Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 26 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 26 Tối hôm nay tôi ở đây là được rồi. Cậu về trước đi. Được. Đào Luân kia tôi chuẩn bị đón nó về nhà. Sao? Cũng không giả ngốc à? Giả bộ không biết thân phận của nó.
Lúc trước có người đã chỉ dẫn sai để nó tìm được người nhà giả. Chuyện này không phải là có liên quan đến cậu chứ? Tôi biết bây giờ cho dù tôi nói cái gì chủ tịch cũng sẽ không tin tôi. Ngày mai tôi sẽ tới công ty
Chuẩn bị xong tất cả mọi thứ để bàn giao cho cậu ấy. Yên tâm đi, Chủ tịch. Sớm biết có ngày này hà tất gì có ban đầu chứ? Không kết hôn với Lưu Văn Na hậu quả tôi đã nói trước cho cậu rồi.
Tôi không muốn nói những chuyện này ở trước mặt mẹ. Tôi đi trước đây. Thiên Hoa. Con trai của chúng ta về rồi. Bà phải mau chóng tỉnh lại cho tôi một cơ hội giải thích. [DR] Ăn trứng gà đi Màn Thầu. Anh. Nhẫn, nhẫn của em không thấy đâu cả. Nhẫn gì?
Chính là cái của em to đó. Không phải. Em. Của ai to? Nói trước không phải là cháu lấy đâu nhé. Tiểu Khê, em đừng lo lắng. Em nghĩ thật kỹ đi. Lần cuối cùng em nhìn thấy nhẫn là ở đâu? Tối hôm qua ở trong phòng em. Dương Lâm.
Hôm qua cậu cũng nhìn thấy mình cất đi đúng không? Dương Lâm. Mình chỉ là tò mò nên đeo một chút thôi mà. Cậu tưởng rằng mình thích cái nhẫn này của cậu à. Không phải là mình đeo lên sao? Sau khi đeo lên mình muốn tháo ra liền không tháo ra được.
Làm thế nào đây anh? Đau quá. Đau quá. Đau quá. Anh nhẹ thôi. Anh…để anh thử lại. Không sao, không đau. Không được, để làm trơn một chút. Đau quá! Anh làm như vậy có được không? Được. Có tác dụng đó. Làm trơn một chút là được rồi. Không được. Đau! Nào!
Anh nhẹ tay thôi. Anh đã rất nhẹ rồi. Để anh, để anh thử. Vì sao em lại đeo chứ? Em làm gì vậy? Để anh. Làm thế nào đây? Có cần đi bệnh viện không? Không cần đi bệnh viện. Anh làm được. Chịu đựng chút nhé. Cắt ngón tay đi.
Cháu còn nhân tính không hả, Tiểu Màn Thầu. Không phải là nói với con rồi sao? Đừng có nói thẳng như vậy. Không. Từ bỏ đi. Để mình, để mình làm. La Khê. -La Khê. -Nhẹ thôi, nhẹ thôi. Đứng yên. Đau. Đau. Đau. Nhẹ thôi, nhẹ thôi Tiểu Khê. Nhìn nó đi.
Sưng rồi. Rõ ràng không phải là kích thước của mình còn nhất định phải đeo giống như là chị gái xấu xa của cô bé lọ lem vậy nhất định phải đeo giày của người khác vậy. Phải cắt tay thật đó. Đừng nói nữa. Xem con gái của anh đi. Chủ tịch.
Đào Luân đâu? Đào Luân vốn dĩ đã tới cửa rồi nhưng mà nghe nói phu nhân bị ngất liền đi tới chỗ phu nhân rồi. Như vậy đúng không? Đúng. Không sai. Nhiệt độ tất cả bình thường. Được. Thím Trần. Đào Luân, cậu từ Mỹ về rồi à?
Lúc phu nhân tỉnh luôn nhắc tới cậu đó. Thím sao rồi ạ? Sức khỏe phu nhân vẫn luôn không tốt hôm qua đột nhiên lại bị ngất. Đã cấp cứu cả đêm cuối cùng cũng không còn nguy hiểm tới tính mạng nữa. Chúng tôi đang mong bà ấy có thể sớm tỉnh lại.
