rể, anh nhìn hai đứa cháu trai của em, có thấy tự hào không? Trái Thanh Long, phải Bạch Hổ, lão Ngưu ở giữa. Cậu bao nhiêu tuổi rồi,
Mà còn ăn nói hàm hồ như vậy, còn ra cái gì không? Được, em ra phía sau xem thế nào. Nhìn Trương Mẫn người ta mà học tập. Nếu không phải con muốn đến, bố còn lâu mới thèm đến. Văn Na. Chú. Chúc mừng lễ mừng thành lập công ty.
Hôm nay cháu xinh quá. Cảm ơn chú. Lão Lưu, cảm ơn đã đại giá quang lâm. Được rồi, đừng nói nữa. Đào Luân, Đây chính là nhan sắc đỉnh cao. Dù sao hôm nay cũng là buổi trình diễn đầu tiên của anh, cái nơ này là sao chứ? Tôi tự chọn đấy.
Dài quá đấy. Cũng được mà. Hi, anh Tiểu Mẫn. Chủ tịch Lưu. Cảm ơn chú nể mặt đến tham gia lễ kỷ niệm mừng thành lập công ty. Đều đã qua rồi. Cố làm cho tốt. Cảm ơn chú. Lão Lưu, tôi có mấy người bạn, muốn giới thiệu cho anh.
Mấy người bạn của anh có đáng tin không? Có chứ, có chứ. Đi. Thư ký Tiêu, sao lại đưa em vào phòng? Nếu bị tổng giám đốc biết là anh chết chắc đấy. Là anh ấy bảo anh đưa em đến đây mà. Nhìn này. Anh ấy còn chuẩn bị quà cho em nữa.
Cho em? Đúng vậy. Chẳng lẽ lại cho anh? Đẹp quá. Đúng rồi, tổng giám đốc Trương còn chuẩn bị một đoạn văn, anh đọc cho em nghe. La Khê, tối nay, là lần cuối cùng anh lấy thân phận… Cười cái gì, không giống à? Thôi, để em tự đọc.
Chẳng giống chút nào cả. Được, vậy em tự đọc đi. Tổng giám đốc Trương đợi em dưới lầu. Thay quần áo xong rồi xuống. Anh đi trước đây. Đóng cửa vào, không được nhìn trộm đâu đấy. Tối nay, là lần cuối cùng
Anh sống với thân phận Trương Mẫn, tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải. Anh từng để ý thân phận này hơn bất cứ thứ gì, cũng từng rất hận thân phận này. Đến hôm nay mới nhận ra, từ bỏ nó, anh nhẹ nhõm và tự do hơn.
Có thể trong tương lai của em, vài chuyện có thể thực hiện, vài chuyện không thể thực hiện, nhưng anh hi vọng, từ nay trở đi trong cuộc sống của anh, luôn có em bên cạnh. Mặc như vậy, đúng là có hơi kỳ lạ. Đâu có, anh thấy đẹp lắm.
Em có biết không, con đường này, là con đường anh đi lúc từ hôn. Từ con đường này, anh không màng bất cứ thứ gì, để chạy đến bên em. Vậy nên, có thể mời quý cô xinh đẹp này, tham gia buổi lễ kỉ niệm thành lập công ty cùng tôi không? Được.
Không giống tiếng Anh lắm. Đúng vậy, không giống lắm. Có vài điểm rất giống. Đúng vậy. Cũng có vài điểm không giống. Khác lắm. Khó thật. Bình tĩnh. Ngồi xuống trước đi. Hai người mặc giống nhau thật. Xin kính thưa các vị khách quý có mặt ở đây.
Chào mừng đến với buổi lễ kỉ niệm 20 năm thành lập tập đoàn Tứ Hải. Buổi lễ kỉ niệm hôm nay đều do một tay chủ tịch tập đoàn Tứ Hải, ông Trương Kính Trung lên kế hoạch và thực hiện. Xin một tràng vỗ tay chào mừng Chủ tịch Trương Kính Trung.
