Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 27 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 27 Thật không hiểu phu nhân tìm ở đâu ra một người không đáng tin như thế đi điều tra. Người ta thanh niên trai tráng thế này lại bảo là chết rồi.
Cũng tại tờ giấy chứng tử kia, khiến phu nhân sợ hãi thế. Thím Trần. Thím nói gì cơ? Giấy chứng tử nào? Chủ tịch chưa nói với cậu sao? Thế tôi nhiều lời rồi. Chắc chủ tịch sợ cậu biết rồi, sẽ đau lòng tự trách mình.
Thím mau nói cho cháu biết chuyện là thế nào đi. Hôm phu nhân ngất, có nhận được chuyển phát nhanh. Sau khi mở ra xem thì liền ngất đi. Khi tôi phát hiện ra, trong tay bà ấy còn nắm chặt tờ giấy chứng tử của một bé trai.
Có lẽ phu nhân cho người đi điều tra tung tích của cậu. Nhưng người ta điều tra nhầm. Đúng rồi. Thím Trần. Thím còn nhớ chuyện hồi cháu còn bé không? Cháu không nhớ gì về chuyện trước khi cháu mất tích. Cháu muốn tìm hiểu thêm.
Chuyện này tôi không giúp được cậu rồi. Lúc tôi đến đây, thì đã có cậu chủ rồi. Nếu cậu muốn biết chuyện ngày xưa, thì hỏi chủ tịch xem. Phu nhân nhất định cũng rất muốn cả gia đình được đoàn tụ. Cậu chủ, tôi thu dọn đồ đạc đã. Thím vất vả rồi.
Hiện giờ ngoài lễ kỉ niệm thành lập công ty ra, tất cả các công việc khác đều đã xong một gian đoạn rồi. Tôi sẽ nhanh chóng hoàn tất việc bàn giao. Tôi cũng đâu có nói Đào Luân về thì cậu phải đi. Nhỡ con trai ruột của chủ tịch
Biết được thân phận thật của tôi. Chủ tịch nghĩ cái nhà này còn yên ổn được không? Chủ tịch. Những gì chủ tịch vất vả che giấu bao năm nay sẽ tan thành mây khói đấy. Với tình trạng của Thiên Hoa bây giờ, cậu tưởng
Tôi còn để ý đến những cái này sao? Chủ tịch yên tâm. Tôi tự nguyện rời khỏi đây. Chỉ là tôi có một yêu cầu. Tôi hi vọng sau khi tôi rời khỏi, thì tập đoàn Tứ Hải và chủ tịch đừng có làm phiền đến cô ấy nữa. Pháo đài bên Pháp
Cũng cần phải xử lý rồi. Hạng mục này do cậu phụ trách. Vừa hay bên đó đang trống một vị trí. Tôi đã nói với họ giữ cho cậu vị trí đó rồi. Sao vậy? Chủ tịch sợ tôi cút chưa đủ xa à? Đào Luân. Làm phiền rồi. Cậu dắt Đào Luân
Đi làm quen tình hình ở tập đoàn Tứ Hải đi. Đợi thời cơ thích hợp, bố mới công bố thân phận của con. Sau đó, bố sẽ sắp xếp cụ thể việc bàn giao của hai con. Tại sao phải bàn giao? Không phải con đã nói rồi sao?
Con chỉ muốn tìm lại người thân. Con không muốn tiếp nhận công ty này. Huống hồ bao năm nay tổng giám đốc Trương cũng làm rồi. Con thấy anh ấy làm rất tốt. Vậy… Mọi người đều giữ nguyên như vậy không phải rất tốt à? Là tôi tự nguyện rút lui.