Bác sỹ có nói gì không? Bác sỹ nói bệnh nhân không được cứ nằm mãi nên có một số kích thích thích hợp cho bà ấy. Ví dụ như mát xa, chải tóc, đọc báo cho bà ấy chẳng hạn. Sau khi được kích thích nói không chừng sẽ tỉnh lại. Vậy
Cháu có thể làm được cái gì không? Cậu giúp bà ấy chải đầu đi. Được. Giao cho cháu đi. Vậy tôi đi thu dọn quần áo để giặt đây. Thím vất vả rồi. Thím Trần nói cho con… Con và Trương Kính Trung giống nhau, cũng tới để chất vấn mẹ.
Chủ tịch cũng từng tới ạ? Ngô Thiên Hoa yêu quý của ông ấy chưa tỉnh lại liên quan gì đến mẹ. Nếu như không phải hôm đó mẹ đi thăm bà ấy phát hiện bà ấy bị ngất e rằng bây giờ người đã không còn rồi.
Mẹ, sao mẹ có thể nói như vậy? Bà ấy biết con yêu thương bà ấy như vậy không? Mẹ mới là mẹ của con. Con tưởng rằng bà ấy thực sự coi con như con trai bà ấy sao? Mẹ, từ khi nào mẹ lại biến thành như vậy?
Trở nên cực đoan như vậy chứ? Mẹ cực đoan? Con biết không? Bà ấy đã biết quan hệ của con và Trương Kính Trung rồi. Hôm đó lúc bà ấy ngất trong tay bà ấy đang cầm bản giám định cha con đó. Nếu không phải mẹ kịp thời hủy đi chứng cứ
Con và Trương Kính Trung hai người đã xong rồi. Hai cha con các con nên cảm ơn mẹ mới đúng đó. Đều nên mong Ngô Thiên Hoa kia mãi mãi không tỉnh lại mới đúng đó. Chỉ cần bà ấy không tỉnh lại bí mật kia mãi mãi sẽ không có ai biết được.
Con trai của mẹ con có thể quang minh chính đại thừa kế tập đoàn Tứ Hải rồi. Mẹ. Mẹ thực sự cảm thấy trên thế giới này có bức tường không lọt gió sao? Dùng lời nói dối này để che đậy một lời nói dối khác.
Như vậy thực sự có ý nghĩa sao? Con trai. Mẹ nguyện ý dùng cả đời để bù đắp mỗi một ánh sáng trên người con. Mẹ. Vậy con nói cho mẹ biết con muốn quay về làm chính bản thân con. Con muốn sống cùng với mẹ của mình.
Con cơ bản không để ý tới tập đoàn Tứ Hải gì đó. Con cơ bản không muốn thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Con điên rồi. Mẹ không muốn nghe những lời ngốc nghếch đó của con. Mẹ. Mẹ, con nói cho mẹ biết. Trương Mẫn thực sự đã quay lại rồi.
Chủ tịch cũng biết tất cả rồi. Mẹ, mẹ bỏ cuộc đi. Tất cả đều đã kết thúc rồi. Mẹ, mẹ tỉnh lại đi. Con đã trả lại tất cả mọi thứ cho Trương Mẫn thực sự rồi. Mẹ. Đây là tội mà chúng ta phải chuộc. Mẹ, mẹ mở cửa ra đi mẹ. Mẹ!
Mẹ! -Con mặc kệ mẹ. -Mẹ, buông tay. Đào Luân. Chủ tịch. Xin lỗi! Tôi biết tôi có hẹn với ông trước nhưng mà tôi nghe nói phu nhân bị bệnh nên tới đây thăm bà ấy trước. Cũng tốt. Vốn dĩ tôi cũng muốn đưa cậu tới gặp bà ấy. Nào. Thiên Hoa.
Con trai của chúng ta tới thăm em này. Nghĩa là sao? Tên của con là Tiểu Mẫn. Con là con trai đã thất lạc nhiều năm của bố và Thiên Hoa. Chúng ta đã tìm con 20 năm nay rồi. 20 năm rồi. Tiểu Mẫn. Tiểu Mẫn. Con về rồi. Quá tốt rồi.