Tiếp theo là màn khiến chúng ta vô cùng mong đợi, mời quý vị nhìn lên màn hình. Trương Mẫn là con trai tôi, Trương Kính Trung muốn hại chết tôi và con trai ông ta, đều là tại Trương Kính Trung, ông ta hại chết tôi và Trương Mẫn.
Trương Mẫn là con trai tôi, không phải con trai Ngô Thiên Hoa, đều là do Trương Kính Trung. Ông ta muốn hại chết tôi và Trương Mẫn. Chủ tịch. Chủ tịch. Đi. Ông thật sự có hai người con trai sao? Đi. Đây có phải thật không? Chủ tịch. Đào Luân,
Vậy anh và anh Tiểu Mẫn là anh em sao? Vậy anh ấy là con riêng sao? Xin ông hãy giải thích. Chủ tịch. Rốt cuộc chuyện này là sao? -Xin hãy giải thích về đoạn video vừa rồi. Chủ tịch, xin ông hãy giải thích vài câu. Trương Mẫn. Trương Mẫn.
Chẳng phải chúng ta đã nói, phải thành thật với nhau sao? Sao chuyện gì anh cũng giấu em? Bây giờ anh không kịp giải thích với em, mẹ anh có thể gặp nguy hiểm. Em đi cùng anh được không? Đoạn ghi âm vừa nãy là thật sao?
Anh là con trai ruột của chủ tịch? Tiểu Khê, em không thể đi cùng anh ta. Anh ta là kẻ lừa đảo. Anh ta lấy cắp cuộc sống của anh, lấy cắp bố mẹ của anh. Tôi tuyệt đối sẽ không để anh cướp đi bất cứ thứ gì nữa. Đào Luân.
Có thể cho anh ấy một cơ hội giải thích được không? Em đừng bênh anh ta nữa được không? Vừa nãy em không nhìn thấy sao? Người phụ nữ trong bức ảnh kia, mới là mẹ ruột của anh ta. Đừng nói với tôi, lẽ nào Trương Kính Trung,
-là bố ruột của anh -Đừng động vào tôi. – anh cũng không biết sao? -Đào Luân. Hai người đều là người thân nhất của em, em không muốn thấy hai người làm tổn thương nhau. La Khê, em đi cùng anh được không? Anh thật sự không có thời gian giải thích với em.
Không phải anh ta không kịp giải thích, mà là không thể giải thích. Bởi vì tất cả những chuyện này, đều là sự thật. Đúng không? La Khê. Em có tin anh không? Em có tin tình yêu của chúng ta không? Đừng cho anh thêm lý do để hận anh ta thêm nữa,
Anh xin em đấy. Mau đi theo tôi. La Khê. Mau đi thôi. Tiểu Khê, em nghĩ đi. Em có tin anh không? Đi thôi. Tiểu Khê. Bác sĩ, bác sĩ. Mau. Mau xem phu nhân nhà chúng tôi thế nào. Bác sĩ, mau lên. Mau xem phu nhân nhà chúng tôi bị sao vậy?
Bà Ngô, bà Ngô. Bị làm sao vậy? Mau chuẩn bị phòng phẫu thuật. Thông báo cho người nhà. Vâng. Nào. Mau xem cho phu nhân nhà chúng tôi. Bị làm sao vậy? Bị làm sao vậy? Bỏ tôi ra. -Tôi muốn đi tìm con trai. -Kéo chặt vào.
-Bỏ tôi ra. -Lấy ống tay ra. -Tôi muốn đi cứu con trai. -Lấy ống tay ra. Bỏ ra. Bác sĩ, đợi đã. Mẹ, mẹ. Mẹ, con đến đây rồi. Con ở đây, con ở đây. Mẹ. Tiểu Trì. Con ở đây, con ở đây. Tiểu Trì. Đừng sợ, đừng sợ. Con đi đâu vậy?