Anh không cần áp lực gì cả. Anh là người thừa kế thật sự. Vị trí này của tôi chắc chắn thuộc về anh. Đào Luân. Bố lớn tuổi rồi. Bố đã hứa với mẹ con, dành nhiều thời gian bên bà ấy hơn. Chuyện kinh doanh của gia đình
Không thể không có người thừa kế. Bố và con đều không có lựa chọn khác. Nhưng mà… Con đâu có học mấy cái này. Ai rồi cũng biết cả. Huống hồ con là sinh viên giỏi của Havard. Con học gì chả nhanh hơn người khác. Mau dọn về nhà ở đi.
Bố cũng định đón mẹ con về. Ở nhà có thể giúp mẹ dưỡng bệnh tốt hơn. Con cũng mong mẹ sớm tỉnh lại mà. Đúng không? Vậy được ạ. Đợi đã. Trương Mẫn. Mọi chuyện đột ngột quá. Tôi chỉ muốn tìm lại bố mẹ ruột. Tôi không muốn lấy đi
Mọi thứ thuộc về anh. Tất cả vốn dĩ là của anh. Thế giới thật là tròn. Không ngờ chúng ta còn có mối quan hệ này. Tôi thấy, tôi cần phải xin lỗi anh. Tôi đã nói rồi, quyết định của tôi không liên quan gì đến anh.
Chính vì thế nên tôi mới phải xin lỗi anh. Trước đây khi đến Mỹ tìm bố mẹ ruột của mình, tôi phát hiện có người cố ý làm giả để đưa tôi đi. Lúc đó tôi còn tưởng là… Còn tưởng là tôi làm. Tôi chỉ muốn tìm lại người thân.
Anh cũng là một phần của gia đình này. Tuy trước đây chúng ta có nhiều mâu thuẫn, nhưng hi vọng từ bây giờ chúng ta có thể đoàn kết lại, sống hòa thuận với nhau. Hồi bọn anh còn nhỏ, viện phúc lợi bị cháy. May mà có các bác hàng xóm xung quanh
Cứu bọn anh. Nên ngày này mỗi năm, bọn anh đều gói bánh trẻo, đi thăm hàng xóm láng giềng. Châu Mạt. Phí hết cả đống vỏ kia rồi. Đào Luân bị làm sao vậy nhỉ? Tự nhiên lại quay lại, rồi thoắt cái, cả người lẫn hành lý đều biến mất luôn. Đúng rồi.
Tiểu Khê. Có phải tin em và Trương Mẫn cưới nhau khiến Đào Luân kích động rồi? Đào Luân vì hostel của chúng ta gặp khó khăn nên mới ở lại giúp đỡ. Bây giờ anh ấy có tính toán riêng rồi. Không phải rất bình thường sao? Anh thấy không đúng là không đúng.
Tuy nó ra nước ngoài từ sớm, khó khăn lắm năm nay mới ở trong nước. Anh nghĩ nó nên tham gia chứ. Đúng không? Đúng. Chị Lưu, dáng chị đẹp thật đấy. Đúng là mặc gì cũng xinh. Cô thích hợp mặc những bộ nhìn kiểu thịnh hành cơ.
Bộ này không hợp với cô đâu. Đào Luân. Bộ này trông cũng thịnh hành mà. Anh xem đi. Sao anh biết tôi ở đây? Thật ra chỉ cần theo dõi cô trên mạng xã hội là có thể biết vị trí chính xác của cô 24/7. Quan tâm tôi thế sao!
Xin lỗi mọi người. Tôi đến muộn. Đây là lần đầu tiên tôi được thông báo họp hội đồng quản trị gấp thế. Ai có thể nói cho tôi biết hôm nay họp về chuyện gì không? Chủ tịch, anh xem cái này trước đi.
[Báo cáo xét nghệm bệnh viện quốc tế Nhân Tề, Khưu Sơn] Hóa ra là chuyện này. Thiên Vỹ. Đây là chuyện gia đình. Không cần làm phiền mọi người mà mở họp hội đồng quản trị chứ. Anh nói hay lắm. Doanh nghiệp gia đình,
Chuyện nhà và chuyện công ty phân biệt rõ thế sao? Đây là chuyện về quyền thừa kế hợp pháp tập đoàn Tứ Hải. Tôi nói rõ một chút. Theo di chúc của ông Ngô quá cố, bà Ngô Thiên Hoa được thừa kế 38% cổ phần của tập đoàn.