Đã tiêm thuốc an thần cho bà ấy rồi. Chứng bệnh thần kinh của bà Thẩm có chiều hướng xấu đi rồi. Người bệnh có thể bởi vì đau khổ quá và vọng tưởng hãm hại nên trở ngại chức năng tâm lý của bà ấy.
Thậm chí sẽ làm ra những hành động nguy hại cho xã hội. Tuy rằng trước mắt không có triệu chứng nào rõ rệt nhưng mà mọi người cố gắng đừng kích động bà ấy để cho tinh thần bà ấy kích động như vậy. Tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp phòng bệnh điều trị
Thời gian này mọi người quan sát thêm. Cảm ơn bác sỹ. Tiểu Mẫn. Tôi không tiễn ngài nữa. Được. Mẹ. Con đừng nghe ông ấy nói lung tung. Mẹ không có bệnh. Con biết. Mẹ nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì con sẽ tới tìm mẹ. Chủ tịch, ông vừa rồi nói
[Trung tâm giám định bệnh viện Y Khoa Thành phố Khưu Sơn] [Giám định DNA của Đào Luân] tôi cũng tên là Trương Mẫn. Không phải cũng tên vậy. Con chính là Trương Mẫn của chúng ta. Năm đó sau khi con đi lạc sức khỏe của mẹ con càng ngày càng không tốt.
Ban đầu bà ấy không ăn không uống một lòng chỉ muốn tìm con về. Nhưng mà sức khỏe của ông ngoại con cũng không tốt. Sợ tin tức con đi lạc sẽ gây ra đả kích lớn cho ông ấy. Vì thế bố mẹ chỉ có thể âm thầm
Cũng không thể đăng báo tìm người. Vì muốn để mẹ con có chỗ dựa về tinh thần cũng để cho ông ngoại con có thể rời đi một cách không có tiếc nuối bố và mẹ con đã thương lượng nhận nuôi một đứa bé. Cũng chính là Trương Mẫn bây giờ. Con xem
Đây là ngôi sao mà con thích gấp nhất khi còn nhỏ. Con còn nhớ không? Con nhất định phải tin. Bố và mẹ con từ trước tới nay chưa từng từ bỏ tìm kiếm con. Mỗi một việc khi con còn nhỏ bố mẹ đều nhớ. Con đã từng có vô số giả tưởng
Khi con thực sự tìm thấy bố mẹ ruột của mình con sẽ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi. Nhưng mà bây giờ con không biết nên hỏi cái gì. Con đừng vội. Thời gian tương lai vẫn rất dài. Những điều mà những năm nay
Bố mẹ không có cách nào bù đắp cho con, bây giờ con cứ nói. Bố sẽ dùng tất cả bố có để bù đắp cho con. Lúc trước con nhận được quá nhiều lần thông tin sai rồi quá nhiều kết quả sai rồi. Nhưng mà lần này
Con luôn có giác quan thứ sáu vẫn đang nói cho con lần này là thật. Lần đầu tiên khi con nhìn thấy phu nhân con luôn cảm thấy rất thân thiết. Bất giác muốn lại gần bà ấy. Đây chính là mẹ con kề tâm. Mẹ con nếu như biết được con về rồi
Sẽ vui như thế nào chứ? Từ ngày mai con chuyển về nhà ở đi. Chuyện của công ty chuyện chuyển nhượng cổ phiếu bố sẽ sắp xếp từng cái một. Xin lỗi. Con vẫn chưa chuẩn bị tốt để tiếp nhận tất cả. Bố cho con thêm chút thời gian đi. Được.
Dần dần tới. [Anh đang ở ngoài. Em ra đây chút được không?] Tổng giám đốc. Em đã không còn làm việc ở chỗ anh nữa rồi còn gọi anh là Tổng giám đốc. Anh là bạn trai của em. Tại em gọi quen rồi mà. Đúng rồi. Hôm nay anh không đi làm sao?
Sao lại tới chỗ em thế này? Vì anh nhớ em mà. Đúng rồi. Tối hôm qua Đào Luân không phải vừa mới về sao liền bị Chủ tịch gọi đi rồi. Có phải là có chuyện gì không? Em đi dạo cùng anh được không?