Mọi người đi trước đi. Cảm ơn. -Mẹ. -TiểuTrì. Đừng sợ. Tiểu Trì. Mẹ đừng sợ, nào. Mẹ. Mẹ. Con đưa mẹ về nhà. Mẹ. Tiểu Trì. Con đưa mẹ về nhà, đi thôi. Ông Trương, bây giờ chúng tôi phải làm phẫu thuật khẩn cấp.
Trong quá trình phẫu thuật có thể phải mở hộp sọ, ông xác nhận lại, nếu không vấn đề gì, thì ký vào bản cam kết phẫu thuật này. Được. Ông không có tư cách, làm bất cứ điều gì cho mẹ tôi. Bây giờ bố vẫn là chồng của bà ấy,
Bố nhất định thực hiện nghĩa vụ và trách nhiệm của mình. Đào Luân, Đào Luân. Y tá, cho dù dùng cách nào cũng được, tôi chỉ cần cứu được bà ấy thôi. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Ông dựa vào đâu mà phản bội bà ấy?
Mọi chuyện đợi mẹ con phẫu thuận xong, chúng ta lại nói tiếp, được không. Bây giờ chưa phải lúc. Anh với cô, cứ ở tạm đây đã. Tôi giúp anh tìm y tá. Ngày mai sẽ đến. Cảm ơn. Tổng giám đốc Trương, anh nói chuyện với tôi như vậy, tôi không quen lắm.
Đừng gọi tôi là tổng giám đốc Trương nữa. Sau này anh định thế nào? Tôi và mẹ, đã gây ra quá nhiều sai lầm, tất cả đều là quả báo. Tôi vốn định giao lại mọi thứ, rồi đưa cô ấy và mẹ đến Pháp. Vậy tôi thì sao? Tôi phải làm sao?
Tổng giám đốc Trương, anh luôn muốn cao chạy xa bay, có phải anh quên mất tôi rồi không? Ban đầu anh nói với tôi thế nào? Anh nói muốn tôi cùng nỗ lực, xây dựng tập đoàn Tứ Hải trở thành khách sạn đứng đầu. Bây giờ,
Anh buông bỏ tập đoàn Tứ Hải là xong. Anh bảo tôi phải đi đâu bây giờ? Bao nhiêu năm rồi, cậu lăn lộn thương trường bao năm, cho dù đến đâu, cũng có chỗ dành cho cậu cả thôi. Tôi thì sao? Tôi sắp bị đuổi khỏi Tứ Hải,
Cậu không cần theo tôi nữa. Ban đầu tôi theo anh, không phải bởi vì tập đoàn Tứ Hải, mà là vì bản thân anh. Bây giờ, anh không còn là người thừa kế của tập đoàn Tứ Hải nữa, thì tôi cũng rời bỏ anh luôn sao, không thể nào.
Tiêu Chính Nam tôi nói một câu, chỉ cần anh cần giúp đỡ, nói với tôi, tôi nhất định không nề hà. Được. Vậy giúp tôi một chuyện nữa. Anh nói đi. Điều tra giúp tôi, rốt cuộc là ai đã ghi âm lại. Được. Cứ giao cho tôi.
Bà Ngô tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng, bây giờ bà ấy đang ở phòng hồi sức, lát nữa có thể về phòng bệnh nghỉ ngơi. Vậy bao giờ bà ấy mới tỉnh lại? Thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, chúng tôi còn phải quan sát thêm. Cảm ơn bác sĩ.