Sau đó quyền đại diện sử dụng số cổ phần này được trao cho chủ tịch Trương. Nhưng vấn đề là, khi anh Trương Mẫn người thừa kế tập đoàn tiếp nhận tập đoàn, quyền sử dụng số cổ phần này bắt buộc trao cho anh Trương Mẫn vô điều kiện.
Nhưng bây giờ Trương Mẫn này lại không có quan hệ huyết thống gì với ông Ngô quá cố và bà Ngô Thiên Hoa. Thứ nhất, Trương Mẫn mất quyền thừa kế. Thứ hai, việc chủ tịch Trương liệu có tư cách tiếp tục sử dụng quyền đại diện không còn nhiều tranh cãi.
Anh rể. Chị em bây giờ còn hôn mê chưa tỉnh. Em không muốn tài sản của bố em để lại rơi vào tay người ngoài. Mong anh hiểu. Tôi đề nghị cách chức chủ tịch Trương Kính Trung. Tạm thời để ông Thiên Vỹ nhận chức này.
Đồng thời tập đoàn Tứ Hải sẽ tuyên bố với truyền thông ký tên tự nguyện từ bỏ tư cách thừa kế. Thiên Vỹ sẽ là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Tứ Hải. Chúng ta giơ tay biểu quyết. Ai đồng ý xin giơ tay. Ấn đường đen. Có chuyện gì sao?
Sao anh không nói gì vậy? Trước đây cô nói cô và Trương Mẫn đã biết nhau từ khi mới lọt lòng đúng không? Rồi hồi nhỏ anh ấy còn đưa cô đi ngắm sao? Bởi vì nhà tôi hồi đó là trọc phú mới nổi, nên các bạn đều không muốn chơi với tôi.
Chỉ có anh Tiểu Mẫn là chịu chơi với tôi, còn làm bạn với tôi, còn đưa tôi đi ngắm sao. Văn Na. Tôi có chuyện muốn nói với cô. Tôi chính là Trương Mẫn. Chia tay xong cần điều chỉnh tâm trạng. Diễn một chút nhé. Anh là Trương Mẫn?
Vậy tôi là La Khê, đúng không? Giờ tôi là La Khê. Không phải. Tôi nghiêm túc đấy. Tôi rất nghiêm túc. Bố tôi là chủ tịch Trương Kính Trung. Hồi 5 tuổi tôi bị mất tích. Bởi vì mẹ tôi không chịu được kích động như thế,
Nên bố tôi đã nhận Trương Mẫn bây giờ về để thay thế tôi. Như vậy, người hồi nhỏ đưa cô đi ngắm sao có lẽ là tôi. Cô làm gì vậy? Tôi chắc chắn đã xem tình tiết này ở bộ phim nào rồi. Chính là bộ phim Hàn đó.