Đây là vừa rồi Tiểu Màn Thầu đeo cho em đó. Em vẫn chưa kịp tháo ra đã bị anh gọi ra ngoài rồi. Anh cũng đâu có nói gì. Nhưng mà vẻ mặt của anh đã nói hàng chục nghìn lần rồi. Sao vậy?
Có phải là trong nhà xảy ra chuyện gì rồi không? Chúng ta không phải đã nói rồi sao? Có chuyện gì thì phải nói ra. Không được giấu giếm. Có chuyện gì anh đừng tự gánh vác một mình. Sao vậy? Mỗi một câu em nói anh đều nhớ. Thực ra anh bây giờ
Không muốn nói tới những chuyện đó. Chỉ muốn ôm em vào lúc này thôi, được không? La Khê. Về sau cho dù xảy ra chuyện gì em đều sẽ tin tưởng anh đúng không? Em nhất định phải tin anh. Bởi vì người có những lúc sẽ phải làm những chuyện bất đắc dĩ.
Dù sao em bây giờ đã đeo nhẫn của anh rồi. Em đã nói rồi là Tiểu Màn Thầu đeo đó. Trong phim không phải đều diễn như vậy sao? Đeo nhẫn của anh rồi từ nay về sau sẽ là người của anh rồi. Được. Nạp điện xong rồi.
Có thể kiên trì một tuần rồi. Không. Chỉ có thể kiên trì một ngày thôi. Được rồi. Vậy anh đi đây. Nhớ những lời hôm nay em nói đó. Phải tin tưởng anh. Đợi báo cáo thôi mà cũng lâu như vậy. Bây giờ hiệu suất của bệnh viện này thật là chậm quá.
Nhanh nhanh. Ngại quá. Giám đốc Ngô. Anh tới bệnh viện thăm phu nhân à. [Báo cáo xét nghiệm máu] [Trương Mẫn] Tiểu Mẫn làm sao vậy? Bị bệnh à? Tổng giám đốc Trương mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt. Sau đó lại phải chăm sóc phu nhân
Đã mấy ngày không được ngủ rồi, vì thế sức khỏe có hơi không thích ứng. Bây giờ là thời gian quan trọng thư ký Tiêu phải vất vả rồi. Anh yên tâm, đây đều là việc tôi nên làm. Giám đốc Ngô, vậy không có việc gì nữa tôi đi trước đây. Được. Nào.
Chủ tịch. Đồ đã chuyển tới đây rồi. Được. Vậy mau chuyển lên trên tầng đi. Xem còn cần gì nữa mau chóng sắp xếp. Vâng. Túi của con sao lại ở đây? Là bố bảo thư ký Vương chuyển đồ của con về đây. Từ hôm nay con chuyển về nhà ở đi.
Yên tâm. Bố không cho thư ký Vương nói cho bọn họ cái gì đâu. Nhưng mà thực sự con đã sống quen rồi ở trong Hostel. Con cảm thấy không cần thiết. Bố biết chúng ta bây giờ vẫn xa lạ. Nhưng con biết không đây là nhà của con.
Vẫn là mau chóng chuyển về nhà. Được thôi ạ. Đúng rồi, Tiểu Mẫn. Bố vẫn gọi con là Đào Luân đi. Được. Đào Luân. Gia đình của chúng ta có hơi đặc biệt. Chuyện riêng của chúng ta cũng liên quan đến vận mệnh của cả tập đoàn.
Thân phận thực sự của con, công bố vào lúc nào vô cùng quan trọng. Càng ít người biết càng tốt, được không? Con biết rồi. Trương Mẫn biết những chuyện này không? Chuyện này nói ra dài lắm. Ngày mai con tới công ty
Bố sẽ sắp xếp công việc cụ thể cho hai đứa. Xin lỗi. Chủ tịch cho con nói vài câu có được không? Tên của con là Đào Luân. Con từ nhỏ đã đi Mỹ ở đó con có bố mẹ nuôi đã nuôi con khôn lớn. Bọn họ đối xử với con rất tốt.