Tôi không hi vọng, ông lại đến gần mẹ tôi nữa. Anh về công ty trước, điều tra cho tôi, nguồn gốc đoạn ghi âm kia. Vâng. Đi tìm nguồn gốc của đoạn ghi âm, không bằng chủ tịch chính miệng trả lời tôi, người phụ nữ trong đoạn ghi âm đó,
Là mẹ ruột của Trương Mẫn, đúng không? Thì ra Trương Mẫn cũng là con ruột của ông. Vậy năm đó, chắc ông cũng vì con trai của người phụ nữ này, mà không tiếc vứt bỏ tôi, đúng không? Bố biết bây giờ có nói gì, con cũng sẽ không tin bố,
Nhưng bố thật sự không biết, người phụ nữ đó, năm đó lại điên cuồng đến mức này. Con phải tin bố. Bố không nhúng tay vào chuyện này. Cho dù bố hồ đồ thế nào, cũng không thể để bà ấy vứt bỏ con được. Trước kia Tiểu Khê luôn hỏi tôi,
Tìm được bố mẹ ruột, nhất định sẽ là chuyện vui đúng không? Ông đoán xem tôi đã nói gì? Tôi nói, nhất định bọn họ có nỗi khổ riêng, cô ấy còn cười tôi lương thiện quá. Nhớ không? Tôi nói cho ông biết, tôi không vĩ đại đến mức đó.
Bây giờ tôi đã biết sự thật, tôi nhất định không tha thứ đâu. Đào Luân, ai cũng thấy được, chủ tịch thật sự rất lo cho cô, cho dù anh không nghe Trương Mẫn giải thích, ít nhất cũng nên nghe bố mình giải thích chứ.
Có thể đừng nhắc đến tên người đó nữa được không? Đào Luân. Chủ tịch, chú đừng lo lắng quá. Cô nhất định sẽ không sao đâu. Trước khi anh gặp được em, rồi yêu em, cuộc sống của anh rất bị động. Từ nhỏ mẹ ruột đã nói với anh rằng,
Giá trị sống duy nhất của anh là thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Chỉ cần nghĩ đến bà ấy nhịn nhục đủ điều, ngậm bồ hòn làm ngọt vì anh, anh chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện này của bà ấy,
Cũng chỉ mong như vậy thì bà ấy sẽ được sống vui vẻ hơn. Sự tổn thương mà anh gây ra cho Đào Luân, từ hai mươi năm trước, khi anh bắt đầu trở thành Trương Mẫn, mỗi giây mỗi phút đều làm tổn thương cậu ấy. Đó là tội lỗi của anh.
Cho dù giải thích thế nào, cũng không thể thay đổi, không thể vơi bớt được. Khi cậu ấy quay về, anh chỉ muốn trả lại tất cả cho cậu ấy. Anh đã nói, anh không cần gì cả, anh chỉ muốn đưa em đi, cao chạy xa bay, đến một nơi thật xa.
Gặp được em còn quan trọng hơn tập đoàn Tứ Hải rất nhiều, chỉ cần có thể rời đi thôi, anh không còn mong muốn nào khác. Cậu chủ, tôi làm ồn à? Để tôi. Không, không. Tự tôi làm được. Chủ tịch đã nói, cậu đã chăm sóc phu nhân cả đêm rồi,
Để tôi đến thay ca. Cậu mau về nhà nghỉ ngơi đi. Không sao. Cậu chủ, tôi có một chuyện không biết có nên hỏi cậu không? Thím hỏi đi. Tin tức trên tivi là thật sao? Thẩm Tú Chi, thật ra, bà ấy đã đến nhà chúng ta mấy lần rồi.