Tôi nhất định xem rồi. Tôi không đùa với cô đâu. Không. Tôi không hiểu. Ý anh là sao? Anh nói lại lần nữa đi. Lúc mới biết chuyện, tôi cũng không hiểu. Nhưng xung quanh tôi những người biết tôi ngoài chủ tịch Trương Kính Trung ra chỉ có cô thôi. Cho nên,
Tôi thật sự mong có thể tìm lại được những kí ức về hồi đó. Văn Na. Chủ tịch. Bây giờ phải về công ty sao? Được, con đến ngay. Anh đi bận việc đi. Tôi… Lát tôi đi thăm cô Thiên Hoa, được không? Vậy tôi đi trước nhé. Anh…
Cảm ơn anh hồi nhỏ đã làm bạn với tôi, cười với tôi, còn đưa tôi đi ngắm sao. Trương Mẫn đúng là do tôi và Thiên Hoa nhận nuôi, không có quan hệ huyết thống gì với chúng tôi. Đây là quyết định của cả tôi và Thiên Hoa
Sau khi con trai bị mất tích. Nhưng gần đây, tôi cuối cùng cũng đã tìm được con trai ruột của mình. Cũng chính là cháu ngoại của em. Các vị. Đây là kết quả xét nghiệm của tổ chức giám định DNA uy tín nhất toàn quốc. Kết quả cho thấy
Đào Luân trùng 99,99% DNA [Khả năng là quan hệ cha con: 99,9999%] với vợ chồng ông Trương Kính Trung và bà Ngô Thiên Hoa. Mời các vị xem. Sao lại có chuyện trùng hợp như thế? Vừa phát hiện con giả lại có ngay con thật đang đợi chúng tôi.
Nó đang trên đường đến đây rồi. Nếu các vị không tin, kiểm tra ngay tại đây cũng được. Trước khi nhận được báo cáo này, tôi không dám nhắc đến chuyện này với ai, kể cả Thiên Hoa. Tôi sợ nếu có gì nhầm lẫn, bà ấy sẽ thất vọng và đau đớn nhiều.
Tấm lòng lo lắng cho chị của Thiên Vỹ tôi có thể hiểu. Nhưng việc Thiên Vỹ chưa tìm bằng chứng gì, đã nôn nóng mở cuộc họp hội đồng quản trị. Xem ra bao năm nay, anh vẫn chưa dạy em thật sự tốt. Bánh trẻo đến đây. Ăn thôi. Ngon quá anh à.
Anh ăn đi. Hôm nay, thật tiếc là Đào Luân không có ở đây. Nhớ hồi nhỏ hàng xóm láng giềng đều đến ăn bánh trẻo thật là vui. Châu Mạt. Có phải dù có khổ nữa cực nữa cũng đều đáng rồi! Hồi đó may mà có hàng xóm láng giềng giúp dập lửa,
Thì giờ chúng ta mới có cơ hội gặp nhau và gặp em. Nào Lâm Lâm. Ăn nhiều lên. Ăn đi. Cảm ơn anh cả. Trận hỏa hoạn năm đó thật tiếc không thiêu rụi hai anh luôn. Em nói cái gì thế? Em cũng ở đó mà. Em giống với hai anh sao?
Hai anh giờ làm được gì chứ? Mau ăn đi. Giờ anh đưa bà ấy đến là quyết định đúng đắn. Theo chẩn đoán của chúng tôi, người bệnh mắc bệnh tâm thần phân liệt có chứng hoang tưởng tốt nhất nên kết hợp giữa điều trị tâm lý và thuốc.
Với loại bệnh này, điều trị tâm lý là mục tiêu chính. Chính là để bệnh nhân lần nữa xây dựng niềm tin xóa bỏ những rào cản với thế giới bên ngoài. Cho nên chúng tôi khuyến khích người thân, bạn bè của bệnh nhân có thể tham gia vào quá trình trị liệu.
Cảm ơn bác sĩ. Đây là gì? Cây dương xỉ phượng hoàng. Thích hợp trồng ở những phòng kín. Mỗi ngày phòng bệnh có bao người ra vào, nhất định rất nhiều vi khuẩn. Hoa hổ nhĩ trắng. Loài hoa này có tác dụng hút các chất độc, mà cũng rất dễ chăm.
Nhà mình cũng không có hai loại này, nên ra ngoài xem. Chỉ cần hai cây này thôi. Em nói được là được. Ông chủ. Đến đây. Chào anh. Cho hỏi hai cây này bao nhiêu? Hai cây này 100 tệ. 100 tệ sao? Đúng. Vậy… 80 tệ được không? Cũng được.