Quan điểm giáo dục mà họ đã dạy dỗ con từ nhỏ đó là phải sống đúng với bản thân. Bây giờ những chuyện này đối với con mà nói làm chuyện của bản thân. Chính là con đối với tập đoàn Tứ Hải đối với những chuyện kinh doanh khách sạn
Thực sự không có chút hứng thú nào. Vì thế con cảm thấy rất nhiều chuyện cứ theo…. Tôi về lấy chút đồ. Chút nữa sẽ về khách sạn. Nếu như anh không để ý buổi tối có thể ngủ ở phòng tôi. Không cần đâu, chút nữa tôi còn phải về Hostel.
Mọi người đều đang đợi tôi. Hai đứa ngày mai tới văn phòng của bố một chuyến. Bây giờ chúng ta coi như là anh em trên pháp luật rồi. Tôi có nơi này muốn dẫn anh đi. Đây là phòng lúc nhỏ của anh. Mẹ bà ấy vẫn luôn giữ.
Chính là hy vọng có một ngày anh có thể quay về. Mẹ trước giờ chưa từng đánh tôi duy nhất có một lần chính là vì tôi làm hỏng quyển sách này. Nơi đây trước giờ đều là khu vực cấm của tôi. Bây giờ cuối cùng có thể trả lại cho anh
Một cách nguyên vẹn rồi. Tuy rằng tôi là con trai ruột của họ nhưng mà cũng không có nghĩa là tôi về rồi bọn họ liền không phải là bố mẹ của anh nữa. Ngoại trừ bố mẹ ngay cả cái tên Trương Mẫn tôi cũng phải trả lại cho anh. [MOONSHOT]
Trương Mẫn lại không phải là máu mủ của nhà họ Trương các cậu. Thiên Vĩ. Chẳng lẽ chuyện này nhiều năm qua đi rồi chị gái cậu lại không biết chút nào sao? Tôi cũng khó hiểu. Tôi nhớ đứa bé này lúc nhỏ từng xét nghiệm máu là nhóm máu O. Thiên Vĩ.
Cống hiến của Trương Kính Trung đối với tập đoàn những năm này mọi người đều tận mắt nhìn thấy. Bởi vì chuyện này mà kéo ông ấy xuống trong tay chúng ta cũng không có chứng cứ thiết thực cuối cùng sẽ làm tổn hại tới danh dự và lợi ích của tập đoàn.
Đây là vụ buôn bán lỗ đó. Trương Kính Trung sau khi tiếp quản Tứ Hải quả thực đã có rất nhiều cống hiến. Điều này tôi không phủ nhận. Nhưng mà tình hình phải đối diện bây giờ là chị gái tôi vẫn đang hôn mê bất tỉnh
Nhà họ Ngô bây giờ chỉ còn lại một mình tôi. Vậy tôi phải làm thế nào? Tôi chỉ có thể khẩn cầu các vị giúp tôi giữ được di sản mà bố tôi để lại đừng rơi vào tay của người ngoài. Nếu không phải năm đó Thiên Hoa có con trai
Người thừa kế đầu tiên của tập đoàn chính là Thiên Vĩ. Cuộc họp cổ đông tuần sau nếu như Trương Kính Trung không đưa ra một câu trả lời hài lòng về chuyện này tôi đề nghị thay Chủ tịch hội đồng quản trị. Sẽ do Thiên Vĩ tiếp quản kinh doanh tập đoàn.
Tôi tán thành. Tôi cũng bỏ phiếu cho Thiên Vĩ. Đúng. Mọi người thì sao? Mọi người uống trà đi. Anh là Trương Mẫn. Nhưng mà sau lưng Trương Mẫn không phải có sẹo sao? Anh cho em xem một cái. Em làm gì vậy? Làm gì vậy? Xem một cái mà. Có sẹo.
Nhưng mà em như vậy có hơi xấu hổ. Vậy lần trước anh đi tìm bố mẹ ruột là chuyện gì? DNA cũng có, hoa tai cũng có. Thực ra anh cũng cảm thấy chuyện lần trước rất kỳ lạ. Em nói hoa tai thì có thể sẽ có cùng kiểu.