Bà ấy thường xuyên đến gặp phu nhân, kể cả ngày phu nhân hôn mê nữa, cũng là bà ấy phát hiện ra. Lúc tôi lên lầu, phu nhân đã bất tỉnh rồi. Không ngờ, bà ấy lại là mẹ ruột của cậu Trương Mẫn. Chuyện này, cậu nghĩ có thể nào là…
Tôi đặt ít đồ này, xuống đây trước. Đào Luân, con đến đây một chút. Có chuyện gì? Bố mời con vào phòng một lát. Có chuyện gì mà phải vào phòng? Ngày nào bố còn ở đây, thì đây vẫn là nhà của bố, con vẫn là con của bố,
Con phải làm theo quy tắc ở đây. Vậy, năm đó có phải vì, tôi không làm theo quy tắc, nên mới bị ông tàn nhẫn vứt bỏ không? Đây là chuyện giữa hai chúng ta, nhưng tuyệt đối không thể nói là bố vứt bỏ con. Con mất tích như thế nào,
Bố thật sự không biết. Nếu như năm đó bố biết, bà ấy làm như vậy, bố tuyệt đối sẽ không tha cho bà ấy. Vậy bây giờ ông biết rồi, ông định làm thế nào? Bố đã hứa với Trương Mẫn, chỉ cần nó rời khỏi tập đoàn Tứ Hải,
Trả lại tất cả những gì thuộc về con, bố sẽ không truy cứu, tội lỗi của Thẩm Tú Chi nữa. Ông hứa với hắn? Lúc đầu khi ông kết hôn với mẹ tôi, ông có hứa với bà ấy, cho dù giàu sang hay nghèo khổ, cho dù khỏe mạnh hay ốm đau,
Ông đều chung thủy với bà ấy, không rời không bỏ hay không? Thẩm Tú Chi chính là lỗi lầm lớn nhất trong đời bố. Vì vậy, mà bố đã hối hận hơn hai mươi năm, cũng đã phải trả cái giá không thể cứu vãn được nữa.
Đó chỉ là ngoài ý muốn mà thôi. Vậy tôi bị lạc cũng là ngoài ý muốn sao? Khi ông đưa đứa con trai của ông và Thẩm Tú Chi về, giả thành tôi, quyết định đó, cũng là ngoài ý muốn sao? Chuyện đã rồi, bố cũng không thể nào thay đổi.
Nếu con không muốn tin, bây giờ bố sẽ chuyển tất cả tài sản đứng tên bố, sang cho con, và mẹ con. Nếu không có hai mẹ con con, bố còn cần tập đoàn Tứ Hải này làm gì nữa. Chuyện đã đến nước này rồi.
Trước giờ tôi vốn không quan tâm chuyện tài sản, ông có hiểu không. Những người đã gây ra chuyện đến mức này, nếu các người không biết hối cải, tôi, sẽ khiến các người phải trả giá. Tất cả các người. Đào Luân. Bao gồm cả ông.
Nhưng cháu cảm thấy đưa Trương Mẫn về nuôi, chỉ vì không muốn mẹ và ông ngoại đau lòng hơn mà thôi. Lý do này nghe thì hợp lý, nhưng cháu đã từng nghĩ kỹ chưa, sau khi cháu đi lạc, tại sao ông ta không báo cảnh sát ngay lập tức,
Tại sao không đi tìm cháu ngay? Tại sao? Với tiền bạc và quyền lực của nhà chúng ta, tìm một người thì có khó gì? Ông chủ về rồi. Bố, bố về rồi. Không cần, để cháu… Cô Dương, để cháu. Bố, bố vất vả rồi. Có mệt không?
Có chuyện gì thì nói đi. Con có chuyện gì đâu, chỉ là, công ty thế nào rồi. Đào Luân vẫn ổn chứ? Không quan tâm anh Tiểu Mẫn của con nữa, lại quan tâm Đào Luân? Trở mặt nhanh thật đấy. Con tiện miệng hỏi thôi. Như nhau cả mà.
Tình hình Tứ Hải bây giờ rất phức tạp, nhà bọn họ bây giờ thị phi lẫn lộn, con đừng có tham gia lung tung. Không phải. Chẳng phải trước kia bố đã đồng ý, không can thiệp vào các mối quan hệ của con sao? Sao bố, lại muốn con
Bỏ nhà ra đi sao? Con chỉ biết lấy cái này ra bắt bố. Ngoài bắt nạt bố ra thì con còn bắt nạt được ai? Tưởng bố dễ bắt nạt lắm à? Tin tức ầm ĩ như vậy, sau này chắc chắn Trương Mẫn với Đào Luân sẽ đấu đá nhau. Đến lúc đó,
Con nói cho bố biết, con đứng về bên nào? Không cãi được đúng không? Sao con lại không cãi được gì? Con cãi được. Lúc anh Tiểu Mẫn chia tay với con đã nói, anh ấy có lỗi với con, bảo con cả đời đừng tha thứ cho anh ấy.