Anh đến quầy thanh toán nhé. Cảm ơn anh, cảm ơn. Đường đường là người thừa kế mà còn đi mặc cả. Nghe hợp lí sao? Lát em giúp anh đổi chậu. Được. Cảm ơn em. Đào Luân. Em để kia hay để đây? Tiểu Khê. Em không cần nói nhỏ thế đâu.
Bác sĩ nói cần để mẹ tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn. Như vậy mới giúp mẹ mau khỏi bệnh được. Khi mẹ anh tỉnh, mẹ là người phụ nữ tao nhã nhất anh từng gặp. Cho nên giờ anh muốn giữ gìn điều đó cho bà. Không sao.
Anh tin mẹ sẽ tỉnh lại. Cho nên anh sẽ không rơi một giọt nước mắt nào. Mẹ. Một thời gian nữa là đến ngày chúng ta hẹn đi ngắm sao băng rồi. Mẹ còn nhớ không? Đúng rồi. Đây là cô gái lần trước con nói với mẹ. Cô ấy là La Khê.
Con chào cô. Con là La Khê. Còn là bạn tốt nhất nhất nhất của Đào Luân. Tổng giám đốc Trương. Còn gọi tổng giám đốc Trương là sao? Em quen rồi. Mẹ. Con mang đến cho mẹ mấy quyển sách mà mẹ thích đọc nhất. Còn có một quyển trước khi bị ốm
Mẹ chưa đọc xong. Con nghĩ mẹ rất tò mò kết truyện thế nào. Có thời gian rảnh thì đọc cho mẹ nghe. Cảm ơn. La Khê. Đến đây. Mẹ. Đây là cô gái con đã nói với mẹ. Cô ấy là La Khê. Là bạn gái của con. Nhưng mà, mẹ
Con là người dẫn cô ấy đến gặp mẹ trước đúng không? Nhưng mà, mẹ cô ấy chỉ đồng ý làm bạn gái con thôi. Cô ấy cũng chỉ đồng ý làm bạn gái thôi chưa đồng ý cưới. Chuyện kết hôn sớm hay muộn thì tương lai cô ấy vẫn là vợ tôi.
Cô ấy không làm vợ anh đâu. Anh đã hỏi chính chủ chưa? Cô ấy đồng ý không? Kết hôn là chuyện của hai người. Anh đã hỏi mẹ chưa? Được rồi, đừng quậy nữa. Trẻ con chết đi được. Cô ơi. Cô phải mau tỉnh lại,
Dạy dỗ hai đứa con trai trẻ con này nhé. Vậy chúng ta đi thôi. Đi. Mẹ. Chúng con đi trước nhé. Hôm khác đến thăm mẹ. Con chào cô. Bye bye. Đi cẩn thận nhé. Mẹ. Con kể cho mẹ một bí mật. Thật ra con không hề từ bỏ cô ấy.
Giận rồi sao? Em nghĩ anh thấy em ở cùng với người con trai khác, anh vui được không? Tối qua em có chuyện muốn nói với anh, ai bảo anh không nghe máy? Anh nói em nghe. Tim anh bé lắm. Chỉ có xíu này thôi. Sau khi em vào tim anh rồi,
Anh không còn chứa được ai nữa. Được rồi. Thế em không phải vì cô Ngô yêu thương anh thế, nên đến thăm sao? Mẹ anh rất yêu anh, cũng rất thương anh. Nhưng anh luôn cảm thấy sâu thẳm trong bà, anh chưa bao giờ thay thế được Trương Mẫn thật sự.
Nhưng em thật sự không tưởng tượng được Đào Luân là Trương Mẫn. Đại tiểu thư, có phải em nói sai trọng tâm rồi? Thế anh tên là gì? Anh tên gì quan trọng sao? Em yêu con người anh, hay là yêu cái tên của anh? Thế không phải vì yêu anh
Nên mới muốn tìm hiểu tất cả về anh sao? Trương Trì. Anh tên Trương Trì. Trương Trì? Rõ ràng anh tên Trương Mẫn mà. Chữ mẫn trong không có tính người ấy. Không có tính người? Thế anh phải thay đổi rồi. Đang ở bệnh viện đấy, đừng có quậy.