Nhưng mà ngay cả DNA cũng có thể khớp vậy thì nói lên có người cố ý ngăn cản anh tìm được bố mẹ ruột sao? Anh nghĩ nhiều rồi đó. Ai lại ngăn cản người khác tìm được bố mẹ ruột của mình chứ.
Ví dụ như anh có thể nhận bố mẹ ruột của anh sớm hơn vậy có phải là những gì Trương Mẫn có bây giờ đều là của anh không? Đợi đã. Anh là đang nghi ngờ Trương Mẫn à? Thực ra lúc trước anh ta
Có tới để thăm dò thân thế của anh, vì thế… Đó là em bảo anh ấy giúp anh tìm bố mẹ ruột, được không hả? Anh ta cũng nói với anh như vậy. Không thể nào, anh ấy không phải loại người đó.
Nếu như anh ấy muốn có được tài sản của tập đoàn Tứ Hải thì lúc đó anh ấy sẽ không hủy hôn với Lưu Văn Na rồi. Thực ra anh cũng đã từng rất nhiều lần tưởng tượng dì Ngô chính là mẹ ruột của anh. Nhưng mà khi anh biết được tất cả
Đều đã quá muộn rồi. Bà ấy đã hôn mê bất tỉnh rồi. Thật muốn để bà ấy nghe thấy anh gọi bà ấy là mẹ. Anh thực sự có sẹo à? Cho em xem đi. Có thật mà. Lừa em làm gì. Được rồi, đừng xem nữa. Không đẹp đâu.
Người sống trên đời thực sự là chuyện gì cũng có thể xảy ra được. Quá lợi hại. Chúng ta quả thực là CP cố lên. Nghĩa là sao? Tiểu Màn Thầu đặt tên cho chúng ta đó. Nói chúng ta thường xuyên không trả lời điện thoại của nhau.
Đào Luân nói cho em hết rồi à? Em không thể tưởng tượng nổi còn có lúc có thể mong muốn nhìn thấy gia đình của mình hơn anh lúc này. Thực ra hôm nay lúc anh tới tìm em là đã biết rồi, có đúng không? Sao không nói thẳng cho em biết.
Anh ngồi ở trên vòng đu quay nghĩ nếu như anh không phải là Trương Mẫn hai chúng ta liệu có giống như là hai người ngồi không cùng khoang ở trên vòng đu quay không? Mãi mãi không có khả năng gặp gỡ. Vì thế anh nên cảm ơn thân phận Trương Mẫn này.
Nó khiến anh gặp được em. Cho dù anh tên là gì bố mẹ là ai trong lòng em cho dù anh không biết bản thân là ai không biết phải đi đâu em đều sẽ đi về nơi đó vừa nhìn là có thể nhận ra được anh giống như hôm nay vậy.
Người em yêu chính là người đang ở trước mặt em. Em có biết anh còn nghĩ tới một chuyện này nữa. Anh đang nghĩ khi vòng đu quay trở về mặt đất liệu có khả năng em sẽ đứng ở chỗ lối ra để đợi anh. Anh nghĩ anh rất may mắn. Mẹ.
Con là Đào Luân. Hôm nay sức khỏe của mẹ đỡ hơn chút nào chưa? Thời tiết khô hanh con lau môi giúp mẹ nhé. Cậu chủ. Để cháu. Để cháu. Không cần đâu. Cậu chăm sóc cho phu nhân đi, cứ để tôi. Cảm ơn!
Hôm qua, buổi tối Chủ tịch có nói với tôi rồi. Thật không ngờ rằng cậu lại chính là người mà phu nhân muốn tìm. Nếu như biết sớm thì nhận nhau sớm phu nhân cũng sẽ không nằm ở đây như vậy. Đúng vậy. Cháu cũng hy vọng
Nếu như quay về sớm một chút thì tốt rồi. Thực không biết phu nhân đã tìm người điều tra không đáng tin cậy đó ở đâu vậy? Một chàng trai cao to khỏe mạnh thế này mà nói là đã chết rồi. Đều tại cái giấy chứng tử kia
Mới hại phu nhân bị hoảng sợ.