Nhưng con thấy cả đời dài quá, chắc chắn con không kiên trì như vậy được đâu. Vậy nên con chuẩn bị, mười năm sẽ không tha thứ cho anh ấy. Vậy nên con sẽ giúp Đào Luân trong ít nhất mười năm. Mười năm? Con nói đấy.
Bây giờ bố sẽ bắt đầu tính thời gian. Mười năm. Chia tay thì chia tay, em cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, đúng không? Tình hình người trong nhà đó quá phức tạp, em không thể vì hắn ta, mà hủy hoại cả bản thân mình. Tiểu Khê.
Này, em cũng thất tình à? Em uống rượu làm gì? Em có lỗi với em gái của chúng ta. Uống sưng cả môi rồi. Anh cả, anh cả. Anh nói xem, kiếp trước Trương Mẫn với Đào Luân, đi qua va phải vai nhau, có phải va đến mức bị thương rồi không?
Sao hai người này lại dây dưa với nhau mãi vậy chứ? Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Về rồi này. Đào Luân. Cho chúng tôi sao? Có phải thứ gì bất ngờ không? Tất nhiên. Mang quà đến cho mọi người đây. Cái này cho chị.
Bộ mỹ phẩm dưỡng da cao cấp. Xem đi. Đắt đỏ quá đi. Anh cả cũng có phần. Đây là, một bộ dao cắt gọt hoa quả, còn cả các loại đồ dùng nhà bếp, đang trên đường vận chuyển, lát nữa là đến. Em có lòng thật đấy. Cảm ơn, cảm ơn. Không đâu.
Anh hai, lâu rồi không gặp. Không cho em uống. Quần áo mua cho anh à? Hợp đấy. Để anh thử xem. Anh nhìn của em này, chói mù mắt luôn. Tiểu Khê, anh nghĩ rất lâu, thực ra anh không biết nên tặng gì cho em.
Nên anh sửa sang lại tư liệu của em một chút, gửi cho nhà thực vật học nổi tiếng nhất của Mỹ, Charles Jackson. Đây là tư liệu của ông ấy, cùng cả giấy báo danh nữa. Đợi anh giải quyết xong mấy chuyện này, anh sẽ đến Mỹ tìm em.
Em sẽ suy nghĩ chứ? Cả hai người đều muốn em đi, một người bảo đi Mỹ, một người bảo đi Pháp, sao không ai hỏi ý kiến của em? Anh chỉ biết cho dù em đi đâu, thì cũng nên vì bản thân, chứ không phải anh ta. Tiểu Khê,
Có phải kể cả không có anh ta, em cũng sẽ không chọn anh không? Đào Luân, em rất xin lỗi, chuyện này xảy ra bao nhiêu lâu, nhưng em chưa từng đứng dưới góc độ của anh mà suy nghĩ, nhưng em thật sự hi vọng, hai người có thể bình tĩnh nói chuyện.
Thật ra anh ấy cũng có nỗi khổ riêng. Anh nói xem, khi anh ấy còn nhỏ như vậy, có rất nhiều chuyện không thể kiểm soát được, đúng không? Thật ra cả hai đều đáng thương. Em quyết định rồi, em không đi đâu cả, em sẽ ở lại đây. Tiểu Khê,
Rốt cuộc em thích anh ta ở điểm nào? Có lẽ yêu một người, thì không cần lý do. Kể từ hôm nay, tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải sẽ từ chức, tôi cũng sẽ từ bỏ chức vụ chủ tịch, vị trí chủ tịch và tổng giám đốc mới,
Sẽ do cuộc họp cổ đông quyết định. Giá cổ phiếu tập đoàn Tứ Hải hiện nay, bị ảnh hưởng bởi những tin tức bất lợi. Tại đây tôi xin gửi lời xin lỗi đến các vị cổ đông. Còn về cuộc sống cá nhân của tôi, tôi có quyền giữ im lặng.