Xem em có sợ không? Anh. Tiền chúng ta nợ tổng giám đốc. Anh trả hết chưa? Không phải cậu ta cầu hôn em rồi à? Vẫn phải trả sao? Khách sáo thế à? Ý anh là sao? Tiền chúng ta nợ đương nhiên phải trả chứ.
Nhưng mà quan hệ hai em rất tốt mà. [Tôi thích tiền] Chúng ta trả tiền, rõ là khách sáo. Vậy… Làm gì đấy? Lớn đầu rồi còn ôm ấp gì. Bỏ ra, ăn hoa quả đi, nhanh. Nghe lời anh, ăn hoa quả đi. Lại sao nữa anh hai? Sao thế?
Em luôn thấy Đào Luân thật tốt số. Ý em là sao? Anh chưa xem tin tức à? Chưa. Xem đi. [Đào Luân – Thiếu gia thật sự của tập đoàn Tứ Hải] Đào Luân là con trai ruột của ông chủ tập đoàn Tứ Hải? Chuyện lớn như vậy mà em không biết sao?
Em biết. Em hứa với Đào Luân, để anh ấy tự nói với mọi người. Còn chuyện này là thật. La Khê ơi La Khê. Người ta gọi đó là may mắn phân chó. Cậu thực sự giẫm phải một bãi phân rồi đấy. Cậu nói xem sao cậu chọn tới chọn lui.
Lại đi chọn con báo giả danh thái tử, mà thả thái tử thật đi vậy? Như vậy tổng giám đốc Trương sẽ ở lại nhà chúng ta sao? Như vậy không hay lắm đâu. Thế mình nên lấy tiền nhà hay không đây? Lấy thì lấy thế nào? Lấy thế nào?
Chúng ta còn nợ anh ấy tiền đấy. Tiểu Khê nói làm thế nào thì chúng ta làm thế. Đã rõ, anh hai. Sắp xếp đi. Lấy chứ, sao có thể không lấy? Tổng giám đốc Trương không để ý đâu. Lấy gấp đôi. Sao lại lấy gấp đôi? Tổng giám đốc Trương. Mời anh.
Đi thôi, em đưa anh đi. Đây là lần đầu tiên em thay chăn ga cho khách sao? Đây là lần đầu tiên em thay chăn ga cho bạn trai. Thế nào? Đến chỗ chúng em ở có quen không? Sao mà không quen? Ở đây có non có nước. Quan trọng nhất là
Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy em, nhìn thấy cô bạn gái đáng yêu của anh ngày ngày giúp anh dọn dẹp phòng ốc. Anh vui lắm. Lớn như vậy rồi, cuối cùng cũng có thể bỏ lại những thứ kia, làm lại chính mình rồi. Tuyệt vời lắm. Anh đúng là cứng miệng.
Thựa ra có lúc nói tôi rất mệt, tôi rất buồn, tôi cần giúp đỡ, đâu có khó thế đâu. Anh nói ra trong lòng cũng dễ chịu hơn. Có một điều anh thắc mắc từ lâu rồi. Em nói xem anh lắm tật xấu như vậy, rốt cuộc vì sao em thích anh?
Câu này khó trả lời đấy. Khó thế sao? Em đừng nói với anh là em không trả lời được đấy. Thực ra anh cũng giống như gốc nho Thông Thông ở nông trang. Nó gặp một số chuyện khiến rễ cây tổn thương, trở nên yếu đuối,
Thậm chí là không muốn ra lá mới nữa. Nhưng chỉ cần chăm sóc nó cẩn thận, cho nó ánh sáng, nhẫn nại với nó, cho nó sự ấm áp, và bổ sung dinh dưỡng kịp thời, thì nó nhất định sẽ sống tốt. Bởi vì nó rất kiên cường.