Đối với những lời chỉ trích tôi, giao cho ban cố vấn luật pháp điều tra. Cậu phải trút giận đã. Trương Kính Trung, ông ta là tên cặn bã, dùng trăm phương ngàn kế muốn tranh giành gia sản nhà họ Ngô chúng tôi. Ông ta là đồ sâu mọt.
Ông ta là đồ tiểu nhân nhất cùng trời cuối đất. Sảng khoái. Nhịn bao nhiêu năm cuối cùng cũng chửi ra miệng được rồi. Xin lỗi, không nghĩ đến cảm nhận của cháu. Dù sao ông ta cũng là bố ruột của cháu. Cậu thấy ông ta làm bộ làm tịch không?
Cái gì là không tin lời đồn? Cái gì là không lan truyền tin đồn? Cái gì là ông ta có quyền giữ im lặng? Ông ta thì có quyền gì mà giữ im lặng? Còn cả Thẩm Tú Chi. Đúng, đúng. Đáng hận nhất chính là Thẩm Tú Chi. Hồi còn đi học,
Bà ta lúc nào cũng lẽo đẽo bám theo chị, suốt ngày ra ra vào vào nhà chúng ta, cậu nghĩ từ lúc đó bà ta và bố cháu đã… Thôi không nói nữa, nhắc đến là ghê tởm. Cách đây không lâu, bà ta còn đến nhà chúng ta,
Thúc giục chuyện kết hôn của Trương Mẫn với Tiểu Na. Bà ta muốn dựa vào chuyện hai tập đoàn liên hôn, để củng cố địa vị của Trương Mẫn trong tập đoàn Tứ Hải. Nói lên bà ta rất quan tâm Trương Mẫn. Nếu như bà ta mất đi Trương Mẫn,
Khiến cho bà ta chịu nỗi đau mà trước kia chị phải chịu đựng. Thôi, cậu chỉ nói bừa thôi. Cháu chỉ mong chuyện cháu bắt đầu làm bây giờ, có thể đòi lại công bằng cho mẹ, để khi mẹ mở mắt ra, không cần nhìn thấy những người bẩn thỉu đó nữa.
Đúng vậy. Cậu hiểu ý cháu. Vậy cậu tạm thời, thay cháu giải quyết chuyện công ty. Những chuyện mệt, chuyện bẩn thỉu cứ để cậu lo. Thôi, cứ vậy đã, cậu đi trước. Đúng rồi, không được động đến Trương Mẫn, như vậy là phạm pháp. Cậu vừa nói mấy lời kia,
Chỉ nói trong lúc tức giận mà thôi. Từ hôm nay trở đi, tổng giám đốc Trương Mẫn của tập đoàn Tứ Hải xin từ chức. Ông đã nói, chỉ cần tôi đưa con cho ông, ông sẽ cho nó thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Tại sao ông lại lừa tôi?
Tại sao lại lừa tôi? Phu nhân, phu nhân sao vậy? Cô làm gì vậy? Cô qua đây làm gì? Đừng qua đây. Mời cô ra ngoài. Ra ngoài. Mời cô ra ngoài. Cô ra ngoài. Các người mau ra ngoài. Tiểu Trì, Tiểu Trì. Mau đến cứu mẹ. Các người cút ra ngoài.
Cút ra. Tôi không hại nó, không phải tôi. [Thành thật xin lỗi. Thẻ ATM không hợp lệ, đang tiến hành xuất thẻ. Xin hãy đợi.] [Thẻ đã xuất thành công. Xin mời lấy thẻ về] [Ngân hàng Chiết Thương] Xin hãy lấy lại thẻ. [Quầy giao dịch] Xin chào,
Có thể giúp tôi một chút được không? Tại sao thẻ của tôi không rút được tiền? Vâng, anh lấy chứng minh thư ra để tôi xác minh lại. Được. Cảm ơn. Xin đợi một lát. Được. [Sở cách sát Khưu Bắc] Xin anh đợi một lát, cảnh sát lập tức đến ngay.