Nó sẽ tiếp tục làm gốc nho mạnh mẽ nhất nông trang. Hóa ra anh là gốc nho sao? Đúng. Hóa ra em nói nhiều như vậy. Thế chúng ta là quan hệ giữa bệnh nhân và bác sĩ à? Anh không thích câu trả lời đấy à? Vậy được. Thế anh nói xem
Lí do anh thích em là gì? Rất đơn giản. Yêu em vốn không cần lí do. Anh cả. Nói nhiều như thế, hai người coi tôi vô hình à? Nhìn cái gì mà nhìn? Mau đi ngủ thôi. Thế em đi trước nhé. Anh cả.
Chúng em khó khăn lắm mới được ở cùng nhau. Bọn em phải tranh thủ thời gian chứ. – Mau ngủ đi. – Không phải, anh… Anh cả. Mau ngủ đi. Không, anh cả. Không phải anh phải đưa cho em lời khuyên nữa à? Anh cả. Ngày nào cũng chăm nó như bảo bối.
Thần kì đến thế sao? Mùi gì vậy? Tao… Không phải do tao nhổ đâu. Là… mày yếu đuối, biết chưa? Ăn thêm đi. Không phải do tao đâu. Đừng có nói với ai nhé. Cậu làm gì đấy? Tổng giám đốc Trương. Tôi uống cà phê thôi. Tôi cũng muốn uống một chút.
Đừng đừng đừng. Đừng mà tổng giám đốc Trương. Nào, để tôi rót cho. Chuyện vặt vãnh như rót cà phê sao có thể để anh tự làm chứ, đúng không? Để tôi. Đúng rồi tổng giám đốc Trương. Lễ kỉ niệm thành lập công ty,
Anh và Đào Luân sẽ cùng nhau cạnh tranh đấy. Chuyện này anh biết không? Tôi biết. Lát đưa cho anh ấy một tập tài liệu của chúng ta. Vâng. Tổng giám đốc Trương. Tôi có một câu hỏi. Là… Đào Luân thật sự là con trai ruột chủ tịch sao?
Báo cáo xét nghiệm DNA cho thấy 99,99% trùng khớp. Kì diệu quá đi. Tôi nói nghe, hai người đầu tiên cùng nhau tranh giành một người phụ nữ sau đó cùng tranh giành bố mẹ giờ lại tranh giành cùng một chức vụ. Hai người phải tu mấy kiếp
Mới có sự liên kết chặt chẽ thế chứ? Tôi với anh ta tu mấy kiếp thì tôi không biết. Nhưng tôi với anh thì duyên phận mỏng lắm. Chỉ cần lơ là chút là sượt qua vai nhau ngay. Tổng giám đốc Trương. Thế này đi, sau nay
Tôi nhất định chăm chỉ làm việc. Tôi sẽ cố gắng hết mình để anh nhất định thắng trong cuộc đua này. Tổng giám đốc Trương. Thế tôi đi chăm chỉ làm việc đây. Tôi tưới nước cho cây bạc hà rồi. Anh không phải tưới nữa đâu. Tiêu Chính Nam. Thế nào?
Không hợp khẩu vị của con sao? Nếu con thích ăn món khác, con có thể bảo thím Trần nấu. Không có, không có. Ngon lắm. Cảm ơn chủ tịch. Bố. Cảm ơn bố. Nào, ăn đi. Ăn món này đi. Ăn đi. Con cảm ơn. Đúng rồi. Chiếc khuyên tai này,
Mẹ còn một chiếc khác đúng không? Bố cũng vẫn luôn muốn hỏi con. Bố hỏi mẹ rồi, mẹ nói bà ấy không có trang sức nào như thế này. Không phải của mẹ sao?